Chương 4: Tôi Đúng Là Trời Sinh Nhút Nhát Mà, Nhìn Thấy Trai Đẹp Thế Này Mà Cũng Không Dám Trực Tiếp Lao Lên Hôn

 

Chương 4: Tôi Đúng Là Trời Sinh Nhút Nhát Mà, Nhìn Thấy Trai Đẹp Thế Này Mà Cũng Không Dám Trực Tiếp Lao Lên Hôn

 

Hành động đột ngột của Lộ Đình Châu khiến ánh mắt của tất cả khách mời đều vô tình hoặc cố ý đổ dồn về phía Ninh Lạc.

 

Khoảng cách giữa hai người được thu hẹp lại.

 

Ninh Lạc theo bản năng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt người đàn ông trước mặt.

 

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng gương mặt của người đàn ông kia lại in sâu vào tâm trí cậu như được in 3D vậy.

 

Lại gần mới phát hiện hốc mắt của anh rất sâu, đồng tử đen láy, cao hơn Ninh Lạc một cái đầu, anh đang cúi đầu nhìn cậu, mang theo khí chất áp bách rất tự nhiên.

 

“Vị này là?”

 

Dù Ninh Lạc đã quen với những nơi đông người, nhưng lúc này lại có chút căng thẳng, cậu nuốt nước miếng.

 

Ánh mắt cậu bất giác rơi xuống đôi môi mỏng nhạt màu của Lộ Đình Châu, theo bản năng đáp: “Xin chào, tôi là Ninh Lạc. Lạc trong lạc đà.”

 

【 Ban nãy đang cày ruộng, vừa thấy chồng xuất hiện liền như uống tiết gà, tôi một cước đá bay con trâu tự mình cày ba mươi mẫu ruộng. 】

 

【 Trên đường từ ruộng về làng ngửi thấy mùi khét, đi khắp nơi cũng không thấy chỗ nào cháy, thì ra là trái tim tôi đang bùng cháy vì chồng mình! 】

 

Lộ Đình Châu: “…………..?”

 

Những lời nói đầy tính công kích khiến anh khẽ sững người, ánh mắt bất ngờ dừng lại trên đôi môi của Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc ngại ngùng cúi đầu.

 

【 Chồng à, đừng có nhìn em như vậy, chúng ta có hơi mờ ám rồi đấy! 】

 

Không phải cậu nói.

 

Cũng không phải ảo giác.

 

……….. Thuật đọc tâm?

 

Lộ Đình Châu thản nhiên đảo mắt nhìn xung quanh một lượt, phát hiện mọi người dường như không nghe thấy những lời nói bùng nổ kia, chỉ nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ với ánh mắt săm soi, như ngửi thấy mùi dưa bở thoang thoảng đâu đây.

 

Trong lòng đã có suy đoán, anh kìm nén tất cả cảm xúc trong lòng rồi lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách, trên mặt không lộ ra chút khác thường nào: “Lộ Đình Châu.” Sau đó khẽ gật đầu, trên mặt còn mang theo chút áy náy: “Xin lỗi, tôi nhận nhầm cậu với một người bạn, hy vọng không gây phiền phức cho cậu.”

 

Ninh Lạc vội vàng xua tay: “Không sao không sao, sao lại thế được.”

 

【 Nhận nhầm người sao có thể là lỗi của anh? Nói đi nói lại, chẳng lẽ Bàn Cổ khai thiên lập địa có lỗi sao? 】

 

Lộ Đình Châu: “………….. Vậy thì tốt.”

 

Nghe cuộc đối thoại của hai người, mọi người đều thất vọng.

 

Được rồi, thì ra là nhận nhầm người nên mới thất thố, không phải yêu hận tình thù gì, giải tán đi giải tán đi.

 

Ninh Lạc cảm thấy mình cứ nhìn chằm chằm vào mặt người khác như vậy là không tốt, ra ngoài phải giữ ý, cậu phải dùng nghị lực đi Tây Thiên thỉnh kinh để thu hồi tầm mắt.

 

【 Haizzz, tôi đúng là trời sinh nhút nhát mà, nhìn thấy trai đẹp thế này mà cũng không dám trực tiếp lao lên hôn. 】

 

【 Trai đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mà đáng thương quá, xung quanh toàn là người xấu, số mệnh trời sinh cô độc. 】

 

Ánh mắt Lộ Đình Châu nhìn Ninh Lạc tối đi vài phần, anh chậm rãi mở miệng: “Cậu quen tôi?”

 

“Hả?” Ninh Lạc chậm một nhịp mới phản ứng lại, “Tất nhiên là quen rồi, anh Lộ đây là người dẫn đầu trong ngành, ai cũng biết anh mà.”

 

Lời này không phải là nịnh hót, lý lịch của Lộ Đình Châu quả thực rất xuất sắc, từ khi vào nghề đã giành được vô số giải thưởng lớn nhỏ, từng 4 năm liền giành được ba giải Ảnh đế. Dùng hơn mười năm để ngồi vững ở vị trí cao nhất trong giới giải trí, mà giờ anh mới chỉ hơn ba mươi tuổi.

 

Cho dù bây giờ dần lui về hậu trường, địa vị của anh cũng không ai lay chuyển được.

 

【 Đáng tiếc tuổi còn trẻ đã mắt kém tin nhầm người, bị người ta lấy danh nghĩa của anh đầu tư vào công ty văn hóa sáng tạo sắp sửa bị bóc phốt đạo nhái. 】

 

Lộ Đình Châu im lặng một lúc, cười, ngữ khí nhàn nhạt: “………….. Vậy sao.”

 

Công ty văn hóa sáng tạo?

 

Hình như có người đã từng đề cập đến chuyện này với anh.

 

【 Không những mất mấy triệu mà còn bị người ta bóp méo sự thật nói anh bao che cho kẻ đạo nhái, chọc giận rất nhiều tác giả gốc, bị hắt nước bẩn, từ đó xuống dốc không phanh.】

 

Ánh mắt Lộ Đình Châu trở nên lạnh lẽo vì những suy nghĩ của Ninh Lạc.

 

So với việc người trước mắt biết được nội tình gì đó, thì những lời này………..

 

Quả thật là như đang phán đoán tương lai của anh vậy.

 

Những lời cậu ấy nói có mấy phần đáng tin?

 

Là thật hay giả, điều tra một chút sẽ rõ.

 

Cũng không thể đột nhiên có được thuật đọc tâm chỉ để nghe lời tỏ tình với mình.

 

Lộ Đình Châu dùng ngón trỏ đẩy nhẹ gọng kính.

 

Xem ra đã đến lúc phải về nhà một chuyến, gặp mặt người anh trai tốt của mình rồi.

 

Còn người trước mắt này………..

 

Anh hơi nhướng mày, đánh giá chàng trai toàn thân đều là bí mật.

 

“Ninh Lạc!”

 

Dòng suy nghĩ của Lộ Đình Châu bị Vương Lâm vội vàng chạy tới cắt ngang.

 

“Tìm cậu nửa ngày cũng không thấy bóng dáng đâu, đi đâu vậy?” Vương Lâm bước nhanh tới, đến gần mới phát hiện Lộ Đình Châu vẫn còn ở đó, vội vàng chào hỏi.

 

“Lộ tiên sinh cũng ở đây à, chào anh chào anh.”

 

Lộ Đình Châu lịch sự bắt tay: “Chào anh.”

 

Vương Lâm hàn huyên vài câu rồi nói: “Tôi với Ninh Lạc còn chút việc, xin phép đi trước.” Rồi kéo Ninh Lạc đi, đi được một đoạn xa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng bọn họ mới thu hồi lại.

 

Hắn không hề hay biết, hạ giọng hỏi: “Sao cậu lại nói chuyện với Lộ ảnh đế vậy?”

 

Ninh Lạc lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không biết.

 

Vương Lâm vừa nãy đứng xa nên không nghe thấy tiếng lòng của Ninh Lạc, không biết cậu đang áp sát Lộ Đình Châu thả thính, hỏi thêm vài câu không thấy có gì bất thường thì thở phào nhẹ nhõm: “May quá may quá.”

 

Nhưng vẫn không yên tâm, từ luận điểm “Dù vì lý do gì cũng phải tôn trọng Lộ ảnh đế, không được nghĩ lung tung.” Đã trình bày một bài luận văn dài 500 chữ.

 

Cuối cùng đưa ra kết luận: “Nếu cậu có thể lọt vào mắt Lộ ảnh đế và kết giao với anh ấy, sẽ rất có lợi cho sự phát triển sau này của cậu.”

 

Ninh Lạc nghĩ đến kết cục thê thảm không kém gì mình của Lộ Đình Châu, lắc đầu: “Thôi bỏ đi.”

 

Cậu đã đủ xui xẻo rồi, thêm một người xui xẻo nữa thì hai người cộng dồn buff à, lỡ mà chết sớm thì tìm ai nói lý đây?

 

Vương Lâm không nói nhiều, chuyện này dù sao cũng không thể cưỡng cầu: “Vừa nãy tôi thấy đạo diễn Tôn, đi thôi, qua chào hỏi một tiếng. Ông ấy đang có một bộ phim chuyển thể rất hot đang tuyển chọn diễn viên, nếu cậu có thể nhận được vai thì tài nguyên ít nhất cũng lên một bậc.”

 

Đạo diễn Tôn – Tôn Học Bân là một đạo diễn trẻ tính tình hiền lành, có hơi béo, rất thân thiết với sư huynh của Vương Lâm. Lúc này nghe Vương Lâm một mực khen Ninh Lạc diễn xuất tốt cũng không muốn làm mất mặt mũi hắn, rất sảng khoái cho một suất diễn vai phụ.

 

Vương Lâm ngượng ngùng nói: “Đạo diễn Tôn, tôi nghe nói tính cách nam ba trong bộ phim đó có chút giống Ninh Lạc?”

 

Đạo diễn Tôn trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn nể tình nói: “Cứ đến thử vai xem sao, nhưng có chọn được hay không thì tôi không chắc.”

 

Vương Lâm hiểu ý của cậu ta, cái hắn muốn cũng chỉ là suất thử vai này, có thể tham gia diễn hay không còn phải xem thực lực của Ninh Lạc.

 

Chuyện đã bàn xong, Vương Lâm vỗ vai Ninh Lạc: “Yên tâm, không vấn đề gì đâu, tôi tin tưởng cậu nhất định sẽ thành công.”

 

Trời biết cách đây vài ngày hắn còn đang mắng Ninh Tịch Bạch là thằng ngu ngốc, dám nhét cho hắn một kẻ bất tài vô dụng, vậy mà mấy ngày sau đã bị Ninh Lạc chấn động đến mức tê liệt, hoàn thành chuyển biến từ “CMN, đây không phải là sự thật đâu” đến “Mẹ kiếp, sao lại có người được ông trời đuổi theo đút cơm như vậy chứ?”

 

Hơn nữa chỉ cần dạy một lần là sẽ hiểu, còn có thể áp dụng linh hoạt, suy một ra ba.

 

Giống như ngồi tên lửa Thomas vậy, tiến bộ thần tốc.

 

Ninh Lạc được hắn khen đến ngượng ngùng: “Chắc là em cũng không lợi hại như vậy đâu, có lẽ chỉ là khả năng lĩnh ngộ tốt hơn một chút thôi.”

 

“…………… Sau này ra ngoài đừng nói như vậy nữa.”

 

“Hả?”

 

“Kiểu phát ngôn khoe khoang một cách tinh tế như thế này,” Vương Lâm nói, “Khiến tôi thật sự muốn biến thành bạch tuộc xoay vòng tát cậu.”

 

Ninh Lạc: ???

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhìn vẻ mặt khó tin của cậu, Vương Lâm lập tức cảm thấy vô cùng sảng khoái.

 

Mình bị cậu ta hành hạ nhiều lần như vậy, cuối cùng cũng đến lượt mình hành hạ Ninh Lạc rồi.

 

Sướng!

 

“Đạo diễn Vương.” Ninh Lạc ấp úng muốn nói lại thôi, cuối cùng cẩn thận mở miệng, “Công việc trong đoàn phim đúng là rất mệt mỏi, nhưng anh đừng tự tạo áp lực tâm lý cho mình quá.”

 

【 Nhìn kìa, phát điên rồi.】

 

Vương Lâm: “…………..”

 

Hắn im lặng vài giây, trừng mắt nhìn Ninh Lạc với vẻ mặt khó hiểu, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi có thể điên bằng cậu sao?”

 

Ninh Lạc chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Đạo diễn Vương, anh đang nói gì vậy?”

 

“…………… Cậu thắng rồi.”

 

Quên mất, có vài người chỉ phát điên trong lòng, bề ngoài vẫn là người bình thường.

 

Kết thúc bữa tiệc, Ninh Lạc trở về khách sạn của đoàn phim, tắm rửa xong thì nằm trên giường lướt điện thoại, cậu gõ ba chữ “Lộ Đình Châu” vào khung tìm kiếm, nhấp vào Weibo.

 

Trên Weibo của Lộ Đình Châu cơ bản không có động thái cá nhân, toàn bộ là bài đăng liên quan đến công việc, lại càng không cần phải nói đến ảnh tự sướng và ảnh khoe cơ bụng đang thịnh hành hiện nay.

 

“Giữ mình quá như vậy làm tôi cảm thấy rất khó chịu.” Ninh Lạc ôm ngực uất ức lắc đầu, dùng số điện thoại đăng ký một tài khoản phụ, gửi tin nhắn vào hộp thư riêng của Lộ Đình Châu, hộp thư của studio và cả hòm thư điện tử, nhắc nhở anh chú ý đến việc đầu tư gần đây của những người xung quanh.

 

Nhưng vì toàn bộ cuốn tiểu thuyết đều là từ góc nhìn của Ninh Tịch Bạch, nên thông tin mà Ninh Lạc có thể nắm được rất hạn chế, chỉ có thể đưa ra một số gợi ý mơ hồ.

 

Còn về việc Lộ Đình Châu có thể tránh được hay không: “Phải xem mạng anh cứng đến mức nào, chồng à.” Ninh Lạc chắp hai tay cầu nguyện vô cùng thành kính.

 

Hai người cùng bị kịch bản giết chết, sao có thể không được coi là chết vì tình chứ?!

 

Nói theo một cách nào đó thì Ninh Lạc là một người rất lạc quan, gặp chuyện không may thì cùng lắm là chết, cũng chỉ là khác biệt giữa chết một lần và chết hai lần mà thôi. Không gì có thể đánh gục cậu, bởi vì cậu không có năng lực làm bia đỡ đạn.

 

Gửi tin nhắn xong, cậu lại mở Weibo, dạo trong siêu thoại.

 

Nửa tiếng sau, cậu thu hoạch được vô số ảnh đẹp, còn dùng tài khoản phụ trà trộn vào nhóm fan trò chuyện rôm rả, cả một chuỗi hành động vô cùng thành thạo.

 

Sáng hôm sau không có cảnh quay của cậu, Ninh Lạc thức đến tận hai giờ sáng mới đi ngủ.

 

Trưa hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện người đại diện của mình là Hứa Linh đã gửi tin nhắn cho cậu.

 

Hứa Linh có năng lực làm việc rất tốt, nhiều mối quan hệ và rất cứng rắn. Nhưng cô không chỉ quản lý một mình cậu, cô ấy rất bận rộn, Ninh Lạc rất ít khi gặp cô, trong ấn tượng của cậu thì cô là một người phụ nữ rất năng nổ.

 

【 Tôn Học Bân đã nhắn cho tôi, mời cậu đến thử vai. Từ khi nào mà cậu quen biết ông ấy vậy? 】

 

【 Đang ngủ à? 】

 

【 Thấy tin nhắn thì trả lời tôi. 】

 

Ninh Lạc trực tiếp gọi điện thoại cho cô, kể rõ đầu đuôi câu chuyện.

 

Nghe nói là tài nguyên do Vương Lâm giới thiệu, Hứa Linh kinh ngạc: “Anh ta bị điên à? Tự dưng lại giới thiệu tài nguyên cho cậu?”

 

Ninh Lạc: “Cũng có thể.”

 

“…………..”

 

Ban đầu Hứa Linh không muốn để Ninh Lạc đi đóng phim của Vương Lâm, cảm thấy cậu đi như vậy là tự rước nhục nhã. Hai người còn vì chuyện này mà cãi nhau một trận, sau đó không vui vẻ gì.

 

Nhưng bây giờ xem ra, mối quan hệ giữa Ninh Lạc và Vương Lâm dường như không tệ.

 

“Đã có cơ hội này thì phải nắm chắc lấy. À đúng rồi, trợ lý mới tôi tìm cho cậu đã đến rồi. Tôi phải xử lý một số việc khác, lát nữa cậu ấy sẽ đến chỗ cậu.”

 

Trước khi cúp máy, Hứa Linh vẫn không yên tâm, dặn dò: “Hai người phải chung sống cho tốt, cậu mà còn trút giận nữa thì sẽ không tìm được trợ lý nữa đâu……….. Nhưng mà chắc cậu cũng không dám đâu nhỉ.”

 

Ninh Lạc không suy nghĩ nhiều về ý nghĩa của câu nói này, cúp điện thoại chưa được bao lâu thì cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.

 

Cậu mở cửa, thứ đập vào mắt đầu tiên là bộ ngực săn chắc như sắp nổ tung áo.

 

Ngẩng đầu lên, là một khuôn mặt chất phác đang cười: “Anh Lạc, chào anh, em là trợ lý mới, Tiểu Tống.”

 

Nhìn chàng trai cao một mét chín lực lưỡng như hộ pháp trước cửa, một quyền có thể đánh chết mình, Ninh Lạc lặng lẽ nuốt nước miếng.

 

Cậu gọi tôi là anh?

 

Hình như không được cho lắm nhỉ anh bạn?

 

“…………… Chào cậu,” Ninh Lạc không dám phản bác, khô cằn nói, “Tiểu Tống.”

 

Nhìn bề ngoài Tiểu Tống có vẻ là người đơn giản thô lỗ, nhưng thực ra rất chu đáo, thu dọn đồ đạc cần mang theo xong xuôi rồi đưa Ninh Lạc đến phim trường.

 

Mấy ngày trước nam chính có việc nhà nên xin nghỉ, hôm nay quay trở lại tiếp tục quay phim, Ninh Lạc vẫn chưa gặp anh ta, định bụng lát nữa sẽ chào hỏi.

 

Kết quả vừa bước vào phim trường, cậu đã cảm nhận được bầu không khí bất thường, mọi người vội vã qua lại, sắc mặt hoảng hốt.

 

Giọng nói phẫn nộ của Vương Lâm vang vọng khắp phim trường: “Mấy chục vạn kinh phí mà đưa cho tôi thứ rác rưởi này à? Các người đùa tôi đấy à?”

 

“Số tiền còn lại đâu, hả?!”

 

Đây là lần đầu tiên Ninh Lạc thấy Vương Lâm nổi giận.

 

Bím tóc sau gáy hắn run lên theo từng động tác, khí chất nghệ sĩ phóng khoáng biến mất, giờ nhìn giống như một con rồng lửa vậy.

 

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Ninh Lạc lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Tôn Thiệu Nghi, nhỏ giọng hỏi.

 

Tôn Thiệu Nghi: “Phông nền xảy ra sự cố, khung gỗ gãy đổ đè trúng Thẩm Văn Dục.”

 

Thẩm Văn Dục chính là nam chính.

 

Ninh Lạc kinh ngạc: “Khung gỗ sao tự dưng lại gãy?”

 

“Gỗ bị mối mọt.”

 

Ninh Lạc hiểu ra, đây là do nhà thầu ăn bớt vật liệu, nuốt tiền vào túi.

 

Đoàn phim vốn đã eo hẹp về kinh phí lại càng thêm khó khăn, trách sao ai nấy đều như đưa đám.

 

Ý định bỏ trốn lại trỗi dậy, Ninh Lạc sờ sờ ngực rồi dập tắt ý định đó.

 

Không được không được, Đạo diễn Vương vừa giới thiệu cho mình tài nguyên tốt như vậy, mình không thể trở mặt vô ơn được.

 

Thấy Vương Lâm đang tức giận, Ninh Lạc nào dám đến gần, hỏi Tôn Thiệu Nghi về tình hình vết thương của nam chính, biết được bác sĩ đang xử lý thì quyết định đến thăm hỏi.

 

Chưa bao giờ Vương Lâm có sắc mặt khó coi như vậy, đen như mực: “Các cậu làm tổ đạo cụ là như vậy à? Phó Cương Quần, đây là lần đầu tiên cậu theo tôi làm việc à? Có phải muốn cuốn gói sớm không hả!”

 

Phó Cương Quần là người cũ trong đoàn phim, thuộc ekip của Vương Lâm. Lúc này bị mắng trước mặt nhiều người như vậy, mất mặt đến đỏ cả cổ, biết chuyện này không thể dễ dàng cho qua như vậy, anh ta đưa tay đẩy người đàn ông cúi đầu từ nãy đến giờ, người nọ loạng choạng một cái bị đẩy ra phía trước: “Đạo diễn Vương, anh bớt giận, chuyện này là do tôi không đúng, tôi quản lý không nghiêm, mới để cho người bên dưới giở trò ma mãnh, lừa cả tôi!”

 

Hắn ta quát lớn: “Nói, sao cậu dám làm giả sổ sách, đánh tráo hàng, nuốt tiền vào bụng hả!”

 

Người nọ ấp a ấp úng: “Đạo, đạo diễn Vương, xin lỗi, xin lỗi………… Tôi nhất thời bị ma xui quỷ khiến……………”

 

“Tôi biết cậu không phải thứ tốt đẹp gì mà!” Phó Cương Quần hung hăng nhổ vào người hắn ta một cái, nói với Vương Lâm, “Anh họ, từ sớm tôi đã cảm thấy thằng này có gì đó không ổn rồi, không ngờ lại dám làm Thẩm tiên sinh bị thương! Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý tốt chuyện này, cho mọi người một lời giải thích.”

 

Vương Lâm cau mày: “Thật sự là do cậu làm?”

 

“Vâng, vâng…………” Người nọ dè dặt liếc nhìn Phó Cương Quần một cái, bị ánh mắt lạnh lẽo của hắn ta dọa sợ đến mức vội vàng gật đầu.

 

Bản thân đã thừa nhận, chuyện này coi như có lời giải thích.

 

Nhưng Vương Lâm lại không nói gì.

 

Ninh Lạc đang đi ngang qua bỗng dừng bước, kinh ngạc nhìn người đàn ông trung niên bụng phệ gọi Vương Lâm là anh họ kia.

 

Ngoài cậu ra, trong đoàn phim này quả thật còn một người nhà họ hàng khác.

 

【 Đây chính là người nhà họ hàng đã tung tin cho giới truyền thông nói Đạo diễn Vương ngủ với nam chính để đổi vai, hai người còn xem kịch bản đêm khuya với nhau còn chơi rất lớn đó hả? 】

 

Ninh Lạc khiếp sợ nói chuyện với giọng điệu như đang ngồi tàu lượn siêu tốc rẽ ngoặt mười tám vòng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Vương Lâm và người đàn ông trung niên kia.

 

【 CMN, phim gia đình đạo lý + showbiz kim chủ cưỡng ép yêu đương? Kích thích quá trời ơi! 】

 

Thẩm Văn Dục vừa băng bó vết thương xong từ phía sau đi ra, nghe vậy thì loạng choạng một cái, thiếu chút nữa đã ngã sấp mặt.

 

Bà nó, đứa nào tung tin đồn nhảm vậy?!

 

Hết chương 4.

 

Chương 4: Tôi Đúng Là Trời Sinh Nhút Nhát Mà, Nhìn Thấy Trai Đẹp Thế Này Mà Cũng Không Dám Trực Tiếp Lao Lên Hôn

Ngày đăng: 11 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên