Chương 37: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 10)

 

Chương 37: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 10)

 

Trước đó Hạ Bạch đã xuống cái hồ này hai lần.

Lần đầu tiên là bị nữ quỷ hoa khôi trường bắt vào trong phim, cậu đã bơi trong hồ một lúc. Lần thứ hai là cậu lặn xuống đáy hồ, kéo người phục vụ Vưu Nguyệt lên. Hai lần đó chưa lần nào cậu chạm vào cánh cửa bước sang một không gian khác, nhưng không phải cũng không có lợi ích gì.

Hồ trên đảo này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng lại sâu hơn tưởng tượng. Người bình thường cũng có thể ở dưới nước được vài phút, chỉ trong vài phút như vậy mà muốn tìm được thông đạo nối hai chiều không gian với nhau thì quả thật rất khó.

Có hai lần kinh nghiệm trước đó, Hạ Bạch có thể xác định được chỗ bọn hắn bị nữ quỷ hoa khôi trường kéo lên, rất có thể cũng chính là nơi Vưu Nguyệt bước vào thế giới phim từ màn hình sân khấu.

Hạ Bạch tin rằng tất cả người chơi trong trò chơi này đều không thể đánh bại được nữ quỷ hoa khôi trường, tất nhiên là năng lực của cô không thể so sánh với những nữ quỷ bình thường được, cô ta hẳn là có thể cảm nhận được vị trí gần đúng với nơi cô đưa tay ra bắt người, cũng chính là vị trí xung quanh chỗ bọn hắn tiến vào.

Những điều này trước khi Hạ Bạch rơi xuống hồ đã suy nghĩ kỹ, vậy cho nên khi rơi xuống nước, cậu đã nói với Quách Dương và Mã Đồng Phong: “Đi theo tôi!”

Sau khi Hạ Bạch nhảy vào trong hồ, cậu đã chộp được Nhị Oa đang chìm xuống, kéo lấy nó rồi nhanh chóng bơi đến mục tiêu.

Quách Dương và Mã Đồng Phong không chút do dự đuổi theo cậu.

Phía sau bọn họ, Lăng Trường Dạ cũng bơi theo.

Mà ở phía sau Lăng Trường Dạ là mấy cái cái tử thi.

Xung quanh mục tiêu cái gì cũng không có.

Tất cả những gì bọn hắn có thể nhìn thấy là một mảng thực vật thủy sinh xanh xám đung đưa dưới đáy hồ tăm tối, không biết trong bùn nhão dưới đáy hồ tích tụ thứ gì mà đục ngầu, bốc mùi tanh tưởi.

Quách Dương sắp không chịu đựng được nữa, lồng ngực kìm nén đến thấy đau, bên trong miệng cũng tràn vào rất nhiều nước.

Chắc hẳn người chơi nào ra khỏi trò chơi cũng đều sẽ tự động đi học những kỹ năng phòng thân, tựa như cậu ta vốn nguyên bản không biết bơi, nhưng từ khi ra khỏi một phó bản có sông thì lập tức đi học bơi, nhưng mà cậu ta cũng chỉ vừa học được có mấy ngày, này cũng quá tra tấn người đi.

Mã Đồng Phong vậy mà có thể kiên trì lâu hơn cả cậu ta.

Hạ Bạch cũng tỏ ra như không có chuyện gì, cậu còn hướng xuống chỗ sâu nhất bơi đi.

Lăng Trường Dạ ở sau lưng cũng vượt qua cậu ta một cánh tay.

Quách Dương: “….”

Mạng này không cần giữ lại cũng được.

Quách Dương tuyệt vọng đi theo bọn hắn, bơi xuống chỗ sâu nhất dưới đáy hồ, cậu ta cũng không rõ vì sao mà đáy hồ này lại sâu như thế, như thể nó nối liền với đại dương bên dưới hòn đảo vậy, lúc cậu ta sắp không kiên trì được nữa thì lại nhìn thấy thân ảnh Hạ Bạch biến mất.

Giống như xuyên qua một đường hầm dưới đáy biển vậy, sau khi bơi qua lại nhìn thấy bầu trời, lại hướng về phía trước, Hạ Bạch nổi lên mặt nước, mang theo một cái đầu nhỏ nghẹn thở, tiếp theo là Lăng Trường Dạ, Mã Đồng Phong và Quách Dương, ai cũng không còn cảm giác gì giống hệt tử thi.

Miệng há lớn hít lấy hít để cho không khí vào phổi, bọn hắn mở mi mắt ướt sũng ra nhìn bốn phía xung quanh.

Bọn hắn còn ở trên đảo nhỏ, vẫn còn ở trong hồ, thoạt nhìn có vẻ như vẫn còn ở tại chỗ, thế nhưng khu rừng bên phải hòn đảo lại vẫn xanh um tươi tốt, không có dấu vết bị lửa thiêu cháy. Từ xa có thể nhìn thấy bóng dáng người dân đảo ở trong khu dân cư.

Bọn hắn lập tức nhận ra.

Bọn hắn đã thành công.

Không ai lên tiếng, vẫn là Hạ Bạch ở phía trước dẫn đầu, giống như lúc bọn họ bị nữ quỷ hoa khôi trường kéo vào hòn đảo ở thế giới trong phim, bơi đến căn cứ an toàn ban đầu ẩn thân trong rừng cây của bọn hắn.

Quách Dương vuốt mái tóc ướt ra sau, dò xét bốn phía xung quanh, “Gần như giống hệt nhau.”

Mã Đồng Phong: “Đây chính là thế giới thật à?”

“Chắc là vậy.” Quách Dương vui vẻ nói: “Cuối cùng chúng ta cũng tìm được, may mà nhờ có Hạ Bạch.”

Hạ Bạch lắc đầu, “Tôi chỉ có một suy đoán chưa xác định mà thôi, là Lăng đội trưởng đã mang chúng ta đi đào mộ tìm thi thể, lúc đó tôi mới khẳng định được một chút, chúng ta mới tìm được thế giới thật theo hướng đó.”

Trong lòng cậu quả thực là nghĩ như vậy, suy đoán của cậu kỳ thật rất không chắc chắn, cũng không có đủ bằng chứng để chứng minh điều đó, chính Lăng Trường Dạ dẫn bọn hắn đi đào thi thể mới là điểm mấu chốt, vừa vặn bổ sung bằng chứng cho suy đoán mơ hồ của cậu.

Có lẽ Lăng Trường Dạ đã sớm biết, chẳng qua anh ấy không nói mà thôi.

Cả người Hạ Bạch ướt đẫm, áo sơmi màu xanh lục dán chặt vào người, thân hình gầy gò thẳng tắp nhìn một cái không sót lại gì, thậm chí ngay cả đặc thù xương cốt của thiếu niên cũng có thể nhìn thấy rõ.

Cậu vừa nói chuyện, vừa cúi đầu vắt nước trên áo sơmi, những giọt nước trên tóc đột ngột nhỏ xuống cái cổ tròn trịa nhô ra sau gáy, thuận thế chảy xuống dưới, làn da ướt đẫm nước dưới chiếc áo sơmi xanh phản chiếu ánh nắng mặt trời, trắng đến loá mắt.

Ánh mắt Lăng Trường Dạ lơ đãng đảo qua, nghe thấy Nhị Oa hắt xì thì nhìn sang, thấy Nhị Oa đang cúi đầu hắt xì, nhìn nó trông có vẻ không được vui cho lắm.

Quách Dương nghe thấy tiếng hắt xì cũng lo lắng nhìn sang, “A, Nhị Oa, hai trái lê bảo bối của em đâu rồi?”

Đầu Nhị Oa rủ xuống càng thấp hơn, cỏ nhỏ xung quanh nó dường như cũng đang ỉu xìu.

“….”

Lê ở thế giới này còn chưa được hái, Hạ Bạch nhẹ nhàng nhón chân lên hái cho Nhị Oa hai cái khác, cố gắng lấy lòng mọi lúc mọi nơi.

Hai cái túi trên quần yếm của Nhị Oa lại phồng lên, người cũng giống vậy, không còn ỉu xìu nữa.

 Quách Dương lớn mật thừa cơ đưa tay lên sờ sờ trán của tiểu thần tượng, “Tạm thời không có sốt. Chúng ta vẫn nên nhanh chóng đi xem thử có chuyện gì xảy ra, sau đó rời khỏi đây càng sớm càng tốt.”

Cậu ta không biết người của đội tấn công làm sao vừa đưa Nhị Oa vào trong trò chơi vừa chăm nó, ngay cả một người ngoài cuộc không cần có trách nhiệm như cậu ta cũng kinh hồn bạt vía, sợ Nhị Oa xảy ra chuyện, hận không thể mang nó về chỗ có đoàn đội bảo vệ chuyên nghiệp như cục Quản Lý Trò Chơi.

Trong bàn tay trống rỗng của Lăng Trường Dạ bỗng xuất hiện một cái khăn, anh ném khăn lên đầu Nhị Oa trên, ” Chờ một chút, tôi đi thay quần áo đã.”

“…..”

Để ý đến như thế à?

Bây giờ Hạ Bạch đã biết áo khoác anh ta từ đâu mà có, không phải cướp của dân đảo, dân đảo không có loại áo khoác này, hẳn là anh ta có không gian trữ vật hay cái gì đại loại vậy.

Không bao lâu sau Lăng Trường Dạ đã xong, chỉ chờ bốn năm phút đã thấy anh đi từ đằng xa tới, một thân rực rỡ, chiếc áo sơ mi trắng rách nát đã được thay bằng một chiếc áo sơ mi xanh xám mới, rất rộng rãi, một tay áo còn trống rỗng.

Một cánh tay của anh lại biến mất.

Quần đen và giày thể thao cũng mới, không một giọt nước, khô ráo, nhẹ nhàng khoan khoái.

Bốn người còn lại nguyên bản không cảm thấy gì, nhìn thấy anh ta như vậy lại bắt đầu cảm thấy trên thân mình ướt sũng, khó chịu vô cùng.

Trong trong trò chơi kinh dị mà như vậy cũng được à?

Nhị Oa nhìn thấy ánh mắt Hạ Bạch, nó cẩn thận tới gần cậu, dùng khăn lau từng giọt nước trên quần áo cậu.

Lăng Trường Dạ liếc mắt nhìn một cái, nói: “Đi thôi.”

Nhị Oa lập tức ôm chặt khăn mặt xoay người.

Quách Dương: “Được, tôi đang rất nóng lòng muốn biết đến tột cùng thì chuyện gì đã xảy ra.”

Mấy người quen cửa quen nẻo đi xuyên qua rừng rậm, đến gần khu dân cư.

Nơi này có nhà đất bọn hắn quen thuộc, bên ngoài còn có mấy cái lều vải, có mấy người ở xung quanh đi tới đi lui, bọn họ mang theo bàn, giá nướng các thứ, cảnh tượng bận rộn náo nhiệt vô cùng.

“Nhìn kia! Hướng hai giờ!” Cho dù Quách Dương đã cố gắng hạ giọng xuống rất thấp, nhưng cũng có thể nghe ra cậu ta đang vô cùng kích động.

Hạ Bạch thuận hắn nhìn về phương hướng cậu ta chỉ, nhìn thấy hoa khôi trường.

Hoa khôi trường trong phim cao ngạo lạnh lùng xinh đẹp, sau khi biến thành lệ quỷ thì trở nên âm lãnh trầm mặc, nhưng lúc này hoa khôi trường lại có chút cẩn thận dè dặt khi nói chuyện với người đối diện, mang trên mặt một chút lấy lòng.

Hoa khôi trường trong phim là tiểu thư nhà giàu, ăn mặc thời trang, nóng bỏng, hoa khôi trường ở đây mặc một chiếc áo sơ mi kiểu cung đình quá chật, lại phối với một chiếc quần kẻ sọc màu xanh lá cây, giày thể thao trên chân đã bung keo.

Sau đó thấy cô gái chủ nhân của cái tay bọn hắn vừa mới đào ra ở trong phim, đôi mắt to ngập tràn kinh hỉ, liên tục dùng điện thoại di động chụp ảnh.

Có người khiêng ống kính máy quay đi đến bên cạnh cô, cô lập tức cúi người chào.

Quách Dương nói: “Đây là trường quay.”

Hạ Bạch chưa thấy qua trường quay, Mã Đồng Phong cũng giống vậy, cả hai người đều nhìn về phía Quách Dương.

Quách Dương bị hai người nhìn thì ho khụ một tiếng, hỏi Hạ Bạch: “Cậu chưa thấy qua phim trường à?”

Hạ Bạch gật đầu.

Quách Dương hất cằm, “Người ta thường nói phim trường chính là nơi quay phim và các chương trình truyền hình, chắc là bọn họ đang đóng phim.”

Ánh mắt cậu ta quét một vòng quanh phim trường, nói: ” Có lẽ họ đang quay bộ phim mà chúng ta đang xem « Chạy trốn khỏi hoang đảo ».”

Hạ Bạch và Mã Đồng Phong sửng sốt một chút, bọn hắn không nghĩ tới thế giới thật lại là như vậy, nhưng nghĩ lại thì thấy rất có lý, so với thế giới trong phim thì thế giới quay bộ phim mới đúng là nguồn gốc của sự việc.

Lăng Trường Dạ nhìn chằm chằm vào trường quay náo nhiệt sôi động này, ánh mắt anh rất bình tĩnh, “Nếu đây là phim trường, vậy không phải là sẽ có kịch bản phim à?”

“Đúng ha!” Hai mắt Quách Dương tỏa sáng, “Không có gì rõ ràng hơn kịch bản phim cả.”

Có điều, bây giờ Quách Dương cũng biết, “Nhiệm vụ của trò chơi không đơn giản chỉ là tìm ra câu chuyện thật sự của bộ phim, có lẽ chúng ta chỉ có thể lấy nó làm phụ trợ, nhìn xem rốt cuộc thì bộ phim muốn quay về cái gì.”

Cậu ta quan sát trường quay, “Một số đạo diễn lớn sẽ có đoàn đội làm việc riêng, đoàn làm phim rất lớn, ngay ngắn rõ ràng. Nhưng đoàn này thì lại giống như một đội tạm thời hơn, lại ở trên một hòn đảo người ngoài khó vào, xem ra là bọn họ mới bắt đầu chuẩn bị hiện trường, chúng ta hoàn toàn có thể trà trộn vào trong đó, giả làm nhân viên đi trộm kịch bản và thu thập thông tin.”

Trông cậu ta có vẻ hiểu rất rõ về các đoàn làm phim, Lăng Trường Dạ nói: “Cậu sắp xếp được chứ?”

Quách Dương sửng sốt một chút, “Tôi ấy hả?”

Thần tượng bảo mình sắp xếp?

Cậu ta kích động nói: “Được được được! Tôi nhất định sẽ thu xếp ổn thỏa!”

Mã Đồng Phong biết đây là phim trường quay phim, không có dân đảo dã man bạo lực thật sự, hoa khôi trường cũng chưa biến thành lệ quỷ, ông cũng không còn cảm thấy sợ hãi nữa, “Có công việc bẩn thỉu mệt nhọc gì cứ giao cho tôi.”

Ông chỉ dựa vào những bộ phim truyền hình mình đã xem, hỏi: “Chúng ta có phải đánh ngất hai nhân viên đoàn phim rồi thay quần áo của bọn họ vào không?”

 “…”

Quách Dương nói: “Như vậy sẽ dễ bị lộ hơn. Bọn họ có thể không nhận ra khuôn mặt của mọi người trong đoàn, nhưng chắc chắn ai cũng đều có người quen biết, nếu gặp được người quen chẳng phải sẽ bại lộ sao?”

“Chúng ta cứ trực tiếp dùng thân phận nào mà chúng ta muốn trà trộn vào đó.”

Cậu ta suy nghĩ một lúc rồi nói, “Trong đoàn phim có một thân phận dùng rất tốt, đó là người phục vụ trà nước. Người phục vụ trà nước không khiến cho người ta chú ý, lại dễ dàng tiếp cận mọi người trong đoàn phim. Hiện tại họ đang bận rộn chuẩn bị hiện trường nên chỉ cần mang cho họ chén nước là được.”

Không có áp lực sợ hãi, mạch suy nghĩ của Quách Dương rất rõ ràng, “Quan trọng nhất là nữ diễn viên đóng vai hoa khôi trường, ai sẽ đi tiếp xúc với cô đây?”

Ánh mắt Lăng Trường Dạ chuyển tới trên người Hạ Bạch, trên mặt hoàn toàn không có một chút dấu hiệu hoạt động trí lực nào, “Tôi đề nghị Hạ Bạch đi, trên người cậu ấy có một loại khí chất không làm cho người ta sinh lòng phòng bị.”

Hạ Bạch: ?

Cảm giác này đặc biệt mãnh liệt khi cậu mờ mịt. Quách Dương nhìn cậu rồi liên tục gật đầu, “Đúng đúng đúng, vậy để Hạ Bạch đi. Hạ Bạch, cậu phải nói lời khách sáo đó, biết chưa?”

Hạ Bạch: “… Tôi không giỏi nói mấy lời khách sáo đó.”

Nếu như Lận Tường ở đây nhất định sẽ gật đầu thật mạnh, đừng nói để Hạ Bạch đi nói lời khách sáo, lúc bọn họ nói chuyện phím cũng hoàn toàn không lọt vô tai cậu ấy một từ nào. Hạ Bạch chưa bao giờ tham gia vào hoạt động này.

“Cậu nhìn cô ấy xem, cô ấy không phải là người duy nhất.” Lăng Trường Dạ nói: “Giống như một sinh viên vừa tốt nghiệp một trường đại học chẳng ra sao và mới vào làm việc ở một công ty lớn vậy, đúng không? Cô ấy luôn muốn làm điều gì đó, nhưng lại không biết nên làm cái gì, lúc này có một đồng nghiệp đi qua, có thể nói cho cô ấy bất cứ những gì cô muốn nghe, đó là thời điểm lừa gạt tốt nhất.”

Hạ Bạch nhìn có vẻ ngơ ngác, nhưng trên người cậu lại có một loại khí chất ôn hòa khiến họ muốn đến gần hơn, cộng với khí chất điềm tĩnh không làm cho người ta phòng bị, không ai có thể thích hợp hơn.

Hạ Bạch không chắc chắn lắm.

Quách Dương nói: “Vậy Lão Mã sẽ làm người khuân vác, còn Lăng đội trưởng… Lăng đội trưởng làm nhà đầu tư, nhưng đừng đến gần đạo diễn.”

“Nói chung là có rất nhiều nhà đầu tư phim, rất nhiều người trên trường quay không biết họ, anh rất phù hợp.”

Thời tiết trên đảo rất nóng, gió cũng lớn, mấy người bọn hắn trên người chỉ có áo sơmi và áo phông, mặc dù quần áo mọi người mặc gần như đã khô, nhưng vẫn không tươm tất được như Lăng Trường Dạ.

Quách Dương liếc mắt đã nhận ra, chiếc cúc nhỏ ở nơi khó thấy trên áo sơ mi Lăng Trường Dạ chỗ xương quai xanh là băng chủng lam phỉ, màu sắc xanh thẳm như bầu trời đầy sao trong vũ trụ, chất ngọc như nước dưới ánh mặt trời sáng long lanh lóng lánh trong vắt hệt nước biển.

Bản thân Phỉ thúy khiến cho người ta có cảm giác lâu đời và cổ điển, ở trên người anh lại không hề cổ hủ hay phô trương, rất hòa hợp với khí chất khiêm tốn của anh ấy, người có hiểu biết hay không có hiểu biết gì cũng đều có thể nhìn thấy một loại quý khí và thư thái ở trên người anh.

Đó là điều đương nhiên, nghĩ đến thân phận của anh ở thế giới thực, Quách Dương cảm thấy không ai thích hợp làm một công tử nhàn hạ không có nơi nào tiêu tiền như anh.

“Về phần tôi.” Quách Dương nói: “Tôi sẽ ở đây yểm trợ cho mọi người, chỗ của người nào xảy ra vấn đề thì tôi sẽ đến nơi đó ứng cứu.”

Cậu ta chỉ có thể an bài như vậy, mà những người khác cũng không có ai phản đối.

Đưa Nhị Oa đến nơi an toàn ẩn nấp, để tử thi có dán ngự thi phù trên đỉnh đầu ở lại với nó, sau đó bốn người bắt đầu hành động.

Hạ Bạch dựa theo lời Quách Dương nói, thừa dịp lúc không có người, đi vào cái nhà cỏ ở phía ngoài cùng, cái nhà cỏ này chính là phòng trà nước. Cậu đi vào bưng hai cốc nước, tìm thấy diễn đóng vai hoa khôi trường ở một nơi hẻo lánh trên phim trường, cậu ngơ ngơ ngác ngác đưa cho cô một ly nước, “Cô có muốn uống nước không?”

Cô gái đóng vai hoa khôi trường vốn đang ngồi xổm trên mặt đất, nghe vậy thì vội vàng đứng lên, đưa hai tay nhận nước, “Cám ơn, cám ơn!”

“Không có gì, tôi là người phục vụ trà nước của đoàn làm phim, tôi ở đây để phục vụ cô mà.” Trên mặt Hạ Bạch lộ vẻ hâm mộ —— cậu cũng không biết làm vậy có bị lộ hay không —— vội vàng nói ra kịch bản cậu đã nghĩ sẵn trong đầu, “Cô là diễn viên chính à? Thật lợi hại, từ nhỏ tôi đã muốn làm một diễn viên, cô là đối tượng hâm mộ của tôi đó, nhưng tôi lại như thế này…”

Nói xong thì cậu lại cúi đầu.

Cô diễn viên đóng vai hoa khôi trường nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cậu, lập tức biết tại sao cậu lại chán nản như thế.

Thấy cậu thất vọng như vậy cô vô cùng luống cuống, định vươn tay lên rồi lại thu về, chà chà lên đầu gối quần, “Chắc chắn cậu sẽ có cơ hội, ngay cả một cô gái nông thôn không biết gì như tôi cũng có cơ hội mà, trước kia tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm diễn viên.”

“Hả?” Hạ Bạch ngẩng đầu, “Vậy làm sao cô được làm vai chính? Có thể nói cho tôi biết được không?”

Hạ Bạch cứng ngắc hỏi, nhưng đúng như Lăng Trường Dạ nói, cô gái đến từ nông thôn này rất nóng lòng muốn hòa nhập vào môi trường nằm ngoài tầm với của mình, lại gặp được một cậu trai vừa nhìn đã khiến người ta sinh lòng yêu mến như Hạ Bạch, cô không chút giấu diếm kể hết cho cậu nghe.

“Thật có lỗi quá, tôi cũng không có biện pháp hay phương pháp gì đặc biệt để cậu có thể học hỏi cả, tôi chỉ là một cô gái đến từ nông thôn, thậm chí còn chưa tốt nghiệp cấp 3, là đạo diễn đã cho tôi cơ hội này.”

Hạ Bạch mờ mịt: “Cô ở trong thôn, vậy làm sao đạo diễn gặp được cô?”

Cô diễn viên đóng vai hoa khôi trường nói, “Đạo diễn rất nghiêm túc. Ông ấy đã đến thôn chúng tôi tuyển diễn viên.”

Hạ Bạch nắm được điểm mấu chốt, “Vì sao đạo diễn lại vào trong thôn tuyển diễn viên?”

“Bộ phim này có mấy nhân vật rất vất vả, đạo diễn lại muốn quay một bộ phim thật chân thực, mọi cảnh quay đều không được dùng diễn viên đóng thế, có thể nhiều ngôi sao sẽ không đồng ý, vậy cho nên đạo diễn đã đến trong thôn tìm diễn viên mới có thể chịu được khổ cực.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đôi mắt của diễn viên đóng vai hoa khôi trường rất sáng, “Chịu khổ cực có tính là gì đâu, chúng tôi không sợ gian khổ.”

Hạ Bạch ngơ ngác hỏi: “Cô rất muốn diễn bộ phim này hả?”

Diễn viên đóng vai hoa khôi trường cúi đầu nở nụ cười, đuôi mắt sáng ngời, thanh âm đắng chát nhưng không thấp: “Cậu trai nhỏ, cậu là người thành phố đúng không? Có thể cậu không biết, nhưng đây có thể là cơ hội duy nhất để tôi ra khỏi thôn nhỏ trên ngọn núi này.”

Hạ Bạch trầm mặc một lát rồi gật đầu, “Tôi hiểu.”

Cậu và diễn viên đóng vai hoa khôi trường trò chuyện thêm một lát nữa, sau đó vẫn dùng phương pháp giống vậy bưng chén nước đưa cho một diễn viên khác. Diễn viên tên là Hạ Lan, cô đóng vai một nữ sinh bị dân đảo giết rồi mang về ăn, chỉ còn sót lại một cánh tay, đó là đoạn người dân đảo đi báo thù cho tộc nhân của mình.

So với diễn viên đóng vai hoa khôi trường thì tính cách Hạ Lan hoạt bát hơn rất nhiều, Hạ Bạch vừa đưa nước cho cô, thì đã nghe cô bĩu môi hất cằm về phía diễn viên đóng vai hoa khôi trường, “Em trai à, cậu phải chú ý một chút, cô ta rất thủ đoạn đó.”

Hóa ra đây chính là nguyên do cô ta cứ nhìn chằm chằm vào bọn hắn. Hạ Bạch không ngờ chủ đề này lại có thể trực tiếp nói thẳng ra như thế, “Hai người đã quen nhau lâu rồi à?”

Vẻ mặt Hạ Lan có chút không cam lòng, nói: “Đương nhiên là biết, chúng ta là người một thôn mà, nếu không phải tôi và cô ta cùng một thôn, sao cô ta có thể tiến tổ được chứ?”

Cô xích lại gần Hạ Bạch hơn một chút, nhỏ giọng nói với cậu: “Em trai à, tôi nói cho cậu biết, vốn vai diễn hoa khôi trường kia chính là của tôi, lúc ấy đạo diễn rất coi trọng tôi, nhưng cậu không biết Hạ Phi và mẹ cô ta đáng sợ bao nhiêu đâu.”

Hạ Phi chính là tên của diễn viên đóng vai hoa khôi trường, hai người đều họ Hạ, đều sống cùng một thôn, không biết có quan hệ thân thích gì hay không.

Theo lời kể của Hạ Lan, nhà Hạ Phi nuôi bò, sau khi biết đạo diễn chọn cô đi đóng phim, mẹ Hạ Phi đã bán hơn chục con bò trong nhà, mang theo tiền và Hạ Phi nửa đêm nửa hôm khuya khoắt đến tìm đạo diễn, sau đó vai diễn hoa khôi trường rơi vào tay Hạ Phi.

“Khi bố cô ấy biết chuyện, ông đã đánh mẹ cô ấy gần chết, bây giờ mẹ cô ấy tàn tật nằm trong bệnh viện, đợi cô ấy đóng phim kiếm tiền về làm phẫu thuật cho bà.”

Hạ Lam cắn chặt môi tức giận, buồn buồn nói: “Cô ấy nói với tôi là mình không còn đường quay về nữa, nhất định phải diễn bộ phim này, nói như thể việc đó đối với tôi nhẹ nhàng lắm vậy, tôi là cô gái duy nhất trong làng đã thi đậu tốt nghiệp cấp ba hồi hè này….. Đáng lý ra tôi nên đi thi đại học.”

Hạ Bạch rủ hàng mi dài, che khuất cảm xúc trong mắt mình, nghe cô gái này thổ lộ rất nhiều điều.

Nghe thấy động tĩnh phía trước, cậu ngẩng đầu lên nhìn thì thấy có mấy người đàn ông bước ra khỏi căn nhà đối diện, trong đó có hai người cậu biết, đó chính là diễn viên đóng vai hai người dân đảo đã kéo hoa khôi trường vào hang động trong đêm đầu tiên.

Một người phía sau bọn hắn, cầm loa hô: “Các tổ chú ý, nghi thức khởi động máy sẽ lập tức bắt đầu!”

Quách Dương ở phía sau một cái nhà cỏ vẫy vẫy cậu, Hạ Bạch nhân cơ hội lặng lẽ rời đi.

Cậu vừa trở về, Quách Dương đã nhét một cuốn kịch bản vào tay cậu rồi nói, “Tôi đã trộm nó ở trong phòng của đạo diễn.”

Hạ Bạch nhanh chóng lật qua một lần, sau đó đưa cho Mã Đồng Phong, “Nó rất khác với những gì chúng ta xem, có một số chi tiết chúng ta không chú ý tới, xem ra câu chuyện trong phim quả thực không phải mấu chốt.”

Nghe Hạ Bạch nói như vậy, Mã Đồng Phong cũng không đọc kịch bản, mà nói ra những gì mình thăm dò được cho bọn họ nghe, “Ông chủ lớn của bộ phim này, a không, phải gọi là nhà đầu tư mới đúng, ông ta là một người cực kỳ có tiền, hòn đảo này chính là đảo tư nhân của một trong những ông chủ đó, bọn họ ngồi du thuyền của mình đến đây, còn có bảo tiêu nữa.”

Lăng Trường Dạ chỉ chỉ vào hai người đàn ông vừa rồi Hạ Bạch chú ý tới, “Các cậu biết hai người đó là ai không?”

Mã Đồng Phong cũng xem nửa đầu bộ phim rất nghiêm túc, “Là diễn viên diễn vai hai người dân đảo chà đạp hoa khôi trường.”

Lăng Trường Dạ: “Đúng vậy, nhưng không phải hoàn toàn, bọn họ chính là hai người đầu tư bộ phim mà ông nói.”

Mã Đồng Phong sửng sốt một chút, phải rất lâu sau ông mới nghĩ ra một khả năng, “Bọn họ sẽ không đùa giả làm thật chứ?”

Lăng Trường Dạ không trả lời ông, anh lại chỉ vào căn nhà cỏ ở ngoài cùng, nói: “Nhìn kìa.”

Hai người ở đó nghe thấy tiếng kèn của đạo diễn thì ra khỏi nhà, trong đó có một người cầm la bàn và lá bùa trên tay.

Hạ Bạch liếc mắt đã nhận ra, “Là đạo sĩ à?”

Lăng Trường Dạ gật đầu, ” Đây là một bộ phim rất tà ác.”

Tất cả thành viên đoàn làm phim đều tới tham gia nghi thức khai máy, đạo diễn cầm loa đứng ở trên tế đàn. Đó là một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi, lưng còng, gầy gò, u ám, “Các vị, bộ phim của chúng ta sẽ lập tức bắt đầu quay.”

“Đời tôi chưa bao giờ quay được một tác phẩm hay, học hành chăm chỉ suốt 4 năm ở trường, sau khi tốt nghiệp tôi không có cơ hội để thể hiện khát vọng của mình trong ngành giải trí xô bồ, chính vì thế tôi đã lãng phí mất bảy năm, bảy năm cuộc đời.”

“Tôi biết ở đây có một số bạn cũng giống như tôi, âu sầu, thất bại, đau khổ giãy dụa, chật vật trong nhiều năm.”

“Trước mắt, chúng ta sẽ nghênh đón cơ hội mới.” Ánh mắt đạo diễn tỏa ra ánh sáng rực lửa, “Chúng ta sẽ cùng nhau làm một bộ phim không phải tầm thường trong lịch sử điện ảnh.”

Mặt trời chói chang trên đầu, ánh sáng trắng chói lóa chiếu vào người đạo diễn, càng làm sắc bén hơn thứ ánh sáng tối tăm điên cuồng trong mắt hắn ta, đường cong khóe miệng kéo dài ở nơi bóng tối và ánh sáng giao nhau, khiến cho ai nhìn cũng thấy đáy lòng phát lạnh.

Quách Dương nhỏ giọng phun tào: “Dựa vào kịch bản của hắn ta?”

Những lời phun tào của Quách Dương rất kịp thời, cũng rất sắc bén, nhưng cả Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều cảm thấy câu “Không phải tầm thường” mà đạo diễn nói không có liên quan gì đến kịch bản cả.

Đạo diễn nói: “Chúng ta sẽ dốc hết sức lực để làm ra một bộ phim chân thực rung động, chấn động làng điện ảnh và đi vào lịch sử điện ảnh nhân loại.”

Đối với bọn hắn thì câu nói này nghe rất hoang đường và buồn cười, nhưng đối với rất nhiều người ở đó thì cảm xúc mãnh liệt vô cùng, Hạ Bạch nhìn thấy vẻ mặt của Hạ Phi và Hạ Lan cũng vô cùng kích động, dáng vẻ đó như thể bọn họ đã nhìn thấy được tương lai tươi sáng ở phía trước vậy.

Có lẽ còn có những người như các cô, có thể họ đều đến từ những nơi lạc hậu, cũng đang chật vật giãy dụa ở đâu đó giống như đạo diễn.

Đối với cái này thì bọn hắn không có tư cách gì để đánh giá cả.

Lễ khai máy cũng nhanh chóng kết thúc, đoàn làm phim cũng bắt đầu chuẩn bị quay cảnh đầu tiên.

Bốn người bọn hắn chạy đến chỗ bí mật mà Nhị Oa đang trốn, trao đổi chi tiết hơn về những thông tin họ tìm được.

Hạ Bạch kể lại tất cả những tin tức mình thăm dò được cho mọi người nghe.

Lăng Trường Dạ bổ sung: “Hai diễn viên đóng vai cặp song sinh bị hiến tế cũng có phần giống họ, các cô cũng từ trong thôn chạy ra ngoài làm công trong một nhà hàng, lúc ấy một người trong hai cô bị khách đến ăn tại nhà hàng bắt nạt, đạo diễn đã giúp họ giải vây, hỏi các cô có đồng ý diễn trong bộ phim của hắn ta hay không.

 Tất nhiên là sẵn lòng tồi, khi bọn họ làm nhân viên phục vụ trong nhà hàng thường bị thực khách bắt nạt, sao có thể không muốn trở thành một diễn viên quang vinh xinh đẹp được chứ.d

Trên trường quay bọn họ cũng rất kích động, Hạ Bạch đã nhìn thấy các cô đi đến phòng trà nước lấy nước, hẳn là bưng trà cho ai đó, dù rõ ràng bọn họ là diễn viên.

Sau khi Quách Dương và Mã Đồng Phong nghe xong thì đều lâm vào trầm mặc, sau khi đã xem phim, có được góc nhìn của thượng đế, bọn hắn như hiểu ra được điều gì đó.

Mã Đồng Phong: “Những cô gái khác thì sao? Họ đều đến từ cùng một nơi à?”

“Hẳn là không phải.” Hạ Bạch nói: “Theo như Hạ Lan nói thì, khi đến thôn của cô, lúc đầu đạo diễn đã chọn trúng cô, nhưng sau đó đã bị mẹ con Hạ Phi chen vào, đoạt mất vai diễn đó của cô, còn những người khác chắc là đến từ nơi khác.”

Quách Dương nhíu mày, “Đạo diễn chọn diễn viên từ những nơi hẻo lánh nghèo khó đưa đến hòn đảo tư nhân này để quay một bộ phim như vậy, trong này không có diễn viên chuyên nghiệp nào, toàn là diễn viên mới như thế, có vẻ không thích hợp lắm.”

Vừa nghe đã có thể ngửi thấy mùi âm mưu, e là ngay cả Nhị Oa cũng có thể nghe ra.

Hạ Bạch: “Đi đến những nơi thâm sơn cùng cốc tìm diễn viên, hẳn là cũng cần không ít tiền?”

Quách Dương: “Mấy nhà đầu tư kia rất có tiền.”

Hạ Bạch: “Vì sao bọn họ lại nguyện ý ném nhiều tiền như vậy?”

Đột nhiên Mã Đồng Phong nghĩ đến một chi tiết, ” Lúc bọn họ xuống du thuyền, có vệ sĩ ôm một vật gì đó được phủ vải bên trên, khi gió bắt nổi lên, tôi nhìn thấy một cái bệ hoa sen, vật đó hình như là tượng Bồ Tát mà tôi đã nhìn thấy, nhưng hình dạng thì lại không giống lắm.”

“Ở đâu? Tôi đi xem một chút!” Quách Dương trầm mặt nói, cậu ta ngồi không yên.

Mã Đồng Phong: “Nó được người ta ôm vào trong căn nhà cỏ mà cậu trốn để nghe lén đó.”

Đó là phòng của biên kịch và đạo diễn, Quách Dương đã lấy trộm kịch bản ở đó.

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng đi cùng cậu ta.

Những túp lều cỏ này rất tạm bợ, bọn họ không có ý định ở đây lâu dài, đương nhiên chất lượng cũng không ra hồn gì, hiệu quả cách âm cũng gần như bằng không. Ba người lặng lẽ đi đến dưới cửa sổ phía sau nhà, chỗ đó có thể nghe rõ cuộc trò chuyện bên trong.

“Vương tổng lại yêu cầu tôi thêm đất diễn à, sao ông ta yêu cầu nhiều thế? Kịch bản của tôi thay đổi riết rồi thành cái dạng gì?!”

“Ông ta đã yêu cầu anh thêm cái gì nữa?”

Giọng nói của người lên tiếng sau nghe rất quen, đó là giọng nói của đạo diễn, người lên tiếng trước có thể là biên kịch.

Biên kịch nói: “Vương tổng nói ông ta thích bạo lực và máu tươi, hiện tại tình tiết trong kịch bản chưa đủ đặc sắc, chưa đủ thú vị, muốn tôi viết một đoạn bạo lực cho ông ta đã nghiền.”

Đạo diễn không nói gì một lúc lâu, khói thuốc bay ra ngoài cửa sổ, quanh quẩn nơi chóp mũi ba người, nhưng bọn hắn vẫn an tĩnh chờ đợi.

“Anh viết đi, tôi sẽ nói với Vương tổng là mình cần một diễn viên nữa, đến lúc đó tôi sẽ cho thêm anh một trăm vạn nữa.” Giọng nói khàn khàn của đạo diễn truyền ra ngoài cửa sổ.

Hạ Bạch lặng lẽ thò nửa đầu ra ngoài cửa sổ, thấy điếu thuốc đang kẹp trong tay đạo diễn, nửa khuôn mặt hắn ta khuất trong làn khói, mơ màng nói: “Tất cả đều vì bộ phim, mục tiêu của chúng ta là làm ra một bộ phim không giống bình thường nhất có thể, tăng thêm đoạn kịch bản này sẽ chỉ làm cho bộ phim của chúng ta càng thêm chấn động mà thôi.”

Hắn ta rít một hơi thuốc, giống như là mê muội, sa vào trong đó.

“Còn những thứ này nữa.”Đầu tiên, hắn lấy ra một tờ giấy từ trong túi hồ sơ đưa cho biên kịch, sau đó đi đến bàn thờ, mở tấm vải lụa đen ra.

Bên dưới tấm vải lụa là thứ Mã Đồng Phong đã nói.

Mã Đồng Phong không nhìn ra, cái bệ sen mà ông nói được làm bằng huyết ngọc, có tin đồn nói rằng, huyết ngọc ngàn năm là ngọc được ngâm trong thi thể mục nát, máu trong đó thấm vào mới tạo nên huyết ngọc. Bên trên bệ sen huyết ngọc là tà vật bọn hắn quen thuộc, đó là tà thần trên tế đàn bọn họ đã nhìn thấy ở thế giới trong phim, chỉ có điều, tà thần ở đây càng thêm tinh tế và khủng bố hơn.

” Đây là vị thần mà Lưu tổng mang từ nhà tới, gia tộc bọn họ đã cung phụng vị thần này mấy đời rồi. Ông ta yêu cầu anh phải mang lòng kính sợ đối với vị thần này, đọc những điều lưu ý và các bước chi tiết trên giấy, sau đó viết lại đoạn tế lễ một lần nữa.”

Biên kịch không nói nên lời.

“Ông ta muốn một cặp sinh đôi, tôi cũng phải tìm bằng được cho ông ta rồi đây, bảo anh viết một đoạn thì khó khăn gì?! Cứ ở đây viết cho tôi, dù sao cũng vì tiền cả thôi.”Đạo diễn căn dặn biên kịch xong thì dập thuốc rồi đẩy cửa ra ngoài.

Hạ Bạch và Quách Dương lập tức cúi đầu, ngồi xổm trên mặt đất dựa vào bức tường phía sau nhà.

Bây giờ bọn họ nên quay về, nhưng hình như Lăng Trường Dạ còn có ý khác. Anh nhìn Quách Dương rồi chỉ chỉ vào trong phòng, làm động tác đánh người.

Quách Dương gật đầu, lập tức nhảy qua cửa sổ vào ngôi nhà cỏ. Hạ Bạch vừa đứng dậy nhìn vào trong thì thấy cậu ta đã đánh ngất biên kịch rồi trở lại chỗ cửa sổ.

Hạ Bạch: “….”

Hạ Bạch rút đầu ra khỏi cửa sổ, cùng Quách Dương kéo biên kịch ra ngoài qua cửa sổ.

Khi đến khu rừng rậm, Quách Dương vừa khiêng biên kịch vừa hỏi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, chúng ta ép cung hắn ta à?”

Lăng Trường Dạ đối với cách xưng hô của cậu ta không có phản ứng gì, chỉ nói: “Quay một bộ phim ít nhất cũng phải mất một tháng, trò chơi sẽ cho chúng ta thời gian xem hết à?”

Quách Dương gật đầu, “Đúng là ý kiến hay.”

Trong trường hợp này, không có gì hữu dụng hơn biên kịch, cơ hội này rất hiếm có, đạo diễn cho biên kịch thời gian và không gian để sáng tác, bọn hắn có thể mượn biên kịch dùng một lát.

Mã Đồng Phong không ngờ bọn hắn lại mang người trở về, ông cả kinh đứng dậy.

Quách Dương giải thích ngắn gọn: “Biên kịch, ép cung.”

Trên thực tế, việc thẩm vấn ép cung cũng rất đơn giản, khi biên kịch tỉnh lại nhìn thấy một đám tử thi thiếu chân thiếu tay thiếu phổi ôm đầu vây quanh hắn ta, hai mắt trợn trừng, suýt chút nữa đã dọa hắn ta ngất tiếp, tiếng kêu thảm thiết cũng bị ngăn lại ở trong tay Quách Dương.

Quách Dương cúi đầu ghé vào tai hắn ta nói, “Chỉ cần ông vừa la lên thì bọn nó sẽ vọt tới chỗ ông ngay, chúng sẽ cướp đoạt thân thể ông, cướp khí quan trên người ông, hiểu chưa?”

Biên kịch liên tục gật đầu, nước mắt còn chảy xuống cả tay Quách Dương.

Hạ Bạch để hai tử thi tả hữu giáp công ngồi ở bên cạnh hắn ta, Quách Dương buông lỏng tay ra, ngồi xuống bên cạnh đối diện Hạ Bạch, “Tôi không giỏi thẩm vấn.”

Hạ Bạch cũng tiếp lời: “Tôi cũng không giỏi.”

“….”

Nhìn cậu có vẻ rất rành đó chứ, bị một đám tử thi vây quanh như vậy, không cần làm gì cũng rất có không khí ép cung.

Lão Mã thì không cần phải nói, bọn hắn cũng biết ông không thích hợp để làm việc này, vậy nên cũng chỉ có thể để Lăng Trường Dạ đến.

Trên thực tế, anh là ứng cử viên sáng giá nhất trong lòng bốn người bọn hắn, bao gồm cả Nhị Oa đang trốn sau lưng Hạ Bạch.

Hạ Bạch nghĩ, chính mình cũng bị anh dọa cho hết hồn, phải bỏ chạy, vậy cho nên nói anh là người thích hợp thẩm vấn nhất cũng không ngoa.

Lăng Trường Dạ hỏi trước một câu nghe có vẻ râu ria không quan trọng, “Kế hoạch quay phim là quay nửa sau với hồn ma trước, sau đó là phần phiêu lưu ngay sau khi đội thám hiểm vừa lên đảo?”

Biên kịch cố gắng biểu hiện, nhanh chóng trả lời: “Vâng!”

Lăng Trường Dạ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, lại hỏi: “Bộ phim này có bao nhiêu nhà đầu tư lớn? “

Cái này cũng không tính là gì bí mật, vậy nên biên kịch lập tức nói: “Bốn người.”

Lăng Trường Dạ nghĩ nghĩ, “Một tên tín ngưỡng tà vật, một tên ám ảnh si mê bạo lực, hoặc cũng có thể nói là sát dục, một tên trầm mê trong nhục dục, còn một tên nữa thì sao?”

Biên kịch kinh ngạc nhìn anh, tự hỏi làm sao anh biết được chuyện này.

Thi thể bên phải nhìn hắn ta, nó chớp chớp đôi mắt bị thiếu mất một con, biên kịch lập tức hô to: “Cái chết! Lý tổng thích nhìn người chết, đặc biệt bị ám ảnh bởi vẻ mặt khi chết của bọn họ, ông ta nói không có gì kỳ diệu bằng việc kết nối giữa Âm và Dương!”

Quách Dương đạp hắn ta một cước, “Nói nhỏ chút.”

Lăng Trường Dạ trầm mặc một hồi, sau đó câu hỏi chuyển sang giọng điệu khẳng định nhiều hơn, “Đạo diễn cảm thấy mình có tài nhưng không gặp thời, bảy năm âu sầu thất bại, thế nên muốn quay một bộ phim làm rung động lịch sử nền điện ảnh, hắn ta đã gặp mấy tên đầu tư biến thái này, thế là đôi bên đã lập tức ăn nhịp với nhau?”

“Các người không dám dùng diễn viên nổi tiếng, thậm chí còn không dám dùng cả sinh viên học viện điện ảnh, cố ý chạy đến nơi xa xôi hẻo lánh, nghèo nàn lạc hậu, bế tắc…. để chọn diễn viên, nói muốn quay một bộ phim chân thực.”

“Những cô gái ngây thơ không biết gì, tròng lòng chứa đầy ước mơ đi đến hòn đảo này, các người nói chân thực quả đúng là rất chân thực, những tổn thương, cái chết, bị tế sống ở trong phim đều là thật, đúng là…. Rất rung động.”

Theo những câu “Hỏi” của Lăng Trường Dạ, Quách Dương và Mã Đồng Phong nghe mà đáy lòng lạnh lẽo, mà hàn ý đó đều hội tụ hết trong ánh mắt bọn hắn nhìn biên kịch.

Lăng Trường Dạ khẽ cụp mắt, ánh sáng xanh đen trong mắt anh chợt lóe lên dưới bóng lá đung đưa nơi khóe mắt, anh cười một tiếng ý vị không rõ, giọng nói nhẹ nhàng, giống như chỉ nói chuyện bình thường, “Bọn phú hào này thực biết chơi, dục vọng biến thái của bọn chúng, tín ngưỡng và sở thích không thể để cho người khác biết, tất cả đều có thể quay thành một bộ phim chân thực và xem đi xem lại, hoặc có thể dùng làm vật kỷ niệm, chiến lợi phẩm? Không phải là có ý định chiếu cho người khác xem đó chứ?”

Hình như anh hiểu rất rõ những tên biến thái này, “Sau khi phim ra mắt, khán giả sẽ chỉ khen ngợi độ chân thực của bộ phim, còn bọn chúng thì đứng đằng sau thưởng thức cảm xúc này của người khác, trong lòng sẽ có được sự thỏa mãn không gì che giấu được?”

Quả thực, tất cả mọi người ở trong phòng chiếu phim số 5 đều cảm thấy bộ phim này quay thật chân thực, ở trong phim, lúc đến cảnh hoa khôi trường tử vong, trong mắt cô hiện lên vẻ không cam lòng rất mãnh liệt, hóa ra là như vậy.

Lúc hiến tế, những tiếng kêu khóc thê lương đó hóa ra là các cô đang giãy dụa bằng cả sinh mệnh của mình.

Khi đó Lão Mã không đành lòng nhìn, nhưng Hạ Bạch lại nói với ông rằng đó là phim, những hình ảnh đó không phải là thật.

Cậu đã sai rồi.

Đó cũng có thể là thật, đến tột cùng thì cái gì là thật cái gì là giả, với kinh nghiệm sống ít ỏi và hiểu biết nông cạn của mình, cậu không có tư cách đưa ra đánh giá.

Thật thật giả giả, hư hư thật thật, làm sao để phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai?

Mà đến cùng thì chân thực có thể đạt tới trình độ nào, có thể tới chiều không gian nào.

 

Hết chương 37.

Chương 37: Rạp Chiếu Phim Hài Hòa (Phần 10)

Ngày đăng: 31 Tháng 7, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên