Chương 352: Một Trận Chiến Không Có Gì Gọi Là Kịch Tính (Thượng)

Chương 352: Một Trận Chiến Không Có Gì Gọi Là Kịch Tính (Thượng)

 

Chiến thư của tôi thông qua cái quả cầu hệ thống tròn vo trong tay, trong chớp mắt đã truyền đến tai các cấp lãnh đạo của vô số thế giới cấp cao.

 

Giờ đây, thế giới này đã là một thực thể trưởng thành hoàn chỉnh, với tư cách là trung tâm của Thế giới, tôi hòa làm một với thế giới, lờ mờ có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ từ các thế giới cấp cao khác truyền đến.

 

Dữ dội như biển lửa.

 

Bọn chúng không thể chấp nhận được việc có kẻ muốn phá vỡ quy tắc ngầm của mình. Về bản chất thì là không thể chấp nhận được có kẻ muốn thách thức uy quyền của bọn chúng.

 

Từ sâu trong vũ trụ, một luồng sát ý sắc bén ập tới chỗ tôi.

 

Có vô số đôi mắt đang dõi theo tôi.

 

Còn tôi, nhìn về phía tiểu đội Bá của nhà nước, cùng với các nhà nghiên cứu của mình.

 

“Chuẩn bị đi thôi, trận chiến sắp bắt đầu rồi.”

 

“Đây sẽ là tiếng kèn lệnh hành quân đầu tiên chúng ta thổi vang hướng về phía vũ trụ.”

 

……..

 

Trên các màn hình lớn khắp thế giới, hình ảnh đột ngột được đồng nhất, tất cả đều đang phát sóng sự thật về thế giới. Mọi hành vi của dị giới đều được công bố ra ánh sáng.

 

Bên vệ đường, trong quán ăn, tại buổi hòa nhạc, vô số người ngẩng đầu nhìn lên màn hình.

 

Quả cầu hệ thống gào thét bên tai tôi.

 

“Đồ ngu! Anh đúng là đồ ngu! Tôi thực sự nhìn lầm anh rồi! Rốt cuộc thì anh đang làm cái gì vậy hả? Sao anh có thể nói cho đám người này biết chân tướng sự việc?!”

 

“Tại sao không thể nói?”

 

Đương nhiên là sẽ chẳng có thế giới cấp cao nào chịu phung phí binh lực để giải cứu một quả cầu hệ thống cấp trung, thế là hệ thống bị bỏ lại bên cạnh tôi, làm công cụ liên lạc giữa tôi và thế giới cấp cao. Giờ đây, nó tự biết an nguy của bản thân đã buộc chặt với tôi, cũng bắt đầu cun cút cung cấp cho tôi một vài thông tin.

 

Chỉ tiếc là, những thông tin nó cung cấp cơ bản đều là những thứ tôi đã biết. Chắc hẳn thế giới cấp cao cũng biết thông tin nó nắm giữ chẳng có giá trị gì lớn, vậy nên mới yên tâm vứt nó lại thế giới chúng tôi như một quân cờ, một cái máy liên lạc.

 

“Chuyện, chuyện này đương nhiên là không thể nói rồi! Ngài là Trung tâm của thế giới! Trung tâm của thế giới sao có thể giống với đám người thường này được?!”

 

“Giống như rất nhiều người nói ‘hoàng tử phạm pháp cũng xử tội như thứ dân’, nhưng có thấy hoàng tử nào phạm lỗi mà bị chém đầu thật đâu!”

 

“Đám người này về bản chất đã khác biệt với ngài. Vào thời điểm then chốt có thể hy sinh bọn họ làm nguồn dinh dưỡng cung cấp cho ngài, như vậy biết đâu thế giới này còn có thể sống lâu hơn một chút khi bị các thế giới cấp cao bao vây. Nếu thực sự không đỡ nổi cuộc chiến thế giới, còn có thể đem đám người này làm năng lượng dâng cho thế giới cấp cao để cầu hòa. Ngài, bây giờ ngài làm thế này, đem chân tướng thế giới nói hết cho bọn họ, lỡ bọn họ vùng lên phản kháng thì sao?”

 

“Phản kháng ai?” Tôi hứng thú hỏi: “Phản kháng tôi?”

 

“Những việc tôi làm đều đứng trên góc độ của toàn thế giới, có lợi cho tất cả mọi người, có gì đáng để phản kháng?”

 

Đối mặt với câu hỏi của tôi, hệ thống ấp úng mãi không nói nên lời, đành lấy những thế giới cấp cao từng đi qua làm ví dụ.

 

“Những thế giới cấp cao tôi từng đến trước đây, chẳng có người cầm quyền nào lại đi nói hết những chuyện này cho dân thường cả.”

 

Tôi cười: “Tất nhiên là bọn chúng không dám nói.”

 

“Chúng ta tạm gọi quá trình bọn chúng đột phá bản thân là ‘thăng cấp’ đi.”

 

“Nếu nói cho dân thường biết, quá trình thăng cấp của bọn họ được xây dựng trên cơ sở giết chóc và tiêu diệt các thế giới cấp thấp, thì có thể dân chúng sẽ chia làm ba phe phái.”

 

“Phe thứ nhất là những kẻ tôn sùng cực đoan. Phe này sẽ cố gắng thông qua cách thức đó để thực hiện việc vượt cấp giai tầng, nhưng sự vượt cấp này lại là điều mà những kẻ cầm quyền không muốn thấy.”

 

“Không ai có thể xác định được con ngựa ô xuất thân từ đám ‘người hạ đẳng’ đó sẽ mạnh đến mức nào sau khi hấp thụ năng lượng ở các thế giới nhỏ, liệu có vượt qua kẻ cầm quyền và tranh đoạt lợi ích với bọn chúng hay không.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Nhân tố không xác định này là thứ bọn chúng rất căm ghét.”

 

“Ngoài ra, một số kẻ thực lực không đủ nhưng lại khao khát nâng cao bản thân, có thể sẽ tìm lối tắt bằng cách hấp thụ năng lượng. Rất có thể đám người này sẽ thử nghiệm và tìm ra phương pháp cướp đoạt vận khí của người khác trong quá trình thử sai và áp dụng nó.”

 

“Ví dụ như tà tu dùng tà thuật đoạt vận khí của người khác ở thế giới tu tiên. Một khi loại người này xuất hiện, sẽ rất dễ gây ra sát thương trên diện rộng cho dân thường, hơn nữa, dễ hình thành giáo phái, tàn sát dân thường bừa bãi.”

 

“Mà hành vi này lại là điều kẻ cầm quyền tuyệt đối không muốn thấy nhất.”

 

“Tất nhiên, không phải vì lòng nhân từ của bọn chúng.”

 

“Mà là vì trong mắt bọn chúng, dân chúng là tài sản thuộc về mình. Bọn chúng sẽ không cho phép tài sản của mình tiêu hao lẫn nhau theo cách này.”

 

“Phe thứ hai là phe phản đối. Bọn họ sẽ đồng cảm nhiều hơn với người dân của các thế giới cấp thấp bị tiêu diệt. Dù là xuất phát từ lo lắng cho bản thân, hay xuất phát từ lòng trắc ẩn với con người gì cũng vậy, bọn họ đều sẽ phản đối hành vi tiêu diệt các thế giới nhỏ này.”

 

“Mối họa lớn nhất của phe này đối với kẻ cầm quyền là, bọn họ có thể từ thái độ của kẻ cầm quyền đối với thế giới cấp thấp mà liên tưởng đến thái độ đối với dân chúng bản địa, từ đó nảy sinh những suy đoán sâu xa hơn—ví dụ như, kẻ cầm quyền nhìn bọn họ, liệu có khác gì nhìn thế giới cấp thấp hay không?”

 

“Dẫn đến việc nảy sinh thái độ bi quan tiêu cực.”

 

“Thái độ bi quan này có tính lây lan rất mạnh, lan nhanh như bệnh dịch trong cộng đồng.”

 

“Động vật khi nhận thấy môi trường xung quanh không thích hợp để tiếp tục sinh sản sẽ ngừng sinh sản, mà con người thì cũng chỉ là một loài động vật cấp cao mà thôi.”

 

“Khi con người nhận thấy môi trường xung quanh không thích hợp để sinh tồn, cũng sẽ chấm dứt việc sinh sản.”

 

“Kẻ nắm quyền coi dân chúng ở tầng lớp thấp là tài sản của mình, đương nhiên sẽ không cho phép chuyện này xảy ra.”

 

“Phe thứ ba là những kẻ đã tê liệt cảm xúc. Trong dân chúng, bộ phận này chiếm đa số. Hầu hết mọi người đều giữ thái độ cho rằng chuyện này còn xa vời với mình, nên cứ thế tiếp tục sống cuộc sống của riêng mình.”

 

Tôi mỉm cười, đưa ra kết luận cho bài phân tích: “Lãnh đạo cấp cao của thế giới bọn họ, vừa sợ tầng lớp thấp hơn nhân tài đông đúc, lại vừa sợ tầng lớp thấp hơn sa sút tinh thần, biết càng nhiều thì nguy cơ càng lớn, chi bằng cứ áp dụng chính sách ngu dân.”

 

“Nhưng tôi thì có gì phải sợ?”

 

“Thứ nhất, tôi không định đi cướp đoạt năng lượng của các thế giới cấp thấp. Thứ hai, tôi không định coi người khác là nguồn dinh dưỡng cung cấp cho sự sinh trưởng của mình.”

 

“Hiện tại, thế giới của chúng tôi đang đối mặt với cùng một nguy cơ, chỉ khi tất cả mọi người đồng lòng mới có thể vượt qua, vậy tại sao tôi không thể thẳng thắn đối đãi?”

 

“Mi nói xem, tao có gì phải sợ?”

 

Hệ thống lắp bắp: “Nhưng mà, nhưng mà trong thế giới của các ngài, kiểu gì cũng có người cảm thấy tương lai mình chỉ đến thế thôi, muốn dùng cuộc đời nhạt nhẽo của mình để đổi lấy một cơ hội bước vào kịch bản.”

 

“Nói không chừng bọn họ còn cảm thấy vào trong kịch bản tốt hơn ấy chứ! Nhưng ngài lại tước đoạt cơ hội vào kịch bản của bọn họ.”

 

“Còn nữa, chắc chắn sẽ có người nghĩ, thà đầu hàng còn hơn tử chiến—chết vinh còn hơn sống nhục… à nhầm, chết tử tế không bằng sống lay lắt mà!”

 

“Những người này đều là nhân tố bất ổn, thay vì để những nhân tố bất ổn này nảy sinh, chi bằng ngay từ đầu tước đoạt quyền được biết của tất cả bọn họ.”

 

“Ngài vốn dĩ là chủ nhân của thế giới, thế giới này xoay quanh ngài! Ngài hãy làm bộ não cho tất cả bọn họ. Nếu thực sự đánh không lại, vào lúc then chốt còn có thể hấp thụ sức mạnh của bọn họ để trốn thoát, sau đó đông sơn tái khởi, chừa cho mình một đường lui, như vậy không tốt sao?”

 

“Bây giờ thế giới này đã trưởng thành rồi, ngài và thế giới không còn là mối quan hệ cùng sinh cùng tử như trước nữa, ngài hoàn toàn không cần thiết phải vì đám người thường này mà làm đến mức độ đó.”

 

Tôi nói: “Những vấn đề mi nói quả thực đều có khả năng tồn tại, nhưng trận chiến tiếp theo sẽ cho mi biết, lựa chọn của tao không sai.”

 

“Cái gì?”

 

Tôi nhìn lên trời cao.

 

Bầu trời trong xanh đang vặn vẹo, có thứ gì đó sắp xuyên qua thời không ập đến.

 

Hết chương 352.

 

Chương 352: Một Trận Chiến Không Có Gì Gọi Là Kịch Tính (Thượng)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên