CHƯƠNG 6: Thu Hoạch Hạt Giống

CHƯƠNG 6: Thu Hoạch Hạt Giống

 

Sáng sớm, Ứng Không Đồ mang rau mầm tuyết ra, cẩn thận vắt từng cây một lên sào phơi trong sân, muốn làm dưa muối thì phải phơi cho rau héo bớt mới có thể đem chần qua nước sôi được.

 

Lúc hắn đang chăm chú đặt từng cây rau xuống thì chợt nghe thấy tiếng “lạo xà lạo xạo” vang lên từ phía bờ tường, vừa ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy một cái chân trắng muốt mập mạp đã bấu chặt lên bờ tường, ngay sau đó là cái chân thứ hai. Chóp tai của con mèo mướp màu cam ló lên trước, bên dưới là đôi mắt vàng ươm và cái mũi hồng hồng. Bởi vì trèo tường quá mất sức, hàm răng nhọn hoắt của nó nhe cả ra khỏi miệng, tạo thành bộ dạng nhe nanh múa vuốt trông rõ buồn cười.

 

Ứng Không Đồ phì cười, cất bước đi về phía bờ tường đó.

 

Hai chân sau của con mèo mướp màu cam đạp “bạch bạch” vào tường mấy cái liền, cuối cùng cũng leo lên được đỉnh tường. Nhìn thấy Ứng Không Đồ, nó không chút do dự mà nhảy phốc về phía hắn. Ứng Không Đồ dang tay ra đỡ gọn con mèo béo nặng mười mấy cân này vào lòng: “Khá đấy chứ, bức tường này cao gần hai mét này mà mi nói trèo là trèo ngay được cơ.”

 

Con mèo mướp màu cam rúc vào trong ngực Ứng Không Đồ, thè lưỡi thở hổn hển hệt như một chú cún con, nhưng không phát ra một tiếng nào.

 

Ứng Không Đồ đặt nó xuống mặt đất, lại vuốt ve cái đầu nhỏ của nó: “Khát nước không? Tao đi rót nước cho mi nhé.”

 

Sắp xếp ổn thỏa cho con mèo xong, Ứng Không Đồ rửa tay lại cho sạch sẽ rồi tiếp tục đi phơi rau mầm tuyết.

 

Con mèo mướp màu cam uống nước xong thì ngã lăn ra dưới chân Ứng Không Đồ, ngửa cái bụng béo tròn lên, nhìn hắn phơi rau củ. Ứng Không Đồ phơi xong chỗ rau mầm tuyết, nhịn không được bèn ngồi xổm xuống vuốt ve cái bụng con mèo mấy cái liền.

 

Làm xong bữa sáng cho cả người lẫn mèo, sau khi ăn uống no nê, Ứng Không Đồ khoác gùi tre lên lưng chuẩn bị ra ngoài. Con mèo mướp màu cam lật đật lồm cồm bò dậy, bám riết theo chân Ứng Không Đồ, tất nhiên là muốn xuất phát cùng hắn rồi.

 

Ứng Không Đồ cúi đầu nhìn con mèo, nó cũng ngẩng cái đầu nhỏ xíu tròn xoe lên: “Meo meo.”

 

Ứng Không Đồ ngồi xổm xuống, gãi gãi cằm nó: “Mi muốn đi cùng tao à?”

 

Con mèo mướp màu cam nhẹ nhàng nhảy lên, rồi chui tọt vào trong gùi tre của Ứng Không Đồ, rồi tiếp tục ngẩng đầu nhìn hắn: “Meo.”

 

Giống mèo này lông dài, ngồi xổm trong gùi tre chẳng khác nào một con gà mái già đang ấp ổ, lấp kín toàn bộ không gian bên trong cái gùi. Ứng Không Đồ mỉm cười, giơ điện thoại lên chụp cho nó một tấm hình rồi gửi cho Văn Trọng Sơn.

 

Ứng Không Đồ: 【Hôm nay Phi Tiêu cũng ở chỗ tôi này.】

 

Văn Trọng Sơn trả lời rất nhanh: 【Cậu định lên núi à?】

 

Ứng Không Đồ: 【Đúng vậy, đi hái ít hạt giống thông đuôi ngựa. Tôi cho nó theo luôn nhé?】

 

【Làm phiền cậu rồi.】

 

【Khách sáo gì chứ. Nói chuyện sau nha, tôi phải vào núi trước lúc trời nắng gắt đây.】

 

Ứng Không Đồ đút điện thoại trở lại vào túi, điều chỉnh lại gùi tre một chút, hắn định đậy nắp lại, nhưng suy nghĩ một lúc lại quay vào nhà lấy một mảnh vải cũ, gấp gọn gàng lại rồi lót xuống dưới thân con mèo mướp màu cam. Con mèo ngoạy nguậy đổi tư thế trong gùi tre, mặc cho Ứng Không Đồ lót vải dưới người mình, sống chết gì nó cũng không chịu nhảy ra ngoài. Ứng Không Đồ lót xong xuôi, búng nhẹ lên trán nó một cái, rồi đem nắp gùi tre đậy lại. Vì gùi đan bằng tre nên cho dù có đậy nắp vẫn không hề cản trở việc thông khí, nhưng lại có thể phòng ngừa chuyện con mèo nhảy ra giữa đường rồi ngã bị thương.

 

Hôm nay hắn sẽ đến núi Dạ Hàng.

 

Mấy trăm năm trước, núi Dạ Hàng cũng là lãnh địa của Ứng Không Đồ. Ngọn núi này có độ cao hơn hai ngàn mét so với mực nước biển, địa hình phức tạp, hệ sinh thái vô cùng đa dạng. Ứng Không Đồ cũng chỉ mới đi tuần qua một lần lúc vừa thức tỉnh, đã rất lâu rồi hắn chưa quay lại. Ứng Không Đồ lái xe máy, trên lưng đeo gùi tre, chạy một mạch đến dưới chân núi Dạ Hàng. Hơn một tiếng sau, hắn đã xuất hiện ở chân núi Dạ Hàng.

 

Núi Dạ Hàng thuộc loại núi hoang, cũng không có đường đi chính thức, nhưng vẫn có những điểm lên núi tương đối dễ trèo. Ứng Không Đồ mang theo con mèo mướp màu cam bắt đầu leo từ tuyến đường phía Đông. Mèo mướp màu cam không chịu ngồi yên trong gùi tre của hắn, vùng vằng nhảy xuống, nó phấn khích bắt đầu chạy vòng quanh chân hắn. Ứng Không Đồ đưa con mèo đi xem xét một khám thờ thần nằm ở một nơi nào đó trong thung lũng trước, sau khi quét tước dọn dẹp sơ qua rồi mới mang con mèo tiếp tục đi lên núi, khi nào mèo mệt, hắn lại bỏ nó vào gùi cõng đi.

 

Ứng Không Đồ cứ đi liên tục như vậy chứ không hề dừng lại nghỉ ngơi, dù cho núi dốc đến đâu hắn vẫn có thể duy trì đều đặn cùng một tốc độ. Bởi vậy, còn chưa đến buổi trưa, một người một mèo đã đi tới dưới gốc của một cây thông đuôi ngựa khổng lồ. Cây thông đuôi ngựa này một mình một cõi vươn lên thành rừng, cao gần năm mươi mét, cành lá xòe ra vô cùng rậm rạp. Cành nhánh của cây thông đuôi ngựa bình thường đều khá thưa thớt, cũng chẳng thể mọc cao đến thế này. Nhưng cây này thì lại là một ngoại lệ, nó xanh mướt, tươi tốt đến mức không giống một cây thông chút nào.

 

Gió lướt qua, cành lá trên đỉnh ngọn cây thông đong đưa xào xạc, tựa như đang reo vui chào đón cố nhân vậy. Ứng Không Đồ vươn tay ra vuốt ve lớp vỏ cây thô ráp xù xì của nó, rồi ngửa đầu lên nhìn cây thông đuôi ngựa: “Quả nhiên là mi vẫn còn ở đây, lớn lên không tệ chút nào.”

 

“Xào xạc.”

 

Cây thông đuôi ngựa này do đích thân Ứng Không Đồ tự tay trồng xuống từ hơn ba trăm năm trước, lúc bấy giờ hắn đã bắt đầu có một chút khái niệm về việc ươm giống, với cây thông đuôi ngựa này, hắn đã chọn hạt giống tốt nhất, trồng trên sườn núi hướng nắng, lại dốc lòng chăm sóc cẩn thận suốt mấy năm trời, chính hắn đã tận mắt chứng kiến nó lớn lên từ nhỏ, rồi không ngừng vươn lên mạnh mẽ như bây giờ. Hơn ba trăm năm trôi qua, quả nhiên nó vẫn còn tồn tại, hơn nữa lại còn phát triển cực kỳ tốt.

 

Hôm nay hắn tới đây, chính là muốn hái thêm một ít hạt giống, đem về gieo trồng ở khu rừng mà hắn mới khoanh vùng, dự định nuôi dưỡng thành một khu rừng cây mẹ. Ứng Không Đồ đặt gùi tre xuống, chuẩn bị trèo lên cây. Nhưng con mèo mướp màu cam đã nhanh chân hơn hắn một bước, nó nhảy vọt ra khỏi gùi, vươn bộ móng vuốt sắc bén bấu vào lớp vỏ cây xù xì, định bụng sẽ leo lên trên. Nó to xác hơn mèo bình thường rất nhiều, trèo cây cũng tốn sức, bốn chân bám víu trên thân cây, thân hình nó dẹp lép, trông giống hệt một lát bánh mì nướng ốp chặt vào thân gỗ.

 

Ứng Không Đồ đứng bên cạnh mỉm cười nhìn nó một lúc, con mèo mướp màu cam trèo được một đoạn thì chịu chết không leo lên được nữa, móng vuốt mắc kẹt vào lớp vỏ cây, lên không nổi mà xuống cũng không xong. Nó ra sức vươn vuốt, cố gắng tự giải cứu lấy mình, nhưng ngặt nỗi làm gì cũng không có tác dụng, vậy nên đành phải quay đầu la toáng lên với Ứng Không Đồ: “Meo! Meo meo!”

 

Trong mắt Ứng Không Đồ tràn ngập ý cười, hắn bước tới ôm nó xuống: “Tốt nhất là mi đừng có thử nữa, ngoan ngoãn ở dưới gốc cây đợi tao đi.”

 

Con mèo mướp màu cam mới trèo được một khoảng cách ngắn tí tẹo đã bị kẹt cứng, trông nó có vẻ hơi xấu hổ, nó ngồi xổm trên mặt đất cắm cúi liếm láp móng vuốt, nhất quyết không thèm nhìn thẳng vào mắt Ứng Không Đồ.

 

Ứng Không Đồ cũng không quản nó nữa, hắn chỉnh lại quần áo cho gọn gàng rồi ôm lấy thân cây trèo lên. Động tác của hắn vô cùng nhanh nhẹn, linh hoạt sống động hệt như một con báo gấm, thoắt cái đã leo tới tận tán cây. Quả của thông đuôi ngựa cũng được phân ra cái và đực, quả thông cái mang hạt giống thường sẽ chín vào tháng Mười một. Bây giờ vẫn còn cách mùa quả thông cái chín một khoảng thời gian rất xa. Nhưng mà, sau khi quả thông chín chưa chắc đã rụng đi hết, vậy nên trên cành hiện tại vẫn còn vương lại rất nhiều quả thông. Ứng Không Đồ đi tìm từng quả thông một.

 

Hạt của thông đuôi ngựa không giống với hạt của thông đỏ, thông Hoa Sơn hay thông vỏ trắng, hạt thông của nó tựa như quả có cánh, mỏng nhẹ vô cùng, nhân hạt bên trong cũng không ăn được. Khi chín, hạt giống của nó thường nương theo chiều gió mà bay đi xa. Bây giờ quả thông trên cây thì rất nhiều, nhưng hạt giống lại chẳng còn bao nhiêu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ứng Không Đồ hái những quả thông còn sót lại ném xuống mặt đất, hái đến một số lượng nhất định, lại trèo xuống cây, tìm kiếm những hạt giống còn sót lại bên trong quả thông, hắn cứ lặp đi lặp lại quá trình này không biết bao nhiêu lần. Mãi cho đến hơn ba giờ chiều, hắn mới thu được một túi vải hạt giống. Những hạt giống này đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, hạt nào hạt nấy no căng, khô ráo, to hơn hẳn hạt bình thường, vừa nhìn đã biết ngay là hạt giống có thể trồng ra cây giống loại tốt.

 

Thông thường khi chọn cây mẹ cho giống thông đuôi ngựa, người ta sẽ chọn những cây mẹ có tuổi đời từ mười lăm đến bốn mươi năm. Tất nhiên, với cây cổ thụ có tuổi thọ hơn ba trăm năm này thì không hề phù hợp với tình huống bình thường. Thế nhưng, giống cây do đích thân Sơn Thần tự tay tuyển chọn, dốc lòng vun trồng, cho dù có trải qua vài trăm năm thì cũng tốt hơn những cây cối bình thường rất nhiều, đem dùng để ươm giống cây mẹ mới, như thế đủ dùng rồi.

 

Tâm trạng Ứng Không Đồ vô cùng vui vẻ, hắn cất kỹ túi vải, ôm lấy con mèo mướp màu cam đang ngủ ngáy khò khò dưới gốc cây lên, đeo gùi tre lên lưng rồi đi xuống núi. Khi Ứng Không Đồ về đến nhà, đồng hồ vừa qua năm giờ chiều. Hắn tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo, xách một cái mẹt ra ngồi giữa sân để lọc hạt giống lần thứ hai. Cùng là những hạt giống căng mẩy to lớn, nhưng cũng có những hạt ươm ra cây giống xuất sắc hơn, có hạt lại không tốt bằng. Hạt giống loại tốt thì đem gieo trong rừng cây mẹ, hạt giống bình thường thì cứ rải thẳng lên núi, như vậy cũng sẽ không bị lãng phí.

 

Lúc hắn đang mải mê lựa hạt giống thì bỗng tiếng gõ cửa khẽ vang lên, tiếng gõ có nhịp điệu rất đều đặn, nghe vô cùng lịch sự.

 

“Văn Trọng Sơn à?” Ứng Không Đồ cất tiếng gọi một câu.

 

“Là tôi đây.”

 

Ứng Không Đồ bước qua mở cửa, thấy Văn Trọng Sơn cao ngất đang đứng ở cổng, trong mắt anh còn lấp lánh ý cười.

 

“Xin chào, tôi đến đón mèo.” Văn Trọng Sơn xách một con cá đưa tới cho Ứng Không Đồ, “Tôi vừa mới câu được đó, cậu nếm thử xem.”

 

“Cá nheo miệng rộng à?” Ứng Không Đồ nhìn lướt qua một cái, có chút kinh ngạc, “Lâu lắm rồi chưa được ăn loại cá này.”

 

Văn Trọng Sơn đáp: “Cá tự nhiên hương nên vị ngon hơn một chút.”

 

“Kích cỡ con cá này vừa đẹp, chất thịt chắc chắn sẽ rất tươi mềm.” Ứng Không Đồ xách con cá đứng trước cửa, hắn ngước mắt ngỏ lời mời với Văn Trọng Sơn, “Tối nay ở lại đây ăn cơm nhé?”

 

“Thế thì ngại quá.”

 

“Anh giúp tôi làm cá là được rồi. Một mình tôi cũng ăn không hết con cá nặng hai ba cân này, huống hồ chi vại hẹ tai hươu muối chua từ hôm qua giờ đã ăn được rồi, hôm nay vừa hay nếm thử luôn.”

 

Thế là Văn Trọng Sơn bèn ở lại phụ bếp cho Ứng Không Đồ và ăn tối.

 

Hai người lạng một phần thịt cá đem đi chần chín cho mèo ăn trước —— mèo ăn thịt sống cũng sẽ bị nhiễm ký sinh trùng, xưa nay Văn Trọng Sơn chỉ cho ăn đồ nấu chín. Phần cá còn lại thì đem đi kho tộ.

 

Ứng Không Đồ sinh sống ở nơi này mấy trăm năm, phương thức nấu ăn phần lớn đều dùng cách kho kiểu gia đình truyền thống. Món cá hôm nay cũng vậy, hắn đổ dầu hạt cải sáng bóng vào chảo gang đun nóng, bỏ thêm một chút muối hạt, rồi cho thẳng những khúc cá thái to vào chiên cho đến khi hai mặt vàng ươm thơm lừng. Ở giữa chảo bỏ thêm vài lát gừng già, thả thêm nguyên mấy củ tỏi to để nguyên tép vào. Đợi cho tất cả đã dậy mùi thơm, lại đổ nước giếng vào kho, trước khi bắc ra thì thả thêm ớt xanh non băm nhỏ nhà trồng vào, để tăng thêm mùi vị cay nồng thanh mát.

 

Bữa tối hôm nay của họ ăn cực kỳ đơn giản, trên bàn chỉ vỏn vẹn một âu cá kho kiểu nhà làm, một đĩa hẹ tai hươu muối chua, và một đĩa ngồng cải xào. Hai người bưng bát cơm trắng vừa mới nấu chín ngồi đối diện nhau, đưa mắt nhìn nhau một cái rồi bắt đầu động đũa, hành động vô cùng ăn ý.

 

Ứng Không Đồ nếm thử thịt cá trước, thịt cá kho trên bàn vô cùng thanh ngọt, một chút mùi tanh của cá cũng không có. Trước khi gắp lên chấm thêm một chút nước cá sền sệt, miếng thịt cá trắng ngần đậm mùi tỏi tan chảy giữa răng môi, vừa tươi vừa đậm đà, lại mang theo chút hương vị cay the tươi mới, vô cùng mỹ vị.

 

Ứng Không Đồ lấy thìa múc hai muôi nước cá rưới lên cơm trắng, nước cá kho rất hoàn hảo, hơi ngả sang màu vàng, trên bề mặt còn ngưng kết ra một lớp váng dầu mỏng, vừa trộn với cơm là mùi thơm đã tỏa ra ngào ngạt. Điểm tuyệt diệu nhất là con cá nheo miệng rộng này là không có xương dăm, không cần lo lắng chuyện bị hóc xương trong cổ họng.

 

Ứng Không Đồ múc cho mình xong thì hỏi Văn Trọng Sơn: “Anh ăn không?”

 

Văn Trọng Sơn đẩy bát cơm tới sát tay Ứng Không Đồ: “Cảm ơn nhé.”

 

Ứng Không Đồ mỉm cười múc cho anh hai muôi nước cá đầy ắp: “Ăn kèm với hẹ tai hươu muối chua thì đúng là tuyệt phẩm.”

 

Hẹ tai hươu muối chua được đậy kín lên men một ngày một đêm, chỉ có thoang thoảng mùi thơm chua nhẹ. Thời điểm này, thích hợp nhất là ăn vã.

 

Ứng Không Đồ ăn một miếng, ngon đến mức híp cả mắt lại. Hẹ tai hươu làm dưa muối hơi chua hơi cay, giòn giòn chua chua, lại giữ nguyên được mùi thơm thanh khiết vốn có, khai vị giải ngấy, ăn cùng với cơm trộn nước cá, quả thực là sự kết hợp hoàn hảo. Nếu đổi thành bất cứ loại dưa muối nào khác, chỉ sợ đều không có được hiệu quả như thế này.

 

Văn Trọng Sơn khen ngợi: “Ăn ngon thật, dưa muối ngon mà nước cá với thịt cá cũng ngon.”

 

“Phải không, hương vị tự nhiên nơi núi rừng chính tông đấy.” Ứng Không Đồ nổi lên hứng thú, “Trong hồ nước hoang ở trên núi cũng có một loại cá rất ngon, tôi không nhớ được tên, lần sau bắt được sẽ mời anh nếm thử.”

 

“Được, tôi sẽ chờ đấy nhé.”

 

“Vậy đợi khi nào bắt được rồi tôi gọi điện thoại bảo anh qua ăn.”

 

Hai người cứ thế dùng bữa tối dưới ánh hoàng hôn tĩnh lặng. Ứng Không Đồ bật đèn ngoài sân lên, gió thổi đến vô cùng mát mẻ, lại không hề có muỗi hay côn trùng nào.

 

Con mèo mướp đã ăn uống no nê, cứ thế nằm bò sang một bên ngủ say sưa, gió thổi làm bộ lông dài của nó bay lên lất phất, thoạt nhìn vô cùng hưởng thụ.

 

Người ăn cơm cũng ăn đến vô cùng hưởng thụ.

 

Hết chương 6.

 

CHƯƠNG 6: Thu Hoạch Hạt Giống

Ngày đăng: 22 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên