Chương 31: Nuông Chiều

 

Chương 31: Nuông Chiều

 

Thực ra không chỉ là “Từng gặp mặt một lần”, năm ngoái, nhân dịp công tác đến Anh, Hề Vi đã có vài ngày ở cùng người được sắp đặt kết hôn.

 

Cô ấy tên là Chu Chỉ Ninh, con gái thứ ba của gia tộc giàu nhất tỉnh có nền kinh tế phát triển, sau khi tốt nghiệp đại học đã đi du học và hiện đang theo học tiến sĩ ở London. Tính hướng là thích nữ, tính cách cởi mở, hướng ngoại, phóng khoáng trong chuyện tình cảm, thường xuyên thay đổi đối tượng hẹn hò – đó là ấn tượng chung của Hề Vi về cô.

 

Lúc đó, khi đến London Hề Vi không có ý định gặp cô, nhưng Chu tiểu thư lại rất hợp tác trong việc kết hôn giả, chủ động hẹn anh gặp mặt, và bất ngờ là, cuộc gặp gỡ diễn ra khá suôn sẻ. Nếu không tính đến chuyện kết hôn, chỉ đánh giá bản thân cô ấy, Hề Vi cảm thấy cô ấy là một người rất thú vị, có thể trở thành một người bạn thỉnh thoảng like dạo trong danh sách bạn bè WeChat.

 

Theo như anh biết, Chu Chỉ Ninh là người rất giỏi “Miệng nói một đằng, tay làm một nẽo”. Ví dụ như, Hề Vi biết rõ cô ấy làm gì sau lưng mọi người, chơi bời rất phóng túng, nhưng người nhà cô ấy lại hoàn toàn không hay biết, ngay cả Hề Vận Thành cũng cho rằng cô là một cô gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện và chu đáo.

 

Nói về chuyện kết hôn, cô đã nói với Hề Vi rằng: “Sao phải làm trái ý họ làm gì? Cứ kết hôn thôi, chẳng sao cả.”

 

Khi Hề Vi hỏi lợi ích của việc kết hôn này là gì, cô đã thẳng thắn nói: “Chỉ cần nghe lời gia đình là tôi có thể chia được nhiều tiền hơn.”

 

Một lý do hết sức đơn giản, đơn giản đến mức khiến người ta không thể phản bác được.

 

Còn lý do tại sao cô lại đột ngột về nước, Hề Vi không rõ lắm. Trong thời điểm đặc biệt này, rất có thể là có liên quan đến ông nội anh. Giống như một thương vụ làm ăn đang đến hồi gay cấn, hai bên giao dịch nên trực tiếp gặp mặt để thương lượng, cô ấy được lệnh đến để thuyết phục Hề Vi.

 

Sau khi nhận được thông báo, Hề Vi không định đi gặp. Ngay cả trong nội bộ gia đình anh còn chưa thống nhất được ý kiến, thì có gì để nói với đối phương?

 

Nhưng không ngờ, ngay khi vừa đáp xuống sân bay, Chu Chỉ Ninh đã gửi cho anh một tin nhắn WeChat với giọng điệu bông đùa: “Hề Vi, đã lâu rồi không gặp. Ở Hải Kinh nhà hàng nào ngon không? Làm phiền chủ nhà chiêu đãi một bữa nhé.”

 

“…”

 

Vì phép lịch sự tối thiểu, cũng là để đáp lễ cô đã từng mời khách ở London, Hề Vi không tiện từ chối, đành phải đích thân ra sân bay đón Chu Chỉ Ninh, đưa cô ấy đi ăn.

 

Lúc ra ngoài trời đã hơi tối, xe của Hề Vi lại không có ở đây, vì vậy để thuận tiện, anh đành mượn xe của Chung Thận.

 

Lúc này Chung Thận đã tan làm, đang trên đường về nhà. Hề Vi gửi tin nhắn WeChat báo cho cậu biết: “Tôi ra sân bay đón người, lái xe của cậu một lát.”

 

Trọng tâm của Chung Thận không nằm ở chiếc xe: “Người nào mà phải cần anh đích thân đi đón vậy?”

 

Hề Vi không định kể chi tiết, nhưng cũng không cần thiết phải giấu giếm: “Người được sắp đặt kết hôn với tôi, Chu Chỉ Ninh.”

 

“…”

 

Việc Hề Vi đột ngột đi gặp đối tượng kết hôn khiến người ta không khỏi lo lắng. Biết anh đang lái xe không tiện nhắn tin, Chung Thận đổi sang gọi thoại, có chút buồn bực nói: “Vậy là tối nay anh không về ăn cơm à? Em đã nghĩ xong tối nay nấu món gì rồi, tiếc thật.”

 

Hề Vi đáp: “Để lần sau.”

 

Chung Thận có chút không yên tâm: “Chắc chắn sẽ có lần sau hả? Sẽ không phải là sau khi anh gặp cô ấy một cái là đồng ý kết hôn luôn, sau đó không bao giờ quay lại nữa chứ?”

 

“Sẽ không.” Câu trả lời như vậy có vẻ như đang hứa hẹn điều gì đó với Chung Thận, hơi mơ hồ, Hề Vi nhấn mạnh lại thân phận bọn họ bây giờ là bạn bè: “Dù tôi có kết hôn hay không, chúng ta đều có thể cùng nhau ăn cơm, chuyện này có gì đâu.”

 

“Anh chắc chắn chứ?” Chung Thận thở dài u uất, “Nếu anh kết hôn mà em vẫn nấu cơm cho anh, chẳng phải em giống như tiểu tam phá hoại gia đình người khác sao?”

 

Hề Vi: “…”

 

Một trò đùa chẳng buồn cười chút nào, nhưng Hề Vi lại cảm thấy có chút buồn cười. Anh có lý do để nghi ngờ rằng Chung Thận hiện tại đang “Thả bay bản thân” rồi.

 

Quả nhiên, con người khi tháo xuống lớp mặt nạ còn mạnh mẽ hơn: Đối mặt với con người thật của mình, nói gì cũng thấy tự nhiên.

 

– Trước đây, khi bọn họ chưa quen biết, lúc Hề Vi vừa quyết định bao nuôi Chung Thận, anh đã xem qua một bản lý lịch cá nhân của cậu.

 

Trong bản lý lịch đó có giới thiệu sơ lược về hoàn cảnh gia đình, tình hình học tập, và bản thân Chung Thận. Trong đó có một câu mô tả: “Chung Thận là người nhiệt tình, tốt bụng, được mọi người yêu quý”, không biết do ai viết, có lẽ là sao chép từ một tài liệu nào đó của cậu.

 

Lúc đó Hề Vi chỉ lướt qua, không để tâm lắm, bây giờ nghĩ đến, tâm trạng lại hoàn toàn khác, anh chưa từng thấy khía cạnh này của Chung Thận.

 

Hề Vi im lặng một lúc, Chung Thận cũng không nói gì thêm. Nhưng cuộc gọi thoại vẫn chưa ngắt kết nối, trong tai nghe thi thoảng lại vang lên tiếng nhạc trong xe của đối phương, tiếng quần áo ma sát và những âm thanh nhỏ do cử động tạo ra.

 

Nhưng âm thanh đó chỉ có mình Chung Thận nghe thấy, Đường Du thấy cậu không nói gì nữa, tưởng rằng cuộc gọi đã kết thúc, nhịn không được buôn chuyện: “Vừa rồi cậu đang nói chuyện với Hề tổng à? Hiện tại hai người đang là quan hệ kiểu gì vậy, tôi có thể tò mò hỏi một chút được không?”

 

Cô ngồi hơi xa, giọng nói truyền vào điện thoại có chút không rõ, nhưng Hề Vi vẫn có thể nghe được. Câu trả lời của Chung Thận càng rõ ràng hơn: “Bạn bè bình thường thôi.”

 

“Tôi không tin.” Đường Du tự cảm thấy mình rất thông minh, “Tôi đã ngộ ra rồi, hai người có phải đang yêu đương không?”

 

“….”

 

Hề Vi nghe thấy Chung Thận phát ra một tiếng khịt mũi ngắn ngủi, giống như một nụ cười mơ hồ, nhưng giọng điệu rất nghiêm túc, nói với điện thoại: “Hề Vi, việc người khác cho rằng chúng ta đang yêu đương là vấn đề của em hay vấn đề của anh vậy?”

 

Đường Du giật mình kinh hãi, lúc này mới phát hiện ra bọn họ chưa ngắt máy.

 

Hề Vi đương nhiên nói: “Là vấn đề của cô ấy, quan hệ của chúng ta không thể bình thường hơn được nữa.”

 

“Nghe thấy chưa? Là vấn đề của cô.” Chung Thận nghiêm nghị quay sang phía người quản lý, chỉ chỉ vào điện thoại.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“…”

 

Đường Du như muốn ngất xỉu, thầm nghĩ, là vấn đề của ai cũng được, nhưng vấn đề là: Bạn bè bình thường mà như bọn họ sao? Không có gì để nói cũng không cúp máy, cứ giữ kết nối thoại làm gì? Nghe tiếng thở của nhau sao? Chuyện này có hơi…..

 

Nhưng Đường Du không dám chất vấn, cả quãng đường sau đó cô không dám nhiều lời nữa.

 

Đột nhiên Chung Thận nhắc đến một chuyện khác với Hề Vi: “Đúng rồi, anh còn nhớ không? Thứ Sáu tuần sau là sinh nhật của Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đó.”

 

Nói chính xác thì không phải là sinh nhật, mà là ngày chúng được Hề Vi đưa về nhà.

 

“Không nhớ.” Hề Vi đối xử với chó cũng như với con người, không mấy để tâm.

 

Thực ra anh không cảm thấy cần thiết phải tổ chức sinh nhật cho chó, thú cưng dù có thông minh đến đâu cũng không thể giống như con người, có ý thức kỷ niệm ngày này, chúng không hiểu được ý nghĩa của sinh nhật, nói là tổ chức sinh nhật để chúng vui vẻ, chi bằng nói là con người đang tự mình thỏa mãn chính mình.

 

Nhưng có một người quả thực cần được thỏa mãn, Chung Thận thăm dò thái độ của anh: “Năm nay em cũng muốn tổ chức cho chúng một bữa thật hoành tráng, nhưng bên anh… có thể làm phiền thư ký Phương hoặc ai đó đưa chúng ra ngoài không? Hay là tạm thời gửi nuôi ở nhà em đi?”

 

“Để tôi xem đã, tôi sẽ suy nghĩ lại.” Hề Vi không trả lời ngay lập tức.

 

Khi một người bước đến bước ngoặt của cuộc đời, mọi thứ đều trở nên rắc rối. Những thay đổi lớn, chẳng hạn như sau này sẽ ở bên ai, những thay đổi nhỏ, chẳng hạn như thay điện thoại, máy tính mới, thú cưng thì sao – đủ loại chuyện phiền phức ập đến, Hề Vi càng thêm nhớ cuộc sống quy luật, ổn định trước đây, trong lòng nảy sinh một cảm giác thôi thúc: Phải nhanh chóng giải quyết vấn đề, không thể trì hoãn thêm nữa.

 

Bọn họ câu được câu không nói chuyện cho đến khi đến sân bay, cuối cùng Chung Thận hỏi một câu: “Tối nay anh có về nghỉ ngơi không?”, Hề Vi nói có, Chung Thận nhắc nhở anh: “Chuyện em nói chiều nay, anh nhớ suy nghĩ kỹ nhé.”

 

Rõ ràng là đang gọi thoại, nhưng giọng điệu của cậu lại có thể biểu hiện được hiệu ứng sticker. Trước mắt Hề Vi như hiện lên hình ảnh của mấy chú chó, anh ậm ờ đáp một tiếng “Ừ”, cuối cùng cũng cúp máy.

 

Đường Du nói đúng, quả thực không giống bạn bè bình thường lắm. Chung Thận quá dính người, còn Hề Vi cứ như vậy mà chiều theo, chiều theo có nghĩa là ngầm đồng ý, ngầm đồng ý cũng gần như là nuông chiều, ranh giới tự nhiên cũng trở nên mờ nhạt.

 

Nhưng ít nhất là trong lúc cuộc sống đầy rẫy những muộn phiền, Chung Thận chính là lối thoát của anh, một chút nuông chiều cũng là một cách tự bao dung với bản thân mình.

 

Hề Vi không nghĩ nhiều nữa, dừng xe ở ngoài sân bay, gọi điện cho Chu Chỉ Ninh, hỏi cô đang ở đâu.

 

– Quả nhiên không hổ danh là tiểu thư giao thiệp rộng, hot girl mạng xã hội, lúc Hề Vi tìm thấy cô thì cô đang ở trong quán cà phê dùng điện thoại để edit vlog.

 

Hề Vi bước đến gần, Chu Chỉ Ninh ngẩng đầu lên mỉm cười: “Đến rồi.”

 

Rất tự nhiên, giống như thể bọn họ là bạn bè lâu năm vậy.

 

Hề Vi gật đầu chào hỏi: “Tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng rồi, đi thôi.”

 

Chu Chỉ Ninh cất điện thoại vào túi xách, vén tóc mai ra sau tai, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, rạng rỡ, nụ cười càng thêm rạng rỡ: “Không hỏi tôi vì sao lại về nước à?”

 

“Có thể đoán được.” Hề Vi giúp cô kéo vali hành lý, đối phương tự nhiên thì anh cũng dùng giọng điệu quen thuộc để trò chuyện, “Ông nội tôi đã nói gì với cô rồi phải không?”

 

Chu Chỉ Ninh đáp: “Còn có bố mẹ tôi nữa, các bậc trưởng bối đều cảm thấy chúng ta nên thân thiết hơn một chút thì mới tiện kết hôn. Lần trước là anh đến Anh thăm tôi, lần này đành phải để tôi đến thăm anh rồi.”

 

Giọng nói của cô êm ái, dễ nghe, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Hề Vi không chút che giấu, đánh giá gương mặt lạnh lùng như băng giá của anh: “Hề Vi, tâm trạng anh không tốt sao?”

 

“Cũng bình thường.”

 

“Hình như có chút khác so với lần gặp trước.”

 

“Khác thế nào?”

 

“Trông anh có vẻ chất chứa tâm sự.” Chu Chỉ Ninh thản nhiên nói, “Xem ra anh thật sự không muốn kết hôn, tôi còn tưởng anh chỉ là chưa suy nghĩ kỹ, còn muốn trì hoãn thêm một thời gian nữa.”

 

Hề Vi không phủ nhận.

 

Trò chuyện với người thông minh rất tiết kiệm thời gian và công sức, không cần phải xã giao giả tạo, Chu Chỉ Ninh đi thẳng vào vấn đề: “Tại sao vậy? Tôi cảm thấy chúng ta rất hợp nhau: Có thể nói chuyện được với nhau, sau khi kết hôn có thể làm bạn bè, chuyện tình cảm của ai thì người nấy chơi, không gây phiền phức cho đối phương, thật sự là mỗi người một lợi ích, đôi bên cùng có lợi.”

 

“Trong giới này có rất nhiều cặp vợ chồng chỉ trên danh nghĩa, trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, diễn xuất rất tài tình. Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ diễn còn giỏi hơn bọn họ, tiện thể giúp anh xây dựng hình tượng người đàn ông tốt, có lợi cho việc nâng cao hình tượng.”

 

Hề Vi: “…”

 

“Thích diễn xuất vậy, sao cô không đi làm diễn viên?” Hề Vi buột miệng nói ra, nhận ra có chút châm chọc, bèn bổ sung thêm một câu, “Hình tượng của cô rất tốt, làm minh tinh cũng đủ tiêu chuẩn.”

 

Chu Chỉ Ninh nhún vai, rất tỉnh táo: “Bây giờ tôi đăng ảnh được khen xinh đẹp, nếu thật sự đi đóng phim, cư dân mạng sẽ mắng tôi xấu xí cho xem. Hơn nữa tôi cũng không có hứng thú.”

 

Cô mỉm cười: “Nhưng đúng là tôi có quen biết một số người trong giới giải trí, cũng từng nghe qua tin đồn về anh. Anh có quen Hoàng Di không? Cô ấy là bạn tốt của tôi đó.”

 

Hoàng Di, con gái của Hoàng Khải Chinh.

 

– Hề Vi từng nghe Phương Trữ kể, Hoàng Khải Chinh lo lắng sự nghiệp không ai kế thừa, bởi vì cô con gái rượu của ông ta – Hoàng tiểu thư một lòng muốn dấn thân vào giới giải trí, muốn làm đạo diễn.

 

Lần trước nghe được chuyện phiếm này, cũng là vì Chung Thận.

 

Hề Vi dừng bước, tò mò hỏi: “Cô ấy nói gì với cô?”

 

Hết chương 31.

Chương 31: Nuông Chiều

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên