Chương 31: Tôi Muốn Lấy Hết Tất Cả Những Gì Không Thuộc Về Tôi!

 

Chương 31: Tôi Muốn Lấy Hết Tất Cả Những Gì Không Thuộc Về Tôi!

 

Tô Vạn Đồng bị ma âm tấn công trực diện, não bộ cô vận hành với tốc độ cao chưa từng thấy, cô vội vàng móc hết đồ ăn vặt mang theo bên mình ra, đưa đến trước mặt Ninh Lạc, tươi cười chân thành: “Ăn chút gì đi.”

 

Chắc là hát mệt rồi đúng không, mau ăn đi!!

 

Quả nhiên tiếng hát dừng lại, Ninh Lạc vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn.”

 

[A, là quả hồ đào pecan yêu thích của tôi (nhồm nhoàm nhoàm), quả nam việt quất sấy này ngọt quá, sao lại còn có cả quả óc chó thế này? Cút sang một bên!]

 

Cậu không có biểu lộ gì, nhặt hết chỗ óc chó ra, đẩy sang một bên.

 

Cuối cùng Tô Vạn Đồng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Tống Nam và Phương Lộc Dã ở đằng xa cũng có biểu cảm giống hệt cô.

 

Phương Lộc Dã nhìn sang anh trai mình, phát hiện Lộ Đình Châu vẫn đang trò chuyện với Cận Minh, một bộ dáng điềm tĩnh, ung dung tự tại, cậu không khỏi thầm bội phục sâu sắc, thừa lúc Lộ Đình Châu nhìn sang bên này, liền giơ tay lên ra hiệu số 6 với anh.

 

Anh, không hổ là anh trai của em.

 

Lộ Đình Châu làm như không thấy, bình tĩnh dời ánh mắt đi.

 

Chuyện này thì có là gì, chơi game cùng Ninh Lạc cả một kỳ nghỉ, bị hành cho sống đi chết lại bao nhiêu lần, khả năng chịu đựng tâm lý của anh đã tăng lên rất nhiều rồi.

 

Nếu Ninh Lạc có thể lên tiếng, nhất định sẽ nói với mọi người rằng, Lộ Đình Châu bây giờ không phải là Lộ Đình Châu nữa, mà là Nữu Hỗ Lộc Thị – Đình Châu.

 

“A Minh, hai người nói chuyện xong chưa?”

 

Đường Mộc Bạch đi tới hỏi, hắn ta cười với Lộ Đình Châu: “Thầy Lộ.”

 

Nhìn thấy hắn ta, vẻ mặt lạnh lùng của Cận Minh dịu dàng hẳn đi: “Lộ tiên sinh mời tôi ngày mai cùng đoàn phim của các anh đi chùa làm lễ.”

 

Đường Mộc Bạch nói được: “Cậu cũng là nhà đầu tư mà, đi cùng đương nhiên là tốt rồi. Vừa hay trên núi gần đây có miếu cầu duyên, chúng ta có thể đến đó cầu một mối nhân duyên tốt đẹp.”

 

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Cận Minh càng thêm dịu dàng.

 

Lộ Đình Châu thu hết vào đáy mắt, mỉm cười không nói gì.

 

Phương Lộc Dã thì không thể chịu nổi nữa, ở phía sau lườm nguýt điên cuồng.

 

Trước đây còn tưởng gã strong này có chút lương tâm, thật lòng yêu đương với kim chủ, hóa ra là đang chơi trò “thế thân”. Đúng là đồ khốn.

 

Cậu ta và Đường Mộc Bạch đều nổi tiếng từ sớm, hai người không ưa nhau cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai. Trước đây Phương Lộc Dã còn bị hắn ta lừa gạt, bị “hố” cho một vố đau điếng.

 

Cậu ta biết rõ người nhà họ Cận chưa bao giờ coi Đường Mộc Bạch ra gì, dù Cận Minh có thích hắn ta đến đâu thì cha anh ta cũng sẽ không cho con dâu là đàn ông bước vào cửa, chơi bời thì được.

 

Đợi Cận Minh và Lộ Đình Châu đều đi rồi, cậu ta khoanh tay trước ngực cười lạnh, hất cằm nhìn Đường Mộc Bạch: “Giả bộ thâm tình cái gì, còn đi miếu cầu duyên, xem nhà họ Cận có cho hắn ta vào cửa không kìa, thật đúng là, cánh dơi cắm lông gà mà tưởng mình là chim phượng hoàng.”

 

Đường Mộc Bạch cũng chẳng buồn diễn với cậu ta, hai người sớm đã trở mặt rồi: “Chuyện của tôi không cần cậu lo. Chỉ là, tôi nghe nói cậu vốn là nam hai? Sao bây giờ lại thành nam tư rồi? Lộ tiên sinh không giành vai cho cậu à, hay là bị người ta cướp mất?”

 

Hắn ta vừa nói vừa nhìn về phía Ninh Lạc.

 

Người hiểu rõ kẻ thù nhất mãi mãi chỉ có kẻ thù của mình, Đường Mộc Bạch biết Phương Lộc Dã chẳng có đầu óc gì, chỉ cần khích bác một chút là “nổi điên” lên ngay.

 

Đến lúc đó thì đi gây chuyện với Ninh Lạc đi, bớt lượn lờ trước mặt hắn ta làm cho người ta ghê tởm.

 

Nhưng lần này hắn ta đã tính sai, Phương Lộc Dã không những không mắc bẫy, mà ngược lại còn nổi giận với hắn ta: “Vai diễn là do mọi người dựa vào bản lĩnh của mình để giành lấy, tôi không bằng người ta thì đã sao? Cần cậu quản à!”

 

Mọi người xung quanh nhìn sang.

 

Đường Mộc Bạch: “…”

 

Không bằng người ta là chuyện vẻ vang lắm sao mà phải gào lên thế hả!

 

Phương Lộc Dã liếc nhìn hắn ta một cái, ngẩng cao đầu hừ lạnh: “Đồ nhặt vai.”

 

Sau đó sải bước dài đi tìm Ninh Lạc để báo thù chuyện vừa nãy.

 

……………

 

Thông thường trước khi khai máy, đoàn phim sẽ đi chùa cúng bái, cầu may mắn, người trong giới càng mê tín những chuyện này hơn.

 

Cho nên, chiến sĩ vĩ đại Ninh Lạc, trong cái thời tiết âm mười độ, đã phải lồm cồm bò dậy từ lúc sáu giờ sáng.

 

Cậu rũ mắt, mặt không biểu cảm đứng trước gương đánh răng.

 

Vào khoảnh khắc này, cuối cùng cậu cũng cảm thấy đồng cảm sâu sắc với loài gà.

 

Bắt đầu hiểu tại sao ngày nào chúng nó cũng dậy sớm, sau đó bắt đầu gáy.

 

Lúc vào thang máy, cậu gặp được biên kịch Tống Nam.

 

Tống Nam nhìn thấy cậu thì có chút căng thẳng, lấy hết dũng khí chào hỏi: “Chào buổi sáng.”

 

Ninh Lạc nở một nụ cười máy móc, nhe ra tám cái răng cửa sáng bóng: “Buổi sáng tốt lành.”

 

[Những thứ không tốt đều bị ta hạ sát hết rồi, hạ sát xuyên cả Trái Đất! Kẻ nào bắt ta dậy sớm thì đi Châu Phi làm khỉ! Kẻ nào hối thúc ta đi làm thì cho đi Thái Lan đào than! Kẻ nào ép ta giảm béo thì đi Nam Cực cho hải cẩu tát một bạt tai!]

 

Tống Nam sợ hãi co rúm lại như chim cút, trốn trong góc run rẩy.

 

Ở cùng một đồng nghiệp có trạng thái tinh thần không ổn định như vậy thật sự rất đáng sợ, ai hiểu cho cậu ta chứ, a a a!!!

 

Ninh Lạc dậy sớm quá nên không có cảm giác muốn gì ăn, ở nhà hàng tự chọn của khách sạn, cậu uể oải lựa trứng gà.

 

Tống Nam đi cùng cậu một đường, thấy cậu ở đó chỉ chỉ trỏ trỏ vào đám trứng, chọn tới chọn lui, cuối cùng không nhịn được tò mò hỏi: “Cậu đang làm gì vậy?”

 

Ninh Lạc nhe hàm răng trắng tinh: “Diêm Vương điểm danh.”

 

[Xem xem hôm nay quả trứng nào sẽ vào bụng tôi.]

