Chương 36: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 9)

 

Chương 36: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 9)

 

 Quách Dương nhìn quanh hòn đảo trong cơn ớn lạnh.

Nắng như thiêu như đốt trên đỉnh đầu, tiếng chim hải âu vang lên thật to thật rõ, một nửa khu rừng đã cháy khô, nửa bên kia vẫn xanh um tươi tốt. Bãi biển ngập nắng, rặng dừa bên bờ biển, sáng tỏ, nhưng cũng cực kỳ nóng.

Nhưng cậu ta lại có cảm giác thật hoảng loạn, thật mơ hồ.

“Rốt, rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Mã Đồng Phong cũng không hiểu, vậy nên ông không có cách nào trả lời câu hỏi của cậu ta được.

Hạ Bạch trầm tư như có điều suy nghĩ, cũng không biết cậu đang suy nghĩ cái gì, vẻ trống không trên khuôn mặt cậu như đang nói, linh hồn cậu tạm thời không có ở nhà, không nghe thấy câu hỏi của cậu ta.

Lăng Trường Dạ không trả lời câu hỏi của cậu ta, anh tiếp tục đẩy tình tiết bộ phim lên cao trào, “Dân đảo biết hai người này đã chết, nên đã đi báo thù, giết chết hai sinh viên của đội thám hiểm, chúng ta đào sâu tìm hiểu xem thế nào.”

Đầu óc Quách Dương không còn suy nghĩ được gì nữa, chỉ có thể nghe Lăng Trường Dạ phân phó, “À, được rồi, để tôi đưa mọi người đến đó.”

Các sinh viên được mai táng ở phía bên kia hòn đảo, nơi khu rừng không bị ảnh hưởng bởi đám cháy.

Bọn hắn cẩn thận đi về hướng đó, lúc đi đường vòng qua chỗ vừa rồi nữ quỷ hoa khôi trường xuất hiện, phát hiện nữ quỷ đã không còn ở đó nữa, ngay cả Cổ Toàn Côn bị nện lên người nữ quỷ cũng không thấy đâu.

Quách Dương kinh ngạc nói: “Không phải Cổ Toàn Côn đã chết rồi chứ? Cánh tay giun đất của gã ta không phải có năng lực tái sinh ở một mức độ nào đó à?”

Nói thế nào thì cũng là người chơi xuất hiện ở trên bảng xếp hạng mà, cứ như vậy chết rồi à, vẫn là khiến cho người ta kinh ngạc thổn thức.

Nghe cậu ta nhắc đến năng lực tái sinh, Hạ Bạch vô thức nhìn về phía Lăng Trường Dạ.

Cậu nghĩ tới khả năng tái sinh của Lăng Trường Dạ.

Lần này, ánh mắt cậu rơi vào chỗ thắt lưng bên phải của Lăng Trường Dạ, nơi đó cũng bị máu nhuộm đỏ.

Bản thân giun đất có khả năng tái sinh, sau khi cánh tay của Cổ Toàn Côn tiến hóa thành con giun, cánh tay và bàn tay cũng sẽ mang theo khả năng tái sinh nhất định.

Hạ Bạch nhớ lại lúc ở trong phòng chiếu phim, sau khi cánh tay giun đất của gã ta bị quỷ thủ bẻ gãy một đoạn, mấy ngón tay của Cổ Toàn Côn cũng bị gãy, máu chảy tí tách ra ngoài. Về sau khi gặp lại gã ở thế giới trong phim, mấy ngón tay đã mọc ra rồi.

Lăng Trường Dạ mọc ra cánh tay con giun kia để tách cậu ra khỏi móng vuốt của nữ quỷ hoa khôi trường, khoảng cách gần như vậy, có lẽ cũng đã bị quỷ thủ của nữ quỷ kia xé rách.

Anh mặc áo khoác, nhưng cánh tay không có ở trong tay áo, không biết tình huống bên trong thế nào, cũng không biết máu bên eo có từ lúc nào.

Lăng Trường Dạ nghiêng người, tiếp tục đi về phía trước, vô tình nói: “Không cần phải để ý đến gã ta.”

Mấy người theo anh đi về phía trước, Nhị Oa cầm cuốc đi mấy bước như chơi cầu bập bênh, đột nhiên nó quay đầu nhìn sang bụi cỏ bên kia, miệng phát ra một tiếng “A… Nha” non nớt gần như nghe không rõ.

Nó ngẩng đầu nhìn Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã cách mình mấy bước chân, đành vội vàng hấp tấp đuổi theo bọn họ.

Sau khi mấy người đi vào trong rừng, bên trong bụi cỏ kia ló ra một cái đầu. Sắc mặt cô nhân viên phục vụ không có một chút máu, nhìn chằm chằm bóng lưng ở phía xa xa, mãi cho đến một mọi người lục tục biến mất trong tầm mắt, cô mới tiếp tục kéo thứ máu me nhầy nhụa kia đi.

Quả thật Cổ Toàn Côn không chết.

Gã ta là một người chơi có kinh nghiệm phong phú, là một kẻ già đời, chắc chắn sẽ có đồ bảo mệnh, đó là một loại thuốc gã ta lấy được trong một phó bản ở bệnh viện. Loại thuốc này có tác dụng ngụy trang tử vong, trong lúc sử dụng sẽ không có dấu hiệu sinh mệnh, thuốc có tác dụng trong thời gian hạn định 10 phút, nữ quỷ hoa khôi trường cho là gã ta đã chết nên bỏ qua luôn.

Kỳ thật gã không chết, nhưng cũng bị vết thương trí mạng, nếu như nữ quỷ hoa khôi trường chần chừ không rời đi, chắc chắn gã sẽ gặp nguy hiểm. May mắn là nữ quỷ đã đuổi theo mấy cái tử thi kia vào chỗ ở của người dân đảo.

Sau 10 phút, Cổ Toàn Côn mở to mắt, gã ta còn chưa kịp mừng thì một sợi dây gai thô cứng đầy gai nhọn đã hung tợn siết chặt lấy cổ gã.

Trong lúc đang ngạt thở, gã ta vô thức đưa tay lên muốn kéo sợi dây trên cổ mình ra, nhưng vừa mới nâng cánh tay lên đã bị một cái rìu bổ xuống chặt đứt, một tiếng hét thảm thiết vừa tràn ra đến bên miệng đã bị một bàn tay bịt lại.

Cổ bị siết, tay bị chặt đứt, miệng bị bịt kín.

Người đứng phía sau gã ta hành động hết sức dứt khoát và ngoan độc, có thể dự đoán được tất cả động tác của gã, ra tay không chút do dự.

Cổ Toàn Côn đau đến toàn thân run rẩy, cố sức ngẩng đầu lên nhìn gương mặt người phục vụ, “Thả, thả ra….”

Khi gã ta sắp nghẹt thở, người phục vụ mới thực sự buông tay. Nhưng Cổ Toàn Côn hoàn toàn không buông lỏng cảnh giác, gã nhìn thấy ánh mắt của cô phục vụ bình tĩnh đến mức không một chút cảm xúc.

Gã chợt nhớ tới lúc ở phòng chiếu phim số 3, người phục vụ này cũng giả chết để trốn đi. Nhưng cô chỉ là một người bình thường, chưa từng tham gia trò chơi, không có thuốc giảm đau hay thuốc giả chết, vậy nên phải tự mình chịu đựng.

Loại người bình thường như thế nào mới có thể chịu đựng được nỗi đau chết người như vậy mà không có bất kỳ biểu hiện nào trên mặt hoặc phát ra bất kỳ âm thanh nào trong miệng?

Mồ hôi trên trán Cổ Toàn Côn tuôn như mưa.

Lúc ở trong phòng chiếu phim, Cổ Toàn Côn thấy người phục vụ bò đi thì chỉ có chút kinh ngạc.

Khi gã ta thực sự đối mặt với nữ quỷ hoa khôi trường, bị quỷ thủ của nữ quỷ xuyên qua bả vai, lúc đó gã ta mới biết được, vết rách âm hàn đáng sợ và đau đớn đến mức nào, đau đến mức thần kinh của gã cũng kịch liệt run rẩy, như thể chúng muốn xông ra khỏi cơ thể, chỉ riêng cơn đau ở dây thần kinh cũng đủ khiến khuôn mặt gã vặn vẹo, cũng giống gã ta lúc này.

Mồ hôi chảy qua cái trán nổi đầy gân xanh, khuôn mặt gã ta vặn vẹo, nói: “Cứu, cứu tôi, từ nay về sau tôi sẽ mang cô theo, không cần phải lo lắng nữa.”

Sau khi trải qua trò chơi kinh hoàng, có một người chơi già dặn kinh nghiệm dẫn dắt là dụ hoặc lớn đến cỡ nào, lúc ấy ngay cả Hứa Nhạc cũng vui vẻ không thôi, huống chi là một cô gái không có dị năng.

Đôi mắt của người phục vụ không một chút biến hóa, Cổ Toàn Côn cảm thấy mình tựa như một tên hề.

Kỳ thật gã ta cũng không ngốc, gã biết người phục vụ sẽ không bao giờ bỏ qua cho mình. Thế mà gã lại chết trong tay một con đàn bà? Trong lòng gã ta đầy oán hận, không thể chấp nhận được việc mình chết chứ đừng nói gì đến việc chết ở trong tay một con đàn bà, “Con điên! Mày chỉ là một con đàn bà bình thường, một nhân viên phục vụ tầm thường!”

Trong mắt người phục vụ có chút dao động, Cố Toàn Khôn còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị cô đã dùng dây trói chặt lại.

Khi cô phục vụ khom lưng, Cổ Toàn Côn nhìn thấy băng vải quấn quanh eo cô thì càng thêm phẫn nộ, dù sao cũng không có cách nào sống nữa, gã ta dùng chút sức lực cuối cùng của đời mình để mắng chửi người cho hả giận, mặc dù cũng không chửi được nhiều, “Hạ Bạch, mi là tên khốn, các ngươi ai cũng thế, các ngươi ai cũng vậy, tất cả đều là một lũ khốn!”

Người phục vụ dừng động tác.

Cổ Toàn Côn còn chưa kịp nhìn rõ mặt người phục vụ thì một hòn đá đã bay về phía gã.

Gã ta yên tĩnh.

Người phục vụ một tay xách cái tay cụt của gã ta, một tay khác kéo dây leo, trầm mặc kéo gã ta đi đến chỗ cao nhất.

Lúc Cổ Toàn Côn tỉnh lại, gã ta thấy mình đang bị trói vào một tảng đá lớn, đây là chỗ cao nhất trên hòn đảo, gã ta như tê liệt vì đau đớn.

Không giống như những nơi khác trên đảo, ở đây không có cây cối, nhìn có vẻ hơi trơ trọi, ánh nắng không có gì che chắn thiêu đốt làn da.

Người phục vụ dùng đá nện lên đầu gã, máu tuôn xối xả, một con mắt của gã ta đã bị máu phủ kín, tầm nhìn mơ hồ, gã ta không nhìn thấy bóng dáng người phục vụ đâu.

Đầu óc gã ta mê man, liếm liếm đôi môi khô khốc, thần kinh vừa buông lỏng một chút đã nghe được tiếng bước chân.

Đồng phục của nhân viên rạp chiếu phim Hài Hòa là áo sơ mi trắng, áo khoác đen, phối với quần đen hoặc là váy dài đến gối, trên váy có thêu một đóa hoa nhài không tính là tinh xảo lắm.

Đó hoa kia bây giờ đã biến thành màu máu.

Cô chậm rãi đi tới, một vật màu xanh lá cây đung đưa trên bông hoa nhài màu máu đó.

Một bên mắt đầy máu, ánh mắt mơ hồ, nhìn không rõ ràng nữa, Cổ Toàn Côn dùng sức nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, lúc này gã ta mới nhìn thấy rõ thứ đang lắc lư trong tầm mắt mình là một cái đuôi rắn.

Người phục vụ mỗi tay cầm hai ba con rắn đủ màu sắc đang vặn vẹo giãy giụa, cô nhìn gã ta bằng ánh mắt không một chút cảm xúc, như thể đang nhìn vật chết.

Mấy con rắn vặn vẹo xoắn lại như nút thắt, phát ra tiếng “XÌ… XÌ…” không ngừng, phun ra cái lưỡi đỏ như máu, đồng tử chúng dựng thẳng đứng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gã ta.

Đồng tử Cổ Toàn Côn rung lên, toàn thân run rẩy, lúc gã ta đối mặt với nữ quỷ hoa khôi trường cũng không có cảm giác sợ hãi như bây giờ, “Cô, cô, cầu xin cô, làm ơn! Làm ơn dừng lại đi!”

Trong các bài giảng trên khóa học trực tuyến của Cục Quản Lý Trò Chơi có nói, kỹ năng linh hồn sẽ ảnh hưởng đến người sở hữu, người chơi luôn được nhắc nhở không nên sử dụng quá mức, vì có thể có tác dụng phụ.

Trên thực tế, một số kỹ năng thể chất cũng sẽ ảnh hưởng đến người sở hữu, cũng giống như Cổ Toàn Côn, kỹ năng thân thể của gã ta là cánh tay giun đất, rắn ăn giun, là thiên địch của giun, so với trước khi có dị năng gã ta càng sợ rắn hơn, nhất là những con rắn màu sắc sặc sỡ như thế này.

“Cầu, cầu xin cô…..” Giọng nói của gã đã run rẩy yếu ớt gần như không thể nghe được, cũng không còn thấy vẻ cao cao tại thượng, diễu võ giương oai như lúc bình thường nữa. “Hạ Bạch, Hạ Bạch, tôi đồng ý trao thi thể của mình cho cậu, mau mang tôi đi…..”

Vưu Nguyệt bình tĩnh ném năm con rắn tới trên người gã ta, có hai con vừa vặn rơi vào trên cánh tay đứt gãy nọ.

Cô không nhìn cảnh tượng sau đó, tìm một tảng đá khác ngồi xuống, nghe Cổ Toàn Côn kêu la thảm thiết, cô cầm lấy cánh tay cụt của Cổ Toàn Côn so tới so lui trên cánh tay mình, cuối cùng lại ném qua một bên.

Sau lưng đã không còn tiếng động, cô lấy từ trong túi ra một quả lê, tùy tiện xoa xoa rồi ăn từng miếng từng miếng một, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, trầm mặc quan sát.

Ở trong khu dân đảo sinh sống, nữ quỷ hoa khôi trường và hai nữ quỷ khác đang tìm kiếm người ở khắp mọi nơi, càng ngày các cô càng nôn nóng, nhà cỏ đã bị các cô đẩy sập gần hết, lại chạy đến cái hồ trên đảo, không biết tại nhảy vào trong hồ bắt cái gì.

Các cô là những lệ quỷ đáng sợ nhất trong trò chơi. Lúc này, mái tóc dài xõa tung, bay tứ tán, máu me khắp người, nhưng vì quá cuồng loạn nên trông cô giống như vô số cô gái đang vùng vẫy trong đau khổ..

Đưa mắt nhìn sang bên kia hồ, có mấy người phát hiện ra hai ngôi mộ đơn sơ, đơn sơ đến mức ngay cả ụ đất bên trên cũng không có.

Sợ bị người dân trên đảo ăn người phát hiện, đoàn thám hiểm chỉ đào một cái hố đơn giản để chôn cất hai người bạn bị dân đảo sát hại.

Lần này không cần Lăng Trường Dạ nói, ba lớn một nhỏ nhanh chóng bắt đầu đào bới.

Lúc người dân trên đảo báo thù, kỳ thật bọn họ đã giết ba người, hai sinh viên của đội thám hiểm, trong đó có một nam một nữ cùng với Hà Gia Tú. Thi thể Hà Gia Tú đã được Mã Đồng Phong hạ táng, họ tò mò liệu hai thi thể đó có còn ở đây hay không.

Những người nghiêm túc xem phim đều biết, thi thể của cả hai sinh viên nọ đều mất tích, nhất là nữ sinh chết lúc đó, phần lớn thi thể đã bị người dân trên đảo lấy về ăn, bạn cùng nhóm với cô chỉ cướp được một cái tay, đem về chôn cất coi như là mộ phần của cô.

Bọn hắn đào một hồi thì phát hiện ra bàn tay dính đầy bùn ướt.

Sau đó, họ lại đào lên các bộ phận cơ thể của nam sinh.

“Cái này. . .” Ngay cả Mã Đồng Phong cũng nhịn không được tò mò, “Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”

Lăng Trường Dạ: “Bọn họ thật sự đã chết.”

Mã Đồng Phong: “Thi thể biến mất có nghĩa là không chết, thi thể còn có nghĩa là thật sự đã chết rồi?”

Lăng Trường Dạ chỉ “Ừ” một tiếng.

Mã Đồng Phong: “Vậy những người không chết kia đâu?”

Lăng Trường Dạ ngước mắt, đôi mắt anh đen nhánh, giống như có một tầng ánh sáng xanh thẫm vô hình, nhìn tĩnh mịch như vực sâu không đáy, “Chắc có lẽ là vẫn còn sống rất tốt.”

Vẫn còn sống rất tốt? Ở đâu?

Mã Đồng Phong nhìn bốn phía xung quanh, cỏ cây xanh tốt, bóng cây lắc lư, trong đó dường như có những cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào họ, giữa ban ngày ban mặt mà trên người ông nổi đầy da gà.

Quách Dương hỏi: Những người thực sự chết đều là sinh viên, không phải người dân trên đảo? Việc người dân trên đảo không chết có liên quan đến Tà Thần mà họ tôn thờ phải không? Vậy bây giờ họ đang ở đâu?”

Cậu ta cũng giống như Mã Đồng Phong, như chim sợ cành cong nhìn ngó xung quanh, khẩn trương đến mức hỏi hết câu này đến câu khác.

Lăng Trường Dạ nhìn thoáng qua chỗ Hạ Bạch, cậu là người duy nhất vẫn giữ được bình tĩnh, nói: “Lại đào tiếp đi.”

Quách Dương: “Còn đào nữa hả? Đào ở đâu?”

Lăng Trường Dạ: “Vẫn còn hai sinh viên bị chôn nữa, đó là hai người đã bước vô hang động vào đêm đầu tiên.”

Đêm hôm đó hoa khôi trường bị hai đảo dân kéo vào hang động, có hai bạn học nam nhìn thấy, nhưng hai người đó không những không cứu cô, mà còn gia nhập chung với người dân đảo. Sau khi hoa khôi trường chết rồi biến thành lệ quỷ, tất nhiên cô cũng sẽ không bỏ qua cho hai người đó. Trên thực tế, hai người đó là những người đầu tiên được chôn cất, khi đó, những bạn học khác vẫn còn chưa biết hai người nọ đã làm cái gì.

Quách Dương: “Hai cái tên này được chôn ở gần đây, rất dễ tìm.”

Mã Đồng Phong ở trong rừng cây, ông có cảm giác vị trí rất tốt, chỉ tay vào một nơi, “Hẳn là ở chỗ đó.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ba người lại bắt đầu đào mộ của hai sinh viên còn lại, nguyên cả một ngày hôm nay bọn hắn chỉ đào mộ. Đây là lần đầu tiên trong đời Quách Dương và Mã Đồng Phong biết đào mộ mệt mỏi như thế nào, người đầy mồ hôi, vừa mệt vừa khát.

Nhị Oa lấy từ trong túi ra một quả lê, dùng ống tay áo xoa xoa, bước từng bước nhỏ về phía Hạ Bạch, nhìn thấy cậu giơ cuốc lên thì lập tức xoay người.

Vừa hay Lăng Trường Dạ nhìn thấy quả lê trên tay nhỏ của nó, dáng vẻ như muốn cho người ta ăn, anh ở trong thế giới phim ảnh lâu như vậy vẫn còn chưa uống được một giọt nước nào. Anh nhìn về phía Nhị Oa, lời còn chưa nói ra khỏi miệng thì Nhị Oa đã vội vàng nhét cái lê vào trong túi, ngồi xuống chuyển đất.

Lăng Trường Dạ: “……”

Quách Dương đạp xẻng xuống đất, sau đó xúc một khối đất ra, “Chôn gì sâu dữ vậy không biết, sao vẫn còn chưa lộ ra nữa?”

Lăng Trường Dạ: “Cậu đoán bên trong có thi thể không?”

Quách Dương sửng sốt một chút, “Chẳng lẽ không có à?”

Quả thật cậu cho rằng bên trong có thi thể, trong bốn ngôi mộ họ đào trước đó, tất cả thi thể của dân đảo đều biến mất, thi thể của sinh viên thì vẫn còn ở đó. Dựa theo phỏng đoán của cậu ta, không biết vì lý do gì mà người dân trên đảo vẫn còn sống, mà những sinh viên đến đảo thám hiểm thì lại thật sự bỏ mình.

Kết quả là, không có thi thể nào trong hai ngôi mộ này cả.

Hai cái hố trống rỗng, không có gì bên trong.

Quách Dương đã hoàn toàn mơ hồ, “Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”

Hạ Bạch ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cái hố trống rỗng, “Người hại nữ quỷ hoa khôi trường không chết. Đó là giả.”

“Cái gì?” Quách Dương nhìn về phía cậu, “Hạ Bạch, có phải cậu phát hiện ra cái gì rồi không?”

Lăng Trường Dạ cũng nhìn về phía Hạ Bạch, chờ cậu mở miệng nói ra phát hiện của mình.

Hạ Bạch chú ý tới hắn ánh anh, cũng không giấu diếm điều gì, nói hết những nghi ngờ trước đó và suy nghĩ bây giờ của mình.

“Vừa rồi khi đang tìm manh mối, tôi đã sờ lên mặt của mấy người dân đảo đã chết, phát hiện bọn họ thật sự rất đen.”

“Khi đó cậu cũng có nói với tôi.” Quách Dương đầy mặt không hiểu ra sao, “Thế nhưng da có đen cũng là chuyện bình thường mà, bọn họ sống quanh năm trên đảo nên bị rám nắng.”

Hạ Bạch mím môi dưới, “Mọi người có nhìn thấy tay của hoa khôi trường không?”

Quách Dương rất thành thật nói, “Quỷ thủ đáng sợ như vậy, trốn còn không kịp, làm sao có thời gian mà quan sát cho kỹ chứ.”

“Trước khi hoa khôi trường chưa biến thành lệ quỷ, lúc phim mới bắt đầu chiếu, không phải cậu cũng xem rất nghiêm túc à?” Hạ Bạch liếc Quách Dương một cái, mặc dù vẫn còn ngơ ngác, nhưng Quách Dương vẫn có thể nhìn ra được là học sinh ngoan đang khiển trách học sinh yếu kém đây mà. Tất nhiên, đó cũng có thể chỉ là tâm lý của những học sinh kém mà thôi.

” Không phải hệ thống trò chơi bảo chúng ta cẩn thận xem phim à?”

Quách Dương: “….”

Cậu sai rồi, được chưa?

Hạ Bạch cũng không lãng phí thời gian thêm nữa, cậu nói thẳng: “Tay của hoa khôi trường có chút đen và rất thô ráp. Nếu như làn da của dân đảo đen thì không nói gì, vì như vậy rất chân thật, nhưng tại sao tay của một hoa khôi trường lại thô ráp như thế?”

Quách Dương sững sờ. Dựa theo tính “Chân thực” do cậu ta đặt ra, quả thật là tay của hoa khôi trường không nên thô ráp như vậy mới đúng. Có nhiều chi tiết trong phim nhắc nhở bọn họ rằng, đó là đám sinh viên nhàn rỗi không có việc gì làm mới đến đây thám hiểm, gia đình bọn họ đều là người có điều kiện khá tốt, đều là những sinh viên vừa mới tốt nghiệp cấp ba thi vào đại học, tay không nên thô ráp như thế.

Hạ Bạch thấy cậu ta vẫn còn chưa kịp phản ứng, bổ sung thêm một chi tiết nữa, “Lúc đầu tay của hoa khôi trường rất trắng, về sau thì hình như chậm rãi biến thành đen. Làn da dưới quần áo của người dân đảo cũng trắng, tôi đã cọ một chút lên mặt bọn họ, nhưng không thấy gì cả.”

Đầu óc chậm chạp của Quách Dương bắt đầu chuyển động, cậu ta nghĩ đến phương diện diễn viên.

Nhân vật hoa khôi trường là một tiểu thư nhà giàu, vậy nên ngón tay phải thanh tú và trắng trẻo. Chỉ là diễn viên đóng vai hoa khôi trường lại có bàn tay thô ráp, lúc đầu có thể dùng mỹ phẩm để trông trắng hơn, nhưng về sau thì lớp trang điểm sẽ trôi đi, vậy nên da tay sẽ trở nên sẫm màu và thô ráp hơn.

—— Nếu như nói thiết lập này là thật.

Như vậy, những nhân vật đóng vai người dân trên đảo là những người hàng ngày phải ở trên đảo, tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng mặt trời trong thời gian dài, màu da hẳn là phải đen. Các diễn viên đóng vai họ cũng nên trang điểm để da trông tối màu hơn, vậy thì lúc Hạ Bạch cọ lên mặt bọn họ hẳn là phải cọ ra được thứ gì đó mới đúng chứ.

Không thể nói các diễn viên vốn là người da đen, không cần trang điểm. Làn da bên dưới lớp quần áo là trắng, mà chỗ nào lộ ra ngoài đều đen. Nếu như tất cả đều không cần trang điểm giống vậy, bên trong trắng bên ngoài đen, mà màu đen đó lại rất thống nhất với nhau, vậy cũng trùng hợp quá, rất khó tin.

Cánh tay Quách Dương nổi cả da gà, trong lòng cậu ta bỗng dâng lên cảm giác sợ hãi kỳ lạ đối với thế giới này.

Nhìn bề ngoài, những chi tiết này không liên quan gì đến logic câu chuyện trong phim mà nhiệm vụ trò chơi giao, thế nhưng nó lại làm dao động nền tảng của toàn bộ thế giới trong phim.

Quách Dương: “Đây không phải là thế giới trong phim sao? Không phải tất cả con người đều là hư ảo giả tưởng thôi sao?”

Hạ Bạch lắc đầu: “Bên trong có người tương đối chân thực.”

Lúc hoa khôi trường còn sống xuất hiện thời gian rất ngắn, khi mới xuất hiện, ngón tay của cô trắng nõn, cho dù có chút cẩu thả, nhưng trong bộ lọc của phim cũng không rõ ràng, ấn tượng đầu tiên cô tạo ra cho mọi người là một người đẹp, trắng trẻo và giàu có, vậy cho nên Quách Dương mới không chú ý tới điểm đó cũng rất bình thường.

Một khi ấn tượng đầu tiên đã in sâu vào tâm trí thì sau này rất khó để nhận ra những điều bất thường khác.

Sau khi xuất hiện vào ban ngày, đến đêm khi hoa khôi trường bị kéo vào trong hang động, Hạ Bạch cảm thấy bàn tay của cô có chút thâm đen. Lại cẩn thận chăm chú nhìn, sẽ phát hiện mu bàn tay thô ráp, lòng bàn tay có vết chai, các đốt ngón tay sưng tấy vì tê cóng trong cái lạnh mùa đông.

Cứ xem như người đẹp cũng có thể có bàn tay thô ráp, vấn đề duy nhất đáng chú ý là sự thay đổi từ trắng sang đen, đó cũng có thể là vấn đề về ánh sáng, khi đó là ban đêm nên trời quá tối. Hạ Bạch cũng cho rằng đó là vấn đề do lớp trang điểm bị trôi đi, cái này hình như cũng rất bình thường.

Khi đó, đây chỉ là một nghi ngờ nhỏ trong đầu Hạ Bạch, dù là sau này cọ lên da người dân đảo, cậu cũng chỉ là nghi hoặc sâu hơn chứ không thể khẳng định vì  không có chứng cứ gì. Mãi cho đến khi nhìn thấy thi thể của người dân đảo biến mất, mà thi thể hai sinh viên kia thì vẫn còn, những suy đoán thật giả lúc này mới trở nên chắc chắn.

Quách Dương: “Rốt cuộc thì chúng ta phải làm sao để định nghĩa được cái nào là thật, cái nào là giả?”

Màu da của người dân đảo là thật trong phim, còn bàn tay của hoa khôi trường là một lỗ hổng nhỏ?

Hay là bàn tay của hoa khôi trường tay mới là chân thực, còn màu da của dân đảo là giả, bọn họ là những nhân vật hư cấu trong phim?

Hạ Bạch: Muốn nhìn ở góc độ nào cũng được, đứng từ góc độ của diễn viên thì, tay của hoa khôi trường biến hóa là thật, nhưng màu da của dân đảo cọ không ra cái gì lại có vấn đề. Ở thế giới trong phim, bàn tay của hoa khôi trường là lỗ hổng, màu da của dân đảo mới phù hợp với hiện thực ở thế giới trong phim.”

Quách Dương: “Hai chiều không gian giao thoa với nhau rồi?”

Vị trí bây giờ của bọn họ có hai chiều không gian tồn tại, là điểm giao nhau giữa hai chiều không gian, điều này có nghĩa là họ chỉ đứng ở thế giới trong phim, chỉ nhìn thấy một phần của sự việc, hoặc thậm chí là nhìn sai.

Hai tay Quách Dương nắm chặt tóc mình, cậu ta ngồi xổm xuống như bỏ cuộc, “Cái gì chứ, không thể nào, tại sao lại có thể như vậy chứ?”

Lăng Trường Dạ nói: “Đừng có muốn chết mà từ bỏ đường sống, cậu quên quy luật vị này tổng kết thi thể rồi à?”

“Vị này” rõ ràng là nói đến Hạ Bạch.

Anh khoanh hai tay trước ngực, cánh tay của anh trông vẫn còn nguyên vẹn, ngay cả vết nứt trên ngực cũng hình như đã khép lại, Hạ Bạch nhìn thấy một lớp cơ mỏng xuyên qua khe hở trên chiếc áo sơ mi rách, bên dưới vẫn còn sót lại vết máu.

“A? Người làm tổn thương nữ quỷ hoa khôi trường không chết thật?” Quách Dương lập tức phản ứng, “Nữ quỷ hoa khôi trường là đại Boss xuyên suốt từ đầu đến cuối câu chuyện, chân tướng của bộ phim chúng ta muốn tìm chắc hẳn là có liên quan đến cô ta, chúng ta phải đặt cô ta làm trọng tâm nên cô ta là thật?”

Có cơn gió biển thổi qua, mang theo mùi tanh của đại dương, cùng với những tiếng khóc mơ hồ và tiếng kêu thê lương phẫn hận.

Bọn hắn đang đứng trong khu rừng cao hơn ở bên kia hồ, xuyên qua khe hở giữa mấy gốc cây, có thể nhìn thấy ba nữ quỷ đang giãy dụa gào rít ngay ở bên hồ, sóng trên mặt hồ nhấp nhô từng đợt.

Trước đây, vì sức mạnh đáng sợ của các cô, bọn hắn chỉ cảm thấy các cô thật huyết tinh đáng sợ, nhưng bây giờ bọn hắn có thể nghe được sự tuyệt vọng và đau buồn của các cô qua tiếng gào khóc đó.

Nếu như nữ quỷ hoa khôi trường là thật, vậy khả năng thi thể của hai người dân đảo đã biến mất và rất nhiều dân đảo đều là giả.

Việc cô giết bọn họ cũng là giả.

Cô đang báo thù trong một thế giới giả.

Chính bản thân cô cũng ý thức được điều này, đến một lúc nào đó, cô chợt nhận ra mình chưa giết chết những tên súc sinh kia, vậy nên mới điên cuồng không ngừng tìm kiếm trên đảo, càng không ngừng giết người, nhưng tất cả đều không phải mấy tên súc sinh kia.

Cô sẽ không bao giờ có thể trả thù được, bởi vì cô đã bị vây ở trong thế giới giả này.

Không biết mình đã bao nhiêu tuổi, trải qua không biết bao nhiêu lần chiếu phim.

Mã Đồng Phong vùng vẫy, nói: “Nếu như nữ quỷ hoa khôi trường là thật, hai nữ quỷ đi cùng cô ta cũng là thật, hẳn là bọn họ cũng giống như cô, nhưng một số thi thể của người dân đảo làm tổn thương bọn họ vẫn ở trong khu dân cư trên đảo, chưa biến mất.”

Không cần Hạ Bạch nói, Quách Dương đã giúp ông giải đáp thắc mắc, “Có lẽ là còn chưa tới thời gian đổi mới, bọn họ đều là những người mới chết tối hôm qua, còn những người mất tích thì đều đã chết được hai ba ngày.”

Cậu ta lại cười tự giễu, “Mà nếu như bọn họ đều biến mất, vậy manh mối cũng quá rõ ràng đi.”

Không biết tại sao, sắc mặt Mã Đồng Phong dần trở nên ảm đạm, cả người bỗng trở nên u ám, như thể cơ hội sống cuối cùng đã không còn nữa, ông chỉ có thể dùng ánh mắt mỏi mệt khô kiệt lặng yên nhìn ba nữ quỷ không bao giờ có thể thực sự trả thù được.

“Lúc vừa tiến vào thế giới trong phim tôi đã nhắc nhở mọi người nơi này là thế giới không có thật, là tôi đã sai.” Hạ Bạch nói.

Lúc mới vào, Hạ Bạch chỉ coi đây là thế giới trong phim, bọn họ tới đây chỉ là để xem phim một cách chân thực, cậu còn nhắc nhở mọi người đừng làm ảnh hưởng đến tình tiết kịch bản.

Vậy cho nên cậu mới không làm gì khi nhìn thấy hai nữ sinh bị tế sống trên tế đàn, cậu biết Mã Đồng Phong không đành lòng nhìn vì quá chân thực.

Quả thật rất chân thực, như thể sự việc đó thực sự tồn tại và xảy ra ở đâu đó trên thế giới này vậy, đặc biệt là những vết thương, giãy dụa, gào thét, oán hận và không cam lòng trước khi chết, chân thực đến mức hoàn toàn không có cảm giác diễn.

Lúc đó, Hạ Bạch đang nghĩ tại sao bộ phim này lại chân thực đến thế, nó có thể chân thực đến mức độ nào nữa, hoặc là nói sẽ diễn ra theo chiều hướng như thế nào nữa.

Sau khi bộ phim kết thúc, bọn họ đến khu vực dân đảo sinh sống để tìm kiếm manh mối, khi Hạ Bạch cọ lên khuôn mặt của thi thể đen đúa kia, cậu đã nghĩ tới vấn đề này, đó là một suy đoán không chắc chắn lắm.

Khi nhìn thấy những thi thể đã biến mất và những thi thể còn tồn tại, cậu biết lúc trước mình đã sai lầm rồi, nơi này là thế giới trong phim, trong đó có rất nhiều “Diễn viên” nhưng cũng có người thật.

“Nhiệm vụ của trò chơi là [làm rõ logic câu chuyện trong phim], chứ trò chơi không nói [ làm rõ Logic bộ phim ], trước đó tôi đoán là nó đang nhắc nhở chúng ta phải vào thế giới trong phim để xem câu chuyện.” Hạ Bạch nói: “Nhưng bây giờ xem ra, sự hiểu biết của tôi về hai từ [ Bên trong ] này vẫn còn nông cạn lắm.”

Lăng Trường Dạ kéo kéo áo khoác, đồng thời đút hai tay vào ống tay áo, “Những cái kia cứ tạm dừng trước đã, bây giờ chúng ta phải đối mặt với khó khăn sắp xuất hiện đã.”

Mấy người nhìn về phía trước, thấy ba nữ quỷ đang tiến về phía bọn hắn.

Người dân trên đảo đã bị các cô càn quét giết hết, giờ đến lượt các cô tìm bọn hắn để “Báo thù”.

Lăng Trường Dạ: “Hiện tại tôi không chắc có thể đối phó được ba nữ quỷ này, các cậu thì sao?”

Quách Dương vẫn rất thành thật với thần tượng của mình như trước: “Đương nhiên là không rồi!”

Lăng Trường Dạ: “Vậy chúng ta chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.”

Hạ Bạch: “Tới một thế giới ở chiều không gian khác cao hơn tìm chân tướng.”

Quách Dương: “Ở đâu? Làm sao đến đó được?”

Nói xong, cậu ta dường như cũng biết được câu trả lời. Nếu như trên đảo này có một nơi có thể kết nối với một chiều không gian khác, rất có thể đó là hồ nước.

Bốn người bọn họ bị nữ quỷ hoa khôi trường kéo qua từ nơi đó, mà đó cũng là nơi mà nữ quỷ hoa khôi trường thường tới nhất, cô ta thường xuyên lảng vảng bên hồ.

Hạ Bạch: “Nữ quỷ hoa khôi trường hẳn là đã bị vây khốn ở chỗ này từ rất lâu rồi, cô ta cũng ngày càng mạnh hơn ở đây, hẳn là cô ta cũng đã dần dần nhận ra được kẻ thù thực sự của mình đang ở một không gian khác, đồng thời nơi này cũng kết nối với chiều không gian đó thông qua hồ nước. Quỷ thủ xuất hiện trong phòng chiếu phim của chúng ta là cô ấy đang cố bắt kẻ thù của mình ở một chiều không gian khác.”

Thứ mà lần đầu tiên cậu nhìn thấy giữa hai hàng ghế ngồi là một cái đầu tóc đen giống như hắc thủy, chắc hẳn là khuôn mặt của một người nào đó đang nhìn xuống hồ. Chỉ là, khi đó phòng chiếu phim quá tối, tóc lại quá nhiều, Hạ Bạch không thấy rõ đó là khuôn mặt của ai, chỉ sau khi nhìn thấy quỷ thủ mới nhận ra đó là hoa khôi trường.

Đáp án của mọi người rất thống nhất, đó chính là cái hồ kia.

Ba nữ quỷ đã ở ngay trước mặt.

Tay phải của Lăng Trường Dạ bỗng trở nên mềm mại, nơi đó lại mọc ra một con giun đất khổng lồ màu nâu đỏ càng ngày càng dài, cuốn bốn người bên cạnh mình lên, phi tốc hướng về phía trước duỗi dài, ngay khoảnh khăc nữ quỷ sắp nhảy lên bờ chỗ bọn họ đứng, anh đã ném bốn người kia vào trong hồ.

Hai nữ quỷ sinh đôi nhảy lên cánh tay con giun, con giun lập tức bị máu trên cơ thể hai nữ quỷ nọ ăn mòn, tốc độ ăn mòn ngày càng lan nhanh về phía cơ thể Lăng Trường Dạ.

Cánh tay con giun lập tức đổi phương hướng, khó khăn lắm mới lớn hơn một chút, nhanh chóng cuốn lấy một thân cây thật to, Lăng Trường Dạ dựa thế nhảy lên, xoay trường đao dài trong tay, chặt đứt cánh tay con giun, nhảy vào trong hồ.

 

Hết chương 36.

 

Chương 36: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 9)

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên