Chương 38: Học Sinh Giỏi Ẩn Danh Hóa Ra Là Mạnh Tư Trình!

Chương 38: Học Sinh Giỏi Ẩn Danh Hóa Ra Là Mạnh Tư Trình!

 

Lúc lắp Lego, Mạnh Tư Trình chịu trách nhiệm xem bản vẽ và kiểm soát tiến độ, hắn lấy ra một mảnh ghép hình cửa khoang: “Hai đứa tìm hết mấy cái giống thế này ra đây.”

 

Thế là Mộc Qua và Đậu Đen cùng nhau bới trong đống mảnh ghép chất cao như núi, động tác của Đậu Đen nhanh hơn một chút, nhưng nó có một phẩm chất ưu tú, tìm được là nằm xuống luôn, không thèm tha đến dâng cho Mạnh Tư Trình.

 

Thế là Mộc Qua vui vẻ nhặt lên, giao cho thầy Mạnh: “Cái này con biết lắp!”

 

Mạnh Tư Trình: “Con lắp đi.”

 

Tống Hề Đào nhìn một lớn, một nhỏ, một chó cùng lắp một cái tàu vũ trụ lớn, nhìn mãi nhìn mãi, rồi cậu nằm trên sô pha ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

 

Cậu bị mùi thơm của món cá sốt chua ngọt từ trong bếp bay ra đánh thức. Tống Hề Đào bất giác nhớ đến vài hình ảnh ở nhà họ Tống: Hễ cứ đến giờ phụ đạo Mộc Qua làm bài tập là Tống Quắc lại tranh nấu cơm, Tống Nhạn Lý có thể đọc sách, bệnh nhân của Giang Mộng Lệ gọi điện thoại tới. Mạnh Tư Trình tranh nấu cơm có phải là vì không muốn phụ đạo cho Qua Qua không? Đạo tâm vỡ nát, nên muốn rửa tay gác kiếm rồi à?

 

Tống Hề Đào ngửi mùi cá chua ngọt thơm lừng đi tới, thấy Mộc Qua và Đậu Đen mỗi đứa ngồi một bên ngoài cửa lùa nhà bếp, Mạnh Tư Trình một mình ở bên trong nấu nướng, trước mặt còn đặt một cái máy tính bảng để vừa học vừa làm. Thật sự là, thà học nấu ăn ngay tại chỗ còn hơn là dùng vốn kiến thức toán học phong phú suốt hai mươi năm để dạy con trai!

 

Phế vật chẳng qua là nhân tài bị đặt nhầm chỗ mà thôi, đầu bếp và giáo viên, cậu và Mạnh Tư Trình, ai nên đặt vào vị trí nào, quá rõ ràng rồi còn gì nữa? Tống Hề Đào muốn làm đầu bếp đại tài, chứ không muốn làm kẻ học dốt.

 

“Ăn cơm thôi.” Mạnh Tư Trình bưng lên ba món mặn một món canh, đều là nguyên liệu cực tươi mới, được chế biến nghiêm ngặt theo công thức, sắc hương vị có đủ cả.

 

Nước sốt chua ngọt rưới lên miếng cá giòn tan, Tống Hề Đào vừa gắp liên tiếp ba đũa, vừa nghĩ chuyện nấu cơm vẫn nên để cậu làm thì hơn.

 

Tống Mộc Qua gặm cái đùi gà nó thích nhất, cơm lại ngon, lại bị Mạnh Tư Trình giám sát ăn uống, và cơm miếng nào miếng nấy to đùng, hai má cũng phồng cả lên.

 

Mạnh Tư Trình: “Hợp khẩu vị không?”

 

Tống Hề Đào không thèm để ý đến hắn.

 

Mạnh Tư Trình: “Qua Qua?”

 

Tống Mộc Qua: “Ngon lắm ạ!”

 

Mạnh Tư Trình: “Tối muốn ăn cháo thịt băm hay cháo bát bảo?”

 

Tống Mộc Qua: “Thầy ơi, ăn đồ ngọt ạ.”

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Tống Hề Đào lẳng lặng chén sạch một bát cơm to, thấy Mộc Qua lại chạy đi lắp Lego, Mạnh Tư Trình dọn bát đũa, lần lượt xếp vào máy rửa bát.

 

Tống Hề Đào u ám sáp lại gần tẩy não: “Trưa nay ăn tôm nõn, thịt cá, đùi gà, toàn những thứ bổ não như thế, không nhân cơ hội làm tí Toán thì phí quá.”

 

Mạnh Tư Trình: “Ăn xong để máu tập trung xuống dạ dày tiêu hóa đi.”

 

Tống Hề Đào khoanh tay: “Cậu làm thế này, cuộc sống của chúng ta mất cả hài hòa.”

 

Mạnh Tư Trình dừng động tác: “Hài hòa?”

 

Tống Hề Đào: “Như trước kia ấy, cậu ở trường giáo dục theo kiểu nghiêm khắc, tôi ở nhà giáo dục theo kiểu khuyến khích, chẳng phải rất tốt sao?”

 

Mạnh Tư Trình: “Rồi sau đó, có một ngày nói cho Mộc Qua biết tôi là ba nó, dọa nó sợ đến mức bỏ nhà ra đi à?”

 

Tống Hề Đào: “…” Cậu mím môi, làm gì nghiêm trọng thế, Qua Qua đâu có gan bỏ nhà đi bụi, cùng lắm là chạy đi tìm Hoắc Quyết chơi thôi, hắn cứ gọi điện bảo Hoắc Quyết đưa nó về là xong, Hoắc Quyết cũng sợ hắn một phép còn gì.

 

Mạnh Tư Trình: “Cậu nằm trên sô pha ngủ cả buổi sáng còn chưa đủ hài hòa à?”

 

Tống Hề Đào giậm chân, hận không thể giẫm lên mu bàn chân hắn: “Là vấn đề giáo dục con cái đó!”

 

Hèn gì mẹ Trần Lộ hay nói chị ấy thường xuyên cãi nhau với ba Trần Lộ vì vấn đề con cái. Trước kia Tống Hề Đào không có trải nghiệm liên quan, hôm nay thì hiểu rồi.

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi ủng hộ việc phát huy điểm mạnh hạn chế điểm yếu, dạy dỗ tùy theo năng khiếu.”

 

Tống Hề Đào: “Không có khiếu thì không dạy nữa à?”

 

Tôi cũng là đồ ngốc đây, dựa vào cái gì mà cậu say rượu rồi còn túm lấy tôi giảng bài hả? Mạnh Tư Trình cậu tốt nhất là biết điều một chút, đừng để tôi phải nói ra cái câu “Chỉ cần cậu chịu dạy Qua Qua, tôi làm gì cũng chịu” đấy nhé.

 

Tống Hề Đào phát hiện mình không chỉ không có tiền đồ, mà còn không giữ được bình tĩnh, cậu không tin Mạnh Tư Trình trơ mắt nhìn Mộc Qua ngay cả 48 điểm cũng không giữ được.

 

Cậu nói đi chứ! Nói rằng cậu muốn phụ đạo cho Mộc Qua!

 

Hai luồng ánh mắt giằng co trong không khí.

 

Cuối cùng Mạnh Tư Trình cũng không phụ sự mong đợi của cậu, hắn nói: “Tôi có chiến lược của tôi, Toán của Qua Qua không vội một chốc một lát này, tin tôi đi, tôi sẽ không phủi tay mặc kệ đâu.”

 

“Đương nhiên.” Mạnh Tư Trình đổi giọng, “Nếu chúng ta ở bên nhau, tôi sẽ nghe theo lời cậu tất.”

 

Tống Hề Đào: “Nằm mơ đi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Cậu sốt ruột có phải vì Qua Qua là con trai tôi, cậu cảm thấy nó thi điểm thấp quá không? Thật ra chuyện này cũng rất bình thường, từ từ rồi sẽ khai khiếu thôi.”

 

Tống Hề Đào lập tức được an ủi, cậu hất cằm lên: “Thế, sau này tôi không quản nữa nhé?”

 

Mạnh Tư Trình: “Ừ.”

 

Tống Hề Đào thầm vui sướng, cậu hôm nay sốt ruột chính là vì thấy Mạnh Tư Trình có vẻ nuông chiều con, sợ việc phụ đạo này lại dính vào tay mình. Nếu Mạnh Tư Trình đã tỏ thái độ rồi, thế thì Qua Qua cứ chơi thoải mái đi.

 

“Có điều.” Mạnh Tư Trình rất thành thạo nghệ thuật nói chuyện, chỉ hai chữ thôi đã câu được sự chú ý của Tống Hề Đào.

 

Tống Hề Đào: “Có điều cái gì?”

 

Mạnh Tư Trình ủ rũ nói: “48 điểm quả thực có hơi đả kích tính tích cực của tôi, dù sao tôi cũng bạc tiền rủng rỉnh, Qua Qua không học cũng được.”

 

Tống Hề Đào: “Không được không được, học tập không chỉ để kiếm tiền, mà là để giúp Qua Qua nhận thức thế giới này!”

 

Mạnh Tư Trình: “Nếu cậu có thể làm vài việc giúp vãn hồi sự tích cực, tôi nghĩ Qua Qua sẽ nhanh chóng đạt được điểm trung bình thôi.”

 

Thái độ của Tống Hề Đào rất tích cực: “Tôi có thể làm gì?”

 

Mạnh Tư Trình: “Lấy 48 điểm làm mốc, tiến bộ một điểm, cậu hôn tôi một cái, tiến bộ năm điểm, cởi áo cho tôi xem bụng cậu, tiến bộ mười điểm….”

 

Tống Hề Đào đá vào đôi dép đi trong nhà của Mạnh Tư Trình một cái, mặt đỏ bừng như quả đào chín mọng: “Đợi con thi đậu rồi tôi còn phải dâng bản thân mình lên cho cậu nữa đúng không?”

 

Mạnh Tư Trình trầm ngâm: “Thi đậu đã trao thân rồi, thế được điểm tuyệt đối thì tính sao?”

 

Điểm tuyệt đối? Hả?

 

Tống Hề Đào không nhịn được khẽ nhếch mép, cậu cũng hùa theo tưởng tượng ra dáng vẻ Qua Qua thi được điểm tuyệt đối. Ai cũng biết, người bình thường muốn thi điểm tuyệt đối thì phải tranh thủ lúc còn nhỏ, độ khó tăng lên rồi thì cơ bản là tạm biệt con số 100. Cậu chưa bao giờ được làm ba của “Qua Qua 100 điểm” cả.

 

Trước khi Mộc Qua lộ nguyên hình là dốt Toán, Tống Hề Đào từng ảo tưởng thằng bé thừa kế hoàn hảo thiên phú của Mạnh Tư Trình, ba tuổi thắng cô út, mười tuổi thắng ông nội. Khi đó con trai sẽ làm cậu nở mày nở mặt ở nhà họ Tống. Nhưng sau này thì cậu biết là mình nghĩ nhiều rồi.

 

Giờ được Mạnh Tư Trình điểm tuyệt đối nhắc tới, cậu lại to gan rồi.

 

Tống Hề Đào: “Tùy cậu muốn thế nào cũng được.”

 

Mạnh Tư Trình: “Thế thì tôi lại có động lực lắm rồi đấy.”

 

Tống Hề Đào ngẫm nghĩ một chút, có phải Mạnh Tư Trình cố ý gài bẫy cậu không? Trước tiên là giả vờ khoanh tay đứng nhìn, làm cậu cuống muốn chết rồi mới nhả ra, khiến cậu mừng như điên, trong nháy mắt đã bị viên đạn bọc đường của Mạnh Tư Trình đánh gục, làm cậu cứ đồng ý chẳng kịp nghĩ ngợi gì. Cậu lập tức nói: “Không được ra đề quá dễ đâu đấy.”

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Tống Hề Đào: “Không đúng, tôi chưa có đồng ý tiến bộ một điểm thì hôn cậu một cái đâu nhé.”

 

Mạnh Tư Trình: “Chưa đồng ý à?”

 

Tống Hề Đào: “Chưa!”

 

Tiếng máy rửa bát hoạt động át đi tiếng nói chuyện khe khẽ của hai người.

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi rất tò mò một chuyện.”

 

Tống Hề Đào: “Chuyện gì?”

 

Mạnh Tư Trình: “Diêu Chiếu nói hôm đó chúng ta đều trúng thuốc.”

 

Tống Hề Đào: “Ừ.”

 

Mạnh Tư Trình có chút khó mở miệng, câu hỏi này khiến hắn trông giống như đang ngụy biện, hoặc như đang ép Tống Hề Đào nói ra đáp án mà hắn muốn, thế nhưng, đáp án lại thực sự rất quan trọng.

 

“Đêm hôm đó của chúng ta, là tôi đơn phương cưỡng ép cậu, hay là… cả hai đều…”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tống Hề Đào đỏ mặt, cậu biết ngay là sớm muộn gì Mạnh Tư Trình cũng hỏi cái này mà. Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào mắt Tống Hề Đào không buông, không hy vọng cậu đưa ra đáp án trái với lương tâm. Nếu là hắn cưỡng ép Tống Hề Đào, thì từ nay về sau hắn sẽ không bao giờ có những cử chỉ đụng chạm cơ thể hay đùa giỡn suồng sã với cậu nữa.

 

Tống Hề Đào khẽ lắc đầu, kiên trì quan điểm: “Không có lên giường.”

 

Ánh mắt Mạnh Tư Trình sáng lên một chút: “Tôi không phạm tội?”

 

Tống Hề Đào: “Tất nhiên là không, tôi cũng đâu phải là không chạy được.”

 

Trong mắt Mạnh Tư Trình hiện lên ý cười: “Chuyện giường chiếu của chúng ta có hài hòa không?”

 

Hắn thật sự không nhớ nổi một chút hình ảnh nào, cứ như chuyện của kiếp trước vậy.

 

Tống Hề Đào xù lông: “Không hài hòa!”

 

Cậu trừng mắt nhìn cái tên Mạnh Tư Trình đang được đằng chân lân đằng đầu này, nheo mắt lại. Tò mò chứ gì, cậu nghiến răng, cố tình không nhắc đến mấy trăm cú cọ xát bên ngoài của Mạnh Tư Trình, cái cú cuối cùng đi vào hoàn toàn là do không cẩn thận. Nhưng bây giờ biết được Mạnh Tư Trình có khả năng thầm thương trộm nhớ cậu từ hồi cấp ba, Tống Hề Đào cũng chẳng dám đảm bảo Mạnh Tư Trình là cố ý hay vô tình nữa, cậu chọn lọc sự thật mà nói: “Cậu mới vào một tí đã kết thúc rồi!”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

“Năm phân! À không! Chắc chưa được hai phân đâu!” Tống Hề Đào cố ý nói giảm nói tránh một cách quá đáng.

 

“…”

 

“Tôi chẳng có cảm giác gì cả, cho nên tôi đã nói rồi, chúng ta không có lên giường.”

 

“…” Hóa ra trên đời này còn có chuyện đả kích hơn cả việc học trò Qua Qua thi được có 48 điểm.

 

Theo báo cáo của Diêu Chiếu, ngày hôm sau Tống Hề Đào quả thực vẫn bình thường như mọi khi.

 

Mạnh Tư Trình nghe xong thì thành thật hẳn, hắn dồn hết tinh lực vào việc nghiên cứu món ăn. Tống Hề Đào dẫn Mộc Qua ăn cơm nhà Mạnh Tư Trình làm suốt ba ngày, ngon tuyệt cú mèo. Đến khi cậu lờ mờ đánh tiếng rằng “Cậu vất vả quá, hay là bữa tối chúng ta gọi đại một cái pizza ăn đi”, thì Mạnh Tư Trình lại lộ rõ bản tính bá đạo.

 

“Muốn ăn pizza thì để tôi làm cho cậu.”

 

Tống Hề Đào: “Thế thì vất vả quá?”

 

Mạnh Tư Trình: “Không vất vả, mới chỉ bắt đầu thôi, còn mười tháng nữa cơ mà.”

 

Mạnh Tư Trình quả nhiên là kẻ tàn nhẫn, kế hoạch chu kỳ toàn tính bằng mười tháng trở lên, hèn gì hắn bảo Toán của Qua Qua không vội trong một kỳ nghỉ hè.

 

Khoan đã…. Tống Hề Đào kinh hãi, trừng phạt cậu mười tháng không được gọi đồ ăn ngoài á? Đây là muốn nuôi cậu như nuôi bà bầu một lần nữa à? Chiếu theo kiểu cơm ngày ba bữa của Mạnh Tư Trình, cậu lại sắp phát phì rồi.

 

Ngày thứ tư, Mạnh Tư Trình phải về trường chấm thi nên để sẵn cơm trưa cho cậu.

 

Tống Hề Đào mang cơm trưa về nhà hiếu kính cha già: “Ở lớp học thêm ăn không hết, ba ăn đi ba.”

 

Tống Quắc ngạc nhiên: “Lớp ngoại khóa con đăng ký cho Qua Qua cơm nước tốt thật đấy.”

 

Ngày nào cũng đi sớm về muộn, ông còn sợ làm Qua Qua mệt, giờ thì không sợ nữa rồi, ngày nào Qua Qua trông cũng rất vui vẻ.

 

“Vâng vâng.” Tống Hề Đào đội mũ lên, dẫn con trai ra ngoài ăn chút thực phẩm rác.

 

Phải trân trọng những ngày Mạnh Tư Trình ra ngoài.

 

Mạnh Tư Trình chủ trì cơm ngày ba bữa, thi thoảng cậu sẽ dẫn Mộc Qua đi thả phanh một chút, cuộc sống như thế này mới gọi là hài hòa chứ lị.

 

Tống Hề Đào cùng Tống Mộc Qua nghênh ngang đi vào KFC.

 

“Cho một phần Gà rán gia đình vui vẻ đi.”

 

“Tuyệt quá đi!”

 

Hai ba con đeo găng tay nilon, ngồi trên ghế cao sát cửa sổ ăn. Tống Hề Đào vừa lướt điện thoại vừa ăn, còn Tống Mộc Qua thì khá tập trung, một tay cầm khoai tây chiên, một tay cầm đùi gà rán, hàng mi đen dài rũ xuống, thi thoảng lại hút một ngụm coca mát lạnh.

 

Lúc đang ăn, cậu bé chợt phát hiện bên ngoài cửa sổ có một bóng râm che khuất, cậu bé quay đầu lại thì nhìn thấy một chị gái xinh đẹp tóc xoăn gợn sóng lớn đang nhìn chằm chằm mình ăn đùi gà.

 

Tống Mộc Qua chớp chớp mắt, chị gái ấy muốn ăn đùi gà của mình sao? Cậu bé bỏ cái trong tay xuống, nâng cả cái xô gà lên, nghiêng về phía chị gái xinh đẹp, trong này có cái ăn được nè!

 

“Ba ơi, chị gái muốn ăn đùi gà của con!”

 

Lúc khẩu hình của cậu bé gọi ra tiếng “Ba”, chị gái bên ngoài liền động đậy, đi về phía cửa chính KFC.

 

“Hử?” Tống Hề Đào ngẩng đầu, làm gì có chị gái nào đâu?

 

Tống Mộc Qua: “Chị ấy đi vào rồi kìa!”

 

Vừa dứt lời, Lý Tĩnh đã đứng trước mặt Tống Hề Đào, cô đeo một cái túi da bò nhỏ màu nâu: “Thằng bé là con trai cậu à?”

 

Tống Hề Đào nhớ mang máng, hình như đây là bạn học cấp ba lớp bên cạnh, hôm họp lớp cũng có đi, nhưng cậu không nhớ tên cô ấy: “Chào cậu, là con trai tôi.”

 

Lý Tĩnh không ngờ cặp đôi mình âm thầm “ship” mười năm nay, giờ đã sớm mỗi người một nơi vợ con đề huề rồi, vậy thì đôi giày thể thao tình nhân trong buổi họp lớp thì tính là cái gì?

 

Chuyện này không đúng lắm nhỉ? Vợ của họ có biết không?

 

“Cậu không ở bên cạnh Mạnh Tư Trình nữa à?”

 

Tống Mộc Qua không hiểu gì: “Bọn cháu lén ra ngoài ăn đấy, tại vì không được để cho thầy Mạnh biết bọn cháu ăn KFC.”

 

Tống Hề Đào hơi ngớ người: “Tôi ở bên cạnh cậu ta bao giờ?”

 

Lý Tĩnh nhìn hai ba con lời khai bất nhất thì cau mày, hạ thấp giọng, không để cho trẻ con nghe thấy được: “Không phải hồi cấp ba cậu đã yêu Mạnh Tư Trình rồi sao? Tôi thấy ngày nào hai người cũng hẹn hò trong phòng trà nước mà.”

 

Tống Hề Đào: “Đâu có!”

 

Lý Tĩnh: “Còn lấy sách Toán làm cái cớ nữa chứ.”

 

Câu nói này Tống Hề Đào phải tiếp nhận mất ba mươi giây mới phản ứng lại được: “Ý cậu là, cậu nhìn thấy Mạnh Tư Trình ngày nào cũng ra vào phòng trà nước à?”

 

Lý Tĩnh: “Đúng thế, tôi viết thư tình cho cậu còn bị cậu ấy cuỗm mất.”

 

Đầu óc Tống Hề Đào trống rỗng: “Tôi không biết là ai, bọn tôi… bọn tôi chỉ là bạn qua thư… ẩn danh thôi.”

 

Lý Tĩnh cũng ngốc luôn, dáng vẻ của Tống Hề Đào căn bản không giống nói dối, hóa ra Mạnh Tư Trình vất vả nỗ lực ba tháng trời, còn ra vẻ chính thất trước mặt cô, thực ra đều là công cốc à? Ẩn danh á?

 

Mạnh Tư Trình tốn bao nhiêu công sức, kết quả để Tống Hề Đào có đứa con trai lớn thế này? Hèn gì trong buổi họp lớp cô cảm thấy bầu không khí giữa hai người này cứ lạ lạ, không giống vợ chồng già chút nào.

 

Trong khoảnh khắc này, Lý Tĩnh bỗng nhớ tới ánh mắt Mạnh Tư Trình nhìn cô năm xưa. Sao tự dưng thấy hơi đồng cảm với tình địch thế này.

 

Lý Tĩnh: “Khụ khụ, chắc là tôi hiểu lầm rồi, tạm biệt nhé! Con trai cậu đáng yêu thật, giống cậu như đúc, tôi đứng bên ngoài nhìn một cái là biết ngay con trai ruột của cậu rồi.”

 

Lý Tĩnh nhanh chóng chuồn lẹ, lịch sử đen tối lại thêm một trang.

 

Tống Hề Đào ngồi ngẩn ngơ tại chỗ.

 

Học sinh giỏi ẩn danh hóa ra là Mạnh Tư Trình!

 

Tống Mộc Qua cắn một miếng đùi gà, nhìn sang thì giật mình: “Ba, ba giận à?”

 

Nắm tay Tống Hề Đào đặt dưới bàn siết chặt, nhưng trên mặt đã khôi phục lại vẻ mặt bình thường: “Không có, ba chỉ nhớ tới một người bạn học cấp ba làm ba tức giận thôi.”

 

Tống Mộc Qua: “Là ai vậy ba? Con giúp ba đánh người đó.”

 

Tống Hề Đào: “Không biết, người đó không nói tên cho ba.”

 

Tống Mộc Qua: “Thế…. con sẽ bảo Đậu Đen đi điều tra đi!”

 

Lửa giận trong lòng Tống Hề Đào bốc lên ngùn ngụt.

 

Người nhà điều tra người nhà? Phạt rượu ba chén à?

 

Mạnh Tư Trình dựa vào cái gì mà ỷ mình thông minh, muốn mở tài khoản phụ là mở, muốn thoát là thoát, một chút cũng không màng đến cảm nhận của cậu? Chỉ vì cậu quá ngốc, thi Toán chỉ được 97 điểm, cho nên cứ thế nhẹ nhàng buông tay, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra sao?! Cậu có ngốc thì cũng là người mà? Là người thì sẽ nảy sinh tình cảm luyến tiếc với trải nghiệm trong ba tháng đó chứ.

 

Đã coi thường đồ ngốc như thế thì đừng có mà thích cậu nữa!

 

Tống Hề Đào tức anh ách chạy về nhà, tự nhốt mình trong phòng, cậu lôi đống vở ghi chép thời cấp ba ra ném mạnh xuống đất, ném xong rồi lại tự mình nhặt từng quyển một lên. Thật lòng thì cậu vẫn không tài nào giận cậu học sinh giỏi hoàn hảo trong lớp filter ký ức đó được, mười năm dài đằng đẵng, cái lớp filter ấy đã dày đến mức ngay cả Tống Nhạn Lý cũng biết. Vì chưa một lần đối mặt nói chuyện trực tiếp với người ta, vậy nên người đó quá đỗi hư ảo, cậu có muốn giận cũng chẳng biết bấu víu vào đâu để mà giận.

 

Thế là, cậu dồn hết mọi tức giận lên đầu Mạnh Tư Trình.

 

Cậu không bao giờ muốn gặp lại Mạnh Tư Trình nữa!

 

Hết chương 38.

 

Chương 38: Học Sinh Giỏi Ẩn Danh Hóa Ra Là Mạnh Tư Trình!

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên