Chương 361: Đại Chiến (Phần 2)

Chương 361: Đại Chiến (Phần 2)

 

“Không ngờ cậu lại có thể tập hợp được nhiều ý thức của các thế giới nhỏ như vậy, xem ra là tôi đã coi thường cậu rồi.” Hill nói.

 

Ánh mắt Tử Xa Ngạo lạnh lùng quét qua đám nhân vật chính ngược văn, rồi cười khẩy một tiếng với Hill: “Gan của anh bé đi rồi đấy, cả cái đám này cộng lại cũng chẳng chịu nổi một chiêu của ta, thế mà lại khiến anh cảnh giác.”

 

“Chỉ là một lũ phế vật đến phản kháng cũng không biết, cam chịu để người ta hút máu thì có tác dụng gì chứ?”

 

“Được rồi, bớt nói nhảm đi, bà đây không đợi được nữa rồi.” Công chúa Mary Sue mất kiên nhẫn cắt ngang màn chào hỏi của bọn chúng.

 

Mấy lời xã giao giả tạo trước khi hai quân đối đầu là chuyện mà đám người lớn đạo đức giả mới làm, cô bây giờ chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi bị bắt nạt thê thảm mà thôi, mà trẻ con thì có quyền được tùy hứng.

 

Hai mắt cô, một bên đỏ ngầu như máu, bên kia đen kịt như mực. Sau lưng cô xòe ra đôi cánh tinh linh trong suốt, một cây cung làm từ dây leo ngưng tụ thành hình trong tay. Cây cung này nhỏ nhắn linh hoạt nhưng lại chứa đựng sức bùng nổ đáng sợ. Khi cô nhắm mũi tên vào Hill, sắc mặt hắn ta cứng đờ lại thấy rõ.

 

Tám cánh tay máy của Hill đồng loạt bày ra tư thế phòng thủ, bảo vệ bản thể hắn ta ở bên trong.

 

Tử Xa Ngạo nhíu mày, cô ả định lao lên giúp Hill đỡ đòn này, nhưng Phượng Ngạo Thiên đã chắn ngay trước mặt.

 

Khí thế bá vương quanh người cô ta tỏa ra, cảm giác áp bức đáng sợ giờ phút này hoàn toàn bộc lộ, cơ thể ẩn dưới long bào hoa lệ chứa đựng uy áp khổng lồ. Cô ta hứng thú đánh giá thanh trường kiếm trong tay nữ kiếm khách áo đen: “Thế giới tu tiên à? Thú vị đấy!”

 

Tử Xa Ngạo cau mày: “Ta thấy ngươi cũng là kẻ tự lập tự cường không chịu đứng dưới người khác, tại sao lại đứng cùng một chỗ với đám phế vật này? Sức mạnh của ngươi nên dùng để cường hóa bản thân, chứ không phải để bảo vệ đám bùn loãng vô dụng đó.”

 

Phượng Ngạo Thiên nhướn mày: “Bùn loãng? Cô dựa vào đâu mà nói họ như vậy?”

 

Tử Xa Ngạo cười lạnh: “Ta nói bọn họ như vậy có gì sai? Bọn họ không biết cầu tiến, chiếm cái danh nhân vật chính nhưng chẳng làm được trò trống gì, suốt ngày chỉ biết yêu yêu đương đương, bi thương sầu thảm.”

 

“Nhất là đám nữ nhân này. Đã là nhân vật chính rồi mà trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến chuyện ở bên đàn ông, bị đàn ông ngược cho đầu rơi máu chảy vẫn thâm tình không đổi, thậm chí bị móc tim móc phổi xong, gã đàn ông kia chỉ cần bị thương vì cô ta một chút là cô ta lại yêu lại từ đầu, quay đầu lại, muốn sống bên gã đó cả đời. Có sẹo quên đau, hành vi của bọn họ căn bản không đáng được đồng cảm.”

 

“Đám người này, cứ để bọn họ chết dưới tay hệ thống cho xong, ít nhất trước khi chết còn có thể dâng chút vận khí ít ỏi đáng thương cho ta, giúp ta tăng thêm năng lượng, cũng coi như bọn họ đóng góp chút gì đó cho sự trỗi dậy của nữ giới.”

 

Phượng Ngạo Thiên hỏi: “Nhưng cô đã từng nghĩ chưa? Ý nghĩa sự ra đời của họ chính là để chống đỡ sự vận hành của thế giới nhỏ, vận mệnh ban đầu mà thế giới nhỏ áp đặt lên họ chính là ngược luyến. Những hành động của họ mà cô chỉ trích, căn bản không phải xuất phát từ chân tâm. Cô nói nghe thì quang minh chính đại, hùng hồn như thể vì lợi ích chung của phụ nữ, nhưng hành động của cô chẳng phải cũng giống hệt đám đàn ông áp bức họ sao?”

 

“Nếu cô thực sự muốn tốt cho họ, cô có thể đi cứu rỗi họ…”

 

Tử Xa Ngạo nhíu mày ghê tởm: “Tôn trọng sự lựa chọn và số phận của người khác, ta mới không thèm can thiệp vào nhân quả của kẻ khác.”

 

Phượng Ngạo Thiên cười khẩy: “Ta còn chưa nói hết câu, cô vội vàng phản bác cái gì?”

 

“Cô có thể đi cứu rỗi họ, đương nhiên cũng có thể chọn cách nhắm mắt làm ngơ. Nhưng điều duy nhất cô không nên làm, chính là đứng ở góc độ của kẻ đã thức tỉnh, cao ngạo phán xét những nữ chính chưa thức tỉnh kia, rồi lại hùng hồn đi hút máu họ.”

 

“Hành động như vậy của cô, chẳng khác gì đám đàn ông ức hiếp họ cả.”

 

Phượng Ngạo Thiên một lời vạch trần tâm tư ẩn giấu dưới những lý do đạo mạo của ả ta: “Thực ra thứ cô để ý căn bản không phải là đàn ông hay đàn bà, cô để ý là sự phân chia tài nguyên và quyền lực không công bằng. Cô để ý là việc họ thân là Vận khí chi tử nhưng lại không tận dụng tốt ưu thế của mình, mà lại đặt hết tâm tư lên người khác.”

 

“Cô giấu đấu tranh giai cấp và đấu tranh quyền lực dưới lá cờ đấu tranh giới tính, thế là những cô gái này trở thành vật hy sinh của cô.”

 

“Cô ghen tị với họ, cô cảm thấy mình có thể làm tốt hơn họ.”

 

“Nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc họ sinh ra là để gánh vác vận mệnh ngược luyến cả đời, vận mệnh của họ là khởi điểm hình thành nên thế giới này. Họ lặp đi lặp lại nỗi đau khổ, cho đến khi ý thức thức tỉnh, cho đến khi thế giới trưởng thành. Cho đến khi họ có thể nắm giữ được vận mệnh của chính mình.”

 

“Nếu cô thực sự thương xót họ, cô có thể thúc đẩy ý thức họ thức tỉnh sớm hơn, cũng có thể mặc kệ, để họ không ngừng lặp lại quá trình đau khổ, cho đến khi trong đau khổ sinh ra ý chí của riêng mình, rồi thoát khỏi sự trói buộc của số phận. Điều duy nhất cô không nên làm là gán tội lỗi cho nỗi đau của họ. Rồi ra vẻ đạo mạo mà phán xét.”

 

Theo tôi được biết, Phượng Ngạo Thiên ở thế giới cao võ từng cứu một cô gái trong thanh lâu.

 

Cô gái này một lòng si mê một gã thư sinh bạc tình, sau này vì hành vi bội bạc của gã thư sinh mà từng nảy sinh ý định tự tử, tình cờ được Phượng Ngạo Thiên cứu mạng.

 

Về sau, cô gái này trở thành Đại tướng quân bên cạnh cô ta, khiến kẻ địch nghe tin đã sợ mất mật, khiến năm người đàn ông bên cạnh cô ta ghen tuông không thôi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Vị nữ tướng quân này còn cùng Phượng Ngạo Thiên cứu thêm nhiều cô gái khác, thành lập một đội quân nữ giới. Đội quân nữ giới này sát phạt quyết đoán, bách chiến bách thắng, khiến kẻ thù kêu khổ thấu trời.

 

Ai mà tưởng tượng được, những người con gái trong đội quân này, trước kia có thể là đại tiểu thư bị tình yêu làm tổn thương, cũng có thể là cô thôn nữ bị ép bán thân chôn chồng.

 

Sau này họ đều gia nhập dưới trướng Phượng Ngạo Thiên, trở thành thanh kiếm sắc bén trong tay cô ta, cũng tìm được mục tiêu và cuộc đời của chính mình.

 

Nếu thực sự thương xót phụ nữ thế gian này, thì nên giống như Phượng Ngạo Thiên, chỉ đường dẫn lối cho họ, chứ không phải giẫm lên xương máu họ rồi còn châm chọc họ chưa thức tỉnh.

 

Tử Xa Ngạo bị vạch trần tâm tư, sắc mặt sa sầm, một lát sau, cô ả lại bật cười: “Thì đã sao?”

 

“Đám người này ngay cả phản kháng cũng không biết, chỉ biết một mực đòi hỏi, bọn họ cũng xứng được gọi là Vận khí chi tử sao? Chẳng qua chỉ là cỏ rác dưới chế độ cá lớn nuốt cá bé mà thôi.”

 

“Ta mạnh hơn bọn họ, cho nên cứ để bọn họ làm nhân vật phụ cho ta là được rồi.”

 

Trong mắt Phượng Ngạo Thiên hiện lên vẻ châm chọc: “Thế mới đúng chứ, muốn làm việc xấu thì cứ quang minh chính đại mà làm, đừng có giương cao ngọn cờ đạo đức giả để phá hoại, kẻo làm hỏng danh tiếng của những người thực sự muốn làm việc tốt.”

 

Dứt lời, Phượng Ngạo Thiên hoàn toàn mất hứng thú với Tử Xa Ngạo trước mặt, cô ta tung con dao găm trong tay lên vài cái rồi nắm chặt lấy.

 

“Bắt đầu đi.”

 

……..

 

Còn bên này, Thiên Diện đối đầu với tôi.

 

Ông ta cười híp mắt nói với tôi: “Tổng tài, chỉ còn lại hai ta, xem ra trận này phải để hai ta phân thắng bại rồi.”

 

Tôi đáp: “Vậy thì ông sai rồi.”

 

Tôi lách mình ra sau, người thay thế tôi đối chiến với ông ta là Trợ Lý.

 

Rõ ràng là Thiên Diện vẫn đang cười, nhưng sắc mặt lại hơi trầm xuống: “Ồ? Cậu bạn nhỏ này… trước kia hẳn là… người qua đường Giáp của thế giới này nhỉ?”

 

“Tổng tài phái cậu ta xuất chiến. Chẳng lẽ là coi thường ông già này sao?”

 

Tôi gảy nhẹ sa bàn, rũ mắt nói: “Không, chính vì coi trọng ông nên tôi mới để anh ấy đối chiến với ông.”

 

“Ông hẳn là kẻ mạnh nhất trong ba người bọn họ, đúng không?”

 

Thiên Diện cười, ông ta luôn cười, cười đến mức ôn hòa, khiến người ta không nảy sinh lòng cảnh giác.

 

“Cậu nói đùa rồi, ta chỉ là một ông già thôi, may mắn sống lâu năm nên mới được đẩy lên vị trí chỉ huy lần chinh chiến này.”

 

Tôi nhếch mép, cười mà không nói.

 

Trong tai nghe, giọng nói của K rất phẫn nộ: “Tôi tin ông cái con khỉ, cái lão già chết tiệt nhà ông xấu xa lắm!”

 

“Tổng tài, tôi nhìn thấy rồi. Tôi nhìn rõ mồn một, lão già này là kẻ mạnh nhất trong đám bọn chúng đấy!”

 

“Trợ lý, anh tuyệt đối đừng lơ là đấy!”

 

Dị năng của K: Góc nhìn người chơi.

 

Trong lĩnh vực của mình, hắn ta có thể nhìn thấy thanh máu của tất cả kẻ địch.

 

Tôi khoanh vùng những kẻ này vào trong sa bàn, sau đó để K đưa tôi và sa bàn vào trong lĩnh vực của hắn ta. Như vậy, dữ liệu của tất cả mọi người trong sa bàn của tôi, K đều biết hết.

 

Hết chương 361.

 

Chương 361: Đại Chiến (Phần 2)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên