Chương 36: Gả Cho Chú Của Tên Tra Nam (Hạ)

Chương 36: Gả Cho Chú Của Tên Tra Nam (Hạ)

 

“Có chuyện gì, nói đi.”

 

Tôi nâng tách trà lên, nhìn đứa cháu trai đang cúi gằm mặt ủ rũ trước mắt.

 

Từ trước đến nay cháu trai tôi vẫn có hơi sợ hãi tôi, ngoan như con chim cút, không ngờ lần này còn dám giãy giụa đôi chút.

 

Cậu ta gãi gãi đầu, thăm dò hỏi: “Chú út, cháu không nói có được không?”

 

“Không được.”

 

Con chim cút giãy giụa một hồi rồi cũng đành chấp nhận số phận. “Dạ được… Thật ra đó là bạn gái của cháu, vì một hiểu lầm nhỏ mà cô ấy muốn chia tay, cháu đang muốn làm hòa với cô ấy.”

 

“Hiểu lầm gì?”

 

Cậu ta lại khổ não vò đầu, biến mái tóc thành một cái tổ quạ. “Cháu có một bạn nữ cùng bàn, cô ấy cho rằng bạn cùng bàn của cháu là trà xanh, đang quyến rũ cháu, rằng cháu đã thay lòng đổi dạ.”

 

“Có trời đất chứng giám, sau khi đổi chỗ chúng cháu mới nói chuyện với nhau đúng một lần, mà còn là bạn ấy hỏi bài cháu!”

 

“Mấu chốt là, lần trước sau khi đổi chỗ, cháu đã đi tìm thầy chủ nhiệm nói muốn làm bạn cùng bàn với cô ấy – thầy chủ nhiệm biết chuyện của bọn cháu, đã tìm cháu nói chuyện rồi. Cháu đảm bảo sẽ giữ vững vị trí đứng đầu toàn trường trong mỗi kỳ thi tháng, thầy mới đồng ý không mời phụ huynh. Chú út ơi, cháu xin chú đấy, chú tuyệt đối đừng nói cho ba cháu biết nhé.”

 

“Khoan đã, nói cho xong chuyện của cậu đi.”

 

“Cháu nói đến đâu rồi nhỉ? À à! Cháu đi tìm thầy chủ nhiệm, nói muốn làm bạn cùng bàn với cô ấy, cháu đã phải ký mấy tờ cam kết, khó khăn lắm mới thuyết phục được thầy đồng ý. Cháu báo tin này cho cô ấy, thì cô ấy lại nổi giận, nói cháu không tôn trọng ý muốn của cô ấy.”

 

“Cháu không có! Trước đây cô ấy đã nói rất nhiều lần, rằng cháu quá nổi tiếng, khiến cô ấy không có cảm giác an toàn, cho nên việc cháu chuyển đến ngồi cùng bàn là muốn cho cô ấy một bất ngờ!”

 

“Cô ấy nổi một trận tam bành, rồi lại xin lỗi cháu, nói là tuy cô ấy không có cảm giác an toàn, nhưng cô ấy tin tưởng cháu.”

 

“Lúc đó cháu cảm động lắm, nghĩ rằng không thể để bạn gái mình chịu ấm ức, nên định đổi chỗ ngồi với mấy thằng bạn thân, nhưng cô ấy vẫn không đồng ý. Cô ấy nói không muốn để lại ấn tượng xấu trong mắt bạn bè cháu, không muốn người khác nghĩ rằng cô ấy quản cháu quá nghiêm, cứ giữ nguyên chỗ ngồi như hiện tại là tốt nhất rồi.”

 

“Kết quả là cháu giữ nguyên hiện trạng, thì cô ấy lại đòi chia tay với cháu!”

 

“Còn, còn tìm người đàn ông khác ngay trước mặt cháu để chọc tức cháu nữa!”

 

“Chú út, may mà là chú, chứ nếu là người khác thì cháu thật sự không chịu nổi đâu!”

 

Nhìn đứa cháu trai với vẻ mặt may mắn trước mắt, tôi cứ cảm thấy có gì đó kỳ quặc không nói nên lời.

 

———-

 

Thằng bạn thân mời tôi đến quán bar của nó.

 

Không chịu nổi màn đeo bám dai như đỉa, cuối cùng tôi vẫn phải đến.

 

“Sao nào, không tệ chứ?”

 

Nó vừa lắc ly rượu vang đỏ vừa nhìn xuống lầu, phô diễn cho tôi thấy cái chốn ăn chơi trác táng trong màn đêm.

 

Tôi hỏi: “Sao mày uống Coca mà lại đổ vào ly rượu vang?”

 

Nó ho sặc sụa. “Phong cách! Làm thế này mới có phong cách! Mới ra vẻ ông chủ quán bar này vừa bí ẩn vừa thanh lịch chứ!”

 

“Thế à? Tao thấy lúc bọt khí nó nổ lốp bốp thì mày cũng chẳng còn hình tượng gì sất.”

 

“Mày không uống rượu, sao lại mở quán bar?”

 

“Cái miệng của mày, nếu không phải là anh em của tao thì sớm muộn gì cũng bị người ta trùm bao bố rồi.”

 

“Hờ, nói cứ như mày chưa từng lén lút nghĩ đến chuyện đó ấy.”

 

“Bị mày nói trúng rồi.” Nó vỗ một phát vào lưng tôi để trả đũa. “Tao ấy à, thực ra là muốn mở một quán bar, để bắt đầu một mối tình lãng mạn~”

 

“…”

 

“Này này này! Mày có cái biểu cảm gì thế? Vừa mới chửi thầm tao trong bụng đúng không!”

 

Giữa lúc chúng tôi đang đấu võ mồm, ngoài cửa bỗng có tiếng xôn xao.

 

“Sao thế?”

 

Nó vẫy tay, quản lý liền lên lầu báo cáo tình hình.

 

“Sếp ơi, ‘Ly Hoa Miêu’ đang làm mưa làm gió ở các quán bar lớn dạo gần đây đã đến rồi ạ!”

 

Ly Hoa Miêu, là một cô gái đeo mặt nạ mèo, đã nhanh chóng nổi như cồn tại các quán bar lớn nhờ phong cách ăn mặc gợi cảm mà không lẳng lơ, cùng những vũ điệu bùng nổ và nóng bỏng.

 

Mỗi lần cô ta chỉ nhảy một bài, gọi một ly rượu, nhảy xong là đi. Ly rượu được cô ta gọi và đặt sẵn trên quầy bar, từ đầu đến cuối, cô ta chưa bao giờ cầm lên.

 

Điệu nhảy của cô ta có độ khó cao, tiết tấu mạnh mẽ. Mỗi lần cô ta xuất hiện đều có thể dễ dàng khuấy động tiếng reo hò của cả khán phòng. Không ai từng thấy bộ mặt thật của cô ta, nhưng vũ điệu của cô ta đã chinh phục vô số người, không biết bao kẻ muốn cùng cô ta trải qua một đêm xuân.

 

Thế nhưng, ly rượu đã gọi sẵn đó, chưa bao giờ được cô ta trao đi.

 

Ngay khi Ly Hoa Miêu vừa bước vào, cả khán phòng đã vỡ òa trong tiếng hoan hô, không ít khách trên tầng hai cũng bước ra khỏi phòng riêng, nhoài người trên lan can nhìn xuống.

 

Ly Miêu như một nữ hoàng, nơi nào cô ta đi qua, đám đông đều sẽ rẽ lối nhường đường, cho đến khi cô ta đứng ở chính giữa sân khấu.

 

“Một ly Bloody Mary, cảm ơn.”

 

Cô ta hơi ngẩng đầu về phía quầy bar, kiêu hãnh như một con mèo.

 

Có điều, giọng nói này nghe hơi quen tai.

 

Âm nhạc nổi lên, tiếng giày cao gót của cô ta nện xuống sàn nhảy tạo ra một âm thanh va chạm giòn tan, báo hiệu cho sự khởi đầu của một cơn cuồng tín.

 

Ánh mắt tôi lướt qua đuôi mắt hơi xếch lên và đôi môi đỏ mọng của cô ta. Giữa tiếng nhạc DJ ầm ĩ và tiếng reo hò vang dội, tôi hỏi: “Vào quán bar của mày, có cần xuất trình chứng minh thư để xác nhận tuổi không?”

 

“Hả?”

 

Nhạc to quá, nó không nghe rõ.

 

Phía dưới, Ly Hoa Miêu kết thúc điệu nhảy. Mọi người đều đã quen với việc cô ta sẽ rời đi ngay lập tức, nhưng vẫn có không ít người cố gắng bắt chuyện, thử xem có thể cùng nhau trải qua một đêm xuân không. Nhưng lần này, cô ta lại đi về phía quầy bar, bưng ly Bloody Mary đó lên.

 

Tất cả mọi người đều nín thở.

 

Cả quán bar rộng lớn, vậy mà lại tĩnh lặng đến lạ.

 

Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, cô ta bưng ly rượu, từ từ ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với tôi, rồi vẫy tay với người phục vụ. “Mang ly rượu này đến cho vị tiên sinh mặc áo sơ mi đen trên tầng ba.”

 

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt mang theo tham vọng của một con mèo đang săn mồi.

 

Âm thanh xung quanh bỗng nổ tung, thằng bạn tôi hít một ngụm khí lạnh, giữa mớ hỗn loạn, nó gào lên: “Thằng trời đánh! Tao mở quán bar hóa ra lại thành làm phúc cho mày à!”

 

“À đúng rồi, mày vừa nói gì ấy nhỉ? Tao nghe không rõ.”

 

Nhìn đôi mắt mèo xếch lên của cô ta, tôi lặp lại một lần nữa: “Vào quán bar của mày, có cần xuất trình chứng minh thư để xác nhận tuổi không?”

 

Lần này nó nghe rõ rồi, không chút khách khí mà phá lên cười nhạo: “Hahaha! Sao có thể chứ, thế chẳng phải là đuổi khách à? Mày cũng đâu phải chuyện gì cũng…”

 

Nói được nửa chừng, nó im bặt, không thể tin nổi mà nhìn tôi.

 

“Không phải chứ?”

 

“Ừ, ý tao là, khả năng cao cô ta là trẻ vị thành niên đấy.”

 

……..

 

Ly Miêu bị đuổi ra khỏi quán bar.

 

Thằng bạn tôi mặt mày xám xịt.

 

“Mịa nó! Vị thành niên thì mò vào đây làm cái quái gì! Tao mở cửa làm ăn đàng hoàng đấy nhé!”

 

———–

 

Chuyện ở quán bar đã giáng một đòn không nhỏ vào thằng bạn tôi, nhưng cái thằng này tinh lực dồi dào lắm, chẳng bao lâu sau, một quán cà phê lại được nó rục rịch khai trương.

 

Tôi lại bị lôi đến.

 

Không gian quán cà phê vô cùng trang nhã, tổng thể lấy tông màu trắng tinh làm chủ đạo, trên những chiếc khăn trải bàn màu sáng là những chậu cây xanh tươi đẹp. Chính giữa quán là một cây đàn dương cầm màu trắng, ánh nắng xiên xiên rơi trên phím đàn, trông vô cùng duy mỹ.

 

“Có thể yêu cầu chơi nhạc à?”

 

“Đúng thế.” Thằng bạn tôi khuấy ly cà phê. “Ban đầu tao định để cây đàn làm đồ trang trí, sau đó có một cô bé đến hỏi ở đây có cần nghệ sĩ dương cầm không.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Tao thật sự không ngờ đấy, cô bé đó ăn mặc rất giản dị, tao cứ tưởng hoàn cảnh gia đình không tốt, không ngờ đàn dương cầm lại hay đến thế.”

 

“Coi như làm việc thiện tích đức, tao giữ cô bé lại rồi.”

 

“Lát nữa là đến giờ làm của con bé.”

 

Lời vừa dứt, một cô gái trẻ đẩy cửa bước vào.

 

Cô mặc một chiếc váy dài màu hồng nhạt cùng áo sơ mi trắng, trang điểm nhẹ nhàng. Quần áo tuy đã lỗi thời, nhưng mặc trên người cô lại toát lên vẻ thanh lịch và trang nhã.

 

Chỉ là người này, thực sự quá quen thuộc.

 

Tiếng dương cầm vang lên, giữa tiếng đàn, tôi hỏi:

 

“Vào quán cà phê của mày, có cần xuất trình chứng minh thư để xác nhận tuổi không?”

 

Thằng bạn tôi dở khóc dở cười. “Đây là quán cà phê, chứ có phải quán bar đâu! Xuất trình cái gì mà…”

 

Nó lại một lần nữa cứng đờ người, nhìn tôi. “…Không phải chứ?”

 

“Ý tao là, vị tiểu thư này chỉ ăn mặc có hơi chín chắn thôi, chứ thực ra cô ta vẫn là vị thành niên.”

 

“May là cô ta đã đủ mười sáu tuổi, mày không cấu thành tội danh thuê mướn lao động trẻ em – nhưng nhìn vẻ mặt của mày kìa, chắc là chưa ký hợp đồng lao động với cô ta đâu nhỉ?”

 

Mặt thằng bạn tôi xanh như tàu lá chuối.

 

…….

 

Hai lần thất bại trước đó, ngược lại, còn kích thích ý chí chiến đấu của thằng bạn tôi hơn.

 

Thế nên khi biết khách sạn của nó sắp khai trương, tôi không hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào.

 

“Lần này tao không chỉ ký hợp đồng lao động với từng nhân viên, mà còn vứt hết lòng thương hại, tuyệt đối không chứa chấp mấy đứa vị thành niên trông có vẻ đáng thương! Tao còn tăng cường đào tạo nghiệp vụ cho tất cả nhân viên, kiểm tra danh tính của từng khách nhận phòng! Tao đếch tin lần này còn có vấn đề được!”

 

“Được, tao sẽ đến, giữ lại tầng trên cùng cho tao.”

 

“Không đến là con cún!”

 

Tôi cúp điện thoại, nhìn đứa cháu trai trước mặt.

 

“Sao thế?”

 

Sao trông nó rầu rĩ thế kia.

 

“Chú út, cháu sắp phải liên hôn rồi.”

 

Chẳng phải trước đây anh tôi đã nói, không định để cháu tôi đi liên hôn thương mại sao?

 

Tôi nghi ngờ liếc nhìn Trí Não.

 

Thị trường chứng khoán đang trên đà tăng trưởng.

 

Cháu trai thấy tôi hiểu lầm, bèn giải thích: “Cuộc liên hôn này là do cháu cầu xin mà có. Người liên hôn với cháu là bạn gái của cháu – à, cô ấy vẫn chưa đồng ý làm hòa, là bạn gái cũ.”

 

“Nhà cô ấy sắp phá sản rồi, cháu nói, nếu cô ấy cưới cháu, cháu sẽ bảo bố cháu rót vốn cho nhà cô ấy.”

 

“Cô ấy mắng cháu là kẻ cuồng kiểm soát, cho rằng nhà cô ấy sắp phá sản là do cháu bảo bố cháu ra tay. Mặc dù cuối cùng cô ấy vẫn đồng ý, nhưng dường như bây giờ cô ấy không còn yêu cháu chút nào nữa, lúc nào cũng lạnh lùng với cháu.”

 

Cháu trai tôi trông thật đáng thương, giống hệt con Chiêu Tài bị con An Lạc tát cho một cái rồi khóc lóc đi tìm Tránh Họa kể khổ.

 

“Cháu không có mà, sao cháu có thể làm thế được. Cháu thích cô ấy như vậy, sao nỡ lòng nào ép buộc cô ấy chứ. Hơn nữa bố cháu cũng chưa có lú lẫn, nếu cháu nói cháu vì muốn theo đuổi bạn gái mà định làm cho nhà cô ấy phá sản, chắc bố cháu sẽ tát cháu trước quá.”

 

“Cháu phải làm sao bây giờ chú út ơi.”

 

Xem ra, đợt huấn luyện khép kín ở trại hè Olympic lần trước vẫn chưa huấn luyện tốt cái não của nó.

 

Tôi đưa cho nó xem video giám sát ở quán bar và nhà hàng.

 

Nó xem xong thì ngẩn người, hết cúi đầu rồi lại ngẩng lên, cuối cùng lại thốt ra một câu: “Cô, cô ấy đã phải chịu khổ rồi, vì để trả nợ cho gia đình mà lại bằng lòng làm đến mức này…”

 

Shift, hết cứu nổi rồi.

 

Trại hè Olympic không đủ đô nữa, tôi dứt khoát bảo trợ lý đưa nó vào văn phòng luật sư dưới trướng tôi, cho đi theo một luật sư chuyên xử lý các mối quan hệ nam nữ.

 

Để cậu ta tỉnh cái não ra.

 

Sắp xếp xong xuôi, cũng không còn sớm nữa, tôi đến khách sạn.

 

Thực ra tôi rất ít khi ở khách sạn. Mỗi lần ra ngoài, tôi thường để quản gia sắp xếp trước, đến ở một căn nhà gần đó, nếu gần đó không có nhà thì mua một căn.

 

Nhưng lần này nếu tôi không đến ở thử xem sao, e là sẽ bị thằng bạn thân lải nhải đến chết mất.

 

Thằng bạn thấy tôi đến, liền gian xảo đưa cho tôi thẻ phòng, nói rằng đã chuẩn bị một bất ngờ lớn trong phòng cho tôi.

 

Tôi nới lỏng cà vạt, đưa áo khoác cho vệ sĩ phía sau, suy nghĩ xem rốt cuộc nó đã chuẩn bị cái gì.

 

Tôi nhìn phòng khách, không có gì đặc biệt, bèn đi về phía phòng ngủ.

 

Trên giường trong phòng ngủ có một khối nhỏ phồng lên. Nghe thấy tiếng động, nó run lên một cái, rồi rụt rè ló đầu ra khỏi chăn.

 

Tóc đen nhánh, đuôi mắt ửng hồng, gương mặt non nớt.

 

Khả năng cao là bên trong không mặc quần áo.

 

…Đây chính là bất ngờ nó chuẩn bị cho tôi?

 

Chúng tôi nhìn nhau, sự im lặng lan tỏa.

 

Cô gái cắn môi dưới, mở lời trước: “Chào ngài, tôi là con gái nhà họ Chu, chúng ta đã từng gặp nhau.”

 

“Cháu trai tôi đi thực tập rồi, đây là phòng của tôi.”

 

“Tôi không tìm cậu ta!” Cô ta vội vàng phản bác, nhận ra giọng mình hơi nặng, lại cắn môi dưới, lặp lại: “Tôi không tìm cậu ta. Cậu ta không tốt, cậu ta là một tên tra nam, cậu ta bảo bố cậu ta ra tay với nhà tôi, nhà tôi sắp phá sản rồi, cậu ta uy hiếp tôi phải gả cho cậu ta.”

 

“Tôi không muốn như vậy.”

 

Trong đôi mắt cô ta, ẩn chứa một khát vọng sống mãnh liệt. “Nếu đã là liên hôn, em gả cho ngài có được không? Em sẽ rất ngoan, rất nghe lời.”

 

“Tôi lớn hơn cô tám tuổi, gần như là hai thế hệ rồi.”

 

“Không sao! Những chuyện đó không sao cả! Thật ra em…” Cô ta đột ngột im bặt, hai má ửng hồng, vẻ mặt muốn nói lại thôi, chỉ còn đôi mắt mèo ươn ướt nhìn tôi.

 

“Cầu xin ngài hãy giúp em, chỉ cần ngài giúp em, bất kể ngài muốn làm gì cũng…”

 

Bàn tay cô ta run rẩy, ngay khoảnh khắc sắp sửa vén chăn lên, giọng của thằng bạn tôi đột ngột vang lên.

 

“Surprise! Mày thấy chai rượu quý tao tặng mày chưa… Ôi vãi chưởng!”

 

Nó nhìn cô gái với vẻ mặt trống rỗng trên giường, rồi lại nhìn tôi, chậm rãi buông ra một tiếng chửi tục.

 

“Đệt mợ.”

 

…….

 

Xe cảnh sát đã đưa cô gái đi.

 

Thằng bạn tôi để chứng minh sự trong sạch của mình, đã lật tung toàn bộ camera giám sát, mà những đoạn video này đã trở thành một trong những bằng chứng để kết tội cô gái tội danh cưỡng chế quấy rối.

 

Cô gái bị tạm giam. Lúc này cô ta mới nhớ đến cháu trai tôi, cố gắng để nó cứu mình ra.

 

Cháu trai tôi vừa khóc vừa nói: “Cô đây đâu chỉ là quấy rối thôi đâu, mà còn có dấu hiệu xâm phạm quyền danh dự của chú út tôi nữa! Tôi biết hết rồi, cô còn thuê cả paparazzi đợi sẵn ngoài khách sạn để chụp ảnh thân mật của hai người! Còn liên hệ với cả các hot blogger trên Weibo để chờ đăng ảnh nữa!”

 

Cậu ta lờ đi những lời biện minh của cô gái như “Em chỉ muốn anh ấy công khai quan hệ thôi”, “chỉ là tạo scandal thôi, anh không hiểu à”, rồi nức nở gọi điện cho sư phụ của mình.

 

Cuối cùng, cô ta bị kết án hai năm tù giam.

 

……..

 

Sáng sớm hôm sau, tôi vừa uống cà phê vừa xem tin tức mới nhất trong giới do trợ lý đưa tới.

 

Tin mới nhất: Tiểu thư nhà họ Tiền bị bế nhầm, mười tám năm sau, thiên kim thật đã trở về.

 

Hết chương 36.

 

Chương 36: Gả Cho Chú Của Tên Tra Nam (Hạ)

Ngày đăng: 17 Tháng 10, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên