Chương 348: Những Điều Anh Không Hề Hay Biết (Trung)

Chương 348: Những Điều Anh Không Hề Hay Biết (Trung)

 

Người đó nói mình tên là Lộ Nhân Giai.

 

Lộ Nhân Giai?

 

Một cái tên thật kỳ lạ.

 

Không giống…

 

Không giống cái gì?

 

Một ý nghĩ nào đó chợt lóe lên trong đầu tôi, rồi nhanh chóng biến mất không một dấu vết. Tôi phát hiện ra, cảm giác tồn tại của Lộ Nhân Giai rất mờ nhạt, quả thật giống như một nhân vật qua đường trong truyện, chẳng ai quan tâm, cũng chẳng ai để ý.

 

Tôi đã thuê anh, để anh trở thành môn khách của tôi, và dành cho anh một đãi ngộ không tồi. Dĩ nhiên, với thực lực của anh, nhận được đãi ngộ này cũng là điều hoàn toàn hợp lý. Dù sao thì tôi cũng là một doanh nhân, không bao giờ làm ăn thua lỗ cả.

 

Ngoài ra, tôi còn rất hứng thú với anh.

 

Cảm giác tồn tại của anh thấp đến đáng sợ, anh đang âm thầm thu thập thông tin về tôi — chuyện này, mãi đến khi anh thu thập được ba ngày, cấp dưới của tôi mới phát hiện ra. Những thuộc hạ chống trinh sát của tôi, lúc ở trước mặt anh, dường như chỉ để làm cảnh.

 

Cấp dưới khuyên tôi nên trừ khử anh sớm. Nhưng tôi lại có thể cảm nhận được, anh không có địch ý với tôi.

 

Thậm chí, tôi còn để anh bảo vệ bên cạnh mình. Sau khi điều chuyển vị trí, tôi đã phát hiện ra sự bất thường trên người anh.

 

Vận may của anh tệ một cách lạ thường. Chỉ trong vòng một ngày mà tôi đã chứng kiến hơn mười “sự cố bất ngờ”, mà sự cố nào cũng đều đủ để gây chết người.

 

Nếu không phải vì anh phản ứng nhanh, lại là người có Phong linh căn, với tốc độ và khả năng cảm nhận sự thay đổi của môi trường xung quanh thuộc hàng đỉnh, thì có lẽ đã sớm mất mạng rồi.

 

Tôi nói đùa hỏi anh rằng, có phải bị ai đó nguyền rủa hay không.

 

Nhưng anh không nói gì.

 

Kiểm tra cơ thể xong cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Điều kỳ lạ nhất là, sau khi tôi hỏi anh, những sự cố bất thường đó đã biến mất. Cứ như thể, ngọn nguồn gây ra vận rủi cho anh sợ bị tôi phát hiện ra chuyện nó đang truy sát Lộ Nhân Giai vậy.

 

Thú vị thật.

 

Tôi đã sớm phát hiện ra, thế giới này không đơn giản như vẻ bề ngoài. Giống như tôi biết, có một vài kẻ không bình thường đã trà trộn vào đám người ngưỡng mộ tôi. Chúng khoác lên mình chiếc áo choàng “tình yêu”, tiếp cận tôi, muốn chiếm được trái tim tôi.

 

Đáng tiếc, diễn quá giả. Không một ai có thể khớp với vết sẹo trong tim tôi.

 

— Lộ Nhân Giai cũng vậy.

 

Không biết anh đang nghĩ gì mà lại bắt đầu cố ý tiếp cận tôi.

 

Tôi biết anh mang theo một mục đích nào đó, mà tôi cũng không thích điều đó. Anh là một người thông minh, sau khi cảm nhận được sự bài xích của tôi, liền trở lại như bình thường.

 

Đúng vậy, anh không cần phải cố tình tiếp cận tôi. Vẻ ngoài thường ngày của anh cũng đã đủ để thu hút tôi rồi.

 

Những kẻ kỳ lạ ngày càng nhiều, chúng mang đến tài nguyên, cũng mang đến phiền phức. Từ sự hứng thú ban đầu, tôi dần trở nên chán ghét. Điều khiến sự chán ghét của tôi lên đến đỉnh điểm là khi tôi phát hiện ra, Lộ Nhân Giai đã bị đoạt xá.

 

Kẻ ngoại lai đáng ghét đó đã dùng gương mặt của Lộ Nhân Giai, làm ra vẻ yếu đuối nịnh bợ. Ánh mắt ngập tràn vẻ giả dối đó thật khiến người ta buồn nôn.

 

Tôi chẳng tốn mấy công sức đã khuất phục được hắn ta.

 

Nhưng mà, ngay khoảnh khắc tôi đánh ngất “Lộ Nhân Giai”, cơ thể anh cũng nổ tung thành vô số mảnh máu thịt văng khắp trời.

 

Không hiểu tại sao, lúc đó tôi đã quên mở lá chắn linh khí. Thế là máu tươi ấm nóng văng đầy lên người tôi.

 

Lòng bàn tay tôi bị một thứ gì đó mềm mại nhét mạnh vào, tôi giơ tay lên nhìn, là một mảnh vỡ của trái tim.

 

Nó vẫn còn đang đập.

 

Tôi ôm lấy ngực.

 

Không hiểu tại sao, khoảnh khắc này tim tôi cũng đau nhói theo.

 

 

Kiếp thứ năm mươi.

 

Trí tuệ nhân tạo xâm lược.

 

Tôi vẫn luôn tin vào câu nói “Không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn”.

 

Câu nói này đã được chứng thực hết lần này đến lần khác trong lịch sử nhân loại.

 

Giống như Phương Viên, trí tuệ nhân tạo ban đầu muốn xâm lược thế giới này, nhưng sau khi tiếp nhận văn minh nhân loại, đã từ phe chống đối con người chuyển sang phe thân con người, và tham gia vào cuộc đối đầu với thế giới trí tuệ nhân tạo.

 

Giống như một vị hacker nào đó luôn thích khiêu khích tôi, sau khi trí tuệ nhân tạo xâm lược, lại trở thành đồng đội kề vai chiến đấu của tôi.

 

Trí tuệ nhân tạo đặt cho tôi biệt danh, là “Quân chủ”. Và đặt cho anh một cái tên, là “Hiệp sĩ”.

 

Lần đầu tiên nghe thấy cái danh hiệu này tôi đã bật cười. Không biết vị hacker kia nghe thấy biệt danh này sẽ có phản ứng gì.

 

Chắc chắn là sẽ rất thú vị.

 

Vị hacker này xuất hiện đột ngột vào năm năm trước, anh không đánh cắp bí mật của công ty tôi, cũng không định dùng những biểu tượng cảm xúc chọc tức người khác mà anh đã để lại trong tường lửa làm chiến tích đầu quân.

 

Anh chỉ đơn thuần là đến để khiêu khích tôi mà thôi. Và tôi đã thực sự tức giận. Tôi đoán tuổi của anh chắc cũng không lớn, cũng tầm tầm tuổi tôi. Vì chỉ cần lớn hơn một chút thì sẽ không làm ra những chuyện trẻ con như vậy.

 

Tôi đấu trí với anh, nhưng lần nào cũng không bắt được anh. Chúng tôi đối đầu gay gắt năm năm, kề vai chiến đấu năm năm, đã từng chĩa mũi nhọn sắc bén nhất về phía đối phương, cũng đã từng hoàn toàn tin tưởng giao phó sau lưng mình cho đối phương.

 

Nhưng chúng tôi đấu đá nhiều năm như vậy mà lại chưa từng một lần gặp mặt. Cái kẻ không mời mà đến xảo quyệt này, chắc chắn đã nhìn thấy bộ dạng của tôi, đang âm thầm quan sát tôi.

 

Anh có thể là một người qua đường lướt qua tôi, có thể là một vị khách ở quán cà phê dưới lầu, cũng có thể là một anh chàng giao hàng. Tôi nghĩ, đợi khi mọi chuyện kết thúc, có lẽ chúng tôi có thể ngồi xuống nói chuyện với nhau, chắc chắn là chúng tôi sẽ có rất nhiều chủ đề chung.

 

Thậm chí không cần phải mở lời, chỉ cần hai người ngồi đối diện nhau thôi là đã quá đủ rồi.

 

Tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều lần gặp gỡ, cũng đã nghĩ ra rất nhiều cách để bắt anh, chỉ duy nhất không nghĩ tới, lần đầu tiên gặp mặt trong đời này, lại chính là vĩnh biệt.

 

Tôi đã đến muộn.

 

Trong vòng vây của trí tuệ nhân tạo, anh đã nổ tung thành một bông pháo hoa ngay trước mắt tôi. Cơn mưa máu rơi lả tả, rơi trên mi mắt, khóe mày, rơi trên đuôi tóc và gò má tôi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ấm nóng.

 

Thật kỳ lạ.

 

Tại sao tôi lại có cảm giác như mình đã từng nhìn thấy cảnh tượng này rồi?

 

Một giọt mưa máu rơi vào mắt tôi, nhuộm cả thế giới thành một màu đỏ rực, rồi lại lăn dài theo khóe mắt.

 

Giống như một giọt nước mắt.

 

……

 

Kiếp thứ năm mươi bảy.

 

Thú cưng của tôi đã săn về cho tôi một con mồi không tồi.

 

Đó là một cậu bé.

 

Cậu bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, thân hình cao ráo, ước chừng đã cao hơn một mét bảy lăm, trông rất ưa nhìn.

 

Trên người cậu bé ấy có một mùi hương rất dễ chịu.

 

Là mùi của cây cỏ.

 

Vừa ngửi thấy tôi đã bắt đầu buồn ngủ.

 

Tôi đã mất ngủ rất lâu rồi.

 

Việc mất ngủ kéo dài khiến tính tình của tôi cũng trở nên hơi tồi tệ. Tôi ghét cái cảm giác không thể kiểm soát được cơ thể mình. Nhưng oái oăm thay, giấc mơ lại là thứ tôi không thể kiểm soát được.

 

Đúng vậy, nói ra thật nực cười.

 

Chứng mất ngủ của tôi lại là vì một giấc mơ. Đó là một cơn ác mộng tồi tệ và rất trực diện.

 

Tôi chỉ có thể đánh giá như vậy.

 

Bởi vì tôi không nhớ rõ trong mơ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ cảm giác đau đớn truyền đến từ trái tim. Cảm giác mất mát mãnh liệt đó đã khiến tôi kinh hoàng, liên tục tỉnh lại giữa đêm tối.

 

Buồn bã.

 

Đau khổ.

 

Tức giận.

 

Sợ hãi.

 

Tất cả những cảm xúc mà trong thực tế tôi gần như không bao giờ cảm nhận được, thì trong mơ lại được cảm nhận trọn vẹn.

 

Vì vậy tôi trở nên khó ngủ.

 

Cơ thể tôi đang kháng cự lại việc phải cảm nhận nỗi đau hết lần này đến lần khác. Cho đến khi tôi gặp được cậu người hầu của mình.

 

Người đó có một cái tên rất kỳ lạ, Lộ Nhân Giai.

 

Mùi hương trên người người đó khiến tôi buồn ngủ rũ rượi.

 

Đặc biệt là khi người đó và tôi ngồi tựa lưng vào nhau, cảm giác thật an toàn, và cơn buồn ngủ mãnh liệt cũng ập đến, gần như tôi có thể ngủ thiếp đi chỉ trong vài hơi thở.

 

Tạm thời không có cách nào thay thế người đó được.

 

Thế là người đó trở thành người hầu thân cận của tôi.

 

Sau khi người đó ngủ bên cạnh tôi, thực ra giấc mơ nọ không hề biến mất, mà nó chỉ thay đổi. Tổng thể gam màu của giấc mơ sẽ từ màu xanh đậm và đỏ rực, biến thành một màu xanh biếc và vàng óng tràn đầy sức sống. Trong mơ, tôi rất vui vẻ, niềm vui cứ như những bọt khí trong ly coca, không ngừng tuôn trào.

 

Có đôi khi tôi không khỏi tò mò, đoán xem rốt cuộc là giấc mộng đẹp như thế nào mà lại khiến tôi ở trong mơ vui sướng đến vậy.

 

Chỉ là mộng đẹp chưa rõ ràng, ác mộng lại bị vạch trần trước.

 

Một người phụ nữ kỳ lạ đã bắt cóc người hầu của tôi, tôi phái người đi tìm kiếm suốt đêm.

 

Trong lúc chờ đợi tin tức, tôi bị kéo vào một cơn ác mộng. Cơn ác mộng này đã cách xa tôi từ lâu, lần này mơ lại, vẫn cảm thấy quen thuộc như cũ.

 

Trên đời luôn có rất nhiều chuyện không thể giải thích được. Giống như tôi không hiểu, tại sao tâm trạng tôi đang lo lắng, lòng nóng như lửa đốt, mà lại có thể ngủ thiếp đi trong lúc chờ đợi. Giống như tôi không rõ, tại sao trong cơn ác mộng của tôi lại xuất hiện Lộ Nhân Giai lúc trưởng thành.

 

Không phải một người.

 

Mà là rất nhiều.

 

Vô số Lộ Nhân Giai đã chết ngay trước mặt tôi.

 

Bị xe đâm chết.

 

Bị vật rơi trúng đầu chết.

 

Bị chém chết.

 

Bị chôn sống.

 

Bị lăng trì.

 

Biến thành thịt nát.

 

Biến thành sương máu.

 

Biến thành mưa máu.

 

Vô số Lộ Nhân Giai, nổ tung giữa không trung thành từng bông pháo hoa nhuốm máu.

 

Thế là trong mơ, tôi cứ mãi đắm mình trong một cơn mưa mang tên Lộ Nhân Giai.

 

Hết chương 348.

 

Chương 348: Những Điều Anh Không Hề Hay Biết (Trung)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên