Chương 3: Bán Rau Dại

Chương 3: Bán Rau Dại

 

Dạo gần đây rau dại rất nhiều, Ứng Không Đồ tranh thủ thời gian lên núi hái rau dại đã đi tuần tra qua cả bốn ngọn núi một lượt, sau khi xác định được những chỗ cần xử lý xong, hắn bèn thuê người đến xây tường đất giữ dốc. Tình trạng của bốn ngọn núi này cũng khá ổn, những chỗ cần xây tường đất giữ dốc chỉ có hai đoạn.

 

Nếu hắn vẫn là vị Sơn Thần ở thời kỳ đỉnh cao, hắn có thể trực tiếp trồng cây để cố định đất đai, đồng thời cải thiện tình trạng của núi rừng. Nhưng bây giờ thần lực của hắn đã suy giảm nghiêm trọng, chỉ trồng cây để cố định đất thì rễ cây không giữ nổi lớp bùn đất, nguy cơ sạt lở rất cao, vậy nên trực tiếp xây tường đất giữ dốc sẽ tốt hơn nhiều. Đợi về sau thần lực của hắn khôi phục, cây cối ươm trồng cải thiện được tình hình khu vực này, thì có thể tính tiếp đến chuyện dỡ bỏ tường đất giữ dốc đi.

 

Đội công trình nhỏ mà Ứng Không Đồ thuê lần này là do Hình Thường giúp đỡ giới thiệu, đội thi công lấy tiền công rất phải chăng, làm việc lại rất tỉ mỉ, về cơ bản thì chẳng mấy khi cần Ứng Không Đồ phải giám sát công trình, tiết kiệm cho hắn không ít sức lực.

 

Kể từ sau khi Ứng Không Đồ tỉnh giấc, Hình Thường đã giúp đỡ hắn rất nhiều. Ứng Không Đồ rất quý mến cậu thanh niên này. Hôm nay lúc đi từ trên núi xuống, Ứng Không Đồ đã đi vòng qua nhà Hình Thường.

 

Rất hiếm khi Ứng Không Đồ đến nhà Hình Thường chơi, vậy nên lúc cậu ta mở cửa sân nhà thấy là Ứng Không Đồ thì kinh ngạc: “Không Đồ? Sao anh lại đến đây?”

 

“Rau dại trên núi đang độ tươi non, tôi mang sang cho cậu một ít.”

 

Ứng Không Đồ lấy rau dại từ trong gùi ra, bên trong là những mớ rau dại được cột lại gọn gàng ngay ngắn, nhìn qua đã thấy vô cùng ưng bụng. Hình Thường vươn dài cổ ra nhìn, cậu ta nhịn không được, nói: “Anh cũng khách sáo quá rồi, hỗ trợ anh là công việc của tôi mà, nhà nước có phát tiền lương đàng hoàng đó, anh không cần phải cảm ơn tôi đâu.”

 

“Chẳng phải đã nói chúng ta là bạn bè sao? Rau dại trên núi nhiều lắm, tôi hái về ăn sẵn tiện hái thêm một ít cho cậu nếm thử.”

 

“Thế thì cũng nhiều quá rồi, ây da, hương xuân, dương xỉ, mầm gai…. Mầm gai bây giờ đã mọc rồi cơ à?”

 

“Mới nhú mầm thôi, cũng chưa nhiều lắm đâu.”

 

Hình Thường cầm một bó Mầm gai đưa lên mũi ngửi ngửi, gương mặt lộ rõ vẻ thèm thuồng. Gia đình Hình Thường đã sinh sống ở nơi này bao đời, năm nào cũng có thói quen ăn rau dại. Rau dại tẩm bột chiên giòn thơm phức, rau dại đúc trứng, rau dại làm nộm, rau dại xào thịt ba chỉ xông khói… Món nào cũng đều là món khoái khẩu của Hình Thường. Nghĩ đến đây, cậu ta không kìm được bèn hỏi: “Cái loại mầm gai này non quá chừng, lại còn thơm nữa, nó mọc trên núi cao hả anh?”

 

“Đúng vậy, mầm gai mọc trên núi cao sẽ có mùi hương nồng đậm hơn một chút.”

 

“Rau dại trên núi có nhiều không anh?”

 

“Cũng tạm, trời vừa tạnh mưa nên lượng rau dại nảy mầm cũng khá nhiều.” Ứng Không Đồ nhận ra được ý tứ trong lời nói của cậu ta, bèn hỏi: “Sao thế, cậu muốn lên núi hái rau dại à? Tôi dẫn cậu đi.”

 

Hình Thường xua tay lia lịa: “Hái rau dại thì thôi bỏ đi, hồi trước tôi theo mẹ lên núi hái rau dại toàn bị ngã thôi. Ý là tôi muốn hỏi anh một chút, xem anh có muốn hái rau dại đem đi bán không?”

 

Ứng Không Đồ ngước mắt nhìn cậu ta.

 

Hình Thường cười nói: “Chẳng phải anh vừa mới thuê một đội thi công đó sao, tôi đoán là số tiền còn lại chắc cũng không nhiều lắm, hình như đi bán rau dại, kiếm thêm chút đồng ra đồng vào cũng tốt mà.”

 

Ứng Không Đồ: “Bán rau dại á?”

 

Hình Thường gật đầu: “Dân mình ở đây chuộng rau dại lắm, rau dại tươi mới chưa bao giờ phải lo ế cả, cứ bày sạp ra là có thể bán sạch bách luôn, nếu mà anh chê phiền, anh cũng có thể đem giao đến tận tay mấy thương lái bán rau dại, bọn họ cũng sẵn sàng thu mua hết đấy.”

 

Ứng Không Đồ: “Thực ra thì hai ngày trước tôi cũng từng bán rồi.”

 

Lần này đến lượt Hình Thường ngạc nhiên: “Anh từng đi bán rau dại rồi á?”

 

Ứng Không Đồ gật đầu: “Hai hôm trước tôi đi hái rau dương xỉ, lúc xuống núi, trên đường bị người ta mua mất một phần. Chỉ là, tôi chưa từng nghĩ qua chuyện bán rau dại với quy mô lớn.”

 

“Bán có đắt hàng không anh?” Hình Thường cầm nắm mầm gai, “Loại rau dại mập mạp tươi non thế này, chắc chắn vừa tung ra là sẽ bị người ta tranh nhau cướp sạch ấy chứ?”

 

“Dễ bán lắm, chỉ một lát là bán sạch hết rồi.”

 

“Vậy anh có muốn thử hái đem bán thêm một ít nữa không? Cũng coi như có thêm một nguồn thu nhập.”

 

Hình Thường cầm mớ rau dại, lại nói tiếp: “Nếu anh ngại chuyện bày sạp, lát nữa tôi sẽ đi tìm một tay thương lái thu mua rau dại đến mua nhé?”

 

Ứng Không Đồ lắc đầu: “Để tôi lên núi xem thử có bao nhiêu rau dại đã.”

 

Trước đây Ứng Không Đồ chưa từng xem xét đến chuyện bán rau dại, bây giờ Hình Thường nhắc tới, hắn ngẫm nghĩ một chút, lại thật sự thấy hơi động lòng. Hắn rất am hiểu địa hình vùng núi rừng ở quanh đây, chỗ nào có thứ gì hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay. Vào mùa này, nếu muốn hái rau dại đem bán thì thật sự có thể hái được rất nhiều. Bán hết chỗ rau dại đó đi, vừa hay có tiền mua ít hạt giống, cây giống về để quy hoạch lại núi rừng.

 

Sáng sớm tinh mơ hôm ấy, Ứng Không Đồ lên núi hái rau dại, dự định thử nghiệm xem sao. Lần đầu tiên đi bán rau dại, hắn không hái quá nhiều, cũng chỉ hái một cái gùi to. Hắn không muốn làm phiền Hình Thường, sau khi xuống núi, hắn trực tiếp tìm một bãi đất trống bên ngoài chợ rau ở thị trấn, định bày sạp ở đó.

 

Huyện Trường Xuyên không tính là nhỏ, dân làng ở các vùng phụ cận cũng sẽ chạy lên thị trấn mua sắm đồ đạc. Trên con đường bán rau của thị trấn, dù lúc này đã hơn mười giờ sáng, nhưng các sạp hàng vẫn chen chúc san sát nhau. Ứng Không Đồ đi bộ từ đầu đường tới cuối đường, nhưng vẫn không tìm được bãi đất trống nào phù hợp. Cuối cùng, có một bà cụ bán cây giống rau đã gọi hắn lại, nhường cho hắn một mảnh đất trống nhỏ.

 

Đây là lần đầu tiên Ứng Không Đồ nghiêm túc đàng hoàng đi bán rau dại, hắn trải một tấm bạt chống thấm trên mặt đất, định bày rau dại lên trên rồi bán tiếp. Tấm bạt vừa giăng ra, Ứng Không Đồ còn chưa kịp bày biện xong chỗ rau dại của mình thì đã có một bà dì ngồi xổm xuống xem rau dương xỉ: “Chàng trai trẻ, là cháu đấy à! Rau dương xỉ hôm nay giá cả thế nào?”

 

“Ba mươi tệ một cân ạ.” Ứng Không Đồ tiếp tục bày biện rau dại, thuận miệng nói giá cả cho khách: “Mầm gai bên này cũng ba mươi tệ một cân, hương xuân thì sáu mươi tệ một cân.”

 

Ngay lập tức có thêm mấy bà dì khác vây quanh: “Rau dương xỉ của cháu hạ giá rồi à?”

 

Nghe giọng điệu có vẻ là khách quen, Ứng Không Đồ ngẩng đầu lên giải thích: “Hôm trước là lứa Dương xỉ đà điểu đầu mùa tươi non nhất, vậy nên giá cả cũng phải nhỉnh hơn một chút ạ.”

 

Nghe Ứng Không Đồ nói vậy, những người đứng bên cạnh vội thi nhau xúm lại làm chứng.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Chuyện này thì đúng đấy, cả đời tôi chưa bao giờ được ăn mớ rau dương xỉ nào ngon như vậy.”

 

“Ngọn núi sau nhà tôi ở quê cũng mọc đầy, nhưng mà cũng không ngon bằng loại cháu hái.”

 

“Ấy, cậu trai trẻ, đưa cho dì cái túi nilon, dì mua thêm một ít.”

 

“Đây là rau dương xỉ gì thế? Sao đắt hơn trong siêu thị nhiều vậy?”

 

“Hương dưa chuột đấy bà, một loại rau dương xỉ cực kỳ ngon, vừa thơm lại vừa non, không có vị đắng gì cả.”

 

“Chậc, đừng nói tới siêu thị, ngay đằng trước thôi, phía đầu phố bên kia cũng có người bán rau dương xỉ kìa, một tệ một bó, giá rẻ thì rẻ thật đó, cơ mà ăn chả ra gì thì cũng vô dụng thôi.”

 

Các bà các dì nhiệt tình thi nhau trả lời, căn bản là không để cho Ứng Không Đồ có cơ hội mở miệng. Bọn họ vừa đáp lời vừa ngắt chồi non của rau dại để nếm thử, Ứng Không Đồ cũng không để bụng.

 

“Cho cô một cân mầm gai, mầm gai này thơm ghê. Hương xuân cũng cân cho cô một cân.”

 

“Hương xuân không nặng cân, một cân được một bọc to đùng đấy, chị Cầm, chị mua nhiều thế làm gì?”

 

“Hương xuân của cậu ấy là đồ mọc tự nhiên trên núi mà, thơm lắm, lát nữa tôi mua về chần sơ qua tí dầu mỡ, rồi đem cất ngăn đá tủ lạnh ăn dần.”

 

“Nghe chị nói thế thì tôi cũng lấy một cân.”

 

Huyện lị nhỏ nhiều người quen biết, chị gọi tôi, tôi gọi chị, giúp nhau lựa chọn, cân ký, chẳng mấy chốc đã quét sạch gùi rau của Ứng Không Đồ. Còn bản thân Ứng Không Đồ thì chẳng xen tay vào được bao nhiêu. Hắn chỉ làm giống như lần trước, ai mua rau hắn cũng khuyến mãi thêm cho họ vài cọng.

 

Mãi đến gần mười giờ Ứng Không Đồ mới bắt đầu bày sạp, thế mà hơn mười một giờ một chút, rau trên sạp đã bán sạch cả rồi. Rau dại hôm nay dễ bán, hắn gom cả tiền mặt lẫn tiền trong tài khoản, tổng cộng thu được một ngàn không trăm bảy mươi tệ. Khoản tiền này nhìn thì có vẻ dễ kiếm, nhưng trên thực tế, vì bản thân hắn là Sơn Thần nên mới có thể kiếm được nhiều rau dại trên núi như vậy chỉ trong vỏn vẹn một buổi sáng. Chứ nếu đổi lại là một người khác, chẳng những không tìm thấy nhiều rau dại đến vậy, mà chỉ riêng việc cõng mớ đồ đạc nặng mấy chục cân leo lên leo xuống, độ cao dốc đứng hơn năm trăm mét, ước chừng cũng mệt đến nỗi đứng không vững, chứ đừng nói chi là ra ngoài bán rau. Cho dù Ứng Không Đồ có là Sơn Thần đi nữa, thì làm việc cả một buổi sáng cũng đã thấm mệt rồi.

 

Hắn dọn dẹp tấm bạt dưới đất, gấp gọn gàng chỉnh tề rồi cất vào trong gùi, lại lấy ba bó rau dại chừa lại ở trong gùi ra, tặng cho bà cụ đã nhường chỗ cho hắn bày sạp.

 

Bà cụ từ chối không được, đành phải nhận lấy, nhưng miệng thì không ngớt lời cảm ơn hắn: “Rau dại đắt thế này mà cháu lại tặng bà, quý hóa quá.”

 

“Cháu hái trên núi mà, không mất đồng vốn nào đâu. Bà nếm thử xem sao nhé.”

 

“Ôi, vậy bà cảm ơn nhé. Đúng là mấy năm rồi bà chưa ăn mầm gai, chân cẳng giờ yếu rồi nên đi lại bất tiện, hễ leo núi là đau nhức chân, dù có biết mọc ở chỗ nào cũng hái không được.”

 

Bà cụ lầm bầm một thôi một hồi, rồi lại nói: “Cậu trai trẻ, cháu có muốn lấy cây giống rau không? Bà cũng chuẩn bị dọn sạp về nhà rồi, cây giống này tặng cháu nhé, đỡ mất công bà còn phải cõng về.”

 

Những con người chất phác là vậy đó, bọn họ không muốn nhận không lòng tốt của ai bao giờ. Ứng Không Đồ thấy bà cụ có hơi lo lắng, cuối cùng hắn nhận lấy cây giống của bà cụ, rồi nói lời cảm ơn bà. Lúc này bà cụ mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Tất cả đều là cây giống bản địa, nhà bà tự để lại hạt giống ươm trồng, rau trồng ra ăn ngon lắm.”

 

Ứng Không Đồ cảm ơn xong, liền đeo gùi cây giống đi về nhà. Nhà hắn nằm ở lưng chừng núi, cũng có thể coi như là một trong những hộ gia đình sống ở vị trí cao nhất trong thị trấn. Hắn men theo con đường quốc lộ đi về nhà, lúc leo dốc, trong lòng chợt cảm ứng được sự tồn tại của tín đồ. Đó là loại cảm ứng đặc thù của Sơn Thần, chìm trong giấc ngủ say ngần ấy năm trời, sau khi tỉnh dậy, đây là lần đầu tiên hắn có loại cảm ứng này.

 

Ứng Không Đồ dừng bước, nhìn sang bên cạnh. Nhìn một hồi lâu hắn mới phát hiện ra trên vách núi bên đường có một vệt màu cam vụt qua, hình như đó là con mèo mướp màu cam từng nhập hộ khẩu ở miếu của hắn.

 

“Mèo con?” Ứng Không Đồ khom lưng nhìn lên núi, giữa rừng cây không có động tĩnh gì, cũng không có tiếng mèo kêu. Ứng Không Đồ có cảm giác con mèo mướp màu cam kia đúng là ở chỗ đó, chỉ là nó không thèm ngó ngàng gì đến người khác mà thôi. Hắn đặt gùi xuống vệ đường, chui vào trong rừng rậm tìm xem. Quả nhiên, rất nhanh sau đó hắn đã tìm thấy con mèo mướp màu cam có đeo vòng cổ ấy.

 

Thấy Ứng Không Đồ, con mèo mướp màu cam định bỏ chạy, nhưng hắn đã nhanh tay lẹ mắt túm lấy vòng cổ của con mèo, đè nó xuống.

 

“Meo!” Con mèo mướp màu cam giãy giụa không được, cuối cùng đành ngồi chồm hỗm trên mặt đất, đôi mắt màu vàng cam nhìn chằm chằm vào Ứng Không Đồ, hai tai dán về phía sau, trông có vẻ hơi sợ hãi.

 

Ứng Không Đồ nhẹ nhàng vuốt ve lưng của nó: “Đừng sợ.”

 

Mèo mướp màu cam được vuốt ve thì từ từ thả lỏng thân thể, bộ lông của con mèo mướp lông dài này mượt mà hơn Ứng Không Đồ tưởng tượng nhiều, trên người nó cũng rất sạch sẽ, có vẻ như chủ nhân của nó đã chăm sóc nó rất tốt. Chắc là nó tự mình chạy ra ngoài chơi.

 

Ứng Không Đồ nhìn vào chiếc vòng cổ, trên vòng cổ có tên của con mèo mướp màu cam, còn có cả phương thức liên lạc với chủ nhân nó là Văn Trọng Sơn.

 

“Mi tên là Phi Tiêu à?” Ứng Không Đồ vừa vuốt ve con mèo, vừa đưa tay lần về phía sau, định đi sờ hai hòn bi của mèo mướp màu cam. Con mèo trợn trừng hai mắt, lấy chân sau gạt tay của Ứng Không Đồ ra, há mồm khè một tiếng.

 

“Được rồi, tao không sờ mi.” Đáy mắt Ứng Không Đồ ánh lên ý cười, cho dù không sờ đến nơi, hắn cũng nhìn thấy hai hòn bi xẹp lép rồi, “Có phải mi đang động dục đâu, sao cứ thích chạy ra ngoài thế hử?”

 

Mèo mướp màu cam: “Meo!”

 

Ứng Không Đồ vuốt lông cho con mèo lớn oai phong lẫm liệt này, sau khi quen thuộc mùi hương của hắn rồi, nó cũng dần dần an tĩnh lại, còn chủ động cọ cọ lên lòng bàn tay của hắn nữa. Ứng Không Đồ gãi gãi cằm con mèo mướp màu cam, nhìn nó cười, hỏi: “Mi cũng có nhu cầu đi ra ngoài kết bạn, ngắm nhìn thế giới mà, đúng không?”

 

Mèo mướp màu cam: “Meo.”

 

Ứng Không Đồ chụp cho con mèo mướp màu cam một tấm ảnh, làm theo phương thức liên lạc trên vòng cổ gửi qua cho Văn Trọng Sơn, báo cho đối phương biết mèo của anh đang ở chỗ hắn, sau đó bế con mèo mướp màu cam lên, gãi gãi cằm nó: “Theo tao về nhà trước nhé?”

 

Con mèo mướp màu cam ngoan ngoãn chui rúc trong khuỷu tay hắn, không rên tiếng nào.

 

Ý cười trên gương mặt Ứng Không Đồ càng thêm rạng rỡ: “Đi nào.”

 

Hết chương 3.

 

Chương 3: Bán Rau Dại

Ngày đăng: 22 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên