Chương 7: Mua Lợn Con
Ăn xong bữa tối, lúc Văn Trọng Sơn chuẩn bị trở về, Ứng Không Đồ lấy một hũ thủy tinh đóng kín đựng đầy hẹ tai hươu muối chua ra, đưa cho anh mang về. Hẹ tai hươu muối chua bây giờ mới chỉ hơi chua một chút, mang về cất trong tủ lạnh, càng để lâu sẽ càng chua hơn, mỗi ngày trôi qua lại có thể thưởng thức một tầng hương vị khác biệt.
Văn Trọng Sơn không từ chối, sau khi nói cảm ơn Ứng Không Đồ xong thì liền ôm mèo, xách theo hũ dưa muối ra về. Ứng Không Đồ tiễn một người một mèo ra đến cổng, nhìn theo bóng lưng của họ rời đi, rồi mới thong thả vươn vai thư giãn một cái.
Đêm cuối xuân, thời tiết dịu dàng ấm áp, bầu trời rợp bóng sao sáng. Hai hàng đèn đường năng lượng mặt trời dọc theo con đường trước mặt đã bật sáng, trông hệt như những con đom đóm khổng lồ đang đậu dọc theo lối đi. Trên con đường vắng lặng không một bóng xe, chỉ có bóng dáng của một người một mèo đang chậm rãi đi xa dần. Khung cảnh trước mắt có những phần khiến Ứng Không Đồ cảm thấy thật quen thuộc, lại cũng có đôi chỗ thật lạ lẫm. Hắn thích một khung cảnh như thế này.
Một đêm không mộng mị, sáng hôm sau thức dậy, Ứng Không Đồ ra sân kiểm tra chỗ rau mầm tuyết mình phơi hôm qua. Rau mầm tuyết đã héo rũ lại, có thể tiến hành bước tiếp theo được rồi. Ứng Không Đồ thu số rau đã héo lại, đem hấp sơ qua, rồi lại mang ra đặt dưới ánh mặt trời phơi tiếp một lần nữa. Hắn có thói quen đem dưa muối phơi ba lần hấp ba lần, sau đó mới cho vào vại ủ. Phương pháp này người dân bản địa gọi là dưa muối chín. So với loại dưa cứ phơi héo đi rồi đem đi ủ ngay, phương pháp này làm ra món dưa muối có vị dịu nhẹ và tươi ngon hơn, không bị quá mặn. Khi ủ xong, dưa sẽ có màu vàng óng ả, tỏa ra mùi thơm thanh khiết, hương vị cực kỳ ngon miệng.
Ứng Không Đồ dậy quá sớm, lúc phơi xong dưa muối xong mà đồng hồ vẫn chưa tới bảy giờ. Hắn dứt khoát mang luôn chỗ hạt giống thông đuôi ngựa thu thập được ngày hôm qua ra, trước tiên dùng chậu ngâm hạt giống, sau đó lại lựa hạt giống thêm một vòng nữa. Kế tiếp mới ngâm hạt giống vào trong nước ấm. Hạt giống của thông đuôi ngựa có thời kỳ ngủ đông, phải dùng nước ấm ngâm một ngày thì nó mới có thể nảy mầm tốt hơn được.
Mấy ngày nay trời không đổ mưa, bận rộn xong xuôi chuyện trong nhà, Ứng Không Đồ lại đeo gùi tre lên núi, hắn đi tưới nước cho vườn rau nhỏ. Mặt trời vừa ló dạng, sắc trời có màu cam nhạt, Ứng Không Đồ đi tới khu vườn rau nhỏ trên núi, nhưng thứ đập vào mắt hắn là cảnh tượng, cây giống bí đao bị gặm nham nhở mất mấy gốc, mầm cà tím bị dẫm nát mất nửa mảnh đất, những loại rau giống khác cũng bị chà đạp tàn phá đến mức nửa sống nửa chết. Đây chính là những cây rau mà hắn đã dốc lòng cất công chăm bẵm suốt mấy ngày nay!
Ứng Không Đồ cau chặt mày, chậm rãi đi kiểm tra xung quanh. Kẻ phá hoại vườn rau này rõ ràng là lợn rừng, đặc biệt là ở giữa mảnh đất trồng cà tím, chỗ bị dẫm nát bét kia vẫn có thể thấy rõ ràng vết tích có một con lợn rừng từng nằm bên trong lăn lộn ở đó. Mầm cà tím bị đè đứt gãy tận gốc, hắn có muốn cứu cũng không cứu lại được.
Ứng Không Đồ đi tuần tra quanh vườn rau một vòng, đếm số dấu chân để xem xét tình hình của bầy lợn rừng này. Có lẽ bầy lợn rừng này có khoảng mười ba con, trong đó có hai con lợn lớn, mười một con lợn con. Thảo nào vườn rau lại bị phá hoại thê thảm đến vậy. Chắc là đám lợn con cũng mới sinh trong khoảng thời gian này thôi, cả mười một con đều như vậy, nhìn vào dấu chân thì có thể thấy được, chúng vẫn còn là lợn sữa nhỏ. Mặc dù xưa nay lợn rừng luôn nổi tiếng là loài sinh đẻ khỏe, nhưng trong núi bỗng dưng xuất hiện nhiều lợn rừng như thế, vẫn khiến cho Ứng Không Đồ hết sức đau đầu. Mà điểm quan trọng nhất là, chắc chắn trong núi không chỉ có một bầy lợn rừng. Nếu như đàn lợn rừng nào cũng đều có mười mấy con, vậy số lượng lợn rừng trên núi e rằng sẽ đột phá lên đến hàng trăm con rồi.
Ứng Không Đồ nhìn chằm chằm vào những dấu chân hãy còn mới trên mặt đất một hồi lâu, hắn rút cây rựa trong gùi tre ra, quyết định đi vào trong rừng trúc trước, chặt một bó trúc mang ra ngoài, dựng hàng rào đơn giản, đem vườn rau vây lại cái đã. Rào vườn rau lại rất tốn thời gian, vốn dĩ Ứng Không Đồ định bụng tưới rau xong thì sẽ đi tuần trong núi, không ngờ lại phải tiêu tốn cả ngày trời ở mảnh vườn này.
Ngày hôm sau, Ứng Không Đồ đi tới thư viện trên huyện để mượn sách và những bộ tạp san đóng bìa cứng. Hắn vừa mới mượn sách xong, còn chưa bước ra khỏi thư viện thì Hình Thường đã gọi điện thoại tới cho hắn: “Không Đồ, mấy ngày tới anh có rảnh ngày nào không? Chúng ta làm bảng đánh giá một chút nhé?”
Cục Quản Lý Dị Thường có thiết kế những bảng khảo sát chuyên biệt dành cho những người có năng lực đặc biệt, những người sở hữu dị năng vừa mới gia nhập Cục Quản lý Dị thường như Ứng Không Đồ cứ ba tháng là phải thực hiện một lần, mỗi lần mất khoảng hai mươi đến ba mươi phút. Bảng đánh giá này chủ yếu là dùng để rà soát tình hình của nhân sĩ sở hữu dị năng, từ đó giúp Cục Quản lý Dị thường quản lý tốt hơn. Ứng Không Đồ đã từng làm bảng đánh giá hai lần rồi, đối với chuyện này thì hắn cũng không có gì gọi là bài xích: “Tôi đang ở thư viện, hôm nay cũng không có bận gì, nếu cậu thấy tiện thì lát nữa chúng ta gặp nhau ở quán trà gần đây nhé.”
Hình Thường đáp: “Được, tôi qua đó ngay đây.”
Hai mươi phút sau, hai người gặp mặt trong phòng riêng ở một quán trà. Hình Thường liếc nhìn cuốn tạp chí được đóng gáy cẩn thận trên tay Ứng Không Đồ: “‘Những điểm chính trong việc phòng chống tác hại của lợn rừng’, anh xem cái này làm gì thế?”
Ứng Không Đồ trả lời: “Xem thử người thời nay quản lý lợn rừng thế nào, tôi nhớ không nhầm thì cá nhân tự ý săn bắt lợn rừng là phạm pháp, đúng không?”
“Đúng vậy, bây giờ đã có ‘Luật bảo vệ động vật hoang dã’ rồi. Trên núi xuất hiện lợn rừng à? Số lượng có nhiều không?”
“Cực kỳ nhiều. Tôi vừa mới đọc tạp chí, người ta nói mật độ lợn rừng ở khu vực của chúng ta không được vượt quá hai con trên một kilomet vuông, còn Lợn rừng trên núi của tôi thì mỗi kilomet vuông đã vượt quá năm con rồi.”
Là người bản địa, Hình Thường cũng thường xuyên nghe nói tới những chuyện lợn rừng xuống núi phá hoại vườn ngô, vườn khoai lang các loại. Cậu ta vươn cổ nhìn cuốn tạp chí một chút rồi nói: “Hình như có thể làm đơn gởi đến cơ quan chức năng, để người ta tới bắt lợn rừng đấy, tôi về tra lại xem thủ tục làm như thế nào.”
“Làm phiền cậu rồi, phía bên tôi cũng sẽ tự đi tìm hiểu thêm xem sao.”
Nhắc tới lợn rừng, Hình Thường tò mò hỏi: “Ở thời cổ đại, lợn rừng ở quanh vùng này có nhiều không? Phải xử lý như thế nào?”
Ứng Không Đồ lắc đầu: “Ít hơn bây giờ nhiều lắm. Ngày trước có báo, lửng, hổ, sói xám, chó rừng, gấu đen… Bây giờ thì chẳng thấy bóng dáng con nào nữa, cũng chỉ có hôm đó lên núi Dạ Chu là loáng thoáng thấy một con báo lửa ở đằng xa thôi. Mãnh thú đã không còn nữa, vậy nên lợn rừng mới xưng vương xưng bá như vậy.”
“Báo lửa! Núi Dạ Chu vẫn còn báo lửa cơ à! Báo lửa có thể bắt được lợn rừng không?”
“Lợn rừng con thì có thể bắt được.”
“Thế lợn rừng trưởng thành thì làm sao bây giờ? Hình như trong núi không có nhiều loài động vật có thể đánh lại được lợn rừng cỡ lớn?”
“Mãnh thú thì có thể đánh được, thợ săn dưới núi cũng sẽ ra tay.” Ứng Không Đồ lên tiếng nói, “Có đôi khi tôi cũng sẽ ra tay.”
Hình Thường cảm thán một chút rồi kinh ngạc thốt lên: “Anh cũng biết săn lợn rừng á?”
“Biết chứ, bình thường tôi sẽ thiến đám lợn rừng đó lúc chúng vẫn còn là lợn con, sau đó thả chúng về lại trong núi, nếu như trong quá trình sinh trưởng mà chúng bị dã thú khác ăn thịt thì coi như thôi, nếu như không bị ăn mất, đợi đến khi lớn đến một mức độ nào đó, tôi sẽ đem lợn rừng ra làm con mồi, tự thưởng thêm bữa ăn cho mình, hoặc đem cho đám sinh linh tôi nuôi ăn thêm.”
“Bây giờ thì chắc chắn là không được rồi.” Hình Thường lập tức lên tiếng ngăn cản, “Bây giờ cái gì cũng đều có quy định cả, tôi đi hỏi thăm thử xem. Chắc là có thể xin bên Cục Lâm nghiệp lắp đặt các thiết bị phòng hộ hay hệ thống giám sát cảnh báo gì đó. Còn nếu không được nữa, cùng lắm thì chúng ta làm đơn xin người ta cử đội săn bắt chuyên nghiệp đến xử lý.”
Ứng Không Đồ gật gật đầu.
Hình Thường hạ thấp giọng xuống: “Bây giờ chúng ta bị cấm sử dụng động vật hoang dã làm thức ăn rồi, cho dù có săn bắt được lợn rừng đi nữa thì cũng phải dùng vôi sống để khử trùng, xong rồi mới đem đi chôn sống, không được ăn đâu.”
“Tôi biết rồi.”
Lợn rừng không có Sơn Thần chăm sóc, lớn lên ăn dở tệ, da thì thô ráp, thịt lại hôi hám.
Ứng Không Đồ liếc mắt nhìn cậu ta một cái: “Tôi không ăn mấy loại thức ăn rác rưởi dở tệ đó đâu.”
Đơn xin xử lý nạn lợn rừng đã được Ứng Không Đồ gửi lên trên rồi, nhưng ít nhất phải mất bảy ngày làm việc thì công văn phê duyệt mới có thể truyền xuống. Đợi đến lúc tổ chức chính quyền cử người tới lắp đặt hệ thống cơ sở phòng hộ hoặc điều động phái đội săn bắt chuyên nghiệp đến, vậy thì sẽ càng tốn thời gian hơn nữa.
Ứng Không Đồ dạo quanh những ngọn núi lân cận một vòng, phát hiện nạn lợn rừng quả thực đã vô cùng nghiêm trọng. Phía bên vườn rau nhỏ này, hắn đã gia cố hàng rào cao hơn, vậy nên tạm thời không có chuyện gì. Thế nhưng mầm nhỏ của thông đuôi ngựa thì đã nhú lên rồi, hắn muốn ươm cây giống trồng rừng, muốn quản lý cây cối thảo mộc trong núi, lợn rừng nhiều như vậy, lại thường xuyên kéo đến phá hoại, quả thực là một mối họa lớn.
Sau khi tra cứu kỹ các tài liệu, cuối cùng Ứng Không Đồ quyết định đi đến chợ mua một bầy lợn nhà mang lên trên núi thả, để chúng đối kháng lại với lợn rừng. Lợn nhà cũng có ý thức lãnh địa nhất định, sau khi kết thành bầy rồi cũng rất là hung dữ, có khả năng xua đuổi lợn rừng ra khỏi lãnh địa của mình. Thêm một điều nữa là, tập tính ăn uống của lợn nhà không hề phức tạp như lợn rừng, sức phá hoại cũng nhỏ hơn lợn rừng rất nhiều, thả chúng lên trên núi, có thể giúp giảm bớt số lượng lợn rừng quanh mấy ngọn núi lân cận của hắn, trả lại không gian sinh tồn cho thảm thực vật và các loài động vật hoang dã khác trong rừng.
Trong huyện có hẳn một khu chợ chuyên mua bán gia súc, ngày thường chỉ họp chợ nhỏ, đến mùng một và ngày rằm hàng tháng mới là phiên họp chợ lớn. Ứng Không Đồ chọn đúng ngày rằm để đi chợ phiên.
Huyện Trường Xuyên thuộc khu vực huyện thành miền núi, người dân ở các xã và thị trấn bên dưới từ xưa đến nay vẫn luôn giữ tập tục nuôi lợn. Nhưng mà, thời kỳ cao điểm để mua lợn giống rơi vào khoảng từ tháng Hai đến tháng Tư, bây giờ đã là cuối tháng Năm rồi, cũng có thể coi như là hơi muộn, những người đến bán lợn giống cũng khá ít.
Ứng Không Đồ đi qua từng sạp hàng một, phát hiện lợn giống ở ngoài chợ cũng rất chất lượng. So với vài trăm năm trước, lũ lợn con bây giờ phải nói là khỏe mạnh tráng kiện hơn, rắn rỏi chắc nịch hơn, thể trạng cũng to lớn hơn….. Rất rõ ràng, đây chính là thành quả của công nghệ lai tạo giống ở thời hiện đại.
Ứng Không Đồ ngồi xổm trước mấy cái sọt đan bằng tre, vươn tay vỗ nhẹ lên những con lợn con béo tròn vo. Mấy trăm năm qua, nhân loại thực sự đã làm được rất nhiều chuyện vĩ đại, trên mọi phương diện. Dạo quanh một vòng, Ứng Không Đồ dừng chân trước một sạp hàng. Ông chủ đon đả chào mời: “Mua lợn giống hả cậu thanh niên? Muốn bắt mấy con? Năm nay chỉ có ổ lợn con này là tráng kiện khỏe mạnh nhất thôi, mua con nào cũng không sợ bị thiệt thòi.”
Ứng Không Đồ khom người xuống sờ sờ vào đám lợn con da đen đang kêu eng éc. Mấy con lợn này quả thực rất chất lượng, khung xương lớn, đôi mắt sáng ngời, thân hình đầy đặn, thoạt nhìn trông cực kỳ khỏe mạnh.
“Con này bao nhiêu tiền vậy ông chủ?”
“Một ngàn hai.” Ông chủ quan sát nét mặt của Ứng Không Đồ, “Cậu đừng có thấy nó đắt tiền, đây là giống mới do Viện Khoa học Nông nghiệp lai tạo ra đấy, lai giữa giống lợn to của vùng Đông Bắc với giống lợn đen của bản địa chúng ta, có thể nuôi lớn lên đến năm trăm cân lận đó!”
Ứng Không Đồ xem xét kỹ lưỡng đám lợn con trong sọt tre, hắn cảm thấy lớn lên đến năm trăm cân thì hơi bị khó, nhưng nuôi lên đến tầm bốn trăm cân thì hẳn là không có vấn đề gì.
Hắn đổi sang một con khác: “Thế con này thì sao?”
“Con này cũng là một ngàn hai, cùng một lứa lợn cả, tất cả đều đồng giá một ngàn hai hết.”
“Người ta bán mới có sáu trăm, ông chủ à, giá này của ông cao gấp đôi người ta rồi đấy.”
“Lợn con nhà người ta làm sao mà khỏe bằng lợn con nhà tôi được chứ.” Ông chủ xách gáy con lợn con lên, nâng cái bụng của nó lên cho Ứng Không Đồ xem thử, “Lợn giống lớn nặng gần ba chục cân thế này, cậu ra chợ thực phẩm mua lợn sữa còn sống cũng phải hai, ba chục tệ một cân rồi.”
Ứng Không Đồ cẩn thận kiểm tra từng con một: “Hai ba chục với ba bốn chục cách nhau xa lắm đấy, huống hồ chi lợn sữa còn sống ngoài chợ thực phẩm làm gì bán được cái giá đắt như thế.”
“Thế cậu trả bao nhiêu?”
“Bảy trăm.”
“Ấy chết, không không không, thế thì không được đâu. Bét nhất cũng phải một ngàn, cậu xem lợn con nhà tôi ăn đứt lợn con nhà người ta nhiều như vậy, mới đắt hơn có một trăm, nói sao cho nghe lọt tai được đã chứ?”
“Bảy trăm, tôi mua hết cả bảy con.”
“Thế thì tôi lỗ vốn chết mất. Hay là vầy đi, mỗi bên nhường nhau một bước nhé, chín trăm?”
“Chín trăm thì tôi sang hàng khác xem vậy.”
Ứng Không Đồ mặc cả giằng co qua lại với ông chủ một chặp, cuối cùng chốt hạ ở mức giá tám trăm một con, tổng cộng là bảy con. Sau khi kiểm tra kỹ từng con một, Ứng Không Đồ chuyển khoản cho ông chủ, lại đòi thêm cả biên lai hóa đơn. Chuyển đi năm ngàn sáu trăm tệ, tiền tiết kiệm của Ứng Không Đồ lại một lần nữa chạm đáy. Số dư trong tài khoản thấp đến mức khiến hắn chỉ muốn buông tiếng thở dài.
Ông chủ thấy đàn lợn con đã thuận lợi bán xong thì vui mừng hớn hở, vội cùng Ứng Không Đồ đem lợn con để lên trên xe ba gác. Ở địa phương này, khi mua bán các loại gia súc còn sống lớn cỡ này, người bán phải chịu trách nhiệm vận chuyển bốc vác hàng hóa.
Ứng Không Đồ ngồi trên chiếc xe máy trao đổi với ông chủ: “Chúng ta đi đường vòng dọc theo tuyến đường ven sông nhé, tiện thể dừng lại ở miếu Sơn Thần trên huyện một lát.”
Ông chủ trung niên ngẩn người suy nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra ở đâu có miếu Sơn Thần: “Cái miếu Sơn Thần ở ngay ngã ba đường cái đúng không?”
Ứng Không Đồ gật đầu: “Đúng vậy.”
Ông chủ dùng ánh mắt kinh ngạc dị thường nhìn hắn: “Thanh niên như cậu mà cũng đi bái thần cơ à?”
Trong lòng Ứng Không Đồ cũng vô cùng bất đắc dĩ, nếu như là ba trăm năm trước, lúc thần lực của hắn còn lớn mạnh, hắn hoàn toàn không cần phải tới miếu Sơn Thần làm cái thủ tục lằng nhằng này đâu. Nhưng bây giờ thần lực của hắn đã suy yếu, nên đành phải mượn nhờ miếu Sơn Thần vậy. Dẫu sao thì ngôi miếu Sơn Thần này cũng đã thụ hưởng hương hỏa bao nhiêu năm như vậy, cũng tích lũy được một chút thần lực nhất định.
Đàn lợn này của hắn mang lên núi thả rông cho chúng nó ăn cỏ, rất dễ bị thất lạc đi mất. Cứ tới đây đăng ký cho chúng vào hộ khẩu cái đã, sau này cũng thuận tiện cho hắn tự mình đi tìm lợn. Lúc này, hắn cũng chẳng tiện giải thích gì nhiều, chỉ nói đại một câu: “Các cụ đi trước trong nhà tôi hay bảo, ‘Có thờ có thiêng, có kiêng có lành’ mà, đi bái một chút để sau này mọi việc đều suôn sẻ hơn.”
Ông chủ gật gù: “Nói thế cũng đúng. ‘Có thờ có thiêng, không thờ thần cũng chẳng trách’, đi đến đó bái lạy một chút cũng đâu có hại gì ai.”
Ông chủ cho xe đỗ lại bên vệ đường, Ứng Không Đồ ôm một con lợn con xuống xe. Lông tơ của lợn con vẫn còn mềm mại, làn da nhẵn nhụi man mát, Ứng Không Đồ ôm vào trong lòng, ngược lại cũng không thấy khó chịu lắm. Chỉ có điều, lợn con lại sợ người lạ, nó vừa bị Ứng Không Đồ bế lên là lập tức liều mạng giãy giụa, kéo dài giọng gào thét: “Éc éc éc….”
Tiếng chúng nó kêu cực kỳ vang dội chói tai.
Người đi đường đều ngoái lại nhìn về phía bên này, nhìn người rồi lại nhìn lợn, khá nhiều người còn rảnh rỗi dừng hẳn bước chân lại đứng xem náo nhiệt.
Ứng Không Đồ dùng sức hai tay khống chế con lợn con đang muốn nhảy ra khỏi lòng mình, hắn vẫn giữ nguyên nét mặt lạnh tanh cứng đờ, cưỡng ép bế con lợn con đến trước miếu Sơn Thần, nắm lấy chân của con lợn, ấn mạnh móng chân in lên bệ hương. Dấu móng vuốt nhỏ xíu in hằn trên nền đất, quả nhiên, trong lòng hắn lập tức sinh ra một chút cảm ứng mờ nhạt. Ứng Không Đồ thở phào nhẹ nhõm một hơi, có tác dụng là tốt rồi.
Lúc hắn quay lại, ông chú bán lợn đang ngồi trên ghế lái, nhe răng cười toe toét với hắn, còn đám đông vây quanh xem bên cạnh cũng chỉ trỏ Ứng Không Đồ mà cười khúc khích. Có lẽ do bề ngoài của hắn trông quá mức đẹp trai, mà bộ dạng lợn con cật lực giãy giụa trong lòng hắn trông lại càng làm thêm hài hước.
Ứng Không Đồ đành cố gắng làm ngơ, coi như người mù không nhìn thấy, hắn cố nén cảm giác xấu hổ trong lòng, đổi sang ôm con lợn khác, tiếp tục sự nghiệp ấn dấu chân. Môi trường trên núi vốn dĩ vô cùng phức tạp, mà mấy con lợn con này lại yếu ớt, vậy nên thêm cho chúng một tầng bảo vệ thì Ứng Không Đồ mới có thể an tâm được. Dẫu sao thì đây cũng là cả một đàn lợn con, chính bọn nó đã vét sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm còm cõi của hắn cơ mà.
Hết chương 7.
