Chương 396: Phiên Ngoại 4 – Phần 5: Mạc Nhất
“A, xin lỗi, hình như tôi đi nhầm chỗ rồi. Đây là đâu vậy? Xin hỏi nhà vệ sinh ở hướng nào?”
Một giọng nói bất ngờ vang lên, phá vỡ bầu không khí kỳ quặc giữa hai người.
Hiên Viên ngẩng đầu nhìn về phía lối vào ban công, thấy có một người thanh niên đang đứng đó. Ánh mắt người thanh niên chạm phải ánh mắt hắn, cậu ta có hơi hốt hoảng trong chốc lát, gò má ửng hồng.
Hiên Viên đã quá quen với những ánh mắt như thế này. Người như Lộ Hành Chi, lần đầu gặp mặt không bị vẻ ngoài của hắn làm cho khiếp sợ, đó mới là thiểu số.
“Nơi này là ban công, cậu đi ngược hướng rồi.”
Người thanh niên bị giọng nói của Hiên Viên làm cho giật mình tỉnh lại, bộ não vừa bị nhan sắc cướp mất khả năng tư duy cũng bắt đầu hoạt động trở lại, giúp cậu ta nhận ra người trước mặt là ai.
“Xin, xin lỗi, cảm ơn ngài!”
Mặt người thanh niên lúc đỏ lúc trắng.
Dường như có chút sợ hãi, nhưng cậu ta lại không dám rời đi ngay, cuống đến mức vành tai cũng đỏ ửng lên, trông như một khối hồng ngọc.
Gió thổi qua, mang theo một làn hương lạ lẫm, tựa như sữa bò thêm mật ong, thoang thoảng hương vị ngọt ngào.
Hiên Viên đứng thẳng người trên bệ cao của ban công, từ trên cao nhìn xuống, đánh giá cậu ta. Cậu thanh niên này vóc dáng rất cao, khoảng hơn một mét chín, vai rộng eo thon, bộ âu phục trên người càng làm tôn lên mọi ưu điểm hình thể.
Cậu ta sinh ra vốn đã rất điển trai, kiểu nam tính góc cạnh, nhưng thần sắc lại luôn toát lên vẻ ôn hòa, tạo nên một sự tương phản rất lớn với vóc dáng cường tráng, ngược lại càng khiến người ta nảy sinh ý muốn bắt nạt.
Không, không chỉ có vậy. Ngay cả khi cậu ta ăn mặc kín mít, cũng khơi gợi dục vọng muốn làm rối tung, muốn lột sạch bộ âu phục kia, muốn dùng dây thừng trói chặt lại, lưu lại những vệt đỏ ám muội trên làn da màu mật ong ấy.
Người thanh niên vẫn đang thấp thỏm bất an chờ đợi sự phán xét của hắn, đầu cúi xuống để lộ phần gáy, nơi tiếp giáp giữa chân tóc và cổ áo âu phục lộ ra một khoảng da thịt bóng loáng.
Đó hoàn toàn là một tư thế thần phục.
Hiên Viên thản nhiên nói: “Đi ra ngoài đi.”
Người thanh niên luống cuống nói cảm ơn, quay đầu đi ra khỏi ban công. Rõ ràng là động tác rất đúng mực, nhưng lại toát lên vài phần hoảng loạn, giống như đang chạy trốn.
Gió đêm thổi qua, lại mang đến một luồng hương thơm, không khác gì mùi hương ban nãy. Hiên Viên nghiêng đầu hỏi Lộ Hành Chi: “Hành Chi, anh có ngửi thấy không?”
“Người cậu ta thơm quá.”
Một đám mây trôi qua che khuất ánh trăng, bóng tối đổ xuống khiến thần sắc Lộ Hành Chi trở nên mơ hồ: “Mùi sữa bò và mật ong.”
Hiên Viên khẽ tặc lưỡi.
“Thơm đến mức hơi ngấy.”
……..
Hiên Viên và Lộ Hành Chi quay trở lại bữa tiệc.
Bọn họ vừa lộ diện, ánh mắt mọi người liền đổ dồn về phía này. Những kẻ gan lớn hơn chút, lại tự cho là mình đủ tư cách, liền bưng ly rượu đến bắt chuyện với Hiên Viên.
Người trước mặt là chủ tịch hiệp hội điều chế hương, ông đã hơn tám mươi tuổi rồi nhưng tinh thần vẫn quắc thước lắm, từng sợi tóc bạc được chải chuốt rất chỉnh tề. Chủ tịch tìm điểm bắt đầu câu chuyện rất khéo: “Nước hoa hôm nay ngài dùng rất hợp với ngài.”
Hiên Viên nghe vậy thì cười đáp: “Đây là loại Hành Chi chuyên môn điều chế cho tôi.”
Vị chủ tịch chuyển ánh mắt sang Lộ Hành Chi, đưa tay ra bắt tay với anh: “Thật là tuổi trẻ tài cao, không biết cậu có hứng thú gia nhập hiệp hội điều chế hương của chúng tôi không?”
Hiệp hội điều chế hương sư là một tổ chức cực kỳ uy tín trong giới, vô số nhà điều chế hương coi việc nhận được lời mời từ hiệp hội là một vinh dự lớn lao.
Hiên Viên để Lộ Hành Chi trò chuyện với chủ tịch, nhưng vẫn không rời khỏi mà đứng bên cạnh anh, thể hiện sự kiên nhẫn và coi trọng của mình. Những người đang âm thầm quan sát xung quanh cũng nhận ra, dường như tâm trạng của vị “bạo quân” đêm nay tốt đến lạ thường. Cảm giác vui vẻ này, không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là đến từ vị điều chế hương bên cạnh hắn.
Không ít người nắm được kỹ năng bắt chuyện với Hiên Viên, bắt đầu lấy Lộ Hành Chi làm chủ đề để tiếp cận. Thế là dần dà, rất nhiều người đều biết nước hoa trên người Hiên Viên là do Lộ Hành Chi đặc biệt điều chế cho hắn, không chỉ thơm, mà còn có tác dụng tĩnh tâm, hơn nữa còn không có ý định bán ra ngoài. Bản thân Hiên Viên chính là một tấm biển quảng cáo sống, trực tiếp đánh bóng tên tuổi cho Lộ Hành Chi thêm một lần nữa.
Bên kia, vị chủ tịch đã trò chuyện với Lộ Hành Chi xong. Hiên Viên cũng kết thúc cuộc đối thoại với một vị tổng giám đốc nọ, bước về phía anh.
Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một thanh niên quen mắt ở cách đó không xa. Người thanh niên đó có khí chất rất đặc biệt, dù đứng giữa đám đông cũng có thể nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. Không chỉ hắn, mà những người khác trong bữa tiệc cũng nhận ra điều đó. Cảm giác kỳ lạ ban nãy không phải là ảo giác, cậu thanh niên này thực sự giống như một miếng bánh kem, vô thức dụ dỗ bầy ong mật lao vào.
Mấy gã con nhà giàu vây quanh cậu ta trò chuyện, ánh mắt nhìn chằm chằm không chút che giấu, như những con sói đói đang nhìn miếng thịt tươi. Ánh mắt như vậy đã có thể coi là vô cùng thất lễ, quả thực như muốn dùng tầm mắt ấy lột trần từng tấc quần áo trên người cậu thanh niên xuống. Tất nhiên, người thanh niên cũng cảm nhận được ánh mắt đối phương, cậu ta khó chịu khẽ nhíu mày, nhưng vẫn phải gượng cười xã giao. Ánh mắt cậu ta liên tục hướng về một phía khác cầu cứu, nhưng người đàn ông trung niên nhận được ánh mắt ấy lại làm như không thấy, quay đi chỗ khác.
Thấy ánh mắt Hiên Viên dừng lại quá lâu, vị chủ tịch và Lộ Hành Chi cũng nhìn theo hướng nhìn của hắn, cũng thấy được người thanh niên kia.
Chủ tịch nhíu mày nói: “Đó là đứa con nhà họ Mạc mới tìm về được, Mạc Nhất.”
Ý trên mặt chữ, Mạc Nhất là con riêng của nhà họ Mạc.
Nhà họ Mạc cũng được coi là một thế gia lâu đời, đáng tiếc con cháu rất ít, đến thế hệ này thì chỉ còn lại mỗi gia chủ đương nhiệm. Gia chủ nhà họ Mạc dã tâm thì lớn, nhưng năng lực lại quá kém cỏi, mấy lần khởi nghiệp cải cách đã làm tiêu tán hơn một nửa gia sản đồ sộ của dòng họ. Đương nhiên là ông ta không cam lòng. Đúng lúc này, ông ta tìm được một đứa con riêng lưu lạc bên ngoài do thói trăng hoa thời trẻ để lại. Chỉ liếc mắt một cái, ông ta đã nhìn ra điểm đặc biệt của Mạc Nhất, bèn dẫn cậu ta đến đây, muốn mượn dịp này để Mạc Nhất câu vài gã công tử nhà giàu, nhằm vực gia tộc dậy.
Cho nên, ông ta rất vui mừng trước cảnh Mạc Nhất bị đám đàn ông vây quanh, làm sao có thể ra mặt xua đuổi giúp cậu ta được.
Những người xung quanh chứng kiến cảnh này, nhưng chẳng ai định ra tay làm anh hùng cứu mỹ nhân cả.
Ai mà biết được, hôm nay mình ra tay giúp đỡ, đối phương sẽ cảm kích mình, hay lại trách mình phá hỏng kế hoạch “lạt mềm buộc chặt” của người ta. Cũng may là mấy gã thanh niên kia tuy hận không thể nuốt chửng Mạc Nhất ngay lập tức, nhưng vẫn e dè không dám làm loạn trong bữa tiệc, nên cũng không để xảy ra chuyện gì quá đáng hơn.
Hiên Viên nhíu mày, gọi người hầu đến, đuổi đám thanh niên kia đi chỗ khác. Hắn không thích có kẻ coi bữa tiệc của mình là cái chợ dắt mối, làm vấy bẩn trang viên của hắn.
Mạc Nhất nhìn người hầu trước mặt, lại nhìn về phía Hiên Viên ở xa xa, trong lòng tràn đầy cảm kích. Cậu bạn thân của cậu ta từ trong nhà vệ sinh vội vàng chạy về hỏi: “Cậu không sao chứ? Vừa rồi tôi ở xa thấy cậu bị người ta vây quanh?”
Mạc Nhất đáp: “Ừ, nhưng Tổng Tài đã cho người giải tán bọn họ rồi.”
Người bạn kia kinh ngạc: “Bạo Quân làm á?”
Mạc Nhất tò mò: “Tôi thấy tính tình ngài ấy rất tốt mà, hôm nay còn giúp tôi… Tại sao lại gọi ngài ấy là Bạo Quân?”
Người bạn kia cười nhạo: “Cậu đấy, hôm nay chỉ là may mắn gặp đúng lúc tâm trạng ngài ấy tốt thôi.”
“Cũng nhờ cái vị điều chế hương bên cạnh Bạo Quân, cho nên bữa tiệc này mới diễn ra suôn sẻ được đấy.”
Mạc Nhất chăm chú nhìn Lộ Hành Chi.
Hết chương 396.
