Chương 395: Phiên Ngoại 4 – Phần 4: Bạn Thân
Nếu Lộ Hành Chi đã trở thành nhà điều hương riêng của Hiên Viên, tất nhiên sẽ không có lý nào hắn lại để anh lộ diện lần đầu ở một bữa tiệc của người khác. Đối với gia tộc Hiên Viên, tất cả những bữa tiệc đó đều không đủ tư cách.
Hiên Viên tổ chức một bữa tiệc long trọng, tạo ra một sân khấu để giới thiệu Lộ Hành Chi với mọi người. Yến tiệc của gia tộc Hiên Viên, dù không phát thiệp mời thì cũng có vô số người chen lấn đến sứt đầu mẻ trán, chỉ để cầu được một suất tham dự.
Tất cả mọi người đều muốn biết, vì sao lần này nhà Hiên Viên lại tổ chức một bữa tiệc thanh thế to lớn đến vậy. Chẳng lẽ Hiên Viên định “thay máu” cục diện kinh tế toàn cầu một lần nữa sao?
Có người mong chờ, có người sợ hãi, cũng có người thấp thỏm lo âu. Nhưng dù là mang tâm trạng thế nào, bọn họ đều sửa soạn bản thân thật chỉnh tề để đến tham dự bữa tiệc này.
Bữa tiệc được tổ chức tại trang viên thuộc sở hữu của gia tộc Hiên Viên.
Những chùm đèn pha lê treo trên cao lộng lẫy như muôn vàn vì sao, chiếu sáng đại sảnh rộng lớn rực rỡ như ban ngày. Vô số nhân vật nổi tiếng trong giới kinh doanh tụ tập tại đây, nâng ly chúc tụng, náo nhiệt vô cùng.
Ánh đèn chợt tối đi, mọi người sôi nổi ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy chủ nhân của bữa tiệc đang dẫn theo một người đàn ông lạ mặt, chậm rãi bước từ cầu thang pha lê xuống.
Đại sảnh đang náo nhiệt bỗng chốc lặng ngắt như tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân.
“Cộp.”
“Cộp.”
Đế giày da cứng của Hiên Viên nện trên cầu thang xoắn ốc bằng pha lê, phát ra những tiếng vang nhỏ vụn nhưng vô cùng thanh thúy, rõ ràng.
Hắn nhìn xuống các vị khách khứa bên dưới, bước chân hơi khựng lại, chờ Lộ Hành Chi đi đến sóng vai cùng mình.
“Cảm ơn mọi người đã đến tham dự bữa tiệc rượu của nhà Hiên Viên.” Hiên Viên đi thẳng vào vấn đề, “Bữa tiệc lần này là để giới thiệu với mọi người về nhà điều chế hương của dòng nước hoa ‘Tự Nhiên’.”
Hiên Viên nghiêng người, khiến ánh mắt mọi người đổ dồn vào Lộ Hành Chi bên cạnh.
“Vị đứng cạnh tôi đây chính là tác giả của ‘Tự Nhiên’, Lộ Hành Chi.”
Hơi thở của mọi người trong bữa tiệc không khỏi trở nên dồn dập.
Vô số ánh mắt rực lửa bắn về phía Lộ Hành Chi, nhưng vì ngại Hiên Viên đang đứng bên cạnh anh, những ánh mắt ấy cũng không dám quá mức càn rỡ.
Có người toan tính đã nhìn về phía Hiên Viên, muốn từ miệng hắn biết được mối quan hệ giữa Lộ Hành Chi và tập đoàn Hiên Viên.
Không hề nói quá khi cho rằng, dòng nước hoa “Tự Nhiên” là một tác phẩm vượt qua thời đại. Nó chiếm lĩnh vị trí số một về doanh thu nước hoa toàn cầu, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của vô số người. Các nhà điều chế hương thi nhau mua về ngửi thử, mong tìm được một chút linh cảm từ trong đó.
Nếu nói “Tự Nhiên” là một cái cây hái ra tiền, thì bản thân nhà điều chế hương sáng tạo ra nó chính là người biết trồng cây hái ra tiền. Không ai lại không muốn giao hảo với người ấy. Thậm chí, nếu không nắm được trong tay, thì thà hủy diệt còn hơn là để rơi vào tay kẻ khác.
Nếu Lộ Hành Chi và tập đoàn Hiên Viên không có quan hệ gì, thì tất nhiên người ta có thể giở rất nhiều thủ đoạn. Nhưng nếu Lộ Hành Chi có quan hệ với tập đoàn Hiên Viên, thì tất nhiên là những thủ đoạn này đều sẽ thành bọt nước.
Mọi người không tự chủ được mà nín thở.
Hiên Viên cũng không thừa nước đục thả câu, ngay sau đó hắn nói ra trọng điểm thứ hai của bữa tiệc này.
“Ngoài ra, Hành Chi cũng là nhà điều chế hương riêng, và là bạn thân của tôi.”
Các vị khách khứa đồng loạt ồ lên.
Nhà điều chế hương riêng đã là thân phận rất có sức nặng, thế mà Hiên Viên còn bồi thêm một câu “bạn thân” nữa. Có người bạn nào lại được Hiên Viên đưa đến giới thiệu trước mặt toàn bộ giới thượng lưu như vậy? Chỉ có duy nhất một người này thôi.
Hiên Viên không chút che giấu mà tuyên bố với mọi người rằng, người đứng sau lưng Lộ Hành Chi là hắn. Nếu muốn dùng thủ đoạn dơ bẩn với Lộ Hành Chi, thì hãy tự cân nhắc xem có chịu đựng nổi cơn thịnh nộ của thế lực nhà Hiên Viên hay không.
Hiên Viên nói xong liền nghiêng đầu về phía Lộ Hành Chi, ra hiệu cho anh tự giới thiệu đôi chút.
Lại thấy Lộ Hành Chi thế mà hiếm khi để lộ biểu cảm hơi ngẩn ngơ. Nhưng biểu cảm này chỉ thoáng qua, trong chớp mắt Lộ Hành Chi đã khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh, lịch thiệp vốn có, tựa như vẻ mặt vừa rồi chỉ là do Hiên Viên nhìn lầm.
Lộ Hành Chi nói vài câu xã giao, dáng vẻ bình tĩnh của anh hoàn toàn không giống lần đầu tiên tiếp xúc với những trường hợp thế này. Nhưng theo tư liệu điều tra, Lộ Hành Chi sớm đã bộc lộ thiên phú điều chế hương, sau khi bán vài công thức để cả đời cơm áo không lo, anh liền mở cửa tiệm “Hành Chi Các” sâu trong con hẻm nhỏ kia, cũng chưa bao giờ lộ diện trước người ngoài.
Trên người anh có bí mật. Nhưng ai mà chẳng có bí mật. Tuy Hiên Viên có chút tò mò, nhưng hắn sẽ không truy cứu đến cùng.
Lộ Hành Chi phát biểu rất ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn vài câu. Sau khi anh nói xong, Hiên Viên liền tuyên bố bữa tiệc chính thức bắt đầu, mời các vị khách cứ tự nhiên. Ngữ khí nghe có vẻ tùy ý, nhưng không ai dám vì thế mà nảy sinh ý nghĩ “Có lẽ Lộ Hành Chi cũng không quan trọng”.
Dù sao thì, bữa tiệc này của Hiên Viên cũng là vì anh mà tổ chức.
Hiên Viên dẫn Lộ Hành Chi đi giới thiệu với con cháu mấy gia tộc có quan hệ không tệ với nhà Hiên Viên, rồi lại giới thiệu với bạn bè thân thiết của mình, sau đó liền kết thúc màn xã giao.
Bọn họ đi ra ban công, nhìn xuống đại sảnh rực rỡ ánh đèn. Không ai dám chỉ trích chuyện Hiên Viên với tư cách là chủ nhân của bữa tiệc, mà lại rời bữa tiệc sớm như vậy. Bởi vì hắn vốn chính là “bạo quân”, là “đặc quyền” đè nặng trên đầu mọi người. Việc Hiên Viên xuất hiện đã cho thấy thái độ của hắn rồi, những thứ còn lại, không cần hắn phải nói nhiều.
Lộ Hành Chi nghiêng đầu nhìn hắn, gió nhẹ thổi qua mái tóc Hiên Viên, khiến những lọn tóc đen khẽ bay bay.
Trời đất này ưu ái hắn đến vậy, ngay cả gió đêm và ánh trăng vương trên người hắn cũng có vẻ dịu dàng đến thế.
Hắn là bạo quân.
Là trụ cột của thế giới này.
Hệt như mặt trời treo giữa không trung, rạng rỡ, chói lòa.
Một người như vậy lại nguyện ý coi anh là “bạn thân”, lẽ ra Lộ Hành Chi nên cảm thấy vui mừng mới phải. Dù là xuất phát từ lợi ích hay tình cảm gì cũng vậy. Nhưng dưới ánh trăng thế này, Lộ Hành Chi lại cứ muốn hỏi cho ra ngô ra khoai: “Là bạn thân ư?”
Trong mắt Hiên Viên mang theo ý cười, dường như còn có chút giảo hoạt. Ngữ khí của hắn thoải mái như thể rốt cuộc cũng chờ được câu hỏi này của anh: “Ừ, bạn thân.”
Lộ Hành Chi cũng cười theo, chỉ là ý cười không chạm tới đáy mắt.
“Hình như giữa chúng ta vẫn còn thiếu một chút hiểu biết về nhau.”
Hiên Viên cười tủm tỉm nhìn lại: “Nhưng phần đã hiểu biết hiện tại cũng đủ để xứng với mối quan hệ này rồi.”
“Phải không? Vậy thì bạn thân của ngài Tổng Tài đây e là không ít đâu nhỉ.”
“Không, chỉ có một mình anh mà thôi.”
Lời nói rất ôn hòa, thậm chí có chút ngọt ngào, nhưng chẳng hiểu sao bầu không khí lại trở nên căng thẳng. Thay vì nói là hai người bạn tốt đang tán gẫu, chi bằng nói là hai kỳ phùng địch thủ đang đối đầu với nhau thì đúng hơn, từng câu từng chữ đều muốn áp đảo khí thế của đối phương.
Bọn họ đối mặt với nhau trong gió đêm. Cuối cùng vẫn là Lộ Hành Chi dời mắt đi trước. Hiên Viên thấy môi Lộ Hành Chi khẽ động, như đang nói gì đó, nhưng hắn lại nghe không rõ.
Chỉ có Lộ Hành Chi biết, đó là một câu thốt ra trong vô thức: “Kẻ lừa đảo.”
Câu nói đó mang theo một thứ cảm xúc mà chính bản thân anh cũng không biết nó sinh ra từ đâu, tan biến vào trong bóng đêm.
Hết chương 395.
