Chương 30: Lùi Một Vạn Bước Mà Nói, Người Lạ Thật Sự Không Được Hôn Môi Sao?

 

Chương 30: Lùi Một Vạn Bước Mà Nói, Người Lạ Thật Sự Không Được Hôn Môi Sao?

 

Lộ Đình Châu hơi ngồi thẳng người lại một chút, nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình như đang xem xét, như thể đột nhiên không biết chữ vậy.

 

Chú mèo Garfield bên chân kêu lên một tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của anh, nhưng chỉ nhận được cái xoa đầu qua loa, khiến nó bất mãn kêu gừ gừ.

 

Điện thoại lại rung lên, tin nhắn mới lại đến.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Nhưng mà đó chỉ là tưởng tượng đẹp đẽ của tui thôi, đến tận bây giờ tui còn chưa được nắm tay con trai bao giờ [khóc ròng]】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lùi một vạn bước mà nói, người lạ thật sự không được hôn môi sao? Ngày nào tui cũng nhìn thấy một anh đẹp trai đúng gu tui lượn lờ trước mặt, mà chẳng được hôn chụt một cái! Khó chịu chết đi được!】

 

Lộ Đình Châu cảm thấy hình như mình bị quấy rối, nhưng không chắc chắn lắm, anh chậm rãi gõ một dấu hỏi gửi đi.

 

Khả năng chuyển chủ đề của đối phương còn nhanh hơn cả tốc độ cú xoay người bằng động cơ phản lực của Thomas.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Không nói cái này nữa, ba mẹ tui bảo thức đêm đón giao thừa, nhưng cuối cùng ai nấy đều lên lầu ngủ hết rồi, giờ tui chán quá… Cậu đang làm gì thế, xem Gala chào xuân à? Hay đốt pháo hoa?】

 

Lộ Đình Châu nhìn căn nhà trống trải, không đèn đóm gì của mình, cảm thấy nếu nói với Ninh Lạc là mình chỉ đang ngồi bên cửa sổ uống rượu, nhất định sẽ bị gắn cho cái mác “thật đáng thương”, mặc dù bản thân anh không hề nghĩ như vậy.

 

Bên cạnh Ninh Lạc không thiếu bạn bè, không thiếu niềm vui ồn ào náo nhiệt, có lẽ rất khó hiểu được hành vi này của anh.

 

【Lu Lu: Đang ngắm pháo hoa.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Wow! Đẹp không?】

 

Đẹp không à? Lộ Đình Châu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Trên quảng trường trung tâm thành phố vừa vút lên một tia sáng rực rỡ,  “Bùm” một tiếng nổ tung trên không trung, như những vì sao vỡ tan trên bầu trời, mảnh vỡ như những bông tuyết rơi xuống, khiến bầu không khí cả thành phố bỗng trở nên lãng mạn.

 

Ánh lửa chớp tắt chiếu sáng khuôn mặt Lộ Đình Châu in trên cửa kính, dưới ánh sáng lờ mờ, đường nét khuôn mặt anh càng thêm góc cạnh, sắc nét, vẻ lạnh lùng pha chút men say mơ hồ, cảnh tượng rực rỡ tráng lệ ấy dường như đang đọng lại trong đáy mắt anh, lấp lánh sáng ngời.

 

Thực ra pháo hoa đã bắn từ lâu rồi, tối nay trung tâm thành phố còn có màn trình diễn pháo hoa, vô cùng náo nhiệt.

 

Nhưng mãi đến lúc này, những màn pháo hoa này mới thực sự lọt vào mắt Lộ Đình Châu.

 

【Lu Lu: Đẹp.】

 

【Lu Lu: Vừa nãy cậu nói game gì ấy nhỉ?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Một game MMORPG, tui thấy hay lắm, cậu chơi thử không? & Link tải game.】

 

Lộ Đình Châu ấn vào, nhìn thấy logo quen thuộc, nghĩ một lát, hình như trước đó quản lý Diêu có nói có một hãng game muốn gọi vốn để phát triển game mới, có hỏi anh có muốn mua cổ phần của công ty đó không, bản kế hoạch kinh doanh vẫn còn đặt trên bàn, in logo giống hệt.

 

Anh rất ít khi chơi game, cũng không hiểu biết gì về lĩnh vực này, dù thực sự có ý định đầu tư vào công ty đó cũng sẽ không tải game về chơi thử.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Cậu tải nhanh đi, tui dẫn cậu cày, tui chơi siêu giỏi luôn đó!】

 

Thôi vậy, Lộ Đình Châu nghĩ, cứ coi như là cùng trẻ con đón Tết đi.

 

Sau khi tải và tạo nhân vật trong game xong, anh bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng nhất thời của mình.

 

Nhân vật nhỏ của Ninh Lạc cứ chạy quanh anh hết vòng này đến vòng khác, trên đầu không chỉ có cái danh hiệu cấp 5 to đùng, mà còn có một cái tên được viền vàng sáng lấp lánh.

 

【Nằm trên đùi Lộ Đình Châu chơi game】

 

Đã vậy đối phương còn nhắn tin riêng cho anh: 【Sao sao, thấy tên tui ngầu không?】

 

Lộ Đình Châu hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, chú mèo Garfield bên chân lại kêu lên một tiếng, bị anh khẽ đẩy sang một bên: “Đừng ồn.”

 

Mèo Garfield lăn lộn vài vòng trên đất, đôi mắt đen láy như hạt đậu tủi thân nhìn anh.

 

【L.: Đổi đi.】

 

【Nằm trên đùi Lộ Đình Châu chơi game: Hả? Cậu từ chối đồng bọn à? Thôi được thôi, tui hiểu mà.】

 

Lộ Đình Châu không biết cậu hiểu cái gì, cũng không muốn biết từ chối đồng bọn là có ý gì, nhìn cái tên nhân vật nhỏ từ 【Nằm trên đùi Lộ Đình Châu chơi game】được đổi thành 【Quần Đùi Bốc Cháy】, bỗng nhiên cảm thấy bốn chữ phía sau thuận mắt hơn nhiều.

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Đi thôi, tui dẫn cậu bay!】

 

Cái gọi là “dẫn cậu bay” của Ninh Lạc là dẫn bay theo đúng nghĩa đen.

 

Lộ Đình Châu vừa xem xong đoạn CG, chân vừa chạm đất đã bị nhân vật của cậu bế thốc lên, giơ lên trên đầu như đang nâng một quả pháo thẳng tắp, vèo vèo vèo tăng tốc chạy như bay đến trước mặt NPC, ném người xuống, giao nhiệm vụ.

 

Giao nhiệm vụ xong lại làm y như vậy, bế người lên, dẫn anh chạy đi tìm NPC tiếp theo.

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Quy trình này tui quen thuộc lắm, cứ để tui lo, tui cân hết!】

 

Lộ Đình Châu đã thấy trên kênh tán gẫu hiện tại ở góc dưới bên trái có người không ngừng gõ “?????”, anh nhắm mắt lại.

 

Gần như tất cả người chơi tại hiện trường đều đang nhìn hai người bọn họ, dừng hết mọi hoạt động trên tay.

 

【Tam Thiên Tố Lưu Quang: Anh bạn, hai người các cậu làm thế khác gì đang ẻ bậy trước mặt mọi người đâu?】

 

Ninh Lạc vừa dẫn anh bay vừa rảnh rang nhắn tin trả lời.

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Thông cảm cho tui tí đi, tui bị thần kinh đó.】

 

Nhìn cảnh tượng trước mắt, bỗng dưng Lộ Đình Châu cảm thấy trên đời này sẽ không có chuyện gì có thể đánh bại mình được nữa.

 

Bởi vì tình huống sẽ không thể nào tệ hơn hiện tại được nữa.

 

Từ nay về sau, mỗi bước đi đều là bước tiến.

 

Mặt anh không một chút cảm xúc, đứng dậy, “tách” một tiếng, bật đèn lên.

 

Kênh tán gẫu tạm dừng một giây, như thể bị câu nói chấn động của Ninh Lạc làm cho choáng váng.

 

Một lát sau, vẫn là người chơi kia lên tiếng.

 

【Tam Thiên Tố Lưu Quang: ……………… (Sự trầm mặc của tôi như sét đánh ngang tai .jpg)】

 

【Tam Thiên Tố Lưu Quang: @L. Ông anh, nói gì đi chứ ông anh ơi.】

 

【L: Cậu ấy làm vậy, chắc là có lý do riêng.】

 

Tam Thiên Tố Lưu Quang hoàn toàn trầm mặc.

 

Ngoài đời thực, cậu ta ném điện thoại xuống, vung mạnh một quyền vào không khí:

 

“Đồ đồng tính luyến ái quỷ kế đa đoan, hai người bay về với nhau đi!!!!”

 

Còn Ninh Lạc lúc này đã đứng ở bờ sông bên kia, chỉ vào điểm giao nhiệm vụ đối diện: “Nhìn này, ngay chỗ đó. Nhưng mà tui qua không được.”

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Nhưng mà tui có thể ném cậu qua, khoảng cách ok! Hướng gió ok!】

 

Câu “Tôi tự qua được” của Lộ Đình Châu vừa gửi đi, thì nhân vật nhỏ của anh đã vẽ ra một đường parabol hoàn hảo trên không trung.

 

“Tùm” một tiếng, cắm thẳng đầu xuống sông.

 

Mát lạnh tận tim, tâm hồn bay bổng.

 

“…”

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Xin, xin lỗi, ngắm không chuẩn. QAQ】

 

Lộ Đình Châu tưởng rằng thế là xong, sự thật chứng minh anh đã nghĩ quá đơn giản rồi, đây chỉ mới là bắt đầu thôi.

 

Tiếp theo, anh trải qua đủ loại tình huống như: bị Ninh Lạc dẫn bay bằng khinh công rồi đâm đầu vào tường thành mất gần hết máu, Ninh Lạc tiện tay trộm củ cải của người ta khiến hai người bị NPC nổi điên đuổi khắp bản đồ.

 

Cả buổi tối cứ nhảy nhót tưng bừng không ngừng.

 

Cuối cùng Lộ Đình Châu không còn tâm trạng chơi game nữa, anh chỉ muốn xem xem người này còn có thể bày ra trò gì nữa.

 

Lộ Đình Châu chưa từng chơi game MMORPG nào khác, nhưng anh mơ hồ cảm thấy, trò chơi mà anh và Ninh Lạc đang chơi không phải là cùng một game với những người khác.

 

Mãi đến ba giờ sáng, Ninh Lạc bị Ninh Dương nửa đêm thức dậy uống nước phát hiện vẫn còn đắm chìm trong game, cưỡng chế ngăn cản tịch thu điện thoại, xách cổ lên lầu đi ngủ.

 

Trước khi ngủ còn không quên gửi tin nhắn cho bạn chơi game mới của mình:

 

【Mặc dù vào lúc giao thừa đã nói rồi, nhưng vẫn phải nói lại một lần nữa! Chúc mừng năm mới!】

 

【Hy vọng Lu Lu năm mới vui vẻ, vui vẻ là quan trọng nhất! Năm sau tui lại hỏi điều ước năm mới của cậu nha [bắn tim]】

 

Lộ Đình Châu nhìn chú mèo Garfield đang ngủ co ro bên chân, chậm rãi gõ một chữ “Ừ”.

 

…………..

 

Chỉ là chuyện này vẫn chưa xong, ngày hôm sau hành động vĩ đại đêm qua của Ninh Lạc đã lên hot topic của game, chủ bài đăng phẫn nộ viết: “Tội lỗi quá, hình phạt cho việc thức khuya của tôi chính là chứng kiến cảnh có người đi ẻ bậy trước mặt mọi người!”

 

Cư dân mạng sau khi lướt thấy đều đồng loạt im lặng: “…”

 

Một lát sau.

 

【Ha ha ha ha ha ha ha!】

 

【Cái này… ừm, sao lại không thể coi là một kiểu thể hiện tình cảm nhỉ?】

 

【Có, có vẻ hay ho đấy. (Hăm hở muốn thử.jpg)】

 

【He he, thử xem sao.】

 

Tam Thiên Tố Lưu Quang không dám tin vào mắt mình, cậu ta xem đi xem lại nội dung bài đăng vô số lần, refresh vô số lần, chỉ có vài người bình thường phụ họa với cậu ta là nó thật sự quá sức tưởng tượng.

 

Những người còn lại không phải đang “ha ha ha” thì là muốn, đi thử, xem, sao!

 

Điều đáng sợ hơn nữa là, sau khi refresh trang chủ của hot search, móa nó, toàn là tái hiện lại tình cảnh đêm qua, tất cả đều đang ẻ bậy.

 

Thế giới này, cuối cùng cũng rơi vào tình trạng điên cuồng đến mức cậu ta không thể hiểu nổi nữa rồi.

 

【Ê? Cái ID này… @Quần Đùi Bốc Cháy, ghê thật, không phải là cậu đấy chứ?】

 

【Ha ha ha ha, tôi đã bảo sao mà quen thế, hóa ra là tên này!】

 

【Được được được, chuyện này đặt lên người cậu ta thì hợp lý quá rồi còn gì.】

 

Chính chủ bị @ đến muộn.

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Lỗ Tấn từng nói, trên đời vốn dĩ làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.】

 

【Quần Đùi Bốc Cháy: Tương tự, người ta đi ẻ bậy nhiều thì chỗ này thành nhà vệ sinh rồi, nghe hiểu vỗ tay, vỗ tay.】

 

Cư dân mạng bình luận: 【Lỗ Tấn dù chết rồi, chôn xuống đất, cũng phải bật nắp quan tài đứng dậy, dùng giọng nói mục ruỗng rống giận: Nhóc con nhà mi, đừng có nói bậy bạ!】

 

【Được rồi, Lỗ Tấn nhà cậu là con lai Chiết Giang – Tứ Xuyên à.】

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tam Thiên Tố Lưu Quang nhấc bàn phím lên gõ bùm bùm bùm, cậu ta gõ không phải chữ, mà là đang ném lựu đạn về phía Quần Đùi Bốc Cháy!

 

【Đi ẻ không phải như thế! Cậu có biết hành động đêm qua đã gây tổn thương cho tôi thế nào không? Mấy lời ngắn ngủi của cậu là thật lòng đấy à? Cậu nói mấy câu ba hoa chích chòe mà tôi đã vỡ trận rơi lệ nhảy lầu rồi! Còn cậu thì sao? Cậu không quan tâm không để ý! Cậu chỉ quan tâm đến việc yêu đương với con trai thôi! Tôi là cái thá gì? Tôi là nhân vật phản diện của thành phố Gotham, là Joker trong bộ bài, là linh vật của McDonald! Hừ hừ!!】

 

Quần Đùi Bốc Cháy chậm rãi buông một câu tuyệt sát:

 

【Người ta quý nhau ở chỗ biết tự lượng sức mình, tôi rất ngưỡng mộ cậu.】

 

Tam Thiên Tố Lưu Quang ngã xuống đất ngay lập tức.

 

Ninh Lạc nhìn bài đăng không tài nào refresh ra bình luận mới được nữa, lắc đầu ngán ngẩm: “Vô dụng.”

 

Chỉ được có thế thôi à?

 

Tết năm nay, Ninh Lạc bận rộn vô cùng, bận thu tiền, thu quà, nhận họ hàng, giao lưu bạn bè xã giao, thỉnh thoảng còn phải online chơi game với bạn chơi game mới.

 

Qua một cái Tết, cậu coi như là quen mặt với giới thượng lưu, thậm chí còn có ông chủ thấy cậu tuấn tú lịch lãm, muốn mai mối cậu cho con gái nhà mình.

 

Dọa cho Ninh Lạc sợ hết hồn, cậu phải thu dọn hành lý chạy vào đoàn làm phim ngay trong đêm.

 

Đoàn phim của đạo diễn Tôn Học Bân khác với đoàn phim của Vương Lâm, rõ ràng có thể cảm nhận được đoàn phim của đạo diễn Tôn chuyên nghiệp hơn, đều là những người đã quen làm việc với nhau, phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý.

 

Đào Tử và Tiểu Tống đến cùng cậu, đóng gói nhét vào khách sạn gần phim trường.

 

Ngày đầu tiên chủ yếu là Ninh Lạc đi làm quen với mọi người trước, sau khi nghi lễ khai máy kết thúc thì phải chụp ảnh tạo hình, sau đó bộ phim truyền hình thứ hai của cậu sẽ chính thức bắt đầu.

 

Lười biếng riết quen rồi, đột nhiên trở mình còn có chút không quen.

 

Ninh Lạc chống cằm thở dài thườn thượt, trong mắt lộ ra vẻ hung ác: “Rốt cuộc là ai đang hưởng phúc thế nhỉ, thật muốn đạp cho một phát rớt xuống giường.”

 

Tiểu Tống nghe xong lẳng lặng lùi về phía sau, thân hình vạm vỡ thu mình lại như quả bóng, giảm thiểu tối đa sự tồn tại của bản thân mình.

 

Cứ vào đoàn phim là tinh thần của ông chủ lại bắt đầu bất ổn.

 

Lúc này Ninh Lạc đang nhắn tin cho bạn chơi game.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Lu Lu, tui phải bắt đầu bận rộn công việc rồi, huhuhu, không thể ngày nào cũng chơi game với cậu được nữa.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Những ngày không có tui, cậu cũng phải tự chăm sóc bản thân mình thật tốt nhé QAQ.】

 

Lộ Đình Châu vừa bước vào đoàn phim đã nhìn thấy cậu chàng đang ngồi mọc nấm ở một góc, anh tắt điện thoại đi đến chỗ Tôn Học Bân: “Đạo diễn Tôn.”

 

Tôn Học Bân vội vàng nghênh đón: “Thầy Lộ.”

 

Lại nhìn thấy Phương Lộc Dã phía sau anh, cũng chào một tiếng.

 

Lộ Đình Châu cười nhạt: “Ông cứ gọi tên tôi là được.”

 

Tôn Học Bân lập tức đổi cách xưng hô: “Đình Châu.” Lại cười với Phương Lộc Dã, “Nào, Lộc Dã, giới thiệu với cậu các thành viên trong đoàn phim chúng ta.”

 

Thấy Lộ Đình Châu xuất hiện ở phim trường, đoàn phim lại một trận xôn xao.

 

Trong lòng biên kịch Tống Nam thực sự rất tò mò, không nhịn được hỏi đồng nghiệp của mình: “Sao Lộ ảnh đế lại ở đây?”

 

Đồng nghiệp nói: “Cậu không quan tâm đến những chuyện này nên không biết, nghe nói Phương Lộc Dã là em họ của Lộ ảnh đế, anh lại là nhà đầu tư của đoàn phim chúng ta, đến đây xem một chút, tiện thể giúp em họ mình “lấy số má” cũng là chuyện bình thường.”

 

Tống Nam lập tức bắt được từ khóa: “Phương Lộc Dã là em họ của ảnh đế Lộ? Vậy vai diễn của cậu ta….”

 

Những lời còn lại bị nuốt trở lại xuống bụng.

 

Chỉ là, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Phương Lộc Dã và Ninh Lạc, giấu một chút tò mò.

 

Vai diễn ban đầu của Phương Lộc Dã là nam hai, bây giờ lại bị Ninh Lạc cướp mất, cậu ta trở thành nam tư.

 

 

Ninh Lạc còn đang đợi tin nhắn trả lời của Lu Lu, bỗng bị Đào Tử chọc chọc một cái, trên đầu đổ xuống một mảnh bóng tối.

 

Phương Lộc Dã mặc một thân màu tím hoa cà sến súa, cà lơ phất phơ chào hỏi cậu: “Ê, mấy ngày không gặp, có nhớ anh không?”

 

Trên mặt Ninh Lạc lộ ra nụ cười rạng rỡ, từ trên ghế đứng dậy.

 

Phương Lộc Dã ngẩn ra, dang hai tay định cho cậu một cái ôm đầu năm mới, đáp lại sự nhiệt tình của cậu.

 

Ninh Lạc lướt qua cậu ta đi thẳng.

 

Cậu đứng trước mặt Lộ Đình Châu, hai tay chắp sau lưng ngửa đầu lên, cười toe toét, vừa ngây thơ vừa e lệ: “Anh, anh cũng đến đây à?”

 

【Em ở đoàn phim, anh cũng ở đoàn phim, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Chắc chắn là anh thầm mến em, yêu trong lòng khó mở lời! Nói đi, có phải là muốn danh phận rồi không, hả?】

 

Nụ cười trên mặt Phương Lộc Dã nứt toác từng tấc từng tấc một, tinh thần đã đến bên bờ vực sụp đổ.

 

Mẹ kiếp, đây là cái loại người gì vậy!

 

Tôi, giết giết giết giết giết giết giết giết!

 

“Tiểu Lạc.” Lộ Đình Châu khẽ xoa đầu Ninh Lạc.

 

Mắt thấy Ninh Lạc vì cách xưng hô này mà trên mặt lập tức lan ra những vệt đỏ, nóng đến bốc khói trên đỉnh đầu, anh mỉm cười rụt tay về, ân cần nhắc nhở: “Em có biết đóng phim võ thuật là phải treo dây cáp bay lượn trên không trung không?”

 

Ninh Lạc lập tức nghẹt thở.

 

Mặt càng đỏ hơn, nghẹn đến mức tím tái.

 

【Hức chịu hết nổi rồi, sao tự nhiên lại nhắc đến cái này! Em đã cố gắng quên nó đi rồi mà, đáng ghét thật đó! Em thật sự rất sợ độ cao! Aaaaa! Thần thiếp không làm được đâu!】

 

Lộ Đình Châu nhìn thấy trong mắt cậu không còn ánh sáng nữa, cuối cùng cũng hài lòng.

 

Bị tra tấn cũng không sao, trả thù lại là được.

 

Ninh Lạc trong thời gian ngắn đã trải qua đủ loại thăng trầm trong cuộc sống, biến thành một cây cải trắng nhỏ héo hon. Tô Vạn Đồng cố ý đến chào hỏi cậu cũng không vực dậy được tinh thần.

 

“Này, Tiểu Lạc.” Cô nhìn Ninh Lạc ủ rũ cúi đầu, hỏi, “Cậu bị sao thế?”

 

Ninh Lạc bày ra vẻ mặt chết không còn gì luyến tiếc: “Tôi đang suy ngẫm về cuộc đời.”

 

Tô Vạn Đồng: “Hả?”

 

Ninh Lạc: “Cảm thán đức Phật từ bi.”

 

【Ngày nào tôi cũng muốn một vạn người cùng tôi nhảy lầu, nhưng ngày nào tôi cũng không động tay thực hiện, tức là ngày nào tôi cũng cứu vớt tính mạng của một vạn người, đây không phải là từ bi hỷ xả thì là, cái, gì?!】

 

Tô Vạn Đồng: “…”

 

Logic tự luyến thật giỏi, học được rồi.

 

Ninh Lạc đã chìm đắm trong nỗi đau khổ khi phải treo dây cáp, Tô Vạn Đồng “Ê” một tiếng, thu hút sự chú ý của cậu.

 

“Mau nhìn, người kia chính là vai nam ba cuối cùng mà đạo diễn Tôn đã chọn.”

 

Ninh Lạc nhìn theo, thấy quả nhiên là một chàng trai cao hơn cậu không ít, trên mặt còn mang theo nét bầu bĩnh của trẻ con, giống hệt như một sinh viên vừa tốt nghiệp, không hiểu sự đời.

 

Bên cạnh cậu ta còn có một người đàn ông cao xấp xỉ, vai rộng eo thon, dáng người tam giác ngược hoàn hảo.

 

Trợ lý bên cạnh Tô Vạn Đồng vô thức buột miệng: “Thì ra là Đường Mộc Bạch, người bên cạnh không phải là kim chủ của hắn ta chứ?”

 

Bị Tô Vạn Đồng trừng cho một cái liền vội vàng ngậm miệng.

 

Bây giờ Tô Vạn Đồng chỉ biết cầu nguyện Ninh Lạc không nghe thấy gì hết, đừng có hỏi cô rốt cuộc là chuyện gì.

 

Đáng tiếc là sự việc không như cô mong muốn, Ninh Lạc vẫn hỏi.

 

Cậu chỉ vào người đàn ông kia, hỏi: “Người đó họ Cận hả? Tên là Cận Minh đúng không?”

 

Tô Vạn Đồng đau khổ gật đầu, vội nói: “Cậu nghe tôi nói, bình thường bọn tôi không hề nhiều chuyện như vậy đâu, trợ lý của tôi chỉ là buột miệng nói…” Đừng coi là thật!

 

Ninh Lạc “Đệch” một tiếng.

 

【Suýt chút nữa quên mất anh trai của Cận Dung, hai người này… chậc chậc chậc.】

 

Tô Vạn Đồng suýt nữa cắn phải lưỡi mình.

 

Không phải chứ, thật sự là một đôi à!

 

Phản ứng lại, mắt cô lập tức sáng lên: “Tiểu Lạc, cậu có thấy Đường Mộc Bạch với kim chủ của cậu ta xứng đôi không? Ngày nào tôi cũng cắn đường của hai người bọn họ trên mạng.”

 

Bao dưỡng mà ra chân ái gì đó, đường ngon thế còn không cắn thì cắn cái gì?!

 

Ánh mắt Ninh Lạc nhìn cô thật ký quái: “Ờ, cũng tàm tạm.”

 

【Người này đang nói cái gì vậy, Đường Mộc Bạch là thích Cận Dung, nhưng Cận Dung không thích hắn ta, nên mới đành lòng tìm một người thay thế.】

 

Người thay thế?????

 

Nụ cười dì ghẻ trên mặt Tô Vạn Đồng cứng đờ.

 

Một cơn gió thổi qua, cả người bỗng vỡ thành từng mảnh vụn.

 

Ninh Lạc thở dài che mặt khóc, thương cảm cho con đường tình yêu gập ghềnh của Cận Minh.

 

【Tiếp theo, chúng ta hãy cùng dành tặng cho chàng trai si tình đáng thương Cận tiên sinh một bài hát, “Tình yêu mua bán”.】

 

Tô Vạn Đồng vội vàng lên tiếng: “Khoan đã——!”

 

Muộn rồi, giọng hát vang dội của Ninh Lạc đã quét qua tai tất cả mọi người có mặt.

 

【Tình yêu không phải cứ muốn mua, muốn bán là bán được! ! Hãy để anh được tự do, để anh được hiểu rõ, buông tay em ra!】

 

【A a a a, bán đi tình yêu của anh, ép anh phải rời xa, đến cuối cùng, người biết được sự thật là anh, nước mắt rơi lã chã!】

 

Mặt mày Phương Lộc Dã méo mó.

 

Mẹ nó, thằng nhóc này hát lạc tông rồi!

 

Không hề có kỹ thuật, chỉ có cảm xúc ngập tràn!

 

Lộ Đình Châu đang trò chuyện với Cận Minh, nghe vậy thì dừng lại một chút, đưa ra lời mời với anh ta: “Ngày mai khai máy, đoàn phim sẽ đến chùa cầu may, Cận tổng cũng đi nhé.”

 

Cùng nhau đi giải xui.

 

Hết chương 30.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Ninh Lạc: Giải xui gì chứ? Lu Lu, chẳng lẽ tui không còn là bạn chơi game yêu quý nhất của cậu sao QAQ?

 

Tam Thiên Tố Lưu Quang: (Hăng hái giơ tay đăng ký) Tôi cũng muốn đi giải xui!

 

Chương 30: Lùi Một Vạn Bước Mà Nói, Người Lạ Thật Sự Không Được Hôn Môi Sao?

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên