Chương 4: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 2)
“Vì sao anh lại biết nhiều như vậy?” Người em trai hỏi.
Hoa Hạo Minh: “Bởi vì tôi là một trong những người bước ra khỏi trò chơi, hay nói cách khác, tôi là một người chơi.”
Không biết những người khác có tin hay không, nhưng Hạ Bạch thì tin Hoa Hạo Minh đã vào trò chơi đó. Lúc trước cậu đã từng nhìn thấy Hoa Hạo Minh trong bức ảnh trên bài đăng nọ, nhìn biểu hiện của Hoa Hạo Minh, khả năng hắn không chỉ là người ra khỏi trò chơi.
Có lẽ, hắn còn có thân phận khác nữa.
Hắn quả thực không phải người an tĩnh, nhưng dường như cũng không phải là người thích xen vào việc của người khác, hay là người có kiên nhẫn, hắn nói cho bọn họ những điều dị thường này ngay từ một cách nghiêm túc như vậy chắc chắn không phải vì có lòng tốt, mà là vì thân phận của hắn.
Hắn chính là người của “Bộ phận khác” mà Lão Dương đã nhờ đến giúp cậu tìm Hỉ Thần.
Hạ Bạch nghĩ như vậy, cậu ngồi trên giường ôm chặt túi đựng tài liệu trong tay, ngơ ngác nhìn ra cửa, như thể bị sợ đến mất trí.
“Làm ơn, xin hỏi, chúng ta có cách nào để quay về không?” Nghe Hoa Hạo Minh, người cha mỉm cười hỏi Hoa Hạo Minh, ông cẩn thận từng li từng tí, thái độ cũng vô cùng tốt.
Nhìn như ông ta tin vào điều đó, tin vào trò chơi mà Hoa Hạo Minh đã nói, cũng tin hắn là người đã ra khỏi trò chơi.
Dưới ánh sáng mờ ảo, ánh mắt mấy người trong phòng đều chuyển qua nhìn Hoa Hạo Minh, như thể hy vọng sống sót nằm ở trên người hắn vậy.
“Sau khi hoàn thành trò chơi thì có thể rời đi.”
Hắn nói rất đơn giản, nhưng tất cả mọi người đều biết chuyện không đơn giản như vậy.
“Nếu, nếu chúng ta không thể vượt qua được thì sao?”
“Như vậy tất cả chúng ta đều sẽ thật sự biến mất, tức là chết ở trong trò chơi, sau đó ký túc xá sẽ bị phong tỏa để ngăn những người bình thường khác tham gia vào trò chơi.”
Lúc này bọn họ đã hiểu vì sao có rất nhiều nhà máy, công viên giải trí và nhà hàng đóng cửa trong hai năm qua, tất cả đều không phải là do quản lý kém, kinh doanh không tốt.
“Chúng ta làm thế nào để hoàn thành trò chơi? Cậu có chiến lược gì không?” Người cha tiếp tục hỏi.
Hoa Hạo Minh nói: “Bình thường trò chơi và địa điểm có quan hệ với nhau, chúng ta đang ở trường học nên chắc chắn đây là một trò chơi có liên quan đến trường học.”
Nghe thì có vẻ đã có cơ sở, nhưng phạm vi này quá lớn.
“Có một số người chơi đã đặt tên cho trò chơi này là “Truy tìm chân lý.” Hoa Hạo Minh tiếp tục hào phóng đưa ra chiến lược cho bọn họ.
““Truy tìm chân lý”? Tìm kiếm chân tướng?” Ôn Đông hỏi.
Hoa Hạo Minh gật đầu, “Theo tôi được biết thì trong trò chơi có hai loại bản đồ. Một loại là bản đồ thông thường phổ biến nhất, bản đồ bình thường này phần lớn là tìm kiếm chân tướng sự việc. Loại còn lại là bản đồ hi hữu đặc thù, có rất nhiều cách chơi để tìm ra sự thật, nhưng với bản đồ đặc biệt thì không có quy luật nào cả.”
