Chương 339: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 11)
Kỳ thi đại học năm đó tôi không tham gia, chỉ mải mê lo chuyện của Lộ Nhân Giai.
Tôi biết, hung thủ giết chết Lộ Nhân Giai chính là Công Lược Giả, nhưng lại không có bằng chứng. Cái hệ thống siêu việt vượt qua khỏi thế giới này đã xóa sạch mọi dấu vết.
Hai ngày sau, cha mẹ anh mới về tới nơi, khóc đến gần như quỵ ngã. Bọn họ không tài nào tưởng tượng nổi, đứa con của mình, đứa con vốn chẳng bao giờ khiến bọn họ phải bận lòng, lại có thể lặng lẽ chết đi như thế vào đêm trước kỳ thi đại học, lại có thể nằm trên nền xi măng lạnh lẽo suốt cả một đêm dài.
Bọn họ nén bi thương, đứng ra tổ chức tang lễ cho Lộ Nhân Giai.
Lộ Nhân Giai luôn bị bỏ lại trong những lựa chọn một mất một còn, cuối cùng, sau khi chết, anh cũng đã nhận được toàn bộ sự quan tâm của nhà họ Lộ.
Trong tang lễ, Công Lược Giả cũng đến.
Thực ra, khoảng thời gian này đã bắt đầu có những lời đồn không hay nhắm vào cô ta. Lộ Nhân Giai vì cứu cô ta mà bị cuốn vào vòng xoáy này. Giờ đây, cô ta vẫn sống sờ sờ, còn Lộ Nhân Giai thì lại nằm trong chiếc quan tài trong suốt.
Lần này, cô ta không buộc mấy cái dây chun sặc sỡ nữa, mái tóc dài được buộc lại bằng một dải băng trắng. Trên đầu còn quấn băng gạc, quần áo cũng hiếm khi chỉn chu, một thân đen trắng, trông lạ đến mức gần như không nhận ra.
Gương mặt cô ta trắng bệch, trong lòng ôm một bó cúc trắng.
Cô ta cảm ơn Lộ Nhân Giai.
Cô ta xin lỗi Lộ Nhân Giai.
Cô ta nói rằng vốn dĩ mình đã định báo cảnh sát, rằng mình đã không thể trốn thoát, bị kẻ canh gác bên ngoài đánh một gậy vào gáy, đến khi tỉnh lại thì mọi chuyện đã quá muộn màng.
Đây là lần đầu tiên mọi người thấy cô ta rơi lệ.
Nước mắt tuôn ra từ đôi mắt sưng húp, chảy dọc theo gò má xanh xao gầy gò, từng giọt, từng giọt rơi xuống những đóa cúc trắng.
Nỗi bi thương của cô ta đã lay động những người khác, những kẻ đang chỉ trỏ vào cô ta cũng thu tay lại, ngậm miệng vào.
Không biết ai đã khẽ nói một câu: “Đúng vậy, kỳ thi đại học lần này, cô ấy quả thực không tham gia.”
Rất hiếm có người lại đem kỳ thi đại học ra làm trò đùa, cho dù Công Lược Giả có mang hình tượng một nữ bá vương học đường, thì trong giai đoạn chạy nước rút trăm ngày, cô ta cũng đã học hành rất chăm chỉ, điều này rất nhiều người đã thấy.
Thế là, chút nghi ngờ cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Chỉ còn lại sự tiếc nuối.
Cô ta đã dùng sự hối tiếc vì không tham gia kỳ thi đại học của mình để lấp liếm, thành công che đi những ngờ vực xoay quanh cái chết của Lộ Nhân Giai.
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta quỳ sụp trước mặt ba mẹ nhà họ Lộ, rồi lại được người ta đỡ dậy.
Khi quay trở lại đám đông, cô ta vờ như vô tình nhìn về phía tôi, ánh mắt lướt qua người tôi. Tôi biết, cô ta đang quan sát, xem tôi có hài lòng với màn kịch xuất thần của cô ta hay không.
Hài lòng ư?
Dải băng trắng muốt quyện vào mái tóc đen huyền, buông lơi, thay đổi hoàn toàn hình tượng thường ngày của cô ta, trở nên thoát tục như tiên tử. Gương mặt tái nhợt và lớp băng gạc trên đầu lại càng tô thêm vài phần đáng thương mỏng manh.
Hôm nay, cô ta đã dốc hết tâm huyết vào việc trang điểm và tạo hình.
Thật buồn nôn.
Tôi không nhìn cô ta nữa, mà ôm một bó hoa hướng dương đến trước linh cữu anh. Anh thích nhất là hoa hướng dương, thích sức sống căng tràn và màu sắc rực rỡ của chúng.
Tôi cúi người, đặt bó hoa bên cạnh anh, rồi hứa một lời: “Anh yên tâm, tôi sẽ tìm ra hung thủ, rồi sẽ phanh thây vạn đoạn nó.”
Giọng tôi vang vọng khắp cả linh đường.
Tôi đứng thẳng dậy, nhìn về phía Công Lược Giả.
Có người đang xì xào bàn tán về thân thế của tôi.
Công Lược Giả thì cứng đờ người, điên cuồng gào tên hệ thống trong đầu.
Tôi xoay người rời đi.
………
Kỳ thi đại học này tôi không tham gia, mà đi thẳng ra nước ngoài.
Công Lược Giả ngớ người, cô ta muốn thay thế vị trí của Lộ Nhân Giai, nhưng không ngờ rằng tôi đã thay đổi kịch bản.
Cô ta đành phải đuổi theo tôi ra nước ngoài.
Có những việc, ở trong nước làm không tiện, vậy nhưng ở nước ngoài thì lại chẳng thành vấn đề.
Tôi là một thương nhân trọng chữ tín, đã nói là làm.
Đã hứa phanh thây vạn đoạn, thì nhất định sẽ phanh thây vạn đoạn.
Thiếu một mảnh cũng không được.
Tôi dạo bước trên con phố ở một đất nước xa lạ. Bấy giờ là mùa đông, Giáng sinh sắp đến, không khí lễ hội ngày một rộn ràng.
Bên trong ô cửa kính sát đất trong suốt khổng lồ là một cây thông Noel, trên cây treo những hộp quà được trang trí lộng lẫy và những dây đèn màu lấp lánh, tỏa ra ánh sáng dịu dàng trong đêm tuyết. Dưới gốc cây cũng chất đống rất nhiều quà, có hộp còn nguyên vẹn, có hộp đã được mở ra.
Trong những hộp quà đã mở là vô số món quà lễ hội bắt mắt, đây là một sân khấu trưng bày, để tạo không khí mà các cửa hàng dựng lên cho những sản phẩm phù hợp để bán trong dịp lễ.
Trong một chiếc hộp quà đang mở, tôi nhìn thấy một món đồ quen thuộc—
Một chiếc gối úp mặt hình mèo đen.
Giống hệt chiếc gối mà Lộ Nhân Giai đã tặng tôi năm đó.
Tôi bất giác đẩy cánh cửa kính xoay tròn, bước vào cửa hàng.
Thực ra, kể từ ngày Lộ Nhân Giai qua đời, đến nay đã được năm năm rồi.
Kiếp này, tôi và anh cũng chỉ ở bên nhau vỏn vẹn hai năm.
Tôi bước đến bên tủ trưng bày, một nhân viên tiến lại hỏi tôi.
“Thưa ngài, ngài muốn xem món nào ạ?”
Tôi chỉ tay về phía chiếc gối úp mặt hình mèo đen.
Nhân viên thoáng sững sờ.
“Đây là mẫu của mấy năm trước rồi ạ, chỉ còn lại duy nhất một chiếc này thôi. Gối úp mặt gần đây có ra vài mẫu mới, anh có muốn xem thử không ?”
“Không cần, tôi muốn chiếc này.”
Nhân viên bắt đầu tìm chìa khóa tủ kính.
Tôi chăm chú ngắm nhìn chiếc gối. Nó được đặt ở một góc khuất, tuy cũng sạch sẽ gọn gàng, nhưng có thể thấy rõ kiểu dáng đã lỗi thời.
Nó giống như một tấm ảnh cũ bị lãng quên, trông thật lạc lõng trong cuốn album.
Nhân viên đưa chiếc gối cho tôi và giới thiệu.
“Tuy là mẫu cũ, nhưng nhà sản xuất này năm đó bán chạy lắm đấy ạ.”
“Chỗ này có thể đút hai tay vào, lúc ngủ trưa sẽ không sợ bị tê tay.”
“Có thể nói nhà sản xuất này là cha đẻ của dòng gối úp mặt luôn ấy ạ.”
Những điều cậu ta giới thiệu, tôi đều đã quá quen thuộc rồi.
Nhưng thực ra, chiếc gối mà Lộ Nhân Giai tặng tôi năm đó, tôi không dùng nhiều lần. Sau khi anh mất, tôi chưa từng dùng lại. Lần “sử dụng” cuối cùng là vào năm năm trước, trong cái lần tôi xử lý Công Lược Giả kia. Tôi đã đặt chiếc gối lên một chiếc ghế bên cạnh, xem hết toàn bộ quá trình.
Nghe nói người chết nếu có điều không cam tâm, linh hồn sẽ nương náu vào những vật dụng lúc sinh thời. Có lẽ thế giới này không có linh hồn, nhưng tôi vẫn mời chiếc gối úp mặt hình mèo đen này làm nhân chứng cho lời hứa của mình.
Cảnh tượng có hơi máu me, không biết có dọa anh sợ không.
Tôi chọc nhẹ vào mũi con mèo đen.
Hành động này dường như đã nhắc nhở người nhân viên.
“À đúng rồi, nhà sản xuất này sau đó phá sản, ngoài việc kinh doanh không tốt, còn có một lý do khác.”
Cậu ta nhận lại chiếc gối từ tay tôi, mò mẫm một lúc ở phía sau rồi kéo ra một khóa kéo được giấu kín.
Cậu ta cho tôi xem.
“Nhìn này, ở đây, vừa đủ để bỏ một vài thứ nho nhỏ vào.”
“Có thể là một lá thư, hoặc một chiếc nhẫn.”
“Thiết kế này quá vô dụng, người nhận quà gần như không thể phát hiện ra chỗ này có thể chứa đồ, thành ra những người muốn dùng nó để tỏ tình gần như đều thất bại.”
“Trong số đó có một vị khách, nhà lại có chút thế lực, tức giận kiện luôn nhà sản xuất này. Đủ thứ chuyện rắc rối ập đến cùng một lúc, thế là nhà sản xuất này cứ thế mà sập tiệm luôn.”
Nhân viên nói rồi giọng nhỏ dần, rõ ràng cậu ta cũng nhận ra câu chuyện này nghe có vẻ không được may mắn cho lắm, mà gần đến ngày lễ, hiếm có ai lại mua những thứ “không may mắn” về nhà.
Cậu ta cẩn thận nhìn tôi, còn định nói thêm gì đó, nhưng tôi đã chẳng còn tâm trí đâu để nghe nữa.
Tôi không nhớ mình đã về nhà như thế nào.
Tôi chỉ nhớ rằng, tôi đã về nhà, sau đó lấy ra chiếc gối úp mặt đã bị tôi cất vào phòng sưu tập, từ đó đến nay chưa từng lấy ra lần nào nữa.
Mở ngăn chứa bí mật ra, bên trong có một tấm thiệp.
Thời gian đã khiến mép thiệp ngả vàng, nhưng chữ viết trên giấy vẫn mạnh mẽ, dứt khoát như vậy.
“Hiên Viên, tôi thích cậu.”
Tôi đột nhiên hiểu ra, lời mà anh bảo muốn nói với tôi sau kỳ thi đại học là gì.
Hết chương 339.
