Chương 5: Ông Trời Ơi! Cuối Cùng Ông Cũng Coi Tôi Là Cháu Ruột Của Ông Rồi!
Không chỉ mình Thẩm Văn Dục bị chấn động.
Tôn Thiệu Nghi và Vương Lâm cũng như bị người ta ấn nút tạm dừng, cứng đờ tại chỗ.
Rồi ngay sau đó, cả hai đồng loạt quay đầu, bốn con mắt nhìn chằm chằm vào Ninh Lạc, hận không thể thiêu cháy người cậu.
Bị phản ứng kỳ quái của bọn họ dọa cho nhảy dựng, Ninh Lạc lắp bắp: “Sao, sao vậy?”
Vương Lâm cảm thấy đầu óc mình như muốn nứt ra, choáng váng đến mức trước mắt tối sầm, ngón tay run rẩy chỉ vào Phó Cương Quần, rồi chỉ vào Thẩm Văn Dục, cuối cùng chỉ vào chính mình.
Hắn? Đồng tính luyến ái? Còn là với Thẩm Văn Dục??
Lại còn là do em họ hắn vạch trần??
Thẩm Văn Dục sa sầm mặt: “Ai ở đó nói hưu nói vượn mau bước ra đây!”
Nghe thấy giọng nói của anh, Tôn Thiệu Nghi là người đầu tiên lấy lại tinh thần, lạnh lùng liếc nhìn Phó Cương Quần và người kia: “Đúng vậy, hai người ai đang nói dối, bây giờ ra đây nhận lỗi còn kịp.”
“Tôi không phải…..” Thẩm Văn Dục nói được một nửa thì ý thức được điều gì đó, chậm rãi ngậm miệng, đáy mắt lại hiện lên vẻ khó tin.
Thật sự là, có chút không đúng lắm.
Theo lý mà nói, vừa rồi sau khi câu nói kia được thốt ra, mọi người phải nhìn về phía mình mới đúng.
Không thể nào giống như bây giờ, ánh mắt vẫn tập trung vào Vương Lâm và Tôn Thiệu Nghi được, hoàn toàn không để ý đến câu nói đó.
Bị chen ngang như vậy, kỳ lạ là Vương Lâm lại bình tĩnh trở lại.
Tính cách của em họ Phó Cương Quần dù có che giấu kỹ đến đâu thì sau nhiều năm tiếp xúc, hắn cũng biết chuyện này nhất định có uẩn khúc.
Trước đây vì nể mặt cô nên hắn đã nhiều lần nhịn nhục, nhưng lần này thì khác, hắn đã nhiều lần ám chỉ Phó Cương Quần đừng có giở trò, vốn dĩ kinh phí của bọn họ đã eo hẹp rồi, hiện tại càng thêm chật vật.
Vậy mà Phó Cương Quần thì sao?
Không những không nghe, ngược lại còn đi tung tin đồn nhảm nhí của hắn cho giới truyền thông?
Chẳng trách, chẳng trách Ninh Lạc luôn cảm thấy hắn là gay.
Cùng lúc đó, Ninh Lạc đang nhanh chóng nhớ lại nội dung trong nguyên tác.
【 Đạo diễn Vương có phải gay hay không thì chưa biết, nhưng cái tên Phó Cương Quần này thì thật sự thích chơi trai trẻ, lại còn là thụ 100% nhé! 】
Lượng thông tin quá lớn, Vương Lâm vừa hoàn hồn đã ngây người.
【 Mấy anh chàng đẹp trai trong đoàn phim của đạo diễn Vương đều bị hắn ta giở trò, còn bị ép phải im lặng. 】
Thẩm Văn Dục hít một ngụm khí lạnh, nhìn chằm chằm vào Ninh Lạc, sau đó chậm rãi chuyển sang Phó Cương Quần, khuôn mặt tuấn tú hơi vặn vẹo.
【 Tên mập chết tiệt ép 0 làm 1 còn chơi SM, mi có biết điều này gây tổn thương lớn đến mức nào đối với một em thụ không, bị ám ảnh tâm lý luôn ấy chứ. 】
Ngực Vương Lâm bắt đầu phập phồng dữ dội.
Nghĩ đến đây Ninh Lạc liền phẫn nộ thay.
【 Sao loại người cặn bã này lại có người vì muốn leo lên giường mà chủ động dâng hiến, cái miệng này của tôi ngoài ăn cơm với chửi bậy ra thì chưa từng hôn ai! 】
Thẩm Văn Dục: Đây là trọng điểm sao?!
Tôn Thiệu Nghi vỗ nhẹ vào lưng Vương Lâm đang đột nhiên thở dốc.
Phó Cương Quần hoàn toàn không biết bí mật của mình đã bị Ninh Lạc phơi bày hết, vẫn giả vờ xin lỗi Thẩm Văn Dục: “Thật sự xin lỗi Thẩm tiên sinh, là tôi sơ suất, sau này tuyệt đối sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa, để loại người không ra gì kia thừa cơ hội…..”
Hắn ta lải nhải một hồi, Thẩm Văn Dục không đáp lại một chữ.
Phó Cương Quần khó hiểu nhìn sang, thấy đối phương lộ ra vẻ mặt ghê tởm như ăn phải ruồi, còn lùi lại mấy bước.
Chưa kịp hiểu ra chuyện gì, Vương Lâm đã dùng giọng điệu lạnh lùng chưa từng có gọi tên hắn ta: “Phó Cương Quần.”
Phó Cương Quần đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
Vương Lâm nói: “Chưa có nhân chứng vật chứng gì mà cậu đã vội vàng định tội người khác? Vấn đề xuất phát từ bộ phận của cậu, cậu thì hay rồi, đùn đẩy trách nhiệm thật sạch sẽ.”
Phó Cương Quần vội vàng nói: “Anh họ, anh nghe em giải thích, không phải như anh nghĩ…”
Vương Lâm cười lạnh: “Chuyện này không cần cậu giải thích, để cảnh sát đến giải quyết.”
Đúng vậy, hắn định báo cảnh sát.
Nếu chỉ đơn thuần là biển thủ công quỹ của đoàn phim, để Phó Cương Quần nôn ra được bao nhiêu thì nôn ra bấy nhiêu là được. Nhưng liên quan đến cưỡng bức quấy rối, Vương Lâm không thể nhịn được nữa.
Coi đoàn phim của hắn là cái gì? Là động mại dâm sao?
Là thật hay giả thì cứ để cảnh sát điều tra, dù sao cũng sẽ không oan uổng gì Phó Cương Quần!
Sắc mặt Phó Cương Quần lập tức tái nhợt.
Hắn ta căn bản không ngờ Vương Lâm lại thật sự truy cứu!
Rõ ràng trước đây đều là tùy tiện tìm cớ qua loa cho xong chuyện, sao lần này lại không được?
Nhỡ đâu, nhỡ đâu thật sự bị điều tra ra cái gì……
Phó Cương Quần tay chân lạnh toát.
Chưa cho hắn ta cơ hội từ chối, cảnh sát đã nhanh chóng đến nơi, những người liên quan bị đưa đi lấy lời khai, hiện trường rối ren. Trong lòng Vương Lâm cũng khó chịu, cho đoàn phim nghỉ nửa ngày.
Tiểu Tống cùng Ninh Lạc xem xong vở kịch ồn ào này thì gãi gãi đầu: “Anh Lạc, em đưa anh về lại khách sạn nhé?”
Dù sao ở lại đoàn phim cũng không có việc gì, Ninh Lạc gật đầu.
Thấy cậu muốn đi, Thẩm Văn Dục sải bước đuổi theo.
Nhưng chưa đến gần đã bị Tôn Thiệu Nghi cản lại.
“Thiệu Nghi? Cô đợi chút, tôi có chuyện muốn nói với Ninh Lạc.”
Tôn Thiệu Nghi nói: “Tôi biết anh muốn nói gì, nhưng tốt nhất là anh đừng đi.”
“Cô cũng…” Thẩm Văn Dục nhớ ra là lúc đó Tôn Thiệu Nghi đã cắt ngang lời mình.
Tôn Thiệu Nghi gật đầu, kéo anh ta đến một góc rồi nói về chuyện bữa tiệc hôm đó: “…. Tôi và đạo diễn Vương đều cảm thấy chuyện này hơi kỳ lạ, đột ngột vạch trần chưa chắc đã là chuyện tốt, tốt nhất là đừng manh động, cũng là vì muốn tốt cho Ninh Lạc.”
Thẩm Văn Dục trầm mặc một lúc, cuối cùng cũng gật đầu, chỉ là nghĩ đến việc Phó Cương Quần lại dám bịa đặt chuyện anh ta và đạo diễn Vương, sắc mặt liền khó coi, nhìn tên đàn ông trung niên đang bị cảnh sát hỏi cung từ xa, lạnh lùng nheo mắt.
Thật sự coi anh ta là quả hồng mềm dễ nắn sao?
Bên này Ninh Lạc đã rời khỏi đoàn phim, ngồi lên xe bảo mẫu trở về khách sạn.
Nghĩ đến việc mình được nghỉ nửa ngày, mầm mống tai họa trong đoàn phim cũng sắp bị diệt trừ, Ninh Lạc vui vẻ âm thầm giơ tay làm hình chữ V, hí hửng dùng điện thoại lướt qua tất cả các tạp chí của Lộ Đình Châu, chuẩn bị mua về ngày nào cũng ngắm nhìn khuôn mặt ấy.
Đây chính là chồng mới mà cậu vừa mới “Nhập hố”, hiện tại đang trong thời kỳ cuồng nhiệt. Nếu không phải bản thân cũng là minh tinh, sợ bị chụp được ảnh nền điện thoại là Lộ Đình Châu rồi bị mắng là “trèo cao”, thì Ninh Lạc đã sớm đổi rồi.
Tiếng chuông điện thoại của Tra nam Bồ Tát đã cắt ngang việc chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Lộ Đình Châu.
Ninh Lạc khó chịu “Chậc” một tiếng, quyết định coi như không thấy.
Nhưng đối phương vẫn kiên trì gọi lại.
Vậy thì không trách cậu được.
Trước khi Ninh Lạc nghe máy còn cố ý hắng giọng một cái.
Lúc mở miệng, giọng nói mang theo đau đớn và thở dài: “Tiểu Bạch à, anh đã nói rồi, đừng gọi điện thoại cho anh nữa, chúng ta không nên liên lạc nữa.”
“Em là em trai của anh mà.” Cậu cố ý nhấn mạnh từng chữ một.
Khóe môi đang nở nụ cười hoàn mỹ của Ninh Tịch Bạch cứng đờ, suýt chút nữa thì không duy trì được nữa. Nhưng ba Ninh đang ở đối diện nhìn cậu ta gọi cuộc điện thoại này, cậu ta đành phải cười gượng: “Anh hai, đừng trêu em nữa. Em không biết mình đã làm sai điều gì mà anh lại trêu chọc em như vậy, em xin lỗi anh, cầu xin anh tha thứ cho em, được không?”
Nói đến cuối cùng, hốc mắt đỏ hoe, hàm răng trắng cắn nhẹ môi, giọng nói run run rẩy rẩy, như thể bị oan ức vô cùng.
Mí mắt cụp xuống che đi ánh mắt lóe sáng.
Ninh Tịch Bạch biết mình đẹp trai, cũng biết cách lợi dụng ưu điểm của mình.
Trước kia cậu ta làm ra dáng vẻ này, cho dù là ba Ninh nghiêm khắc cũng sẽ mềm lòng, dỗ dành cậu ta ngay, dù cậu nói muốn sao trên trời ông cũng đồng ý hái xuống.
Sắc mặt của ba Ninh quả nhiên thay đổi.
Trở nên vô cùng ngưng trọng.
Vẻ mặt sắp khóc đến nơi này, giọng điệu nén giận uất ức đáng thương này…..
— Không phải là đang biểu thị cậu con trai thứ ba của ông đối với cậu con trai thứ hai vừa mới nhận lại có tình cảm sâu đậm sao!
Ngay cả trước mặt ông cũng không che giấu nổi nữa!
Trong lòng ông gióng lên hồi chuông cảnh báo, tức giận đến mức môi run rẩy không nói nên lời.
Ninh Tịch Bạch thật ẩu tả quá!
Vốn dĩ mấy ngày nay cậu ta đã nhiều lần giải thích rằng mình và Ninh Lạc không có quan hệ gì trước mặt mọi người, là Ninh Lạc say rượu nói bậy. Ba Ninh đã tin tưởng rồi, ai ngờ một cú điện thoại đã bại lộ nguyên hình.
Nghĩ đến đây, Ba Ninh không nhịn được nữa, mặt mày sa sầm giật lấy điện thoại.
Sau đó, ông nghe thấy Ninh Lạc bên kia nói những lời thề non hẹn biển.
“Em không làm gì sai cả, là anh sai, anh lạnh nhạt đã làm tổn thương em, anh không có cách nào đáp lại tình cảm của em giống như tình cảm em dành cho anh được.”
Trước lạ sau quen, giờ Ninh Lạc đã là một người lão luyện, hơn nữa còn tìm thấy niềm vui trong đó, cậu ngồi thẳng người, vẻ mặt bi thương khuyên nhủ.
Khiến Tiểu Tống sợ đến mức giật cả mình.
Cũng làm Ba Ninh sợ đến mức run rẩy.
“Tiểu Bạch, em phải tự hòa giải với bản thân, học cách buông bỏ tình yêu dành cho anh, sau này chúng ta hãy làm anh em tốt, anh em…..”
Nếu ba Ninh nghe tiếp nữa thì sẽ bị cao huyết áp mất, ông ngắt lời cậu: “Tiểu Lạc, ba, là ba đây.”
Hả?
Ninh Lạc như con gà trống bị bóp cổ, ngây ngốc lặp lại: “Ba?”
Ba??!
Ba Ninh “Ừm” một tiếng, vẫn không nỡ nói nặng lời với đứa con trai vừa mới nhận lại này, sợ đẩy mối quan hệ vốn đã xa cách của hai người ra xa hơn.
Hơn nữa, chuyện này là do Tịch Bạch đơn phương, Tiểu Lạc vốn dĩ không có lỗi.
“Con…” Ông có chút gượng gạo dùng giọng điệu thương lượng hỏi: “Hôm nay là thứ sáu, nếu con rảnh thì có thể về nhà một chuyến được không?”
Ninh Lạc cúp điện thoại hồi lâu mới từ từ hoàn hồn, thở hổn hển, dây thần kinh trong đầu đứt phựt.
Vừa rồi, cậu đã nói hưu nói vượn gì thế?!
Chỉ trong một giây, Tiểu Tống nhìn thấy cả khuôn mặt cậu, ngay cả cổ cũng đều đỏ bừng, vành tai càng đỏ hơn, đỏ đến mức muốn nhỏ máu, nếu có hiệu ứng hoạt hình thì lúc này trên đỉnh đầu nhất định là đang bốc khói, đập một quả trứng gà lên chắc chắn sẽ chín ngay lập tức.
Sau đó trong xe vang lên tiếng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy: “Để tôi chết đi…”
Tiểu Tống: “…”
Cậu ta nhìn vào kính chiếu hậu, len lén đánh giá chàng trai đang lấy tay che mắt nằm im bất động ở ghế sau, nếu không nhìn thấy lồng ngực phập phồng theo nhịp thở thì cứ như thật sự đã lên thiên đường rồi vậy.
Nói ngắn gọn là, chết đến không thể chết hơn.
Kìm nén tò mò đối với cuộc điện thoại vừa rồi, Tiểu Tống biết có những chuyện mình không thể hỏi, chỉ nói: “Anh Lạc, vậy chúng ta vẫn về khách sạn à?”
Mãi một lúc lâu sau, từ ghế sau mới truyền đến giọng nói đều đều: “Không.”
“Tiểu Tống.” Ninh Lạc buông tay xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn trần xe.
Tiểu Tống lên tiếng đáp lời cậu.
“Hay là cậu đạp ga một cái đi, chúng ta lao ra khỏi cầu vượt.” Ninh Lạc đề nghị hết sức chân thành, “Nghe nói khi rơi tự do, cơ thể con người sẽ sản sinh endorphin, giúp giảm bớt lo lắng. Cậu không muốn thử sao?”
Tiểu Tống hoảng sợ: “Em, em, em, em phải thử sao?”
Ninh Lạc thản nhiên nói, thản nhiên mà phát điên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: “Haha, tôi chỉ đùa thôi, sao cậu không cười?”
Cậu trai cao một mét chín cố nặn ra một nụ cười, giống hệt cô gái quê bị ép phải lấy chồng.
Ninh Lạc chỉ cười được một cái liền không cười nổi nữa, rụt người về ghế sau, mặt mày ủ rũ, nói: “Không về khách sạn, về nhà tôi.”
Đúng vậy, vừa rồi đầu óc cậu bị chập mạch, đã đồng ý với yêu cầu của Ba Ninh.
Ninh Lạc thật sự muốn tát cho mình mấy cái.
Miệng mồm cái gì!
Hai tiếng sau, xe bảo mẫu dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Ninh, Tiểu Tống quay đầu lại: “Anh Lạc, đến rồi.”
Ninh Lạc vẫn duy trì tư thế che mặt, không nhúc nhích, giọng nói yếu ớt: “Chờ chút.”
Cậu phải điều chỉnh tâm lý đã.
Ninh Lạc len lén hé tay ra, nhìn trộm biệt thự nhà họ Ninh qua kẽ ngón tay.
Ngay sau đó, cậu bật dậy.
Mở cửa xe, xuống xe, đóng cửa.
Mọi động tác đều hết sức liền mạch.
Ninh Lạc ngẩng đầu nhìn biệt thự trên núi có thể gọi là khu nghỉ dưỡng, nhịn nửa ngày mới thốt lên: “Bà nó!”
“Giàu thiệt đó!”
Cậu biết nhà họ Ninh giàu có, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này!
Sau cánh cổng sắt được chạm khắc nghệ thuật kiểu Châu Âu, đá cẩm thạch màu xám lạnh được lát trên nền đường, uốn lượn dẫn đến hòn non bộ, dòng suối róc rách chảy qua, xa xa là xích đu bằng mây, bàn ghế đá để uống trà, đình nghỉ mát mái vòm màu trắng……
Trong lúc Ninh Lạc đang say sưa ngắm nhìn biệt thự, một chiếc xe chậm rãi dừng lại phía sau cậu. Ninh Dương, con trai cả nhà họ Ninh, bước xuống xe, nhìn thấy Ninh Lạc thì nhíu mày.
Vừa định mở miệng thì thấy Ninh Lạc bỗng nhiên dang rộng hai tay, ngẩng đầu, nhắm mắt hít sâu một hơi, vẻ mặt thỏa mãn.
【 A, tại sao tôi cứ rưng rưng nước mắt thế này? 】
【 Bởi vì cuộc sống phú nhị đại bị đánh tráo của tôi cuối cùng cũng đã trở lại rồi! 】
【 Ông trời ơi! Cuối cùng ông cũng coi tôi là cháu ruột rồi! 】
Dưới chân Ninh Dương như bị mọc rễ, chậm chạp không bước tiếp, sắc mặt vặn vẹo.
Anh ta chỉ biết Ninh Lạc phẩm hạnh không tốt, ngang ngược càn quấy không có gì đáng khen.
Nhưng anh ta không ngờ, người em trai thứ hai của mình lại có vấn đề về thần kinh!
Hết chương 5.
