Chương 34: Trộm Bàn Chải Đánh Răng Của Mạnh Tư Trình Đi Làm Giám Định
Tống Hề Đào mở tủ lạnh, tủ lạnh nhà Mạnh Tư Trình dạo này thay đổi nhiều lắm, ngăn mát có trái cây, đồ uống, rau củ, ngăn đá có thịt bò, đùi gà, không như trước kia chỉ có một vỉ trứng trơ trọi. Cậu lấy thịt bò ra, thái hạt lựu, chần sơ qua nước, tẩm lòng đỏ trứng gà, cho vào lò nướng nướng qua một chút, cả quá trình chỉ dùng vài dụng cụ làm bếp đơn giản của nhà Mạnh Tư Trình, Đậu Đen ngồi đợi mà thèm rỏ dãi.
Tống Mộc Qua ngồi một bên làm bài tập hè, vì môi trường ở nhà Mạnh Tư Trình thích hợp để làm bài tập hơn.
Tống Hề Đào vuốt ve lông cổ Đậu Đen, rồi thì thầm bên tai nó: “Vào phòng ngủ Mạnh Tư Trình, vào phòng ngủ Mạnh Tư Trình…”
Phòng ngủ của Mạnh Tư Trình ở tầng hai, Tống Hề Đào còn chẳng biết là phòng nào. Đậu Đen nghe hiểu, tạm ngừng ăn, chạy thật nhanh lên lầu.
Tống Hề Đào vui vẻ đứng dậy đuổi theo: “Đậu Đen, mày ăn một nửa sao không ăn nữa?! Mày đi đâu đấy?”
Đậu Đen gạt tay nắm cửa phòng ngủ Mạnh Tư Trình ra, sau đó nằm rạp xuống trước cửa không nhúc nhích. Đây là động tác báo hiệu quen thuộc của chó cảnh sát, tìm thấy mục tiêu nhiệm vụ là ngồi xuống hoặc nằm xuống. Nó hiểu là Tống Hề Đào cần nó giúp tìm phòng ngủ của Mạnh Tư Trình. Tống Hề Đào chẳng nghĩ ngợi gì lao ngay vào, phòng ngủ cũng khá rộng, nhưng chẳng có mấy đồ đạc, giường đặt ngay chính giữa, bộ ga gối màu xám nhạt, Mạnh Tư Trình ngủ dậy đã gấp chăn, cả chiếc giường phẳng phiu không một nếp nhăn.
Tống Hề Đào ngại leo lên giường lớn của người ta, gối của Mạnh Tư Trình lại nằm ở giữa, cậu đành phải cúi người mở to mắt đi tuần tra, còn nín thở hơn cả mèo rình chuột.
Có rồi!
Cậu đưa tay tóm được một cọng tóc, lôi túi ni lông trong suốt ra bỏ vào.
Đậu Đen cũng đủng đỉnh đi vào, nó không biết leo lên giường, cứ đi vòng quanh giường, không hiểu Tống Hề Đào đang làm cái gì. Tống Hề Đào tìm tới tìm lui chỉ được có hai cọng, cậu đã tra hướng dẫn xét nghiệm AND rồi, người ta yêu cầu tốt nhất là 5-6 cọng tóc vừa mới nhổ, như vậy nang tóc mới hoàn chỉnh.
Năm sáu cọng, Mạnh Tư Trình mà bị bứt năm sáu cọng tóc thì làm sao không có cảm giác gì được chứ. Trừ khi Mạnh Tư Trình cưỡng hôn cậu, cậu có thể nhân cơ hội túm lấy tóc gáy hắn, giật vài cọng tóc có cả nang tóc theo.
Tống Hề Đào đi tuần một vòng trong phòng ngủ, xem có còn cọng tóc nào khác không, cậu đi đến bên thùng rác, cúi đầu nhìn chăm chú — có khăn giấy. Liệu có phải là…. Không được không được, biến thái quá. Tống Hề Đào lùi lại hai bước, nhìn thấy trên bàn có một bộ đồng phục, kiểu dáng y hệt đồng phục cấp ba của bọn họ, bộ đồng phục được gấp rất vuông vức gọn gàng. Tự dưng Mạnh Tư Trình để bộ đồng phục cấp ba trên bàn làm cái gì? Trước mắt cậu bỗng xẹt qua cảnh tượng xấu hổ muốn độn thổ khi mình giả gái ở Tiêu Viên bị Mạnh Tư Trình bắt gặp. Lúc ấy cậu mặc đồng phục cấp ba, ánh mắt Mạnh Tư Trình cứ dán chặt vào cậu, đến Thời Lưu còn nhìn ra được là hắn thích cậu.
Từ hồi cấp ba Mạnh Tư Trình đã sưu tầm cái bao ly cách nhiệt bằng giấy lúc cậu tặng sữa đậu nành, còn cất vào két sắt. Tống Hề Đào chợt nhớ ra một chuyện, cậu tặng sữa đậu nành ẩn danh mà, sao ngay từ ngày đầu tiên Mạnh Tư Trình đã biết là cậu? Chẳng lẽ hắn đi check camera thật hả?
Tống Hề Đào nhìn bộ đồng phục kia, mặt bỗng biến sắc, cậu len lén lôi mác áo ra xem thử, size 190. Nghĩ nhiều rồi, không phải chuẩn bị cho cậu. Cậu vội vàng xếp quần áo về chỗ cũ, cảm thấy vô cùng áy náy vì mình đã lấy lòng tiểu nhân mà đo lòng quân tử.
Tống Hề Đào nhìn thấy bàn chải đánh răng của Mạnh Tư Trình trong nhà vệ sinh, nhưng cậu không dám động vào, Mạnh Tư Trình về thấy mất bàn chải chắc chắn sẽ nghi ngờ. Hơn nữa dùng bàn chải giám định ADN đắt hơn. Tống Hề Đào rón rén mở cái tủ dưới bồn rửa mặt ra, thấy bên trong có mấy cái bàn chải dự phòng của Mạnh Tư Trình, giống hệt cái trên bệ đá.
Giám định bằng bàn chải có đắt tí cũng chả sao.
Thế là Tống Hề Đào lập tức cuỗn luôn cái bàn chải đang dùng kia, rồi lấy một cái mới trong tủ ra bóc vỏ thay vào, còn không quên cuộn cả vỏ bao đem đi. Sau đó cậu vui vẻ dắt Đậu Đen đi ra ngoài: “Lần sau không được vào phòng ngủ Mạnh Tư Trình nữa nhé.”
Đậu Đen: ???
Tống Hề Đào ngồi xuống xem Tống Mộc Qua làm bài tập toán, cậu ở trong phòng ngủ dây dưa mấy phút, Tống Mộc Qua mới làm được có một bài. Cậu đưa tay vò đầu Tống Mộc Qua: “Qua Qua, tiến độ hơi chậm đấy nhé.”
Tống Mộc Qua cảm thấy ba vò đầu mình hơi mạnh tay quá: “Xin lỗi ba, vừa nãy con mới đi tè xong.”
Tống Hề Đào: “Thế ba cũng đi một lát.”
Cậu trốn vào nhà vệ sinh, bỏ cả tóc của Tống Mộc Qua vào túi vật chứng, rồi cầm bút đánh dấu lên. Của Tống Mộc Qua thì ghi chữ “Con”, của Mạnh Tư Trình thì ghi chữ “Cha”? Không được, còn chưa chắc là cha con, thế thì mạo phạm quá, của Qua Qua ghi chữ “G”, của Mạnh Tư Trình ghi chữ “M” vậy. Không được không được, M ám chỉ rõ quá, ghi chữ “A” đi, phương diện nào Mạnh Tư Trình cũng A mà, chuẩn 5A luôn ấy chứ.
Tống Hề Đào rút mấy tờ giấy vệ sinh, gói ghém bàn chải và tóc kỹ càng, rồi đặt một đơn giao hàng hỏa tốc trên mạng, địa chỉ lấy hàng là nhà mình. Tống Hề Đào chưa từng làm chuyện gì cẩn thận tỉ mỉ thế này, cậu thấy mình đúng là giỏi quá đi mất.
“Qua Qua, chúng ta về nhà thôi, thầy Mạnh sắp về rồi.”
Tống Mộc Qua chỉ mong được ngừng làm bài tập: “Dạ được, ba!”
Tống Hề Đào gọi vọng từ trong nhà vệ sinh ra, lúc đi ra thì Tống Mộc Qua đã nhét vở bài tập vào cặp sách rồi. Càng nhìn càng thấy chẳng giống con trai Mạnh Tư Trình tẹo nào.
Tống Hề Đào gần như đã đoán trước được kết quả xét nghiệm ADN rồi.
Nếu Tống Mộc Qua không phải con trai của Mạnh Tư Trình, mà Mạnh Tư Trình lại mất trí nhớ, thế thì cậu với Mạnh Tư Trình hoàn toàn chỉ là quan hệ bạn học bình thường.
Lúc hai cha con đang định ra về thì cửa chính “cạch” một tiếng, Mạnh Tư Trình mở cửa bước vào. Gặp nhau bất ngờ không kịp trở tay, cả hai bên đều cảm thấy có hơi ngượng ngùng vì con số 48 điểm kia, còn chưa chuẩn bị tâm lý để đối mặt nhau. Người duy nhất không thấy ngượng chính là tên nhóc con thi được 48 điểm kia.
Tống Hề Đào vì chuyện Tống Mộc Qua kéo điểm trung bình của cả lớp tụt xuống nên thấy hơi có lỗi với Mạnh Tư Trình. Còn Mạnh Tư Trình thì từ lúc có điểm thi đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng, Tống Hề Đào không biết hắn bị suy sụp hay làm sao, cậu sợ Mạnh Tư Trình chất vấn cậu là sao con trai cậu lại dốt thế.
Chưa kể đến trong túi cậu còn đang tàng trữ cái bàn chải đánh răng của người ta nên chột dạ, chỉ dám nở một nụ cười gượng gạo chào hỏi: “Thầy Mạnh, tan lớp sớm thế à.”
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào: “Ừ, dự báo thời tiết báo tí nữa sẽ có mưa to, nên tôi cho học sinh tan học sớm.”
Làm giáo viên sáu năm, Mạnh Tư Trình hiếm khi có khoảnh khắc nghẹn lời.
Ngoại trừ bây giờ.
Mười năm trước, chàng thiếu niên hừng hực khí thế đã từng nghĩ rằng, đợi thi đại học có điểm xong, hắn sẽ hiên ngang lột bỏ lớp vỏ bọc, hơi nhướng mày, nói với Tống Hề Đào là: “Người dạy kèm cho cậu chính là Mạnh Tư Trình đấy, không phải bảo tôi giảng bài cậu nghe không hiểu à? Giờ thì sao nào?”
Nguyên nhân ban đầu nảy sinh ý định dạy toán cho Tống Hề Đào là vì: Tống Hề Đào bảo hắn giảng bài cậu nghe không hiểu, đúng là độc nhất vô nhị, cả khối chỉ có mình cậu là như vậy. Nghe không hiểu, thế nhìn có hiểu không? Giao lưu qua giấy bút còn không hiểu à? Hiểu rồi chứ gì, giờ chúng ta có thể làm bạn được rồi.
Còn trước ngày hôm qua, giáo viên ưu tú Mạnh Tư Trình hắn nắm chắc phần thắng, chỉ cần Tống Mộc Qua thi đậu, hắn có thể nói: “Tống Hề Đào, hay là cậu suy nghĩ làm bạn trai tôi nhé, tôi sẽ bao thầu bài tập hè của Tống Mộc Qua, bao luôn cả 12 năm phụ đạo môn Toán, tôi sẽ không bắt nạt con trai cậu đâu.” Rung động không, rung động thì có thể thành người yêu của nhau rồi.
“Định về rồi à? Để tôi đưa hai người về.” Mạnh Tư Trình lại định đi lấy xe.
