Chương 35: Gả Cho Chú Của Tên Tra Nam (Thượng)
Ca phẫu thuật tuyến thể rất thành công.
Tuyến thể được lấy ra và bảo quản trong dung dịch dinh dưỡng. Quả nhiên, nó đã được giám định là mang đặc trưng của sự sống.
Omega đó – à không, giờ là Beta rồi – vẫn cần trải qua một loạt các cuộc kiểm tra nữa để đảm bảo trong cơ thể cậu ta không còn tiềm ẩn bất kỳ nguy cơ nào, ví dụ như trứng trùng chưa được thụ tinh.
Mặt cậu ta không còn một giọt máu, nhưng trông lại có vẻ tỉnh táo hơn hẳn.
“Cảm ơn ngài, may mà đã cắt bỏ kịp thời, nếu không tôi không biết mình sẽ biến thành cái dạng gì nữa.”
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn cậu ta, nhếch mép cười đầy ẩn ý: “Tôi là một thương nhân, chỉ quan tâm đến lợi ích. Thay vì cảm ơn suông, chi bằng cậu làm chút chuyện thực tế đi, ví dụ như – trả lời tôi vài câu hỏi.”
“Làm thế nào cậu đến được thế giới của chúng tôi?”
Cậu Beta ngồi thẳng dậy trên giường bệnh. “Thưa Tổng tài, nói thật với ngài, tôi cũng không biết.”
“Lúc đó tôi đang bị Nguyên soái truy sát, tôi lái phi thuyền vũ trụ chạy về phía một hành tinh hoang phế thì đột nhiên gặp phải một trận chấn động không gian, lúc tỉnh lại thì đã thấy mình ở trong trại nuôi heo rồi.”
“Khi ấy, có một người tốt bụng đã nhặt được tôi, cho tôi một chỗ ở tạm thời và nhận tôi vào làm công nhân thời vụ ở trại heo để tự nuôi sống bản thân.”
“Phi thuyền vũ trụ?”
“Ở thời đại của chúng tôi, việc tự lái phi thuyền du hành vũ trụ đã trở thành hiện thực, có điều, giá cả vô cùng đắt đỏ. Chiếc phi thuyền này là do tôi cấy ghép tuyến thể xong, dựa vào thân phận Omega mới kiếm được.”
Tôi nhướng mày, đột ngột hỏi: “Tổ Trùng nằm trên một hành tinh nào đó trong vũ trụ à?”
“Vâng, trước kia nơi đó từng là một hành tinh du lịch nổi tiếng, môi trường rất giống với Lam Tinh.”
Nói xong, sắc mặt cậu ta đột nhiên trắng bệch.
Hiển nhiên, cậu ta cũng đã nghĩ đến một khả năng nào đó – có lẽ không phải Trùng tộc đã xâm nhập Trái Đất một cách thần không biết quỷ không hay, mà là chính con người đã mang trứng trùng ra ngoài vũ trụ.
Dựa vào phi thuyền của loài người, bất cứ nơi nào dấu chân con người có thể đặt tới, nơi đó đều sẽ sinh ra Trùng tộc.
Tôi lảng sang chuyện khác: “Phi thuyền của cậu đâu?”
Cậu ta hoàn hồn, “Lúc tôi tỉnh lại thì trên người chỉ còn lại mấy thứ này thôi.”
Tôi gõ nhẹ lên tay vịn ghế. “Nguyên soái của các cậu từng cố gắng gửi tín hiệu về thế giới của mình. Sao nào, chúng ta đang ở trong cùng một vũ trụ à?”
B cười khổ một tiếng. “Không, theo phán đoán của tôi, có lẽ nói là thế giới khác thì sẽ thích hợp hơn. Tín hiệu của ngài ấy có thể giúp Đế quốc định vị trong vũ trụ, nhưng không thể vượt qua rào cản giữa các thế giới được.”
“Lam Tinh của chúng tôi rất giống với Trái Đất của các ngài, nhưng thực ra vẫn có những khác biệt nhỏ. Cả những ngôi sao trên trời cũng không hề giống nhau.”
Cậu ta nhìn xuống đôi tay mình, ánh mắt trĩu nặng nỗi cô đơn thật khó tả.
Cậu ta không thể quay về được nữa rồi.
“Cậu có biết kết cấu và nguyên lý vận hành của phi thuyền không?” Tôi hỏi.
Cậu ta ngỡ ngàng ngẩng đầu. “Tổng tài, ngài muốn nghiên cứu phi thuyền vũ trụ sao?”
“Ừm.” Đây quả là một thị trường xanh vô cùng tiềm năng.
“Nhưng dù cho công nghệ giai đoạn sau của chúng tôi có bị đình trệ, thì trình độ khoa học kỹ thuật tổng thể cũng vượt xa thế giới của các ngài một trăm năm mươi năm…”
“Những chuyện này cậu không cần lo. Cậu cứ viết ra tất cả những gì mình biết, tôi sẽ xem như cậu góp vốn bằng công nghệ, chia cho cậu mười phần trăm cổ phần của Tập đoàn Phi Xa.”
Cậu B kia há hốc miệng. “Tập, Tập đoàn Phi Xa? Có tập đoàn này sao?”
“Sắp có rồi.”
Tôi liên lạc với trợ lý, bảo anh ta đi đăng ký công ty, rồi quay sang liên hệ với người phụ trách của hàng loạt phòng ban để tiến hành điều động nhân sự. Nửa giờ sau, Tập đoàn Phi Xa cùng viện nghiên cứu trực thuộc đã chính thức được thành lập.
Thư ký mang hợp đồng tới nơi, cậu B kia ký xong mà vẫn ngỡ như đang trong mơ. “Chuyện, chuyện này cũng nhanh quá… Tôi bắt đầu hơi tin là ngài có thể nghiên cứu ra phi thuyền ngay trong đời mình rồi đấy.”
Tôi tự tin cười. “Sẽ không lâu đến thế đâu.”
Vốn dĩ việc nghiên cứu phi thuyền đúng là quá tầm với, nhưng dạo trước vừa trải qua một cuộc cách mạng kỹ thuật, sự ra đời của “Thời đại Trí Não” đã giúp công nghệ có một bước nhảy vọt bảy mươi năm. Lần này, sau khi nghiên cứu khẩu súng và bộ quần áo của gã Alpha kia, chúng tôi lại phát triển thêm không ít vật liệu và thiết bị mới, tốc độ nghiên cứu sẽ nhanh hơn tưởng tượng rất nhiều.
Cậu B kia nhìn tôi, cũng bất giác mỉm cười. “Vậy thì nửa đời sau cơm áo không lo của tôi, đành phải trông cậy cả vào Tổng tài ngài rồi.”
Tuy nhiên, nửa tháng sau, khi vết thương sau gáy đã lành lặn, cậu B kia lại đột nhiên biến mất.
Giống hệt như người đàn bà đã từng định bỏ thuốc tôi, cậu ta cứ thế bốc hơi khỏi không khí.
Chỉ có tuyến thể đã bị cắt bỏ của cậu ta là vẫn còn ngâm trong dung dịch dinh dưỡng.
Viện nghiên cứu đã chiết xuất và phục dựng lại tin tức tố Omega từ mồ hôi của cậu ta để lại trên tấm ga trải giường rộng sáu mươi mét vuông. Mùi hương này ngọt ngào và rất tự nhiên. Thế là, viện nghiên cứu dưới trướng tôi đã dựa vào tin tức tố của cậu ta và gã Alpha nọ để điều chế ra hai loại nước hoa: Hương sữa tươi mật ong và mùi gỗ tuyết tùng. Vừa ra mắt, chúng đã được đón nhận nồng nhiệt.
Còn về tuyến thể của cậu ta, ban đầu tôi định thử xem có thể tận dụng được không, chẳng hạn như có giúp tăng sản lượng mật cho ong không, nhưng thử rồi mới biết là không được.
Cái thứ này sẽ khiến đàn ong trở nên hỗn loạn và giết chết ong chúa hiện tại.
Nó vô dụng với tôi, mà giết đi thì lại hơi lãng phí, thế là tôi dứt khoát giao nó cho cơ quan đặc biệt.
Họ xử lý thế nào, tôi không quan tâm nữa.
Điều tôi quan tâm lúc này là tiến độ nghiên cứu phi thuyền vũ trụ.
Giao thông là người tiên phong trong sự phát triển kinh tế, trong vũ trụ có vô vàn tài nguyên và kho báu. Chỉ cần có thể đả thông con đường giao thông lên vũ trụ, vậy thì chẳng lo các ngành công nghiệp mới trên Trái Đất không phát triển nổi. Công ty của tôi, rồi sẽ có một ngày mở được chi nhánh trên các hành tinh khác.
……..
Hôm nay, chuỗi cửa hàng trà sữa thuộc thương hiệu thứ ba dưới trướng tôi đồng loạt khai trương. Tôi tiện đường ghé vào một tiệm để thị sát.
Tiệm trà sữa này nằm gần một trường trung học phổ thông, tôi cố tình chọn lúc giờ cơm tối để đến. Nhiều học sinh nghe tin tiệm mới khai trương có khuyến mãi, nên đã rủ nhau tốp năm tốp ghé qua mua.
Để tránh dung mạo kinh thiên động địa của mình thu hút khách, gây ra sai lệch trong việc đánh giá lưu lượng khách hàng, tôi đã đặc biệt đeo khẩu trang, ngồi sau một chậu cây xanh và bảo trợ lý đi lấy trà sữa.
Đột nhiên, trong tiệm trà sữa có một trận xôn xao, tôi nghe thấy một giọng nữ quát lên giận dữ: “Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Chúng ta chia tay rồi!”
Tiếp đó là một giọng nam, nghe có vẻ hơi bực bội: “Anh không đồng ý! Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, anh và cô ta chẳng có gì cả, sao em cứ không tin! Lần đó chỉ là cô ta đến hỏi anh một bài toán, anh giảng cho cô ta thôi, sao em lại phán cho anh án tử hình thế?”
“Tâm tư của cô ta tôi chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra, rốt cuộc là anh thật sự không biết hay là đang giả vờ ngây thơ không biết?!”
“Tụi anh thật sự không có gì mà, sao em cứ không tin! Anh…”
“Anh thế nào tôi cũng không muốn quản nữa. Tôi đã nói rồi, chúng ta chia tay rồi, đừng có dây dưa với tôi nữa!”
“Em đừng nói những lời như vậy lúc nóng giận.”
“Ai nói những lời đó chỉ là lời lúc nóng giận? Tôi đã có bạn trai mới rồi.”
“Ha! Bạn trai mới? Được rồi, đừng lấy người khác ra để chọc tức anh nữa. Anh thật sự rất thích em, đừng quậy nữa, chúng ta làm hòa đi, được không?”
“Không được!”
Ngay sau đó, tôi nghe thấy một loạt tiếng bước chân vội vã vang lên, ngày một gần, ngày một gần, cho đến khi dừng lại ngay trước mặt tôi.
Cô gái phịch một cái ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, rồi khoác lấy cánh tay tôi. “Thấy chưa! Đây là bạn trai mới của tôi!”
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, cô gái mặc đồng phục học sinh, căng tràn sức sống tuổi thanh xuân, trên mặt trang điểm nhẹ, hai má phồng lên, trông như một con mèo con đang giương nanh múa vuốt.
Cô ngước lên nhìn tôi, đôi mắt mèo vừa to vừa tròn, đuôi mắt xếch lên, trong mắt ngập tràn vẻ khẩn cầu, lặng lẽ van xin tôi hãy phối hợp.
Trông y hệt như đang bị một tên tra nam bám riết, bất đắc dĩ phải tìm người giúp đóng giả bạn trai.
Chàng trai đang lẽo đẽo theo sau đòi làm hòa đột nhiên im bặt. Tôi ngẩng đầu nhìn, một cậu học sinh trung học đang ở độ tuổi giao thời giữa thiếu niên và thanh niên, vóc dáng đã gần như người lớn nhưng trên mặt vẫn còn nét non nớt.
Lúc này, cậu ta đang nhìn tôi, mắt chữ A mồm chữ O. Mãi một hồi lâu sau mới lắp ba lắp bắp gọi một tiếng:
“…Chú, chú út?”
Hết chương 35.
