Chương 5: Hẹ Tai Hươu
Ứng Không Đồ hẹn bảy giờ sáng đi leo núi, nhưng thực tế sáu giờ rưỡi Văn Trọng Sơn đã đứng ở trước cửa nhà hắn rồi. Anh có thói quen đến điểm hẹn sớm hơn một chút. Với tư cách là Sơn Thần, thính lực của Ứng Không Đồ mạnh hơn người bình thường rất nhiều. Hắn nghe thấy tiếng bước chân ngoài cổng, hắn bước tới mở cửa, quả nhiên nhìn thấy Văn Trọng Sơn đang đứng ở đó.
Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, phía chân trời lấp ló những ráng mây đỏ rực như lửa, còn phần lớn bầu trời thì vẫn còn khoác lớp áo màu tím xám mờ ảo ảm đạm.
Mặc dù như vậy, Văn Trọng Sơn mặc bộ đồ dã ngoại đứng trước cổng sân nhà Ứng Không Đồ, vẫn khiến người ta cảm thấy sáng bừng cả mắt.
“Chào buổi sáng.” Văn Trọng Sơn nói.
“Chào buổi sáng.” Ứng Không Đồ đứng qua một bên nhường đường, ra hiệu cho anh tiến vào: “Anh ăn sáng chưa?”
“Có phải tôi đến sớm quá không?” Văn Trọng Sơn theo sau Ứng Không Đồ, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong nhà, anh áy náy nói: “Cậu cứ ăn trước đi, không cần để ý đến tôi đâu.”
Ứng Không Đồ lắc đầu: “Tôi cũng ăn rồi, đang làm cơm nắm để mang lên núi ăn. Ngọn núi chúng ta muốn leo tương đối cao, chắc là buổi trưa không về kịp được. Nếu anh chưa ăn sáng, có thể ăn trước hai vắt.”
Văn Trọng Sơn cười: “Tôi ăn rồi.”
Ứng Không Đồ dẫn Văn Trọng Sơn đi vào bếp, cho anh xem những vắt cơm nắm mình đang làm dở. Căn bếp này mới được xây thêm vào năm nay, cửa sổ của bếp rất lớn, dọn dẹp rất ngăn nắp gọn gàng. Ngoài chiếc bếp đun củi kê sát tường, bên cạnh tủ bát còn đặt một chiếc bàn gỗ. Những lúc trời mưa, Ứng Không Đồ sẽ ăn cơm ở trong bếp. Lúc này cửa sổ đang mở toang, gió núi hiu hiu thổi vào. Trên bàn gỗ đặt một cái chậu lớn, trong chậu là cơm nếp vừa mới nấu xong, bóng bẩy và tỏa hương thơm ngát. Bên cạnh chậu cơm lại bày một dãy những chiếc bát lớn đựng thịt thái hạt lựu, lạp xưởng thái hạt lựu, củ cải muối băm nhỏ, dưa chua băm nhỏ, dầu tỏi, khoai tây bào sợi và các món khác.
Ánh mắt Văn Trọng Sơn rơi xuống những món ăn đó, có chút lưu luyến không dời đi được. Ứng Không Đồ thấy anh như vậy, bèn đưa cho anh một vắt cơm nắm: “Nếm thử đi. Tôi bắt chước những gánh hàng rong bên ngoài làm đấy, nhưng không nhiều dầu mỡ như vậy.”
Văn Trọng Sơn: “Tôi không ngờ cậu lại còn biết làm mấy thứ này.”
Trong mắt Ứng Không Đồ hiện lên chút ý cười nhàn nhạt: “Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, tôi sẽ mày mò một chút.”
Hắn sống lâu quá rồi, cái gì cũng biết một chút, đôi khi mày mò làm một ít món ăn ngon cũng là một thú vui có ý nghĩa.
Ứng Không Đồ cầm một vắt cơm nắm đã bọc sẵn giấy nến đưa cho Văn Trọng Sơn: “Anh xem thử có món ăn kèm nào không thích không, nếu có thì lát nữa tôi sẽ không cho vào.”
Văn Trọng Sơn nhận lấy cơm nắm cắn một miếng. Cơm nắm tự tay Ứng Không Đồ làm, nhân bỏ vào vô cùng nhiều, Văn Trọng Sơn cắn một miếng đã chạm đến phần nhân phong phú bên trong. Trong nháy mắt, vị thanh ngọt của gạo nếp, vị thơm nồng của thịt và lạp xưởng thái hạt lựu, độ giòn sần sật của củ cải muối, vị chua thơm lừng của dưa cải, cùng với vị cay nồng của dầu ớt, tất cả đồng loạt bùng nổ trên đầu lưỡi anh, hương vị và cảm giác khi nhai tầng tầng lớp lớp nối tiếp nhau, vô cùng ngon miệng. Trong mắt Văn Trọng Sơn không giấu nổi sự kinh ngạc.
Ứng Không Đồ hỏi: “Thế nào?”
“Ngon vô cùng, tôi thích món cơm nắm này.” Văn Trọng Sơn lại cắn thêm một miếng thật to: “Ngon hơn bên ngoài bán nhiều.”
Ứng Không Đồ vui vẻ nói: “Được, vậy trưa nay chúng ta sẽ ăn món này, mang thêm mấy quả dưa chuột theo để giải khát nữa.”
Hai người nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi bắt đầu xuất phát lên núi, Ứng Không Đồ đi trước dẫn đường. Hắn thông thuộc rừng núi như lòng bàn tay mình, dù là núi hoang cũng có thể tìm được những lối đi tương đối bằng phẳng dễ đi. Huyện Trường Xuyên nằm trong núi, xung quanh toàn là núi non trùng điệp. Họ muốn leo lên núi Khiêu Châu thì phải bắt đầu leo từ ngọn núi thấp sau nhà, lội qua hai ngọn núi mới có thể tới được núi Khiêu Châu.
Sau khi Ứng Không Đồ lấy lại được quyền quản lý rừng núi, thần lực đã khôi phục được đôi chút, nên thể lực của hắn mạnh hơn người bình thường rất nhiều. Không ngờ thể lực của Văn Trọng Sơn cũng vô cùng tốt. Hai người họ trèo đèo lội suối qua hai ngọn núi liên tiếp, từ chân núi leo lên đỉnh núi, rồi lại từ đỉnh của ngọn núi thấp trèo lên đỉnh của ngọn núi cao hơn, một hơi leo cao gần hai nghìn mét, mất hơn ba tiếng đồng hồ, thế mà Văn Trọng Sơn lại không hề thở dốc một chút nào.
Dọc đường đi, Ứng Không Đồ vẫn luôn quan sát anh, định bụng đợi lúc anh đuối sức sẽ đề nghị nghỉ ngơi, thế mà mãi vẫn chưa tìm được cơ hội. Ứng Không Đồ nhìn Văn Trọng Sơn, nói: “Thể lực của anh khá đấy.”
Văn Trọng Sơn chống gậy leo núi mỉm cười: “Trước đây tôi từng huấn luyện qua rồi, nhưng không sánh bằng cậu được, cậu ngay cả gậy leo núi cũng không cần dùng.”
“Tôi quen rồi, chúng ta đi về hướng đó đi.” Ứng Không Đồ chỉ về một hướng: “Chỗ đó có một thác nước nhỏ, ngay bên cạnh đó có hẹ tai hươu.”
Đó là một thác nước tự nhiên trên núi, nguồn nước chủ yếu từ băng tuyết trên đỉnh núi tan ra chảy xuống. Hiện tại vẫn chưa phải là thời kỳ cao điểm của mùa tuyết tan, thác nước không lớn, thế nhưng vừa bước đến gần đã có thể cảm nhận được hơi nước lạnh buốt phả vào mặt. Hai người họ leo núi lâu như vậy, sớm đã nóng bức rồi. Hơi nước táp vào mặt, lành lạnh, khoan khoái, vô cùng thoải mái.
Văn Trọng Sơn khẽ nhắm mắt lại tận hưởng không khí mát lành này. Ứng Không Đồ không quay đầu lại: “Muốn rửa tay rửa mặt thì có thể rửa một chút, nhưng không uống được đâu nhé, nước băng tuyết tan ra không an toàn.”
Văn Trọng Sơn: “Được, tôi biết rồi.”
Lúc hai người họ leo núi có nhìn thấy người ta chăn cừu trên núi, cho dù không có cừu thì trên núi cũng có động vật hoang dã, nguồn nước quả thực không đạt tiêu chuẩn để đưa vào miệng. Nhưng mà, vốc một vốc nước rửa mặt thì vẫn có thể.
Văn Trọng Sơn tìm một vị trí thích hợp, đặt gậy leo núi xuống, bắt đầu rửa tay rửa mặt. Ứng Không Đồ cũng không dừng lại, mà tiếp tục đi về phía bên cạnh. Sau khi Văn Trọng Sơn rửa mặt xong mới phát hiện hắn đã đi tới cạnh thác nước, dừng chân trước một đống đá nhỏ. Không, đó không phải là một đống đá. Văn Trọng Sơn nhìn kỹ một lúc, phát hiện ra đó là một bệ nhỏ thờ thần được xây bằng đá. Bên trong bệ thần còn có một tấm bia đá nhỏ không khắc chữ. Ứng Không Đồ dọn dẹp cỏ dại bên cạnh bệ thần, hắn lau sạch từng phiến đá trước, rồi sau đó mới sắp xếp lại những viên đá bị rơi vãi ra xung quanh cho ngay ngắn.
Văn Trọng Sơn có chút bất ngờ, anh nhìn theo bóng lưng của hắn. Nhưng Ứng Không Đồ lại không có ý định giải thích. Sau khi thu dọn ổn thỏa bệ thần xong, Ứng Không Đồ quay đầu nhìn Văn Trọng Sơn đang đứng cạnh thác nước, hắn nói: “Đi sang hướng bên này nhé.”
“Đến ngay đây.” Văn Trọng Sơn dùng tay áo lau đi vệt nước dưới cằm, rồi rảo bước đi theo phía sau Ứng Không Đồ.
Ứng Không Đồ ngoái đầu lại nhìn anh. Lông mi của Văn Trọng Sơn vô cùng dài và rậm, sau khi dính nước lại càng nổi bật. Kết hợp với ngũ quan anh tuấn sắc sảo, trông không giống với con người bình thường cho lắm. Ứng Không Đồ quay đầu đi, để lộ biểu cảm như đang đăm chiêu suy nghĩ.
Chẳng mấy chốc, Ứng Không Đồ đã dẫn Văn Trọng Sơn đi đến một mảnh đất bằng phẳng. Nơi này mọc dày đặc một loại cỏ dại có phiến lá khá lớn, hình bầu dục, trông không giống với một loại hẹ nào đó trong tưởng tượng của Văn Trọng Sơn. Anh nhìn chằm chằm vào mảnh rau dại, hỏi: “Đây là hẹ tai hươu hả? Thoạt nhìn nó hoàn toàn không giống hẹ.”
“Tên khoa học của nó là Allium ovalifolium, nhìn thì không giống, nhưng ngửi thử thì mùi vị cũng tương tự nhau.” Ứng Không Đồ ra hiệu cho anh ngồi xổm xuống, rồi hái một lá đưa cho anh: “Bây giờ thì thấy có cảm giác giống hẹ rồi, đúng không?”
Dịch nhầy từ chỗ hẹ tai hươu bị đứt ứa ra, Văn Trọng Sơn cúi đầu ngửi ngửi: “Đúng thật này, nhưng mùi vị có vẻ dịu hơn một chút.”
Ứng Không Đồ nói: “Ăn vào nó sẽ có vị thanh ngọt hơn một chút, giống như hành tỏi, nhưng không hăng đến thế.”
Văn Trọng Sơn hái một chiếc lá, đặc trưng của hẹ tai hươu vô cùng rõ ràng, phiến lá hình bầu dục, cuống lá mang một chút màu đỏ tươi, cho dù là người mới như anh cũng không thể nhận sai được.
Văn Trọng Sơn: “Tối hôm qua tôi có tra cứu một chút, vùng hẹ tai hươu này so với hẹ tai hươu tôi tra được trên mạng, thấy thân cây hình như không giống nhau lắm?”
“Hẹ tai hươu cũng chia làm mấy loại, loại này là loại ngon nhất trong tất cả các loại hẹ tai hươu mọc quanh vùng này đó.”
“Thì ra là như vậy.”
Ứng Không Đồ dạy cho anh cách hái: “Cứ hái cách quãng ra như vậy này, chọn hái những lá dày thịt và kích thước vừa phải thôi.”
Khu vực lân cận toàn là hẹ tai hươu tươi non mọng nước, hai người ngồi xổm xuống đất thu hoạch, một lúc sau đã hái được hơn nửa gùi. Văn Trọng Sơn bắt chước theo dáng vẻ của Ứng Không Đồ, xếp chồng hẹ tai hươu lên nhau, rồi dùng cọng cỏ buộc lại, sau đó lại xếp ngay ngắn gọn gàng vào trong chiếc gùi đeo trên lưng.
“Hình như đủ rồi đấy.” Văn Trọng Sơn nhìn gùi tre sau lưng: “Hái nữa liệu có ăn hết không?”
“Không sao, có thể muối thành dưa chua.”
Ứng Không Đồ quay đầu nói với Văn Trọng Sơn: “Hẹ tai hưu đem đi làm dưa chua vừa thơm lại vừa giòn non. Bỏ thêm chút ớt, trong vị chua cay còn đan xem một chút ngọt thanh, khác biệt hoàn toàn với những loại dưa chua khác, hương vị vô cùng độc đáo.”
Ứng Không Đồ dẫn Văn Trọng Sơn đi xuyên qua cánh rừng, trong lúc hái hẹ tai hươu, Ứng Không Đồ lại phát hiện ra một loại rau dại khác, hắn ra hiệu gọi Văn Trọng Sơn qua đó. Loại rau dại này mới vừa nhú lên, trên một thân cây mọc vài chiếc lá hình răng cưa, màu xanh thẫm pha thêm một chút đỏ tía, thoạt nhìn không giống bất kỳ loại rau nào mà Văn Trọng Sơn từng thấy.
“Đây là rau gì vậy?” Văn Trọng Sơn nắn nắn lá rau, sờ thấy một chút lông tơ: “Rau này trông có vẻ hơi thô ráp?”
“Rau mầm tuyết.” Ứng Không Đồ đáp: “Còn gọi là cải đắng hoa tím.”
Văn Trọng Sơn nhớ ra: “Vừa nãy lúc chúng ta đi ngang qua con mương phía dưới, hình như cũng thấy loại nào đó tương tự phải không? Có phải là cùng một loại không, hay chỉ là trông giống nhau thôi?”
Ứng Không Đồ giải thích: “Cùng họ nhưng khác loài, loại đó cũng là cải đắng. Cải đắng có rất nhiều loại, loại cải đắng hoa tím này là ăn ngon nhất, không có vị đắng chát gì cả. Những loại cải đắng khác thì tương đối đắng và chát, người bình thường ăn không quen.”
“Nghe qua có vẻ lợi hại thật.”
“Lên núi nhiều rồi, anh cũng có thể nhận ra được.” Ứng Không Đồ lấy một con dao nhỏ cắt sát gốc lấy hai cọng rau mầm tuyết, đưa cho Văn Trọng Sơn xem: “Mỗi cây chỉ cần cắt một hai cọng là được, giữ lại gốc để nó còn tiếp tục mọc lên nữa.”
Kinh nghiệm hái rau dại của Văn Trọng Sơn còn kém lắm, không phong phú bằng Ứng Không Đồ, nên anh cũng không ngần ngại làm theo chỉ dẫn của hắn. Hai người hái được rau mầm tuyết cũng buộc lại, đặt ngay ngắn gọn gàng vào trong gùi tre. Đi dọc theo sườn núi, hai người hái ròng rã hai tiếng đồng hồ, gùi tre cũng đầy ắp. Họ ăn hết cơm nắm mang theo, uống cạn nước mang theo, gom hết rác bỏ vào túi mang theo rồi bắt đầu xuống núi.
Nhà Ứng Không Đồ ở sườn núi, nhà Văn Trọng Sơn ở chân núi. Bởi vậy nên hai người về nhà Ứng Không Đồ trước. Trên núi trơn ướt, những nơi hẹ tai hươu và rau mầm tuyết sinh trưởng đều rất ẩm ướt, giày và quần của hai người đều dính bùn đất, hơi bẩn, mặc vào không được thoải mái cho lắm.
Ứng Không Đồ tự mình tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ mặc ở nhà mềm mại, còn cho Văn Trọng Sơn mượn một bộ: “Tôi mới mua gần đây thôi, đã giặt qua rồi nhưng chưa từng mặc, anh mặc thử xem.”
Văn Trọng Sơn cũng không khách sáo với hắn: “Cảm ơn nhé.”
Ứng Không Đồ mới tỉnh dậy từ tháng mười một năm ngoái, sau khi tỉnh lại thì cái gì cũng phải mua. Chỗ tốt chính là quần áo mới cũng nhiều, hiện tại còn có đồ mặc ở nhà dư thừa cho người khác mượn.
Văn Trọng Sơn tắm rửa xong xuôi bước ra ngoài, lại phát hiện trong sân xuất hiện thêm một vị khách nhỏ bé….. Người tới không ai khác chính là con mèo Phi Tiêu nhà anh. Văn Trọng Sơn bước tới, ngồi xổm xuống nhìn con mèo đang nằm sưởi nắng trên nền xi măng, cách một khoảng không chỉ chỉ vào mũi nó: “Tin tức của mi sao mà linh thông thế? Bọn tao vừa mới về đã biết ngay rồi.”
Phi Tiêu không thèm để ý đến anh, chỉ dùng cái đuôi dài lông xù đập đập xuống đất.
“Uống trà không?” Tiếng của Ứng Không Đồ từ phía sau truyền tới.
Văn Trọng Sơn lập tức đứng thẳng dậy: “Uống chứ, trà gì thế?”
“Trà bưởi mật ong với tắc muối.”
Trà này lúc Ứng Không Đồ ra khỏi cửa đã ngâm sẵn rồi, bên trong có bỏ thêm mật ong rừng lấy từ trong núi của hắn, mứt bưởi là hắn tự làm, trần bì tự phơi khô cùng với lá bạc hà hái ngay trong vườn, tất cả đều được ướp lạnh trong tủ lạnh. Bây giờ lấy ra, thêm vào thật nhiều đá viên, vậy là có ngay một bình trà trái cây mát lạnh ngọt thanh.
Văn Trọng Sơn đi qua rót trà, cốc thủy tinh trong vắt vừa mới lấy từ trong tủ khử trùng ra, trà hoa quả màu cam vàng rót vào trong, đá viên va chạm với thành cốc, phát ra những tiếng “leng keng” trong trẻo. Văn Trọng Sơn cầm cốc thủy tinh nhấp một ngụm, đón lấy gió núi thổi vào mặt, khẽ buông tiếng thở dài khoan khoái.
Chiều nay hai người họ ăn thịt nướng, Ứng Không Đồ đã ướp sẵn từ tối hôm qua rồi, giờ lấy từ trong tủ lạnh ra, gia vị đã thấm đều vào thịt, nhìn rất ngon. Văn Trọng Sơn mang số hẹ tai hươu vừa hái được hôm nay đi rửa sạch, để sang một bên. Bên phía Ứng Không Đồ cũng chần nước sôi trộn rau mầm tuyết xong xuôi. Hai người bưng tất cả các món ăn lên chiếc bàn gỗ ngoài hành lang.
Ứng Không Đồ làm nóng khay nướng điện trước, quét lên một lớp dầu, nướng những lát cá biển cắt nguyên bản cùng với thịt bò đã được rửa bớt gia vị trước. Thịt trên khay nướng từ từ tỏa ra hương thơm, Phi Tiêu đang ngủ vùi dưới ánh chiều tà cũng tỉnh giấc, nó chầm chậm bước tới sát chân Ứng Không Đồ. Càng đi sát gần Ứng Không Đồ, mùi thơm của thức ăn càng thêm nồng nàn.
Phi Tiêu bắt đầu ép giọng làm nũng: “Meo.”
Nó đi qua đi lại quanh chân Ứng Không Đồ, cái thân hình mềm mại xù lông liều mạng cọ vào chân Ứng Không Đồ, còn miệng thì không ngừng kêu: “Meo —— Meo ——”
Đôi tai mèo ép sát vào chân Ứng Không Đồ rồi lại bật lên, nó cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Ứng Không Đồ nghe thấy tiếng kêu nịnh nọt của nó, nhưng không đưa tay xoa đầu nó, mà dùng kẹp gắp một miếng cá nướng trên khay nướng, bỏ vào chiếc đĩa sứ sạch sẽ để sang một bên cho nguội. Phi Tiêu đợi mãi vẫn không được đáp lại, nó ngửa đầu nhìn mâm cơm, khẽ nhảy một cái, chân sau chống xuống đất, dùng móng vuốt trước bám chặt lấy mép bàn nhìn lên khay nướng: “Meo.”
Văn Trọng Sơn búng hờ lên mũi nó một cái: “Mi thì giỏi làm nũng rồi, xuống đi.”
Phi Tiêu rơi xuống đất, gắt gỏng thô lỗ: “Meo!”
Ứng Không Đồ khẽ mỉm cười, gỡ lớp thịt cá đã nguội bớt ra, bỏ vào một chiếc đĩa nhỏ, rồi lại đặt chiếc đĩa nhỏ xuống gầm bàn. Phi Tiêu không chờ đợi được nữa liền rướn cổ qua, khụt khịt mũi, rồi nhanh chóng lao vào đánh chén.
Văn Trọng Sơn đem phần thịt người ăn đặt lên khay nướng. Thịt bò chín rất nhanh, nướng qua một chút là được. Văn Trọng Sơn dùng kẹp gắp ra, bỏ một nửa vào đĩa của Ứng Không Đồ, một nửa khác đặt vào đĩa của mình. Thịt bò đã qua tẩm ướp vô cùng tươi non mọng nước, ăn kèm với hẹ tai hươu giòn ngọt ngát hương thơm, hai loại rau và thịt hòa quyện vào nhau, hương thơm hỗ trợ cho nhau, vô cùng mĩ vị.
Văn Trọng Sơn ăn liền mấy miếng, đây là lần đầu tiên anh được ăn loại rau dại có vị độc đáo như thế này.
“Thực sự rất thơm, hoàn toàn không giống với hành tỏi hay hẹ bình thường, nhưng lại mang theo mùi hương tương tự.” Văn Trọng Sơn gắp thịt bò và hẹ tai hươu, cảm thấy thật thần kỳ: “Hương vị vô cùng phức tạp, nhưng lại rất tươi ngon.”
“Thế nên người ta mới gọi là sơn hào hải vị chứ, phải không?” Ứng Không Đồ đẩy đĩa rau mầm tuyết trộn chua ngọt về phía anh: “Anh nếm thử rau mầm tuyết đi, xem ăn có vừa miệng không.”
Văn Trọng Sơn gắp một đũa nếm thử, rau mầm tuyết đã được chần qua nước sôi, vẫn mang theo một chút vị đắng, có điều trộn cùng với giấm lâu năm, dầu ớt, sau khi vị đắng đó đi qua là cảm giác khoan khoái mộc mạc của rau rừng, nuốt xuống rồi, anh bỗng có cảm giác giống như mình vừa ăn trọn cả mùa xuân vào bụng vậy. Trong mắt Văn Trọng Sơn lộ ra vẻ kinh ngạc và tán thán thấy rõ.
Ứng Không Đồ nhìn ra được anh rất thích, hắn cười nói: “Thích thì ăn nhiều một chút, không ăn hết tí nữa chỉ có thể bỏ đi thôi.”
Văn Trọng Sơn: “Cậu cũng cố gắng ăn đi.”
Hai người ngồi trước bàn ăn, yên tĩnh hưởng thụ đồ ăn ngon. Xương sườn trên khay nướng cũng dần dần chín, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn vô cùng, lớp mỡ ứa ra xèo xèo, tạo thành những mảng cháy cạnh màu nâu cánh gián trông cực kỳ bắt mắt. Hẹ tai hươu ăn cùng sườn nướng cũng cực kỳ ngon, lớp mỡ của sườn phong phú hơn, hẹ tai hươu làm tăng mùi thơm giúp giải ngấy, cho dù có ăn nhiều một chút cũng sẽ không cảm thấy béo ngậy.
Người ăn cơm trên bàn, mèo ăn cơm dưới đất. Gió hiu hiu thổi qua, trong cổ họng con mèo dưới gầm bàn phát ra tiếng gầm gừ “hừ hừ”. Văn Trọng Sơn rất ít khi cảm thấy được thảnh thơi nhàn nhã như thế này, hôm nay quả thực đã cảm nhận được rồi.
Ăn xong bữa cơm, Văn Trọng Sơn giành phần rửa khay nướng và bát đĩa, lúc này sắc trời cũng đã muộn, theo lý mà nói, Văn Trọng Sơn phải mang mèo trở về nhà mình rồi. Nhưng anh vẫn không mở lời chào tạm biệt, mà giúp đỡ nhặt mớ hẹ tai hươu và rau mầm tuyết hái được ngày hôm nay.
Ứng Không Đồ: “Anh thực sự không định mang một chút về à?”
Văn Trọng Sơn lắc đầu: “Tôi không thạo làm mấy việc này cho lắm, trong nhà đến hũ dưa chua cũng không có. Không phải nói là dưa chua lên men không tốt có chút nguy hiểm sao? Tôi vẫn là không nên thử thì hơn.”
“Vậy chờ tôi làm xong rồi chia cho anh hai lọ nhé.” Ứng Không Đồ dùng dao nhỏ cắt bỏ phần gốc già của rau mầm tuyết: “Dưa muối làm từ rau mầm tuyết cũng rất đưa cơm, không giống với các loại dưa muối khác, đợi tôi làm xong, anh nếm thử sẽ biết.”
“Dưa muối thì có thể làm được những món ngon gì?”
“Cho chút tỏi băm nhỏ cùng với ớt xanh ớt đỏ xào lên, hoặc làm món thịt khâu nhục? Làm cơm chiên dưa muối? Làm gì cũng được, món nào cũng đều ngon cả.”
“Vậy đến lúc đó đành phải xin cậu công thức món ăn rồi?”
Văn Trọng Sơn là người bạn thứ hai mà Ứng Không Đồ kết giao được sau khi tỉnh lại, nhưng lại là người bạn đầu tiên không có quan hệ lợi ích. Nghe thấy anh nói như vậy, Ứng Không Đồ cũng rất sảng khoái đồng ý: “Được, nếu anh không biết làm, đến lúc đó sang nhà tôi ăn cơm cũng được.”
Hai người ngồi ở dưới mái hiên nhặt rau.
Con mèo mướp lông dài cuộn mình nằm cách đó không xa, gối đầu lên chân ngủ khì, cái bụng cứ phồng lên xẹp xuống. Thỉnh thoảng, nó lại vẫy vẫy cái tai để xua đuổi mấy con côn trùng nhỏ. Vì không muốn đánh thức con mèo đang ngủ say, hai người vô thức hạ thấp giọng, cứ như thế tùy ý trò chuyện dưới màn đêm mùa xuân, cảm giác như năm tháng tĩnh lặng, bình yên đến lạ kỳ.
Hết chương 5.
Chú thích:
Rau hẹ tai hươu (Lộc Nhĩ Cửu), là một loại rau rừng thuộc họ Hành (Alliaceae). Nó được gọi là “Hẹ” vì có mùi thơm nồng đặc trưng của hành và tỏi, nhưng lá của nó không nhỏ và dài như hẹ ta, mà lại to bản, thuôn dài và hơi cong, trông rất giống cái tai của con hươu. Hẹ tai hươu là sự kết hợp hoàn hảo giữa vị ngọt của hành tây và mùi thơm nồng của tỏi. Khi ăn, lá rất giòn và mọng nước. Loại rau này chỉ mọc ở những vùng núi cao, khí hậu mát mẻ hoặc lạnh giá (như vùng Vân Nam, Tứ Xuyên hoặc Đông Bắc Trung Quốc). Nó thường đâm chồi nảy lộc rất sớm, ngay khi tuyết vừa tan, báo hiệu mùa xuân về. Trong văn hóa ẩm thực vùng cao, hẹ tai hươu là một món ăn cực phẩm. Người ta thường xào với thịt bò, thịt xông khói, hoặc cũng có thể dùng để nhúng lẩu ăn.
