Chương 362: Đại Chiến (Phần 3)
Ngoại trừ bên phía chúng tôi, những người khác cũng đã tìm được đối thủ của mình và bắt đầu giao chiến.
Nói thật, ban đầu tôi còn lo lắng về vấn đề phối hợp của quân viện trợ phe mình, nhưng đến khi thực sự đánh nhau rồi tôi mới phát hiện ra, sự lo lắng đó là hoàn toàn thừa thãi.
Sự phối hợp của liên quân đa thế giới bên đối phương còn tệ hại hơn chúng tôi nhiều – bọn họ ngay cả “đồng hương” đến từ cùng một thế giới với mình còn không tin tưởng, nói gì đến việc tin tưởng “chiến hữu” đến từ thế giới khác, thế nên cũng chẳng bàn đến chiến thuật hay phối hợp gì sất.
Hành động nuốt chửng vận khí của Thế giới cấp cao đã phá hủy hoàn toàn niềm tin giữa các chiến lực cấp cao dành cho nhau. Bọn họ không thể giao lưng mình cho người khác, không dám dốc toàn lực cho trận chiến này, cần phải phân chia sự chú ý để canh chừng “quân đồng minh” xung quanh, có mười phần thực lực cũng chỉ dám phát huy tám phần.
Thậm chí bọn chúng còn cố tình tìm những nơi trống trải vắng người để đối chiến. So với việc cô độc không người hỗ trợ, bọn chúng càng sợ đồng đội của mình hơn.
Thật thú vị làm sao.
Xem ra cái gọi là Liên minh Thế giới cấp cao cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cái gọi là tầng lớp cấp cao của Thế giới cấp cao, vứt bỏ tình cảm và quan niệm đạo đức của con người, chỉ muốn thành thần, nhưng lại mãi không nhận ra được rằng, bọn chúng vẫn chỉ là con người. Đoàn kết là cơ may chiến thắng duy nhất của con người khi chống lại thần linh. Bọn chúng đã đánh mất điều đó từ lâu rồi.
“Một kẻ qua đường Giáp, ta biết cậu.”
“Trong nguyên tác chẳng có chút cảm giác tồn tại nào, ở thế giới hiện thực, vì trốn thoát khỏi đường vận mệnh nên cũng bị ý thức thế giới tước đoạt sự tồn tại, chỉ có thể bám theo tổng tài để ké ánh nhìn của người khác, trở thành một kẻ đáng thương kiếm tìm sự chú ý.”
“Một kẻ như vậy, thế mà cũng thức tỉnh được đa hệ dị năng sao?”
Thiên Diện cười híp mắt, nhưng lời nói ra toàn là những câu gây sát thương.
Trợ lý không hề bị lay động, trên mặt anh vẫn giữ nụ cười mang tính hình thức, nhẹ nhàng đẩy gọng kính: “Đối phó với ông thì một kẻ qua đường Giáp như tôi là đủ rồi, muốn đánh với Tổng tài, ông còn chưa đủ tư cách.”
Lòng bàn tay trái của anh dâng lên một luồng khí xoay tròn cực nhanh, giống như một cơn lốc xoáy mini được sinh ra ngay trong lòng bàn tay.
Sắc mặt Thiên Diện thay đổi, khuôn mặt mờ ảo của ông ta định hình thành một thanh niên mày mắt phong lưu: “Vạn Mộc Thành Rừng!”
Những cái cây không rễ bỗng dưng mọc lên, trăm cây ngàn cây xếp thành hàng, thành rừng, bao bọc ông ta vào chính giữa.
Cơn lốc xoáy trong tay Trợ lý đã phóng ra, cuồng phong gào thét như muốn hút sạch không khí xung quanh, thậm chí có vài tên xâm lược thực lực hơi yếu còn bị cuốn cả người vào trong cơn lốc, chỉ để lại một tràng tiếng kêu cứu.
“Mịa nó chứ…”
“Thằng nào nói tên đó là người qua đường Giáp hả! Tại sao trong nguyên tác không nhắc đến hắn vậy!”
Không biết là tên xâm lược nào trong lúc bận rộn đã gào lên một tiếng.
Tiếc là giọng nói của hắn ta cũng bị gió cuốn bay đi mất.
Trợ lý theo bản năng quay đầu nhìn tôi một cái.
Chỗ tôi không gió không tiếng động, yên tĩnh bình ổn.
Là vùng không gió mà anh đã đặc biệt tạo ra cho tôi.
Tôi gõ nhẹ vào những kẻ xâm lược trong sa bàn, di chuyển một dị năng giả hệ hỏa đang phóng hỏa tấn công vào trong rừng cây. Trong chớp mắt, gió thổi đến lửa bùng lên.
Rồng lửa gầm thét lao vào trong rừng, rừng cây trở thành nhiên liệu cho nó, cây cối chắn gió cát giờ biến thành lồng giam lửa vây khốn Thiên Diện.
“Giang Hà Đào Đào!”
Khuôn mặt Thiên Diện lại biến đổi, lần này định hình thành một khuôn mặt phụ nữ nhu mì. Ông ta nâng tay rồi hạ tay, dòng nước khổng lồ từ trên trời cao đổ xuống, va chạm với rồng lửa.
Va chạm năng lượng khổng lồ ảnh hưởng đến chiến trường xung quanh, những kẻ xâm lược đang cảnh giác liền vắt chân lên cổ mà chạy. Tôi kéo quân viện trợ trên sa bàn đến chặn ngay trước đường lui của bọn chúng, từ vùng an toàn phát động tấn công, ép đám xâm lược vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Đuôi mắt Trợ lý cong cong, nhưng đáy mắt không hề có ý cười. Khác với lúc nãy, anh bây giờ như thanh bảo kiếm xuất vỏ, lưỡi kiếm sắc bén, nhìn vào là thấy đau.
Anh đã quen thu liễm mũi nhọn, không để ai nhìn thấy mình đã trải qua quá nhiều lần luân hồi rồi. Nhưng ngay từ đầu, Lộ Hành Chi mười sáu tuổi vốn dĩ nên sắc bén như hiện tại.
Anh cần một trận chiến sảng khoái tràn trề để bộc lộ hào quang của mình cho người đời thấy.
“Tiếp tục nào.”
Trợ lý nói, lòng bàn tay lại sinh ra một cơn lốc xoáy, điều khác biệt là trong cơn lốc lần này có lẫn những mảnh băng vụn.
Những gì Trợ lý biết cũng không chỉ có một hệ năng lượng.
…….
Sa bàn giống như một mô hình thu nhỏ, bao trọn mọi thứ bên trong, phản ánh cho tôi biết động tĩnh của tất cả mọi người.
Năng lực của K giúp tôi tiết kiệm được không ít công sức.
Vốn dĩ tôi cần tai nghe mắt thấy bốn phương tám hướng, phán đoán trạng thái và chiến lực của từng người để “phân phối” đối thủ thích hợp cho họ.
K trực tiếp hiển thị thanh máu của từng người ra trước mặt tôi, khiến tốc độ phản ứng của tôi nhanh hơn, việc điều phối đối thủ cho quân viện trợ phe ta cũng trở nên dễ dàng hơn.
Sự dễ dàng này không chỉ phản ánh lên người tôi mà còn phản ánh lên cả quân viện trợ của tôi.
Biểu hiện cụ thể nhất là, một số quân viện trợ bắt đầu “oder” rồi.
“Tổng tài, chúng tôi muốn đánh tiểu đội kia, kỹ năng kết hợp của bọn họ trông thú vị đấy!” Ba công chúa vẫy tay ra hiệu với tôi.
“Được.”
Tôi ném đối thủ đang bị họ đánh cho thở không nổi đến trước mặt Siren, Siren thuận tay tặng cho một phát đạn, tiễn người ta đi trong êm ái không đau đớn.
Tôi lại ném cả cái tiểu đội mà họ chỉ mặt đặt tên muốn dùng để luyện tay đến trước mặt Tam công chúa. Tiểu đội kia đang dương dương tự đắc vì kỹ năng kết hợp của mình, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ba vị sát thần này, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Tổng tài, đổi đối thủ cho tôi đi, cái thứ này tởm quá, tôi buồn nôn.” Sắc mặt Khương Thanh Xu đen sì, phát tín hiệu cầu cứu với tôi. Cô ta đang đối chiến với quái vật công nghệ “Quái Vật Phân”, sức sát thương vật lý thì chưa biết thế nào, nhưng sát thương tinh thần thì đã đạt mức tối đa rồi. Thứ này vừa đánh vừa tùy tiện làm rơi rớt phân, khi bị bắn trúng sẽ bắn tung tóe ra xung quanh, gây tổn thương tinh thần nghiêm trọng cho tất cả mọi người quanh đó.
Dù Khương Thanh Xu đã quen nhìn sóng to gió lớn, nhưng cũng không đỡ nổi con quái vật như vậy. Cô ta một thân bạch y trắng như tuyết, tay cầm bùa chú chạy quanh Quái Vật Phân mấy vòng, nhưng vẫn không tìm được chỗ nào để dán bùa, ngược lại còn bị mùi hôi thối ngút trời ép cho phải lùi bước liên tục.
“Được.”
Tôi di chuyển Khương Thanh Xu đến trước mặt một pháp sư xâm lược, rồi thả một viện quân Yêu tu của Tu chân giới vào đối diện Quái Vật Phân. Vị Yêu tu này vừa nhìn thấy Quái Vật Phân, hai mắt đã sáng rực lên, hưng phấn lao vào, vì nguyên hình của vị đó là bọ hung.
Khương Thanh Xu nhìn tên pháp sư trước mặt, thở phào nhẹ nhõm, kẹp lá bùa lên, trút hết cơn giận dữ vừa rồi lên người đối phương.
“Bà đây muốn xem thử, là mi niệm chú nhanh hay ta vẽ bùa nhanh hơn!”
Nhìn xuống phía dưới, cảnh quân đội đối chiến quân đội cũng y như vậy.
Năng lực của Trợ lý và tôi phối hợp ăn ý, dịch chuyển tức thời và điều binh khiển tướng, đánh cho kẻ địch trở tay không kịp.
So với cuộc đối đầu giữa những chiến lực đỉnh cao ở phía trên, trận đại chiến của quân đội bên dưới mới giống chiến tranh theo ý nghĩa truyền thống. Ban đầu còn cần điều chỉnh vị trí, về sau thì không cần thiết nữa, rất nhiều loại quân chủng khác nhau đã hòa lẫn vào nhau.
Kiếm tu giúp võ giả đỡ rồng nước, dị năng giả đưa cơ giới sư tránh khỏi trường kiếm, đối với thế giới của chúng tôi, đồng đội đáng được tin tưởng tuyệt đối.
Kỹ năng trong chiến đấu càng lúc càng thuần thục.
Ngay cả Chiêu Tài và Tránh Họa cũng dẫn theo một tiểu đội gồm những con vật thành tinh tham gia vào cuộc chiến.
Chiêu Tài và Tránh Họa giống như Hắc Bạch Song Sát làm tiên phong, đội quân cảnh khuyển bảo vệ trang viên của tôi theo sát phía sau, tiếp đó là những chú chó Beagle thành tinh được Liên minh nạn nhân Beagle tài trợ. Bọn chúng vừa phát ra tiếng kêu chói tai vừa lao vào chiến trường, đi đến đâu người ta bịt tai đến đó, còn nghe thấy có người tức giận không chịu nổi chửi ầm lên: “Tên tu sĩ ngự thú nào nuôi Beagle làm linh thú thế hả?! Lại đây, lại đây lão tử hỏi chút chuyện!”
Sau đó nữa là một bầy Husky, nhìn sức phá hoại kinh người của chúng là biết huyết thống thuần chủng đến mức nào, biết chủ nhân của chúng từng chịu bao nhiêu giày vò.
Biệt đội Gâu Gâu lao vào chiến trường, dũng cảm quấy rối bố cục của kẻ địch.
Mặc dù tôi nghi ngờ, so với tấn công vật lý, sát thương tấn công tinh thần mà chúng gây ra còn lớn hơn.
Hết chương 362.
