Chương 4: Rừng Cây Mẹ

Chương 4: Rừng Cây Mẹ

 

Ứng Không Đồ mang con mèo mướp màu cam về, tạm thời để cho nó ở trong sân, đúng lúc hắn đang nấu ăn trong bếp thì bên ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.

 

“Ai đấy ——” Ứng Không Đồ thò đầu ra gọi với một tiếng.

 

Hắn còn chưa kịp múc thức ăn trong chảo ra, con mèo mướp màu cam vốn đang thu chân nằm phủ phục trong sân đã đứng phắt dậy, nó dựng đứng đuôi lên chạy ra ngoài: “Meo.”

 

Nó vừa đi vừa kêu “meo meo”, còn ngoái đầu lại ra hiệu cho Ứng Không Đồ.

 

“Là chủ nhân của mày đến à?” Ứng Không Đồ liếc mắt nhìn một cái, tay thì đảo nhanh thức ăn trong chảo mấy lần rồi múc ra, sau đó lại múc thêm một gáo nước to đổ vào chảo, rồi mới lau tay đi ra ngoài mở cổng.

 

Người đứng bên ngoài cổng đúng là Văn Trọng Sơn. Anh còn xách theo một túi quà, nghe thấy tiếng mở cửa thì đưa túi tới trước, cười nói: “Xin chào, tôi đến đón mèo.”

 

“Nó ở ngay bên trong, anh vào nhà trước đi.” Ứng Không Đồ đứng né người sang mép cổng, nhường chỗ cho khách, hắn vội vã nói: “Tôi đang dở tay xào ít thức ăn, anh đợi một lát nhé.”

 

Nấu ăn bằng bếp củi ngon thì ngon thật, nhưng không tiện lợi bằng bếp gas. Bây giờ Ứng Không Đồ đang nấu dở, ngọn lửa dưới bếp vẫn đang cháy hừng hực, cho dù đã đổ nước vào chảo thì cũng phải mau chóng quay lại, tránh cho chảo bị cháy đến thủng đáy.

 

Văn Trọng Sơn lập tức nói: “Cậu cứ bận việc của mình đi.”

 

Ứng Không Đồ gật đầu, đóng cổng sân lại rồi đi vào trong bếp. Văn Trọng Sơn đặt túi trà mang theo lên chiếc bàn trong sân, rồi đi theo vào bếp phụ giúp. Con mèo mướp màu cam đi vòng quanh chân Văn Trọng Sơn cọ tới cọ lui, liền bị anh bế bổng lên.

 

Ứng Không Đồ nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn thấy anh thì lên tiếng mời: “Anh có muốn ở lại đây ăn cơm luôn không?”

 

Văn Trọng Sơn: “Như vậy thì phiền cậu quá.”

 

“Không sao, tôi cũng sắp xào xong thức ăn rồi, chỉ là thêm đôi đũa thôi mà.”

 

Ở trấn nhỏ này vốn có tập tục cứ đến bữa là sẽ giữ khách ở lại dùng cơm. Văn Trọng Sơn suy nghĩ một lát rồi đáp: “Vậy tôi không khách sáo nữa nhé.”

 

Văn Trọng Sơn bế mèo ngồi trước cửa bếp, lóng ngóng giúp hắn thêm củi vào bếp lò. Ứng Không Đồ liếc nhìn anh một cái, rồi lấy hai cây lạp xưởng từ trong tủ lạnh ra thái lát, lại vớt thêm một đĩa măng tươi đang ngâm trong chậu. Làm thêm phần cơm cho một người quả thực cũng không có gì gọi là phiền phức, để thiết đãi khách, Ứng Không Đồ làm thêm hai món là lạp xưởng áp chảo và măng xào thịt băm, vừa khéo thành mâm cơm có ba món mặn một món canh.

 

Văn Trọng Sơn rửa tay, phụ giúp hắn dọn cơm, nhìn khoảng sân nhỏ cổ kính mộc mạc của nhà Ứng Không Đồ, anh nói: “Viện nhỏ nhà cậu thoải mái thật đấy, cái giếng này là giếng cổ à?”

 

Giếng cổ nằm ngay trong sân cũng là một trong những nguyên nhân lúc trước Ứng Không Đồ chọn căn nhà nhỏ này, hiện tại nhà hắn có hai hệ thống cấp nước, một đường nước máy tính là nước sinh hoạt, còn nước giếng chuyên dùng để nấu ăn và pha trà.

 

“Cũng không tính là giếng cổ đâu, nó chỉ có mấy chục năm lịch sử thôi.” Ứng Không Đồ xách túi quà để sang một bên, phát hiện bên trong có một hộp trà tỏa hương thơm ngát: “Sao anh còn mang cả trà đến vậy?”

 

Văn Trọng Sơn: “Để ở chỗ tôi cũng lãng phí, đoán là cậu có thói quen uống trà nên tôi tiện thể mang qua luôn.”

 

Ứng Không Đồ ngước mắt nhìn anh: “Hửm?”

 

Văn Trọng Sơn mỉm cười: “Nhìn khí chất của cậu, trông rất giống người biết thưởng trà.”

 

“Còn có cả khí chất trông giống người có thói quen uống trà nữa à?”

 

“Có chứ, trông vô cùng hoài cổ, vô cùng tĩnh lặng.”

 

“Anh cũng rất biết cách khen người đấy.”

 

Con mèo mướp màu cam ở ngay bên cạnh ăn phần thịt đùi gà áp chảo, đó là phần Ứng Không Đồ đặc biệt làm thêm. Hắn nhìn dáng vẻ cắm cúi ăn uống say sưa của con mèo mướp màu cam, lại nghe tiếng gừ gừ phát ra từ cổ họng nó, trong lòng có chút vui vẻ. Nghĩ đến hôm nay còn có người ăn cơm cùng, tâm trạng của hắn lại càng thêm vui vẻ hơn.

 

Ứng Không Đồ nói chuyện phiếm: “Nó tên là Phi Tiêu, bởi vì nó chạy nhanh như phi tiêu à?”

 

“Cũng không hẳn, trước đây nhà tôi có một bộ phi tiêu, cánh phi tiêu màu cam, thân phi tiêu màu trắng, trông đặc biệt giống nó, vậy nên tôi đã đặt luôn cái tên ‘Phi Tiêu’ cho nó.”

 

Ứng Không Đồ cúi đầu nhìn chú mèo lông dài lưng màu cam bụng màu trắng, trong mắt lộ ra ý cười.

 

Văn Trọng Sơn cũng cười theo: “Nhóc con này rất đáng yêu, chỉ là tâm tính hơi hoang dã một chút, cả ngày toàn chạy ra ngoài chơi, có lẽ là nó đã quen với cuộc sống lang thang rồi.”

 

“Nuôi thả cũng được. Anh đã triệt sản cho nó rồi, cứ để nó tự do một chút cũng không sao.”

 

“Trước mắt cũng chỉ đành như vậy thôi. Tôi đã gắn thiết bị định vị vào vòng cổ của nó rồi, huyện lỵ này cũng không lớn lắm, chắc là cũng dễ tìm thôi.”

 

“Thảo nào anh lại tìm đến đây nhanh như vậy.”

 

“Hôm nay tôi ở nhà, nhìn thấy tin nhắn cậu gửi là tôi vội vàng chạy qua ngay. Nó ở đây không phá phách gì đó chứ?”

 

Ứng Không Đồ lắc đầu: “Không, nó rất ngoan.”

 

Ăn trưa xong, Văn Trọng Sơn phụ dọn dẹp bàn ăn, quét tước khoảng sân phía trước, đợi mọi thứ thu dọn ổn thỏa rồi anh mới cáo từ ra về.

 

Buổi sáng thức dậy sớm quá, Ứng Không Đồ tiễn một người một mèo rời đi xong là đóng cổng viện, trở vào trong nhà ngủ trưa, hắn ngủ một mạch đến tận hơn bốn giờ chiều mới tỉnh giấc. Thức dậy rồi Ứng Không Đồ thay bộ quần áo để lên núi, trước khi đi còn ra mái mái hiên xem xét số cây giống đang đặt ở đó. Cây giống vẫn luôn được đặt ở nơi râm mát, phần rễ lại được lá chuối bọc kín nên không hề bị héo rũ. Ứng Không Đồ ngồi xổm xuống, lần lượt kiểm tra từng cây một.

 

Bà cụ tặng cây giống cho hắn vốn làm nghề này đã lâu, vậy nên chất lượng cây giống rất tốt, cho dù dưới góc nhìn của một Sơn Thần như hắn, thì lứa cây giống này cũng đạt tiêu chuẩn rồi. Ứng Không Đồ cõng cây giống trên lưng, chuẩn bị đem lên núi trồng. Trên núi Vụ Xuyên trước kia có vài mảnh vườn trồng rau, mặc dù hiện tại đã bỏ hoang từ lâu, nhưng vùng đất từng trồng rau vẫn màu mỡ hơn những nơi khác. Hắn dự định sẽ khai khẩn lại khu vườn cũ đó để trồng rau.

 

Thời tiết này, trồng rau vào buổi chiều muộn là thích hợp nhất. Vừa hay hôm nay trồng xuống, tưới nước lên, cây giống sẽ có cả một đêm để hồi sức, ngày mai lại đối mặt với ánh nắng mặt trời cũng không đến mức bị phơi cho héo khô. Đã mấy trăm năm rồi Ứng Không Đồ không trồng rau, nhưng hiện tại trồng lại vẫn vô cùng thành thạo, rau mọc lên còn tốt hơn so với trong tưởng tượng của hắn.

 

Cây giống đang bừng bừng sức sống, mỗi ngày Ứng Không Đồ đi tuần tra núi, nhìn ngắm núi rừng, trong lòng hắn cũng dần dần nảy ra những ý tưởng khác. Kỹ năng trồng rau của hắn không hề bị mai một, vậy kỹ năng trồng cây hẳn là vẫn còn. Những mối họa ngầm trong núi đã được dọn dẹp gần xong, hiện tại hắn đã có thời gian rảnh rỗi, vừa vặn có thể cải tạo lại núi rừng.

 

Bốn ngọn núi Vụ Xuyên, Bão Cô, Tình Phương và Khê Ngọ đã hoang phế mấy trăm năm nay. Tuy cây cối mọc um tùm nhưng chất lượng thì lại không cao, rừng phát triển cũng không tốt, cần phải tối ưu hóa một chút. Bây giờ hắn có thể ươm mầm ra một khu rừng cây mẹ chuyên dụng, cũng tức là khu rừng lấy hạt, chuyên dùng để sản xuất những giống cây chất lượng cao. Diện tích bốn ngọn núi này cộng lại không hề nhỏ, vậy nên khu rừng cây mẹ cần trồng cũng phải tương đối lớn.

 

Ứng Không Đồ chọn một vạt rừng phát triển khá tốt trên núi Bão Cô, bắt đầu tiến hành cải tạo. Rừng núi ở đây không có người quản lý rất nhiều năm rồi, bước đầu tiên để cải tạo rừng cây mẹ chính là chặt bỏ một số cây sinh trưởng kém, nhường lại không gian cho những cây có tiềm năng, đồng thời cũng gieo những loại cây giống tốt hơn xuống.

 

Sau khi quyết định, ngay trong ngày hôm đó Ứng Không Đồ liền xách rìu lên núi chặt cây. Trong núi vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng chim hót thỉnh thoảng vang lên thì không có âm thanh nào khác. Tiếng Ứng Không Đồ vung rìu chặt cây truyền đi rất xa, chặt mãi chặt mãi, bỗng dưng hắn chợt có cảm ứng.

 

Ứng Không Đồ quay đầu nhìn về phía sâu trong rừng rậm, quả nhiên nhìn thấy một cái đầu nhỏ xù lông chui ra, là con mèo tên Phi Tiêu kia.

 

“Meo.” Con mèo lớn màu cam đi tới, lắc lắc cái đầu, rồi xoay quanh Ứng Không Đồ, cọ cọ vào chân hắn.

 

“Là mi à.” Ứng Không Đồ ngồi xổm xuống sờ sờ đầu mèo, lại gãi gãi cằm mèo: “Nhóc con này, sao mi tìm được đến tận đây thế?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Con mèo mướp màu cam nằm ngửa bụng dưới chân Ứng Không Đồ, để lộ ra cái bụng tròn vo: “Meo.”

 

Ứng Không Đồ không khách sáo vò vò mấy cái, lại chụp ảnh gửi cho Văn Trọng Sơn…. Hôm đó Văn Trọng Sơn ăn cơm ở nhà hắn, hai người đã kết bạn với nhau rồi.

 

Văn Trọng Sơn trả lời lại hắn rất nhanh: 【 Nó đang ở chỗ cậu à? Tôi qua đón nó được không?】

 

Ứng Không Đồ vẫn chưa nắm được cách gõ ghép âm, nên chỉ có thể viết tay để trả lời, rồi lại dùng phần mềm chuyển đổi phồn thể sang giản thể có sẵn trong máy: 【 Anh đang ở gần đây à? Nếu không ở gần thì lúc tôi xuống núi mang nó xuống là được.】

 

Văn Trọng Sơn: 【 Tôi đang ở ngọn núi bên cạnh, hôm nay tôi lên núi hái rau dại.】

 

Ngọn núi bên cạnh là núi hoang, thuộc đất rừng công cộng. Ứng Không Đồ có chút bất ngờ, rồi sảng khoái bảo anh qua đây.

 

Văn Trọng Sơn tới rất nhanh, Ứng Không Đồ đưa mắt nhìn lướt qua chiếc giỏ anh xách trên tay, bên trong trống rỗng, hoàn toàn chẳng có cọng rau dại nào. Văn Trọng Sơn chú ý tới ánh mắt của hắn, liền giải thích: “Tôi thấy dạo này trên phố có rất nhiều người bán rau dại, nên muốn đi leo núi, tiện thể hái chút rau dại luôn.”

 

Ứng Không Đồ nhìn chằm chằm vào cái giỏ của anh: “Thế rau dại của anh đâu?”

 

“Vứt rồi.” Văn Trọng Sơn lắc lắc chiếc giỏ: “Lúc hái thì gặp được một đám trẻ con, tôi nhờ bọn nhỏ xem hộ, bọn nó nói rau dại tôi hái đa phần là không ăn được, có vài cây ăn được thì lại rất dở, thế là tôi vứt hết đi rồi.”

 

Ứng Không Đồ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Văn Trọng Sơn day day mi tâm: “Mấy loại rau dại đó trông giống nhau quá, tôi định hái cần nước mà lại hái nhầm cả thạch long nhuế có độc.”

 

“Rất nhiều loại rau dại có độc, nếu không quen thuộc thì tốt nhất là đừng có ăn bừa.”

 

“Tôi rút kinh nghiệm sâu sắc rồi. Cậu đang làm gì thế?”

 

“Cải tạo rừng cây mẹ.”

 

“Rừng cây mẹ?”

 

“Chính là khu rừng để sản xuất cây giống ấy.”

 

“Muốn cải tạo ra một khu rừng chuyên sản xuất cây giống sao?” Văn Trọng Sơn không hiểu lắm: “Cây cối trên núi nhiều như vậy, tại sao không trực tiếp lựa chọn những cây giống tốt để thu hoạch?”

 

“Thế thì lại không giống nhau, trồng rừng cây mẹ và trực tiếp lấy hạt giống có thể tiến hành cùng lúc, nhưng thông thường những giống tốt ngoài tự nhiên không có nhiều, muốn cải tạo rừng trên quy mô lớn thì phải trực tiếp trồng rừng cây mẹ lấy giống sẽ thuận tiện hơn một chút.”

 

Lúc Ứng Không Đồ nói đến khu rừng, cả người hắn toát ra một loại khí chất rất khác biệt, giống như đang nhẹ nhàng phát sáng vậy. Văn Trọng Sơn cũng không về nữa, anh cứ thế nán lại phụ giúp hắn chặt cây, tiện thể nói chuyện với hắn luôn.

 

Văn Trọng Sơn: “… Mục tiêu của cậu là muốn cải tạo toàn bộ khu rừng sao? Khối lượng công việc cũng lớn quá.”

 

Ứng Không Đồ đáp: “Tôi cũng không mong làm xong trong một sớm một chiều, có thời gian và sức lực thì làm một chút, cứ từ từ rồi cả ngọn núi, cả cánh rừng sẽ khác đi, không giống như trước nữa.”

 

Văn Trọng Sơn nghe những lời này, anh sững sờ một lát rồi mới nói: “Mục tiêu này to lớn quá.”

 

“Đây là những ngọn núi của tôi mà.” Ứng Không Đồ chậm rãi nói, “Cải tạo chúng, khiến chúng trở nên tốt đẹp hơn, trong lòng tôi cũng sẽ cảm thấy được an bình.”

 

“Thật tốt.” Văn Trọng Sơn chăm chú nhìn hắn vài giây, sau đó nói: “Có thể tìm được một việc mà bản thân sẵn lòng phấn đấu, đó cũng là một loại hạnh phúc.”

 

Ứng Không Đồ mỉm cười: “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy thế. Hơn nữa, không chỉ có tôi đang nỗ lực, mà bản thân những cánh rừng này cũng đang nỗ lực.”

 

Ứng Không Đồ đang trồng cây, bản thân những thân cây này cũng đang liều mạng hấp thu chất dinh dưỡng, sinh trưởng cao hơn to hơn, cho ra những thế hệ sau tốt hơn. Không phải hắn đơn độc một mình làm rung chuyển cả một cánh rừng, mà là đang đón nhận sự hưởng ứng của rừng núi, khiến những ngọn núi này trở nên tốt đẹp hơn từng chút từng chút một. Văn Trọng Sơn ở bên cạnh phụ giúp hắn chặt cây, còn Ứng Không Đồ thì trong lúc chặt cây cũng gieo xuống những hạt giống mang theo bên người.

 

Văn Trọng Sơn chú ý tới: “Giống cây cậu trồng không giống nhau à?”

 

Ứng Không Đồ bốc một nắm hạt giống từ trong chiếc túi vải mang theo cho anh xem: “Đúng là không giống nhau lắm, chủ yếu là tôi trồng thông đuôi ngựa và sồi gai.”

 

“Thông đuôi ngựa thì tôi biết, là cây lá kim. Sồi gai thì hình như là cây lá rộng? Một khu rừng mà phải trồng hai loại cây sao?”

 

“Không chỉ thế đâu, sồi gai là tên gọi chung của các loại cây thuộc chi Dẻ gai, bao gồm rất nhiều giống cây. Trồng kết hợp giữa thông và sồi gai để tạo thành rừng hỗn giao lá kim và lá rộng, có thể nâng cao tính ổn định cho khu rừng.”

 

Ứng Không Đồ giải thích thêm: “Chủng loại cây cối đa dạng thì sẽ ít bị bùng phát các loại nấm bệnh hay côn trùng gây hại đơn lẻ trên quy mô lớn.”

 

Văn Trọng Sơn cũng có nghe qua: “Tôi nhớ là chủng loại cây cối nhiều lên còn có thể giúp phòng chống cháy rừng nữa đúng không?”

 

Ứng Không Đồ gật đầu: “Phòng cháy cũng là một mục đích rất quan trọng. Rừng hỗn giao có lượng nước bốc hơi lớn, độ ẩm không khí cao, tốc độ gió nhỏ, không dễ bắt lửa, bị bén lửa rồi cũng không dễ tạo thành đám cháy lớn.”

 

Với tư cách là một Sơn Thần, phòng chống cháy rừng cũng là trọng điểm công tác của Ứng Không Đồ. Trước khi hắn chìm vào giấc ngủ say, hắn trồng cây, cải tạo rừng núi đa số đều dựa vào kinh nghiệm. Sau khi tỉnh giấc, hắn đọc sách, phát hiện rất nhiều tri thức được sách vở hiện đại tổng kết đều đã nghiệm chứng cho kinh nghiệm của hắn. Một số tri thức cũng giúp hắn học hỏi được rất nhiều, vô cùng thú vị. Đây cũng là lý do dù hắn không quen nhìn chữ giản thể và cách dàn trang của thời hiện đại, hắn vẫn kiên trì mượn sách và đọc sách.

 

Bình thường Ứng Không Đồ rất ít khi trò chuyện với người khác về những việc này, hôm nay tán gẫu với Văn Trọng Sơn cảm thấy vẫn chưa thỏa lòng, đến khi dừng lại hắn mới nhận ra mình nói hơi nhiều. Ứng Không Đồ có chút ngại ngùng. Quay đầu nhìn lại, Văn Trọng Sơn vẫn luôn phụ giúp hắn chặt cây, gieo hạt, khiến cho hiệu suất làm việc của hắn nâng cao đáng kể, nửa ngày đã làm xong công việc của hai ngày.

 

Đến cả con mèo nhà Văn Trọng Sơn cũng ngoan ngoãn đi theo bên cạnh, nó vẫn luôn ở cạnh bầu bạn với hai người họ. Nghĩ đến đây, Ứng Không Đồ hiếm khi cảm thấy băn khoăn trong lòng. Hắn đổi sang một chủ đề khác: “Hôm nay anh lên núi là muốn hái loại rau dại gì?”

 

Văn Trọng Sơn cười: “Thực ra thì tôi chỉ muốn đi leo núi thôi, tiện thể hái chút rau dại, có hái được hay không cũng không quan trọng. Nếu tôi thực sự muốn ăn thì đã ra phố mua rồi.”

 

Ứng Không Đồ ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Anh có muốn leo núi Khiêu Châu không? Trên ngọn núi đó có hẹ tai hươu.”

 

Núi Khiêu Châu trước đây cũng là lãnh địa của Ứng Không Đồ, nhưng hiện tại thì nó thuộc quyền quản lý của nhà nước. Ngọn núi này có độ cao hơn ba ngàn mét so với mực nước biển, sau khi Ứng Không Đồ tỉnh giấc, hắn mới chỉ leo qua đúng một lần. Hôm nay có Văn Trọng Sơn hỗ trợ, công việc của hắn hoàn thành trước thời hạn, ngược lại là có thể leo thêm một lần nữa.

 

Văn Trọng Sơn không ngờ hắn sẽ mời mình, anh có chút bất ngờ, nhưng ngay sau đó cũng vui vẻ đồng ý: “Được, khi nào thì đi?”

 

Ứng Không Đồ: “Ngày mai nhé? Nếu anh không ngại, chúng ta có thể dậy sớm một chút, bảy giờ bắt đầu leo, thừa dịp mặt trời còn chưa nắng gắt, lên núi sớm một chút.”

 

Văn Trọng Sơn cười: “Vậy bảy giờ sáng mai tôi đến tìm cậu.”

 

Hết chương 4.

 

Chú thích:

Thạch long nhuế thường được gọi là cây Mao lương, hoặc cụ thể hơn là Mao lương độc. Đây là loại cây thân cỏ, sống hàng năm, cao khoảng 30 –70cm. Thân cây nhẵn, mọng nước và rỗng ở giữa. Lá ở gốc có cuống dài, chia thùy sâu, trông hơi giống lá cần tây. Các lá phía trên ngọn nhỏ và hẹp hơn. Cây có hoa nhỏ, màu vàng tươi rực rỡ, thường nở vào mùa xuân và mùa hè, khoảng từ tháng 2 đến tháng 6. Dù có hoa vàng nhỏ xinh nhưng cây lại có độc tính cao, toàn thân cây có chứa chất protoanemonin cực độc. Nếu chạm vào dịch tươi của cây, da có thể bị đỏ ửng và phồng rộp như bị bỏng. Nếu ăn phải nó có thể gây bỏng rát miệng, nôn mửa, tiêu chảy, thậm chí là tử vong nếu ăn phải một lượng lớn. Tuy Thạch long nhuế có độc, nhưng trong y học cổ truyền, nếu được xử lý đúng cách thì nó lại là một vị thuốc, thường được dùng để chữa mụn nhọt, ghẻ lở, rắn cắn hoặc các bệnh về khớp. Tuy nhiên, các thầy thuốc thường ưu tiên dùng ngoài da hoặc phải sắc thật kỹ để khử độc.

 

Chương 4: Rừng Cây Mẹ

Ngày đăng: 22 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên