Chương 338: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 10)

Chương 338: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 10)

 

Công Lược Giả thường xuyên ra ngoài, giao du với đám xã hội bên ngoài trường, nghe nói đã là “đại ca” của khu này rồi.

 

Vậy nên cô ta dễ dàng lợi dụng đám côn đồ của phe đối địch để dựng nên một cái bẫy. Cô ta cho đám côn đồ cơ hội, chặn cô ta trong một con hẻm nhỏ, tạo ra một sân khấu anh hùng cứu mỹ nhân tự nhiên, chờ đợi tôi đến giải cứu.

 

Mỗi ngày sau khi tan học, tôi đều cùng Lộ Nhân Giai ra khỏi cổng trường, đi qua con hẻm nhỏ, rồi chia tay ở cuối con đường. Người hâm mộ tôi rất nhiều, lịch trình của tôi sớm đã không còn là bí mật nữa.

 

Theo lịch trình mọi ngày, kế hoạch của cô ta quả thực không có một kẽ hở. Nhưng trớ trêu thay, đúng ngày hôm nay, vì kỳ thi đại học của tôi nên ba mẹ tôi đã đặc biệt từ Nam Cực trở về, hai người đã đón tôi ngay tại cổng trường.

 

Vậy nên người đi qua con hẻm nhỏ đó chỉ có một mình Lộ Nhân Giai.

 

Lộ Nhân Giai là một lớp trưởng có trách nhiệm.

 

Anh lập tức nhận ra Công Lược Giả đang bị vây giữa đám đông.

 

Cùng lúc đó, Công Lược Giả cũng nhìn thấy anh.

 

Trong nháy mắt đó, Công Lược Giả cũng hiểu ra, kế hoạch lần này đã thất bại. Cơn tức giận trong lòng Công Lược Giả không có chỗ trút, bèn trút hết lên người Lộ Nhân Giai.

 

Cô ta lớn tiếng kêu cứu, cắt ngang hành động lén lút báo cảnh sát của Lộ Nhân Giai, lại còn gieo họa sang hướng khác, khiến đám côn đồ tưởng rằng Lộ Nhân Giai cũng là đồng bọn.

 

Ngay lúc đám côn đồ chuyển sự chú ý sang Lộ Nhân Giai, Công Lược Giả lại nhờ sức mạnh của hệ thống mà biến mất.

 

Đám côn đồ bèn trút hết cơn tức giận vì bị trêu đùa lên người Lộ Nhân Giai.

 

Thực ra Lộ Nhân Giai đánh nhau không tệ, thể lực của anh rất tốt, còn từng học Taekwondo và Thái Cực Kiếm.

 

Nhưng hai tay khó địch lại bốn tay.

 

Anh đánh đến kiệt sức, trong lúc không để ý, đã bị đánh một gậy vào sau gáy.

 

Đám côn đồ không muốn gây án mạng, thấy anh ngất đi liền giải tán trong ồn ào.

 

Vốn dĩ lúc này anh đã có thể sống sót.

 

Nhưng Công Lược Giả lại quay trở lại.

 

Công Lược Giả không muốn anh sống.

 

Đương nhiên cô ta không thể để anh sống sót.

 

Cô ta là trùm trường, muốn phá phách, muốn ngang tàng, muốn ngông cuồng, nhưng tuyệt đối không thể làm ra chuyện bỏ mặc đồng đội mà một mình chạy trốn.

 

Cô ta có thể học không giỏi, có thể hút thuốc uống rượu đánh nhau, nhưng nhân phẩm không thể thối nát.

 

Bởi vì bản chất của cô ta là một đóa hoa quật cường nở ra từ một gia đình tan vỡ.

 

Bây giờ đóa hoa này đã dính bùn, phải làm sao đây?

 

Vậy thì rửa sạch bùn đi.

 

Cô ta đã giết Lộ Nhân Giai, rồi lại để hệ thống xóa đi dấu vết ra tay của mình.

 

Từ đầu đến cuối, cô ta chưa bao giờ có ý định để Lộ Nhân Giai sống sót.

 

【Chết cũng tốt, tên Lộ Nhân này thân với Tổng Tài quá, mình còn chẳng tìm được cơ hội ở riêng với Tổng Tài.】

 

Cô ta phủi tay rồi bỏ đi.

 

Chỉ còn lại Lộ Nhân Giai nằm trong con hẻm nhỏ.

 

Cơ thể dần dần lạnh đi.

 

Tất cả những chuyện này tôi hoàn toàn không biết.

 

Cho đến sáng hôm sau, sau khi thức dậy, tôi gọi một cuộc điện thoại cho Lộ Nhân Giai.

 

—Thực ra ban đầu tôi đã muốn mời Lộ Nhân Giai đến nhà tôi ở.

 

Bởi vì gần đây tim của em trai của Lộ Nhân Giai không được khỏe, ba mẹ anh bèn đưa Lộ Khang đi khám bệnh, chỉ để lại một mình Lộ Nhân Giai ở nhà.

 

Lúc biết được tin này, tôi được mời đến nhà anh chơi.

 

Đây là một trải nghiệm rất mới mẻ.

 

Đáy mắt anh ánh lên ý cười, kể cho tôi nghe nhà anh có mấy người, kể mẹ anh nấu ăn ngon thế nào, em trai anh ngoan ngoãn hiểu chuyện ra sao, còn bảo tôi đừng sợ ba của anh, ba của anh là giáo viên, quen giữ vẻ mặt nghiêm nghị, trông có vẻ nghiêm khắc như vậy chỉ để tiện quản lý học sinh thôi, chứ thực ra con người ông rất ôn hòa.

 

“Mẹ tôi biết cậu sẽ đến, nói là sẽ làm món sở trường của bà ấy cho cậu ăn — khoai lang tẩm đường.”

 

“Được, vậy lát nữa tôi phải ăn nhiều một chút mới được.”

 

Thực ra những món ăn gia đình mà anh nói tôi đều đã ăn qua, những đầu bếp hàng đầu được tuyển dụng từ khắp nơi trên thế giới tụ họp trong nhà bếp của tôi, chỉ để thỏa mãn khẩu vị kén chọn của tôi.

 

Nhưng nghe Lộ Nhân Giai miêu tả, tôi cũng bắt đầu mong chờ món khoai lang tẩm đường có lớp vỏ đường vàng óng, món chân giò hầm béo ngậy mà không ngấy, và cả món gỏi táo dưa chuột thanh ngọt sảng khoái nữa.

 

Anh mỉm cười mở cánh cửa chống trộm ra.

 

Nhưng phía sau cánh cửa không phải là ánh đèn ấm áp, mà là một không gian tối tăm lạnh lẽo.

 

Phòng khách có chút bừa bộn, như thể có ai đó vội vã ra ngoài, chưa kịp dọn dẹp.

 

Trên tủ giày ở cửa có một mẩu giấy ghi:

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Giai Giai, tim em con lại không khỏe, ba mẹ đưa em con đến thành phố K, con và bạn ra ngoài ăn nhé, tiền đã chuyển vào điện thoại của con rồi, mấy hôm nữa ba mẹ sẽ về.

 

Khuôn mặt Lộ Nhân Giai phủ một tầng lo lắng nặng trĩu, anh lấy điện thoại ra, quả nhiên có một tin nhắn chuyển khoản.

 

Anh gọi điện cho ba mẹ, nhưng không ai nghe máy.

 

Tôi an ủi: “Giờ này chắc là đang trên máy bay, lát nữa gọi lại xem.”

 

Lộ Nhân Giai lo lắng gật đầu, nhưng vẫn không quên xin lỗi tôi: “Vốn định mời cậu đến ăn món ngon, xem ra chúng ta phải ra ngoài ăn rồi.”

 

Tôi cười: “Thế thì tốt quá, anh mời tôi một bữa, sau này tôi lại đến nhà anh ăn chực một bữa, có thể ăn chực của anh hai bữa lận.”

 

Cuối cùng anh cũng bật cười: “Đường đường là thiếu gia nhà Hiên Viên, có thể có chút tiền đồ được không, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc để tôi mời khách thôi.”

 

Chúng tôi vừa đùa giỡn vừa ra khỏi cửa.

 

Khoảnh khắc Lộ Nhân Giai đóng cửa lại, cũng đã khóa hết mọi sự lạnh lẽo ở phía sau.

 

Tôi thầm nhíu mày trong lòng.

 

Cái kiếp tai ương hành tinh nhỏ đó, ba mẹ của Lộ Nhân Giai đã có chút thiên vị rồi.

 

Ba mẹ và em trai của anh không phải là nhân vật trong cốt truyện, lý do ba mẹ thiên vị là vì bệnh tim của em trai Lộ Khang.

 

Vậy nên theo lẽ thường, ba mẹ của kiếp này, trái tim cũng sẽ thiên vị.

 

… Hy vọng không phải như tôi đoán.

 

Không, cho dù đúng là như tôi đoán, kiếp này không có khủng hoảng lớn, không đến lúc sinh tử, sự thiên vị nhỏ nhặt này chắc cũng sẽ không bị phát hiện, sẽ không làm tổn thương trái tim của Lộ Nhân Giai.

 

Có những thứ, không cần phải nhìn quá rõ ràng.

 

Tôi lo Lộ Nhân Giai ở nhà một mình không tự chăm sóc được, muốn mời anh đến nhà tôi ở, nhưng anh đã từ chối.

 

Anh nói hồi nhỏ ba mẹ anh cũng thường xuyên đưa Lộ Khang đi khắp nơi chữa bệnh, anh ở nhà một mình cũng quen rồi, không yếu đuối đến thế.

 

Hơn nữa ba mẹ anh cũng nói, mấy hôm nữa là về rồi.

 

Nếu đã vậy, tôi cũng không ép buộc nữa.

 

Nhưng không ngờ, bên phía ba mẹ anh lại giành được số khám bệnh của chuyên gia chữa bệnh tim, thời gian trở về cứ lần lữa mãi, kéo dài đến tận sau kỳ thi đại học.

 

Lúc biết chuyện này, ánh mắt Lộ Nhân Giai khi nhìn vào điện thoại lập tức tối sầm lại.

 

Rõ ràng lúc chờ khám bệnh không cần cả hai vị phụ huynh đều phải đi theo. Rõ ràng anh sắp thi đại học rồi, rõ ràng có thể về trước một người.

 

Tôi không biết nên nói gì để anh cảm thấy khá hơn.

 

Hóa ra sự thiên vị thể hiện trong từng chi tiết nhỏ, không chỉ tồn tại ở những thời khắc sinh tử. Sự khác biệt duy nhất là, một nỗi đau thì dữ dội như sóng cả, một nỗi đau thì dai dẳng như mưa dầm.

 

Nhưng anh đã điều chỉnh lại tâm trạng rất nhanh, chỉ cười và nói với tôi rằng: “Giúp tôi một việc nhé, mấy ngày thi đại học đó, buổi sáng nhớ gọi điện cho tôi, tôi sợ mình ngủ quên mất.”

 

“…Được.”

 

Vậy nên, đây chính là nguồn gốc của cuộc điện thoại này.

 

Nhạc chờ vang lên rồi lại vang lên, là bài hát mà anh nói mình rất thích, 《Vinh Quang Cúi Đầu Trước Tôi》.

 

Tôi lại gọi thêm một lần nữa.

 

Bài hát đến đúng vị trí đó lại chuyển thành giọng nữ máy móc.

 

【Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.】

 

Anh đã xảy ra chuyện rồi.

 

Điện thoại của tôi chỉ là biện pháp bảo hiểm cuối cùng, với tính cách cẩn thận của anh, e là đã đặt không chỉ một cái báo thức.

 

Mười hai năm đèn sách của anh, chính là vì ngày hôm nay.

 

Tôi cho người đi tìm anh.

 

Tôi tìm thấy anh trong con hẻm nhỏ vắng vẻ đó.

 

Lối vào con hẻm có người đã đặt một tấm biển “Phía trước đang sửa đường”, thế nên trong suốt mười tiếng đồng hồ không ai phát hiện ra anh.

 

Cơ thể anh cứ thế nằm trên mặt đất, dần dần lạnh đi rồi cứng lại.

 

Rõ ràng chỉ mới ngày hôm trước anh còn nói, bảo tôi thi xong đợi anh ở cổng trường.

 

Anh nói, anh có chuyện muốn nói với tôi.

 

Tiếng ve sầu rân ran ồn ào.

 

Anh yên lặng nằm trên mặt đất.

 

Cành lá xanh biếc che rợp bóng mát mùa hè, đổ một vệt bóng tối lên người anh.

 

Trên đuôi tóc của anh còn vương một chiếc lá cây đã ngả màu vàng úa.

 

Hết chương 338.

 

Chương 338: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 10)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên