Chương 5: Trở Thành Tên Đầu Gấu Của Trường

 

Chương 5: Trở Thành Tên Đầu Gấu Của Trường

 

Thời gian rèn luyện quân sự là một tuần, sau đó được nghỉ hai ngày, rồi đến ngày 1 tháng 9 thì chính thức khai giảng.

 

Học sinh lớp 12 không có nghỉ hè, thời gian quay lại trường thậm chí còn sớm hơn cả lúc học sinh mới khối 10 bắt đầu rèn luyện quân sự. Kỳ nghỉ hè của lớp 11 thì dài hơn một chút, nhưng cũng không hơn là bao, gần như là nhập học và bắt đầu lên lớp cùng lúc với khối 10 rèn luyện quân sự sớm.

 

Vì vậy, khi học sinh mới rèn luyện quân sự, các anh chị khóa trên sẽ tranh thủ giờ ra chơi để ghé qua hóng hớt xem náo nhiệt, xem các em khóa dưới năm nay có ai đặc biệt nổi bật, ưa nhìn không.

 

Chẳng mấy chốc, cái tên Tiêu Dã bắt đầu được mọi người bàn tán. Có những người đẹp trai sẽ gây ra đôi chút tranh cãi, dù sao thì gu thẩm mỹ của mỗi người mỗi khác, nhưng cũng có những người đẹp trai đến mức không cần bàn cãi, dễ dàng thống nhất được gu thẩm mỹ của người khác. Vẻ đẹp trai của Tiêu Dã rõ ràng là thuộc về vế sau.

 

Cái tên Quý Nam Tinh cũng có người nhắc tới. Hôm cậu đến trường muộn, đi tìm lớp học của mình qua từng phòng, lại còn mặc thường phục giữa một rừng đồng phục, nên đương nhiên cũng có người để ý. Gương mặt ấy, chỉ cần nhìn qua một lần là khó mà quên được.

 

Tiếc là cậu còn chưa kịp bị mọi người vây xem thì đã xin nghỉ ốm mất mấy ngày, người từng thấy cậu cũng không nhiều. Thế nên trên bảng xếp hạng nhan sắc, cậu tạm thời không bằng Tiêu Dã, mà khi nhắc đến cậu, người ta lại nghĩ nhiều hơn đến một kẻ yếu ớt ngất xỉu ngay cả khi đợt huấn luyện quân sự còn chưa bắt đầu.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, những lời bàn tán về sự yếu ớt đó cũng không còn nữa, bởi vì vào ngày thứ ba của đợt rèn luyện quân sự, khi còn chưa chính thức vào học, có lẽ còn chưa kịp quen thuộc với ngôi trường này, Tiêu Dã đã nổi như cồn trong trường vì đánh nhau gây chuyện.

 

Người mà hắn đánh không phải ai khác, mà là học sinh chuyên thể dục của lớp năng khiếu khối 12.

 

Theo lời các nhân chứng có mặt tại hiện trường hôm đó, Tiêu Dã một chọi ba, nhốt ba học sinh chuyên thể dục khối 12 trong nhà vệ sinh mà đánh cho một trận tơi bời, khiến ba người kia mặt mày bầm dập, khóc lóc kêu cha gọi mẹ.

 

Về nguyên nhân vụ ẩu đả, có người nói Tiêu Dã đã sớm nghe ngóng xem những kẻ gai góc ở trường trung học Ngọc Lan là ai, nên vừa vào trường đã muốn đánh cho bọn họ phải phục, ra đòn phủ đầu để chiếm lấy vị trí trùm trường.

 

Cũng có người nói là do ba học sinh chuyên thể dục kia thấy Tiêu Dã đẹp trai, cậy mình là khóa trên, lại là dân thể dục cao to khỏe mạnh nên đã buông lời trêu chọc không ngớt, thậm chí còn động tay động chân trong nhà vệ sinh, Tiêu Dã không thể nhịn được nữa mới ra tay đánh cho một trận tơi tả.

 

Lại có người nói trận đánh này là vì ghen tuông tranh giành một cô gái. Nghe đâu cô gái mà đám học sinh chuyên thể dục kia thích đã cố tình chạy đi xem Tiêu Dã, còn đưa nước cho hắn, thế là bị bọn họ ngứa mắt kiếm chuyện, kết quả lại bị đánh cho một trận.

 

Nhưng dù là tin đồn nào đi nữa, kết cục cuối cùng vẫn không thay đổi: Tiêu Dã một mình đánh ba, đánh cho ba học sinh chuyên thể dục kia thảm không nỡ nhìn.

 

Đương nhiên, nếu sự việc chỉ có thế thì cái tên Tiêu Dã cũng chẳng nổi đến mức ấy. Bây giờ ngay cả một vài mọt sách không màng chuyện thế sự cũng không kìm được tò mò mà đi xem thử.

 

Đó là bởi vì người thì bị đánh vào buổi sáng, phụ huynh thì được mời lên vào buổi trưa, đến chiều, huấn luyện viên phụ trách lớp bọn họ vốn định rèn giũa lại tên học sinh gây rối này, ai ngờ cuối cùng lại bị Tiêu Dã dễ dàng hạ gục.

 

Lúc đó, vị huấn luyện viên kia đang mắng mỏ Tiêu Dã, phê bình hắn bốc đồng gây sự, còn lớn tiếng nói: “Thích đánh nhau thế à, giỏi đánh nhau thế à? Nào nào nào, cậu ra đây đấu với tôi một trận, để tôi xem cậu có mấy cân mấy lạng!”

 

Trong tình huống bị khiển trách như vậy, dù là học sinh cá biệt đến đâu cũng hiếm khi đối đầu với huấn luyện viên. Mặc dù anh ta chỉ huấn luyện bọn họ một tuần, nhưng dù sao cũng là người xuất thân từ quân đội, đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, cái uy của một huấn luyện viên rất ít học sinh dám khiêu khích.

 

Nhưng Tiêu Dã lại thuộc số ít đó, hắn đi thẳng từ trong hàng ra, đứng đối mặt với huấn luyện viên.

 

Vị huấn luyện viên bị hắn chọc cho tức đến bật cười, trực tiếp tung một đòn cầm nã thủ tấn công.

 

Và rồi, trước sự chứng kiến của mấy lớp học, Tiêu Dã chỉ dăm ba chiêu đã quật ngã được huấn luyện viên. Tốc độ nhanh đến nỗi, ngay cả những bạn học đứng hàng đầu trong lớp hắn, những người nhìn rõ nhất cũng không nhìn kịp.

 

Bọn họ chỉ thấy Tiêu Dã đá hai cái, vung tay hai lần, thế là huấn luyện viên đã bị hắn đè chặt xuống đất.

 

Một trận thành danh. Người khác nghĩ sao thì học sinh lớp 7 không biết, nhưng hiện tại trong lớp bọn họ, hai chữ Tiêu Dã đồng nghĩa với không dễ chọc.

 

Trường vừa mới khai giảng, tính tình của đối phương ra sao bọn họ vẫn chưa nắm rõ, chỉ riêng hai trận đánh này cũng đủ để bọn họ tạm thời không dám trêu vào người này.

 

Sáng sớm tinh mơ, Tiêu Dã một tay khoác cặp đi vào lớp. Lớp học vốn đang có chút ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Tiêu Dã cũng không để tâm, sải đôi chân dài đi về chỗ ngồi của mình.

 

Trương Nguyên ngồi phía sau hắn liền lập tức ghé sát vào: “Hôm qua về nhà ông cụ nhà cậu có đánh cậu không?”

 

Ngay cả trong thời gian rèn luyện quân sự thì mỗi ngày đều có bài tập về nhà. Mỗi môn học đều phát sách bài tập, quy định mỗi ngày phải làm bao nhiêu trang, giáo viên mỗi môn đều sẽ chấm bài và kiểm tra.

 

Tiêu Dã lấy bài tập từ trong cặp ra đặt lên bàn chờ lớp trưởng học tập đến thu, đoạn trả lời Trương Nguyên: “Đánh tôi làm gì, tôi có gây sự đâu, đánh nhau cũng không thua, ông nội tôi đâu phải người vô lý.”

 

Gia đình hắn không phải kiểu hễ bị mời phụ huynh là về nhà sẽ bị ăn một bữa “thịt nướng bằng roi”. Chỉ cần sự việc có nguyên nhân và bản thân chiếm lý, nhà hắn sẽ không dễ gì động roi vọt, nhưng đương nhiên, một khi đã động tay, thì trận đòn đó cũng rất nặng.

 

Trương Nguyên nghe nói hắn không bị đánh thì mới yên tâm, rồi nói: “Cái tên Tề Khang kia, tối qua tôi có lướt diễn đàn, đúng là một tên ung nhọt. Hắn cậy mình cao to mà bắt nạt không ít người, còn gây ra bao nhiêu vụ bắt nạt nữa không biết. Coi như tên đó xui xẻo, lần này đụng phải tấm sắt rồi.”

 

Thật ra hôm đó cũng không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là lúc ăn sáng Tiêu Dã không cẩn thận làm dính dầu vào tay, trước khi về lớp bèn ghé vào nhà vệ sinh tầng một để rửa tay.

 

Học sinh chuyên thể dục buổi sáng có buổi tập, sau khi tập xong sẽ vào nhà vệ sinh tầng một gần đó để giải quyết. Điều này đã khiến hai người, một học sinh khối 12, một học sinh khối 10, vốn không thể xuất hiện cùng một nhà vệ sinh lại có dịp chạm mặt nhau.

 

Học sinh mới khối 10 mới nhập học được hai ngày, mà cái tên Tiêu Dã này Tề Khang đã nghe người ta nhắc đến không chỉ một lần, đặc biệt là các bạn nữ nhắc đến nhiều nhất. Giờ gặp mặt, đương nhiên hắn ta phải xem cho rõ tên này rốt cuộc có ba đầu sáu tay đến mức nào.

 

Mặc dù đối phương quả thật rất đẹp trai, nhưng ở cái tuổi ẩm ương lại là thời kỳ sĩ diện của đám con trai, sau khi thấy Tiêu Dã, hắn ta cũng chỉ cười khẩy một tiếng rồi buông một câu: “Chỉ thế này thôi à?”

 

Tiêu Dã không thèm để ý, rửa tay xong liền quay người bỏ đi.

 

Tề Khang sao có thể chấp nhận việc bị một học sinh khối 10 phớt lờ như thế, hắn ta không nghĩ ngợi gì mà chặn đường Tiêu Dã lại ngay.

 

Lúc đó cũng chưa định động thủ, ban đầu Tề Khang chỉ muốn dọa Tiêu Dã một chút, nhưng Tiêu Dã đâu phải loại người nhẫn nhịn cho qua, hắn thẳng tay gạt phắt bàn tay của Tề Khang đang chọc vào người mình.

 

Thế rồi hai bên lao vào đánh nhau.

 

Tề Khang lại còn không đi một mình, hắn ta có thêm hai người bạn nữa. Ba người bị Tiêu Dã nhốt trong nhà vệ sinh đánh cho kêu oai oái.

 

Trương Nguyên nói với Tiêu Dã: “Tôi còn nghe nói đám học sinh chuyên thể dục kia cũng có bạn bè ở bên ngoài, dạo này cậu phải cẩn thận đấy.”

 

Cậu ta tin vào thân thủ của Tiêu Dã, nhưng chỉ sợ súng công khai dễ tránh, tên bắn lén khó phòng. Lỡ bị phục kích, đối phương kéo đến mười, hai mươi người, một mình Tiêu Dã có lẽ cũng khó mà xử lý nổi.

 

Tiêu Dã khẽ hừ một tiếng: “Có gan thì cứ đến.”

 

Trương Nguyên nhắc nhở một câu rồi cũng không nói nhiều nữa, ngược lại còn mang chút tâm lý hóng chuyện: “Cậu nói xem huấn luyện viên lớp mình hôm nay có đến không?”

 

Bị học sinh hạ gục đã đành, lại còn không đỡ nổi năm chiêu, người nào mặt mỏng một chút chắc cả đời này cũng không muốn gặp lại Tiêu Dã nữa.

 

Tiêu Dã đáp: “Ông ta mà không đến thì mới thật sự thành trò cười.”

 

Là đàn ông con trai mà không chịu nổi thất bại như vậy thì đúng là uổng phí bộ quân phục màu xanh trên người.

 

Tiếng chuông đầu tiên vang lên, Trương Nguyên vươn vai một cái, lúc đang định ngồi lại ngay ngắn thì thấy người đang từ từ đi tới ở hành lang, liền vội vàng đá vào ghế của Tiêu Dã: “Ê ê, bạn cùng bàn của cậu tới kìa!”

 

Tiêu Dã vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp Quý Nam Tinh mặc đồng phục, đeo cặp sách bước vào lớp.

 

Mái tóc sạch sẽ gọn gàng trông mượt mà như tơ, trên đường từ hành lang đi vào đã được ánh nắng ban mai nhuộm thành màu nâu nhạt, mãi đến khi vào lớp mới trở lại màu đen thuần túy.

 

Đồng phục của nam sinh hơi rộng thùng thình. Quý Nam Tinh rất gầy, nhưng bộ đồng phục rộng khoác lên người cậu lại không hề khó coi như những bạn học gầy tong teo khác, ngược lại còn có vẻ lười biếng mà vẫn thẳng thớm.

 

Cánh tay lộ ra từ ống tay áo được xắn lên trông cân đối, không hề xương xẩu đáng sợ vì thân hình gầy gò, thậm chí còn thấp thoáng những đường nét cơ bắp mờ nhạt.

 

Ngoài gương mặt ra, thứ đẹp nhất lộ ra bên ngoài chính là đôi tay ấy. Đó là một đôi tay cực kỳ thích hợp để chơi đàn dương cầm, dù chỉ đặt yên trên phím đàn đen trắng cũng toát lên vẻ thanh lịch tao nhã đầy tính nghệ thuật.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tiêu Dã nhìn đối phương chăm chú xem sơ đồ chỗ ngồi dán bên cạnh bảng đen, nhìn ánh mắt cậu dò tìm khắp lớp, nhìn cậu khẽ siết chặt quai cặp rồi cất bước đi về phía này.

 

Quý Nam Tinh không ngờ mình lại ngồi cùng bàn với cậu bạn này. Tiêu Dã, chữ Dã này có ý nghĩa không được tốt cho lắm, thường rất ít người dùng chữ này để đặt tên. Chữ Dã vừa rộng lớn lại vừa trống rỗng, người bình thường chưa chắc đã gánh nổi.

 

Nhưng nếu là cậu bạn này thì có vẻ khá hợp, rộng lớn và tự do. Nhìn tướng mạo của hắn, là tướng đại mãn tứ đại đồng đường, hẳn gia đình hắn phải rất hạnh phúc viên mãn. Vậy thì, lấy chữ này đặt tên, ý nghĩa ẩn chứa hẳn là mong hắn được tùy ý lớn lên, hoang dã mà kiên cường.

 

Quý Nam Tinh đi đến bên cạnh Tiêu Dã, nhưng cậu bạn đang ngồi lại không hề nhúc nhích, điều này khiến Quý Nam Tinh có chút kỳ lạ. Trước đây tính tình người này có vẻ khá tốt, mấy lần tiếp xúc đều không tỏ vẻ lạnh lùng với cậu, còn ra tay giúp cậu chặn thanh chắn, lại còn đỡ lấy cậu lúc cậu ngã xuống, sao bây giờ lại có vẻ khác lạ thế này.

 

Thấy hắn không động đậy, Quý Nam Tinh bèn lên tiếng: “Xin lỗi, cậu có thể cho tôi vào trong được không?”

 

Lúc này Tiêu Dã mới như bừng tỉnh, buông cây bút trong tay xuống, xoay người, rút đôi chân dài của mình ra khỏi gầm bàn, nhường ra một lối đi cho Quý Nam Tinh vào trong.

 

Khi Quý Nam Tinh đi vào, lối đi có phần chật hẹp không tránh khỏi việc xảy ra va chạm cơ thể.

 

Thứ Quý Nam Tinh cảm nhận được là hơi ấm truyền đến, còn Tiêu Dã lại bị cảm giác lành lạnh từ làn da của cậu, dù cách lớp vải quần mỏng manh cũng có thể cảm nhận được, kích thích một phen. Tim hắn bỗng đập thình thịch, rùng mình một cái rồi nổi cả da gà.

 

Sau khi thuận lợi về chỗ ngồi của mình, Quý Nam Tinh thấy Tiêu Dã đang xoa xoa cánh tay, bèn ngước mắt nhìn hắn.

 

Cậu đang cẩn thận xem xét sắc mặt và khí trường của Tiêu Dã, xem hắn có vì tiếp xúc với mình mà xảy ra thay đổi xấu nào không.

 

Nhưng cậu không nhìn ra vấn đề gì cả.

 

Dương khí quanh người Tiêu Dã vẫn rất dồi dào. Người khác có ba ngọn lửa trên vai chỉ là ba đốm lửa nhỏ, còn ba ngọn lửa của Tiêu Dã này lại là ba ngọn lửa thực sự. Nếu cứ luôn mở linh nhãn mà nhìn, thì ngồi cạnh hắn quả thực còn chói mắt hơn cả ánh mặt trời bên ngoài.

 

Cảm nhận được bạn cùng bàn đang nhìn mình, Tiêu Dã ngừng động tác xoa tay, khẽ ho một tiếng, định quay đầu hỏi cậu đang nhìn gì.

 

Vừa quay đầu lại liền đối diện với đôi mắt phượng xinh đẹp kia. Đôi mắt như hình cánh quạt, hàng mi dày rậm và cong vút, con ngươi không biết có phải do ánh sáng trong phòng hay không mà trông rất trong và đen láy, mang theo vẻ long lanh ẩm ướt, rất đẹp, đẹp đến mức chỉ một cái nhìn cũng như có thể hút người ta vào trong.

 

Quý Nam Tinh thấy hắn cứ nhìn mình không chớp mắt, có chút thắc mắc: “Sao thế?”

 

Ban đầu Tiêu Dã ngơ ngác hả một tiếng, sau đó mới nhận ra cậu đang hỏi mình, bèn nói: “Không có gì. Ý tôi là, vừa rồi cậu đang nhìn gì thế?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có gì. Chuyện lần trước cảm ơn cậu, may mà cậu đỡ được tôi, không thì tôi đã ngã xuống đất rồi.”

 

Tiêu Dã đáp: “Không sao, vừa hay tôi đứng sau cậu. Sức khỏe cậu ổn rồi chứ?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Ổn rồi.”

 

Tiêu Dã nhặt cây bút trên bàn lên xoay tròn giữa các ngón tay, vừa gật đầu vừa nói: “Ổn là tốt rồi.”

 

Sau đó, hai người không nói gì thêm nữa.

 

Sau lần ngất xỉu trước đó, giáo viên chủ nhiệm dứt khoát bảo Quý Nam Tinh không cần xuống lầu nữa. Vừa hay ba ngày bài tập vừa rồi Quý Nam Tinh cũng chưa làm, thế là cô liền để Trần Thập Nhất và Quý Nam Tinh ở lại lớp, đợi đến gần trưa mới xuống sân tập hợp đi ăn cơm.

 

Đợi mọi người đi hết, Trần Thập Nhất khẽ reo lên một tiếng, ôm một cuốn sách ngoại khóa ngồi vào chỗ của Tiêu Dã: “Cuối cùng cậu cũng đến rồi, cậu đến là tôi không cần phải xuống lầu theo nữa. Cậu không biết đâu, ngày nào tôi cũng đứng một mình nhìn bọn họ huấn luyện, một mình đứng trơ ra đó, cậu không biết tôi ngượng đến mức nào đâu.”

 

Quý Nam Tinh lấy ra một quyển vở bài tập chưa viết chữ nào, hỏi Trần Thập Nhất: “Bài tập làm đến đâu rồi?”

 

Trần Thập Nhất lật vở bài tập ra: “Tính cả bài tập hôm nay, mỗi quyển đều phải làm đến trang hai mươi. Bài tập của tôi nộp rồi, không thì mấy phần trước có thể cho cậu chép.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không cần đâu, mấy bài này cũng không khó, làm một loáng là xong thôi.”

 

Trong lớp học lại trở nên yên tĩnh. Quý Nam Tinh làm môn toán trước, đầu óc cậu rất lanh lợi, cho dù chỉ tập trung ba phần cũng có thể hoàn thành tốt những bài tập này.

 

Nhất là trước đây cậu hay xin nghỉ, mẹ Quý lo cậu theo không kịp bài vở nên từ tiểu học đến trung học cơ sở cậu đều có gia sư riêng. Kiến thức trung học phổ thông cậu đã học xong từ hồi cấp hai rồi.

 

Lúc này, tốc độ đặt bút gần như không cần suy nghĩ nhiều, đa số các câu hỏi đều không cần giấy nháp, chỉ cần liếc qua là có thể tính ra đáp án.

 

Trần Thập Nhất ngồi bên cạnh đang đọc một cuốn sách bọc bìa, bìa ngoài là Tứ Đại Danh Tác, nhưng nội dung bên trong lại là một cuốn tiểu thuyết không rõ tên. Cậu ta vừa đọc vừa cười tủm tỉm, đọc đến đoạn đặc biệt hài hước lại không nhịn được muốn chia sẻ với Quý Nam Tinh.

 

Chỉ là, cậu ta vừa giơ tay lên, còn chưa chạm vào người Quý Nam Tinh thì Quý Nam Tinh đã như đoán trước được mà nghiêng người tránh khỏi tay cậu ta.

 

Hành động né tránh này lộ liễu không chút che giấu, bàn tay của Trần Thập Nhất lập tức ngượng ngùng lơ lửng giữa không trung: “Ơ…”

 

Quý Nam Tinh dùng đầu bút chặn tay Trần Thập Nhất, ấn cái móng vuốt đang lơ lửng của cậu ta xuống: “Đừng chạm vào tôi, tôi không thích người khác chạm vào mình.”

 

Người sinh ra đã mang bệnh như Trần Thập Nhất vốn dĩ đã thiên về âm, nếu chạm vào cậu nữa, hoặc là sẽ gặp xui xẻo, hoặc là bệnh tình sẽ trở nặng. Cứ giữ khoảng cách nói chuyện như này thì còn được, chứ tiếp xúc nhiều quá, nếu nghiêm trọng còn có thể sẽ mất mạng.

 

Người bình thường bị Quý Nam Tinh nói như vậy, dù miệng không nói gì nhưng trong lòng ít nhiều gì cũng sẽ có suy nghĩ. Rất nhiều người ban đầu mang tâm lý muốn thân thiết với cậu, đều vì thế mà dần dần xa cách, không qua lại nữa.

 

Nhưng Trần Thập Nhất không phải người bình thường, cậu ta im lặng vài giây rồi hỏi: “Vậy tôi nói chuyện với cậu, cậu có thấy phiền, thấy tôi ồn ào không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không đâu.”

 

Trần Thập Nhất cũng không phải loại người đặc biệt ồn ào, cũng không thể coi là phiền được.

 

Nghe cậu nói vậy, Trần Thập Nhất lập tức yên tâm: “Vậy thì tốt rồi. Cậu yên tâm, sau này tôi sẽ chú ý không chạm vào cậu.”

 

Nói xong, trong lòng cậu ta do dự một lúc, cuối cùng vẫn không hỏi ra nghi vấn vừa lóe lên trong đầu.

 

Thật ra cậu ta rất muốn hỏi Quý Nam Tinh rằng, có phải hồi nhỏ từng bị người ta bắt nạt không, nên bây giờ mới phản cảm với sự đụng chạm của người khác. Con trai mà xinh đẹp như vậy cũng khá nguy hiểm. Nhưng bọn họ mới trở thành bạn học, cũng chưa thân đến mức đó, hỏi vấn đề này thì có phần hơi vô duyên.

 

Nhưng chuyện Quý Nam Tinh không thích người khác đụng chạm, cậu ta đã ghi nhớ, sau này nhất định sẽ hạn chế tiếp xúc thân thể với cậu.

 

Ở một bên khác, sau khi Tiêu Dã hoàn thành bài tập khởi động chạy mười vòng quanh sân thể dục thì đang duỗi cơ. Tranh thủ lúc những người khác chưa chạy xong, hắn đứng tại chỗ giãn cơ nghỉ ngơi.

 

Lúc duỗi tay, hắn ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cửa sổ lớp học của mình. Tiếc là lớp bọn họ đang ở tầng một, không nhìn thấy được tình hình trong lớp học ở tầng ba. Nhìn một lúc lại thấy nhàm chán, hắn bèn xoay người lại, quay lưng về phía tòa nhà dạy học mà nhìn ra sân thể dục.

 

Nhìn đám bạn học mới chạy có mười vòng đã xiêu xiêu vẹo vẹo, Tiêu Dã trước tiên bật cười một tiếng, sau đó lại nghĩ nếu để bạn cùng bàn của hắn xuống chạy, đừng nói mười vòng, với cái thể trạng đó, cái chú gà con yếu ớt đứng một lát đã có thể ngất xỉu ấy, một vòng chắc cũng đủ lấy mạng rồi.

 

Nghĩ đến đây, cảm giác bực bội vốn cứ quanh quẩn trong lòng hắn bỗng dưng tan biến, thậm chí còn không nhịn được mà thấy vui vui.

 

Hết chương 5.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Tiêu Dã của bây giờ: Bạn cùng bàn là một chú gà con yếu ớt, chạy một vòng chắc cũng không chịu nổi.

 

Tiêu Dã của sau này: Vợ ơi tha mạng, đánh không lại, dù có đánh thế nào cũng đánh không lại.

 

Chú thích: Chữ Dã () trong tiếng Trung có nghĩa là hoang dã, tự do, nhưng cũng có thể mang nghĩa hoang dại, không được thuần hóa, tùy tiện, nên Quý Nam Tinh mới nói ý nghĩa của nó không được tốt cho lắm.

 

Chương 5: Trở Thành Tên Đầu Gấu Của Trường

Ngày đăng: 11 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên