Chương 37: Đây Là Lời Mà Một Giáo Viên Dạy Toán Nên Nói Sao!
“Mạnh Tổng, phá xong rồi.”
Anh chàng kỹ thuật viên mặc áo sơ mi kẻ sọc đỏ chỉ mất chưa đầy ba phút để bẻ khóa mật khẩu bằng phương pháp dò tìm, dãy số thuần túy quá đơn giản, hơn nữa Mạnh Tư Trình còn nhớ rõ một dãy bảy chữ số đó.
29542969.
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm một lúc lâu, dãy số này hình như là… điểm thi các môn tự nhiên của Tống Hề Đào trong lần thi tháng cuối cùng trước khi hắn tiếp quản việc kèm cặp cậu học.
Toán 29 điểm, Lý 54 điểm, Hóa 29 điểm, Sinh 69 điểm.
Kiến thức Sinh học của Tống Hề Đào tính ra cũng khá đấy chứ.
Bốn môn này vốn là trọng điểm hắn cần giúp cậu nâng điểm.
Mạnh Tư Trình tự kiểm điểm lại bản thân, sao có thể lấy điểm thi tháng của người ta làm mật khẩu được chứ, đúng là chỉ lo làm màu thôi à.
“Mạnh Tổng, câu hỏi bảo mật của ngài tôi cũng mò ra rồi, người ngài thích nhất là Gauss.”
Cậu kỹ thuật viên áo kẻ sọc cảm thấy mình đúng là thiên tài, sớm đã nghe danh Tiểu Mạnh tổng coi Toán học như mạng sống, bỏ mặc cả doanh nghiệp gia đình để chạy đi làm giáo viên dạy Toán. Đã vậy còn theo chủ nghĩa độc thân, ba mẹ thì ác độc, vậy người mà Tiểu Mạnh tổng thích nhất, chắc chắn phải là nhà Toán học rồi!
Cậu ta viết một chương trình chạy thử tên các nhà Toán học từ cổ chí kim, từ đông sang tây một lượt, chỉ mất ba mươi giây là ra kết quả.
Mạnh Tư Trình: “…” Hóa ra tư duy của tuổi 17 hồi đó là như thế này sao?
Cũng phải thôi, lúc mới lập tài khoản này, làm sao hắn chịu thừa nhận mình thích Tống Hề Đào nên mới đi phụ đạo cho cậu chứ. Rõ ràng hắn chỉ thấy áy náy vì ăn bữa sáng của người ta suốt ba ngày, lại không phục chuyện Tống Hề Đào chê hắn giảng bài nghe không hiểu mà thôi. Mặc dù thực tế là từ rất lâu rất lâu về trước, hắn đã chú ý đến Tống Hề Đào của lớp 12, biết tên cậu, cũng biết cậu học Toán không tốt nữa. Lúc tập thể dục dưới sân trường, cả hai đều cao nên toàn đứng hàng cuối, ngày nào hắn cũng nhìn thấy bóng dáng Tống Hề Đào nhảy nhót tung tăng. Sao trên đời này lại có người sống vui vẻ và ấm áp như Tống Hề Đào được nhỉ?
Mạnh Tư Trình đăng nhập tài khoản phụ trên điện thoại. Trong ấn tượng của hắn, bản thân hắn không trao đổi nhiều với Tống Hề Đào qua QQ, bởi vì sợ nói chuyện online sẽ vô tình làm tăng thời gian nghịch điện thoại của Tống Hề Đào. Do đó có việc gì hắn đều dặn dò trên giấy, cố ý làm nhạt nhòa đi tác dụng của QQ. Hắn không định tiếp tục dùng cái vỏ bọc này để nói chuyện với Tống Hề Đào nữa, cho dù tìm lại được tài khoản phụ cũng chẳng có tác dụng gì mấy. Nhưng những gì thuộc về quá khứ của hắn và Tống Hề Đào, dù khó khăn đến mấy hắn cũng phải tìm lại cho bằng được….
Ngón tay cái ấn giữ màn hình, thả ra, làm mới…. Những tin nhắn chưa được nhận trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng vừa qua ào ạt tuôn ra.
Bảy năm trước, ngày 2 tháng 7.
[Học sinh giỏi ơi, cậu về nghỉ hè chưa? Tôi mời cậu uống trà sữa nhé.]
[Gần đây tôi kiếm được một món tiền lớn, để tôi nạp VIP cho cậu luôn nha.]
Sáu năm trước, ngày 12 tháng 3.
[Học sinh giỏi ơi, cậu có online không?]
[Bây giờ tôi buồn quá, gần đây xảy ra một số chuyện, nhưng tôi không có cách nào nói với ai cả. Cậu thông minh như thế, có thể nghĩ cách giúp tôi được không?]
Trong khoảnh khắc ấy, Mạnh Tư Trình đau đớn đến mức nước mắt tuôn rơi như mưa.
Ngày 2 tháng 7 của bảy năm trước, hẳn là Tống Hề Đào đã mang thai rồi, cậu mơ mơ hồ hồ về nhà nghỉ hè, còn muốn tìm hắn uống trà sữa. Nếu như hắn không mất trí nhớ, nếu ngày hôm đó hắn nhận được tin nhắn, hắn vốn dĩ đã có cơ hội ở bên cạnh Tống Hề Đào suốt cả thai kỳ. Chắc chắn hắn sẽ sớm phát hiện ra Tống Hề Đào mang thai, sẽ không để cậu cứ ăn mãi mấy món ăn và uống mấy thứ nước rẻ tiền đó.
Ngày 12 tháng 3 của sáu năm trước, Tống Hề Đào một thân một mình quay lại trường học, lén lút khóc trong phòng trọ, cầu cứu người mà cậu cho là thông minh nhất. Thế mà cả tài khoản chính lẫn tài khoản phụ của hắn, vào ngày hôm đó không một lời hồi đáp lại Tống Hề Đào.
Từ đó về sau, Tống Hề Đào không bao giờ gửi tin nhắn nữa.
Hôm nay hắn có thể nhận được những tin nhắn đã bỏ lỡ nhiều năm này, cũng là nhờ dịch vụ VIP mà Tống Hề Đào nạp cho hắn. Hắn chỉ dựa vào chút xíu công sức phụ đạo cho Tống Hề Đào, vậy mà lại khiến Tống Hề Đào phải trả cái giá lớn hơn thế rất nhiều.
Ngày hôm nay từ sáng đến tối Mạnh Tư Trình chưa ăn gì, nhưng hắn lại chẳng cảm thấy đói chút nào, lục phủ ngũ tạng dường như đều đã tan chảy trong nỗi đau đớn tột cùng này, chỉ còn mỗi trái tim là vẫn thổn thức.
Hắn hận thấu xương cái chứng mất trí nhớ này.
………
Hôm nay là cuối tuần, Tống Nhạn Lý đang tập huấn lại được ra ngoài xả hơi, cả nhà cùng đi ăn ở trung tâm thương mại. Ăn xong, hai cô cháu đều bị khu trò chơi điện tử hút hồn, chơi điên cuồng trong đó suốt hai tiếng đồng hồ.
Lúc từ trung tâm thương mại đi ra thì đã chín giờ rưỡi rồi.
Bây giờ Tống Quắc lái một chiếc xe, chở một nhà vừa đủ, vì trên xe đều là những người quan trọng nhất cuộc đời mình, vậy nên ông lái rất chậm và cẩn thận, mãi đến mười giờ rưỡi cả nhà mới về đến cửa.
Tống Mộc Qua vừa lên xe đã ngã vào đùi ba mình ngủ say như chết, trông hệt như một chú heo con. Còn Tống Nhạn Lý chỉ cần được đi chơi là tuyệt nhiên không thấy buồn ngủ, cô bé nhìn chằm chằm vào sườn mặt anh trai, hạ giọng hỏi: “Anh, sao hôm nay anh cứ thẫn thờ thế?”
Tống Hề Đào liếc nhìn em gái một cái: “Nếu anh nói chuyện của Qua Qua….”
Tống Hề Đào là người không giấu được chuyện trong lòng, gần đây thật sự giấu giếm rất vất vả. Đã vất vả thì chớ, cuối cùng vẫn bị Mạnh Tư Trình phát hiện ra. Phải nói với Qua Qua chuyện này thế nào đây? Hay là cứ theo lời Mạnh Tư Trình, chuyện này hắn biết là được rồi?
Nhưng cái ngữ khí lúc Mạnh Tư Trình nói “Tôi muốn cả hai”, nghe không giống như cam tâm tình nguyện làm thầy giáo cả đời đâu.
Vậy nên nói với Qua Qua thế nào? Nói với ba mẹ ra sao đây?
Tống Nhạn Lý nghiêng người tới: “Qua Qua làm sao?”
Tống Hề Đào: “Toán của Qua Qua thi được có 48 điểm, thầy Mạnh rất tức giận. Cho nên là, thầy Mạnh dặn em mỗi ngày phải ôn tập nửa tiếng, nhất định phải hoàn thành đúng giờ đúng số lượng để cứu vớt điểm ấn tượng của gia đình mình đấy.”
Tống Nhạn Lý chán nản dựa lưng vào ghế: “Biết rồi mà.”
Môn Toán phiền chết đi được, làm hại cô chẳng còn tâm trạng đâu mà ngắm trai đẹp nữa. Đẹp trai cỡ Mạnh Tư Trình cũng không được, Tống Nhạn Lý thật sự không hiểu nổi, sao đám con gái lớp Chương Quyết lại có gan kẹp thư tình vào trong bài tập nộp cho thầy ấy chứ.
Tống Quắc đỗ xe vào chỗ đậu mà Mạnh Tư Trình đã mua ở cổng khu chung cư. Tất nhiên, Tống Hề Đào nói với ông rằng đây là chỗ cậu thuê để tiện đưa đón Qua Qua đi học. Chỗ đậu xe chuyên dụng, tài xế Cullinan chuyên dụng, chỉ để đưa đón một Qua Qua 48 điểm đi học.
Tống Quắc không nghĩ nhiều, nhưng Giang Mộng Lệ thì không thể không nghĩ nhiều.
Thầy Mạnh phụ đạo bài vở sau giờ học cho Tống Mộc Qua là chuyện bình thường, vì ngày trước Tống Quắc cũng bám riết lấy học sinh đứng cuối lớp như thế. Nhưng từ khi Mạnh Tư Trình sáng nào cũng đến đón Mộc Qua đi học thì Giang Mộng Lệ đã thấy sai sai rồi. Tuy Qua Qua không có mẹ, nhưng ba và ông nội đều ở nhà, đâu đến lượt để giáo viên chủ nhiệm phải chăm sóc ân cần như vậy.
Xu hướng tính dục của con trai bà có chút mơ hồ, trông thì có vẻ chưa từng thích nam hay nữ, nhưng Qua Qua lại có hai người ba, ít nhất cũng chứng tỏ là Tống Hề Đào không bài xích đàn ông. Điều này khiến bà buộc phải suy ngẫm sâu xa về những chàng trai ưu tú vây quanh Tống Hề Đào.
Giang Mộng Lệ thăm dò nhắc tới: “Y tá trưởng ở cơ quan mẹ dạo này nhiệt tình làm mai lắm, trong năm nay thành được hai đôi rồi, cuối tuần lại phải đi ăn cưới đấy.”
Tống Hề Đào: “Y tá trưởng siêu thế à, tỷ lệ thành công cao thật.”
Giang Mộng Lệ: “Còn có một đôi là nam với nam, bọn họ không tổ chức hôn lễ.”
Tống Hề Đào: “Bản thân sống tốt là được rồi mẹ, đi du lịch kết hôn cũng hay mà.”
Giang Mộng Lệ: “Mẹ thấy dạo này con cũng khá rảnh, hay là sắp xếp cho con đi xem mắt vài đám nhé?”
“Gì thế mẹ?”
Tống Hề Đào hỗ trợ bế Qua Qua đặt lên lưng ông nội. Hồi mới sinh Qua Qua, mẹ cậu không cho cậu bế, cái truyền thống này không biết làm sao lại duy trì mãi trong lòng ba cậu. Chắc Tống Quắc vẫn nghĩ con trai mình ở cữ không tốt, vai không thể gánh tay không thể xách, còn ông thì già gân, cõng Qua Qua là chuyện nhỏ.
“Hoặc là yêu đương cũng được, nam hay nữ gì mẹ cũng không để ý đâu, miễn con bảo vệ tốt bản thân là được. Tống Nhạn Lý, con không cần nghe, con không được phép yêu đương.” Giang Mộng Lệ nói một hồi lại cảm thấy không thể tùy tiện được, “Điều kiện bên ngoài không nói, nhưng người thì nhất định phải thành thật, con dễ bị mấy đứa không thành thật lừa lắm.”
Tống Hề Đào bất giác nghĩ đến Mạnh Tư Trình, từ tướng mạo đến tâm cơ tuyệt đối không phải người thành thật. Nhưng Mạnh Tư Trình cũng đâu phải người xấu, mặc dù cậu không thích Mạnh Tư Trình, nhưng Mạnh Tư Trình còn tốt hơn gấp vạn lần cái gu mà mẹ cậu thích.
“Mẹ ơi, thời buổi này xách nửa quả dưa hấu với can dầu ăn đến thăm hỏi người già neo đơn, thế cũng chưa chắc đã là người thành thật đâu!”
Giang Mộng Lệ nghẹn lời: “Thôi thôi, thế thì con cũng đừng yêu đương nữa.”
Tống Nhạn Lý đang hả hê cười ha há, ánh mắt bỗng quét thấy người đàn ông cao lớn đứng dưới lầu nhà mình, tiếng cười liền tắt ngấm — Mạnh Tư Trình!
Mạnh Tư Trình đứng trong bóng râm của giàn hoa tử đằng, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra được.
Cái vụ lấy đào thay mận lần trước, cái cảnh tượng xấu hổ đó Tống Nhạn Lý nghĩ lại mà còn thấy muốn độn thổ thay cho anh trai mình, vậy nên kẻ đầu têu là Tống Nhạn Lý giờ nhìn thấy Mạnh Tư Trình là rén.
Mạnh Tư Trình không phải đến kiểm tra tiến độ học tập của cô đấy chứ? Giống như ngày nào cũng truy cùng diệt tận bắt Qua Qua học bù ấy!
Chắc kiếp trước Tống Quắc cứu mạng Mạnh Tư Trình quá!
Đáng sợ thật sự!
Hèn gì lúc nãy Tống Hề Đào khuyên cô bé tối nay về nhà ngủ chứ đừng về trường ngay!
Tống Nhạn Lý nhanh trí, lớn tiếng bán đứng anh ruột của mình: “Anh! Lúc nãy ăn cơm Qua Qua bảo anh ngay cả bài tập mở rộng nghỉ hè lớp một mà anh cũng không biết làm.”
Tống Hề Đào đỏ bừng mặt, cậu ghét nhất là cái loại bài tập điền số kim tự tháp, phải tìm ra quy luật trước, rồi làm cho mỗi hàng mỗi cột đều khớp với quy luật đó, lớp một sao lại phải làm mấy cái bài này chứ.
Tống Nhạn Lý: “Việc cấp bách bây giờ là thầy Mạnh phải phụ đạo cho anh mấy bài thi Olympic lớp một đi.”
Tống Hề Đào: “Nói linh tinh! Anh mới không thèm học!”
Tống Nhạn Lý co giò chạy biến vào thang máy: “Thầy Mạnh đến tìm anh kìa!”
Tống Hề Đào ngẩn ra, lúc này cậu mới nhìn thấy người đứng dưới giàn hoa tử đằng. Không biết Mạnh Tư Trình đã đợi ở đây bao lâu rồi, hắn đến làm gì? Không phải định tuyên bố tại chỗ hắn là ba của Qua Qua đấy chứ?!
“Ba mẹ, hai người mau vào đi, dưới lầu nhiều muỗi lắm, đốt sưng tay Qua Qua bây giờ.”
Tống Hề Đào lao đầu vào trong giàn hoa, bịt chặt miệng hắn cảnh cáo: “Cậu không được nói gì đâu đấy.”
Trong góc tối lờ mờ, đồng tử tự nhiên giãn ra, đôi mắt Mạnh Tư Trình đen thẫm như hố sâu, Tống Hề Đào chạm vào da hắn cảm thấy có chút lành lạnh.
Mạnh Tư Trình thiếu máu đến mức này sao?
Đợi người nhà họ Tống đi vào hết, Mạnh Tư Trình đột ngột vươn tay ra ôm lấy eo Tống Hề Đào, ấn mạnh vào trong lòng mình, lực đạo mạnh đến mức như muốn bóp nát quả đào này trong tay.
Tống Hề Đào không kịp trở tay, nhưng cậu muốn giãy giụa cũng chẳng biết phải giãy thế nào, chỉ đành nói: “Cậu làm cái gì đấy?”
Mạnh Tư Trình: “Cho tôi ôm một chút thôi.”
Vừa rồi nhìn thấy người nhà họ Tống nói cười vui vẻ đi về phía này, hắn nhận ra mình đã bỏ lỡ cơ hội chuộc tội cuối cùng của sáu năm trước.
Bây giờ bọn họ sống rất tốt, còn hắn thì chẳng làm được gì cả.
Tống Hề Đào: “Cậu ôm chặt quá, bụng tôi đang no căng đây này.”
Vừa dứt lời, Mạnh Tư Trình lập tức buông cậu ra, ánh mắt hắn dời xuống, nhìn chằm chằm vào cái bụng no căng của Tống Hề Đào, giống như đang nhìn xuyên qua thời gian để ngắm Tống Hề Đào lúc mang thai, lại như đang xuyên qua lớp quần áo để nhìn vết sẹo phẫu thuật kia.
Tống Hề Đào nhảy lùi lại một mét: “Làm thầy giáo thì phải giữ kẽ, đừng có ở dưới lầu nhà tôi mà động chân động tay, quanh đây có nhiều bạn học của Qua Qua lắm đấy! Cậu không cần thanh danh nữa à.”
Mạnh Tư Trình không động thủ nữa: “Tôi có dạy nữa đâu mà sợ.”
Tống Hề Đào cảm thấy trên người Mạnh Tư Trình như có một thứ uy lực gì đó trấn áp người khác, khí chất Toán học tràn cả ra ngoài, dẫn đến việc cậu cứ bị hắn ôm chặt là tay chân tê dại, triệu chứng y hệt ngày xưa. Lúc đi học giáo viên Toán vừa mở miệng là cậu buồn ngủ, đi làm rồi Mạnh Tư Trình vừa động thủ là cậu tê dại cả người.
Quả nhiên, cậu và toán học không thể nào chung sống hòa bình được mà.
“Nếu cậu không theo đuổi tôi nữa thì tôi sẽ tìm thời gian nói cho Qua Qua biết.” Tống Hề Đào đưa ra điều kiện hấp dẫn, “Nhưng mỗi ngày cậu chỉ được yêu cầu Qua Qua học Toán tối đa một tiếng thôi. Lúc cậu không có tiết tôi có thể đưa Qua Qua qua đó.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đồng ý việc cậu đưa Qua Qua đến nhà tôi, còn những chuyện khác, chúng ta để sau rồi hãy nói.”
Tống Hề Đào: “Ngủ ngon, tạm biệt.”
Cậu vừa định quay người thì cổ tay đột nhiên bị Mạnh Tư Trình nắm lấy: “Làm gì đó?!”
Mạnh Tư Trình: “Mua cho tôi cái bánh mì đi, cả ngày nay tôi chưa ăn gì cả.”
“Từ lúc làm kiểm tra buổi sáng đến giờ chưa ăn á? Lấy máu lúc đói thì lấy xong cũng phải ăn chứ.” Tống Hề Đào lầm bầm, đi đến siêu thị 24h ở cổng khu dân cư, mua một cái bánh mì dừa, “Ở đây chẳng có bánh mì nào ngon cả, bánh mì ngon phải đi mua ở tiệm bánh Hương Thảo cách đây một cây số cơ.”
Trả tiền xong, Tống Hề Đào mới bất giác nhận ra, cả ngày Mạnh Tư Trình không ăn cơm, không phải vì bận bóc trần quá khứ của cậu đấy chứ? Thế là cậu bèn đổi sang vẻ mặt lạnh lùng đưa bánh mì cho Mạnh Tư Trình.
“Tôi về đây.”
“Ừ.”
Tống Hề Đào dứt khoát bỏ đi, rốt cuộc thì tối nay Mạnh Tư Trình đến làm gì vậy? Cậu đi qua phòng bảo vệ, cách một hàng rào cao bằng đầu người, lại ngoảnh đầu nhìn Mạnh Tư Trình một cái.
Mạnh Tư Trình vẫn đứng ở cửa siêu thị, xé cái bao bì đơn giản ra, máy móc ăn từng miếng từng miếng ăn bánh mì khô khốc. Có phải đợi lâu quá, điện thoại hết pin rồi không? Không có tiền mua nước, liệu có bị nghẹn không nhỉ? Vừa nãy cậu nghe giọng Mạnh Tư Trình hơi khàn.
Thế là Tống Hề Đào lại quay lại siêu thị, mua một chai nước đường Glucose, vặn sẵn nắp ra rồi đưa tới: “Uống miếng nước đi.”
Mạnh Tư Trình nhận lấy, uống một ngụm. Thật ra hắn ăn không vô, nhưng ngược đãi thân thể mình cũng chẳng giải quyết được gì, nếu là bánh mì Tống Hề Đào mua cho hắn, vậy thì nhất định sẽ rất ngon.
Trong ký ức tươi đẹp của hắn, mỗi lần ăn đồ ăn Tống Hề Đào để lại cho hắn ở phòng trà nước, lần nào hắn cũng đều cảm thấy đó là món ngon nhất trên đời.
“Cậu mau về ngủ đi, ngày mai không phải lên lớp à?”
Sau khi về nhà, Tống Hề Đào nằm xuống, lại ngồi bật dậy. Không phải Mạnh Tư Trình đang giả vờ đáng thương với cậu đấy chứ? Nhưng mà sao lại diễn đạt đến mức nhìn đáng thương thế kia?
……………
Quả nhiên là đang giả vờ đáng thương mà.
Tống Hề Đào dẫn Mộc Qua đến nhà Mạnh Tư Trình thăm Đậu Đen, từ xa đã nghe thấy tiếng sủa chào mừng của nó. Mạnh Tư Trình tinh thần phấn chấn đứng ở cửa, bộ dáng rất ung dung, giống như đang chờ cậu tự chui đầu vào lưới vậy.
“Cậu không phải lên lớp à?”
“Hai hôm nay thi cuối kỳ, tôi thuê người ngoài coi thi rồi.”
Một lần coi thi một nghìn tệ, có khối đồng nghiệp giúp hắn coi thi.
Tống Hề Đào ngẩn người, thế là Mạnh Tư Trình cũng được nghỉ hè rồi?
Tống Mộc Qua cũng cùng chung khuôn mặt ngơ ngác, một lớn một nhỏ cùng nhìn Mạnh Tư Trình, tròng mắt đen láy như muốn nói: Thế thì làm sao bây giờ?
Qua Qua bị ba lừa đến đây học thêm à?
Mạnh Tư Trình: “Vào đi.”
Tống Mộc Qua kéo tay ba: “Ba ơi, mình không đón Đậu Đen về nhà được hả?”
Tống Hề Đào: “Con có thể thử nói với thầy Mạnh xem.”
Con bây giờ là con trai hắn rồi, biết đâu hắn sẽ đồng ý đấy.
Tống Mộc Qua: “Con không dám đâu.”
Vừa vào cửa là Tống Hề Đào liền phát hiện có điều khác biệt, cái bàn trà ban đầu đã biến mất, phòng khách dọn ra một khoảng trống, bày một đống mảnh ghép Lego tàu vũ trụ siêu to.
Mạnh Tư Trình vươn tay, khựng lại một chút, rồi đặt lên đầu Mộc Qua, nhẹ nhàng xoa một cái: “Qua Qua, chơi Lego với chú nhé.”
Tống Hề Đào mím môi, sao lại đổi xưng hô thành chú – cháu thế kia.
Tống Mộc Qua lanh lợi phát hiện ra, hôm nay không phải học thêm! Mà là chơi Lego! Cái bảng đen nhà thầy Mạnh cũng biến mất tiêu luôn rồi!
“Dạ được!”
Tống Hề Đào cứ thế nhìn hai chú cháu chơi Lego, rồi uể oải nói: “Qua Qua, con tự sắp xếp thời gian làm bài tập hè đi nhé.”
Tống Mộc Qua: “Thầy Mạnh bảo cái Lego này phải lắp cả ngày cơ! Ba ơi, con không có thời gian làm bài tập đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Ừ, trưa ăn gì? Tôi đi chợ trên điện thoại.”
Tống Mộc Qua lập tức gọi món, thằng bé tưởng là gọi đồ ăn ngoài, nhưng Tống Hề Đào đứng đó lại nhìn thấy Mạnh Tư Trình đang đặt mua nguyên liệu nấu ăn.
Ai nấu cơm? Mình á?
Cái Lego này trông có vẻ hay, Tống Mộc Qua đi vệ sinh cũng phải nói với theo: “Đợi con một tí!”
Tống Hề Đào nhân cơ hội nói: “Tôi nấu cơm, trước khi ăn cậu trông Qua Qua làm bài tập Toán đi.”
Ban ngày không làm, chẳng lẽ lại bắt cậu tối về nhà dạy à? Thế thì cậu đến đây làm gì.
Mạnh Tư Trình: “Tôi nấu cơm, không cần thiết ngày nào cũng phải làm bài tập.”
Sao tình hình lại không giống như cậu dự đoán thế nhỉ. Tống Hề Đào tưởng Mạnh Tư Trình sau khi biết quan hệ cha con, đối với 48 điểm của Mộc Qua sẽ càng không thể chấp nhận được, nhất định phải đào cho ra thiên phú Toán học tiềm ẩn của Mộc Qua, Mộc Qua đáng thương sẽ bị lột một tầng da, bị ép cho ra bã cùng với Toán học luôn ấy chứ.
Tống Hề Đào: “Cậu không có yêu cầu gì với thằng bé à?”
Mạnh Tư Trình im lặng một lát, rồi nghiêm túc nói với Tống Hề Đào: “Cậu có thể dựa vào mấy hộp cơm hai tệ mà nuôi thằng bé lớn lên khỏe mạnh thế này, tôi không dám có thêm bất kỳ yêu cầu nào với nó nữa.”
Tống Hề Đào hoàn toàn quên mất lập trường ban đầu của mình, cậu sốt ruột nói: “Cậu không ép con học thành thần đồng à?”
Mạnh Tư Trình: “Không.”
Tống Hề Đào: “Nó thi Toán được có 48 điểm thôi đấy!”
Mạnh Tư Trình: “Không phải ai cũng nhất thiết phải học toán.”
Tống Hề Đào kinh hãi, đây là lời mà một giáo viên dạy Toán nên nói sao!
Mạnh Tư Trình: “Cậu muốn học à?”
Tống Hề Đào ậm ừ nửa ngày: “Tôi mới không thèm học.”
Mạnh Tư Trình: “Thế là đúng rồi.”
Tống Hề Đào: “…” Thế này không đúng tí nào hết đó!
Hết chương 37.
Chú thích: Gauss (Johann Carl Friedrich Gauß) là một nhà toán học và nhà khoa học người Đức tài năng, người đã có nhiều đóng góp lớn cho nhiều lĩnh vực khoa học, như lý thuyết số, giải tích, hình học vi phân, khoa trắc địa, từ học, tĩnh điện học, thiên văn học và quang học.