 

Cậu thậm chí còn chia sẻ kinh nghiệm chọn trứng của mình cho Tống Nam: “Cậu xem loại trứng màu đậm thì lòng đỏ không ngon bằng loại trứng màu nhạt, trứng vỏ sần sùi thì tươi hơn trứng vỏ láng mịn.”

 

“…”

 

Những kiến thức có ích mà lại vô dụng cứ thế chui vào đầu Tống Nam.

 

Lúc Tô Vạn Đồng xuống, nhìn thấy Tống Nam đang ngây ngốc nhìn một đống trứng, hỏi: “Cậu đang làm gì vậy?”

 

Vẻ mặt Tống Nam nghiêm túc: “Khả hãn điểm binh.”

 

Cuối cùng cậu ta chọn một quả trứng vừa sần sùi vừa trắng đặt lên khay.

 

Tô Vạn Đồng: “…”

 

Bị bệnh thần kinh mà?

 

Ninh Lạc cầm hai quả trứng cùng mọi người lên núi, cả đường như xác sống, Tôn Học Bân chính là Cản Thi Nhân. Cậu buồn ngủ đến nỗi nhìn thấy mặt của Lộ Đình Châu cũng không còn hưng phấn đến thế nữa.

 

Trời tờ mờ sáng, cậu lại không nhìn đường, bị vấp phải hòn đá, cả người nghiêng ngả sắp ngã xuống.

 

“Cẩn thận.”

 

Thắt lưng được người ta đỡ lấy, Ninh Lạc ngậm nửa quả trứng quay đầu lại nhìn, miệng ú ớ hai tiếng, ánh mắt ngập tràn cảm kích.

 

Lộ Đình Châu im lặng một lát: “Em nuốt trứng xuống rồi nói.”

 

Ninh Lạc nhất thời không nuốt xuống được, cậu chọc chọc anh, bảo anh nhìn mình.

 

Sau đó một tay xòe ra, tay kia đưa hai ngón tay xuống đâm vào lòng bàn tay.

 

Hai ngón tay “bộp” một tiếng quỳ xuống.

 

“…”

 

Ninh Lạc vất vả lắm mới nuốt được quả trứng xuống, dùng sức vuốt ngực thuận khí: “Quỳ tạ ơn.”

 

Lộ Đình Châu: “… Tôi hiểu rồi.”

 

Anh nhìn Ninh Lạc trầm ngâm: Nghe nói những người thường xuyên đứng không vững dễ bị trẹo chân là do thiếu vận động, cơ bắp yếu, lâu ngày dễ dẫn đến teo não.”

 

Ánh mắt anh lướt qua chỏm tóc rối bù đang bay phấp phới trong gió của Ninh Lạc: “Em đã bao giờ đi kiểm tra não chưa?”

 

Ninh Lạc: ???

 

Anh có biết lễ phép là gì không vậy?

 

Tô Vạn Đồng vô tình lướt qua, tuy không nghe thấy đã xảy ra chuyện gì, nhưng cảm thấy biểu cảm của Ninh Lạc lúc này giống hệt biểu cảm của con heo chết trong meme “chú heo rớt hàm” trong điện thoại của cô.

 

Ninh Lạc không thể tưởng tượng nổi hình tượng của mình trong lòng Lộ Đình Châu rốt cuộc là như thế nào, cậu cố gắng thanh minh cho bản thân: “Em cũng chỉ là không cẩn thận dẫm phải hòn đá thôi. Bình thường em cũng hay tập thể dục lắm, chắc chắn trước đây anh chưa thấy em chạy bộ ba nghìn mét mỗi sáng ở đoàn phim đâu.”

 

[Bởi vì em thật sự chưa từng chạy, hề hề.]

 

[Nhưng việc xây dựng hình tượng này em vẫn phải giữ cho thật vững, bây giờ là chàng trai trẻ năng động yêu thể thao thích vận động tràn đầy sức sống nha.]

 

“Vậy à.” Lộ Đình Châu có vẻ rất vui: “Vừa hay mấy ngày nay tôi đều ở đoàn phim, tôi cũng có thói quen chạy bộ vào mỗi buổi sáng, vậy ngày mai chúng ta cùng chạy bộ nhé.”

 

Anh trầm ngâm một lát: “Em thấy năm giờ sáng thế nào, có quá muộn không?”

 

Nụ cười trên môi Ninh Lạc cứng đờ.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cậu hận không thể chết ngay lúc này cho xong.

 

Hoặc là xuyên trở về một giây trước, tát cái đứa vừa nói lung tung kia một cái, rồi đá bay ra khỏi Trái Đất luôn.

 

Lộ Đình Châu thấy cậu không nói gì thì gật đầu: “Xem ra đúng là hơi muộn thật, vậy thì bốn…”

 

Lời còn chưa dứt, Ninh Lạc đã vội vàng nắm lấy cánh tay anh, còn sốt sắng hơn cả gà mái đẻ trứng: “Không không không không, không cần đâu ạ!”

 

“Hửm?”

 

Ninh Lạc gắng gượng cười gượng gạo: “Chuyện chạy bộ đó vẫn là đợi bộ phim này quay xong rồi nói sau đi, dù sao thì lãng phí thể lực tinh lực, trạng thái diễn xuất của em chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng đó.”

 

[Anh cũng không muốn bộ phim truyền hình do mình đầu tư diễn không hay, đúng không đúng không, đúng không?]

 

Ninh Lạc chăm chú nhìn khuôn mặt của Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu mỉm cười, dưới ánh mắt chờ mong đầy căng thẳng và lo lắng của cậu, anh gật đầu: “Cũng có lý.”

 

Sau đó anh nghe thấy có người thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

 

Ninh Lạc không còn chậm rãi đi theo phía sau nữa, ba bước thành hai bước xông lên phía trước, kéo dài khoảng cách an toàn với Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu nhìn bóng lưng của cậu, mỉm cười đút tay vào túi quần, chậm rãi leo lên.

 

Người già thường ít ngủ, Tôn Học Bân ở phía trước hăng hái giải thích cho đoàn diễn viên chính: “Ngọn núi gần đoàn làm phim của chúng ta tên là núi Thạch Lão, trên đỉnh núi có tượng Phật Di Lặc rất linh thiêng, bên cạnh còn có miếu cầu duyên và điện thờ Thần Tài, người dân địa phương nói đều rất linh.”

 

Miếu cầu duyên, điện thờ Thần Tài!

 

Đôi mắt buồn ngủ của Ninh Lạc lập tức sáng lên, vèo vèo vèo xông lên phía trước Tôn Học Bân.

 

[Vậy còn chờ gì nữa, mau đi thôi!]

 

Chờ đến khi lên đến đỉnh núi thì trời đã sáng hẳn, các diễn viên trong đoàn phim ai nấy thành kính bái Phật, xong rồi vẫn còn chút thời gian rảnh để cậu đi dạo.

 

Ninh Lạc đi vào miếu xin một quẻ xăm, sau đó nhờ thầy giải xăm giúp mình.

 

Tô Vạn Đồng vừa lúc đi ra, hỏi: “Cậu còn tin mấy thứ này à?”

 

Vẻ mặt Ninh Lạc nghiêm túc nhìn sư thầy: “Chờ chút, bây giờ tôi không thể nói cho cô biết câu trả lời được.”

 

Tô Vạn Đồng: ?

 

Sư thầy nhìn quẻ xăm, nói một tràng những điều Ninh Lạc nghe không hiểu, bị Ninh Lạc ngăn lại: “Thầy à, thầy nói những gì con có thể hiểu được ấy, nói đơn giản về vận may tài lộc của con thôi là được.”

 

Sư thầy quả nhiên nói rất ngắn gọn: “Duyên phận của con mỏng manh, trong mệnh không có tài lộc.”

 

Ninh Lạc lập tức quay ngoắc đầu lại, nghiêm túc nói với Tô Vạn Đồng: “Tôi kiên định vào khoa học, không bao giờ mê tín dị đoan.”

 

“…”

 

Ninh Lạc không cam tâm, lại lao đầu vào điện thờ Thần Tài.

 

Vừa hay Phương Lộc Dã muốn hỏi Ninh Lạc về chuyện của Đường Mộc Bạch, nhưng tìm tới tìm lui lại không thấy người đâu, cậu ta bèn kéo Tô Vạn Đồng lại nói: “Cô có thấy Ninh Lạc đâu không?”

 

Tô Vạn Đồng: “Vừa nãy còn ở bên kia giải xăm mà, ủa, giờ lại đi đâu rồi?”

 

Tống Nam im lặng chỉ vào điện thờ Thần Tài.

 

Tô Vạn Đồng liền nhìn thấy người vừa rồi còn đả đảo mê tín dị đoan, sùng bái khoa học, bây giờ “bộp” một tiếng, quỳ thẳng tắp trước mặt Thần Tài, chắp hai tay lại thành kính cầu nguyện.

 

“Con nguyện dùng ba mươi cân thịt trên người để đổi lấy ba mươi năm giàu có, nếu có thể toại nguyện, nhất định từ nay về sau sẽ ăn chay kết hợp ăn mặn ba bữa một ngày, quyết không nuốt lời.”

 

Nói xong liền hành đại lễ ba lạy chín vái.

 

Mọi người: “…”

 

Mịa nó, thằng nhóc này không chịu thiệt một chút nào luôn á.

 

Thấy Ninh Lạc đi ra, Phương Lộc Dã tiến lên cản cậu lại: “Ninh Lạc, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

 

Ninh Lạc mặt lạnh hất tay cậu ta ra, nghiêm mặt nói: “Đợi lát nữa đi, bây giờ tôi đang bận lắm.”

 

 

Phương Lộc Dã chậm rãi đưa tay ra hiệu một dấu chấm hỏi, trơ mắt nhìn cậu lại quay đầu đi vào miếu cầu duyên.

 

Cậu làm theo phương pháp cũ, lại “bộp” một tiếng quỳ xuống đệm, tư thế dập đầu vô cùng thành thục, ngay cả lời thoại cũng không đổi.

 

“Con chỉ nguyện dùng việc ăn uống điều độ chay mặn kết hợp để đổi lấy vô số đào hoa, không nhiều, một ngày một đóa là được.”

 

“…”

 

Tô Vạn Đồng & Tống Nam: ?

 

Chờ chút, cậu với Lộ ảnh đế không phải một đôi sao? Sao dám ước nguyện cái này vậy?

 

Ninh Lạc đi ra, Tô Vạn Đồng ấp úng muốn hỏi cậu: “Cái đó, một ngày một đóa, có phải hơi không thích hợp không?”

 

Cậu có xem chồng mình ra gì không vậy!!!

 

Hai mắt Ninh Lạc sáng quắc: “Có gì không thích hợp chứ, tôi chỉ muốn lấy hết tất cả những gì không thuộc về tôi thôi mà!”

 

Tống Nam giơ ngón tay cái lên với cậu, giọng nói vô cùng bội phục: “Người dũng cảm được hưởng thụ thế giới trước.”

 

Phương Lộc Dã trầm mặc.

 

Mé, ghét nhất là đồ thần kinh!

 

Mãi đến buổi tối,khi về khách sạn ăn cơm, Phương Lộc Dã mới liên lạc được với Ninh tiên sinh đang bận rộn công việc.

 

Lúc này Ninh Lạc đang bưng khay cơm ăn, vị trí cậu ngồi vừa hay đối diện xéo với bàn của Đường Mộc Bạch, nhìn thấy rõ ràng.

 

Ninh Lạc vừa khuấy khuấy bát cháo của mình vừa nhìn Cận Minh diễn vai bạn trai mẫu mực, ngay cả cam cũng bóc vỏ bỏ xơ cho Đường Mộc Bạch.

 

Cậu vừa nhìn vừa lắc đầu.

 

[Thời tiết lạnh thế này, sao không làm đông cứng luôn cái đầu yêu đương mù quáng của anh lại luôn hả Cận đại tổng tài?]

 

Bỗng nhiên cậu chợt nghĩ tới Ninh Dương.

 

[Hay là các anh tổng tài đều thích chơi bời một chút vậy hả? Mấy kiểu xem mắt môn đăng hộ đối bình thường đã không còn hợp với các anh nữa rồi? Chỉ thích mấy cái kiểu cẩu huyết kích thích như cấy ghép tử cung thôi đúng không?]

 

Tô Vạn Đồng vừa mới ngồi xuống: “…”

 

Cấy ghép tử cung là cái quỷ gì nữa vậy? Aaaa!!!

 

Sao chữ nào cô cũng biết, nhưng khi ghép lại với nhau thì lại không hiểu gì hết vậy?!

 

Phương Lộc Dã ngồi xuống đối diện Ninh Lạc, cậu ta và Cận Minh không có giao du gì, nhưng nhìn Đường Mộc Bạch vênh váo đắc ý là thấy ngứa mắt, bèn hạ giọng hỏi: “Cậu có thấy Đường Mộc Bạch đối với Cận Minh không thật lòng lắm không?”

 

Mau nói xem phải làm gì đi, còn lại cứ giao cho tôi!

 

Phương Lộc Dã đã chuẩn bị sẵn sàng để xé xác Đường Mộc Bạch rồi.

 

Ninh Lạc nhìn cậu ta, kinh ngạc: “Không ngờ cậu cũng nhìn ra được đấy.”

 

Phương Lộc Dã nhíu mày.

 

Nghe thế nào cũng thấy không giống lời hay ý đẹp gì.

 

Nhưng cậu ta vẫn hỏi: “Vậy phải vạch trần hắn ta thế nào? Nói thẳng với Cận Minh à?”

 

Ninh Lạc cũng hạ thấp giọng xuống, nói: “Cậu đang nghĩ cái gì vậy, cậu xông lên nói với người ta là, ‘Này, người yêu anh không có thật lòng với anh đâu’, cậu đoán xem đối phương sẽ phản ứng thế nào?”

 

Cậu trưng ra vẻ mặt như muốn nói: “Cậu nghĩ nông cạn quá rồi Dã Tử ơi!”, sau đó đưa ra kết luận: “Chắc chắn là cảm thấy cậu muốn hãm hại người yêu của mình, tát cho cậu một cái dính lên tường gỡ xuống không được, còn thương xót người yêu bị sỉ nhục mà ôm ôm hôn hôn, nâng niu trong lòng bàn tay.”

 

Phương Lộc Dã vừa nghĩ đến cảnh tượng đó là đã thấy khó chịu, muốn nôn.

 

Cậu ta hỏi: “Cậu có cách gì không?”

 

Ninh Lạc làm ra vẻ mặt cao sâu khó lường: “Chờ.”

 

 

[Hỏi tôi à? Tôi thì có cách gì đâu chứ? Tôi chỉ biết Đường Mộc Bạch có một lần say rượu đã coi Cận Minh là Cận Dung rồi thổ lộ tình cảm sâu sắc, còn tiện thể chê bai kim chủ của mình là đồ ngốc, làm cho Cận Minh tức muốn chết, cuối cùng cũng nhận ra bộ mặt thật của hắn ta.]

 

Hai mắt Phương Lộc Dã sáng lên, cách này được đấy!

 

Cậu ta lại thăm dò, hỏi: Cậu cảm thấy, có khi nào Đường Mộc Bạch say rượu sẽ nói lời thật lòng không?”

 

Ninh Lạc lén lút gật đầu: “Tôi thấy chắc chắn sẽ như vậy.”

 

Phương Lộc Dã: “Nghe nói chúng ta còn có một buổi tiệc chào mừng nữa, đúng không?”

 

Hai người nhìn nhau, trong nháy mắt đã cấu kết với nhau, thông đồng làm bậy.

 

Hết chương 31.

 

Chú thích:

 

  • Số 6 trong tiếng Trung đọc là “liù” (). Âm đọc này gần giống với từ “” (liū), có nghĩa là “trơn tru, lưu loát, giỏi”. Do đó, giới trẻ Trung Quốc thường dùng số 6 để khen ngợi ai đó làm việc gì đó rất tốt, rất trơn tru. Số 6 được sử dụng rộng rãi trên mạng xã hội và trong các trò chơi trực tuyến để thể hiện sự ngưỡng mộ, khen ngợi. Ví dụ: “666” (liù liù liù) có nghĩa là “rất giỏi, rất đỉnh, quá tuyệt vời”.

  • Nữu Hỗ Lộc Thị – Đình Châu: Ý chỉ người nhẫn nhịn, giỏi chịu đựng như nhân vật Chân Hoàn trong phim Chân Hoàn truyện.

  • Strong: công (trong mối quan hệ đồng tính nam).

  • Đồ nhặt vai: Ý chỉ Đường Mộc Bạch nhặt được vai diễn là nhờ người khác bỏ vai diễn đó.

 

Chương 31: Tôi Muốn Lấy Hết Tất Cả Những Gì Không Thuộc Về Tôi!

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên