Chương 383: Phiên Ngoại 3 – Phần 5: Khỏa Thân

Chương 383: Phiên Ngoại 3 – Phần 5: Khỏa Thân

 

Ăn cơm xong, Lộ Hành Chi ngồi trên sô pha dùng máy tính bảng xem phim. Hiên Viên cọ cọ lại gần, trên khuỷu tay Lộ Hành Chi xuất hiện thêm một cái đầu mèo lông xù.

 

“Meo.”

 

Anh đang xem gì thế?

 

Hiên Viên tò mò ngó vào xem, phát hiện đó là một bộ phim tình cảm huyền huyễn.

 

Nội dung phim kể về việc nữ chính mỗi đêm đều xuyên vào một vật dụng bên cạnh nam chính, từ bàn chải, cốc đánh răng cho đến thú cưng như chó mèo. Sau khi trải qua hàng loạt tình huống dở khóc dở cười, hai người cũng có được một cuộc sống viên mãn bên nhau.

 

Cả chiều nay Hiên Viên chán muốn chết, thấy có phim xem thì cũng mặc kệ cốt truyện thế nào, gác đầu lên rồi là bắt đầu xem cùng.

 

Lộ Hành Chi cử động cánh tay làm râu của Hiên Viên rung lên bần bật. Anh cười nói: “Mày cũng thích xem à? Một con mèo con như mày có xem hiểu không đấy?”

 

“Meo.”

 

Nói ra thân phận thật của ông đây có khi sẽ hù chết anh đấy.

 

Hiên Viên phát ra tiếng khò khè trong cổ họng.

 

Lộ Hành Chi mỉm cười, bế con mèo vào trong lòng.

 

Ban đầu Hiên Viên còn muốn giãy giụa, dù sao thì trong thân xác mèo này vẫn là linh hồn của một con người, bị ôm vào lòng thì còn ra thể thống gì nữa? Nhưng hắn phát hiện đệm thịt người có nhiệt độ ổn định còn thoải mái hơn sô pha, hơn nữa góc độ này xem phim càng tuyệt hơn, vậy nên thôi không giãy giụa nữa. Hắn duỗi người ra, một chân trước vừa vặn đặt lên lòng bàn tay Lộ Hành Chi.

 

Vuốt mèo nhỏ nhắn, mềm mại, ấm áp lại đầy lông xù. Lộ Hành Chi không nhịn được mà nắn nắn. Hiên Viên gầm gừ bất mãn trong cổ họng. Lộ Hành Chi nhịn cười, lại nắn thêm cái nữa. Móng vuốt mèo bị bóp cứ thò ra thụt vào đệm thịt hồng nhạt, giống hệt một món đồ chơi co giãn thú vị.

 

Hiên Viên cạn lời quay đầu lại nhìn anh một cái.

 

Thật là ấu trĩ.

 

Nhưng cuối cùng hắn cũng không rụt móng vuốt lại giấu xuống dưới thân.

 

Bộ phim kéo dài hai tiếng, có hài hước cũng có nước mắt, xem cũng không tệ. Đến đoạn kết phim, nam nữ chính ôm hôn nhau thắm thiết, Lộ Hành Chi liền giơ tay che mắt mèo con lại.

 

“Mày còn chưa thành niên, không được xem cái này.”

 

Mèo Hiên Viên bất mãn dùng đệm thịt đập vào mu bàn tay hắn. Tên này ấu trĩ chết đi được. Huống hồ chi tuổi thật của tổng tài ta đây đã tròn 18 rồi nhé.

 

Lộ Hành Chi bế mèo lên, nâng đầu nó đối diện với mình.

 

“Không vui à?”

 

“Meo.”

 

Lộ Hành Chi cười sờ sờ cằm nó: “Cứ như người ấy nhỉ, chẳng lẽ trong cơ thể mày cũng chứa linh hồn con người à?”

 

Cả người Hiên Viên cứng đờ.

 

Nhưng cũng may, dường như Lộ Hành Chi chỉ buột miệng nói chơi vậy thôi, rất nhanh sau đó anh đã chuyển chủ đề, chỉ còn lại cái đuôi của Hiên Viên là vẫn đang cứng ngắc.

 

……

 

Ngày hôm sau, rút kinh nghiệm từ tối qua, Lộ Hành Chi có cớ để lại máy tính bảng cho Hiên Viên, còn mở sẵn phim “Tom và Jerry” cho hắn.

 

“Nghe nói mèo có thể xem hiểu phim hoạt hình này, tao để đây cho mày xem nhé.”

 

Lộ Hành Chi dặn dò như dặn trẻ nhỏ, còn vỗ vỗ đầu hắn: “Đừng xem lâu quá, hại mắt đấy.”

 

Rồi Lộ Hành Chi ra khỏi nhà.

 

9 giờ sáng, một người một mèo không hẹn mà cùng bắt đầu hành động.

 

Hiên Viên dùng móng vuốt gạt mở hộp thư điện tử.

 

Lộ Hành Chi mở camera theo dõi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Tách” một tiếng.

 

Lộ Hành Chi dừng động tác xoay bút trên đầu ngón tay.

 

Đầu bên kia hộp thư có người túc trực tin tức suốt 24 giờ, email của Hiên Viên vừa gửi đi, bên kia lập tức có phản hồi.

 

【Là tôi.】

 

【Thiếu gia! Ngài đang ở đâu? Có cần tôi tới đón ngài không? 】

 

Hiên Viên nhìn màn hình, trầm mặc không nói gì.

 

Nếu là trước tối hôm qua, chắc chắn hắn sẽ sai người tới đón mình về nhà ngay lập tức. Nhưng trớ trêu thay, hôm qua công ty lại vừa nhận một nhân viên mới, một kẻ biết được hình dạng mèo của hắn. Có lẽ chuyện hắn biến thành mèo không phải là trò đùa của ông trời, mà là có kẻ giở trò sau lưng.

 

Hiên Viên còn nghĩ xa hơn.

 

Chỉ làm cho tổng tài của Hoàn Tinh “biến mất” thì chưa đủ để gây đả kích lớn cho tập đoàn được. Hắn mới 18 tuổi, cha hắn vẫn đang trong độ tuổi sung mãn, chẳng qua vì muốn đi du lịch vòng quanh thế giới cùng mẹ hắn nên mới ném tập đoàn gia tộc cho con trai. Một khi Hiên Viên gặp nạn, đối phương sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ từ toàn bộ gia tộc Hiên Viên cùng những nhà thiết kế đẳng cấp thế giới.

 

Biến hắn thành mèo thì có lợi ích gì? Nếu chỉ muốn bắt cóc, kẻ đó đã có năng lực biến người thành mèo thì thà trói người luôn cho xong, cần gì làm điều thừa thãi. Cho nên, đối phương là muốn nuôi dưỡng hắn —— hay nói đúng hơn là tiếp cận hắn.

 

Trong tình huống đối phương mạnh mẽ còn hắn lại yếu thế, hơn nữa còn cô lập không nơi nương tựa, rất dễ sinh ra “hiệu ứng cầu treo” và tâm lý chim non. Cũng dễ dàng khiến một người chấp nhận một người khác hơn.

 

Hắn nhớ tới bộ phim xem tối qua.

 

Cô gái bình dân và con trai người giàu có nhất thế giới. Nếu không phải vì dị năng buộc phải nhập vào đồ vật kia, hai người sống ở hai tầng lớp khác biệt, có lẽ cả đời này sẽ chẳng bao giờ giao nhau. Có lẽ đây chính là dụng ý của kẻ đã biến hắn thành mèo.

 

Theo đó, Lộ Hành Chi cũng từng bị Hiên Viên hoài nghi. Nhưng cuối cùng, Hiên Viên vẫn tạm thời quyết định tin tưởng Lộ Hành Chi. Không chỉ vì ngay từ đầu Lộ Hành Chi tỏ vẻ không hề muốn nuôi mèo. Mà hơn hết là, vì trên người Lộ Hành Chi có một loại năng lực khiến hắn an tâm.

 

Rất kỳ lạ. Giống như họ đã quen biết nhau rất nhiều lần, thân thuộc đến thế. Thân thuộc đến mức hắn nguyện ý tin tưởng Lộ Hành Chi không có ác ý với mình.

 

Ít nhất thì cho đến hiện tại, ở bên cạnh Lộ Hành Chi là an toàn.

 

【Địa chỉ.】

 

【Tôi đang ở đây, nhưng tạm thời đừng đến đón. Anh đi điều tra thông tin về một nhân viên mới của công ty đi.】

 

【Theo dõi sát sao hành tung của tên đó, người này có vấn đề.】

 

【Đã rõ, Thiếu gia. Ngài hãy bảo vệ bản thân thật cẩn thận nhé.】

 

Hiên Viên tắt giao diện hộp thư, xóa sạch lịch sử truy cập. Cây bút trên đầu ngón tay Lộ Hành Chi lại bắt đầu xoay tròn.

 

Đồng nghiệp ghé đầu qua hỏi: “Tiểu Lộ, tâm trạng cậu có vẻ tốt nhỉ? Sao thế? Được tăng tiền thưởng à?”

 

Lộ Hành Chi khẽ cười nói: “Không có —— chỉ là vừa xem camera theo dõi, phát hiện mèo nhỏ ở nhà rất ngoan, rất nghe lời.”

 

……

 

Hiên Viên cứ thế ở lại nhà Lộ Hành Chi. Hơn nữa còn chiếm cứ một nửa chiếc giường của anh. Nết ngủ của Hiên Viên rất tốt, cả con mèo nằm im một chỗ, tư thế ngủ cả đêm chẳng thay đổi chút nào, vậy nên cũng không gây trở ngại gì. Lộ Hành Chi dứt khoát mặc kệ hắn.

 

Sau khi giờ giấc sinh hoạt hồi phục, Hiên Viên thường tỉnh sớm hơn Lộ Hành Chi một chút. Phần lớn thời gian Hiên Viên sẽ nằm nhắm mắt nghỉ ngơi, không chạy lung tung để tránh đánh thức Lộ Hành Chi.

 

Nhưng mà, có đôi khi tỉnh dậy, mèo Hiên Viên lại phát hiện mình bị Lộ Hành Chi ôm trọn vào trong lòng ngực. Những lúc như thế, đệm thịt của Hiên Viên sẽ đáp ngay lên mặt Lộ Hành Chi.

 

“Meo!”

 

Đệm thịt của Hiên Viên chẳng có mấy lực sát thương, vừa mềm vừa đàn hồi, lại ấm áp. Lộ Hành Chi bị cưỡng ép gọi dậy sẽ thuận tay nắm lấy chân mèo, tiện thể nắn bóp. Có một lần, không biết là còn đang mơ ngủ hay sao, mà Lộ Hành Chi nắm lấy móng vuốt của Hiên Viên nhìn một lúc, rồi thốt lên một câu: “A, vị dâu tây này.”

 

Hiên Viên giật mình, rụt phắt móng vuốt về, giấu tịt xuống dưới bụng.

 

Hôm nay, Hiên Viên vẫn tỉnh lại vào sáng sớm. Vừa tỉnh dậy hắn liền cảm thấy có gì đó không ổn. Cúi đầu xuống nhìn, hắn không thấy lông mèo đâu nữa, mà là cơ thể con người cao lớn của chính mình.

 

Khôi phục bộ dạng con người vốn là chuyện đáng mừng.

 

Nhưng điều tồi tệ lại nằm ở chỗ, hiện tại hắn đang trần như nhộng. Càng tồi tệ hơn nữa là, một cánh tay của Lộ Hành Chi đang gác ngang qua eo hắn.

 

Hết chương 383.

Chương 383: Phiên Ngoại 3 – Phần 5: Khỏa Thân

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên