Chương 351: Các Hệ thống (Hạ)

Chương 351: Các Hệ thống (Hạ)

 

Hệ thống lại nở một nụ cười tinh tế y như lúc nãy. “Thưa Tổng Tài, có lẽ ngài vẫn chưa biết về nguồn gốc của năng lượng đâu nhỉ.”

 

Tôi không hề biến sắc. “Tôi cũng biết sơ sơ rồi.”

 

Hệ thống nói: “Những gì ngài biết có lẽ không đầy đủ. Tôi đoán nguồn gốc mà ngài nói đến, hẳn là chỉ năng lượng cướp đoạt được từ các thế giới cấp thấp đúng không?”

 

“Mỗi một thế giới đều ẩn chứa một nguồn năng lượng thuộc về riêng nó. Khi năng lượng của thế giới này cạn kiệt, thế giới đó cũng sẽ đi đến hồi kết.”

 

“Thế nhưng, cái gọi là năng lượng của thế giới kỳ thực là một khái niệm được ghép lại từ vô số những phần tử cực kỳ vi mô.”

 

“Nguồn gốc của năng lượng, ngoài phần cố hữu của bản thân thế giới, còn đến từ trụ cột thế giới và các sinh vật tồn tại trong thế giới đó.”

 

“Năng lượng trong thiên hạ có mười phần, thì trụ cột của thế giới đã độc chiếm chín phần rưỡi, nửa phần còn lại do tất cả các sinh vật trong thiên hạ chia đều.”

 

“Năng lượng của bản thân sinh vật cung cấp cho sự sống của chúng. Ngoài ra, nếu còn có phần dư thừa, thì đó chính là thứ gọi là khí vận.”

 

“Đây cũng là lý do tại sao có người thì may mắn, có kẻ lại xui xẻo.”

 

“Còn chúng tôi, những hệ thống này, có thể cướp đoạt khí vận trên người những kẻ đó.”

 

“Bên cạnh đó, cảm xúc của con người cũng là một loại năng lượng.”

 

“Nếu chúng tôi quay một bộ phim truyền hình thực tế trong thế giới của ngài, sau đó chiếu cho các thế giới khác xem, thì những khán giả đó cũng có thể cung cấp cảm xúc cho ngài, và những cảm xúc này chính là một loại năng lượng.”

 

“Nghe cũng hay đấy.”

 

Thấy tôi gật đầu, hệ thống vui vẻ cười lớn. “Tôi biết ngay mà, thưa Tổng Tài, ngài là một người thông minh.”

 

“Năng lượng này là một thứ rất tốt, nó có thể giúp thế giới thăng cấp, cũng có thể giúp bản thân ngài đột phá giới hạn của thế giới.”

 

“Vô số cư dân của thế giới cấp cao đi công lược các thế giới cấp thấp để làm gì? Chẳng phải chính là để thu được năng lượng sao?”

 

Tôi lại hỏi: “Các người nói quả thực không sai, nhưng những người bị quay phim thì sao? Những người tham gia vào show truyền hình thực tế đó, những người bị chúng ta can thiệp vào vận mệnh đó, bọn họ sẽ ra sao?”

 

Trong giọng nói của hệ thống lại thoáng qua ý cười tinh quái. “Bọn họ ấy à, vận mệnh của bọn họ bị thay đổi, đương nhiên là khí vận cũng sẽ bị đoạt đi, nếu không may thì cũng có thể mất mạng.”

 

“Nhưng thưa Tổng Tài, tất cả chúng ta đều là thương nhân, dùng một vài sinh vật không đáng nhắc tới để đổi lấy một lượng lớn năng lượng cho mình, đây là một mối làm ăn quá hời, ngài biết mà.”

 

“Ngài là trung tâm của thế giới, hoàn toàn có thể xem là hai giống loài khác biệt với bọn họ.”

 

“Thế giới này thuộc về ngài, nó được sinh ra vì ngài. Nếu không có ngài, bọn họ vốn dĩ chẳng có khả năng tồn tại trên thế giới này, cho nên sinh tử của bọn họ do ngài định đoạt, đó cũng là chuyện đương nhiên.”

 

“Huống hồ chi, bọn họ cũng chưa chắc đã chết mà! Nếu một nhân vật nào đó được khán giả đặc biệt yêu thích, thậm chí còn có thể nhận được giá trị cảm xúc, trở thành một nhân vật xuất sắc hơn, có được một cuộc đời viên mãn hơn trước kia nữa thì sao?”

 

“Đâu phải khán giả chỉ thích xem truyện ngược, cũng có không ít người thích xem truyện ngọt, truyện sủng mà.”

 

“Giống như cậu ta vậy—”

 

Trên quả cầu ánh sáng của hệ thống, một thứ màu trắng giống như xúc tu vươn ra, chỉ thẳng về phía Thiếu gia thật.

 

Thiếu gia thật vốn không thích giao tiếp với người khác, chỉ thích bầu bạn với hoa cỏ. Bây giờ đột nhiên bị quả cầu ánh sáng màu trắng này chỉ vào, tất cả mọi người trong phòng lập tức đồng loạt nhìn sang, khiến mặt cậu ta cũng tái đi.

 

Thế nhưng, hệ thống lại cứ như chốn không người mà nói tiếp: “Nếu tôi đoán không lầm thì cậu ta hẳn là đã trọng sinh một lần rồi đúng không? Vừa có ký ức của kiếp trước, vừa có thiên phú cực cao, lại còn thức tỉnh được dị năng hệ Mộc và Mộc linh căn, hoàn toàn có thể làm nhân vật chính trong truyện ngọt sủng, sảng văn được rồi!”

 

“Có thiên phú tốt như vậy, đâu thể cứ ru rú trong Viện Nghiên Cứu, cả ngày chỉ nghiên cứu thực vật được đúng không? Bây giờ cái gì thịnh hành nhất nào? Đương nhiên là ghép đôi rồi! Cứ suốt ngày quanh quẩn với đám hoa cỏ thì làm sao mà có cảm giác couple được?”

 

“Thưa Tổng Tài, thế này nhé, tôi biết có lẽ ngài không muốn tham gia vào bộ phim truyền hình này của chúng tôi, ngài cũng chẳng thiếu chút năng lượng ấy. Nhưng mà, vòng quan hệ của ngài rộng như vậy, có thể tìm cho cậu ta một vị Tổng Tài, bao trọn cho cậu ta cả một trang trại mà!”

 

“Người đàn ông kia, tôi muốn cho cả thiên hạ này biết, trang trại này đã bị tôi bao trọn rồi!”

 

Quả cầu ánh sáng phấn khích vặn vẹo.

 

“Đương nhiên, nếu không thích kiểu công là Tổng Tài, đổi sang các kiểu công khác cũng không thành vấn đề – cũng có thể sắp xếp cho cậu ta một đại lão yêu quái thực vật, ví dụ như cứu một hoa yêu bị thương nặng, rồi hoa yêu lấy thân báo đáp; hoặc là tự tay nuôi lớn một đại yêu quái có huyết mạch Thần tộc, rồi lâu ngày sinh tình – tự tay nuôi lớn lão công của mình, tình tiết kiểu này là được yêu thích nhất đấy!”

 

“Loại truyện ngọt sủng thế này không chỉ có lượng khán giả đông đảo, mà cũng sẽ không khiến cậu ta bị tổn thất gì.”

 

“Có đại lão đến ghép đôi với cậu ta rồi, cậu ta cũng không cần phải làm việc suốt ngày trong phòng thí nghiệm nữa. Ngài xem khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu ta kìa, đã vàng vọt cả đi rồi. Thụ của chúng ta là phải thanh tú, xinh đẹp động lòng người mới được.”

 

Theo những lời chỉ trỏ của hệ thống, ánh mắt của mọi người lại bất giác đổ dồn về phía Thiếu gia thật.

 

Trông cậu ta quả thực có hơi tiều tụy – nếu tôi nhớ không lầm, vì để nghiên cứu trạng thái sinh trưởng tạp giao của hai loại linh chi, cậu ta đã phấn khích đến mức không ngủ suốt bảy ngày liền. Đây là còn nhờ có tu vi hiện tại chống đỡ, nếu không thì đã sớm bị khiêng vào phòng y tế rồi.

 

Nhưng bây giờ cậu ta có linh khí hộ thân, tuy rằng thức đến thâm quầng mắt, da mặt vàng vọt, nhưng cũng chỉ cần vận linh khí trong cơ thể một vòng là ổn.

 

Thấy mọi người đều nhìn mình, Thiếu gia thật cắn răng, bước ra đứng trước mặt mọi người, đối mặt với hệ thống.

 

Hệ thống không đợi cậu ta mở lời, đã hỏi trước: “Thế nào? Cậu có hứng thú tham gia kịch bản của chúng tôi không? Kịch bản chúng tôi lên kế hoạch cho cậu có phải tốt hơn công việc hiện tại của cậu nhiều không?”

 

Thiếu gia thật lại ngẩng đầu nhìn thẳng vào nó. “Không, tôi không nghĩ vậy.”

 

“Tôi không định kết hôn với bất kỳ ai, lý tưởng cả đời này của tôi là được sống cùng với cây cỏ, giải cứu những loài thực vật có nguy cơ tuyệt chủng và lai tạo ra những loài cây có năng suất cao hơn, có lợi hơn cho con người.”

 

Hệ thống bị mất mặt, giọng nói cũng trở nên trầm xuống, mang theo chút dỗ dành. “Cậu còn nhỏ, cậu không biết con đường cậu chọn chẳng những vô nghĩa mà còn rất vất vả đâu.”

 

“Được một đại lão cưng chiều không tốt sao? Anh ta có thể cung cấp cho cậu tài nguyên, địa vị, có thể cho cậu mọi thứ cậu muốn, mà anh ta thì chỉ cần tình yêu của cậu thôi.”

 

Thiếu gia thật đối đầu với nó, giọng nói từ hơi run rẩy dần trở nên vững vàng. “Không tốt, tôi không cho rằng công việc của mình là vô nghĩa.”

 

“Huống hồ chi, tất cả mọi thứ đều cần có sự trao đổi. Tôi không tin một người có thể cung cấp cho tôi nhiều tài nguyên đến vậy lại chỉ cần tôi thích anh ta là đủ.”

 

“Kể cả đó là sự thật thì tôi cũng không dám đánh cược. Lòng người dễ đổi thay, chỉ những thứ nắm trong tay mình mới là thật.”

 

Hệ thống có chút tức giận, nhưng vẫn kiên nhẫn dỗ dành cậu ta: “Nhưng chẳng phải cậu không được gia đình chấp nhận sao? Cậu nghĩ lại gia đình mình đi, bọn họ đều bênh vực tên thiếu gia giả kia.”

 

“Tên hàng giả đó được bao nhiêu người đàn ông cưng chiều, lẽ nào cậu không thấy ghen tị sao? Bọn họ cưng chiều hắn ta đến thế—”

 

“Cho nên sau khi những người đàn ông đó không còn yêu hắn ta nữa, hắn ta ngay cả tiền chữa bệnh cũng không có.” Thiếu gia thật nhìn thẳng vào hệ thống. “Tôi rất thích công việc và cuộc sống hiện tại của mình, không cần anh phải thay đổi bất cứ điều gì.”

 

“Hơn nữa, tình yêu vốn dĩ không phải là thứ thiết yếu trong cuộc sống. Những thứ thiết yếu của cuộc đời là lý tưởng, niềm tin và mục tiêu để phấn đấu cả đời.”

 

“Tôi rất may mắn, vì bây giờ tôi đều đã tìm thấy những thứ đó rồi.”

 

Thiếu gia thật không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào quả cầu ánh sáng của hệ thống. Bỗng nhiên, những tiếng vỗ tay lác đác vang lên, rồi sau đó, tiếng vỗ tay như sóng triều ập về phía cậu ta.

 

Không biết ai đó đã hét lên một tiếng “Hay lắm!”, thế là xung quanh liên tiếp vang lên những tiếng tán đồng và khen ngợi. Giữa những âm thanh ấy, màu sắc của hệ thống dần trở nên u ám. Giờ đây, nó biến thành một màu sắc tựa như bầu trời trước cơn mưa dông, tối sầm lại.

 

Xám xịt và đè nén.

 

Nó nói với vẻ khinh miệt: “Nhưng cậu đồng ý hay không cũng chẳng quan trọng lắm, người thực sự làm chủ tất cả chuyện này là Tổng Tài, không phải sao?”

 

Nó quay sang nhìn tôi, như thể đang tìm kiếm sự đồng tình. “Thưa Tổng Tài, chúng tôi ở đây có thiết bị xóa ký ức rất chuyên nghiệp. Chỉ cần ngài đồng ý, tên Thiếu gia thật không biết điều này sẽ được đưa vào kịch bản mà chúng tôi đã chọn cho cậu ta. Đương nhiên, như tôi đã nói trước đó, kịch bản phù hợp nhất với cậu ta là truyện ngọt sủng, sảng văn, điểm này sẽ không thay đổi. Tôi sẽ không vì việc công mà trả thù riêng, tôi là một hệ thống hết lòng vì ký chủ mà.”

 

Nó không đợi câu trả lời của tôi mà đã vội vàng giới thiệu những kịch bản khác.

 

“Như cô tiểu thư thật này, làm sao có thể chung sống hòa thuận với tiểu thư giả như vậy được, thế này không được, hai người họ phải đấu đá với nhau thì mới có kịch hay để xem chứ.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Một người thuộc hệ thống tu tiên, người còn lại thuộc hệ thống máy móc. Nếu hai người này đánh nhau, không chỉ có thể xem màn đối đầu giữa tiểu thư thật và giả, mà còn có thể xem đại chiến giữa hệ thống tu chân và hệ thống công nghệ nữa.”

 

“Thưa Tổng Tài, ngài không hiểu thị trường đâu, không biết đám khán giả kia mê mẩn thể loại này đến mức nào đâu. Đến lúc đó, chúng ta không cần quy định kết cục cho bọn họ, chỉ cần để hai người họ tự do giao đấu là được.”

 

“Sau đó, chúng ta có thể mở một sàn đấu, khán giả có thể chi tiền, hoặc cung cấp năng lượng cảm xúc của mình để đặt cược cho hai vị tiểu thư. Đến lúc đó, ai có số phiếu cao hơn, chúng ta sẽ nghiêng cán cân thắng lợi về phía đó. Đương nhiên, một thương nhân xuất sắc như ngài chắc chắn có thể nghĩ ra một cách kiếm lời khác—”

 

“Ví dụ như, tôi làm nhà cái, có thể thao túng kết quả. Xem xem bên nào có nhiều phiếu hơn thì trên bề mặt, tôi sẽ hạ thấp số phiếu ủng hộ của cô ta một chút. Như vậy, những khán giả và người hâm mộ không cam tâm sẽ nảy sinh lòng thương hại đối với bên bị thao túng, ngược lại sẽ càng điên cuồng nạp tiền đặt cược cho cô ta hơn.” Tôi mỉm cười nói tiếp lời nó.

 

“Chính xác!” Màu sắc của quả cầu lại từ u ám chuyển sang hơi ửng đỏ, giống như một người đỏ mặt vì phấn khích. “Tuyệt vời, quả nhiên tôi không nhìn lầm ngài, ngài đúng là một thương nhân trời sinh! Không biết ngài có hứng thú trở thành cổ đông của tổng công ty hệ thống chúng tôi không? Lối tư duy của ngài thực sự quá hợp với chúng tôi!”

 

“Ngài có biết không, thực ra lúc công lược thế giới của ngài, đã có cổ đông phát hiện ra năng lực kinh doanh của ngài rồi. Lúc đó đã có chút hứng thú, muốn ngài trở thành cổ đông bên chúng tôi đấy.”

 

“Nhưng mà, lúc đó thế giới của ngài dù sao cũng chưa trưởng thành. Phải biết rằng, thiên tài tuy nhiều, nhưng chỉ có thiên tài còn sống mới là thiên tài thật sự.”

 

“Lúc đó không chắc thế giới của ngài có thể sống sót qua cuộc công lược hay không, nên tự nhiên không gửi lời mời đến ngài. Dù sao thì việc trở thành cổ đông của hệ thống chúng tôi cũng không phải là chuyện dễ dàng, phải trải qua thử thách, được phán định là có đủ tư cách mới được.”

 

“Đồng thời, chúng tôi làm vậy cũng là để ngài có thể trải nghiệm năng lực của các Hệ thống chúng tôi tốt hơn, nhiều hơn trong quá trình bị công lược, đến lúc đó chúng ta bàn chuyện hợp tác sẽ càng thuận lợi hơn.”

 

“Bây giờ thế giới của ngài đã trưởng thành, năng lực của ngài cũng đã được chúng tôi công nhận. Chỉ cần trải qua thêm một vài thử thách nhỏ nữa thôi, ngài có thể trở thành cổ đông của công ty chúng tôi rồi.”

 

Hệ thống vui vẻ biến đổi màu sắc. “Vậy nên chúng ta mau ký hợp đồng thôi.”

 

“Khoan đã.” Tôi quay đầu nhìn các nhân viên của mình. “Mọi người có muốn tham gia vào kịch bản này không?”

 

Các nhân viên nhìn nhau, Khương Thanh Xu bước lên trước, lãnh đạm cất lời. “Tu tiên vốn là nghịch thiên mà đi, nếu tôi chịu diễn cái kịch bản vớ vẩn này thì cũng chẳng cần tu tiên nữa.”

 

Thẩm Tri Chi theo sát phía sau. “Tôi cũng không muốn. Tại sao tôi và chị ấy lại phải đánh nhau chứ? Tôi thích chị ấy lắm, các người bắt chúng tôi đánh nhau, chi bằng để chúng tôi diễn phim bách hợp còn hơn.”

 

Thẩm Tri Chi lè lưỡi, ôm lấy cánh tay Khương Thanh Xu. Khương Thanh Xu bất lực nhìn cô một cái, nhưng cũng mặc cho cô ôm.

 

Có hai người bọn họ khởi đầu, những lời còn lại nói ra cũng dễ dàng hơn nhiều.

 

“Tôi không muốn, tôi là Hỏa linh căn, thiên tư trác việt, tôi muốn tu tiên thì tu tiên, muốn nghiên cứu trong phòng thí nghiệm thì nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, tôi không muốn làm con cờ của người khác.”

 

“Tôi không muốn, tuy hồi nhỏ hay nói mong có ngày bạch mã hoàng tử đạp thất thải tường vân đến cưới mình, nhưng lớn lên rồi mới biết, bạch mã hoàng tử có thể kéo bạn lên mây thì cũng có thể đẩy bạn từ trên mây xuống. Thay vì trông chờ vào người khác, chi bằng trông cậy vào chính mình.”

 

“Tôi cũng không muốn, tuy tư chất của tôi không bằng các thầy cô, nhưng vị trí này là do tôi đã vất vả, nỗ lực rất lâu mới thi vào được. Cuộc đời này vẫn nên tự mình nắm giữ mới là có ý nghĩa nhất.”

 

Vô số tiếng nói “không muốn” hợp thành một làn sóng, như một lưỡi dao sắc bén đâm về phía hệ thống.

 

Màu sắc của hệ thống lại trở nên khó coi.

 

Nó nhìn tôi. “Thưa Tổng Tài, ngài hỏi bọn họ những thứ này làm gì? Đây chỉ là một đám chất dinh dưỡng mà thôi. Chỉ cần ngài đồng ý là được, ý kiến của bọn họ không cần phải nghe nhiều.”

 

Tôi cũng nhìn nó. “Các người có biết tại sao tôi có thể trở thành vị Tổng Tài duy nhất nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu không? Các người có biết tại sao sản nghiệp của tôi có thể bao phủ hơn một trăm lĩnh vực không? Sản phẩm chúng tôi làm ra bán cho ai, các người có biết không?”

 

“Con người là điều kiện giao dịch cơ bản nhất.”

 

“Chỉ khi đi vào cuộc sống của người tiêu dùng, thấu hiểu nhu cầu của họ, như vậy mới có thể làm cho sản nghiệp ngày càng lớn mạnh hơn.”

 

“Ý của tôi là, ý kiến của bọn họ đại diện cho ý kiến của tôi.”

 

“Tôi không muốn.”

 

Màu sắc của hệ thống càng trở nên đen kịt hơn. “Thưa Tổng Tài, đương nhiên là tôi hiểu suy nghĩ của ngài, nhưng có phải ngài đã nhầm lẫn gì rồi không? Quả thực ngài nên chú trọng trải nghiệm của người tiêu dùng, nhưng những người này đâu phải người tiêu dùng! Bọn họ chỉ là một đám chất dinh dưỡng mà thôi! Chẳng khác gì những nguyên liệu trên dây chuyền sản xuất cả.”

 

“Ngài mới là chủ nhân của bọn họ, sinh tử của bọn họ đều nằm trong tay ngài, đây là thế giới của ngài mà!”

 

Tôi mỉm cười. “Cho nên chẳng phải ngay từ đầu tôi đã nói rồi sao? Đây không phải là thế giới ‘của tôi’, mà là thế giới ‘của chúng tôi’.”

 

Màu sắc của hệ thống không ngừng biến đổi, cuối cùng dừng lại ở một màu đen kịt âm u.

 

“Anh có ý gì?”

 

“Ý của tôi là—”

 

Tôi đưa tay ra, hệ thống tưởng rằng tôi muốn hòa giải, liền di chuyển quả cầu ánh sáng màu trắng lại gần tôi hơn một chút.

 

“Ôi chao, tôi biết ngay ngài không phải là loại người đó mà…”

 

“Tách ra.”

 

Khi tôi giơ tay lên, một luồng ánh sáng trắng phóng về phía quả cầu ánh sáng lớn. Luồng sáng này vô cùng rực rỡ, rực rỡ đến chói mắt, tựa như mặt trời không thể nhìn thẳng vào được vậy. Ánh sáng che lấp cả thứ màu trắng dịu nhẹ đang không ngừng biến đổi trên người quả cầu ánh sáng lớn, bao trùm hoàn toàn lấy nó.

 

Toàn bộ hệ thống của quả cầu ánh sáng lớn sững sờ một lúc, màu sắc trên người nó bắt đầu thay đổi chóng mặt. Cuối cùng, nó tựa như tuyết gặp phải nắng, dần dần tan chảy.

 

Nó hét lên một tiếng thất thanh.

 

“Đây là thứ gì?!”

 

Nó giãy giụa, điên cuồng chạy trốn ra ngoài. Ánh sáng trong tay tôi hóa thành một tấm lưới lớn, bao chặt lấy nó. Quả cầu ánh sáng lớn và hệ thống Bóc Tách trong lòng bàn tay tôi rơi vào thế giằng co. Trong lúc đối đầu, có vô số luồng sáng rực rỡ khác từ bốn phương tám hướng trong phòng thí nghiệm hội tụ về phía tôi.

 

Ánh sáng trên người tôi càng lúc càng rực rỡ, khiến người khác không dám nhìn thẳng. Đây là sức mạnh kết hợp của toàn bộ nhân viên trong phòng thí nghiệm, của tất cả những “chất dinh dưỡng” mà nó nói, cung cấp năng lượng cho hệ thống tách ra.

 

Sau một thời gian dài nghiên cứu hệ thống, cuối cùng chúng tôi cũng đã nắm được phương pháp tăng cường độ của hệ thống. Và trong quá trình giao thương với thế giới bên ngoài của các công ty con, chúng tôi đã thu thập được không ít đá năng lượng, những viên đá này có thể cung cấp một lượng lớn năng lượng cho hệ thống. Quả cầu ánh sáng lớn không ngừng tiêu hao năng lượng mà không được bổ sung, trong khi nguồn cung cấp năng lượng cho hệ thống tách ra lại vô tận.

 

Đây chính là sức mạnh của những “chất dinh dưỡng”.

 

Một bên tiêu hao, một bên lớn mạnh, quả cầu ánh sáng lớn dần dần bị tôi thu vào lòng bàn tay.

 

Nó kinh hãi hét lên.

 

“Anh định làm gì? Anh định làm gì?! Anh không thể làm thế!”

 

“Tôi là hệ thống quản lý! Tôi thuộc về tổng công ty hệ thống!”

 

“Anh không thể đối xử với tôi như vậy!”

 

“Anh có biết sau lưng tôi là ai không? Sau lưng tôi là vô số thế giới cấp cao! Anh không thể thách thức quy tắc!”

 

“Nếu anh không tuân theo quy tắc của thế giới cấp cao, cho dù là một thế giới đã trưởng thành cũng sẽ bị nghiền nát!”

 

Giọng điệu của nó thay đổi, lại trở nên mềm mỏng. “Kể cả anh không muốn mở kịch bản trong thế giới của mình cũng không sao cả, anh cũng có thể đi công lược một vài thế giới cấp thấp, đến lúc đó chỉ cần thuê hệ thống, chia cho nhà máy hệ thống chúng tôi một nửa lợi nhuận là được.”

 

“Tất cả các thế giới cấp cao đều hợp tác như vậy, tất cả.”

 

“Anh không có lý do gì để ngoại lệ cả, điều này không có lợi gì cho anh hết! Anh không thể nào dẫn dắt cái thế giới vừa mới trưởng thành này của mình đi đánh tất cả các thế giới cấp cao được, đúng chứ?!”

 

Tôi bóp nhẹ quả cầu ánh sáng này, kéo nó đến trước mặt mình.

 

Nó điên cuồng biến đổi màu sắc.

 

Tôi cười nói: “Vẫn chưa hiểu ý của tôi sao?”

 

“Ý của tôi là – nếu đã muốn chiến thì cứ chiến tới cùng thôi!”

 

Chương 351.

 

Chương 351: Các Hệ thống (Hạ)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên