Chương 32: Con Trai Của Thầy Mạnh Không Thể Nào Dốt Toán Như Thế Được!
Đậu Đen trở về ngôi nhà đã xa cách bấy lâu nên cực kỳ phấn khích, cứ đi hai bước lại ngoái đầu một lần, dẫn Tống Mộc Qua lên phòng vui chơi hoạt động của nó ở tầng ba.
Chó độc thân nên được ở riêng một tầng, đường chạy thích hợp cho chó chui qua thì Tống Mộc Qua cũng vừa khéo chui lọt, một đứa trẻ và một con chó chơi đùa đến mức chẳng còn biết Toán học là cái chi chi.
Tống Hề Đào đứng ở cửa, cả con lẫn chó đều chẳng có đứa nào mời cậu chơi cùng, chỉ có Mạnh Tư Trình là mời cậu uống trà. Xã giao của người trưởng thành là thế đấy, những lúc chỉ biết trố mắt nhìn nhau thì pha chút trà uống chơi cho đỡ ngại.
Tống Hề Đào lén lút lấy điện thoại ra tìm kiếm, “người khác mời uống trà thì mình nên từ chối như thế nào cho khéo léo”, và rồi cậu nhìn thấy một cách từ chối uống trà dài hạn.
“Dạo này tôi đang điều dưỡng cơ thể, bác sĩ bảo tôi hạn chế uống trà.”
“Tôi còn muốn ngủ sớm, uống trà vào tôi sẽ mất ngủ.”
Mạnh Tư Trình thu tay đang định pha trà lại, tùy cơ ứng biến: “Vậy nói chuyện phiếm chút đi, tôi đang định sửa sang một phòng trẻ em, cậu có gợi ý gì không?”
Thà uống trà còn hơn.
Tống Hề Đào đáp: “Tôi có phải nhà thiết kế đâu.”
“Cậu là họa sĩ mà, chắc chắn là gu thẩm mỹ tốt hơn tôi.” Thế mà Mạnh Tư Trình lại có chuẩn bị trước, bật máy chiếu trong phòng khách lên: “Tôi nhờ người thiết kế vài bản rồi, cậu xem trẻ con sẽ thích kiểu nào?”
Máy chiếu đập ngay vào mắt Tống Hề Đào, cậu vừa ngước lên là thấy, bèn nói qua loa: “Đều được cả, cái nào cũng đẹp.”
Thay người khác đưa ra lựa chọn là phải chịu trách nhiệm đấy, Tống Hề Đào đâu có ngốc.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Tấm này thì sao?”
Tống Hề Đào trả lời cho có lệ: “Cũng được.”
Mạnh Tư Trình chốt: “Vậy làm theo tấm này đi, tôi thích phong cách này.”
Ồ? Phong cách Mạnh Tư Trình thích à? Tống Hề Đào tò mò nhìn kỹ lại, thì thấy một căn phòng công thức Toán học sặc mùi công nghệ. Trần nhà và sàn nhà toàn là công thức, ngẩng đầu thấy hàm số, cúi đầu nhớ dãy số, em bé sống ở đây chắc chắn nhớ công thức nhanh lắm.
Tống Hề Đào kinh hãi, không hiểu vì sao mình lại cuống lên, cậu lo Mạnh Tư Trình thực sự sẽ thiết kế phòng trẻ em như thế. Mặc dù chẳng liên quan gì đến cậu, nhưng cứ thấy lo lo là sao nhỉ!
Tống Hề Đào hồn nhiên chui vào bẫy: “Tôi thấy không ổn đâu, hay là xem lại mấy cái trước đó xem sao?”
Mạnh Tư Trình thắc mắc: “Không ổn à? Toán học phải được rèn luyện từ bé, không nhớ được công thức thì học thuộc lòng trước. Tôi lấy cảm hứng từ một cái bao cách nhiệt ly nước đấy.”
Hắn kéo ngăn kéo, lấy ra ba cái bọc ly bằng giấy từ bên trong ra, đẩy đến trước mặt Tống Hề Đào: “Cậu xem, đây là thứ rất quan trọng với tôi, tôi đã đặc biệt cất trong két sắt ngân hàng đấy, dạo trước ngân hàng thông báo gia hạn phí nên tôi mới nhớ ra.”
Tống Hề Đào không thể tin nổi trừng mắt nhìn ba cái bọc ly quen thuộc đó, cậu nhón lấy một cái, bên trên có in một công thức bị sai, sau khi được Mạnh Tư Trình nhắc nhở, cậu đã tiêu hủy lô bọc ly đó rồi. Mấy cái bọc ly phiên bản giới hạn mà Mạnh Tư Trình đang giữ, là cái cậu dùng lúc đưa sữa đậu nành cho Mạnh Tư Trình trong ba ngày liên tiếp!
“Sao cậu vẫn còn giữ?!” Tống Hề Đào lật qua lật lại xem, không dám tin vào mắt mình.
Thế mà Mạnh Tư Trình vẫn còn giữ ư? Trước đó họ còn chưa từng nói chuyện với nhau, tại sao Mạnh Tư Trình lại giữ lại? Cậu hoàn toàn không dám nghĩ sâu xa, cảm giác cứ như mùa đông không dám nhòm ngó mầm xuân đang vùi sâu dưới lớp đất vậy. Tống Hề Đào bỗng chốc thấy lòng mình xao động.
Giữ lại ư?
Mạnh Tư Trình trầm ngâm, thật đáng mừng, xem ra không phải rác hắn nhặt về, mà là Tống Hề Đào tặng hắn.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Cậu từng thấy à? Tiếc là tôi không nhớ ra nổi làm sao mình có được nó.”
“Là…. quầy bán đồ ăn sáng ở cổng trường số 7 dùng đấy.” Tống Hề Đào thầm cảm thấy thật may mắn vì Mạnh Tư Trình đã mất trí nhớ.
Mạnh Tư Trình gật gù: “Cậu nói xem, sao một người bán đồ ăn sáng lại thông minh thế nhỉ, chắc giờ người đó mở chuỗi cửa hàng ăn sáng rồi cũng nên. Vẽ cũng rất đẹp, đem công thức toán học lồng ghép vào đời sống thường ngày thế này, tôi thực sự rất thích.”
Đang yên đang lành khen tôi làm gì?
Tống Hề Đào mím môi: “Không có đâu, sập tiệm rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Hửm?”
Tống Hề Đào: “In sai công thức, bị học sinh giỏi tố cáo rồi.”
Mạnh Tư Trình biết rõ còn hỏi: “Ai mà thất đức thế? Căn phòng trẻ em chủ đề Toán học này của tôi cũng lấy cảm hứng từ đây đấy.”
Tống Hề Đào không nhịn được lên tiếng biện hộ: “Rõ ràng là hai cái đó hoàn toàn khác nhau mà! Cậu là in hết cả đống công thức mười hai năm học lên đấy rồi còn gì!”
Mạnh Tư Trình cuồng Toán thiết kế linh tinh, thế mà còn định đổ vạ cho cậu! Nhỡ đâu Mộc Qua tưởng cậu cũng giống Mạnh Tư Trình là một ông bố đáng sợ thì sao!
Mạnh Tư Trình đáp: “Gu thẩm mỹ của tôi là thế, cho nên mới phải thuê người thiết kế chứ.”
Tống Hề Đào khoanh tay: “Xem lại mấy cái trước đi.”
“Hửm?” Mạnh Tư Trình bấm PPT, ung dung quay lại từ đầu: “Nhà gỗ trong rừng, hàng hải, vũ trụ sao trời, robot, phòng ô tô.”
Chủ yếu khác biệt ở chiếc giường thiết kế riêng, có cái tạo hình nhà gỗ nhỏ trong rừng, có cái là thuyền hải tặc, có cái là xe lửa nhỏ. Tống Hề Đào nghiêm túc thưởng thức, phát hiện những mẫu thiết kế tâm huyết này thực sự rất đẹp, mẫu nào cậu cũng thấy thích cả. Lúc cậu đang định nói đại một cái nào đó cũng còn hơn cái phòng Toán học kia, thì Tống Mộc Qua lạch bạch chạy xuống uống nước, nhìn thấy chiếc giường hình tàu vũ trụ trên máy chiếu, cậu bé quệt miệng một cái rồi bảo: “Cái này ngầu quá!”
Nói xong, cậu bé lại chạy biến lên lầu chơi trốn tìm với Đậu Đen. Cậu bé giấu cái hộp nhỏ có mùi thịt bò khô ở đâu Đậu Đen cũng tìm ra được.
Mạnh Tư Trình chốt: “Vậy chọn cái này.”
Tống Hề Đào: “…” Qua Qua ơi, con có biết con vừa làm cái gì không hả?
Mạnh Tư Trình cất mấy cái bọc ly bằng giấy vào ngăn kéo, rồi lấy ra một chùm chìa khóa: “Ngày mai tôi phải đi chấm thi tập trung, Đậu Đen ở nhà một mình, cậu có thể đưa Qua Qua sang chơi, tiện thể dắt chó đi dạo giúp tôi.”
“Lát nữa tôi sẽ cài đặt nhận diện khuôn mặt cho cậu và Qua Qua luôn.”
Tống Hề Đào không dám nhận chùm chìa khóa nóng bỏng tay này: “Thế này thì có chút không tiện lắm.”
Mạnh Tư Trình: “Chẳng lẽ cậu muốn qua lúc tôi đang ở nhà à?”
Tống Hề Đào: “…”
Tiếng động trên lầu dần nhỏ đi, cả chó lẫn người đều im re.
Tống Hề Đào suy nghĩ một chút, bỗng giật mình hoảng hốt chạy vội lên lầu xem, quả nhiên, thấy thằng con mình đang dựa vào người Đậu Đen ngủ say sưa trong hố cát.
Đậu Đen nằm im giả vờ ngủ, cái đuôi cứ quất qua quất lại vỗ vào lưng Tống Mộc Qua, trông như thể nó có mười năm kinh nghiệm dỗ trẻ nhỏ ngủ vậy.
Mạnh Tư Trình hạ thấp giọng: “Muộn thế này rồi, hay là ngủ lại đây đi, tôi có phòng trống.”
“Không cần đâu!” Tống Hề Đào đỡ Tống Mộc Qua dậy: “Qua Qua, về nhà thôi.”
Tống Mộc Qua gọi mãi không dậy nổi, ngày đầu tiên nghỉ hè, chơi với Đậu Đen đến tận mười giờ, đã quá giờ ngủ bình thường của cậu bé lâu rồi. Tống Hề Đào quay sang nhìn Mạnh Tư Trình: “Cậu gọi một tiếng Tống Mộc đi.”
Giáo viên Toán vừa mở miệng, Tống Mộc Qua sẽ bật dậy đòi làm bài tập ngay tại chỗ cho xem.
Mạnh Tư Trình giả câm trêu Tống Hề Đào một lúc rồi bảo: “Tôi đưa hai người về.”
Tống Hề Đào càu nhàu: “Cậu nói nhỏ thế làm gì.”
Mạnh Tư Trình bế Qua Qua lên, còn Tống Hề Đào thì dắt Đậu Đen, hai người đổi con cho nhau, thân thiết như người một nhà.
Mạnh Tư Trình đường hoàng bước vào cửa nhà họ Tống, còn tham quan phòng ngủ của Tống Mộc Qua một chút, nhìn là biết do Tống Hề Đào thiết kế, Mạnh Tư Trình âm thầm ghi nhớ vài chi tiết đặc biệt.
Đậu Đen ở đây một tuần, đồ đạc của nó vứt lung tung khắp nơi, xem ra là hòa nhập cuộc sống khá tốt.
Mạnh Tư Trình xoa đầu chó, hỏi: “Ở đây hay về nhà với tao?”
Đậu Đen không nói gì, chui tọt vào cái ổ đệm nước sang chảnh của nó. Tống Hề Đào nở nụ cười tươi rói, tốt quá rồi, thế này thì ngày mai cậu không phải đưa Mộc Qua sang nhà Mạnh Tư Trình chơi với chó nữa. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Đậu Đen chui ra khỏi đệm nước, trong miệng còn ngậm một tờ tranh phác thảo bỏ đi của Tống Hề Đào. Trên bức tranh là hình ảnh nam chính đang mang bầu rõ rành rành ra đó!
Dạo gần đây Tống Hề Đào đang vẽ truyện tranh thể loại nam nam sinh tử, cậu không dám cho Tống Mộc Qua nhìn thấy, nhưng ban ngày con trai không có ở nhà, cậu mở cửa phòng để vẽ, Đậu Đen cứ chạy ra chạy vào, thế mà lại trộm mất một bức tranh! Tống Hề Đào vội vàng giật lại tờ giấy từ trong miệng chó, đúng là cái đồ chó nham hiểm mà!
Cậu vừa ăn thịt xiên nướng vừa phác thảo nhân vật, thịt xiên lỡ rớt ra làm bẩn tranh, cậu đã vứt vào thùng rác rồi, thế mà còn bị bới ra! Đậu Đen nhìn bức tranh rồi “gâu” một tiếng, liếm liếm lưỡi, báo cho Mạnh Tư Trình biết là nó muốn ăn món ăn vặt có cái mùi trên tờ giấy đó. Chó nhỏ đáng thương, ăn nhờ ở đậu, lén giấu rác đi, chỉ đợi chủ nhân về là đòi đi mua.
Mạnh Tư Trình hiểu ý: “Trên giấy của cậu có cái gì?”
Tống Hề Đào giấu tay ra sau lưng, vò nát tờ giấy thành một cục: “Chẳng có gì cả!”
Mạnh Tư Trình hỏi lại: “Ý tôi là mùi gì ấy.”
Tống Hề Đào: “Thịt thăn nướng!”
Mạnh Tư Trình: “Đậu Đen muốn ăn cái đó.”
“Ồ.” Tống Hề Đào hú hồn một phen, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe thấy Mạnh Tư Trình nói….
“Những sáng tạo nghệ thuật của cậu và Thời Lưu, tôi hoàn toàn có thể hiểu được, không cần phải tránh tôi đâu.” Mạnh Tư Trình tỏ vẻ mình hiểu biết rộng rãi, nói: “Văn hóa là đa dạng mà, trên giờ Toán tôi tịch thu được nhiều lắm.”
Tống Hề Đào: “…” Học sinh giỏi lớp chọn của các người cũng xem nam nam sinh tử á?
Mạnh Tư Trình dắt chó rời đi: “Ngủ ngon.”
Tống Hề Đào nhỏ mọn chỉ tiễn ra đến thang máy, đợi cửa thang máy khép lại rồi mới sực nhớ ra, Mạnh Tư Trình dắt chó đi mất rồi. Cậu quay lại đóng cửa, khóe mắt liếc qua tủ giày ở huyền quan, nhìn thấy một chùm chìa khóa nhà Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình dắt Đậu Đen chạy bộ, cố tình đi ngang qua chợ đêm, mua cho nó một xiên thịt thăn làm phần thưởng.
“Chỉ được một xiên thôi, ăn xong về nhà.”
Bao giờ mới có thể dắt chó đi dạo xong rồi thuận tiện mua bữa khuya mang về cho Tống Hề Đào nhỉ?
Ngày mai bắt đầu chấm bài thi để định ra tiêu chuẩn chấm điểm, mình có nên lợi dụng chức quyền đề nghị chấm lỏng tay một chút không? Mà thôi, lớp một thì lỏng tay kiểu gì được, tổng cộng cũng chẳng có đến hai bước giải.
Ngày hôm sau, Tống Hề Đào tỉnh dậy, việc đầu tiên là mở ngăn đá tủ lạnh, lấy hai cái đùi gà to ra rã đông.
À không đúng, Đậu Đen về nhà rồi.
Tống Hề Đào nhìn cái đùi gà, thôi kệ đi, cậu và Mộc Qua ăn vậy.
Cậu cẩn thận chế biến đùi gà, Tống Mộc Qua cắn một miếng rồi đặt xuống ngay: “Ba ơi, mình đi thăm Đậu Đậu đi!”
Tống Hề Đào hung hăng hậm hực gặm đùi gà, trong lòng thấy nhớ cái cảnh Đậu Đen ngoan ngoãn ăn cơm cậu nấu biết bao.
“Đậu Đen đang ở nhà thầy Mạnh.” Tống Hề Đào nhắc nhở: “Ba nhớ là con có bài tập hè đấy, con không sợ thầy Mạnh kiểm tra bài tập à?”
Tống Mộc Qua: “Thầy Mạnh không có ở nhà, mình chỉ sang một lúc thôi mà.”
Trẻ con ngây thơ vô số tội, còn Tống Hề Đào thì lo trước tính sau.
Ting ting, Mạnh Tư Trình gửi tin nhắn WeChat đến.
[Tôi đang chấm thi, cậu cho Đậu Đen ăn giúp tôi nhé.]
Tống Hề Đào cầm chùm chìa khóa ở huyền quan lên: “Đi thôi.”
Hai người chơi đến mười một giờ trưa, Tống Hề Đào sợ Mạnh Tư Trình về nhà ăn cơm trưa nên giục con trai về nhà.
“Ba ơi, Đậu Đậu ở nhà cô đơn quá, mình mang nó về nhà được không ba? Tối chúng ta lại đưa sang trả.”
Tống Hề Đào mặc cả: “Thế con phải làm hai trang bài tập Toán mỗi ngày nhé.”
Tống Mộc Qua: “Ba ơi, để con suy nghĩ mấy ngày đã.”
Đậu Đen quyến luyến ngồi ở huyền quan tiễn hai cha con về, nó rên ư ử trong họng, Tống Mộc Qua cắn răng thỏa hiệp: “Ba ơi, một trang có được không?”
Tống Hề Đào: “Không được.”
Trước khi trời tối, Mạnh Tư Trình vẫn không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Tống Hề Đào mân mê tờ giấy vẽ, làm thế này có ổn không nhỉ? Ngày nào cũng nhân lúc Mạnh Tư Trình không có ở nhà, sang nhà hắn chơi một lúc?
[Toán học]: Tối nay tôi định đưa Đậu Đậu ra sân golf chạy bộ, Qua Qua thích chơi trò gọi cún về, sân golf rộng hơn chơi vui hơn, có muốn đi cùng không?
Sân golf rộng lớn, chỉ cần thổi còi một cái là chú chó liền chạy về, trò này hấp dẫn thế thì làm sao mà Mộc Qua không thích cho được.
Sao ngày nào Mạnh Tư Trình cũng nghĩ ra mấy chuyện khiến Qua Qua không thể từ chối được thế nhỉ, hơn nữa còn không hề nhắc đến chuyện giám sát Tống Mộc Qua làm bài tập. Cứ thế này thì cái nhãn “Toán học” trên người hắn sẽ nhanh chóng bị xóa mờ, trong mắt Qua Qua chỉ còn lại mỗi “ba của Đậu Đậu” thôi. Còn chuyện giám sát làm bài tập thì lại dồn hết lên vai cậu.
Thế thì ác quá rồi.
Tống Hề Đào quyết định, nếu Mạnh Tư Trình không nhắc đến bài tập, cậu sẽ ngăn cản hai người gặp nhau.
Từ chối thế nào đây?
Tống Hề Đào lên mạng tìm kiếm bí kíp từ chối khéo léo.
[Wao! Nhà thầy Mạnh còn có cả sân golf cơ à! Chắc là tuyệt lắm!]
[Nhưng mà tôi không muốn đi đâu.]
[Đậu Đậu là chó chăn cừu, khả năng chạy nhảy chắc chắn rất tốt! Tối nay có thể thỏa sức chạy nhảy rồi!]
Đặt lời từ chối vào giữa, vừa bày tỏ lập trường, lại không tỏ ra lạnh lùng. Tống Hề Đào hí hửng, lần này Mạnh Tư Trình hết đường nói rồi nhé.
Cậu vừa đặt điện thoại xuống, màn hình lại sáng lên, vẫn là tin nhắn của Mạnh Tư Trình.
Lần này không phải tin nhắn riêng, mà là Mạnh Tư Trình @ tất cả các thành viên trong nhóm lớp.
[Toán học]: Sau 11 giờ đêm nay, có thể tra cứu điểm thi trên hệ thống, đường link: ****, tên đăng nhập: mã số học sinh, mật khẩu: số căn cước công dân.
Hiện tại trường tiểu học đang áp dụng công nghệ quét bài thi vào hệ thống rồi mới chấm điểm trên máy, ban ngày chấm xong, buổi tối hệ thống tính điểm, hiệu suất rất cao.
Những em thi không tốt, hôm qua được nghỉ, ngày mai có thể đi học lớp bồi dưỡng được rồi.
Tống Hề Đào kiên nhẫn đợi đến mười một giờ, đã tròn một học kỳ cậu không nhìn thấy bài thi đạt điểm của Tống Mộc Qua rồi.
Mạnh Tư Trình bảo Tống Mộc Qua sẽ qua môn mà.
Tống Hề Đào đi cắt một miếng dưa hấu, ngồi rung đùi trước máy tính chờ đợi. Mười một giờ đúng, Tống Hề Đào bấm vào đường link, không biết công ty phần mềm rởm nào làm cái hệ thống này mà vào còn bị lag mất năm phút. Cơ mà không sao, việc vui thường hay trắc trở mà. Tống Hề Đào rất kiên nhẫn, nhập tài khoản và mật khẩu, vừa ăn dưa vừa đợi trang web tải lại.
Hey! Ra rồi!
Tống Hề Đào rất phấn khích, tâm trạng này giống hệt như hồi xưa được học sinh giỏi kèm cặp ba tháng vậy, cậu khao khát muốn biết điểm thi đại học của mình, xem có xứng đáng với nỗ lực của học sinh giỏi hay không.
[Họ tên: Tống Mộc]
[Ngữ văn: 92]
[Toán: 48]
[Tiếng Anh: 92]
[Xem điểm trung bình của lớp]
[Có thắc mắc gì về điểm số? Vui lòng nhấn vào đây.]
Tống Hề Đào lập tức xem điểm trung bình môn Toán.
Điểm trung bình lớp là 90, điểm trung bình khối là 88, còn điểm trung bình của kỳ thi liên kết bảy trường là 85.
“…”
Đúng như Mạnh Tư Trình nói, đề thi liên trường quả thực không khó lắm. Trong tình huống Tống Mộc Qua thi được có 48 điểm, vậy mà lớp của Mạnh Tư Trình vẫn có điểm trung bình là 90.
Tống Hề Đào di chuột, bấm vào [Có thắc mắc], kết quả nhảy ra danh sách liên hệ của tất cả các giáo viên bộ môn.
“…”
Tin nhắn WeChat vang lên một tiếng, giữa đêm khuya nghe thật kinh hồn bạt vía, Tống Hề Đào sợ là Mạnh Tư Trình nhắn tin đòi cậu lời giải thích.
[Mẹ Trần Lộ]: Qua Qua nhà em lần này qua môn rồi chứ! Con gái chị Toán được một trăm điểm đấy! Giỏi quá! Mai chúng ta cùng đi ăn mừng nhé!
“…” Nỗi buồn của người này chẳng liên quan gì với niềm vui của kẻ khác.
Điểm trung bình khiến người ta thảm hại không chịu nổi, giờ thêm cái tin nhắn khoe điểm của con nhà người ta nữa thì đúng là một cú đòn chí mạng.
Trong nhóm lớp, cô giáo Hạ đang mang thai dưỡng thai đã xuất hiện, nói các em thi cũng tạm được, chúc mọi người có một kỳ nghỉ hè vui vẻ.
Nhưng thầy Mạnh không xuất hiện.
Tống Hề Đào cảm thấy tinh thần mình sắp sụp đổ đến nơi rồi. Cậu bị Mạnh Tư Trình mời uống trà, Tống Mộc Qua được Mạnh Tư Trình kèm cặp một tháng, nhưng thi được có 48 điểm.
Cái con số 48 này quả thực chẳng thể trách Mạnh Tư Trình được chút nào, bởi vì học sinh khác do hắn dạy điểm trung bình vẫn tận 90 kia mà, tính một cách khoa học thì, loại bỏ một điểm thấp nhất, thì điểm trung bình của lớp hắn chắc còn lên tới tận 91 luôn ấy chứ.
Cậu nghĩ mãi không thông, con trai của Mạnh Tư Trình sao có thể dốt Toán như thế được!
Cậu có kỳ vọng viển vông với Tống Mộc Qua, ít nhiều gì cũng vì thằng bé là con trai của Mạnh Tư Trình. Liệu cậu có nhận nhầm người không nhỉ? Thực ra người trong khách sạn hôm đó không phải là Mạnh Tư Trình, mà là một tên học dốt nào đó có ngoại hình giống Mạnh Tư Trình? Hoặc là, Tống Mộc Qua thực ra là do cậu tự sinh sản vô tính, chẳng liên quan gì đến Mạnh Tư Trình cả, trên người nó không hề mang gen của Mạnh Tư Trình?
Tống Hề Đào chống cằm.
Mạnh Tư Trình à, cậu có ngủ được không? Chứ tôi là tôi mất ngủ rồi đấy.
Hết chương 32.
