Chương 28: Tống Hề Đào, Cậu Cũng Không Nỡ Nhìn Con Khóc Đâu Nhỉ
Mạnh Tư Trình thích đàn ông thì liên quan gì đến cậu?
“Ồ, thích tôi á.” Tống Hề Đào lo lắng so đáp án với Thời Lưu: “Ý anh là thế này hả? Không phải chứ?”
Thời Lưu nhớ lại cảnh trên bàn ăn, lúc Mạnh Tư Trình pha trà mắt chưa từng rời khỏi Tống Hề Đào, trà cũng phải để nguội bớt mới đẩy đến trước mặt cậu: “Nói thế này cho dễ hiểu, trà cao cấp hắn pha cho cậu uống là hàng hắn tự mang theo đấy.”
Tống Hề Đào: “À, tôi bị mời lên trường uống trà cũng uống loại này mà, chắc là cậu ấy thích uống thôi?”
Thời Lưu: “Tôi thì chưa thấy ai mời phụ huynh mà còn phải tự tay pha trà cho phụ huynh uống cả, có nước lọc uống là may rồi, phụ huynh không phải mang trà đến biếu là tốt lắm rồi đấy.”
Tống Hề Đào: “Không đúng không đúng, chân ái của cậu ấy là Toán học!”
Thời Lưu: “Yêu Toán và yêu người đâu có mâu thuẫn.”
Tống Hề Đào: “Nhưng tôi với môn Toán rất mâu thuẫn, là hai thái cực, sao cậu ấy lại thích đồ ngốc được chứ?”
Thời Lưu bình thản nói: “Mâu thuẫn mới càng thu hút, vẽ truyện tranh bao nhiêu năm, cậu chưa ngộ ra chân lý này à?”
Tống Hề Đào cảm thấy trời muốn sập rồi, thế giới đen kịt như cái ngày cậu biết Mạnh Tư Trình là giáo viên Toán của Mộc Qua vậy.
“Toang rồi, đáng sợ quá.” Tim Tống Hề Đào đập thình thịch, hèn gì Toán học cứ bám lấy cậu mãi, hóa ra là cậu bị Toán học nhắm trúng rồi, chạy không thoát.
Thời Lưu: “Cậu hoảng cái gì chứ?”
Xin lỗi phải nói thẳng, sự hoảng loạn của Tống Hề Đào giống như là một kiểu đấu tranh tâm lý trước khi dự cảm mình sẽ bị Mạnh Tư Trình theo đuổi thành công vậy, nhưng Thơi Lưu sẽ không nói thẳng ra đâu.
Tống Hề Đào chạy quanh Thời Lưu như chuyển động tròn đều: “Con trai tôi đang nằm trong tay cậu ấy! May quá may quá, sắp thi cuối kỳ nghỉ hè rồi, tôi sẽ đưa nó đi du lịch, chỗ nào tránh nóng được nhỉ…”
Thời Lưu lại không nghĩ đơn giản như thế, đối với những kẻ ít thủ đoạn thì nghỉ hè nghĩa là mất đi con tin, nhưng đối với những kẻ thông minh thì đây mới chính là lúc để thu lưới. Trước khi thu lưới, ném một viên đá xuống giữa hồ, làm lũ cá hoảng sợ chạy tán loạn ra xung quanh, rồi tự chui đầu vào rọ.
Lần đầu tiên Thời Lưu biết đến Mạnh Tư Trình là vào một ngày của bảy năm trước, Mạnh Xế Chử than thở với anh ta rằng, đứa em họ ngoan ngoãn bị xe tông, đầu óc mất trí nhớ, kế hoạch bị gác lại, còn tỏ ra vô cùng đề phòng người nhà họ Mạnh, khiến hắn ta sứt đầu mẻ trán.
Kế hoạch công khai xu hướng tính dục là điểm yếu chung của hai anh em, nhờ đó mới có thể tin tưởng nhau, đùng một cái Mạnh Tư Trình không còn điểm yếu nữa, Mạnh Xế Chử cũng không thể hoàn toàn tin tưởng hắn. Mạnh Xế Chử đoán Mạnh Tư Trình có người trong mộng, nên luôn cố gắng tìm cho ra người đó, nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy đâu.
Da đầu Thời Lưu cũng sắp tê dại rồi, trước khi mất trí nhớ Mạnh Tư Trình có bạch nguyệt quang không? Là Tống Hề Đào ư? Anh ta có nên nói cho bạn thân mình biết không? Nếu cả hai câu trả lời đều là có, anh ta nói cho Tống Hề Đào biết, chẳng phải là gián tiếp bán than giúp Mạnh Tư Trình, lại còn gây áp lực cho Đào Tử sao?
Nhưng nếu Mạnh Tư Trình có người trong mộng mà giấu kín như bưng, còn trân trọng bảo vệ, mà người đó không phải là Tống Hề Đào, hôm nay mình không nói, lỡ Tống Hề Đào bị cưa đổ, chẳng phải là hại khổ Đào Tử sao?
Thời Lưu đắn đo một hồi rồi mới hỏi: “Đào Tử này, trước kia cậu và Mạnh Tư Trình có quen nhau không?”
Tống Hề Đào: “Cậu ấy là bạn cấp ba của tôi.”
Thời Lưu: “Có qua lại gì không?”
Tống Hề Đào đối diện với Thời Lưu cũng chẳng giấu giếm nữa: “Đúng hai lần, cậu ấy say rượu cứ túm lấy tôi giảng bài.”
Đến đây thì Thời Lưu đã gần như chắc chắn rồi, trước kia Mạnh Tư Trình đã thích Tống Hề Đào, nếu không sao không túm người khác giảng bài chứ?
“Mạnh Tư Trình trẻ tuổi đẹp trai, lại còn biết chăm trẻ, dạy được cả em gái cậu, cậu không cân nhắc xem sao?”
“Đương nhiên là không thể cân nhắc!” Tống Hề Đào lén lút nhìn quanh một lượt, sau khi xác định không có ai nghe trộm rồi mới nói tiếp, “Mạnh Tư Trình có cái sở thích biến thái lắm, thích ở trên giường giảng đề thi Toán đại học cho người ta nghe, còn bắt người ta phải trả lời nữa cơ, biến thái cực kỳ.”
Nói xong, bên tai dường như lại vang lên những bước giải đề khiến người ta run rẩy ngạt thở, vành tai Tống Hề Đào đỏ rực như nhỏ máu.
Thời Lưu nghe xong cũng chấn động luôn, Mạnh Tư Trình thế mà lại đem môn Toán lồng ghép vào mọi ngõ ngách của cuộc sống như vậy sao? Thảo nào Đào Tử cứ tránh như tránh tà. Người thường quả nhiên không thể hiểu nổi thế giới của thiên tài Toán học.
“Vậy, vậy làm sao cậu biết?”
Tống Hề Đào đổ vạ cho Khương Nhạc: “Tôi… bạn cùng bàn của tôi tám chuyện kể đấy, dưa này bao uy tín.”
Thời Lưu: “Thế thì tôi chỉ có thể khuyên cậu giả làm trai thẳng thôi.”
“Giả làm trai thẳng như thế nào?” Tống Hề Đào buột miệng, “Còn cần phải giả sao, tôi cảm thấy tôi vốn dĩ là trai thẳng mà.”
Thời Lưu búng tay cái tách: “Thượng sách, tìm bạn gái; trung sách, bắt đầu đi xem mắt; hạ sách, quay lại với vợ cũ.”
Tống Hề Đào: “…”
Thượng sách cũng chẳng phải thượng sách, mà hạ sách thì chắc chắn là hạ sách rồi.
“Tôi cứ tránh mặt cậu ấy là được.”
Về đến nhà, Tống Hề Đào hùng hổ khí thế mở cửa, hét lớn một tiếng: “Tống Nhạn Lý!”
Tống Nhạn Lý bưng một cốc nước, khúm núm: “Anh, em cũng đâu có muốn.”
Tống Hề Đào bưng cốc nước uống một hơi cạn sạch, sau đó đặt mạnh xuống khay, “Mày có biết thế nào là ‘lấy mận thay đào’ không?”
“Mày không cần ngụy biện, đây là thời khóa biểu văn hóa mỗi ngày của mày, thầy Mạnh đã sắp xếp cả rồi, mỗi ngày mày bắt buộc phải cày đủ thời gian, không cần mày động bút, chỉ cần dùng mắt xem là được.”
Bầu trời của Tống Nhạn Lý cũng sụp đổ luôn rồi: “Tại sao chứ! Tại sao lại là thầy Mạnh?”
Mạnh Tư Trình là giáo viên Toán lớp bên cạnh, mỗi lần chỉ nhìn thấy trên hành lang thôi đã thấy uy nghiêm rồi.
“Ổng là một người đàn ông đẹp trai ngời ngời, tại sao lại tùy tiện đồng ý kết bạn với đàn em khóa dưới rồi ngày nào cũng kèm cặp chứ! Không sợ là nữ sinh thầm thương trộm nhớ mình à?!”
Tống Hề Đào: “Mày tự xem lại hai năm trước mày đã đăng cái gì trên dòng thời gian đi.”
Tống Nhạn Lý sớm đã quên béng đi mất rồi, giờ mở trang cá nhân lên xem, cái boomerang hai năm trước bay trúng ngay giữa trán.
Tống Hề Đào: “Chúng ta đã cá cược rồi, mày không được nuốt lời, nếu không anh sẽ mách mẹ và Mộc Qua.”
Tống Nhạn Lý: “Em khóc đây.”
Tống Hề Đào: “Mày bán đứng cả anh và Mộc Qua, anh mới là người muốn khóc đây này.”
Cậu phát hiện ra bí mật của Mạnh Tư Trình, Thời Lưu bảo cậu giả ngu, anh ta nói trong thời gian ngắn Mạnh Tư Trình sẽ không nói toạc ra. Nhưng cậu giả ngu thế nào được? Thế này chẳng phải là cố tình trêu ghẹo Mạnh Tư Trình để đòi lợi ích sao? Sao Mạnh Tư Trình lại thích kẻ ngốc chứ? Hại não quá, ngừng suy nghĩ thôi.
Tống Hề Đào lo lắng vô cùng, Mộc Qua thì tạm thời không rút ra được rồi, đành phải ngày nào cũng tự mình đến cổng trường đón con, để Mạnh Tư Trình bớt đi một bước.
………
Có người thì ngừng suy nghĩ, nhưng cũng có người trong đầu đang diễn ra cuồng phong bão táp.
Ngay từ lần đầu gặp Thời Lưu, vẻ ngoài của Mạnh Tư Trình vẫn rất thản nhiên, nhưng trong lòng hắn đã đặt ra một dấu chấm hỏi to đùng. Hắn biết nghệ danh của Tống Hề Đào là Mao Đào, có một người biên kịch hợp tác cố định. Mạnh Tư Trình từng thưởng thức truyện tranh của cậu, nhưng chưa điều tra về vị chủ bút tên “Thạch Lựu” này.
Thời Lưu là bạn trai của anh họ hắn, cũng là biên kịch chỉ định của Tống Hề Đào.
Đây chỉ là trùng hợp thôi sao?
Mạnh Tư Trình không tin vào sự trùng hợp, bởi vì hắn không thể phán đoán xem có phải mình mất trí nhớ nên quên mất mối liên hệ trong đó hay không. Mạnh Tư Trình tìm kiếm lần hợp tác đầu tiên của Mao Đào và Thạch Lựu, vậy mà có thể truy ngược về tận chín năm trước.
Khi đó hắn và Mạnh Xế Chử vẫn còn vì lợi ích đối lập mà chẳng ai thèm ngó ngàng đến ai. Liệu có phải Mạnh Xế Chử phát hiện ra hắn thầm yêu Tống Hề Đào, nên đã sớm dàn xếp trước, trói chặt Tống Hề Đào bên cạnh Thời Lưu, khiến Tống Hề Đào ngả về phe bọn họ, đợi đến thời điểm then chốt sẽ làm thuyết khách cho Mạnh Xế Chử? Cho nên sau này Mạnh Xế Chử phát hiện hắn mất trí nhớ mới tỏ vẻ khó chịu ra mặt?
Mạnh Tư Trình mười chín tuổi trong mắt kẻ mưu mô lão luyện như Mạnh Xế Chử, có lẽ đã bị dán nhãn não yêu đương rồi. Sau khi cái nhãn đó bị đâm hỏng, não yêu đương cũng khó mà kiểm soát được.
Bao năm qua Mạnh Xế Chử vẫn luôn gián tiếp khống chế sự nghiệp của Tống Hề Đào? Khả năng này khiến Mạnh Tư Trình khó mà chịu đựng nổi.
Tống Hề Đào và Thời Lưu ký hợp đồng với cùng một nhà xuất bản, phụ trách marketing, đại diện bản quyền…. Công ty mẹ đứng sau nhà xuất bản là Giải trí Giang Phong, do Tập đoàn Mạnh Nguyên nắm cổ phần kiểm soát.
Mạnh Tư Trình lập tức liên hệ với người quản lý đại diện của hắn tại Tập đoàn Mạnh Nguyên là Ngô Ưu: “Giúp tôi hẹn gặp quản lý cấp cao phụ trách mảng xuất bản của công ty Giải trí Giang Phong, cứ nói tôi có ý định đầu tư.”
Chiều tối hôm đó, Mạnh Tư Trình đã bước vào phòng tiếp khách của Giải trí Giang Phong. Hắn nhìn đám quản lý cấp cao ngồi đối diện, trong số này chắc chắn có thân tín của Mạnh Xế Chử, giúp anh ta canh chừng để Thời Lưu không bị bắt nạt.
“Mạnh tổng đích thân ghé thăm, không biết là đã để mắt tới mảng nghiệp vụ nào?” Một quản lý đầu trọc hỏi.
Mạnh Tư Trình cầm ly rượu vang, lắc nhẹ trên tay: “Nhà xuất bản Lăng Phong trực thuộc quý công ty phát triển khá tốt, cá nhân tôi có ý định thu mua lại.”
Sắc mặt gã đầu trọc thay đổi: “Nhà xuất bản Lăng Phong là mảng tăng giá trị nhanh nhất của công ty chúng tôi, cũng là cứ điểm để triển khai các nghiệp vụ khác, e rằng không thể cắt rời.”
Mạnh Tư Trình: “Chỉ cần tiền nong đầy đủ, có cắt được hay không, ông có thể gọi điện hỏi cấp trên xem.”
Nói xong, gã đầu trọc quả nhiên đi gọi điện thoại, chắc là mách lẻo với Mạnh Xế Chử, bảo Mạnh Tư Trình không chào hỏi tiếng nào đã chạy tới đòi mua công ty mà “phu nhân” đang làm việc. Mạnh Tư Trình dành đủ thời gian cho gã, hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ly rượu vang chưa nhấp ngụm nào trong tay, đột nhiên nhớ đến chuyện Tống Hề Đào đổ rượu trắng vào giày của hắn.
Sợ hắn say rượu đến thế sao?
Mạnh Tư Trình thuận tay đặt ly rượu lên bàn, khóe mắt nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc vest đi tới làm thân: “Tiểu Mạnh tổng, lâu rồi không gặp, ngài còn nhớ tôi không?”
Mạnh Tư Trình liếc mắt nhìn qua: “Ồ?”
Người đàn ông mặc vest hạ thấp giọng: “Hồi đó ngài bảo tôi giới thiệu bạn học của ngài cho Thời Lưu, mắt nhìn của ngài tốt thật đấy, nhà xuất bản bây giờ đều dựa vào hai người họ, tôi cũng được thăng chức chút ít.”
Mạnh Tư Trình phản ứng lại một chút: “Chuyện này không nói cho người khác biết chứ?”
Người đàn ông mặc vest: “Không có, tôi có đạo đức nghề nghiệp lắm.”
Đạo đức? Phí bịt miệng thì có.
Mạnh Tư Trình sắp xếp lại suy nghĩ. Vậy ra, không phải Mạnh Xế Chử phát hiện hắn thích Tống Hề Đào, mà là hắn phát hiện Mạnh Xế Chử thích Thời Lưu, biết anh trai mình nhất định sẽ nâng đỡ Thời Lưu, nên mới bắc cầu đưa Tống Hề Đào lên chuyến xe thuận gió này?
Hắn trước khi mất trí nhớ từng nói, “Hai mươi tuổi mà vẫn chưa quyết định được cuộc đời sau này sống thế nào”, vậy thì chắc chắn hắn đã nỗ lực vì điều đó. Nếu Tống Hề Đào còn cần sự hỗ trợ kinh tế từ gia đình thì không thể hoàn toàn tự chủ quyết định con đường của mình, cậu phải có sự nghiệp thì mới tính đến chuyện tình cảm được.
Hắn tự mình nâng đỡ Tống Hề Đào thì lộ liễu quá, dễ bị bại lộ. Mượn gió đông của Mạnh Xế Chử thì khác, giấu Đào sau lưng Lựu, đúng là ẩn ở chốn rừng sâu. Ẩn sâu đến mức chính bản thân hắn cũng chẳng nhìn thấy luôn.
Mạnh Tư Trình khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, đúng là trách nhầm ông anh rồi.
Lúc hắn âm thầm thao túng những việc đó, bề ngoài Mạnh Xế Chử và Thời Lưu chẳng có chút ám muội nào, vậy mà vẫn bị hắn của chín năm trước phát hiện ra. Mạnh Tư Trình lại chẳng hề thấy chột dạ chút nào, ai bảo Mạnh Xế Chử giấu không kỹ.
…Thôi bỏ đi, giấu kỹ cũng chẳng tính là bản lĩnh gì cho cam.
Mạnh Xế Chử gọi điện thoại tới, ngữ khí âm trầm, mang theo vẻ đề phòng khi lãnh địa bị xâm phạm: “Mạnh Tư Trình, đột nhiên em thu mua nhà xuất bản của Thời Lưu làm gì? Muốn khai chiến với anh à?
Mạnh Tư Trình: “Không thu mua nữa.”
Mạnh Xế Chử: “….” Bị khùng à?
……….
Liên tục suốt một tuần liền, chiều nào sau khi tan học, Tống Hề Đào cũng sắp xếp cho ba cậu đi đón cháu, không cho Mạnh Tư Trình cơ hội mang dưa đến tận nhà.
Hôm nay ba cậu bận, cậu tự đi đón.
Mạnh Tư Trình đưa Tống Mộc Qua đã làm xong bài tập ra cổng trường: “Về đi, mai gặp.”
Tống Hề Đào không dám nhìn thẳng vào Mạnh Tư Trình, mắt cứ dán chặt xuống đường: “Cảm ơn thầy Mạnh.”
Tống Mộc Qua: “Cảm ơn thầy Mạnh ạ!”
Mạnh Tư Trình nói: “Không có gì.”
Mạnh Tư Trình càng khách sáo, lưng Tống Hề Đào càng lạnh toát, cậu nghi ngờ trời nghi ngờ đất nghi ngờ Thời Lưu phân tích sai.
Cậu vặn tay ga: “Tôi về đây.”
Sao Mạnh Tư Trình có thể không nhìn ra là cậu đang trốn tránh được, hắn thở dài một hơi. Dạo này hình như hắn càng lúc càng hiểu bản thân mình năm mười bảy tuổi, đối diện với một Tống Hề Đào ngốc nghếch như vậy, lòng hắn mềm nhũn chẳng nỡ ép buộc, chỉ muốn nhìn cậu vô lo vô nghĩ.
Tống Hề Đào chở Mộc Qua trên xe: “Qua Qua, hôm nay ba thực hiện lời hứa, đưa con đi chợ đêm tiêu pha, thưởng cho con thời gian qua đã chăm chỉ học thêm.”
Tống Mộc Qua: “Cảm ơn ba!”
Hai cha con cùng đến khu tập trung các quầy hàng ăn vặt náo nhiệt, gọi hết một lượt các món “thực phẩm rác”, tìm một cái bàn nhỏ bày ra.
Tống Mộc Qua vui sướng hết sảy, mỗi tay một xiên nướng, ăn no rồi mới nhớ ra một chuyện, đặt xiên nướng xuống, lấy từ trong cặp ra hai tờ giấy.
“Ba ơi, cái này cần ký tên.”
Sắp nghỉ hè rồi, theo thông lệ nhà trường sẽ phát giấy tuyên truyền phòng chống đuối nước và an toàn thực phẩm trong dịp hè, yêu cầu cùng đọc, sau đó ký tên nộp lại.
Tống Hề Đào cầm lấy, vừa gặm miếng mề gà dai nhách, vừa đọc cho Tống Mộc Qua nghe: “Thứ nhất, không được bơi lội ở ao hồ sông suối… Hãy trân trọng sự sống, tránh xa nguy hiểm.”
“Nhớ chưa?”
Tống Mộc Qua gật gật đầu: “Dạ con nhớ rồi.”
Tống Hề Đào ký tên vào đó, lại cầm tờ tiếp theo lên: “Phải chú ý an toàn thực phẩm, không ăn thực phẩm không rõ nguồn gốc, không ăn quà vặt lề đường… Ờ… cái này lần sau chúng ta chú ý. Không ăn thức ăn để qua đêm…”
Cái đùi gà nướng trên tay Tống Hề Đào rơi hai hạt ớt xuống tờ giấy, để lại chút dầu ớt, cứ như cố tình phạm tội, cậu vội vàng lau đi.
Tống Mộc Qua: “Như thế này thầy Mạnh sẽ biết chúng ta đi ăn quà vặt lề đường mất!”
Tống Hề Đào chột dạ: “Không sao, ba sẽ giải thích với thầy Mạnh.”
Tống Mộc Qua: “Dạ được.”
Đồ ăn vặt lề đường gọi nhiều quá ăn không hết, Tống Hề Đào định vứt đi, nhưng Tống Mộc Qua tiếc của, cái đùi gà này cậu bé mới ăn có một nửa thôi mà: “Ba ơi, không gói mang về được à? Chúng ta không được lãng phí thức ăn.”
Gói mang về nhà thì mai cũng vứt đi thôi.
Tống Hề Đào mềm lòng: “Vậy con xách về đi.”
Tống Mộc Qua như xách được kho báu lớn, mặt mày hớn hở.
Lúc về đến gần khu chung cư, phía trước có chút hỗn loạn. Một kẻ bịt mặt chạy vụt qua trước mặt Tống Hề Đào, tốc độ cực nhanh, phía sau có một cô gái vừa đuổi theo vừa hét lớn: “Ăn trộm! Bắt lấy tên trộm!”
Tống Mộc Qua: “Ba ơi, chú bịt mặt là ăn trộm!”
Tống Hề Đào rơi vào tình thế khó xử, nếu cậu đi xe điện một mình thì cậu đã đuổi theo rồi, nhưng cậu đang đèo Mộc Qua. Giang Mộng Lệ đã dặn đi dặn lại, lúc này không được lo chuyện bao đồng, hơn nữa chỉ là trộm cắp, không tính là ác tính, có thể đợi cảnh sát trích xuất camera.
Trong chớp nhoáng, một bóng đen lao vút qua, Tống Hề Đào còn chưa nhìn rõ thì tên bịt mặt phía trước đã bị vồ cho ngã xuống đất! Cậu chớp chớp mắt, nhìn rõ kẻ quật ngã tên trộm là một chú chó lớn màu đen, mặc áo gile đen, rọ mõm làm ảnh hưởng đến việc nó trừng trị nghi phạm, chỉ có thể cố gắng đè chặt tên trộm xuống. Lúc này, người đi đường cũng ùa tới, khống chế tên trộm lại.
“Ây da, đây là chó cảnh sát à? Dũng mãnh quá, còn biết bắt trộm nữa!”
“Chó Becgie Đức quả nhiên thông minh.”
“Con chó ngầu quá.”
“Ba! Con chó to giỏi quá!” Tống Mộc Qua ngồi sau xe rục rịch, muốn xuống xe sờ chó, “Ba ơi con xuống được không?”
Tống Hề Đào: “Ừm… hình như nó đang đi tới đây.”
Chỉ thấy chú chó Becgie dũng mãnh kia chạy đến trước mặt Tống Mộc Qua, ngồi xuống bằng tư thế hết sức chuẩn chỉnh, nó thở hồng hộc nhìn Tống Mộc Qua. Ban đầu Tống Hề Đào không hiểu tại sao, cho đến khi nhìn thấy nước miếng chảy ra từ miệng con Becgie.
“Ba ơi, nó muốn ăn đùi gà của con.” Tống Mộc Qua phát hiện ra nguyên nhân.
Tống Hề Đào: “Nhưng chưa được chủ đồng ý, chúng ta không được cho nó ăn đâu.”
Trong lúc nói chuyện, một thanh niên thở hổn hển chạy tới, gọi một tiếng “Đậu Đen”!
Con Becgie quay đầu lại, nhưng vẫn nhìn cha con Tống Mộc Qua.
Thanh niên nhặt dây dắt chó lên: “Đậu Đen, về nhà!”
Con Becgie giả điếc.
Tống Hề Đào thấy vậy mới biết ý bảo: “Hay là tôi đi trước nhé.”
Tống Mộc Qua luyến tiếc nhìn chú chó, cậu bé muốn sờ nó quá đi mất.
“Đậu Đen!”
Tống Hề Đào nhìn qua gương chiếu hậu, thấy con Becgie kia vậy mà gan to bằng trời, chạy theo xe máy điện của cậu, lôi cả chủ chó chạy theo sau.
Cậu đành phải dừng lại.
Tống Mộc Qua chẳng nói chẳng rằng leo xuống, đưa tay sờ đầu chó.
Tống Hề Đào đành phải xuống theo, căng thẳng nhìn một bé một chó: “Nam nữ thụ thụ bất thân, à nhầm, người với chó không được tùy tiện động chạm đâu nhé Qua Qua.”
Chủ chó dường như cũng hết cách rồi, đành bất lực gọi một cuộc điện thoại.
Mạnh Tư Trình đang trông giờ tự học buổi tối thì nhận được điện thoại cầu cứu của trợ lý dắt chó. Chó Becgie của hắn được gửi vào trường huấn luyện chó cảnh sát, các bài thi đều vượt qua hoàn hảo, duy chỉ có bài kiểm tra không chịu được cám dỗ của đồ ăn là trượt, nên bị cho thôi học.
Hôm nay vừa mới về đến nhà, buổi tối Mạnh Tư Trình trông giờ tự học không có thời gian dắt chó đi dạo, nên hắn sẽ thuê người chuyên dắt đi đi dạo.
“Anh Mạnh, thật xin lỗi, Đậu Đen không chịu đi theo tôi, nó chấm cái đùi gà trên tay đứa bé kia rồi. Tôi cũng đi mua một cái đùi gà mới, nhưng nó không ăn. Tôi cảm thấy…. hình như Đậu Đen rất có duyên với đứa bé đó.”
“Cậu bật loa ngoài lên, tôi nói chuyện với nó.”
Người dắt chó ở chung với Đậu Đen chưa lâu, Đậu Đen không chịu nghe lệnh của cậu ta.
“Vâng.” Trợ lý dắt chó bật loa ngoài, ghé sát vào đầu Đậu Đen.
Mạnh Tư Trình vừa định mở miệng, đột nhiên nghe thấy cuộc đối thoại lầm rầm của Tống Mộc Qua và Tống Hề Đào, toàn là Tống Mộc Qua bày tỏ sự yêu thích của mình với Đậu Đen, hỏi Đậu Đen có muốn về nhà với cậu bé không.
Mạnh Tư Trình lập tức cúp máy, nhắn tin qua Wechat cho trợ lý.
“Tôi không qua đó được, để Đậu Đen theo hai cha con đó về nhà đi.”
“Cậu cứ nói cậu là người dắt chó tạm thời, chủ của chú chó đi công tác rồi, có thể gửi Đậu Đen ở nhà cậu ấy vài ngày được không, lát nữa cậu mang thức ăn cho chó qua, dặn dò người lớn những điều cần chú ý.”
Trợ lý kinh ngạc tột độ, Đậu Đen là chó cưng của anh Mạnh, vậy mà lại tùy tiện gửi người khác nuôi vài ngày ư? Bình thường Đậu Đen cũng rất lạnh lùng, không thân thiện với trẻ con, giờ lại chịu chơi với trẻ con.
Tống Hề Đào nghe nói mình có thể dắt chó về nhà thì suýt tưởng là lừa đảo, nhưng nhìn tác phong nghiêm túc như chó cảnh sát của con Becgie kia, lại cảm thấy rất đáng tin cậy.
“Thật sự có thể mang về nhà sao?”
“Đúng vậy, nếu anh có bất kỳ điều bất tiện nào, không muốn nuôi nữa, thì có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào, online 24/24. Ông chủ của chúng tôi là cư dân ở đây, anh có thể xác minh với bên quản lý tòa nhà.”
Ban quản lý khu Quan Lan Uyển giai đoạn 1 xác nhận Đậu Đen là thú cưng của cư dân ở đây, người trong khu này đều biết, nó là một chú chó thông minh lanh lợi.
Tống Mộc Qua vui mừng hớn hở cùng Đậu Đen về nhà.
Mạnh Tư Trình xem video Tống Mộc Qua chơi đùa với chó do trợ lý gửi tới, có thể thấy là thích thật sự, dự kiến ba ngày sau lúc trả chó về sẽ khóc oa oa cho xem. Hắn hào phóng như vậy, một là nghe thấy Mộc Qua cứ hỏi chú dắt chó xem mình có thể chơi với Đậu Đen được không, hắn không nỡ từ chối; hai là thuận nước đẩy thuyền luôn.…
Mạnh Tư Trình nhếch khóe miệng. Tống Hề Đào, cậu cũng không nỡ nhìn con khóc đâu nhỉ.
Cả cái kỳ nghỉ hè này, kiểu gì chả phải dăm bữa nửa tháng chạy sang nhà hắn thăm chó.
Hết chương 28.
