Chương 349: Những Điều Anh Không Hề Hay Biết (Hạ)

Chương 349: Những Điều Anh Không Hề Hay Biết (Hạ)

 

Lộ Nhân Giai đã rời đi.

 

Sau khi tôi kể cho anh nghe một phần những giấc mơ rõ ràng của mình.

Tôi không kể về cái chết của anh trong mơ, chỉ kể về những cuộc phiêu lưu kỳ ảo của tôi và anh trong những giấc mộng.

 

Thực ra thì phản ứng của anh lúc đó có chút không đúng. Nhưng tôi của lúc ấy đang mệt mỏi và buồn ngủ, nhắm mắt tựa vào vai anh, nên đã bỏ qua cơ thể bỗng dưng cứng đờ và những ngón tay se lạnh của anh.

 

Dường như sự ra đi của anh cũng không hề đột ngột, bởi vì sau khi tôi xử lý kẻ bắt cóc kia, tôi đã có thể ngủ được mà không cần có anh bên cạnh nữa.

 

Anh đã mất đi giá trị của một người hầu.

 

Bản hợp đồng có những điều khoản hậu hĩnh của tôi, chính là sự níu kéo trong im lặng.

 

Nhưng anh đã từ chối tôi. Anh nói mình muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới. Giọng điệu của anh nghe có vẻ rất mong chờ và khao khát. Nhưng đôi mắt anh lại luôn lảng tránh. Như thể đang trốn tránh cái nhìn của tôi.

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, muốn nhìn thấu được anh. Nhưng đôi mắt trong veo của anh lại là hai cái giếng cổ sâu không thấy đáy. Tôi không thể phân biệt được, trong mắt anh rốt cuộc là áy náy, sợ hãi, hay là thứ gì khác.

 

Anh đang trốn tránh điều gì?

 

Trước khi anh rời đi, tôi đã hỏi anh câu đó.

 

“Tại sao anh không dám nhìn tôi?”

 

Nhưng anh không quay đầu lại, cũng không dừng bước, cứ thế lên xe, hòa vào dòng người.

 

Sau đó, bên cạnh tôi xuất hiện ngày càng nhiều những kẻ ái mộ kỳ lạ. Giấc mơ của tôi cũng ngày càng hoàn chỉnh, ngày càng rõ ràng.

 

Từ miệng của bọn chúng, tôi đã chắp vá được sự thật của thế giới này. Từ trong giấc mơ, tôi đã tìm ra được lý do Lộ Nhân Giai rời đi.

 

Anh áy náy vì đã hiểu lầm tôi.

 

Nhưng anh không nên áy náy. Người nên áy náy và hổ thẹn chính là tôi mới phải. Là tôi ở kiếp trước đã nảy sinh ý nghĩ khác thường với anh, khiến Lô Hội cảnh giác, để anh bị Lô Hội chú ý.

 

Cơ thể tôi bắt đầu lão hóa nhanh chóng vì bệnh tật.

 

Tôi biết, thế giới này sắp bắt đầu khởi động lại.

 

Trước khi khởi động lại, tôi muốn nhân cơ hội ký ức của mình được khôi phục chút ít, để làm thêm vài việc ở kiếp này. Thế là tôi cho người mua lại quyền phát sóng trên tất cả các màn hình trên toàn cầu, tôi đã xuất hiện trên khắp tất cả các màn hình trên thế giới vào một thời điểm nhất định.

 

Cảm ơn cái thiết lập gần như là một lời nguyền này, dù tôi đã già nua, bệnh tật đầy mình, nhưng dung mạo vẫn vô song, không đến nỗi để lộ ra bộ dạng thảm hại.

 

Tôi không biết anh có nghe được câu nói này không, nhưng tôi vẫn muốn nói với anh rằng.

 

“Tôi không trách anh.”

 

Máy móc bắt đầu kêu lên báo động, rất nhiều người xông vào phòng bệnh, ngũ quan của tôi đang dần bị tước đoạt.

 

Trước khi mất đi ý thức, tôi đã làm một việc cuối cùng.

 

Tôi cảnh cáo Ý Thức Thế Giới.

 

Cái thứ đồng đội ngu như heo chết tiệt này, dám nhân lúc ký ức của tôi không hoàn chỉnh, vi phạm lời hứa, triển khai kịch bản giết Lộ Nhân Giai.

 

Tôi nói với nó, không có lần sau.

 

Ý Thức Thế Giới cố gắng truyền đạt cảm xúc ấm ức cho tôi, cố gắng nói với tôi rằng nó đã công nhận Lộ Nhân Giai rồi, nhưng chuyện cảm giác tồn tại bị phai nhạt thì nó cũng đành bất lực.

 

Nó líu ríu nói rất nhiều, tôi nhắm mắt lại, mặc cho âm thanh xa dần. Đến thế giới tiếp theo, tôi sẽ lại không nghe thấy giọng nói của nó nữa.

 

Đây cũng là một trong những cái giá phải trả.

 

……..

 

Kiếp thứ bảy mươi lăm.

 

Thế giới của tài phiệt.

 

Hôm nay, tôi hẹn Lộ Nhân Giai chơi bóng rổ. Cũng coi như là chiều theo sở thích của anh. Theo điều tra của tôi, chủ nhân đứng sau Sở Giao Dịch này, thời niên thiếu rất thích chơi bóng rổ.

 

Sở Giao Dịch là một thế lực rất quan trọng, nếu có thể hợp tác với anh, việc tôi muốn làm sẽ được nhân đôi hiệu quả.

 

Do đó, việc tìm hiểu tâm tư của anh cũng là một trong những công việc cần thiết. Mặc dù chuyện lấy lòng người khác này đã lâu rồi tôi không làm.

 

Lần gần nhất là lúc ba bốn tuổi làm nũng với mẹ.

 

Đúng là một trải nghiệm mới lạ.

 

Nhưng mà, sau vài lần tiếp xúc, tôi lại cảm thấy Sở Giao Dịch rất thú vị, mà người xây dựng nên Sở Giao Dịch còn thú vị hơn cả bản thân nó.

 

Có lẽ vị Lộ Nhân Giai tiên sinh này không biết, đôi mắt của anh tuy đẹp, nhưng lại dễ dàng bán đứng anh quá. Ánh mắt của anh quá sắc bén, như hai mũi dao băng, sắc bén và mang theo hơi lạnh thấu xương. Ánh mắt này, không phải là thứ mà một người đại diện nên có.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tôi đề nghị anh nên đeo một cặp kính không độ. Lần gặp mặt sau đó anh đã thực sự đeo nó.

 

Không ngờ gọng kính viền bạc lại rất hợp với anh. Cặp kính đã làm giảm bớt sự sắc bén vốn có của anh, khiến anh trông tao nhã và lịch thiệp hơn. Chỉ nghĩ đến việc dưới lớp vỏ bọc này là một linh hồn đầy tham vọng và áp bức, tôi lại có cảm giác hưng phấn đến run rẩy.

 

Nếu đây là một thế giới võ hiệp, tôi nghĩ chắc chắn tôi và anh đã giao đấu không biết bao nhiêu lần rồi.

 

Chơi bóng xong chúng tôi cùng nhau ăn trưa, dường như anh có điều gì đó muốn nói với tôi. Nhưng anh đã không thể nói ra, thay vào đó lại là phun ra một ngụm máu tươi.

 

Những giọt máu li ti rơi vào lòng bàn tay tôi, tim tôi chợt run lên, rất dữ dội. Một cảm giác hoảng loạn không tên chợt ùa đến.

 

“Bác sĩ!”

 

Tôi không biết rằng mình lại quan tâm đến anh nhiều đến vậy. Tại sao rõ ràng chúng tôi chỉ mới quen nhau, nhưng tôi lại có cảm giác như đã mất anh rất nhiều lần rồi.

 

Sau này, trong những giấc mơ lúc nửa đêm, tôi luôn nhớ về ngày hôm đó. Tôi có thể cảm nhận được, dường như có một sự tồn tại vô hình nào đó đang dõi theo anh. Ép anh phải nuốt lại câu nói mà anh định nói với tôi.

 

Đó là gì?

 

Tôi không biết.

 

Thế nên tôi lại càng để tâm đến anh hơn.

 

Nếu nói tò mò là khởi đầu của tình yêu, vậy thì chúng tôi, ngay từ khi gặp gỡ đã là một tình yêu định mệnh.

 

Sau đó, tôi bắt đầu theo đuổi anh. Ban đầu, anh liên tục trốn tránh tôi. Sau đó, anh nói sẽ cho tôi một câu trả lời. Đáng tiếc, tôi đã không đợi được đến ngày có câu trả lời, đã bắt đầu lão hóa nhanh chóng.

 

Tất cả các bác sĩ đều không tìm ra nguyên nhân, nhưng tôi đã có phỏng đoán của riêng mình. Ánh mắt tôi cảm nhận được ngày hôm đó không phải là ảo giác, nó thực sự tồn tại.

 

Thế giới này đã khởi động lại rất nhiều lần, và cái giá của việc khởi động lại chính là cái chết của tôi. Sự tồn tại vô danh đó, sợ rằng sau khi tôi biết được sự thật sẽ một lòng muốn chết, hoặc làm ra những chuyện quá khích, không thể kiểm soát được.

 

Vì vậy nó đã ngăn cản Lộ Nhân Giai nói.

 

Thật là, quá xem thường tôi rồi.

 

Vì đại cục, tôi không ngại chết, dù sao thì sau khi thế giới khởi động lại tôi vẫn sẽ được tái sinh. Tôi chỉ bận tâm, tại sao Ý Thức Thế Giới lại chọn cho tôi một cách chết mất mặt như vậy. Tôi chỉ muốn mãi mãi đẹp trai trong mắt Lộ Nhân Giai, không muốn anh nhìn thấy mái tóc bạc trắng của tôi.

 

Nhưng mà anh vẫn nhìn thấy.

 

Tôi thở dài, hỏi anh rằng, liệu anh có thể giúp tôi trong những vòng luân hồi hay không. Không hiểu tại sao, khi tôi hỏi anh câu đó, cơ thể anh lại khẽ run lên. Như thể cơ thể đã trả lời trước cả linh hồn.

 

“Đồ lừa đảo…”

 

Tiếng súng đạn vang trời.

 

Tai tôi ù đi.

 

Anh đã nói gì đó, nhưng tôi không nghe thấy.

 

Tôi khó khăn ngẩng đầu lên một chút.

 

“Gì cơ?”

 

Anh mím môi, nhưng lại đáp một tiếng,

 

“Được.”

 

……..

 

Kiếp thứ bảy mươi sáu.

 

Hôm nay tôi gặp một anh chàng lớn hơn tôi hai tuổi. Anh đã giải được một bài toán mà tôi đang suy nghĩ. Cách của anh nhanh hơn, đơn giản hơn cách của tôi rất nhiều.

 

Có tôi làm tham chiếu, tôi biết được kiến thức và khả năng phản ứng của anh đáng sợ đến mức nào.

 

Thật thú vị.

 

Tôi hỏi tên anh.

 

Anh nói, anh tên là Lộ Hành Chi.

 

Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên đó, trái tim tôi đột nhiên lỡ mất một nhịp. Giống như vết sẹo trên trái tim, cuối cùng cũng đã tìm thấy thủ phạm để lại dấu ấn trên đó.

 

Lộ Hành Chi.

 

Đường tuy gần, nhưng nếu không đi thì chẳng bao giờ đến, nhưng chỉ cần bắt đầu đi thì ắt sẽ đến.

 

Đúng là một cái tên rất hay.

 

Hết chương 349.

 

Chương 349: Những Điều Anh Không Hề Hay Biết (Hạ)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên