Chương 30: Qua Qua, Thi Cuối Kỳ Lần Này Phải Thi Cho Tốt Đấy

Chương 30: Qua Qua, Thi Cuối Kỳ Lần Này Phải Thi Cho Tốt Đấy

 

Ngày 23 tháng 6, còn ba ngày nữa là đến kỳ thi cuối kỳ.

 

Mạnh Tư Trình ở trường dạy dỗ nghiêm khắc, còn Tống Hề Đào ở nhà thì dùng phương pháp giáo dục khuyến khích, hai bên cùng phối hợp nhịp nhàng.

 

Lúc ăn sáng, Tống Hề Đào lướt xem vé máy bay của các hãng hàng không: “Qua Qua, con thi cho tốt vào, thi xong ba dẫn con đi du lịch.”

 

Thực ra trời nóng thế này, Tống Hề Đào cũng chẳng muốn ra đường, đi lông nhông bên ngoài thì có khác gì đi giao hàng đâu cơ chứ. Thế nhưng mà, tình thế bắt buộc phải làm vậy.

 

Tống Mộc Qua nhân lúc ba không để ý, cậy nửa cái lòng đỏ trong trứng ốp la ra, bỏ vào bát của Đậu Đen: “Ba, con không muốn đi du lịch đâu.”

 

Tống Hề Đào ngẩn người, ngón tay đang định thanh toán vé máy bay chợt dừng lại: “Tại sao?”

 

Tống Mộc Qua: “Vì bên ngoài nóng lắm, ba sợ nóng mà.”

 

Tống Hề Đào: “Ba hết sợ rồi.”

 

Tống Mộc Qua: “Nhưng mà…. chúng ta đi hết rồi, không có ai chăm sóc Đậu Đậu cả.”

 

Tống Hề Đào khéo léo nhắc nhở: “Chủ của Đậu Đậu đi công tác, trước nghỉ hè là chú ấy sẽ về thôi con.”

 

Tống Mộc Qua sững sờ, cậu bé quên béng mất chuyện phải trả chó lại cho người ta.

 

Nhà của Đậu Đậu, bát ăn cơm, quần áo đều đang ở nhà cậu bé, phải chuyển đi hết sao?

 

Tống Mộc Qua hỏi: “Ba có thể mua đứt Đậu Đậu được không ạ?”

 

Tống Hề Đào: “Chắc là không được đâu, chủ của Đậu Đậu cũng yêu thương nó lắm.”

 

Hốc mắt Tống Mộc Qua đỏ hoe, cắn một miếng màn thầu, một lúc sau cậu bé tự điều chỉnh tâm trạng mình: “Thế nghỉ hè ngày nào con cũng sang thăm em ấy.”

 

Ba giờ chiều, Tống Hề Đào nhận được điện thoại của Mạnh Tư Trình.

 

“Lát nữa lãnh đạo tìm tôi nói chuyện, không kèm cặp Mộc Qua được, cậu đón cậu bé về trước đi nhé, không muốn dạy bài tập về nhà thì đợi tối tôi sang.”

 

Tống Hề Đào nghe cứ như kiểu sống chung với Mạnh Tư Trình không bằng: “Không làm phiền thầy Mạnh nữa, hôm nay tôi tự dạy con.”

 

Mạnh Tư Trình: “Ừ.”

 

Tống Hề Đào cúp điện thoại, đúng giờ đến cổng trường đón Tống Mộc Qua về nhà. Ba giờ rưỡi chiều trời nóng nực quá thể, hai cha con bèn ăn một miếng dưa hấu giải nhiệt trước đã.

 

“Qua Qua, lại đây làm bài tập nào.”

 

“Dạ được.”

 

Phải công nhận là sự kèm cặp của Mạnh Tư Trình đã bắt đầu có hiệu quả, ít nhất thì động tác lôi bài tập ra của Tống Mộc Qua đã nhanh nhẹn hơn trước nhiều rồi.

 

Đậu Đen ngồi xổm cạnh Tống Mộc Qua, dường như hiểu được cậu chủ nhỏ đang làm một thứ gọi là toán học, nên im lặng ngồi bên bầu bạn.

 

Người xưa có câu, từ nghèo lên giàu thì dễ, chứ từ giàu xuống nghèo mới khó.

 

Trong nửa tiếng đồng hồ Tống Hề Đào nhìn chằm chằm Tống Mộc Qua làm bài tập, cậu đã vuốt ve con chó đến mười lần. Cậu đúng là tệ quá đi mất, bây giờ sự kiên nhẫn khi dạy toán cho cậu còn không bằng con chó nữa. Mạnh Tư Trình đã biến thành một sự tồn tại không thể thiếu mất rồi. Tống Hề Đào giật mình kinh hãi, cảm giác như mình chính là con ếch đang bị luộc trong nồi nước ấm vậy.

 

Điện thoại rung lên một cái, Tống Hề Đào vớ lấy xem, là mẹ Trần Lộ nhắn tin cho cậu qua WeChat.

 

Hai người bọn họ trước kia cứ sáp lại với nhau là để than thở về thành tích môn toán của con cái, từ khi Mạnh Tư Trình tiếp quản lớp, Trần Lộ trở nên yêu thích toán học, bài tập của Tống Mộc Qua thì có người kèm cặp, nên chủ đề chung cũng ít đi hẳn.

 

[Mẹ Trần Lộ]: Lớp mình có phụ huynh khiếu nại thầy Mạnh lên Sở Giáo dục đấy!!!

 

Đôi mắt đang lờ đờ buồn ngủ của Tống Hề Đào bỗng chốc trợn tròn, sao Mạnh Tư Trình lại bị người ta khiếu nại? Theo quan sát của cậu trong nhóm kín của phụ huynh, đa số mọi người đều rất hài lòng với kết quả giảng dạy của Mạnh Tư Trình mà. Hôm nay Mạnh Tư Trình bảo bị lãnh đạo gọi lên nói chuyện, là vì hắn bị khiếu nại sao?

 

[Tống Hề Đào]: Có chuyện gì vậy chị?

 

[Mẹ Trần Lộ]: Có người ghen ăn tức ở, thấy thầy Mạnh ngày nào cũng dạy kèm riêng cho Mộc Qua sau giờ học, khiếu nại thầy Mạnh đối xử phân biệt với học sinh, rồi còn nghi ngờ giữa thầy và em có khuất tất về lợi ích gì đó đấy.

 

Tống Hề Đào sững sờ, ngàn vạn lần không ngờ tới còn có vụ này, đúng là tai bay vạ gió mà. Khoan hãy nói đến chuyện Mạnh Tư Trình là cha ruột của Mộc Qua, dù có nói toạc móng heo ra thì cũng là Mạnh Tư Trình hy sinh thời gian cá nhân, giúp đỡ học sinh kém toán nhất lớp, không từ bỏ bất kỳ học sinh nào, ngày xưa Tống Quắc làm chuyện này toàn được khen ngợi thôi.

 

[Tống Hề Đào]: Bị khiếu nại thì sẽ thế nào hả chị? Thầy ấy có bị giáng chức không?

 

[Mẹ Trần Lộ]: Thì bị gọi lên nói chuyện, viết tường trình thôi, yên tâm đi, Mộc Qua nhà em đứng bét lớp, dù có kiện lên Liên Hợp Quốc thì thầy Mạnh vẫn có lý, chị chỉ thấy chuyện này nó hãm quá nên mới nói với em thôi. Vốn dĩ thầy Mạnh chỉ là tạm thời dạy thay, chị đang liên hệ với vài phụ huynh viết đơn kiến nghị, xin thầy Mạnh kỳ sau tiếp tục dạy lớp mình, kết quả lại lòi ra vụ này. Không biết thầy Mạnh có thấy học khối sinh tiểu học rắc rối lắm chuyện quá, thà về dạy cấp ba cho lành không nữa. Em thân với thầy Mạnh, em thấy thầy ấy còn muốn dạy lớp hai nữa không?

 

[Tống Hề Đào]: Em không biết.

 

Cậu vẫn luôn mong ngóng học kỳ này kết thúc, Mạnh Tư Trình sớm rời đi, nhưng nếu là bị khiếu nại mà bỏ đi thì lại là chuyện khác. Trái tim Tống Hề Đào cứ thắt lại, cậu liếc nhìn Mộc Qua đang vật lộn với đề toán. Con trai à, không ngờ có ngày chuyện con thi được 28 điểm lại có đất dụng võ thế này.

 

[Tống Hề Đào]: Chị có biết ai khiếu nại không? Em đi xin người ta rút đơn.

 

[Mẹ Trần Lộ]: Không biết, bạn chị làm bên phòng giáo vụ không có nói.

 

Tống Hề Đào đặt điện thoại xuống, chống cằm nhìn chăm chú vào đề toán, nói: “Qua Qua à, sau này vẫn là để ba dạy con nhé, bây giờ ba mạnh lên rồi.”

 

Tống Mộc Qua cảm thấy giọng điệu ba mình nói câu này chẳng mạnh lên tí nào, mà còn yếu xìu đi ấy: “Ba ơi, thầy Mạnh dạy con cũng được mà.”

 

Tống Hề Đào: “Qua Qua, giờ con hiếu thảo thế cơ đấy.”

 

Tống Mộc Qua xoắn xuýt: “Con muốn học khẩu lệnh thổi còi với thầy Mạnh.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Thì ra thằng con muốn ăn đòn này là vì con chó.

 

Sức hút của Đậu Đen lớn thế sao? Tống Hề Đào nhớ lại lúc Tống Mộc Qua mới mấy tháng tuổi, ngày nào cậu cũng ẵm nó xuống lầu phơi nắng cùng một bầy chó Husky con, lúc đó Mộc Qua đã thể hiện sự yêu thích với chó con rồi.

 

“Sắp thi cuối kỳ rồi, thầy Mạnh bận lắm, không phải các con sắp thi liên khảo bảy trường sao? Thầy Mạnh phải điều phối mấy việc này, không có thời gian đâu.”

 

Tống Mộc Qua gật gật đầu, vậy thì mỗi ngày được về nhà sớm gặp Đậu Đậu cũng vui.

 

Buổi tối nằm trên giường, Tống Hề Đào trằn trọc mãi, cậu lên mạng đọc một trăm tám mươi cái bài đăng giáo viên than thở chuyện bị phụ huynh khiếu nại, bài nào cũng đầy rẫy những chấn động và lạnh lòng.

 

Chắc Mạnh Tư Trình cũng buồn lắm nhỉ?

 

…….

 

Sáng sớm hôm sau, trời có hơi âm u một chút, Tống Hề Đào lái chiếc xe máy điện nhỏ chở con đi học, lúc ra khỏi cửa gió trở nên lớn hơn một chút, Tống Mộc Qua ngồi ghế sau rất phấn khích: “Ba ơi, gió to quá đi.”

 

Tống Hề Đào: “Khép cái miệng lại đi con.”

 

Lúc chờ đèn đỏ, Tống Hề Đào ngoan ngoãn dừng xe xếp hàng, nhìn dòng xe cộ xuôi ngược hai chiều Nam Bắc lao đi vun vút. Một chiếc xe tải nhỏ chở bìa các-tông chạy ngang qua, bỗng nhiên, một cơn gió quái ác thổi tới, làm một tấm bìa không được buộc chặt rơi ra, tấm bìa bay vút lên không trung, bị cơn gió từ hướng Đông cuốn lấy, quất thẳng về phía những chiếc xe đang chờ đèn đỏ ở ngã tư phía Tây.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tống Hề Đào trân trân nhìn tấm bìa các-tông to đùng bay tới, trước sau trái phải chỗ cậu đứng đều là xe máy điện, chạy cũng chẳng chạy thoát, tấm bìa rộng chừng hai mét vuông tuy nhẹ và mỏng, nhưng diện tích cản gió lớn, lúc bay đến trước mặt chiếc xe điện thì sức đẩy của nó vô cùng mạnh, hất văng cả người lẫn xe đổ nhào xuống.

 

Tống Hề Đào dùng hết sức bình sinh đỡ lấy xe, không để chiếc xe điện đổ hẳn xuống, nhưng Mộc Qua ngồi sau thì lăn lông lốc xuống xe, may là không bị xe điện đè lên chân, lại có mũ bảo hiểm và cặp sách làm đệm, chỉ bị trầy xước da ở đầu gối.

 

Mọi người luống cuống tay chân dọn tấm bìa ra, giải cứu hai cha con. Cũng may là đang dừng chờ đèn đỏ, chứ nếu đang chạy thì không biết hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào.

 

Tống Mộc Qua ngơ ngác một giây, nước mắt trào ra: “Con cũng không muốn khóc đâu, nhưng mà ba ơi, con đau quá đi mất, huhu oa oa…”

 

“Không sao không sao, trẻ con đương nhiên là được khóc rồi, để ba xem nào.”

 

Tống Hề Đào dựng xe xong, ngồi xổm xuống kiểm tra, đầu gối chân trái bị mặt đường nhựa cọ xát tạo thành một vết trầy to bằng đồng xu, máu tươi bắt đầu rỉ ra.

 

“Ba đưa con đi bệnh viện.”

 

Tống Hề Đào nhìn quanh, đang ở ngay ngã tư đường, khó bắt xe taxi, cậu cũng không dám lái xe điện chở Mộc Qua nữa, lúc đang định cầu cứu xem có người tốt bụng nào đưa đi bệnh viện giúp không. Thì bỗng nhiên, một bóng người cao lớn ngồi xổm xuống trước mặt cậu, vẻ mặt Mạnh Tư Trình nghiêm nghị, vặn nắp chai nước khoáng rửa sạch bụi đất li ti bám trên vết thương, sau đó bẻ hai cây tăm bông tẩm cồn i-ốt, ấn nhẹ lên cẳng chân Tống Mộc Qua, nhẹ nhàng lau qua vết thương một lượt.

 

Nước mắt Tống Mộc Qua chảy ròng ròng, nhưng không dám cử động lung tung, cho đến khi được thầy Mạnh bế lên, cậu bé mới trợn tròn mắt, dưới hàng mi ướt nhẹp còn vương hai vệt nước mắt.

 

Cậu bé đã học lớp một rồi, sắp thành đội viên thiếu niên tiền phong rồi, ông bà nội và cả ba đều không còn bế nổi cậu bé nữa, ngày nào cậu bé cũng chạy nhảy tung tăng, đã một năm rồi không được người lớn bế bổng lên như thế này.

 

Mạnh Tư Trình hỏi Tống Hề Đào: “Cậu đi được không? Có sao không?”

 

Tống Hề Đào: “Tôi không sao.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đi theo tôi.”

 

Mạnh Tư Trình vững vàng dứt khoát bế Tống Mộc Qua lên, đi về phía sau. Xe của hắn đỗ cách xe Tống Hề Đào khoảng hơn chục chiếc. Khi xảy ra tai nạn hắn đã hạ cửa kính xe xuống, lúc trong lòng hắn đang vô cùng bất an thì nghe thấy tiếng khóc của Tống Mộc Qua.

 

Hắn đã chạy lại chỗ hai người với tốc độ nhanh nhất, nhìn thấy vết thương trên đầu gối Tống Mộc Qua, nhìn thấy ánh mắt bất lực của Tống Hề Đào, trái tim hắn như bị ai đập nát vụn rồi nghiền nát bấy.

 

Tống Mộc Qua quệt nước mắt lên áo sơ mi trắng của thầy Mạnh, sau cảm giác đau nhói ban đầu thì bây giờ cũng đỡ đau hơn rồi, cậu bé ló đôi mắt ra khỏi vai Mạnh Tư Trình, giao lưu ánh mắt với ba mình đang đi ở phía sau. Cậu bé đang được thầy Mạnh đáng sợ nhất bế đấy nhé. Hình như cũng không đáng sợ đến thế.

 

Tống Hề Đào thấy con trai làm bộ như vết sẹo đã lành hẳn rồi: “Hết đau rồi à?”

 

Tống Mộc Qua: “Còn đau.”

 

Mạnh Tư Trình che đầu cho cậu bé rồi đặt vào trong xe: “Đừng cử động.”

 

Tống Hề Đào: “Cảm ơn cậu.”

 

Mạnh Tư Trình im lặng không nói gì, lái xe đến bệnh viện, rồi đăng ký khám cho Tống Mộc Qua.

 

“Cậu kéo ống quần lên tôi xem nào.”

 

Tống Mộc Qua mặc đồng phục ngắn tay quần đùi mùa hè nên bị mặt đường làm trầy xước, còn Tống Hề Đào mặc quần dài, trên đầu gối có hai vết bụi bẩn.

 

Tống Hề Đào: “Tôi không sao.”

 

Mạnh Tư Trình ngồi xổm ngay xuống trước mặt cậu, xắn ống quần cậu lên, nhìn thấy trên đầu gối có một vết bầm tím đang dần chuyển sang màu xanh.

 

“Quỳ xuống đất à?”

 

“Ừ.” Vì sợ xe điện đổ đè vào người Mộc Qua, nên Tống Hề Đào bịch một cái quỳ xuống chống đỡ.

 

Mạnh Tư Trình giơ tay ấn ấn vào xương bánh chè của cậu: “Cậu cũng đi chụp cộng hưởng từ đi, Mộc Qua để tôi trông cho.”

 

May là kiểm tra xong, hai cha con đều không bị nội thương, Mạnh Tư Trình không rời đi ngay, yêu cầu hai người họ ở lại bệnh viện theo dõi thêm một chút.

 

Lúc này Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua chẳng ai dám ho he nửa lời, cứ như thể ở trong bệnh viện, Mạnh Tư Trình cũng có uy quyền tuyệt đối giống bác sĩ vậy. Nào ai biết, quả đào và quả đu đủ bị trầy xước, chỉ có thể bày lên khu hàng giảm giá của siêu thị, sau đó bị Mạnh Tư Trình đóng gói đem về.

 

Mạnh Tư Trình xoa đầu Mộc Qua: “Hôm nay thầy cho con nghỉ một ngày, không cần đến trường nữa.”

 

Đôi mắt ầng ậc nước của Tống Mộc Qua sáng rực lên, woa, không cần học toán nữa rồi… á, không đúng, giáo viên toán đang ở ngay đây mà.

 

Mạnh Tư Trình hạ quyết tâm: “Sau này tôi sẽ đưa đón Mộc Qua đi học.”

 

Tống Hề Đào lên tiếng: “Không được.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi tiện đường mà.”

 

Tống Hề Đào: “Cậu với Mộc Qua không thân không thích….”

 

Mạnh Tư Trình: “Một ngày là thầy, cả đời là cha.”

 

Tống Hề Đào: “Tôi không muốn cậu bị khiếu nại nữa đâu.”

 

Đã không thân không thích, chắc chắn sẽ có phụ huynh nghĩ rằng, tại sao con nhà bọn họ không được đãi ngộ này, bọn họ cũng muốn, nếu Mạnh Tư Trình ai cũng đồng ý thì có mà mệt chết.

 

“Chuyện này mà cậu cũng biết à?” Mạnh Tư Trình cười khẽ: “Không phải là cậu nghĩ hôm qua tôi bị lãnh đạo gọi lên nói chuyện thật đấy chứ?”

 

Tống Hề Đào: “Bị nói chuyện không phải là do cậu nói sao?”

 

Mạnh Tư Trình: “Cậu có biết hôm qua là ngày gì không?”

 

Tống Hề Đào vắt óc suy nghĩ một hồi, rồi lanh trí đoán: “Sinh nhật cậu à?”

 

Mạnh Tư Trình: “…. Ngày công bố điểm thi đại học.”

 

Lớp trọng điểm khối 12 hắn dạy có 3 em bị ẩn điểm, ít nhất 6 em đỗ vào top 2 trường đại học hàng đầu, điểm trung bình cả lớp là 650. Đây là thành tích tốt nhất từ khi thành lập trường đến nay, lần đầu tiên vượt mặt trường đối thủ.

 

Lãnh đạo nhà trường làm gì còn rảnh hơi mà quản chuyện dạy thay lớp một của hắn, khiếu nại thì cứ khiếu nại thôi, Mạnh Tư Trình có làm gì sai đâu, lãnh đạo còn mong hắn quay về dạy cấp ba ấy chứ, gọi hắn lên nói chuyện là để khuyên hắn học kỳ sau nhận thêm một lớp cấp ba nữa.

 

Tống Hề Đào nhìn bảng vàng vừa mới ra lò nóng hổi được trường đăng tải chính thức, chấn động nói: “Điểm trung bình tận 650 luôn á!”

 

Mạnh Tư Trình thừa nhận bản thân mình đang có hơi khoe khoang một chút, lần đầu tiên hắn cảm thấy hài lòng về thành quả giảng dạy này: Thấy chưa, hắn có đủ năng lực để dạy Tống Mộc Qua mà.

 

Tống Hề Đào nhìn Tống Mộc Qua đang sướng rơn vì được nghỉ học, rồi lại nhìn Mạnh Tư Trình đang kiêu hãnh. Không ngờ tới đâu nhỉ, lớp cậu dạy điểm trung bình 650, còn con trai cậu xin nghỉ một ngày trước khi thi cuối kỳ thì có khi tụt mất mười điểm đấy.

 

Tống Hề Đào cũng không muốn ép con học trong bệnh viện, nhưng mà cậu có chút ngứa miệng, bèn len lén hỏi: “Thầy Mạnh à, liệu lần này Qua Qua thi cuối kỳ có qua môn nổi không?”

 

Trước giờ cậu chưa bao giờ hỏi Mạnh Tư Trình về kết quả dạy kèm, một là cậu biết thân biết phận, hai là cậu không muốn gây thêm áp lực cho Mạnh Tư Trình. Thi liên khảo bảy trường mà lại không đạt yêu cầu, thì cả cậu và Mạnh Tư Trình đều sẽ mất mặt lắm.

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Được chứ, đề thi liên khảo sẽ không khó lắm đâu.”

 

Hết chương 30.

 

Chú thích:

 

“Ẩn điểm” là một cách nói tế nhị để chỉ những học sinh xuất sắc đến mức không cần xem điểm cũng biết là thủ khoa. Mục đích của việc ẩn điểm này là: Thứ nhất, tránh tình trạng tranh giành thí sinh của các trường đại học top đầu. Thứ 2, Ngăn chặn việc các trường cấp 3 thổi phồng thành tích, tạo ra áp lực cạnh tranh không lành mạnh giữa các trường. Thứ 3 là bảo vệ tâm lý thí sinh, tránh việc các thí sinh đó bị truyền thông dư luận săn đón quá mức, gây ảnh hưởng đến đời tư và sự khiêm tốn của họ.

 

Chương 30: Qua Qua, Thi Cuối Kỳ Lần Này Phải Thi Cho Tốt Đấy

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên