Chương 32: Bữa Tối Bốn Người

 

Chương 32: Bữa Tối Bốn Người

 

Thế hệ thứ hai, thứ ba trong giới tư bản phần lớn đều quen biết nhau, cho dù không thân thiết thì cũng có chút xã giao ngoài mặt, việc Chu Chỉ Ninh quen biết Hoàng Di cũng không có gì lạ.

 

Hề Vi cũng từng gặp qua Hoàng tiểu thư, nhưng vì bố cô ấy và Hề gia bất hòa nên chỉ dừng lại ở mức gặp mặt, hoàn toàn xa lạ.

 

Hai người xuất phát từ sân bay, đến nhà hàng Hề Vi đã đặt trước, trên xe lấy Hoàng Di làm đề tài để bắt chuyện.

 

“Cô ấy có kể với tôi về chuyện của anh và Chung Thận.” Chu Chỉ Ninh thẳng thắn nói, “Tôi thường xuyên ở nước ngoài, cách xa giới trong nước một chút, chỉ biết Chung Thận rất nổi tiếng, chưa từng xem qua tác phẩm của cậu ấy. Nếu Hoàng Di không nói, tôi còn không biết, thì ra cậu ấy là được anh nâng đỡ, vậy mà trên mạng một chút tiếng gió cũng không có.”

 

Hề Vi đang lái xe, thản nhiên đáp: “Cũng không hẳn, Chung Thận là một diễn viên giỏi, không có tôi nâng đỡ thì cậu ấy cũng sẽ nổi tiếng.”

 

Chu Chỉ Ninh rất giỏi quan sát sắc mặt, không biết cô đã nhìn ra được điều gì từ vẻ mặt của anh, bỗng nhiên cười, nói: “Lời đồn quả nhiên không sai, hai người có tình cảm không bình thường. Tôi có thể mạo muội hỏi một câu, anh không muốn kết hôn là vì Chung Thận sao?”

 

“…”

 

Chu tiểu thư ba câu không rời chủ đề, quả nhiên là người được phái đến để thuyết phục Hề Vi kết hôn.

 

Thật ra trước khi gặp mặt tối nay, Hề Vi không định nói chuyện nhiều với cô. Dù sao cô cũng là người ngoài, mâu thuẫn nội bộ của Hề gia không cần thiết phải liên lụy đến cô, Hề Vi chỉ cần tiếp đãi cô chu đáo, sau đó tiễn cô đi, không thất lễ là được.

 

Nhưng lúc này Hề Vi đột nhiên cảm thấy, Chu Chỉ Ninh trong chuyện này có tính chủ động, không giống anh hoàn toàn bị động. Không bằng nhân cơ hội này tâm sự với cô một chút, hôn nhân là chuyện của hai gia đình, nhưng chung quy lại là chuyện của hai người, quyền lựa chọn nằm trong tay bọn họ.

 

Hề Vi không trả lời trực tiếp câu hỏi đó, suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi chỉ có thể thành thật nói với cô, tôi thật sự không muốn kết hôn. Còn vì sao, không phải là vấn đề chính. Thật ra trước khi cô đến tôi vừa cãi nhau với người nhà xong, ông nội tôi nói tôi không kết hôn thì cút khỏi Hoa Vận – bọn họ không nói với cô sao?”

 

Chu Chỉ Ninh lắc đầu: “Ồn ào đến vậy sao? Tôi nhận được tin tức vào tuần trước, nghe nói anh có hơi sợ kết hôn…”

 

“‘Sợ kết hôn’.” Ngoài cửa sổ xe đèn đường bắt đầu sáng lên, Hề Vi nhìn chằm chằm con đường phía trước, nhấm nháp ba chữ này, “Không muốn kết hôn không đồng nghĩa với sợ kết hôn, người nhà tôi cho là như vậy, là bởi vì gỡ bỏ cái mác này, họ càng không hiểu tôi, không nói lý lẽ được. Giống như ông nội tôi đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao tôi lại là gay.”

 

Cùng là người đồng tính, Chu Chỉ Ninh hiểu tâm trạng của anh, nhưng người với người dù sao cũng không giống nhau: “Tôi thấy anh hơi để ý quá đấy – nói như vậy anh có phiền không?”

 

Vẻ mặt Hề Vi như thể, cứ việc nói.

 

Chu Chỉ Ninh nói: “Theo tôi thấy, hôn nhân, hoặc là yêu đương – tóm lại, chuyện xác định quan hệ với người khác, anh kiên quyết từ chối nó, chưa chắc là vì không quan tâm, không muốn, mà cũng có thể là vì quá coi trọng nó.”

 

Hề Vi khó hiểu nhìn cô một cái.

 

Chu Chỉ Ninh nói: “Trong lòng anh đã phóng đại ảnh hưởng của nó, cho nên mới cự tuyệt nó đến gần. Nếu như anh xem nhẹ nó, cho dù là kết hôn thương mại hay là yêu đương, đều chỉ là một chuyện nhỏ nhặt bình thường, tùy tiện bắt đầu, tùy tiện kết thúc, không đáng để tốn công phản kháng, không phải sao?”

 

Hề Vi cười một tiếng: “Nói cũng có lý.”

 

Mỗi người đều có logic cuộc sống của riêng mình, Chu Chỉ Ninh là người có suy nghĩ. Nhưng Hề Vi không cho rằng vấn đề của mình là quá coi trọng, anh không tranh luận, chỉ nói: “Nhưng tôi không phải như vậy, cô không hiểu tôi.”

 

Chu Chỉ Ninh cười cười: “Tôi đúng là không hiểu anh, chỉ nói chút suy nghĩ của bản thân thôi, anh cứ nghe vậy, không đồng ý cũng không sao.”

 

Cô một bộ buôn bán không thành nhưng vẫn còn nghĩa khí, ngược lại khiến người ta nhìn bằng con mắt khác.

 

Nói đến đây, “Vụ buôn bán” này e rằng cũng thật sự không thành.

 

Trong xe nhất thời yên tĩnh, chỉ còn lại âm thanh của hệ thống định vị thông báo tình hình giao thông. Chu Chỉ Ninh cúi đầu xem điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai.

 

Hề Vi đặt chỗ ở một nhà hàng tư nhân, đầu bếp rất nổi tiếng ở thành phố Hải Kinh, ông chủ biết Hề Vi muốn đến nên đã tự mình tiếp đón, kêu nhà bếp chuẩn bị món ăn trước chờ anh.

 

Còn mười phút nữa là đến nơi, Hề Vi tập trung lái xe, Chu Chỉ Ninh đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Hoàng Di vừa nhắn tin, muốn đến tìm tôi, chúng ta ăn cơm có thể thêm một chỗ cho cô ấy không?”

 

“…”

 

Quả nhiên là Chu Chỉ Ninh ở nước ngoài quá lâu, ngay cả chuyện bát quái rắc rối của Hề gia và nhà họ Hoàng cũng không biết, cũng có thể là đã quên mất rồi.

 

Bất quá điều này cũng gián tiếp chứng minh Hoàng tiểu thư không nói chuyện riêng với cô về vấn đề này, Hề Vi thấy không sao cả: “Có thể.”

 

Chu Chỉ Ninh lập tức gửi định vị nhà hàng cho Hoàng Di, sau đó nói về người bạn này: “Thật ra lần này tôi về nước một là vì gặp anh, hai là vì gặp cô ấy.”

 

Hề Vi sửng sốt, ngộ ra: “Hai người không phải bạn bè bình thường?”

 

“Tạm thời là vậy.” Chu Chỉ Ninh cười thần bí, “Tôi đang cố gắng để trở nên không bình thường.”

 

“Cô ấy cũng là les?”

 

“Không, nhưng tôi thích con gái thẳng.”

 

“…”

 

Hề Vi nghẹn họng, không biết nên nói cái gì cho phải. Chu Chỉ Ninh lại rất giỏi tìm chủ đề chung: “Anh có biết không? Hoàng Di rất thích Chung Thận.”

 

Biểu cảm trên mặt Hề Vi chợt khựng lại: “Thích?”

 

“Nên nói là, thưởng thức?” Chu Chỉ Ninh đổi một từ khác, “Cô ấy là đạo diễn mà, theo lời cô ấy nói, không có đạo diễn nào là không thưởng thức diễn viên giỏi. Trước đây cô ấy từng than thở với tôi, nói là có một bộ phim điện ảnh mời Chung Thận đóng vai nam chính – kịch bản được trau chuốt kỹ lưỡng, đầu tư không ít, diễn viên cơ bản đều đã chốt, vạn sự đã sẵn sàng chỉ còn thiếu nam chính, kết quả Hoàng Di vừa mở lời Chung Thận đã từ chối. Lý do là, cậu ấy không muốn anh không vui.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“…..”

 

Đây là lần đầu tiên Hề Vi nghe nói đến chuyện này: “Có chuyện này sao?”

 

“Đúng vậy, thế mà anh lại không biết.” Tính bát quái của Chu Chỉ Ninh nhất thời nổi lên, “Bởi vì bên ngoài đồn đại chú Hoàng đang chọn con rể, có thể là cậu ấy sợ anh hiểu lầm. Cậu ấy đã để ý đến anh như vậy, sao lại không nói với anh chứ? Rốt cuộc thì hai người là quan hệ gì?”

 

“Trước đây là bao dưỡng, bây giờ là bạn bè.” Hề Vi tránh nặng tìm nhẹ, trả lời rất qua loa.

 

Chu Chỉ Ninh không tin: “Thật sao? Nhưng tôi nghe nói anh và cậu ấy ở bên nhau bảy năm rưỡi, chỉ nhìn thời gian thôi đã rất khác thường rồi, không có tình cảm thì không thể duy trì lâu được như vậy, đúng không? Mối tình lâu nhất của tôi cũng không quá bảy tháng.”

 

“…”

 

Hề Vi không quen nói chuyện sâu xa, nhưng Chu Chỉ Ninh ngay cả chuyện riêng tư muốn theo đuổi Hoàng Di cũng nói ra không chút che giấu, quan hệ của anh và Chung Thận cũng không phải là không thể nói.

 

Có thể nói, nhưng dăm ba câu thì lại không nói rõ ràng được. Trên mặt Hề Vi hiện lên vẻ phức tạp, anh giản lược, nói: “Giữa tôi và cậu ấy từng có một hiểu lầm rất lớn, sau khi hiểu lầm được hóa giải thì làm bạn bè.”

 

“Cậu ấy thích anh.” Chu Chỉ Ninh khẳng định nói.

 

Hề Vi không đáp lời, thái độ là ngầm thừa nhận.

 

Chu Chỉ Ninh phỏng đoán: “Anh từ chối cậu ấy?”

 

“Chưa, tôi nói là suy nghĩ mấy ngày.”

 

Hề Vi không che giấu, Chu Chỉ Ninh cảm thấy, vẻ mặt của anh có chút đáng để suy ngẫm, bởi vì không có kiêu ngạo đắc ý hoặc ngại ngùng của người được theo đuổi, ngay cả một nụ cười cũng không có, bình tĩnh đến mức khiến người ta hoài nghi anh đang cố ý che giấu cảm xúc.

 

Nhưng Hề Vi vốn dĩ là người trầm tính lạnh lùng, Chu Chỉ Ninh không nhìn thấu, không khỏi cảm thán: “Theo kinh nghiệm của tôi, tất cả những lời từ chối không dứt khoát đều tương đương với đồng ý, nói trắng ra thì ‘Suy nghĩ’ là muốn treo người ta, mập mờ thêm mấy ngày. Với người khác thì tôi đều hiểu như vậy, nhưng đặt trên người anh thì……”

 

“Tôi thì sao?”

 

“Khó nói lắm.” Chu Chỉ Ninh cười, nói, “Tính cách bạn gái cũ của tôi hồi rất lâu về trước có chút giống anh, đến bây giờ tôi cũng không biết, rốt cuộc thì cô ấy có thích tôi hay không.”

 

Hề Vi: “…”

 

Cô thật sự rất bát quái, lại hỏi Hề Vi: “Tôi rất tò mò, anh có thật sự đang suy nghĩ không? Suy nghĩ thế nào?”

 

Câu hỏi này khiến Hề Vi nghẹn lời.

 

Từ ý nghĩa bề mặt của từ “suy nghĩ”, suy nghĩ lý trí của Hề Vi không hề cân nhắc xem bản thân có nên tiếp nhận Chung Thận hay không, anh cũng không biết có gì đáng để suy nghĩ – không tồn tại vấn đề kinh tế, không cần mài giũa cuộc sống, đối với nhân phẩm và gia đình của nhau cũng có hiểu biết, cái gọi là suy nghĩ chẳng qua là tạm thời gác lại, đồng ý hay không đều ở trong một ý niệm của anh.

 

Hề Vi im lặng một lúc, không muốn nói chuyện này với Chu Chỉ Ninh, lái chủ đề trở lại: “Chúng ta vẫn nên bàn bạc xem làm thế nào để hủy hôn ước đi.”

 

“…” Chu Chỉ Ninh thở dài, “Thôi được rồi, hợp tác giảng cầu lưỡng tình tương duyệt, anh từ chối như vậy, tôi cũng không tiện miễn cưỡng nữa. Nhưng anh biết đấy, chuyện này tôi không có quyền quyết định, anh nói chuyện với tôi cũng vô dụng.”

 

Hề Vi nói: “Sao lại vô dụng? Nếu như chúng ta đều không muốn kết hôn, bọn họ còn có thể ép cả hai sao?”

 

Chu Chỉ Ninh “Hừ” một tiếng: “Muốn tôi từ chối hôn ước với anh trước à? Tôi không có lá gan đó.”

 

“…”

 

Không có gan là giả, cô không muốn tự tìm phiền phức cho mình là thật.

 

Hề Vi không nói lời khách sáo vô dụng, rất thực tế nói: “Cứ coi như giúp tôi một việc. Đổi lại, tôi cũng giúp cô làm một việc, bất kể phương diện nào, chỉ cần là tôi có thể làm thì đều được.”

 

Lời đã nói đến mức này rồi, Chu Chỉ Ninh cũng không khách sáo: “Thật sao? Để tôi suy nghĩ xem.”

 

Nghĩ đến, phiền não trong cuộc sống của cô cũng không nhiều, nhưng trước mắt vừa vặn có một cái.

 

Lúc này xe đã lái đến trước cửa quán ăn tư nhân, là một gian tứ hợp viện nằm trong con hẻm nhỏ. Chu Chỉ Ninh liếc nhìn tấm biển hiệu, đột nhiên nói: “Mười phút nữa Hoàng Di đến, hay là anh gọi Chung Thận đến đây luôn?”

 

“…”

 

Hề Vi khó hiểu: “Gọi cậu ấy đến làm gì?”

 

“Đến để bàn bạc chuyện phim ảnh với Hoàng đạo diễn của chúng ta chứ sao.” Chu Chỉ Ninh chớp chớp mắt, “Bộ phim kia của cô ấy Chung Thận không diễn, mãi vẫn không tìm được diễn viên phù hợp hơn, lo lắng rất lâu rồi.”

 

Hề Vi hiểu ra: “Nhưng đây không phải là chuyện tôi có thể quyết định, nhận hay không nhận phim là chuyện của Chung Thận, cậu ấy chưa chắc đã muốn đến.”

 

“Trước đây cậu ấy không nhận chẳng phải là vì anh sao, bây giờ anh đã đồng ý, cậu ấy hẳn là cũng không có ý kiến gì nữa. Lùi một bước mà nói, hẹn cậu ấy đến ăn cơm chắc cũng không có vấn đề gì chứ? Chuyện phim ảnh có thể từ từ bàn.”

 

Chu Chỉ Ninh bất chợt nhận ra, vẻ mặt trêu chọc: “Hề Vi, không phải anh thật sự không vui đấy chứ? Để ý Hoàng Di?”

 

“…”

 

Cô đã nói như vậy, đương nhiên là Hề Vi không để ý rồi, anh lấy điện thoại ra gọi cho Chung Thận.

 

— Cứ như vậy, bữa tối vốn dĩ đơn giản chỉ có hai người, biến thành bữa tiệc bốn người nửa quen nửa lạ.

 

Hết chương 32.

Chương 32: Bữa Tối Bốn Người

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên