Chương 39: Tôi Cử Mạnh Tư Trình Năm Mười Bảy Tuổi Đến Xin Lỗi Em
Tối hôm đó, Tống Hề Đào bực bội đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.
【Ở đâu thu mua phế liệu thế mọi người, tôi muốn tống khứ hết đống sách này đi cho rảnh nợ! Tôi thực sự là ghét cay ghét đắng môn Toán rồi!】
Mười phút sau, cậu thu hoạch được 27 lượt thích, nhưng trong đó tuyệt nhiên không có Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình chẳng có động tĩnh gì cả.
Tống Hề Đào tức quá, chặn luôn cái người không có động tĩnh gì kia.
Xóa [Toán học] ra khỏi vòng bạn bè của cậu luôn! Dù sao thì Mạnh Tư Trình cũng đâu còn làm chủ nhiệm của Mộc Qua nữa.
Tống Hề Đào ngồi bệt xuống sàn, trước mặt là chồng vở ghi chép môn toán cao ngất, bao gồm cả ba cuốn cậu vừa cật lực cướp về từ chỗ quyên góp giấy vụn. Cậu mở một trang ra, bên trên là chi chít chữ viết của học sinh giỏi. Cậu lại mở cuốn sổ tay toán lớp một mà Mạnh Tư Trình đưa cho cậu, so sánh nét chữ trên đó.
Hắn còn cố tình thay đổi nét chữ để lừa mình nữa chứ!
Tống Hề Đào nhớ lại hồi lớp 12, bản thân cậu đã phải kìm nén suốt ba tháng trời không đi tò mò xem học sinh giỏi là ai, sợ ảnh hưởng đến tâm lý của cả hai bên. Hóa ra, nếu lúc đó cậu không nhịn được thì đã nhìn thấy tên xấu xa Mạnh Tư Trình này rồi! Đến cả Lý Tĩnh cũng nhìn thấy rồi! Cậu đúng là ngốc quá đi mất, ngay cả một cái lông cũng chẳng nhìn thấy! À không đúng, tính ra thì cậu cũng từng vô tình nhìn thấy bóng lưng một lần, cái bóng lưng bị dính vết bẩn đen sì ấy, cậu còn mua cả đồng phục cho học sinh giỏi nữa cơ mà.
Cậu còn từng mua quần áo cho cái tên xấu xa đó!
Hóa ra bấy lâu nay cậu đã nghe Mạnh Tư Trình giảng bài rất nhiều lần rồi, thế mà lại không hề hay biết gì hết?
Tống Hề Đào nằm vật ra sàn, trông y như một quả đào lăn từ trên kệ hàng xuống, cứ thế “bộp” một phát rồi dính chặt lấy mặt đất, mắt nhìn chằm chằm vào gầm giường. Cậu nhớ lại hai lần Mạnh Tư Trình say rượu đều lôi cậu ra giảng bài, mà lại toàn giảng đề thi đại học năm đó. Lúc trước cậu vẫn không hiểu tại sao, chỉ nghĩ là do Mạnh Tư Trình quá tự hào về việc thi được điểm tuyệt đối, nhưng bây giờ hình như cậu đã hiểu ra chút gì đó rồi.
Dù Mạnh Tư Trình có say mèm vẫn có thể chuẩn xác tóm được cậu.
Mạnh Tư Trình từng nói: “Bài này cậu nhất định phải biết làm.”
Cậu lờ mờ cảm nhận được, hình như Mạnh Tư Trình đang bị nhốt trong một trò chơi mang tên giảng bài, bắt buộc phải gặp được người làm đúng hết mới có thể qua màn. Thực ra trong lòng đối phương cũng khó chịu lắm nhỉ, chuyện không dạy tốt cho cậu chắc là một cái gai trong lòng Mạnh Tư Trình.
Hu hu — không được nghĩ nữa, nghĩ thêm chút nữa là tha thứ cho hắn luôn mất!
Tống Hề Đào leo lên giường, cuộn tròn trong chăn đi ngủ.
Hôm sau, Tống Hề Đào không dắt Tống Mộc Qua sang nhà Mạnh Tư Trình thăm Đậu Đen nữa. Mạnh Tư Trình và chó của hắn đành phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng, hắn nhắn tin hỏi Tống Hề Đào trưa nay muốn ăn gì, kết quả nhận lại được một dấu chấm than đỏ lòm báo hiệu mình đã bị chặn.
?!!
Ngày hôm qua sau khi chấm bài thi xong, bên nhà cũ báo tin ông cụ bệnh nặng. Mạnh Tư Trình với ông nội cũng không thân thiết lắm. Bởi vì Mạnh Hữu Lương ăn chơi hoang đàng trác táng, vậy nên ông cụ cũng chẳng mấy thiện cảm với đứa cháu trai này, cứ cảm thấy Mạnh Tư Trình sẽ di truyền cái gen phế vật kia, trong khi Mạnh Xế Chử thì cha con song toàn, tiền đồ rộng mở.
Từ nhỏ Mạnh Tư Trình đã do bảo mẫu nuôi lớn, sống riêng một chỗ, chỉ có lễ tết mới gặp ông nội mình. Nhưng không thể phủ nhận rằng, hắn cũng được hưởng lợi từ ông cụ Mạnh.
Hắn và Mạnh Xế Chử vội vàng chạy về nhà cũ, đóng vai cháu ngoan bên giường bệnh, mãi đến hơn ba giờ sáng mới rời đi.
Hắn ngủ một mạch đến chín giờ, thường thì giờ này Tống Hề Đào đã qua đây rồi. Đậu Đen nằm rạp trước cổng lớn, hướng ra ngoài cửa kêu “Gâu gâu” ầm ĩ, rồi lại dùng đuôi quật quật vào người Mạnh Tư Trình, như muốn hỏi “Sao hôm nay Qua Qua không đến?”
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào điện thoại: “Bị chặn rồi, ai làm sai chuyện gì rồi à?”
Cái nhà này tổng cộng có một người một chó, không phải hắn thì là chó rồi.
Đậu Đen tỏ vẻ mình vô tội: “Gâu!”
Mạnh Tư Trình gọi điện cho Tống Hề Đào, nhưng cậu không bắt máy. Hắn suy nghĩ một chút rồi gọi vào đồng hồ thông minh của Tống Mộc Qua.
Tống Mộc Qua bắt máy: “A lô ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Chú Mạnh đây.”
“Thầy Mạnh ạ.” Giọng Tống Mộc Qua lập tức trở nên tròn vành rõ chữ.
Mạnh Tư Trình: “Ba con đâu rồi?”
Tống Mộc Qua: “Ba đang vẽ tranh trong phòng đó thầy.”
Mạnh Tư Trình: “Sao hôm nay không sang nhà chú chơi? Đậu Đen nhớ con lắm.”
“Con cũng nhớ Đậu Đen lắm!” Tống Mộc Qua rầu rĩ nói, “Nhưng mà ba bảo thầy Mạnh nghỉ hè rồi, phải ở nhà nghỉ ngơi, cần không gian yên tĩnh.”
Chỉ vì hắn ở nhà mà đến mức chặn luôn sao? Không thể nào.
Mạnh Tư Trình ngẫm nghĩ: “Hôm qua con và ba có gặp chuyện gì không?”
Tống Mộc Qua ấp a ấp úng, chuyện ăn gà rán KFC không nói được đâu.
Mạnh Tư Trình đổi lại xưng hô: “Qua Qua, thầy đang hỏi con đấy, hôm qua có gặp chuyện gì không vui không?”
Hoàn toàn là cái giọng điệu xử lý mâu thuẫn học sinh tiểu học ở trường.
Tống Mộc Qua lập tức tuôn ra một hơi như đổ đậu: “Hôm qua con với ba đi ăn đùi gà rán ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Còn gì nữa không?”
“Con gặp một chị gái tóc xoăn rất xinh đẹp, ba còn nhớ ra một bạn học cấp ba mà ba ghét nữa.”
Tống Hề Đào mà cũng có bạn học cấp ba bị ghét sao? Cậu ấy bây giờ cùng lắm là ghét mình thôi.
Mạnh Tư Trình: “Là ai?”
Tống Mộc Qua: “Ba không nói cho con biết tên ạ.”
Bỗng dưng Mạnh Tư Trình nảy sinh cảm giác nguy cơ: “Chị gái tóc xoăn là ai?”
Không phải Tống Hề Đào đi xem mắt đấy chứ?
Tống Mộc Qua gãi gãi má, họ chỉ nói chuyện một lúc thôi, đâu có nói cho Qua Qua biết là ai đâu. Ồ, cậu bé nhớ ra rồi: “Trên túi xách của chị tóc xoăn đó có hình một con nghé con, trên con nghé đó có chữ Tĩnh đó thầy!”
Mạnh Tư Trình nhíu mày, chẳng lẽ là Lý Tĩnh? Hễ nghĩ đến tình địch thì phản ứng đầu tiên của hắn chính là Lý Tĩnh. Tại sao Tống Hề Đào gặp Lý Tĩnh xong lại chặn hắn? Cậu phát hiện ra bức thư tình của Lý Tĩnh hồi đó bị hắn lấy mất, hay là….
Đợi đã, điều kiện tiên quyết để phát hiện ra bức thư tình là…. Lý Tĩnh nói cho Tống Hề Đào biết người phụ đạo cho cậu năm xưa là ai.
Tống Hề Đào biết chuyện rồi.
Yết hầu Mạnh Tư Trình khẽ chuyển động. May mà Qua Qua thi được 48 điểm kích thích ký ức của hắn, chứ nếu không, với cái kẻ đang mất trí nhớ này thì chắc có đến lúc chết cũng chẳng hiểu nổi lý do vì sao mình bị chặn. Hóa ra tuổi mười bảy lại gần mình đến thế, gần đến mức sai lầm phạm phải năm xưa, đến tận hôm nay mới bị chặn.
“Qua Qua, con thông minh thật đấy, để ý được cả chi tiết nhỏ như vậy. Con và Đậu Đen đều là hạt giống tốt để làm cảnh sát trưởng.” Mạnh Tư Trình không tiếc lời khen ngợi.
Tống Mộc Qua tự hào nói: “Thầy ơi, lần sau con có thể dắt Đậu Đen ra phố bắt trộm được không?”
Bắt trộm là việc nguy hiểm, Mạnh Tư Trình nói nước đôi: “Thi đậu trường cảnh sát mới được dắt chó nghiệp vụ đi làm nhiệm vụ nhé.”
Lúc Tống Hề Đào đang vẽ tranh thì nghe thấy Tống Mộc Qua ở bên ngoài thì thầm nói chuyện, ban đầu cậu cứ tưởng là cậu bé gọi điện thoại cho Hoắc Quyết, hai đứa nhỏ này lúc tán gẫu thì mười câu hết tám câu nhắc đến thầy giáo rồi.
Cậu mở cửa, nhìn Tống Mộc Qua vừa mới cúp máy, hỏi: “Đang nói chuyện với ai đấy?”
Tống Mộc Qua: “Ba ơi, là thầy Mạnh gọi!”
Tống Hề Đào: “Nếu thầy Mạnh đến, con không được mở cửa cho thầy đâu đấy. Biết chưa?”
Tống Mộc Qua: “Tại sao hả ba?”
Tống Hề Đào: “Vì ba đang giận thầy ấy.”
Tống Mộc Qua: “Nhưng mà ba ơi, ba dặn con gặp thầy Mạnh là phải chào hỏi mà.”
Tống Hề Đào: “Chúng ta giả vờ không có ở nhà là được. Cho dù thầy Mạnh có dắt Đậu Đen đến, con cũng không được mở cửa, phải cự tuyệt sự cám dỗ của Đậu Đen, nếu con làm được, ba sẽ thưởng cho con một xiên bánh gạo nướng, còn nếu không làm được thì tối nay ba sẽ đích thân kèm con làm bài tập.”
Phần thưởng thì hấp dẫn mà hình phạt thì kinh khủng quá.
Tống Mộc Qua: “Ba ơi, chắc chắn con sẽ làm được!”
Tống Hề Đào xoay người quay lại phòng làm việc, cậu đang giận lắm đấy nhé.
Bên kia, Mạnh Tư Trình thay quần áo xong, lấy từ trong ngăn kéo ra một cái túi giấy: “Đậu Đen, đi làm nhiệm vụ thôi.”
Đậu Đen nhổm hai chân trước lên, ngoạm dây dắt chó từ trên tủ xuống, đưa cho chủ nhân. Sau khi buộc dây dắt xong, Đậu Đen quen cửa quen nẻo chạy về hướng nhà họ Tống. Trời rất nóng, Đậu Đen chạy như bay, nhưng nửa đường lại bị chủ nhân kéo giật lại, rẽ vào một tiệm cắt tóc gội đầu bên ngoài khu chung cư.
Buổi trưa vắng khách, thợ cắt tóc lập tức phục vụ Mạnh Tư Trình: “Anh bạn đẹp trai, muốn cắt kiểu gì?”
Mạnh Tư Trình: “Tóc mái không quá chân mày, tóc mai không qua tai, cố gắng nhanh một chút.”
Gặp được một anh chàng đẹp trai trăm năm có một, thợ cắt tóc muốn trổ tài thật tốt, tốt nhất là chụp lại đăng lên vòng bạn bè để quảng cáo: “Được, hai mươi phút được không?”
Mạnh Tư Trình: “Mười phút.”
Thợ cắt tóc: “Được thôi, cậu là học sinh cấp ba à? Tôi cắt tóc cho học sinh cấp ba có tiếng lắm đấy, giáo viên chủ nhiệm nào nhìn thấy cũng đều khen cả, sao trước giờ chưa gặp cậu nhỉ.”
Bình thường Mạnh Tư Trình cũng chẳng đến đây tiêu tiền, đương nhiên là chưa gặp rồi: “Không phải.”
Mười phút sau, Mạnh Tư Trình trả ba mươi tệ, rồi dắt chó ra về.
Có lẽ là Đậu Đen cảm thấy lịch trình của chủ nhân bị chậm trễ, vậy nên nó chạy càng nhanh hơn, nếu đổi lại là chủ khác chắc không theo kịp nó mất.
Mạnh Tư Trình lấm tấm mồ hôi dừng lại trước cửa nhà họ Tống, hôm nay chỉ có Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua ở nhà, đỡ cho hắn được vài phần xấu hổ.
Hắn giơ tay ấn chuông cửa.
Một phút trôi qua, không ai trả lời.
Ấn thêm lần nữa.
Vẫn không ai trả lời.
“Không có ai ở nhà à?”
Đậu Đen sủa “Gâu” một tiếng, rồi nằm rạp xuống. Bên trong có người! Khoảng cách một mét! Phá cửa đi!
Tống Mộc Qua ngồi sau cánh cửa thực hiện nhiệm vụ, áp tai vào cửa nghe động tĩnh, đợi suốt mười lăm phút mới thấy thầy Mạnh đến. Cậu bé nín thở, giả vờ như mình không có ở nhà, bịt chặt tai lại.
“Gâu!”
Là Đậu Đen!
Tống Mộc Qua kiễng chân nhìn qua mắt mèo, quả nhiên nhìn thấy Đậu Đen, còn nhìn thấy… một anh trai học sinh cấp ba mặc đồng phục xanh trắng!
Không phải thầy Mạnh thì có được mở cửa không nhỉ?
Tống Mộc Qua nắm lấy tay nắm cửa, định mở cửa ra. Ồ, không đúng không đúng, học sinh cấp ba đó chính là thầy Mạnh mà!!!
Mạnh Tư Trình nhìn thấy tay nắm cửa khẽ động đậy: “Qua Qua, Đậu Đen đến tìm con chơi này, nó chạy mệt rồi muốn uống nước.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Mộc Qua nhăn nhó, Đậu Đen muốn uống nước kìa.
Mạnh Tư Trình bình tĩnh tăng thêm tiền cược: “Qua Qua mở cửa đi, thầy đảm bảo con sẽ không phải làm bài tập toán hè trong một tháng.”
Cạch, giây tiếp theo, cửa mở toang.
Tống Mộc Qua thò đầu ra, sợ chậm một giây là thầy Mạnh sẽ hối hận đổi ý: “Thầy ơi, thầy nói thật hả?”
Bài tập toán là do thầy Mạnh ra mà! Thầy Mạnh nói không cần làm là không cần làm!
Mạnh Tư Trình nói chắc nịch: “Đương nhiên là thật.”
Bài tập hè đại trà quá, có thời gian thì làm mấy bài nâng cao trọng điểm vẫn hơn.
Mạnh Tư Trình đóng cửa lại: “Con chơi với Đậu Đậu đi, ba con ở phòng nào?”
Tống Mộc Qua chỉ chỉ gian phòng phía Nam, rồi bận rộn đi rót nước cho Đậu Đậu uống.
Mạnh Tư Trình sải hai bước đi đến cửa phòng, vươn tay lên gõ cửa.
Cốc cốc.
“Thật sự rất xin lỗi, tôi đến để xin lỗi.” Mạnh Tư Trình đứng ở cửa tự kiểm điểm.
Theo lý mà nói, nếu Qua Qua ở nhà thì Tống Hề Đào sẽ không khóa trái cửa. Vậy nên Mạnh Tư Trình thử ấn tay nắm cửa xuống, lưỡi gà khẽ bật, cửa mở.
Tống Hề Đào ngồi bên cửa sổ vẽ tranh, lúc này cậu đã ngừng bút rồi, nhìn cái bóng lưng thôi cũng thấy được cậu đang giận dỗi — chắc là vì tên nhóc phản bội Tống Mộc Qua đã mở cửa, nên càng giận lây sang Mạnh Tư Trình.
Dáng vẻ tức giận trông đáng yêu thật, Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu, không nỡ rời mắt.
“Tôi sai rồi.”
Sống lưng Tống Hề Đào cứng đờ, không thèm để ý đến hắn. Mạnh Tư Trình cầm điện thoại lên, dùng cái tài khoản phụ vừa tìm lại được nhắn tin cho Tống Hề Đào.
Gia Sư Có Tính Phí: [Cậu có thể nán lại phòng trà nước một chút được không, tôi có chuyện muốn nói với cậu.]
Ting ting, ting ting.
Tống Hề Đào thấy điện thoại mình sáng lên, cậu đã chặn hết tất cả các tài khoản của Mạnh Tư Trình mà mình có thể nghĩ ra rồi cơ mà.
Ngoại trừ một cái tài khoản phụ nào đó đã bị bỏ xó từ lâu.
Lúc tin nhắn gửi đến, thậm chí cậu còn chưa kịp phản ứng ngay đó là Mạnh Tư Trình.
Cậu đã quên béng nó mất rồi, vậy mà Mạnh Tư Trình lại online.
Còn nhắc đến phòng trà nước nữa chứ! Muộn rồi! Đã mười năm trôi qua, có khi chỗ đó đãbị đập bỏ rồi cũng nên! Không còn là cái phòng trà nước được cậu trang hoàng lại ngày xưa nữa đâu.
Tống Hề Đào cảm thấy có hơi tủi thân.
Cậu nhìn chằm chằm vào biểu tượng chim cánh cụt, phát hiện tin nhắn gần nhất là lời cầu cứu cậu gửi đi sáu năm trước.
Tống Hề Đào quẹt mắt, vì là cùng một người, nên hóa ra cậu đã liên tục than khổ với Mạnh Tư Trình tận hai lần! Mất mặt quá đi mất. Mạnh Tư Trình đã không cần cái tài khoản phụ này nữa rồi, thế mà cậu vẫn ở đây diễn kịch một mình.
Gia Sư Có Tính Phí: [Quay đầu lại nhìn tôi đi.]
Tống Hề Đào: [Nhìn cái gì! Chúng ta chỉ là giao dịch tiền bạc đơn thuần thôi.]
Tống Hề Đào: [Cái tài khoản này cậu muốn vứt là vứt, muốn online là online, tôi hết hứng thú với thân phận của cậu rồi!]
Sau lưng vang lên tiếng sột soạt, tiếp đó, một xấp tiền mặt được đặt lên cái bàn ngay cạnh tay cậu.
Khóe mắt Tống Hề Đào liếc thấy cổ tay đang vươn tới, tay áo trông có hơi sai sai, cậu quay phắt đầu lại, nhìn thấy Mạnh Tư Trình trong bộ đồng phục cấp ba!
Hình như cậu bị hoa mắt rồi! Cậu nhìn thấy Mạnh Tư Trình mặc bộ đồng phục ngày xưa của bọn họ, để kiểu tóc năm đó, y hệt như cậu học sinh đứng nhất khối mà cậu vẫn hay tình cờ gặp gỡ, người đi đến đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn.
Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt cậu: “Tổi để Mạnh Tư Trình năm mười bảy tuổi đến xin lỗi em.”
Trái tim Tống Hề Đào đập thình thịch, bộ đồng phục này là do cậu mua. Mạnh Tư Trình năm mười bảy tuổi đúng là nam thần vườn trường, mỗi lần Tống Hề Đào nhìn thấy chỉ dám đứng từ xa nhìn chứ không dám lại gần. Cậu chưa bao giờ nghĩ đến cảnh tượng Mạnh Tư Trình năm mười bảy tuổi lại hạ mình xin lỗi cậu, quả thật khiến lòng bàn chân cậu như có kiến bò.
“Cậu…. cậu…. năm xưa cậu bỏ tài khoản này rồi, bây giờ còn giả vờ giả vịt làm gì!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi chỉ là…. tôi chỉ sợ tiếp cận em gần quá, tôi sẽ không nhịn được mà càng thích em hơn, đừng nói là yêu xa, làm bạn bè ở xa nhau cũng vất vả lắm.”
Tống Hề Đào: “Nói đi nói lại, cậu vẫn là chê tôi ngốc, không thi đậu đại học cùng một nơi với cậu chứ gì! Chẳng lẽ cậu không nhận ra một chút xíu nào là sau khi thi đại học xong tôi muốn gặp cậu sao?! Suy nghĩ của cậu quan trọng, còn suy nghĩ của tôi thì không quan trọng à? Tôi không thi được 120 điểm thì đến bạn bè cũng không làm được sao? Nếu sau này Qua Qua thi không đạt, chẳng lẽ cũng không được làm con trai cậu nữa à?”
Tống Hề Đào đành phải lôi cả Qua Qua vào cùng chiến tuyến, cậu thật sự không có cách nào nhìn thẳng vào mắt nam thần mặc đồng phục trước mặt mình được, Mạnh Tư Trình hai mươi bảy tuổi đúng là quỷ kế đa đoan.
Mạnh Tư Trình: “Là do tôi kiêu ngạo tự đại, không đạt được mục tiêu nên không còn mặt mũi nào gặp em nữa. Tôi cứ tưởng là em sẽ chẳng muốn gặp cái người ngày nào cũng thúc giục em học toán, lại còn cấm em nói chuyện với con gái đâu.”
May mà hắn đã khôi phục trí nhớ, nếu không hắn cũng chẳng biết phải giải thích thay cho bản thân trong quá như khứ thế nào nữa.
Tống Hề Đào khẽ hừ một tiếng, vẫn cứ mạnh miệng: “Dù sao thì cũng là cậu không trân trọng tình bạn của chúng ta trước, mấy cái đó không phải là lý do để cậu bỏ tài khoản.” Mỗi lần nhìn thấy cái avatar xám ngoét kia, cậu đã cảm thấy hụt hẫng vô cùng.
Mạnh Tư Trình kéo tay cậu qua: “Không phải là không trân trọng.”
“Quần áo em mua cho tôi, tôi vẫn giữ gìn cẩn thận; tiền mặt em đưa tôi, một xu tôi cũng chưa tiêu, đều ở đây cả; bánh mì và trà sữa đậu nành em mua cho tôi ăn, đều đã lớn lên thành xương cốt và máu thịt của tôi bây giờ.”
Mạnh Tư Trình ấn tay Tống Hề Đào lên vai mình.
“Tất cả, tất cả đều ở đây, tôi rất trân trọng những gì em đã cho tôi.”
Ngón tay Tống Hề Đào vô thức siết chặt lấy vai Mạnh Tư Trình, cậu đỏ hoe mắt quay đầu đi chỗ khác. Là hắn cố tình sến súa, hắn thi văn được 140 điểm, mình không thèm nói chuyện với hắn nữa.
Hết chương 39.
