Chương 29: Thu Nạp Tám Trăm Người Mẫu Nam, Tận Hưởng Cuộc Sống Hậu Cung!

 

Chương 29: Thu Nạp Tám Trăm Người Mẫu Nam, Tận Hưởng Cuộc Sống Hậu Cung!

 

Ngày 29 tháng Chạp, Ninh Lạc bị tiếng gõ cửa đánh thức lúc 7 giờ sáng.

 

“Vào đi! Cửa không khóa.” Cậu trở mình, không muốn dậy.

 

Có trời mới biết tối qua cậu đã thức cả đêm để viết kế hoạch ngăn Ninh Dương nhận dự án kia, cuối cùng phát hiện ra bản thân mình thật sự không có đầu óc tính toán, đến hơn 3 giờ sáng thì không chịu nổi nữa mà gục xuống ngủ thiếp đi.

 

Ninh Dương đi vào, chọc chọc cậu: “Sao còn ngủ nữa? Dậy đi.”

 

Ninh Lạc nằm im thin thít như xác chết, không nhúc nhích.

 

Anh ta vươn tay muốn lật chăn của Ninh Lạc lên: “Đi, đi theo anh đến công ty một chuyến.”

 

Ninh Lạc dùng cả hai tay hai chân bám chặt lấy chăn, không cho anh ta kéo chăn đi: “Em đến công ty làm gì, em không đi, em buồn ngủ muốn chết.”

 

Ninh Dương nhìn quầng thâm đen xì dưới mắt cậu, hỏi: “Tối qua em đi ăn trộm à?”

 

Ninh Lạc còn chưa mở mắt, dùng hai tay chụm lại tạo hình trái tim với anh ta: “Đúng vậy, em đi trộm trái tim người ta.”

 

“…”

 

Ninh Dương cảm thấy thật khó thở: “Dậy nhanh lên.”

 

Ninh Lạc: “Không, em có thể làm việc muộn, nhưng không thể dậy sớm.”

 

Ninh Dương: “Là chuyện miếng đất hôm qua.”

 

Vừa dứt lời, Ninh Lạc đã lập tức mở bừng mắt, ngồi bật dậy: “Chuyện miếng đất Sao anh lại đột nhiên nói đến chuyện này? Còn bảo em đến công ty?”

 

Ninh Dương đã sớm nghĩ ra lý do: “Tối qua anh nhận được tin miếng đất đó có chút vấn đề, em đi với anh đến công ty xem, nhân tiện học hỏi cách giải quyết những việc như vậy.”

 

Ninh Lạc hỏi: “Anh biết là nó có vấn đề rồi à?”

 

Thấy Ninh Dương gật đầu, trong mắt cậu chợt lóe lên vẻ bi phẫn.

 

【Đã biết là có vấn đề rồi sao không nói sớm, em đúng là bùng nổ tính S mới đầu treo lên xà nhà, lấy dùi nhọn đâm vào đùi, giúp anh nghĩ biện pháp cả đêm!】

 

【Kết quả! Nỗ lực của em giống như gió thoảng mây bay!】

 

Ninh Dương sững người ra, nhìn quầng thâm dưới mắt cậu.

 

Cho nên tối qua không phải là xem điện thoại quá muộn, mà là giúp mình nghĩ cách sao?

 

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Ninh Dương dịu lại, xoa xoa mái tóc rối bù như tổ quạ của cậu, giọng điệu dịu dàng đến mức có thể nhỏ ra nước: “Dậy nhanh lên, anh đưa em đi giải quyết chuyện này.”

 

Da gà da vịt nổi lên khắp người Ninh Lạc: “… Anh bình thường lại chút đi, anh nói chuyện như vậy làm em cứ có cảm giác anh muốn moi thận em, rồi lừa em đến Siberia đào mỏ đấy.”

 

“Vèo” một tiếng, Ninh Dương hất chăn của cậu lên, cười lạnh một tiếng: “Dậy! Ngay!”

 

Ninh Lạc uể oải thoát khỏi xiềng xích của chiếc giường, vì sợ lạnh nên cậu mặc thêm rất nhiều lớp, tự quấn mình thành một cục tròn vo như quả bóng, cùng Ninh Dương lên xe.

 

Cậu tiện tay cầm lấy một cái bánh kếp trái cây do dì Trương làm, ăn ngấu nghiến.

 

Tài xế nhìn thấy, muốn nói lại thôi. Cậu ta biết đại thiếu gia không thích,  cũng không để ai ăn uống trên xe, vì sợ có mùi.

 

Nhưng thấy Ninh Dương liếc mắt nhìn Ninh Lạc một cái rồi không nói gì cả, cậu ta cũng tự động ngậm miệng.

 

Cậu ta không muốn bị trừ tiền lương thưởng nữa đâu.

 

Ninh Lạc chỉ mới đến Sơ Trác Entertainment, nhưng dù sao Sơ Trác cũng là công ty của mẹ Ninh Dương, còn Tập đoàn Tuy Kiên bây giờ là sản nghiệp của nhà họ Ninh. Tuy Kiên làm giàu từ bất động sản, xây dựng một tòa nhà ở trung tâm thành phố làm trụ sở chính, trông vô cùng khí phách.

 

Ninh Lạc ngửa đầu, nheo mắt nhìn bốn chữ “Tập đoàn Tuy Kiên” mạ vàng sáng bóng dưới ánh nắng chói chang, hỏi: “Sao lại đặt cái tên này vậy?”

 

“Câu hỏi hay đấy,” Ninh Dương nói, “Vì tên đầy đủ của ba em là Ninh Tuy Kiên.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

【Từ trước đến nay chưa từng gọi, thật sự quên béng mất.】

 

Cậu nói: “Nhưng cái tên này nghe kỳ kỳ.”

 

Ninh Dương đồng ý: “Anh cũng thấy vậy. Chi bằng gọi là Tập đoàn Hồng Tường, vừa may mắn tốt lành vừa vui vẻ.”

 

Ninh Lạc chê thẳng thừng: “Quê mùa. Anh đúng là chẳng có gu thẩm mỹ gì cả.”

 

Ninh Lạc bị túm gáy lôi vào công ty.

 

“Ninh tổng.”

 

“Ninh tổng, chào anh.”

 

“Vị này là?”

 

Ninh Dương giới thiệu: “Em trai tôi, Ninh Lạc.”

 

“Lạc tiểu thiếu gia, chào cậu.”

 

Mọi người rối rít chào hỏi, tò mò đánh giá Ninh Lạc, chỉ thấy vị tiểu thiếu gia này ngẩng đầu cười ngọt ngào với bọn họ, lúm đồng tiền như chứa đựng cả ánh nắng mặt trời, còn rực rỡ hơn cả nắng ấm mùa đông.

 

Biu một tiếng, trong nháy mắt bắn trúng tim mọi người.

 

“Ninh tổng.” Ninh Lạc nhìn thấy thư ký quen thuộc đi tới.

 

“Đinh Duệ đang đợi ở trên lầu rồi ạ.”

 

Ninh Dương dắt Ninh Lạc vào thang máy, thấy Ninh Lạc vẫn luôn tò mò nhìn thư ký bên cạnh, anh ta nói: “Đây là thư ký Triệu, em đã gặp khi chụp ảnh tạp chí, cũng là thư ký luôn đi theo bên cạnh anh.”

 

Ninh Lạc chào hỏi: “Chào thư ký Triệu.”

 

【Hiểu rồi, là lão đại của các thư ký, cả hai bên đều phụ trách】

 

Thư ký Triệu đẩy gọng kính, lộ ra nụ cười tiêu chuẩn của dân công sở: “Chào tiểu tổng Lạc.”

 

“Chào anh chào anh.”

 

Ninh Lạc theo thư ký Triệu đến văn phòng tổng giám đốc, vừa vào đã thấy người đàn ông đang đứng bên trong, nhìn tướng mạo bên ngoài thì là một người thành thật. Nhưng dù ẩn giấu tốt đến đâu, trên mặt vẫn lộ ra vẻ hoảng loạn, cả người căng thẳng.

 

Ninh Lạc phẫn nộ, nhìn người này hận không thể đấm gã ta bay khỏi Trái Đất:

 

【Nhìn kỹ nhé, người đàn ông này tên là Tiểu Đinh! Chính anh ta là người bị Trần Xuyên Ngang mua chuộc, thông đồng cấu kết với một số kẻ xấu trong chính phủ muốn hại anh trai tôi, còn gây ra án mạng nữa!】

 

Ninh Dương đi đến ngồi xuống ghế giám độc, lại bảo Ninh Lạc ngồi xuống, sau đó mới nhìn Đinh Duệ: “Thư ký Đinh, liên quan đến việc đấu thầu khu đất sau Tết, tôi có vài câu hỏi muốn hỏi anh.”

 

Đinh Duệ xoa xoa tay, cười nói: “Ninh tổng, anh cứ hỏi ạ.”

 

Ninh Dương nói: “Tôi hỏi anh, anh nghe ai nói chính phủ có kế hoạch phát triển khu phía Tây thành phố trong bốn năm tới, còn coi đó là khu đô thị mới?”

 

Đinh Duệ vội vàng đáp: “Là chủ nhiệm Vương nói với tôi.”

 

Tôi nhớ là bố vợ của Vương Quốc Vinh vừa bị đình chỉ công tác để kiểm tra kỷ luật vì có hành vi sai trái, chắc là cần rất nhiều tiền để lo lót thông đường. Tin tức này đáng giá bao nhiêu, chắc hẳn ông ta còn rõ hơn chúng ta, thế mà lại dễ dàng nói cho anh như vậy? Không giống phong cách của Vương Quốc Vinh cho lắm.”

 

Ninh Dương cực kỳ ghét tên chủ nhiệm Vương béo ú đó: “Vương Quốc Vinh rất ít khi qua lại với chúng ta, sao anh lại dính dáng với ông ta được?”

 

“Chuyện này tôi không dám nói dối, thật sự là chủ nhiệm Vương nói,” Đinh Duệ toát mồ hôi lạnh, cố gắng trấn tĩnh, “Ông ta nói là cảm kích Ninh trước đây đã giúp ông ta một tay, đây là báo đáp ân tình, còn muốn đích thân tạ ơn.”

 

【Cái gì mà đích thân tạ ơn chứ, rõ ràng là đích thân đào hố chôn người ta mà.】

 

Ninh Lạc bực bội trợn trắng mắt.

 

【Người anh em này, thế mà anh cũng có thể nói được, còn báo đáp ân tình, lúc anh thông đồng với Vương Quốc Vinh và Trần Xuyên Ngang đâu có nói như vậy.】

 

【Anh trai tôi là đồ ngốc, nhưng các người cũng không thể coi anh ấy là đồ ngốc mà đùa giỡn được! Coi chừng tôi đi Siberia đào than, búng hạt dưa trúng mặt mấy người đấy.】

 

Ninh Dương bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về khả năng sau Tết sẽ ném Ninh Lạc đến Siberia đào than thật.

 

Không vì cái gì khác, anh ta chỉ là thích giúp người khác thực hiện ước mơ thôi.

 

Anh không lên tiếng, khiến Đinh Duệ sợ đến mức hồn phi phách tán, đang giữa mùa đông mà sau lưng ướt đẫm mồ hôi, gã cẩn thận dò hỏi: “Ninh tổng, có chuyện gì không ạ? Tại sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này?”

 

Ninh Dương lạnh lùng nhìn phản ứng của gã, trên mặt như phủ một tầng sương giá lạnh lẽo, ngữ khí còn mang theo sự tức giận: “Báo đáp ân tình? Anh coi tôi là thằng ngốc để đùa giỡn à? Lúc anh cấu kết với Trần Xuyên An cũng nói như vậy sao?”

 

Ninh Lạc chớp mắt:

 

【 Anh, những lời anh nói đều là lời của em cả đấy.】

 

Đinh Duệ bị tiếng quát đột ngột của Ninh Dương dọa cho giật bắn người, tim gã đập dồn dập như trống, không thể che giấu được hoảng loạn trong lòng: “Ninh tổng! Tôi làm sao có thể thông đồng với Trần Xuyên Ngang được! Ai nói với ngài như vậy, chắc chắn là người đó hãm hại tôi!”

 

Lớp học diễn suất hoa hướng dương nhỏ của Ninh Lạc khai giảng đúng giờ: 【Thang Thang đại lão gia, khởi bẩm đại nhân minh xét, oan cho tiểu nhân quá! Tiểu nhân thực sự là người trong sạch ạ.】

 

Cậu ngoáy ngoáy lỗ tai, 【Được rồi, phần còn lại là lời biện hộ, không có chút trình độ nào, nhét loa vào miệng con ếch, để nó kêu ếch ộp ếch ộp còn có vần có điệu hơn anh kêu.】

 

Ninh Dương lạnh lùng nheo mắt: “Hãm hại?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đinh Duệ liên tục kêu oan: “Chắc chắn là như vậy! Ninh tổng, tôi đi theo anh bảy tám năm rồi, luôn cần cù chăm chỉ, không có công lao thì cũng có khổ lao, anh không thể nghe lời người khác vu oan cho lão thành trong công ty, như vậy chẳng phải là làm mọi người lạnh lòng sao?”

 

Thư ký Triệu lạnh giọng: “Đinh Duệ, anh nói vậy là đang uy hiếp Ninh tổng sao?”

 

【Công lao với khổ lao cái gì chứ, anh cầm mức lương của một quản lý cấp cao, lại làm mấy việc lặt vặt của một nhân viên quèn, còn dám đem ra khoe khoang nữa hả? Thật đúng là rùa rơi vào vại muối, rảnh rỗi sinh nông nổi mà.】

 

Đôi mày Ninh Dương vừa mới hơi giãn ra một chút, liền nghe Ninh Lạc tiếp tục nói, giọng điệu đau lòng không sao tả xiết:

 

【Anh cả à, anh hồ đồ quá! Sao anh lại đem tiền nuôi báo cô bao nhiêu kẻ vô công rồi nghề thế này? Anh đưa tiền cho em hết đi! Mặc dù em không làm gì được, có thể ngày ngày ở bên cạnh gây chuyện rắc rối cho anh mà!】

 

Nhịp tim của Ninh Dương đột ngột tăng nhanh.

 

Kèm theo đó là nhìn Đinh Duệ càng thêm chướng mắt: “Công ty đối xử với anh rất tốt, vậy tại sao anh lại làm ra hành động ăn cây táo rào cây sung, thông đồng với Trần Xuyên Ngang kéo tôi xuống nước?”

 

“Đinh Duệ, anh biết rõ dự án này có vấn đề, chính phủ sẽ không quy hoạch khu Tây thành phố, vậy mà lại để tôi dồn hết vốn lưu động vào đó, cuối cùng mất trắng, một khi chuỗi vốn bị đứt gãy, tất cả các dự án khác đều không thể vận hành, có phải anh nghĩ như vậy không?”

 

Không ngờ lại đoán trúng hết!

 

Đinh Duệ đứng không vững, loạng choạng nghiêng ngã, gã nuốt nước bọt, giãy giụa tuyệt vọng, giọng khàn đặc: “Ninh tổng, tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì, nếu chính phủ không có ý định quy hoạch khu Tây thành phố, vậy là Vương Quốc Vinh đã lừa chúng ta, tôi cũng là nạn nhân bị ông ta hại mà!”

 

“Có cần tôi nói tiếp nữa không?” Ninh Dương không ngờ gã sắp chết rồi mà vẫn còn cứng miệng, “Các người còn định lừa trên gạt dưới, kéo dài việc trả lương cho công nhân, muốn làm lớn chuyện để tôi bị đá ra ngoài, nhường chỗ cho Ninh Tịch Bạch ngồi vào vị trí này?”

 

Ninh Lạc kinh ngạc trợn to mắt: 【Không phải chứ, anh à, sao anh biết hết vậy? Vậy anh có biết tên này vì đánh bạc thua Trần Xuyên An một khoản tiền lớn, không thể trả được, vậy nên mới giúp hắn ta làm việc này không?】

 

Cái đầu đang nóng bừng của Ninh Dương vì câu nói này mà bình tĩnh lại, biết mình đã lỡ lời nói nhiều rồi, anh ta mím chặt môi không nói gì, chỉ là, bàn tay đặt trên bàn đã siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên.

 

Anh ta không nói nữa, nhưng Đinh Duệ lại sợ đến mức hồn bay phách lạc, gã vội vàng xông tới, muốn túm lấy quần áo Ninh Dương cầu xin tha thứ, nhưng lại bị thư ký Triệu tóm được, giữ chặt gã lại, anh ta hung hăng đạp một cái rồi đá một cú, sau đó mới dừng lại.

 

Ninh Lạc nhìn Đinh Duệ há to miệng vì đau đớn, thầm thì trong lòng: 【Đã sớm nói bản chất của loài người là thùng rác rồi mà, bị đạp một cái là há mồm ra chờ đổ rác ngay.】

 

Đinh Duệ hét lớn: “Ninh tổng, tôi bị ép buộc, tôi cũng không còn cách nào! Là tôi bị ma quỷ nhập mới đồng ý với Trần Xuyên Ngang, nhưng chuyện này chưa làm mà? Ninh tổng, xin ngài cho tôi một cơ hội nữa, cầu xin ngài, tôi không thể không có công việc này, tôi không thể không có tiền lương, tôi còn phải nuôi gia đình!”

 

Ninh Dương cười lạnh: “Nuôi gia đình gì, là nuôi cái trò đỏ đen của anh chứ gia đình gì.”

 

Nhìn thấy đôi mắt Đinh Duệ đột nhiên mở to, anh ta lạnh giọng nói tiếp: “Bị ép buộc hay không thì liên quan gì đến tôi, anh đi mà nói với cảnh sát.”

 

“Hả? Anh báo cảnh sát rồi sao?”

 

【Em còn tưởng anh sẽ bùng nổ khí chất bá đạo, nói một câu: “Xử lý gã ta đi.”, thế mới đúng với kịch bản chứ.】

 

Ninh Dương bực mình: ” Chứ sao nữa, xã hội pháp trị, có chuyện gì thì tìm cảnh sát.”

 

Các chú cảnh sát đã đến rất nhanh.

 

Câu đầu tiên khi bước vào là nói với Ninh Lạc: “Sao lại là cậu nữa vậy?”

 

Ninh Lạc sờ sờ mũi: “Trùng hợp, hahaha, chỉ là trùng hợp hợp.”

 

Ninh Dương hỏi: “Chuyện gì vậy?”

 

Ninh Lạc liền đem chuyện xảy ra cách đây không lâu kể lại cho anh ta nghe.

 

Thái độ của Ninh Dương đối với việc này là: “Thật là, sao đâu đâu cũng có loại người như sâu bọ cứ thích bò lên chân người ta vậy, thật là khó chịu, nên trói chung lại một đống rồi ném lên thuyền cỏ mượn tên đi.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

【 Đúng là anh rồi, đây mới là lời thoại của anh.】

 

Bởi vì là âm mưu gây hại chưa thành, cảnh sát không quản, Ninh Dương trực tiếp tố cáo Đinh Duệ cờ bạc, thuộc diện giam giữ hành chính, mặc dù rất nhanh sẽ được thả ra, nhưng đã có tiền án để lại trong sơ yếu lý lịch, Đinh Duệ cũng không phải là người có tài cán gì, sau này cuộc sống của gã coi như xong đời.

 

Ninh Lạc nhìn Đinh Duệ bị lôi đi, đột nhiên cười khẽ một tiếng, chọc chọc Ninh Dương: “Anh, anh có biết câu tiếp theo của câu ‘Một người làm một người chịu’ là gì không?”

 

Ninh Dương: “Là gì?”

 

Ninh Lạc: “Tiểu Đinh tố sự tiểu Đinh Đương.”

 

Nói xong, cậu bắt đầu cười ha hả, cười đến mức ngã lăn trên ghế sô pha.

 

“…”

 

Ninh Dương mở miệng: “Bọ hung chui vào đầu em dạo một vòng cũng phải hả hê trở về.”

 

Ninh Lạc nghẹn họng, không nói nên lời.

 

Ninh Dương nhìn vẻ mặt xanh mét của cậu, rốt cuộc cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.

 

Thư ký Triệu tiễn cảnh sát đi rồi giúp hai anh em đóng cửa phòng lại.

 

Ninh Dương lấy một điếu thuốc ra, định hút, nhưng nghĩ đến Ninh Lạc đang ở đây nên lại thôi, anh ta nắm trong tay rồi vò lại thành một cục, mãi một lúc sau mới nói: “Anh sẽ nói với ba, chuyển hộ khẩu của Ninh Tịch Bạch ra ngoài.”

 

Đây chính là ý muốn đoạn tuyệt quan hệ với Ninh Tịch Bạch.

 

Ninh Lạc thấy anh thực sự phiền lòng thì khuyên nhủ: “Lời hay khó khuyên được ma quỷ, cậu ta tự có bệnh, anh đừng bận tâm đến cậu ta làm gì.”

 

“Sản nghiệp nhà họ Ninh giao cho ai mà chẳng được.” Ninh Dương nói, “Nhưng giao vào tay cậu ta, thật sự là ông trời muốn diệt nhà họ Ninh rồi.”

 

Anh ta nói xong thì liếc mắt nhìn Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc ngây thơ vô tội nhìn lại, chớp chớp đôi mắt Carazlan to tròn trong veo ngốc nghếch.

 

Ninh Dương trầm giọng: “Giao cho em cũng không được, giao cho em cũng xong đời.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

【Đừng tưởng em không nghe ra ý anh là gì nhé!】

 

Ninh Lạc không có tài cán gì tức giận vô cùng.

 

…………

 

Ninh Lạc không biết Ninh Dương về nhà nói với ba Ninh như thế nào, cậu chỉ lo vui vẻ, hạnh phúc đón năm mới.

 

Đêm giao thừa, điện thoại của cậu reo ting ting ting không ngừng, toàn là tin nhắn chúc Tết của mọi người, riêng tổ làm phim của Vương Lâm là sôi nổi nhất, hết lì xì này đến lì xì khác, số tiền không dưới 500 tệ.

 

Nhưng Ninh Lạc đen đủi, lần nào cũng chỉ được có vài hào, giận đến mức thoát khỏi nhóm chat, lướt danh sách bạn bè, trước tiên là gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho mọi người, sau đó bắt đầu nhắn tin riêng.

 

Lộ Đình Châu vẫn luôn ở nhà đón năm mới một mình, quan hệ của anh với gia đình vốn đã xa cách, vì chuyện anh trai bị anh đày đến sa mạc trồng cây mà dẫm vào đuôi Lộ mẹ, những năm trước còn giả vờ mời anh về nhà, bây giờ ngay cả mặt mũi cũng không thèm giữ, hơn nửa năm nay không liên lạc với anh.

 

Lộ Đình Châu cũng lười ứng phó với bà, một mình ngồi trước cửa sổ sát đất, co một chân lên, nhìn pháo hoa rực rỡ bên ngoài, dường như có thể nghe thấy tiếng hò reo náo nhiệt của mọi người, cùng với những lời chúc và hi vọng cho năm mới.

 

Một con mèo Garfield ngồi trên chân anh, cào cào bụng.

 

Lộ Đình Châu xoa nó một cái, ngửa đầu uống một ngụm bia lạnh, yết hầu khẽ chuyển động.

 

Trong phòng không bật đèn, tối đen như mực, chỉ có màn hình điện thoại đặt gần đó là nhấp nháy sáng lên, là tin nhắn của một số người quen biết hoặc xa lạ gửi đến.

 

Một lúc sau, Lộ Đình Châu cầm điện thoại lên xem thử.

 

Vừa hay tin nhắn của Phì Trạch Khoái Lạc Thủy nằm chình ình ở vị trí đầu tiên. Tin nhắn chúc mừng vô cùng khách sáo, nhìn là biết sao chép từ trên mạng xuống.

 

Không hiểu vì sao anh lại có chút không vui, chuyển sang đăng nhập tài khoản khác.

 

Trong danh sách bạn bè chỉ có một liên lạc duy nhất.

 

Nhưng cái miệng của người này còn hơn cả mười con vịt, vẫn đang liên tục gửi tin nhắn cho anh.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lu Lu cậu có chơi game không? Tui mới tậu được một game mới, gánh cậu bay nè!]

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lu Lu, sao cậu bận lâu vậy, mau rep tin nhắn tui nhanh lên đi.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lu Lu, cậu có ước nguyện gì cho năm mới không?】

 

Lộ Đình Châu dựa vào cửa kính, nghiêm túc suy nghĩ một chút.

 

【Lu Lu: Không có.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Cậu không được như vậy đâu, sống như cậu bi quan quá. Tui thì có, còn rất nhiều nữa là đằng khác.】

 

Lộ Đình Châu hỏi thêm: 【Là gì?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Trước đây là giàu nứt đố đổ vách, kiếm thật nhiều tiền, nhưng năm nay đổi rồi!】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Ước nguyện mới của tui trong năm mới là: Thu nạp tám trăm người mẫu nam, tận hưởng cuộc sống hậu cung!】

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Hết chương 29.

 

Chú thích:

 

  • Thuyền cỏ mượn tên: Đây là một cách nói ẩn dụ, liên tưởng đến điển tích “Thuyền cỏ mượn tên” trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

 

  • Tiểu Đinh tố sự tiểu Đinh Đương: Ninh Lạc đã chơi chữ, dùng tên của Đinh Duệ ( – Dīng Ruì) để tạo ra một câu nói hài hước, liên tưởng đến nhân vật Doraemon.

 

    • Carazlan: Thường dùng để chỉ một loại mỹ phẩm hoặc một phong cách trang điểm, ở đây mang tính chất cường điệu hóa đôi mắt to tròn của Ninh Lạc.

 

Chương 29: Thu Nạp Tám Trăm Người Mẫu Nam, Tận Hưởng Cuộc Sống Hậu Cung!

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên