Chương 384: Phiên Ngoại 3 – Phần 6: Điều Kiện Để Biến Thành Người
Trong khoảnh khắc ấy, ý niệm duy nhất trong lòng Hiên Viên chính là: Tuyệt đối không được đánh thức Lộ Hành Chi!
Chuyện trần truồng nằm trong vòng tay cấp dưới còn tạm chấp nhận được, nhưng nếu Lộ Hành Chi phát hiện con mèo mình nuôi bấy lâu nay lại chính là cấp trên trực tiếp của mình, rồi chuyện hai ngày trước vì muốn được cho ăn mà hắn còn dụi đầu vào mu bàn tay anh, thì mọi chuyện sẽ bại lộ hết.
Tuyệt đối không thể để bị phát hiện!
Gương mặt Hiên Viên cứng đờ, cẩn thận nắm lấy cổ tay Lộ Hành Chi.
Năm ngón tay Lộ Hành Chi thon dài, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, tay áo ngủ bị xắn lên, để lộ ra cổ tay xinh đẹp tựa như đốt trúc bằng ngọc. Bàn tay anh ta đặt trên vòng eo săn chắc của Hiên Viên, tạo nên một vẻ gợi cảm thật khó tả.
Cổ tay ấm áp.
Hiên Viên không dám dùng sức, chỉ nhẹ nhàng vòng quanh cổ tay anh, thử gỡ tay anh ra. Nhưng mà, có lẽ do cổ tay rời khỏi làn da ấm áp tạo ra cảm giác khó chịu, khiến Lộ Hành Chi nhíu mày. Anh thu tay lại, dùng tư thế chiếm hữu tuyệt đối giam người vào trong lòng, cơ thể hơi nghiêng đè lên người Hiên Viên. Sức lực vừa đủ để không gây khó chịu, nhưng cũng tuyệt đối không thể thoát ra.
Cả người Hiên Viên cứng đờ, đợi một lát, thấy Lộ Hành Chi không có động tĩnh gì khác mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Hắn liếc nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, đã 6 giờ sáng, nửa tiếng nữa là Lộ Hành Chi sẽ dậy.
Phải mau chóng rời khỏi đây thôi.
Hiên Viên vừa hít sâu một hơi, định thử lại lần nữa thì cơ thể bỗng cứng đờ. Hắn tưởng rằng điều tồi tệ nhất chỉ là trần truồng biến lại thành người. Không ngờ chỉ trong mười phút ngắn ngủi, giới hạn chịu đựng của hắn lại bị thử thách lên một tầm cao mới. Tư thế này… hơi thở ấm áp của Lộ Hành Chi phả vào bên gáy hắn, mang theo cảm giác tê dại ngứa ngáy. Đúng thật là không xong.
Chờ thêm một lúc, đợi hô hấp của Lộ Hành Chi dần trầm ổn, Hiên Viên bắt đầu thử lại lần nữa. Hắn mất chừng hai mươi phút mới thoát thân được mà không đánh động đến Lộ Hành Chi. Khi chân trần chạm xuống sàn gạch men, hắn cứ ngỡ thời gian đã trôi qua cả một thế kỷ.
Hiên Viên nhẹ nhàng đi về phía tủ quần áo của Lộ Hành Chi, cố gắng để không phát ra tiếng động. Kéo cửa tủ ra, Hiên Viên nhìn mà sững sờ.
Gần như cả tủ đều là quần áo cùng một kiểu. Sơ mi trắng phối với quần tây đen. Quần áo là hàng đặt may, độ co giãn tốt hơn quần áo thường, chất liệu mặc vào rất thoải mái, nhưng dù thoải mái đến đâu thì cũng là đồ công sở, có ai ngày nào cũng mặc như vậy chứ?
Thật ra cũng có vài bộ đồ thường ngày, nhưng lại càng không thể lấy mặc. Chỉ có vài bộ như thế, lấy mất một bộ là lộ ngay lập tức. Ngược lại, lấy đi một bộ trong số rất nhiều bộ giống hệt nhau kia, có khi rất lâu sau cũng không bị phát hiện.
Nghĩ vậy, Hiên Viên lấy ra một bộ.
So với Hiên Viên mười tám tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn, thân hình Lộ Hành Chi hai mươi tuổi đã cơ bản định hình, to hơn Hiên Viên một vòng. Quần áo của Lộ Hành Chi mặc lên người Hiên Viên trông có vẻ hơi rộng thùng thình, biến đồ công sở thành phong cách thoải mái.
Hiên Viên vội vàng mặc quần áo vào, dùng máy tính bảng liên hệ với quản gia, rồi quay đầu nhìn thoáng qua Lộ Hành Chi. Anh vẫn nằm trên giường, lồng ngực hơi phập phồng, có vẻ ngủ rất say.
Mấy ngày qua, Lộ Hành Chi đối xử với hắn trong hình dạng một con mèo rất tốt. Tuy ban đầu không định nuôi, nhưng khi đã nhận trách nhiệm chăm sóc, mèo nhà khác có gì thì hắn cũng có cái nấy, anh chưa từng để hắn thiếu thứ gì.
Sự yêu thích và quan tâm đó không thể che giấu được. Nếu mèo biến mất, chắc anh sẽ buồn lắm.
Hiên Viên thầm thở dài.
Đợi hắn đi rồi, sẽ bảo lão quản gia mua một con mèo đen khác đặt trước cửa nhà anh vậy.
“Cạch” một tiếng, cánh cửa khẽ đóng lại.
Nằm trên giường, người mà Hiên Viên tưởng đang ngủ say say lại lặng lẽ mở mắt ra, vẻ mặt anh không chút biểu cảm. Ánh mắt trong veo, nào có chút buồn ngủ nào.
……
Hiên Viên được quản gia đón về nhà cũ, rồi tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn diện. Kỳ lạ là, hắn không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Chuyện phong thủy huyền huyễn thần kỳ xưa nay đều có, càng là doanh nghiệp hay gia tộc lớn thì càng để ý.
Nhưng nhà Hiên Viên lại là ngoại lệ. Bởi vì vị thế của gia tộc Hiên Viên quá cao, cao đến mức đủ để biết thế giới này không tồn tại những thứ vượt quá khoa học. Nhưng trớ trêu thay, chuyện người biến thành mèo này lại không thể dùng khoa học để giải thích. Vì thế họ đành lặng lẽ mời cái gọi là đại sư đến xem, nhưng cũng chẳng đưa ra được kết luận gì.
Trực giác mách bảo Hiên Viên rằng, chuyện này có liên quan đến người mới ở công ty. Hiện tại đã là 3 giờ chiều, Hiên Viên nghĩ đến người mới kia, bèn đi đến công ty.
Trên đường đi, hắn xem qua hồ sơ của người mới đó. Tư chất không tồi, khá có tài năng, cũng rất được việc. Nhưng chỉ dựa vào những thứ đó thì chưa đủ để trở nên đặc biệt xuất sắc trong công ty. Điều thực sự khiến cậu ta vừa vào công ty đã nổi danh chính là gương mặt này. Đó là một gương mặt rất dịu dàng, không hề có tính công kích. Nhìn vào là khiến người ta cảm thấy muốn lại gần.
Nhưng mà Hiên Viên chỉ nhìn hai lần là mất hứng thú.
Hồ sơ người này chẳng có gì đặc biệt.
Nếu không phải Lộ Hành Chi nhắc tới việc cậu ta đang tìm một con mèo, thì hắn cũng chẳng thèm chú ý đến. So với người mới này, hắn vẫn thấy hứng thú với Lộ Hành Chi hơn.
Đến công ty, hắn cố ý ghé qua phòng kinh doanh để xem người mới kia.
Cậu ta rất được chào đón, xung quanh vây quanh không ít người, ân cần tiếp xúc công việc với cậu ta.
Hiên Viên bước vào, đám cấp dưới chào hỏi hắn. Hắn cố tình để ý đến phản ứng của người mới nọ. Trong khoảnh khắc nhìn thấy hắn, đồng tử cậu ta giãn ra.
Đó là kinh ngạc.
Cậu ta đang kinh ngạc cái gì?
Hiên Viên xác định, chắc chắn là người mới này có liên quan đến việc hắn biến thành mèo.
Gặp mặt một lần là đủ rồi, Hiên Viên kiểm tra tiến độ nhiệm vụ sắp tới một chút rồi rời đi. Lúc đi ngang qua bộ phận kỹ thuật, bước chân hắn khựng lại một chút rồi rẽ vào. So với người mới được bao người vây quanh, Lộ Hành Chi lại là một thái cực khác. Anh giống như một người vô hình, dù là đồng nghiệp tán gẫu hay thảo luận công việc với nhau, hầu như đều vô thức bỏ qua sự tồn tại của anh.
Hiên Viên có thể nhìn ra những đồng nghiệp này không cố ý. Nhưng chính vì không cố ý mới càng làm tổn thương người khác. Mà biểu cảm của Lộ Hành Chi thì không có gì dao động, dường như đã quen rồi.
Nếu luận về năng lực, Lộ Hành Chi mạnh hơn người mới kia rất nhiều lần. Nếu luận về tướng mạo, Lộ Hành Chi cũng ăn đứt cậu ta. Vậy tại sao bên phía Lộ Hành Chi lại chẳng có ai ngó ngàng gì tới như vậy?
Hiên Viên bỗng cảm thấy thật khó chịu. Đây là kiểu khó chịu khi thấy người nhà của mình bị coi thường.
Năng lực Lộ Hành Chi rất mạnh nhưng vẫn chỉ là một nhân viên kỹ thuật bình thường, có lẽ anh thiếu một cơ hội. Trong công việc, Hiên Viên sẽ không thiên vị, nhưng hắn sẵn lòng cho Lộ Hành Chi một cơ hội, chỉ xem Lộ Hành Chi có nắm bắt được hay không.
……
Hiên Viên vẫn còn hoài nghi, không biết liệu mình có thể duy trì hình người mãi hay không. Sự thật chứng minh, lo lắng của hắn không hề thừa. Khi tia nắng cuối cùng biến mất nơi đường chân trời, thân hình Hiên Viên thu nhỏ lại, một lần nữa trở về hình dạng mèo con.
Hiên Viên nhớ lại hoàn cảnh biến lại thành người lúc sáng, trong lòng mơ hồ có một suy đoán. Có lẽ việc hắn biến thành mèo có liên quan đến thời gian. Mặt trời mọc thì biến thành người, mặt trời lặn thì biến thành mèo.
Ôm suy đoán này, Hiên Viên chờ đến sáng sớm hôm sau. Thế nhưng, mặt trời đã lên mà hắn lại không biến lại thành người. Suy đoán này sai rồi sao? Còn điều gì mà hắn chưa chú ý tới nữa?
Mèo Hiên Viên cau mày.
Có lẽ, hắn phải quay lại bên cạnh Lộ Hành Chi một chuyến nữa.
Hết chương 384.