Tống Hề Đào: “Không cần đâu! Có vài bước chân thôi mà, bên ngoài cũng tắt nắng rồi, tôi với Qua Qua đi bộ là được.”
Cậu sợ Mạnh Tư Trình đụng mặt anh shipper dưới lầu nhà mình, nên vội vàng túm lấy khuỷu tay Tống Mộc Qua: “Chào thầy Mạnh, gặp lại sau!”
Tống Mộc Qua: “Con chào thầy Mạnh, chào Đậu Đen nhé.”
Đậu Đen sủa một tiếng: “Gâu gâu.”
Mạnh Tư Trình dắt Đậu Đen: “Tôi tiễn cậu ra cổng tiểu khu nhé.”
Tống Hề Đào: “Ờ.”
Đậu Đen bỗng nhiên đi tới, cọ người vào chân cậu, tặng cho cái quần trắng của cậu hai cọng lông chó. Người Tống Hề Đào đang toát mồ hôi, chỉ sợ Đậu Đen đột nhiên tố giác cậu trộm bàn chải của Mạnh Tư Trình, thế thì tang chứng vật chứng rành rành, dù sao thì chiến tích bắt trộm lần trước của Đậu Đen ai cũng thấy rõ mà.
May quá may quá, Đậu Đen không nghĩ rằng việc cậu lấy một cái bàn chải ở nhà Mạnh Tư Trình là hành vi trộm cắp. Làm kẻ trộm đúng là cần phải có tâm lý vững vàng! Lần sau cậu phải trả lại cho Mạnh Tư Trình một cái bàn chải khác mới được!
Mạnh Tư Trình tiễn Tống Hề Đào qua đường, hắn dừng lại ở cổng khu Hai, rồi quay người dắt Đậu Đen trở về. Có lẽ là do hai hôm nay ngủ không ngon, trong mơ cứ chập chờn những hình ảnh đứt quãng về thời trung học, vậy nên Mạnh Tư Trình cảm thấy có hơi đau đầu, hắn tựa vào gối, xác nhận lịch khám với bác sĩ khoa não vào cuối tuần. Lần trước định đi rồi, nhưng tình cờ gặp hai cha con Tống Hề Đào, ngày nào cũng dạy kèm cho Tống Mộc Qua, lịch tái khám cứ lùi lại mãi. Lần này bị con số 48 điểm kia kích thích nhớ lại bao nhiêu chuyện, lần này bác sĩ chắc không thể nói là vùng thùy trán không thể truy cập được nữa đâu nhỉ.
“Lên tầng ba chơi đi, tao ngủ một lát.” Mạnh Tư Trình đặt điện thoại xuống, xoa đầu Đậu Đen, rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi. Hắn vừa cầm bàn chải lên, lúc đang định bóp kem đánh răng thì Đậu Đen chạy theo vào, sủa thật to: “Gâu!”
Ngón tay Mạnh Tư Trình khựng lại, hắn phân biệt được ngữ điệu của Đậu Đen, lúc nào là tương tác vô nghĩa, lúc nào là nhắc nhở cảnh báo.
“Bàn chải à?” Mạnh Tư Trình hỏi.
“Gâu gâu.” Đậu Đen đáp lại.
Mạnh Tư Trình đưa bàn chải lên mũi ngửi thử, là bàn chải mới, bàn chải đã dùng rồi sẽ có mùi kem đánh răng thanh mát. Tình huống gì đây? Hắn nhìn vào thùng rác, không thấy cái bàn chải cũ đâu.
Mạnh Tư Trình ném cái bàn chải trên tay vào thùng rác, rồi bóc một cái mới ra. Đau đầu quá, không nghĩ ra nổi tại sao Tống Hề Đào lại đổi cho hắn một cái bàn chải mới. Nguyên nhân thì nhiều lắm, có thể Tống Hề Đào vào dạo chơi thấy cái bàn chải cũ của hắn trông mất mặt quá. Có thể Tống Hề Đào vì chuyện con trai được 48 điểm mà giận cá chém thớt lên người hắn, lấy bàn chải của hắn cọ bồn cầu, cọ xong hả giận rồi lại đổi cái khác. Có thể Tống Hề Đào bị mấy thầy bói trên mạng lừa, ngâm bàn chải mới vào “nước đoạn tình”, cho rằng hắn đánh răng xong là hết yêu luôn.
Hiện tại Mạnh Tư Trình không muốn đào sâu tìm hiểu làm gì, vì đây là lần đầu tiên Tống Hề Đào vào phòng ngủ của hắn. Hắn muốn cho Tống Hề Đào quyền được tự tung tự tác như vậy, để Tống Hề Đào đỡ thấy e dè sợ hãi mà chạy mất. Chẳng phải chỉ là vào phòng ngủ thôi sao? Có gì to tát đâu.
Tống Hề Đào ngốc như thế, mấy cái hành động lén lút kia sớm muộn gì cũng lộ đuôi thôi, mà lại còn theo cái cách mà hắn chẳng thể nào ngờ tới nhất.
Mạnh Tư Trình nhớ lại cảnh Tống Hề Đào giả làm em gái đến Tiêu Viên, bộ não đang đau âm ỉ lại tiết ra chút dopamine vui vẻ. Rốt cuộc thì trong đầu của Tống Hề Đào chứa những gì nhỉ….
Lúc đi ra, Mạnh Tư Trình liếc nhìn bộ đồng phục cấp ba ở đối diện giường – trước khi ngủ nhìn một chút để kích hoạt ký ức.
Bộ đồng phục cũng bị động vào rồi.
Tống Hề Đào có phản ứng với bộ đồng phục này, chẳng lẽ nó cũng là quà do Tống Hề Đào tặng hắn?
Đến giờ Mạnh Tư Trình vẫn chưa nhớ ra nguồn gốc của bộ đồng phục, nhưng hắn chẳng thèm nghĩ đến ai khác cả, chắc chắn đây cũng là vật định tình.
………
Tống Hề Đào về đến nhà, bỏ tất cả vật phẩm xét nghiệm vào cùng một cái túi niêm phong lớn, vừa làm xong thì anh shipper cũng vừa tới.
“Hình như sắp mưa rồi, phiền anh bảo quản kỹ giúp nhé, đừng để dính mưa, tôi sẽ trả thêm tiền.”
Anh shipper: “Được thôi, quý khách cứ yên tâm, dính một giọt mưa thì phạt tôi cả đời này đi mưa không được che ô.”
Tống Mộc Qua ngẩng đầu lên: “Con cảm ơn chú ạ.”
Anh shipper nhìn thấy địa chỉ giao hàng là một trung tâm xét nghiệm ADN tư nhân, anh liếc nhìn Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua, nhìn cái là biết cha con rồi, còn xét nghiệm cái gì nữa, lãng phí tiền bạc, bệnh đa nghi của người hiện đại nặng thật đấy.
Đợi anh shipper đi rồi, Tống Mộc Qua hỏi ba: “Ba ơi, ba gửi một cục giấy vệ sinh đi làm gì thế?”
Tống Hề Đào vừa liên hệ với chăm sóc khách hàng của trung tâm giám định, vừa nói: “Là đồ ở bên trong cục giấy quan trọng.”
[Nhân viên chăm sóc khách hàng]: Kính chào quý khách, sau khi nhận được mẫu, nếu mẫu hợp lệ, trong vòng 5 ngày làm việc là sẽ có kết quả ngay. Quý khách còn có thể chọn dịch vụ làm gấp, 24 giờ, 48 giờ, 72 giờ, chi phí làm gấp có trong bảng giá kèm theo đây ạ.
Làm gấp 24 giờ đắt thêm hai ngàn tệ!
Bỗng nhiên Tống Hề Đào thấy mình cũng không gấp lắm.
Cậu cũng đâu có tò mò gì về quan hệ giữa Tống Mộc Qua và Mạnh Tư Trình.
Nhưng một lát sau, Tống Hề Đào lại chuyển khoản thêm một ngàn tệ, “Làm gấp trong vòng 48 giờ.”
Hết chương 34.
