Chương 34: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 7)

 

Chương 34: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 7)

 

Ở giữa rừng cây phía nam hòn đảo có mấy chục ngôi nhà cỏ, chúng được sắp xếp theo hình lưỡi liềm, bao quanh là một mảnh đất trống.

Mảnh đất trống gần những ngôi nhà cỏ này là chỗ người dân trên đảo ăn uống, lại hướng xuống phía dưới, ở chính giữa là một tế đàn hình tròn. Ở nơi cao nhất của tế đàn có một bức tượng kỳ lạ, đó là một pho tượng Tà Thần nhìn hết sức quỷ dị, có thể thấy đại khái là thân người đuôi cá, ngũ quan mơ hồ, còn mái tóc giống như những chiếc xúc tu.

Các vòng tròn trải rộng ra xung quanh, bao bức tượng Tà Thần ở giữa, mỗi lớp được bao quanh bởi một đống lửa.

Người dân trên đảo tin vào Tà Thần, cái này thì bọn họ đã biết vì có trong nội dung phim phía trước. Nhìn tình huống này, có vẻ như họ đang chuẩn bị hiến tế.

Một số người chơi đã chết được đặt trên tầng ba, tạo thành một vòng tròn xung quanh Tà Thần.

Tầng thứ tư là tế phẩm gồm có quả dại và hoa tươi.

Pho tượng Tà Thần nằm ở vòng tròn trung tâm, vậy tầng thứ nhất đặt cái gì?

Nghi hoặc của Hạ Bạch rất nhanh đã được giải đáp.

Những người dân trên đảo lại lần nữa xuất phát, lần này có nhiều người dân đảo hơn so với lúc đuổi theo đoàn thám hiểm, Hạ Bạch nhìn thấy mấy người phụ nữ ở trong nhà cỏ cũng đi ra.

Hạ Bạch đoán, theo quy củ của một số bộ phim kinh dị, bọn họ hẳn là muốn làm cho buổi hiến tế sống động hơn, vậy nên bây giờ sẽ đi bắt người của đội thám hiểm.

Chờ bọn hắn kéo đàn kéo đống rời đi, Hạ Bạch vội chạy tới một cái kệ phơi nắng, túm hai bộ quần áo, ngâm vào trong chum nước cho ướt, thừa dịp hai người ngồi ở cửa canh gác không chú ý, cậu đến bên cạnh Lăng Trường Dạ, dập tắt hai đống lửa gần đó.

Ánh sáng ở xung quanh đó ảm đạm đi rất nhiều, nhờ có pho tượng Tà Thần che chắn, Hạ Bạch lại bắt đầu dán ngự thi phù.

Những người chơi khác đều có thể dán được, chỉ có Lăng Trường Dạ là dán không dính.

Quả nhiên anh ta không chết, anh ta không phải là thi thể.

Hạ Bạch ngồi ở bên cạnh anh ta, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm anh ta.

Cậu đưa tay thăm dò hô hấp của Lăng Trường Dạ, yếu đến mức gần như không thể cảm giác được, lại nhìn về phía vũng máu dưới người anh ta, những giọt máu cuối cùng đang chảy ra khỏi lồng ngực bị xuyên thấu.

Dựa theo kinh nghiệm của Hạ Bạch, anh ta sắp tắt thở chết rồi.

Nhưng mà, lúc ở bệnh viện chỉnh hình thân thể anh ta đã tứ tán, nhưng vẫn có thể sống lại được, lần này nói không chừng cũng có thể sống sót.

Hạ Bạch lại mò xuống chỗ mạch đập của đối phương, mạch đập của anh ta rất yếu, còn mạch đập của cậu thì càng lúc càng mãnh liệt.

Lúc ở bệnh viện chỉnh hình, mặc dù thân thể anh ta đã bị tách rời, nhưng máu thì hình như đã được phong ấn tại các bộ phận trên thân thể, hơn nữa mạch đập cũng rất có lực. Nhưng lúc này, máu của anh ta rất nhanh sẽ cạn kiệt, mạch đập và hô hấp cũng rất yếu —— có lẽ anh ta thật sự sắp chết rồi.

Thật đáng tiếc cho một cơ thể tốt như vậy, không, một cơ thể tốt như vậy mà lại chết trong trò chơi như thế này.

Đúng là phí của trời.

Hơn nữa, cậu vừa mới điều chỉnh lại chiến lược ký thi, dự định đi theo con đường sắp chết + uy hiếp, đồng thời chuẩn bị kỹ càng đội ngũ uy hiếp khi gặp phải những thi thể mà cậu đã bỏ sót.

Ngay cả ông trời cũng đang giúp cậu, nếu bỏ lỡ chắc ông trời cũng không tha thứ cho cậu đâu.

Hạ Bạch thăm dò nhìn thoáng qua hai người dân đảo đang canh giữ bên ngoài, thấy họ vừa đốt lửa vừa trò chuyện, cậu vội vàng kéo Lăng Trường Dạ về phía bãi cỏ gần đó.

Cậu sợ chậm một chút nữa thì anh ta sẽ chết mất.

Lại sợ kéo lê trên mặt đất tiếng động quá lớn, cậu hết di chuyển đầu rồi lại chuyển qua chân, hết di chuyển chân rồi lại quay qua đầu, nửa xoay nửa di chuyển nửa kéo anh ta vào trong bụi cỏ, rồi lại kéo vào khu rừng bên cạnh.

Cậu cẩn thận quan sát khu vực xung quanh, lập tức bắt đầu bóp, nhéo người ta, “Tỉnh lại, tỉnh lại, nếu không tỉnh anh sẽ chết đó.”

Sau một loạt thao tác, rốt cục Lăng Trường Dạ cũng mở mắt ra.

Trên đảo đã hơn tám giờ tối, vầng trăng đã rất tròn. Trăng ở đây không phải thuần trắng, mà bên ngoài được bọc bởi một lớp màu đỏ cam huyền ảo, những cành cây đầy sức sống trên đảo đang giương nanh múa vuốt.

Một cậu bé đang cúi thấp đầu nhìn anh, trên đỉnh đầu cậu có vầng trăng màu cam huyền, giống hệt như tiểu quỷ đang nhìn anh, rất gần.

Gần đến mức Lăng Trường Dạ có thể nhìn thấy rõ ràng những tia sáng kích động trong mắt cậu, so với mặt trăng còn sáng tỏ hơn, trong suốt như hổ phách.

Đôi mắt hạnh màu trà trở nên chăm chú và chân thành, chỉ là, cậu không thể khống chế được bản thân mình, lại nuốt nước bọt mấy lần, hầu kết nho nhỏ khẽ nhấp nhô, giọng nói rất êm tai, nhưng có chút khàn khàn vì kích động, “Anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”

Lăng Trường Dạ: “?”

Hạ Bạch nhìn anh chằm chằm mấy giây, sau đó nghiêng đầu, động tác này giống như một loại chỉ thị nào đó, tiếp theo, phía sau anh xuất hiện hàng loạt thi thể, có cái máu me khắp người, có cái mở ngực mổ bụng, có cái chỉ có một nửa bên phải, có cái có có một nửa người trên, đầu vẫn phải dùng tay đỡ.

Hạ Bạch đè nén hưng phấn và lo lắng, lần nữa ôn hòa lễ phép hỏi: “Anh có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”

Lăng Trường Dạ trầm mặc.

Hạ Bạch nói: “Sau khi giao cho tôi rồi, tôi sẽ đối xử với anh thật tốt. Tôi có thể đưa anh ra khỏi trò chơi, còn có thể thường xuyên dẫn anh vào trong trò chơi chơi, tôi cũng sẽ không dùng thi thể của anh làm chuyện linh tinh.”

Thấy anh vẫn không nói lời nào, Hạ Bạch nói: “Anh đừng có suy xét quá lâu, anh sắp chết rồi.”

Lăng Trường Dạ: “Tôi cảm thấy mình vẫn còn có thể kiên trì được một chút nữa.”

“Mười giây nhé.” Hạ Bạch gật đầu đồng ý, “Tôi cho anh mười giây, nếu như anh không đồng ý, tôi sẽ để bọn hắn xé nát anh ra, ăn anh luôn. Cho dù anh có chết, cùng là thi thể như bọn hắn, nhưng chắc chắn bọn hắn sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”

Tay Hạ Bạch đè lên chỗ ngực bị vỡ của anh, ngón tay trắng nõn lạnh lẽo nhuốm máu, tựa hồ như Lăng Trường Dạ nghe được tiếng tử vong đếm ngược, “Mười, chín, tám…”

Lăng Trường Dạ nhắm mắt lại.

Mấy giây sau, anh lại mở mắt ra, trong đôi mắt đen láy có chút ánh sáng màu chàm chiếu rọi.

Hạ Bạch nhìn kỹ mới thấy rõ, đó không phải là ánh sáng lóe lên, mà là những đường màu chàm hình thành trong con ngươi của anh, khoảng cách gần như thế, cậu có thể nhìn thấy đường cong bắt đầu lan tràn mở rộng, tạo thành một địa đồ hình quạt.

Sau lưng Lăng Trường Dạ xuất hiện một thi thể, phía sau cái đầu đẫm máu là một tấm ngự thi phù màu tím bị gió thổi bay ra một nửa.

Sau lưng Lăng Trường Dạ lại xuất hiện thêm một thi thể mở ngực mổ bụng.

Tiếp theo lại thêm một cái nữa, lần này thì chỉ có nửa thân thể bên phải, còn phải dùng tay đỡ cái đầu.

     ……..

Sau khi một nhóm thi thể giống như đám phía sau Hạ Bạch xuất hiện, một Hạ Bạch khác cũng xuất hiện, đôi mắt háo hức, lom lom nhìn chằm chằm Hạ Bạch.

Hạ Bạch khiếp sợ nhìn đám tử thi kia và một ‘mình’ khác.

Hạ Bạch lảo đảo một cái.

Hạ Bạch vội vàng chạy trốn cực nhanh.

Hạ Bạch lại chạy đến phía sau hai cái vạc nước, chấn kinh trong mắt vẫn còn chưa biến mất.

Kỹ năng của Lăng Trường Dạ không phải là kỹ năng thân thể. Lúc cậu nhìn thấy anh ở bệnh viện chỉnh hình ,thân thể anh vỡ thành từng mảnh, sau đó nguyên vẹn tỉnh lại, Hạ Bạch cho rằng kỹ năng của anh là kỹ năng thân thể, nói chính xác hơn thì, có thể là kỹ năng lắp ráp thân thể, tách rời thân thể, hoặc là kỹ năng tái sinh thân thể gì đó.

Kỳ thật thì, cậu có khuynh hướng nghiêng về kỹ năng tái sinh hơn.

Lúc ở phó bản trường đại học y Hòa Bình, cậu đã nghe Hoa Hạo Minh nói, hắn hiểu rõ cá cóc là vì đã nghe những người chơi khác thảo luận qua trong một phó bản trò chơi, những người đó đã đề cập đến sự tái sinh của cá cóc khi nhắc đến phó bản ấy.

Bọn họ đều thuộc đội tấn công, đặc biệt đề cập đến khả năng tái sinh trong phó bản, Hạ Bạch nghĩ, rất có thể Lăng Trường Dạ đã thu hoạch được kỹ năng tái sinh ở trong phó bản kia, chỉ cần còn sót lại một bộ phận cơ thể là có thể tái sinh ở một mức độ nào đó.

Vừa rồi nhìn Lăng Trường Dạ đã sắp chết, cậu còn cho rằng nguồn gốc tái sinh là máu.

Nhưng hóa ra không phải vậy.

Anh ta cũng là kỹ năng linh hồn, còn là kỹ năng linh hồn vượt qua tưởng tượng của Hạ Bạch.

Hạ Bạch nhớ lại hình ảnh địa đồ màu chàm mà cậu đã nhìn thấy trong mắt anh ta, là….. Địa đồ sao chép à? Có thể sao chép mọi thứ trong một phạm vi nhất định để sử dụng cho riêng mình?

Không phải tất cả, không có hoa cỏ cây cối, chỉ có cậu và mấy tử thi.

Rốt cuộc thì kỹ năng của Lăng Trường Dạ là cái gì?

Trong lúc Hạ Bạch đang suy nghĩ thì nhìn thấy Lăng Trường Dạ lại trở về chỗ cũ. Anh thản nhiên đi đến tế đàn, nằm xuống vị trí lúc ban đầu.

Hạ Bạch: “…..”

Lăng Trường Dạ trở về một cách quang minh chính đại, một người dân đảo nhìn thấy có bóng đen lướt qua thì vội vàng đứng lên kiểm tra một vòng, thấy không có gì dị thường nên lại trở về chỗ cũ.

Anh vừa trở về vị trí cũ không bao lâu thì những người dân đảo ra ngoài cũng đã quay trở lại. Bọn hắn trói một cặp chị em song sinh vào tầng thứ hai của tế đàn.

Những người còn lại trong đội thám hiểm cũng đi theo, trên người bọn họ có vết thương, căm hận nhìn người dân trên đảo trói hai chị em song sinh lại, nhưng lại không dám tới gần.

Hai nữ sinh bị trói trên tế đàn, giọng nói của bọn họ đã khàn khàn đứt quãng. Một ông già có hình xăm dữ tợn che kín mặt, lão ta bưng một chậu máu đến trước mặt hai chị em song sinh kia, lột y phục của các cô ra, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó, lại dùng máu vẽ những đồ đằng quỷ dị lên người các cô.

Trong lúc Hạ Bạch đang quan sát thì chú ý thấy Lão Mã đi theo đội thám hiểm cũng tới gần nơi này, cậu vẫy vẫy tay với Lão Mã, hai người núp ở sau hai chum nước quan sát.

Hạ Bạch chỉ chỉ vị trí của người phụ nữ trung niên số 1, nhưng trước đó đã đè Mã Đồng Phong có thể sẽ nổi điên xuống, nhỏ giọng nói với ông: “Tôi có cách, hãy tin tôi.”

Từ sau khi Hạ Bạch cứu ông, Lão Mã rất tin tưởng cậu, cũng nguyện ý nghe theo cậu. Ông gật gật đầu với Hạ Bạch, sau đó nhìn lên tế đàn không chớp mắt.

Trên đài tế, đồ đằng vẽ bằng máu trên cơ thể hai nữ sinh đã hoàn thành.

Ở phía dưới, dân trên đảo giơ bó đuốc trong tay lên rồi bắt đầu reo hò, càng ngày càng kích động, hoàn toàn át đi tiếng kêu khóc sợ hãi của hai nữ sinh và tiếng gào thét của các thành viên trong đội thám hiểm.

Nhìn ngũ quan mơ hồ của Tà Thần, trông không vui cũng chẳng buồn, chỉ lặng im ‘nhìn chăm chú’ hết thảy chúng sinh bên dưới.

Thời khắc mấu chốt của buổi hiến tế đã đến.

Hạ Bạch đã từng nhìn thấy cảnh hiến tế người sống trong phim, nhưng nó khác với những gì cậu đang nhìn thấy, thay vì dùng một mồi lửa thiêu chết người ta, ở đây bọn hắn lấy máu hiến tế dọc theo đồ đằng vừa mới vẽ kia, những đồ đằng kia rất nhanh đã bị máu tươi nhuộm đỏ, càng ngày càng lớn, cuối cùng lan rộng ra khắp cơ thể.

Giữa những tiếng hò reo phấn khích của người dân đảo man rợ, hai cô gái phát ra những tiếng hét thê lương, hoảng loạn, có lẽ đó là tiếng hét cực hạn của các cô.

Hoảng loạn và đau đớn của các cô rất chân thật, rất cay mắt, sức cuốn hút cũng cực mạnh

Mã Đồng Phong không đành lòng, ông quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch. Dưới ánh trăng, đôi mắt Hạ Bạch trong veo không một chút gợn sóng, bởi vì hàng mi quá dài và dày, khiến đôi mắt cậu nhìn sâu thẳm, thậm chí còn có chút tĩnh mịch, có chút mâu thuẫn với khuôn mặt ngơ ngác của cậu. Ở trên khuôn mặt đó không nhìn thấy một chút hoảng sợ hay không đành lòng nào, rõ ràng là một gương mặt xinh đẹp như vậy mà, nhưng nhìn thì lại có chút mong manh yếu ớt.

Giống như cảm nhận được hắn ánh của ông, Hạ Bạch nhìn về phía tế đàn, nhỏ giọng nói với ông: “Lão Mã, chú không nên quên những gì tôi đã nói trước đó, đây là thế giới trong phim.”

Mã Đồng Phong gật đầu, tiếp tục nhìn về phía trước.

Ánh trăng sáng tỏ, chiếu lên rừng cây xanh um tươi tốt, bóng cây trong gió trông thật quỷ mị, ngọn lửa giương nanh múa vuốt, mùi máu tanh dần dần tản ra, mang theo cả nỗi tuyệt vọng của chủ nhân, thẩm thấu vào sự cuồng hoan của một loại người khác.

Hai chị em song sinh đã chết.

Bọn họ ở cách đó rất xa, chỉ có thể nhìn thấy hình dạng thi thể của các cô, đầu gục xuống dưới lắc lắc, không biết mắt họ có mở to hay không, nhưng chỉ cần nhìn thấy thi thể đẫm máu nổi bật trong đêm tối, cậu đã có thể cảm được âm trầm đáng sợ, không cam lòng và lệ khí.

Trước đó là hoa khôi trường, tiếp theo là hai nữ sinh này, mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ sau khi chết của bọn họ, cậu đều có thể cảm nhận được sự bất lực và không cam lòng có lực trùng kích lớn như thế nào, so với những bộ phim điện ảnh và truyền hình khác, mạnh mẽ và bén nhọn hơn nhiều.

Đám dân đảo dã man kia reo hò càng thêm vang dội, ánh lửa cho bọn hắn sự hưng phấn, dát lên người bọn hắn một lớp màu vàng điên cuồng, trong điên cuồng đó còn có cả sự vui vẻ vặn vẹo.

Bọn hắn vừa reo hò hoan hô, vừa chen chúc về phía tế đàn.

Mã Đồng Phong không thể đứng vững được nữa.

Rất nhiều chuyện đại sự ông không hiểu, nhưng sống hơn mấy chục năm ở dưới đáy xã hội, ông cũng đã nghe nói về nhiều nghi lễ hiến tế ở nông thôn, cùng với những phong tục dân gian khủng khiếp bắt nguồn từ chúng.

Người ta sẽ hiến tế những gì ngon nhất, tươi mới nhất cho “Thần”, thần hưởng thụ qua rồi thì người ta mới được ăn, hoặc là người ta sẽ ăn phần đã chuẩn bị trước cho mình, so với những thứ đã hiến tế cũng chẳng kém là bao.

Hai người sống đã bị hiến tế cho thần của bọn hắn, có thể bọn hắn sẽ ăn thứ gì đó ít tươi mới hơn.

“Thật xin lỗi, tôi không có cách nào nhìn bọn hắn ăn Gia Tú được.”

*****

Sau khi Hạ Bạch và Mã Đồng Phong rời đi, Quách Dương trông mong nhìn Nhị Oa, sau đó kéo cậu bé đi về một hướng khác.

Nhị Oa vùng vẫy một hồi, nhưng Quách Dương vẫn không buông tay, vẫn mạnh mẽ kéo nó đi.

Quách Dương không biết nữ quỷ hoa khôi trường ở nơi nào, khi xem phim trong rạp, cậu ta có nhìn ra một số chỗ nữ quỷ hoa khôi trường có thường đến, một chỗ là hang động nơi cô chết, một chỗ khác là ở bên hồ.

Đầu tiên, cậu ta đi điều tra xung quanh hang động cẩn thận một vòng, nhưng không dám đến quá gần. Cậu ta biết nữ quỷ hoa khôi trường lợi hại như thế nào, ngay cả người giun đất cũng không đối phó được với một cái tay của cô ta, cậu ta mà đối đầu với nữ quỷ hoa khôi trường thì chỉ có một con đường chết.

Không phát hiện tung tích của nữ quỷ hoa khôi trường, cậu ta mang Nhị Oa trở lại trong rừng cây an toàn, nghĩ cả đoạn đường này không nghe thấy Nhị Oa ư hử một tiếng, cũng không thấy nó ngẩng đầu, vậy nên đã hỏi: “Nhị Oa, em đang tức giận à?”

Nhị Oa không lên tiếng.

Quách Dương tựa hồ như hiểu được cái gì đó, nhưng lại khó có thể chấp nhận, “….. Không phải là em muốn cùng một tổ với Hạ Bạch chứ, không muốn cùng một tổ với anh à? Anh là fan hâm mộ trung thành của em mà.”

Nhị Oa vẫn chỉ cho cậu ta một cái ót thay cho câu trả lời.

Quách Dương: “Là Hạ Bạch đưa ra ý kiến phân tổ mà, em không thể trách anh được.”

Nhị Oa không nói lời nào, nó đút tay vào hai túi áo liền quần trong mỗi túi đều có một quả lê đường. Đó là của Hạ Bạch cho nó.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quách Dương ngẩng cao đầu nói, “Đừng tức giận, cứ theo anh đi, cho dù em muốn đi tìm cậu ấy cũng không dám đi phải không?”

Đúng như dự đoán, vẫn không có câu trả lời nào, nhưng khi quay đầu lại thì Nhị Oa vốn đứng trên tảng đá giờ lại không thấy đâu.

Lại nhìn xuống dưới, nó đang ôm hai quả lê bước đi.

Quách Dương: “……”

Nữ quỷ hoa khôi trường không biết ở nơi nào, mà ở một bên khác trên đảo, cũng chính là nơi người dân trên đảo sinh sống lại mơ hồ có thể nghe thấy tiếng gào thét, cũng có khả năng nữ quỷ hoa khôi trường đang ở nơi đó.

Quách Dương nghĩ nghĩ, dứt khoát đi theo Nhị Oa tìm Hạ Bạch.

Có điều, cậu ta không để Nhị Oa biết, mà cứ lặng lẽ đi theo phía sau nó, nhìn xem nó có thể dũng cảm tới trình độ nào.

Dám một mình đi tìm Hạ Bạch, đúng là ngoài dự liệu. Phải biết, theo những gì Quách Dương biết, để Nhị Oa một mình ở trên đường ngoài cục Quản Lý Trò Chơi đã là rèn luyện đối với nó rồi.

 Quách Dương nghĩ, chí ít thì Nhị Oa cũng sẽ quay đầu nhìn lại một chút, không nghĩ tới, nó ngay cả một cái liền liếc mắt cũng không thèm nhìn.

Đi một đoạn, nếu là sợ quá, nó sẽ đứng ở sau gốc cây nhón chân lên dò xét xung quanh một chút, lau lau mồ hôi trán, rồi lại tiếp tục ôm lấy hai quả lê, tiếp tục hành trình tìm kiếm Hạ Bạch.

Cứ như vậy, một đường khó khăn vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng Nhị Oa cũng nhìn thấy Hạ Bạch ở phía xa xa, lúc đó, ánh sáng trong mắt nó rõ ràng hơn rất nhiều, đó là ánh sáng lóng lánh thủy quang.

Quách Dương thấy mà cũng muốn cảm động.

Là giả đó. Cậu ta đang rất hâm mộ ghen tị.

Ngay lúc Nhị Oa đang định đi qua thì Hạ Bạch lại nhanh chóng chạy theo hướng ngược lại, đảo mắt đã biến mất vào trong rừng rậm.

“……”

Tiếp theo là một đám thi thể nối thành hàng đi theo phía sau cậu ta cũng biến mất trong rừng.

“……”

Cuối cùng là Lão Mã một bên chảy nước mắt, một bên đuổi theo một cái tử thi, nhìn kỹ hơn thì cái tử thi đó chính là người phụ nữ số 1.

“……”

Quách Dương nhìn về phía trước, thấy trước tế đàn đã một mảnh hỗn loạn, đám người chạy tán loạn, tiếng thét và tiếng kêu la thảm thiết nổi lên khắp nơi.

Đầu của một ông lão xăm kín mặt mũi đang lăn từ trên đài xuống.

Một bóng người vặn vẹo, toàn thân đẫm máu, có lẽ đó không phải là con người, thân ảnh đó đứng lên từ chỗ đài hiến tế, trong nháy mắt đã nhảy đến trên người một người dân trên đảo, lại trong nháy mắt, đảo dân kia đã bị máu tươi bao phủ.

Một cô gái đã chết chậm rãi bò xuống tế đàn, hòa vào màn đêm giống như một con huyết xà, không biết đã quấn lên thân người nào rồi.

Quách Dương lùi lại một bước, quay người bỏ chạy.

Một nữ quỷ hoa khôi trường đã khó đối phó rồi, bây giờ lại thêm hai người nữa!

Nhị Oa mờ mịt nhìn bốn phương tám hướng, cuối cùng che lỗ tai lại ngồi sụp xuống đất.

Tử thi phía sau cùng chợt dừng bước, quay trở lại bế đứa trẻ đang ngồi xổm dưới đất giả làm cây nấm lên, ôm nó chạy về phía dưới.

Tử thi này chính là Hà Gia Tú, còn người nhắm mắt theo đuôi ở bên cạnh chính là Mã Đồng Phong.

Lúc ấy Mã Đồng Phong muốn đi trộm thi thể Hà Gia Tú, còn chưa bắt đầu hành động thì hai cô gái bị hiến tế trên đài đã vùng dậy, người dân trên đảo không còn quan tâm đến điều gì nữa, bỏ chạy tứ tán.

Hạ Bạch nhìn thoáng qua Lăng Trường Dạ vẫn còn nằm như thi thể, trong đầu thì bắt đầu ngự thi, nhân cơ hội dán ngự thi phù lên năm cái thi thể của người chơi, sau đó điều khiển họ chạy theo mình.

Khi Mã Đồng Phong nhìn thấy Hà Gia Tú từ tế đàn đứng dậy, hốc mắt ông đỏ bừng, không cần Hạ Bạch nói lời nào, cứ thế vội vàng chạy theo.

Chạy đến bên hồ, Hà Gia Tú giao Nhị Oa cho Hạ Bạch, cậu ôm lấy Nhị Oa, hỏi: “Quách Dương ném em à?”

Nhị Oa gật gật đầu, cẩn thận nắm chặt quần áo cậu, mắt ngân ngấn lệ, bọt nước nhỏ trong mắt cũng sắp rơi xuống luôn rồi.

Hạ Bạch không thấy được nó gật đầu, sự chú ý của cậu đã bị mặt hồ hấp dẫn, cậu nhìn thấy một cái tay ở trên mặt hồ, năm ngón tay lộ ra trên mặt hồ khó khăn vùng vẫy, giống như người chết đuối đang giãy dụa cầu cứu vậy.

Nhưng điều thần kỳ là, vết máu trên tay lại không bị nước hồ làm trôi đi mất.

Hạ Bạch lập tức thả Nhị Oa xuống, nhảy vào trong hồ, ngay lúc cái tay kia sắp chìm vào đáy hồ đã nắm được nó. Ngay khoảnh khắc chạm vào cái tay kia, cậu có cảm giác bàn tay lạnh lẽo kia như đang co rút, run rẩy kịch liệt hai lần.

*****

Ở trong phòng chiếu phim số 5, âm thanh bộ phim bao quanh bọn họ như trong không gian ba chiều.

Tiếng thở nặng nhọc và yếu ớt ngày càng dồn dập trong tai.

Trước cửa phòng chiếu phim, một bàn tay dính đầy máu tươi duỗi ra, gân xanh trên mu bàn tay nhô lên, vừa căng thẳng dùng sức vừa run rẩy.

Một cái đầu máu me nhầy nhụa vói vào trong phòng chiếu phim số 5.

Ngọn lửa trong phim sáng rực, chiếu sáng phòng chiếu phim, có thể thấy rõ đó là đầu của một người phụ nữ, cô mặc bộ áo liền quần, đó là đồng phục của rạp chiếu phim Hài Hòa, đó chính là nhân viên phục vụ mà Hạ Bạch và Quách Dương đã dẫn từ phòng chiếu phim số 7 về.

Cô bất lực yếu ớt, gian nan bò về phía phòng chiếu phim số 5, để lại một vệt máu dài chói mắt phía sau.

Sau khi bọn Hạ Bạch bị kéo vào trong phim, màn hình trên sân khấu đã bể tan tành, không thể xem phim được nữa, vậy nên họ chuyển đến phòng chiếu số 3 gần nhất. Lần này có kinh nghiệm, bọn chỉ cắt một chút ở phía xa xa trên màn hình để máu từ trong đó chảy ra, mà lần này thì không có quỷ thủ đột nhiên chui ra khỏi màn hình nữa.

Cả bốn người đều thở phào nhẹ nhõm, bọn họ đã tránh được thứ ô uế trong phim khiến tinh thần bị ảnh hưởng, sau khi dọn sạch vết máu chắn trên màn hình, lại tránh được quỷ thủ trong phim thò ra bắt người, có lẽ trò chơi cũng sắp được thông quan.

Thế nhưng, không ngờ quỷ thủ lại xuất hiện một lần nữa, lần này càng hung hãn và bạo lực hơn, toàn bộ bức tường trong phòng chiếu phim đều che kín dấu tay đẫm máu.

Có một điều cô đã đoán trước được, chắc chắn vào thời khắc nguy hiểm cô sẽ bị vứt bỏ. Không cần phải nghi ngờ, đó là sự thật.

Quả nhiên.

Dù đã lập tức chạy về phía cửa, nhưng cô vẫn bị Cổ Toàn Côn duỗi cánh tay dài như con giun ra bắt lấy, nện vào quỷ thủ.

Cô chỉ hét lên đau đớn khi quỷ thủ xuyên vào bụng, sau đó, dù bị quỷ thủ hất ra hay đập vào tường gì cô cũng không gây ra một chút tiếng động nào, không có động tác thừa, cũng hoàn toàn không có một chút biểu hiện đau đớn nào.

Cô đang giả chết.

Cô nằm sau chiếc ghế cạnh cửa, chảy máu đầm đìa, sau đó cô nghe được cô gái tóc đuôi ngựa đã chết, người đàn ông đi ra khỏi phòng chiếu phim số 7 cùng cô cũng không đứng dậy được, ngay cả Cổ Toàn Côn cũng bị thương.

Cô vẫn nằm yên bất động, trán ướt đẫm mồ hôi vì đau đớn, cô nằm ở trong một góc âm u hẻo lánh, cảm nhận được huyết dịch đang xói mòn, cái chết cũng cận kề.

Cuối cùng, âm thanh duy nhất còn lại là tiếng hít thở của Cố Toàn Khôn ở phía xa xa.

Cô động đậy, nương nhờ bóng tối che chắn bò ra cửa, ôm một cái chân bị gãy và trẹo sang một bên, lết từng chút một về phía phòng chiếu phim số 5, sau lưng cô còn lưu lại một con đường máu.

Có người đã từng nói với cô rằng, nếu như cô bị buộc đến tử lộ ở một nơi, đó cũng chính là lúc thần linh và tử thần cùng nói cho cô biết, ở một chỗ khác có sinh lộ.

Đầu cô càng ngày càng choáng váng, không biết có phải do mất máu quá nhiều hay không, nhưng cơ thể cô càng ngày càng nặng nề, mỗi lần cố gắng hết sức cũng chỉ có thể cử động được một chút, sau khi cử động lại càng cảm thấy chóng mặt và yếu ớt hơn.

Cô sắp chết rồi.

Cô xốc mí mắt nặng trĩu lên nhìn về phía cánh cửa kia, một sợi tóc đỏ thẫm ở trước mắt phân thế giới ra làm hai, tầm mắt của cô càng ngày càng mơ hồ.

Đôi mắt vô thần kia bỗng nhiên bộc phát ra vẻ phẫn nộ và không cam lòng.

Cô đã vất vả… Vất vả lắm mới…. thoát khỏi cái chỗ kia….

Sao cô có thể, có thể….. Chết được!

Không thể chết, không thể chết, cô không thể chết…

Cơ thể cô nặng nề di chuyển về phía trước, gân xanh trên tay nhô lên càng lúc càng nhiều, hơi thở cô nặng nề, cô cắn chặt môi mình để chặn bất cứ âm thanh vô lực nào thoát ra.

Khi leo đến chỗ màn hình sân khấu, ý thức của cô đã mơ hồ.

Cô dùng chút sức lực cuối cùng trong đời để thò tay vào lỗ thủng trên màn hình.

Chẳng có gì xảy ra.

Tất cả những gì mà cô cảm nhận được chỉ có hư vô và lạnh lẽo.

Cô nhìn bàn tay đầy máu của mình, phần bụng cũng còn đang không ngừng chảy máu, sau lưng là vết máu thật dài, cuối cùng, một tiếng nức nở nghẹn ngào tuyệt vọng cũng thoát ra khỏi đôi môi bị cắn chặt kia.

Cô bất lực cuộn tay mình lại, bàn tay hướng về phía trước mở rộng màn hình một chút, cuối cùng cũng sắp rơi xuống.

Một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đã nắm chặt lấy tay cô.

Như thể không khí của sự sống đột nhiên được bơm vào lá phổi đã khô quắt, chạm vào nhiệt độ cơ thể của một người sống khác, sinh cơ được kích thích, cả người cô run rẩy kịch liệt.

Cô cố gắng mở mắt ra, muốn nhìn rõ sinh cơ của cô.

Cô kéo vào thế giới trong phim từng chút một, sắp được kéo ra khỏi phòng chiếu phim âm u tăm tối và đẫm máu này rồi.

Có trải nghiệm như thế này trong đời, đây là lần thứ hai cô được kéo ra khỏi địa ngục và sắp được nhìn thấy một cuộc sống mới.

Lúc sắp thoát khỏi nơi này, bỗng nhiên cô cảm thấy có thứ gì đó kéo cổ chân mình lại, cảm thấy bụng mình đau dữ dội, có một bàn tay khác cũng đang kéo cô, bàn tay đó không ngừng kéo cô lại phía sau, kéo cô về nơi đó.

Cô không còn sức lực để quay đầu nhìn lại, cô biết là người đàn ông đó, ông ta đã đến.

Môi lại bị cô cắn nát lần nữa, có thứ gì đó lạnh buốt đang bao phủ cơ thể cô.

Điều khiến trái tim cô lạnh lẽo hơn đó chính là, bàn tay đang nắm tay cô đã buông ra.

Thân thể cô bắt đầu rơi xuống, hai mắt mở to, giây tiếp theo cô nhìn thấy Hạ Bạch, được Hạ Bạch ôm lấy kéo lên trên.

Sau khi Hạ Bạch kéo cái tay kia một hồi mà không nhúc nhích, cậu trực tiếp buông ra rồi lặn xuống đáy hồ, khi nhìn rõ bộ quần áo đồng phục trên người cô gái, biết đó là ai, cậu tiếp tục ôm lấy cô kéo lên trên. Lúc này cậu mới thấy rõ, sở dĩ mình kéo không nhúc nhích là vì trên mắt cá chân của cô phục vụ viên có một cái tay khác cũng đang kéo lấy cô.

Máu trên bụng người phục vụ đã nhuộm đỏ một vùng nước rộng lớn trên mặt hồ, cô chỉ là một người bình thường, đến được nơi này vì không cam lòng bỏ mạng ở đây, nếu chậm một chút nữa thì có thể cô sẽ không sống được.

Hạ Bạch đạp một cước lên cái tay kia.

Ở góc độ của cậu, vừa vặn đá thẳng vào trên xương cổ tay. Cái tay kia từ phía sau cong sang bên phải để nắm lấy mắt cá chân cô gái, vừa vặn có một đường cong yếu ớt, khí lực của Hạ Bạch rất lớn, cậu dùng toàn lực đá một cước, có thể nghe được cả tiếng xương gãy.

Hạ Bạch nhân cơ hội đá văng cái tay kia ra, lập tức ôm lấy nhân viên phục trồi lên mặt nước, kéo cô lên bờ.

Cô bị mất máu quá nhiều, lúc này chỉ còn lại một hơi thở, Nhị Oa sợ hãi đến mức phải che mắt lại.

Bàn tay bị Hạ Bạch đá gãy xương ở trong hồ vẫn còn đang giãy giụa, cậu nhìn người phục vụ sắp tắt thở, lại nhảy xuống hồ kéo gã ta lên.

Vừa mới lên bờ, Cổ Toàn Côn còn chưa kịp mở miệng nới chuyện, Hạ Bạch đã chỉ vào người nằm bên cạnh nói: “Cứu cô ấy đi! Nhanh lên, cô ấy sắp không chịu được nữa rồi!”

Cổ Toàn Côn là người chơi có kinh nghiệm phong phú, nhất định có đồ bảo mệnh, chắc chắn không chỉ có mỗi vũ khí.

Cổ Toàn Côn xoa xoa tay mình rồi cười lạnh một tiếng.

Hạ Bạch đảo đảo mắt ra hiệu cho Nhị Oa, Nhị Oa đối với ánh mắt người khác đặc biệt mẫn cảm, lập tức tiếp thu được ý cậu, nó nhìn thấy Hạ Bạch nhìn mình thì hai mắt sáng rực, “Nhị Oa, giúp anh một chút, bảo gã ta cứu người, được không?”

Trong đôi mắt sáng của cậu có gì đó giống như, chờ mong và sùng bái vậy, “Em là người chơi có sức chiến đấu trên Thiên Hoa Bản mà.”

Nhị Oa mở to hai mắt, lỗ tai cũng chậm rãi đỏ.

Nó có chút hoảng hốt nhìn về phía Cổ Toàn Côn, ưỡn ngực như người lớn, run run rẩy rẩy nắm chặt tay nhỏ, nhỏ giọng nhẹ nhàng thì thầm, “Cứu, cứu! Cứu cô ấy!”

Cổ Toàn Côn: “……”

Lúc ở phòng chiếu phim số 5 Hạ Bạch đã chú ý tới việc Cổ Toàn Côn nhìn về phía mình, khi đó cậu không rõ, nhưng sau này thì hiểu ra, có thể gã ta đã nghi ngờ đứa trẻ ngồi cạnh cậu là Nhị Oa, rất kiêng kị với sức mạnh kinh khủng trong cơ thể Nhị Oa.

Trên gương mặt ngơ ngác của Hạ Bạch có chút sốt ruột: “Nhị Oa, chị gái này sắp chết rồi, em nhất định có thể là anh hùng của chị ấy, đúng không?”

“A!” Nhị Oa phát ra một tiếng không rõ ràng lắm, cứng ngắc bước từng bước nhỏ đến chỗ Cổ Toàn Côn, “Cứu cô ấy! Không cứu…. Đánh ông! Vong Xuyên… Đánh, đánh ông!”

Không biết là cái chữ nào đã kích động Cổ Toàn Côn, sắc mặt gã ta cực kỳ khó coi, ném cho Hạ Bạch một cuộn băng vải.

Hạ Bạch lập tức quấn lại cho người phục vụ, cuộn băng vải này nhìn thì giống như băng y tế thông thường, nhưng sau khi cậu băng bó hai vòng cho người phục vụ, chỉ thấy một chút máu rỉ ra, không chảy ra nhiều như lúc trước nữa, một lúc sau thì máu cũng hoàn toàn ngừng chảy.

Đôi mắt của người phục vụ đã không còn trống rỗng nữa, mà dán chặt vào khuôn mặt cậu.

Hạ Bạch nhìn thoáng qua Cổ Toàn Côn đang bị Nhị Oa ngăn ở phía trước, nhỏ giọng hỏi cô phục vụ viên: “Sau này nếu cô chết, có thể giao thi thể của mình cho tôi không?”

Cậu chỉ hỏi như vậy, cũng không có hi vọng gì nhiều, vì đã gặp thất bại liên tiếp mấy lần rồi. Lúc này người phục vụ cũng đã được cứu, đã không còn sắp chết nữa, lại không bị đoàn tử thi kia uy hiếp.

“Có thể.”

“Tôi cho cậu thi thể của tôi.”

 

Hết chương 34.

Chương 34: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 7)

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên