Chương 4: Nói Xỉu Là Xỉu
Thứ gọi là âm khí này tuy đều sinh ra từ trên người âm tà, nhưng khi bám vào người sống thì lại có rất nhiều điều cần bàn.
Có người dương khí thấp, bị âm vật mượn đường hoặc đến những nơi có âm khí nặng thì trên người cũng có thể bị nhiễm phải một ít, nhưng loại này chỉ cần phơi nắng một lát là sẽ tan sạch.
Có người làm chuyện ác bị oan hồn đeo bám, âm khí trên người loại này rất nặng, còn mang theo ác niệm rõ rệt của nhân quả.
Nhưng giáo viên chủ nhiệm của cậu vừa không phải loại thứ nhất, cũng không phải loại thứ hai, mà trên người lại có âm khí còn sót lại không tan, điều này có chút kỳ lạ.
Nhưng mà, Quý Nam Tinh đã xem tướng của giáo viên chủ nhiệm, ấn đường trong sáng, tam hỏa ngưng tụ, không phải tướng yểu mệnh, nên cậu cũng không định can thiệp quá nhiều.
Sau khi nói chuyện với huấn luyện viên một lúc, giáo viên chủ nhiệm liền rời đi. Huấn luyện viên nhìn các học sinh rồi nói: “Trước hết xếp hàng luyện tập đứng nghiêm một chút, ngoài ra, hai em Trần Thập Nhất và Quý Nam Tinh ra bên cạnh chờ trước, lát nữa sẽ sắp xếp cho hai em sau.”
Trần Thập Nhất ngoan ngoãn ra khỏi hàng. Quý Nam Tinh thì cố nén cơn buồn ngủ, cậu thật sự buồn ngủ đến mức sắp không chịu nổi một giây nào nữa rồi.
Liếc mắt thấy người đứng ngay sau mình, sau một giây do dự giữa việc cố chịu đựng hết buổi sáng và việc ngã xuống tại chỗ, Quý Nam Tinh đã chọn vế sau. Thế là cậu mắt nhắm lại, cứ thế ngã thẳng về phía sau.
Lúc này tâm trạng của Tiêu Dã đang rất bực bội. Sáng sớm lúc ra khỏi nhà vẫn chưa có cảm xúc này, giờ chẳng hiểu sao lại bực bội.
Đặc biệt là người đứng trước mặt hắn, cái tên ngày đầu tiên đi học đã đến trễ kia, bàn tay giấu sau lưng cứ mân mê chuỗi hạt trên cổ tay.
Chuỗi hạt màu đỏ sẫm, cuối chuỗi hạt còn treo một cái chuông nhỏ màu vàng. Bàn tay mân mê chuỗi hạt trắng như tuyết, mười ngón tay vừa thon vừa dài, cổ tay quấn chuỗi hạt cũng mảnh khảnh gầy guộc, cảm giác chỉ cần dùng chút sức là có thể bẻ gãy được.
Mặt trời có hơi gắt, họ đang đứng ở nơi không hề râm mát mà phơi nắng. Giáo viên chủ nhiệm thì cứ nói chuyện mãi với huấn luyện viên, họ chỉ có thể đứng chờ như vậy.
Có lẽ là do quá nắng, có lẽ là do hành động nhỏ không ngừng mân mê chuỗi hạt của người phía trước, tóm lại là không hiểu sao Tiêu Dã cứ cản thấy bực bội vô cùng.
Mắt hắn cứ dán vào người phía trước, ánh mắt rơi trên đôi tay giấu sau lưng, nhìn động tác cậu dùng đầu ngón tay gảy từng hạt từng hạt châu một, lòng hắn không tài nào yên tĩnh lại được.
Đợi đến khi giáo viên chủ nhiệm đi rồi, huấn luyện viên xếp lại hàng ngũ, cảm giác bực bội vô cớ trong lòng Tiêu Dã mới dịu đi một chút. Đứng nghiêm cũng được, làm gì cũng được, có việc gì đó để làm phân tán sự chú ý, có lẽ sẽ không còn thấy bực bội nữa.
Nhân lúc xếp lại hàng, Tiêu Dã khẽ cử động một chút. Nếu cứ nhìn người phía trước nữa, chắc hắn đếm được cả chuỗi hạt của cậu có bao nhiêu hạt luôn quá.
Chỉ là, không ngờ ánh mắt hắn vừa dời đi một giây, cơ thể người đứng trước mặt dường như khẽ lảo đảo.
Tim Tiêu Dã thoáng chốc thắt lại, phản ứng của cơ thể nhanh hơn não rất nhiều, gần như ngay lập tức hắn đã dang tay lao tới.
Quý Nam Tinh còn chưa kịp ngã xuống đã được người ta đỡ lấy. Hơi ấm từ vòng tay rõ ràng mãnh liệt hơn nhiều so với cái chạm tay ban nãy. Khoảnh khắc được ôm lấy, một luồng hơi nóng bỗng chốc xua tan đi cái lạnh lẽo âm hàn đã luẩn quẩn trong cơ thể cậu hơn mười năm qua.
Rất thoải mái, lần đầu tiên cậu cảm thấy, hóa ra cảm giác ấm áp lại khiến cho con người ta thoải mái đến thế.
Trong khoảnh khắc đó, cơn buồn ngủ mà cậu vẫn cố gắng kìm nén cũng được giải phóng, Quý Nam Tinh khẽ nghiêng đầu, vô cùng dứt khoát dựa vào lòng Tiêu Dã mà ngủ thiếp đi.
Cả người Tiêu Dã cứng đờ, vừa sợ vừa hoảng, đây là lần đầu tiên hắn trải qua chuyện bạn học ngất xỉu như thế này.
Lúc ôm lấy Quý Nam Tinh, trong đầu Tiêu Dã nghĩ rằng, may mà mình đỡ được, chứ người vừa gầy vừa mềm thế này mà ngã thẳng xuống đất thì chắc là dập nát mất.
Nhưng đỡ được rồi thì sao, phải làm gì bây giờ?
Tiêu Dã quỳ một gối trên đất, thậm chí bàn tay ôm lấy Quý Nam Tinh còn không dám dùng sức.
Hắn chưa từng tiếp xúc với người nào như Quý Nam Tinh. Bạn bè của hắn không ở sân bóng thì cũng ở sân trượt ván, toàn là những người va chạm thoải mái.
Cảm giác ôm Quý Nam Tinh giống như đang bưng một chú mèo con chưa dứt sữa trong tay, mềm oặt. Điều này khiến hắn chỉ dám quỳ một gối trên đất để đỡ cậu, ngay cả việc bế lên cũng không dám, chỉ sợ làm cậu bị thương.
May mà hắn không phải cứng đờ quá lâu, huấn luyện viên đã bảo các học sinh đang vây quanh tản ra, rồi một tay bế thốc Quý Nam Tinh từ trong lòng Tiêu Dã lên, lại gọi lớp trưởng duy trì kỷ luật, sau đó nhanh chân chạy về phía phòng y tế.
Trần Thập Nhất đứng bên cạnh thấy bạn mình ngất xỉu bị đưa đi, cả người cũng ngẩn ra. Cậu ta cứ tưởng mình có bạn đồng hành, không ngờ cuối cùng vẫn chỉ có một mình.
Người khác thì huấn luyện quân sự, còn cậu ta thì đứng nhìn, một mình một cõi, thật là xấu hổ quá đi.
Có lẽ do mấy ngày nay quá mệt mỏi, có lẽ do hơi ấm từ Tiêu Dã quá dễ chịu, giấc ngủ này Quý Nam Tinh ngủ rất say, đến khi tỉnh lại thì người đã ở nhà rồi.
Thức trắng mấy ngày cũng không thể nào ngủ bù lại trong một giấc được, nhưng cậu đói rồi, đành phải cố gắng gượng dậy tìm chút gì đó để ăn.
Vừa ngồi dậy khỏi giường, Quý Nam Tinh đã thấy sư huynh của mình đang ngồi ở quầy bar, tao nhã cắt sườn dê, bên cạnh còn có một ly rượu vang, trông hưởng thụ vô cùng.
Quý Nam Tinh vò vò tóc, vén chăn xuống giường, lảo đảo đi vào bếp. Thấy trong hộp giữ nhiệt quả nhiên có một đĩa sườn dê nhỏ, cậu lại lấy một lon coca lạnh từ tủ lạnh ra, một tay bưng đĩa, cũng ngồi xuống quầy bar.
Quý Nguyên Đình liếc cậu một cái: “Em ngủ say thật đấy, bế em từ trường về mà em cũng không tỉnh. Nửa ngày cũng không nhịn được à? Suýt nữa thì dọa cho giáo viên chủ nhiệm của em sợ chết khiếp.”
Quý Nam Tinh vừa gặm sườn cừu vừa uống coca, nói: “Âm khí trên người giáo viên chủ nhiệm của em là sao vậy anh?”
Quý Nguyên Đình: “Không biết, không cảm nhận được ác ý. Em ở gần đó, muốn biết là thế nào thì tự mình điều tra chẳng phải tiện hơn sao.”
Quý Nam Tinh gắp một bông súp lơ luộc, chấm vào nước sốt sườn dê rồi cho vào miệng: “Trong lớp em còn có một bạn nam, lúc em tiếp xúc với hắn, âm khí trong cơ thể em bị xua tan đi một ít.”
Tiếc là âm khí này là bẩm sinh, không phải cứ xua tan một ít là sẽ bớt đi một ít, nhiều nhất cũng chỉ duy trì được một lúc, sau đó âm khí lại từ từ tăng trở lại.
Quý Nguyên Đình chưa từng gặp bạn học của cậu, nghe vậy liền nói: “Mệnh cách cực dương?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Còn lợi hại hơn cả mệnh cách cực dương. Em nghi ngờ trên người hắn có pháp khí đặc biệt nào đó.”
Có mệnh cách cực âm thì tự nhiên cũng có mệnh cách cực dương. Người có mệnh cách cực âm vận thế thấp, rất dễ bị lạc hồn, mệnh hồn không ổn định, bất cẩn một chút là sẽ gặp ma, không có chút năng lực tự bảo vệ nào thì phần lớn sẽ chết bất đắc kỳ tử.
Mệnh cách cực dương thì ngược lại, trên người hỏa khí mạnh, dương khí dồi dào, quỷ thần không xâm phạm được, không nhất định là có số mệnh tốt hay xấu, nhưng loại người này đa phần đều khỏe mạnh, cả đời không bao giờ gặp ma.
Quý Nam Tinh cũng không phải chưa từng tiếp xúc với người có mệnh cách cực dương, nhưng tiếp xúc với họ nhiều nhất cũng chỉ là không lo việc tiếp xúc nhiều sẽ làm tiêu hao dương khí của họ, khiến họ gặp xui xẻo hoặc sinh bệnh.
Nhưng chưa từng có ai có thể chỉ qua tiếp xúc cơ thể đơn giản mà ngược lại còn tiêu hao được âm khí trong cơ thể cậu.
Quý Nguyên Đình trầm ngâm một lúc rồi nói: “Anh chưa từng nghe nói có loại pháp khí này.”
Nếu có, anh ta và sư phụ đã sớm tìm mọi cách để mang về cho tiểu sư đệ rồi. Mặc dù tiểu sư đệ đã quen với việc sống chung với âm khí, nhưng đã là người sống thì ai lại muốn ngày ngày chịu đựng cái lạnh lẽo mà ngay cả ánh mặt trời oi bức của mùa hè cũng không thể xua tan được.
Ngay cả sư huynh cũng không biết, Quý Nam Tinh cũng không hỏi thêm nữa. Dù sao cũng là bạn cùng lớp, sau này khó tránh khỏi tiếp xúc, rồi sẽ tìm ra nguyên nhân thôi.
Quý Nguyên Đình ăn xong bữa tối, đặt đĩa ăn sang một bên, cầm điện thoại lên chuyển cho sư đệ một khoản tiền: “Mai anh bay đi Milan, phải chuẩn bị cho một show diễn, nhanh thì hai tháng, nhiều nhất là chưa đến ba tháng sẽ về. Em cứ ngoan ngoãn đi học, học sinh cấp ba thì phải có dáng vẻ của học sinh cấp ba, đừng tùy tiện nhận nhiệm vụ trên Mạng Lưới Nhân Gian nữa.”
Quý Nam Tinh ồ một tiếng.
Nhiệm vụ linh dị trên Mạng Lưới Nhân Gian là do chính phủ đưa ra, sau khi hoàn thành sẽ có thưởng tiền. Quý Nam Tinh nhận nhiệm vụ trên đó không chỉ đơn thuần là để kiếm tiền, chủ yếu là vì sư phụ không có ở đây, hai tháng hè dài đằng đẵng không có việc gì làm, rảnh rỗi buồn chán nên đi bắt ma cho vui.
Giờ đã khai giảng rồi, tự nhiên vẫn phải lấy việc học làm trọng.
Công việc chính của cậu là học sinh, công việc chính của sư huynh cậu là nhà thiết kế thời trang, giám đốc của một thương hiệu thời trang rất nổi tiếng, là một người vô cùng bận rộn, thường xuyên phải bay đi bay lại như vậy, giống như sư phụ của cậu, hễ bận lên là có thể mấy tháng không gặp mặt.
Hồi nhỏ cậu còn bé, sư phụ và sư huynh đều không dám để cậu một mình, nên hễ đi đâu xa đều xin nghỉ học cho cậu rồi mang cậu theo. Giờ cậu đã lớn, thêm hai năm nữa là thành niên, cũng không cần phải lúc nào cũng kè kè bên cạnh như hồi nhỏ nữa, tất nhiên cũng yên tâm vứt cậu ở trường.
Còn về tiền bạc, từ nhỏ đến lớn Quý Nam Tinh chưa bao giờ thiếu tiền.
Những người bước chân vào ngành này như họ khó tránh khỏi mang theo một chút thiên mệnh, việc phạm phải ngũ tệ tam khuyết là số mệnh không thể tránh khỏi.
Ngũ tệ: quan (góa vợ), quả (góa chồng), cô (mồ côi), độc (không con cái, không nơi nương tựa), tàn (tàn tật).
Tam khuyết: tài (tiền tài), mệnh (số mệnh), quyền (quyền lực).
Mệnh của Quý Nam Tinh tốt, nhưng cũng không tốt, mệnh cách của cậu phạm phải một trong những thứ khó giải nhất, đó là khuyết mệnh.
Đến mạng sống cũng không có thì những thứ ngũ tệ và nhị khuyết khác tự nhiên sẽ không tìm đến cậu. Vì vậy, sau khi dựa vào việc tích công đức để kéo dài mạng sống, cậu cũng không lo sẽ phạm phải những thứ khác, nên về phương diện tiền bạc đương nhiên cũng tiêu xài tùy ý hơn một chút.
Còn về nguồn thu nhập của cậu thì nhiều vô kể.
Có lẽ là do năng lực của sư phụ cậu quá mạnh, ngũ tệ phạm ba, tam khuyết phạm hai, không góa vợ cũng chẳng cô đơn, số mệnh rất dài, nói đơn giản là mệnh cứng, nhưng nghèo.
Vì vậy, sau khi nhận nuôi cậu, để không làm cậu chết đói, sư phụ đã giao cậu cho sư huynh, ngay cả tên của cậu cũng là đặt theo sư huynh.
Ngoài hộ khẩu và quan hệ nhận nuôi được ghi dưới tên sư phụ ra, cậu từ nhỏ đã lớn lên ở nhà họ Quý.
Nhà họ Quý chủ yếu là làm về nghiên cứu và phát triển dược phẩm, nắm trong tay mấy dự án có bằng sáng chế, một cái thôi cũng đủ ăn mấy đời, thứ không thiếu nhất chính là tiền.
Nhà họ Quý có tất cả ba người con, anh cả nhà họ Quý là Quý Vân Đình, hiện là người nắm quyền của nhà họ Quý. Chị hai là Quý Nghiên Đình, một người cuồng nghiên cứu khoa học. Sư huynh của cậu là con trai thứ ba trong nhà, hồi nhỏ vì thường xuyên gặp ma mà bị thất hồn, vậy nên đã được sư phụ nhận làm đệ tử.
Còn cậu, đối ngoại là con trai thứ tư của nhà họ Quý, tuy chưa vào hộ khẩu cũng chưa chính thức gọi bố mẹ, nhưng đã sớm thân thiết như người một nhà.
Anh cả rất bận, đặc biệt là sau khi tiếp nhận gánh nặng từ ba Quý, thời gian ở bên bọn họ cũng ít đi, thế nên cách thể hiện tình yêu trực tiếp nhất chính là cho tiền.
Chị gái cũng rất bận, thường xuyên ở trong phòng thí nghiệm, một năm khó gặp được mấy lần, thế nên cũng học theo cách yêu thương của anh cả, cũng là đủ kiểu cho tiền.
Sư huynh Quý Nguyên Đình của cậu thì có cổ phần trong gia đình, lại có công việc chính kiếm rất nhiều tiền, hàng ngày tiếp xúc cũng toàn là hàng hiệu xa xỉ, việc cho tiền và mua sắm càng không hề nương tay.
Còn ba Quý và mẹ Quý thì đã nghỉ hưu, người rảnh tiền nhiều, lúc này đang đi du lịch khắp thế giới, mỗi ngày trong nhóm gia đình phát hồng bao không ngừng, thỉnh thoảng lại chuyển khoản cho mấy đứa nhỏ trong nhà, ngay cả anh cả tổng tài bá đạo cũng thường xuyên nhận được tình yêu thương từ xa của ba mẹ.
Mỗi tháng, ngoài sinh hoạt phí được chu cấp định kỳ, chỉ riêng những khoản thu nhập thêm này, Quý Nam Tinh cũng đã có thể nhận được mấy trăm nghìn tệ không chừng.
Điều này khiến sư phụ lúc nào cũng thiếu tiền thường xuyên ghen tị với cậu.
Có một khoảng thời gian, Quý Nam Tinh thậm chí còn nghi ngờ, lý do hồi nhỏ sư phụ không chịu để cậu một mình, hễ đi đâu xa là mang cậu theo, là vì xem cậu như một cái ví di động để trả tiền.
Nhìn một chuỗi số không trong tin nhắn báo tiền về điện thoại, Quý Nam Tinh không nhịn được cười: “May mà sư phụ không có ở đây.”
Nếu không lại làm cho một người nghèo đến mức không giữ được tiền trong người như sư phụ tức chết mất.
Quý Nguyên Đình nói: “Em ngoan ngoãn một chút, không có việc gì thì đừng có tỏ ra dũng cảm. Anh xin cho em nghỉ ba ngày rồi, nghỉ ngơi ba ngày xong thì ngoan ngoãn đến trường đi.”
Cắn miếng sườn dê cuối cùng trong miệng, Quý Nam Tinh lầm bầm: “Sáng nay đưa em về thẳng nhà là được rồi, còn phải đến trường gây chuyện một phen làm gì.”
Quý Nguyên Đình thẳng tay búng vào trán cậu: “Chẳng phải sợ em đi trễ sẽ không hòa đồng, bị người ta xa lánh bắt nạt sao. Em thì hay rồi, ngủ một giấc thẳng về nhà luôn. Thôi được rồi, anh còn phải đi thu dọn hành lý, em rửa bát đi.”
Quý Nam Tinh vẫy vẫy tay tiễn anh ta ra khỏi cửa.
Trong nhà trở nên trống trải, Quý Nam Tinh ăn nốt mấy quả cà chua bi còn lại trong đĩa rồi cho chén đĩa vào máy rửa bát, sau đó về phòng ngủ tìm bộ đồ ngủ rồi vào phòng tắm.
Cậu đuổi theo Hồ Tiểu Điệp bao lâu thì cũng có bấy lâu không được tắm rửa, vụ án đã kết thúc, có thể ngâm bồn tắm thư giãn một chút rồi.
Căn hộ cậu đang ở hiện tại là món quà sinh nhật mười sáu tuổi mà anh cả tặng, diện tích sử dụng hơn một trăm năm mươi mét vuông.
Không phải không nỡ mua cho cậu căn lớn hơn, mà đây đã là căn lớn nhất có thể chọn được ở khu vực quanh trường rồi, xa hơn nữa thì đi học có lẽ phải đi ô tô, còn chỗ cậu ở hiện tại đi bộ năm phút là đến trường.
Mở nhạc, thả một quả bóng tắm, Quý Nam Tinh thoải mái ngâm mình trong nước nóng.
Tiếc là nước nóng có ấm đến đâu cũng không thể xua đi được cái lạnh lẽo âm hàn trong cơ thể cậu. Nhìn viên bom tắm từ từ sủi bọt tan ra trong nước, Quý Nam Tinh ngâm mình sâu hơn một chút, không khỏi nghĩ đến chàng trai có thể xua tan âm khí trong cơ thể mình, vẫn chưa biết tên hắn là gì.
Hết chương 4.
