Chương 33: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 6)
Khi vào trong phim, Hạ Bạch cảm giác được Quách Dương đang ôm chân mình đã buông ra.
Đi theo Mã Đồng Phong vào thế giới trong phim là quyết định của cậu, cậu không có ý định để người khác đi theo mình mạo hiểm, cậu cũng không bận tâm lắm đến chuyện mọi người đều buông tay.
Nhưng ngay sau đó cậu cảm giác chân của mình lại được ôm lấy.
Không cần quay đầu lại nhìn cậu cũng biết đó là ai, cánh tay nhỏ bé đang ôm lấy bắp chân cậu không ngừng run rẩy, còn có chất lỏng như nước mắt đang nhỏ trên mắt cá chân cậu.
Cậu bé che lỗ tai trốn ở dưới ghế run rẩy, còn bị dọa cho sợ đến mức âm thầm thút thít, hình tượng đứa bé mà cậu cảm nhận được là cái gì, “Nhỏ yếu, đáng thương và bất lực” .
Nhưng khi nghe Quách Dương nói, bàn tay Hạ Bạch đang định lấy trấn thi phù ra cũng cả kinh dừng lại.
Nhị Oa? Chắc là đang gọi đứa trẻ này đi, cậu đã nghe thấy Quách Dương gọi đứa bé như vậy lúc ở hành lang rạp chiếu phim.
Nhóc con nhát gan ôm lấy bắp chân cậu khóc thút thít là người chơi có sức chiến Thiên Hoa Bản sao?
Sau khi hết khiếp sợ, ngẫm lại thì hình như cũng có chút hợp lý.
Nhị Oa xuất thân từ Thất Lý Thôn, người của cục Quản Lý Trò Chơi nói, Thất Lý Thôn là nơi đầu tiên phát hiện ra những điều bất thường, nói cách khác, đứa nhỏ Nhị Oa này có thể là người chơi đầu tiên khi trò chơi xuất hiện? Là nhân vật lão làng trong những người chơi?
Nhưng thằng nhóc này đã ôm đầu run rẩy, ngay cả đụng vào người khác nó cũng không dám, tới bây giờ nó vẫn còn đang run rẩy chảy nước mắt kia kìa.
Nhưng một thằng nhóc đần như vậy lại là người chơi đứng đầu bảng xếp hạng.
Một thằng nhóc nhát gan lại là người chơi có sức chiến đấu Thiên Hoa Bản.
Hạ Bạch dừng lại một giây, sau đó móc từ trong túi ra ba tấm trấn thi phù, đặt lên môi nhấp một chút rồi nhanh chóng áp vào quỷ thủ, khi quỷ thủ bốc khói co rúm lại, cậu nói với mấy người: “Nhảy!”
Cậu lập tức buông chân Mã Đồng Phong ra, cùng Quách Dương và đứa nhỏ phía sau rơi xuống hồ.
Lúc quỷ thủ co rúm lại, nếu như Mã Đồng Phong muốn chạy trốn thì cũng có cơ hội, nhưng không biết ông có muốn hay không.
Khi buông chân ông ra, Hạ Bạch đã hỏi: “Chú không muốn tìm thi thể của bà ấy rồi an táng cho đàng hoàng sao?”
Nói xong thì rơi vào trong hồ, khi nước sắp tràn vào miệng, cậu lập tức nhắm mắt ngậm miệng lại, một tay ôm lấy đứa nhỏ, liều mạng bơi về phía trước.
Qua hai ba phút sau, Hạ Bạch mới ló đầu ra khỏi mặt nước, cậu bế đứa bé ra, nhéo nhéo khuôn mặt tím tái của nó: “Thở đi, thở đi.”
Đứa bé run run rẩy rẩy mở to mắt, liếc nhìn Hạ Bạch rồi lập tức quay đi, không biết thở như thế nào.
Hạ Bạch: “… Thở ra, thở ra, biết không?”
Không đợi đứa trẻ phản ứng, Hạ Bạch đã đưa ngón trỏ chống ở trên mũi nó, ngón cái ấn lên cằm, mở ra khoảng trống cho không khí ra vào, sau khi nhìn thấy đứa trẻ hít thở vài hơi, cậu lập tức ôm lấy nó bơi về phía trước.
Lúc này, thế giới trong phim đã chạng vạng, sắc trời đã có chút ảm đạm, Hạ Bạch nhờ bóng cây che khuất, thành công thoát khỏi tầm mắt của nữ quỷ hoa khôi trường.
Bình thường thì hồ trên đảo không lớn lắm, đây là một cái hồ bất quy tắc, xung quanh là những cánh rừng lồi lõm. Trong rừng cây an toàn hơn so với ở trong hồ, dễ dàng tránh né nữ quỷ hơn, cậu ôm đứa nhỏ bơi đến một cái cây to gần bên bờ hồ, cành cây sà xuống mặt hồ, cậu từ chỗ này lên bờ rồi chui vào trong rừng cây.
Trong phim đang là giữa hè, khu rừng này không lớn, nhưng có cảm giác như đây là rừng mưa nhiệt đới, cây cối cao lớn, cành lá rậm rạp, Hạ Bạch có thể dễ dàng tìm được chỗ ẩn nấp.
Cậu vừa đặt đứa bé xuống, nó đã lẻn ra sau gốc cây trốn.
Hạ Bạch: “……”
Hạ Bạch để mặc nó trốn ở phía sau gốc cây, còn cậu thì thuần thục leo lên cây hái mấy quả lê đường dại, sau đó ném hai quả ra sau gốc cây cho đứa bé.
Quách Dương và Mã Đồng Phong cũng nhanh chóng đi tới. Quách Dương nhìn còn đỡ, chỉ bị ướt hết cả người, cậu ta ngồi ở bên cạnh há mồm thở dốc. Mã Đồng Phong thì chật vật hơn, trên thân có rất nhiều vết máu, sau lưng của ông vốn đã có vết đao, lại bị Quỷ Thủ bắt lấy kéo vào, bây giờ nhìn vào rất đáng sợ.
Ở đây không có nước uống nên Hạ Bạch đưa cho bọn họ một ít lê đường.
Quách Dương cầm lê đường, nhìn thấy đứa nhỏ mạnh khỏe đứng tựa gốc cây rồi mới bắt đầu cắn một miếng trái cây lớn.
Mã Đồng Phong cầm trái lê trên tay nhưng lại không ăn, ông cúi đầu thở hổn hển, qua một hồi lâu mới nói: “Tiện mệnh của tôi không đáng.”
Ông đang nói với Hạ Bạch, nói cậu đã liều mình cứu giúp ông.
Không đáng.
Hạ Bạch nói như thể đã là con người thì đều phải ăn cơm uống nước: “Mạng người không có phân biệt giàu nghèo.”
Trên khuôn mặt chết lặng và trống rỗng của Mã Đồng Phong rốt cuộc cũng có chút biểu cảm khác, dường như đau khổ, nhưng cũng không phải vậy.
Mạng của ông thật rẻ mạt, không chỉ người khác nghĩ như vậy, mà ngay chính bản thân ông cũng vứt bỏ tôn nghiêm của mình, sống một cuộc sống tầm thường.
Khi còn bé bị đụng xe, đối phương bồi thường tiền, nhưng vì ông không đáng để tiêu nhiều tiền như vậy nên không được chữa trị, cuối cùng thành một kẻ tàn tật.
Bởi vì là một kẻ tàn tật vô dụng nên ông luôn là mục tiêu bị bắt nạt, chế giễu của mọi người, từ khi học tiểu học đến khi bỏ học bước vào xã hội vẫn vậy.
Ông không dám đứng thẳng eo, hèn mọn lấy lòng, quỳ xuống cầu xin tha thứ, vô lại lăn lộn, đó là cuộc sống hàng ngày của ông.
Coi như ngày nào đó ông chết đi, chắc cũng chỉ được quấn trong tấm chăm rồi ném đi.
Thật ti tiện.
Lần duy nhất trong đời ông không không hi vọng người khác coi trọng mạng của mình thì lại có người liều mạng cứu giúp ông.
Hạ Bạch nhìn chằm chằm ánh mắt ông mấy giây, chớp chớp mắt, nhiên nghiêng người nhét một cái lê đường vào tay ông, nhỏ giọng hỏi: “Chú, nếu như chú chết rồi, chú có thể đưa thi thể của mình cho tôi không? Tôi có thể đưa chú về nhà.”
Quách Dương: “…..”
Đừng tưởng rằng cậu nhỏ giọng thì tôi không nghe thấy!
Lúc đầu Quách Dương tự an ủi bản thân, Hạ Bạch muốn thi thể của mình như thế, nhất định là thân (thi) thể của mình có chỗ hấp dẫn, cũng giống như sau này cậu ấy muốn thi thể của Nhị Oa, Nhị Oa có thân thể khỏe nhất, nó còn có được kỹ năng thân thể mạnh nhất trong tất cả những người chơi.
Không nghĩ tới, ngay cả một người khoảng năm mươi tuổi, không có kỹ năng gì cậu ấy cũng muốn.
Cậu thật đúng là ai đến cũng không từ chối, thấy một người là muốn một người.
Nhìn thái độ của cậu ấy, Quách Dương có lý do để hoài nghi, lần đầu tiên cậu ấy mời thi thể của mình là giả.
Có quỷ mới tin đó là lần đầu tiên!
Vừa rồi nhìn thấy Hạ Bạch không chút do dự lao về phía mình, tại sao lúc đó mình phải cảm động, Hạ Bạch chỉ sợ thi thể của mình bị thương thôi, đúng không?
Cậu ấy hoàn toàn không nhìn thấy linh hồn sáng lấp lánh của mình!
Thái độ của Mã Đồng Phong hoàn toàn không giống cậu ta, ông nhìn Hạ Bạch lẩm bẩm, nói: “Về nhà? Đưa tôi về nhà?”
Vốn dĩ ông và Hà Gia Tú đang định về nhà.
Gió thu hiu quạnh thổi qua cửa sổ, nước lê đang bốc hơi nóng trong chiếc nồi sắt bên cạnh giường, dưới ánh đèn ấm áp. Hai người đã thương lượng suốt cả đêm, sau khi về quê sẽ xây một ngôi nhà như thế nào, trong sân sẽ trồng những loại rau nào, sẽ sống những năm còn lại của cuộc đời ở đó như thế nào, cho đến khi lá rụng về cội.
Chính ông là người đề nghị hẹn hò trước khi về quê, là ông, ông biết rất rõ bên ngoài không an toàn, vậy mà còn đề nghị hẹn hò.
Bọn họ sẽ không bao giờ có thể về nhà được nữa.
Đôi mắt Mã Đồng Phong đỏ hoe, ông vội vàng bắt lấy cánh tay Hạ Bạch, “Có thể đi cùng với Gia Tú không? Cậu có thể đưa hai chúng tôi về cùng được không?”
Ông có chút dùng sức, mạnh đến mức cánh tay Hạ Bạch có chút đau, Hạ Bạch nhìn khuôn mặt bi thương muốn khóc của ông, cậu mím môi, lắc đầu.
Đã không còn kịp nữa.
Nếu như cậu hỏi sớm một chút, hỏi lúc Hà Gia Tú còn sống thì tốt rồi.
Nhưng trên đời này làm gì có nếu như.
“Thật có lỗi.”
Tay Mã Đồng Phong trượt khỏi cánh tay Hạ Bạch.
Một cơn gió thổi qua, bóng cây lay động lướt qua mặt họ, ảm đạm trầm mặc.
Quách Dương sờ sờ đầu, gọi “Nhị Oa?”, sau đó cẩn thận đi đến gốc cây bên cạnh, cực kỳ nịnh nọt đưa lê đường cho nó, “Nhị Oa, mới vừa rồi anh nói chuyện lớn tiếng chút, em đừng để ý nhé!”
Hạ Bạch nhìn sang, hỏi: “Nhị Oa là cậu bé trong tấm ảnh ở trường tiểu học Thất Lý Thôn à?”
Ngay cả Mã Đồng Phong lòng như tro nguội cũng cả kinh ngẩng đầu.
Nghe Hạ Bạch nhắc tới mình, vạt quần trắng sau gốc cây lại thụt vào một chút nữa, trốn kỹ.
“Không sai, nó chính là đứa nhỏ bị cuốn vào trò chơi ở trường tiểu học Thất Lý Thôn, cũng là người sống sót duy nhất trong phó bản trò chơi lần đó.” Quách Dương nhìn gấu quần màu trắng lộ ra một chút ở phía sau gốc cây bên cạnh, bất đắc dĩ nói, vẻ ưu sầu và lo lắng của người cha hiện rõ trên khuôn mặt non choẹt của cậu ta.
Hạ Bạch không hiểu ưu sầu và lo lắng này của cậu ta từ đâu mà có, “Cậu đã biết nó từ trước?”
“Đương nhiên!” Quách Dương nói: “Mỗi một thành viên trong đội tấn công tôi đều biết rất rõ!”
“……”
“Tôi nói cho mọi người biết, Thất Lý Thôn là nơi có trò chơi xuất hiện sớm nhất được ghi chép lại, sở dĩ có thể khẳng định là bởi vì có Nhị Oa.” Quách Dương nói.
Vốn dĩ cậu ta không muốn nói quá nhiều, nhưng nghĩ tới lúc ở hành lang, Nhị Oa muốn tới gần Hạ Bạch nhưng lại không dám, vẫn cứ lén lút nhìn cậu ấy, vậy nên Quách Dương muốn nói nhiều hơn một chút vì thần tượng của mình, dù sao thì thân phận của Nhị Oa ở trung tâm giao lưu của người chơi cũng gần như là công khai.
“Sau khi học sinh của trường tiểu học Thất Lý Thôn mất tích, mọi người không tìm thấy bất kỳ manh mối hữu dụng nào, vào ngày thứ tư sau khi bọn nó biến mất, cục Quản Lý Trò Chơi đã phát hiện Nhị Oa ở trong một góc tường của trường học.”
“Cục Quản Lý Trò Chơi đã thăm dò được một chút tình huống của Nhị Oa ở Thất Lý Thôn. Trước khi sinh Nhị Oa, mẹ Nhị Oa đã có một đứa con, chẳng qua đứa bé kia đã chết vì khó sinh, bà vẫn không thể quên được đứa bé đã mất đó nên mới gọi nó là Nhị Oa.”
Vì đứa con đầu lòng không còn sống nên bà rất thận trọng mong chờ đứa bé thứ hai. Trong ba tháng đầu của thai kỳ mọi chuyện vẫn hết sức bình thường, nhưng đến tháng thứ tư thì bà ấy đột nhiên thường xuyên lên cơn co giật.
“Đó là chứng sản giật khi mang thai, nhất định phải đình chỉ thai kỳ, bà không có cách nào cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cho đứa bé trong bụng. Nhưng người mẹ đã mất đi một đứa con lại không cam lòng, dù có liều chết cũng phải sinh đứa bé này ra. Cuối cùng bà đã chết, nhưng bà cũng đã thành công.”
“Lúc Nhị Oa c vừa ra đời chỉ nặng hơn hai cân một chút, vừa mới sinh ra đã được đưa vào phòng giải phẫu cấp cứu, nó phải chịu rất nhiều đau đớn, đã dạo Quỷ Môn quan mấy lần, cũng tiêu hết của cải trong nhà. Người nhà nó có chút không chịu đựng nổi, đem nó ném vào trong ruộng lúa mạch, không ngờ nó vẫn còn sống sót.”
“Chẳng qua, sức khỏe của nó rất kém, luôn gầy gò hơn các bạn cùng lứa rất nhiều, cũng rất nhút nhát, giống như một con chim nhỏ vừa mới sinh ra đã đối mặt với một thế giới xa lạ, rất dễ bị dọa sợ.”
Hạ Bạch nhìn mấy ngón tay nhỏ lộ ra sau gốc cây, lúc ấy cậu chú ý đến đứa nhỏ trong ảnh là vì nó còn quá nhỏ, cho dù mới học lớp một cũng không nên nhỏ như vậy.
“Kỳ thật nó không phải là học sinh của trường tiểu học Thất Lý Thôn, không ai cho nó đến trường, lúc đó nó còn chưa đủ tuổi vào lớp 1, nó chỉ lén đến xem bọn nhỏ tập thể dục theo đài thôi, không ngờ lại bị cuốn vào trong trò chơi.”
“Lúc ấy người của Dị quản cục đã mang nó về, hỏi thế nào cũng chỉ có có thể hỏi ra hai chữ trò chơi.”
“Về sau, một nghiên cứu viên muốn lấy thêm thông tin từ nó, đã khôi phục lại hiện trường theo bức ảnh phóng viên chụp vào ban đêm nọ, dùng quỷ thủ giả kéo lấy cổ và tóc nó lên trên.”
Trên gương mặt của Hạ Bạch kia không lộ ra một chút biểu tình gì, nhưng Mã Đồng Phong thì lại nhíu mày thật chặt, “Sau đó thì sao?”
“Sau khi Nhị Oa khóc ba giờ, viện nghiên cứu đã biến thành phế tích, viện nghiên cứu trên núi Hồng Sùng xuất hiện rung chuyển, tương đương với cơn địa chấn 7.8 độ richter.”
Quách Dương một lần nữa nhớ lại cảm giác bàng hoàng khi lần đầu tiên nhìn thấy bức ảnh đó.
Cậu ta nghe người ta nói, mạch máu của một số phụ nữ mang thai trở nên mỏng manh hơn khi bị sản giật, mẹ của Nhị Oa cũng như vậy, sau khi sinh Nhị Oa cũng xảy ra điều tương tự, nghe nói đến bây giờ các y tá vẫn khó tìm thấy mạch máu của nó mỗi khi tiêm.
Nhưng chính một đứa bé có mạch máu nhỏ và mỏng manh như thế lại có thể kết nối với vô số rễ cây dưới mặt đất, giúp chúng phát triển liên tục và có được sức sống mãnh liệt, giống như những dãy núi ở ngôi làng nơi nó sinh ra.
Hạ Bạch sửng sốt, “Nhị Oa là 【 Người trồng cây】xếp thứ ba trên bảng xếp hạng điểm tích lũy?”
Quách Dương gật đầu, “Đúng vậy, mặc dù nó hiếm khi sử dụng năng lực của mình, nhưng tất cả các thành viên trong đội tấn công đều sẽ mang nó theo mỗi khi họ vào trò chơi, để nó rèn luyện. Nó là người chơi vào trò chơi nhiều lần nhất trong tất cả người chơi, vậy cho nên điểm tích lũy của nó khá cao.”
Hóa ra nó là ngôi sao của Đội tấn công, không chỉ vì nó xuất hiện trong video phổ cập kiến thức về trò chơi của Cục quản lý trò chơi, mà còn vì nó xuất hiện rất nhiều trong trò chơi, rất nhiều người chơi đều đã gặp qua nó.
Hạ Bạch: “Rèn luyện nó?”
“Sau khi ra khỏi viện nghiên cứu, Nhị Oa càng nhát gan hơn trước, nó sợ hãi tất cả những người đến gần mình.” Quách Dương nói.
“Vấn đề của nó không chỉ có nhát gan, mà nó còn là một người chơi rất mạnh, nó không có hiểu biết cơ bản về xã hội và trò chơi này, ngay cả những thường thức cơ bản cũng không có, dù sao thì nó cũng sống khép kín trong một sơn thôn nhỏ, thậm chí còn chưa đi học.”
“Càng đau đầu hơn chính là, làm thế nào nó cũng không sử dụng dị năng của mình. Chỉ khi nào đứng trước nguy hiểm và sợ hãi gần như tử vong, nó mới có thể bộc phát dị năng.”
“Những người trong đội tấn công thường thay phiên nhau dẫn nó đi tìm hiểu thế giới, nâng cao kiến thức, rèn luyện lòng dũng cảm và hướng dẫn nó sử dụng sức mạnh trong trò chơi. Sau ba năm, hiệu quả không thể nói là không có, nhưng rất hạn chế.”
Vẻ mặt Hạ Bạch cứng ngắc nói: “Cách bọn họ hướng dẫn nó sử dụng dị năng, không phải là không ngừng đặt nó vào tình huống nguy hiểm chứ?”
Quách Dương mở miệng định phản bác, cậu ta không cho phép ai nói những thành viên của đội tấn công như thế, nhưng cuối cùng lại ngậm miệng không nói gì.
Cậu ta buồn bực chán chường nói: “Tên nhân viên nghiên cứu kia đã bị xử lý, chắc chắn những người trong đội tấn công sẽ không kích động Nhị Oa như vậy. Nhưng mà, nó thật sự chỉ có thể dùng dị năng khi rơi vào tình cảnh đáng sợ hoặc cực độ nguy hiểm, bọn họ cũng chỉ muốn cho nó quen với kích động thôi mà.”
Quả thực, đây là cách duy nhất họ có thể làm.
Thời gian dài như vậy, Quách Dương vẫn luôn chú ý tới đội tấn công và trò chơi, không thể chỉ dăm ba câu là có thể giải thích rõ về bọn họ được, dị năng của Nhị Oa đối với xã hội quan trọng biết nhường nào, trò chơi xuất hiện càng ngày càng nhiều, trong tương lai gần, có thể chỉ trong một đêm sẽ có một thành phố thất thủ.
Nếu như có người mang Nhị Oa vào trò chơi, người đó chỉ có thể ép mình máu lạnh, chủ động hoặc bị động đẩy đứa trẻ vào tình thế nguy hiểm rồi hướng dẫn nó sử dụng dị năng của mình.
Quách Dương nói xong câu đó, quay đầu nhìn lại thì thấy Nhị Oa đang len lén cẩn thận thăm dò nhìn Hạ Bạch.
Cậu ta lại nghĩ tới dáng vẻ Nhị Oa nhìn Hạ Bạch ở trong hành lang rạp chiếu phim.
Nhiều năm như vậy, vô số lần nó gặp phải nguy hiểm và sợ hãi, nhưng chỉ có Hạ Bạch là lập tức cứu nó.
Tâm tình Quách Dương hết sức phức tạp.
Cậu ta nói với Hạ Bạch: “Nhị Oa thật sự rất nhát gan, nhìn thấy cậu bị kéo vào thế giới trong phim, nó đã ôm lấy chân cậu, muốn kéo cậu trở về.”
Nhị Oa lập tức vùi đầu né tránh.
Hạ Bạch nói: “Nhưng mà, hình như Nhị Oa rất sợ tôi.”
Nghe thấy Hạ Bạch nhắc đến hai chữ Nhị Oa, chân nhỏ phía sau gốc cây bỗng nhúc nhích.
Quách Dương: “Nó vốn nhát gan mà, vậy nên nếu thích ai đó sẽ càng rụt rè hơn?!”
Hạ Bạch không hiểu lắm.
Nhưng cũng không có cách nào.
Sau khi dùng thời gian nghỉ ngơi kể đơn giản về chuyện của Nhị Oa, Quách Dương nói: “Có phải chúng ta nên xem [ Phim ] không? Đừng bỏ lỡ tình tiết mấu chốt của kịch bản.”
Cuối cùng Mã Đồng Phong lại mở miệng, ” Tôi muốn tìm thi thể của Gia Tú trước.”
Bọn họ cũng biết, người dân trên đảo là những kẻ ăn người, những người bị giết trước đó đều bị bọn hắn mang về. Lúc này trời đã gần tối, nếu họ không nhanh chóng đến đó, có thể thi cốt của Hà Gia Tú cũng tìm không được, nhưng bây giờ đi qua thì cũng không chắc có thể tìm được.
Quách Dương ưu thương thở dài, “Kỳ thật tôi cũng muốn đi tìm thi thể Lăng Trường Dạ, an táng cho anh ấy thật đàng hoàng.”
Suy cho cùng thì, anh ấy là thần tượng, là anh hùng chiến đấu vì nhân loại trong lòng cậu ta, cậu ta không thể nào chấp nhận được việc thần tượng của mình bị một đám người dã man ăn vào trong bụng được. Dù có chết cũng phải giữ thể diện chứ.
Hạ Bạch nghĩ đến thi thể hoàn mỹ được mình nhặt ra khâu lại trong núi thi thể ở bệnh viện chỉnh hình, lại nghĩ đến cảnh anh ta bị đám người dã man xé thành từng mảnh, cậu cũng không vui.
Sao có thể đối đãi với một thi thể như vậy được.
Cứ coi như không bị thứ ô uế trong bộ phim ảnh hưởng đến tinh thần, nhưng nếu Hạ Bạch nhìn thấy đoạn phim nhắm vào mình kia, chắc chắn sẽ rất tức giận.
Cậu cũng ủng hộ việc tìm kiếm hai thi thể này.
Quách Dương còn nói: ” Nhưng liệu chúng ta có bỏ lỡ quá nhiều tình tiết của phim không? Chúng ta đã không còn đứng ở góc nhìn của Thượng Đế nữa, vậy nên có lẽ chúng ta phải nhìn từ ba góc độ: Đội thám hiểm, người dân trên đảo và nữ quỷ hoa khôi trường, nhưng cô ta lại đáng sợ như vậy… Thật sự rất khó nha.”
Hạ Bạch rũ mắt, thật là khó.
Bọn họ thật khó, cậu cũng thật khó.
Ba lần đưa ra mời thi thể đều thất bại, liên tiếp gặp thất bại buộc Hạ Bạch phải suy nghĩ lại phương pháp ký thi của mình.
Nếu cậu hỏi trực tiếp như vậy, quả thực sẽ khiến người ta nghi ngờ, kỹ năng linh hồn quỷ dị, không duyên không cớ sẽ không ai tuỳ tiện đồng ý với cậu cả, tựa như Quách Dương nói, ai biết sau khi đồng ý với cậu rồi có bị cậu biến thành thi thể hay không, hoặc là thúc đẩy cho cậu ta mau chết sớm?!
Trước đó cậu còn nghĩ qua, nếu mình đưa ra lời mời khi người ta sắp chết thì chắc có lẽ tình huống sẽ tốt một chút, nhưng vẫn không an toàn.
Cậu tự biết mình rất yêu quý thi thể, sẽ không làm gì đối với thi thể, theo cậu thấy, nhìn chung thì vấn đề này có lợi cho cả hai bên, nhưng chưa chắc đối phương đã nghĩ như vậy, cái này về cơ bản cũng giống như tình trạng thiếu Đại thể lão sư ở các trường y lớn, nghe nói rất nhiều người ban đầu đã đồng ý quyên tặng thi thể của mình, nhưng trước khi chết lại hối hận đổi ý.
Giữ cho cơ thể nguyên vẹn và sạch sẽ trước khi bước vào vòng luân hồi là một quan niệm thâm căn cố đế, không ai muốn giao thi thể của mình cho một người không quen biết, không biết người đó sẽ làm cái gì với thi thể của mình.
Huống chi, tình cảnh trước mắt của bọn họ quả thực rất khó khăn, nữ quỷ hoa khôi trường rất mạnh, không phải là thứ mấy người bọn họ có thể chống lại được, ngoại trừ Nhị Oa, nhưng Nhị Oa lại không dùng kỹ năng.
Hạ Bạch đút tay vào trong túi, sờ sờ trấn thi phù và ngự thi phù bên trong.
Vào buổi chiều khi quyết định trở thành tình nguyện viên, cậu đã về nhà mang hết trấn thi phù và ngự thi phù đi, mỗi lần ra ngoài tìm kiếm trò chơi, cậu đều mang theo một ít ở bên người, để đề phòng trường hợp cần dùng đến.
Những thứ này rất trân quý, nhất là ngự thi phù, nhưng những thứ này lại là vật phẩm tiêu hao, mà kỹ năng của cậu lại là kiểu kỹ năng tăng trưởng, chỉ cần được trau dồi một chút, đảm bảo sẽ dùng tốt hơn cả ngự thi phù.
Hạ Bạch đưa ra quyết định, “Chúng ta chia nhau ra hành động?”
Quách Dương: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”
“Nếu không thì thế này…..” Cậu nhìn về phía Mã Đồng Phong.
Mã Đồng Phong nói: “Các cậu có thể gọi tôi là Lão Mã.”
Nhìn ông như người đã 50 tuổi, những người từng trải qua thăng trầm của cuộc sống thường trông già hơn tuổi thật, cũng không biết thực tế ông ấy bao nhiêu tuổi nữa.
Quách Dương nói: “Lão Mã, chú chưa từng vào trò chơi, vậy nên cứ chọn nơi an toàn nhất, đi theo đoàn thám hiểm. Vừa quan sát hành động của bọn họ, vừa tìm kiếm thi thể của số 1.”
Mã Đồng Phong không có ý kiến gì.
Quách Dương nói: “Hạ Bạch, cậu đi theo người dân trên đảo, tôi đi theo nữ quỷ hoa khôi trường?”
Hạ Bạch: “Tôi cũng có thể đi theo nữ quỷ hoa khôi trường.”
Bọn họ đều biết, nữ quỷ hoa khôi trường mới là nhân vật kinh khủng nhất, lệ quỷ tràn ngập oán khí.
Quách Dương cười nói, “Yên tâm đi, tôi có biện pháp bảo mệnh, nếu thực sự không được nữa thì tôi cũng có thể chạy trốn mà.”
Hạ Bạch nhìn cậu ta một cái, cậu chỉ biết Quách Dương có một con dao găm màu đen, hình như là đạo cụ có kỹ năng, cậu ta nói như thế thì hình như là vẫn còn cái khác nữa.
Quách Dương còn nói: “Chỗ những người dân trên đảo cũng không dễ dàng gì, dù nữ quỷ hoa khôi trường có đáng sợ đến đâu cũng chỉ có một, nhưng người dân trên đảo thì lại rất đông, người bạn đồng hành với Cổ Toàn Côn có kỹ năng, nhưng khi đối mặt với người dân trên đảo cũng chỉ có thể chạy trốn, có khả năng bọn họ lợi hại hơn chúng ta tưởng tượng nhiều. Cậu phải cẩn thận một chút, gặp phải nguy hiểm thì không cần nương tay.”
Hạ Bạch: “Không đúng.”
Quách Dương: “Cái gì không đúng?”
Hạ Bạch: “Cậu nghĩ như vậy không đúng, không thể tùy tiện giết người.”
Bỗng có cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng Quách Dương, cậu ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, phản ứng lại.
Rất rõ ràng, hiện tại trên đảo có hai phe đối địch nhau, đó là người dân trên đảo, đội thám hiểm và nữ quỷ hoa khôi trường.
Bọn họ muốn thông quan trò chơi thì phải làm rõ câu chuyện trong phim, nếu như bọn họ làm gì đó với người dân trên đảo, khiến cho sức mạnh của hai phe thay đổi, liệu hướng đi của bộ phim có còn giống như lúc đầu không, bọn họ phải chạy tới chỗ nào để xem kịch bản gốc của phim đây?
Trong trò chơi này chỗ nào cũng là tử lộ, còn đường sống thì lại mong manh khó tìm.
Hạ Bạch: “Chúng ta chỉ xem phim thôi, không thể ảnh hưởng đến hướng đi của kịch bản, trên cơ sở đảm bảo an toàn, chúng ta phải cố gắng làm người ngoài cuộc.”
Ráng đỏ cuối cùng trên bầu trời cũng đã biến mất, cái nóng như thiêu như đốt cả ngày trên đảo đã được gió đêm thổi đi hết những oi bức, cơn gió mát lạnh sảng khoái phả vào trên mặt, tất cả mọi thứ đều chân thực, chân thực đến mức như thể đây là một địa điểm nào đó ở thế giới thực vậy.
Nếu ở lại đây lâu hơn, có khi bọn họ sẽ nghĩ, nơi này là thế giới thật.
Quá chân thực, nhưng đây lại là thế giới trong phim, không phải là thế giới mà bọn họ có thể thay đổi được.
Quách Dương lại nhìn khuôn mặt ngơ ngác của Hạ Bạch, nghiêm túc gật đầu, “Cậu nói đúng, chúng ta phải chú ý một chút. Cứ coi rừng cây này như là đại bản doanh của chúng ta, nếu như tìm không được nhau thì cứ đến nơi này.”
Sau khi phân công nhiệm vụ, bọn họ lập tức hành động. Trước khi rời đi, Quách Dương kéo Nhị Oa ở phía sau gốc cây ra, dự định để Nhị Oa đi cùng với mình. Cậu ta vẫn không yên lòng khi để Nhị Oa đi theo Hạ Bạch kỳ quái kia.
Mấy người cùng nhau đi ra khỏi rừng cây, Hạ Bạch đi ở phía bên trái.
Tay Nhị Oa chuyển từ ống quần bên phải của Quách Dương sang ống quần bên trái của cậu, khi bắt gặp ánh mắt của Hạ Bạch, nó lập tức điều chỉnh đôi chân ngắn ngủn của mình, bước từng bước nhỏ vòng qua bên phải.
Hạ Bạch: “……”
Bóng tối là chỗ ẩn nấp tốt nhất trên đời, sau khi tách ra ở bìa rừng, Hạ Bạch đã dựa theo bản đồ hòn đảo mà mình đã nhìn thấy lúc xem phim, nương theo ánh sáng nhá nhem của màn đêm, cậu đã lặng lẽ lẻn vào nơi người dân trên đảo sinh sống.
Tốc độ thời gian trôi qua ở thế giới trong phim không giống như bên ngoài, một cảnh quay 10 phút có thể là một ngày ở thế giới trong phim, nhưng cũng có thể chỉ là vài phút. Lúc Hạ Bạch chạy đến, đúng lúc vừa kết thúc một trận chiến giữa đội thám hiểm và người dân trên đảo, bởi vì người dân man rợ trên đảo đã ăn bạn của họ.
Đương nhiên, các sinh viên đại học trong đội thám hiểm không thể đánh bại được những người dân man rợ trên đảo này rồi, nhóm bọn họ lại chết ba người, chỉ có thể nhanh chân chạy trốn.
Hạ Bạch thừa dịp người dân trên đảo đuổi theo nhóm người kia, cậu lặng lẽ chạy đến chỗ ba sinh viên đại học vừa mới qua đời, dán ngự thi phù lên sau đầu bọn họ.
Cậu nhìn thấy ở đây còn có thi thể bị người dân trên đảo ăn một nửa, cũng có thi thể vừa mới mở ngực mổ bụng, cậu không bỏ qua, cứ dán ngự thi phù lên hết.
Vì sợ bị phát hiện, cậu dán xong thì vội vàng trốn đi ngay.
Trong nháy mắt ngự thi phù được dán lên, một tia sáng lóe lên trong đầu Hạ Bạch, giống như đã thiết lập được liên kết với bọn họ, cậu tự động hiểu được cách giao tiếp với thi thể.
Một bên cậu vừa sợ hãi thán phục kỹ năng của ông nội mình đúng là khủng khiếp, một bên ngự thi ở trong đầu, đưa những thi thể tàn tạ hoặc nguyên vẹn ẩn nấp thành công.
Sau đó cậu quay lại xóa dấu vết, nhặt những khí quan bọn hắn làm rơi ra, xóa những vết máu bọn hắn lưu lại trên đường.
Từ xa cậu đã nghe được tiếng người dân trên đảo trở về, lập tức trốn ra phía sau hai cái chum đựng nước.
“Thi thể đâu? Sao lại mất mấy cái thi thể rồi?”
“Nhất định là đám ngoại lai âm hiểm xảo trá kia! Bọn chúng thừa dịp chúng ta không có ở đây, cướp thi thể người dân chúng ta đi rồi!”
“Đi! Nhanh đi xem xem sáu tế phẩm còn ở đó không!”
Hạ Bạch nấp ở sau hai cái chum nước, từ khe hở giữa hai cái chum, cậu nhìn thấy hai người dân đảo chạy vào một túp lều cỏ.
“Vẫn còn! Tộc trưởng, bọn chúng vẫn còn!”
“Bây giờ lôi bọn chúng ra, bọn chúng là tế phẩm được thần linh cẩn thận lựa chọn, trước tiên trói bọn chúng lên bàn đi.”
Sau đó Hạ Bạch nhìn thấy bọn họ lôi ra mấy cái thi thể từ trong lều cỏ, khi cậu nhìn thấy người phụ nữ trung niên số 1 thì biết đây là những người chơi đã chết ở trong phim.
Đằng sau Hà Gia Tú là người mà cậu nhìn rất quen, đó là Lăng Trường Dạ, người đã được cậu khâu lại hoàn chỉnh lúc ở bệnh viện chỉnh hình.
Mặc dù anh ta cũng chảy máu nhiều như những người chơi khác, nhưng trông anh ta vẫn dễ nhìn hơn những thi thể khác. Chiều cao là một chuyện, nhưng nguyên nhân chính vẫn là trông anh ta không cứng ngắc và xám xịt như những thi thể khác, ngược lại còn rất giống Hỉ Thần nhà cậu.
Hạ Bạch nuốt một ngụm nước bọt, quả nhiên là ‘thi trung cực phẩm’.
Tâm trí của cậu đã hoàn toàn bị thi thể của Lăng Trường Dạ hấp dẫn, cậu nhìn anh ta không chớp mắt, nhìn từ đầu đến chân, rồi lại nhìn từ chân đến tay, sau đó bỗng thấy ngón áp út của anh ta khẽ nhúc nhích một cái.
Hạ Bạch ngơ ngác, dấu chấm hỏi bay đầy đầu.
Hết chương 33.