“Nói cách khác, rất có thể chúng ta đang ở trong một bản đồ bình thường, trong trường hợp này thì chúng ta chỉ cần tìm ra được cái gọi là chân tướng thì có thể rời khỏi trò chơi rồi, phải không?” Tống Cường có chút kích động, duỗi cổ chờ đợi.
Hoa Hạo Minh cười, “Vậy cậu nhất định phải kiên trì cho đến khi tìm tới chân tướng mới được.”
Nghĩ đến mấy đứa trẻ bị những bàn tay ma quái nắm lấy tập thể dục mà Hoa Hạo Minh đã cho bọn xem, cùng những con rối tử thi có đầu người trong ngôi nhà ma kia, nụ cười trên mặt Tống Cường bắt đầu vụt tắt.
” Ngoài ra, đừng chống lại các NPC trong trò chơi, trừ khi thật sự cần thiết, và nhớ phải thể hiện tốt vai trò của mình khi đối mặt với các NPC.”
Những người trong phòng còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng sau khi Hoa Hạo Minh nói xong chuyện quan trọng thì cắt ngang lời bọn họ: “Chúng ta bây giờ đang ở trạng thái bị khóa trong trò chơi, nói cách khác, chúng ta không thể rời khỏi ký túc xá được, trò chơi sắp bắt đầu. Thời gian khóa này cũng không dài lắm, thường là từ 5 đến 10 phút, tôi đề nghị các bạn nên tận dụng thời gian này để chuẩn bị và làm quen với nhau một chút.”
Không ai không nghe hắn, bao gồm cả nam sinh vừa rồi chất vấn hắn, mọi người bắt đầu hoảng loạn tìm kiếm công cụ bảo vệ và vũ khí tấn công.
Lận Tường nhân cơ hội này đem túi xách da rắn của Hạ Bạch bỏ lên giường số 1, dáng cậu ta rất cao nên đứng trên mặt đất cũng có thể kéo ga trải giường trên giường số 1 ném sang giường số 4 một cách dễ dàng.
“…”
Lần này nam sinh kia không nói gì, có lẽ nỗi sợ hãi khi đối mặt với trò chơi đã lấn át đi sự tức giận, cậu ta đang được mẹ nắm tay vỗ về an ủi.
Lận Tường “Hừ” một tiếng, cậu ta nhỏ giọng nhưng cũng không cố ý ép đến mức người khác không nghe được, “Hạ Bạch, phải như này mới được, đừng để bọn họ cảm thấy cậu dễ bắt nạt.”
Nói xong, giọng cậu ta lại nhỏ hơn một chút, “Nếu họ cho rằng cậu dễ bắt nạt, lỡ xảy ra bạo lực học đường thì sao? Các cậu đều là người học y, lỡ bọn họ bắt nạt cậu, bắt cậu cõng thi thể mỗi ngày thì phải làm sao bây giờ?”
Cậu ta nói lời này là để hù dọa Hạ Bạch, muốn để cho Hạ Bạch biết hậu quả nghiêm trọng như thế nào. Ai biết được, cậu ta vừa nói xong thì nhìn thấy đôi mắt Hạ Bạch thường xuyên ngẩn ngơ bỗng như có tia sáng tụ lại vậy.
Lận Tường: “?”
Nhưng rất nhanh sau đó Hạ Bạch đã đi tìm hành lý của mình, Lận Tường còn cho là mình bị hoa mắt.
Hai cái túi da rắn lớn và một cái cặp xách căng phồng, hành lý của Hạ Bạch nhiều hơn ba người kia một chút, bởi vì cái gì có thể mang đi cậu đều mang hết, đồ thì nhiều nhưng được sắp xếp rất ngay ngắn gọn gàng.
Cậu nhanh chóng lấy một xấp giấy màu vàng từ trong túi xách cất vào túi quần, sau đó lấy một con dao gọt trái cây từ trong cái túi màu trắng xanh ra đưa cho Lận Tường, nói: “Thật xin lỗi.”
Lận Tường biết vì sao Hạ Bạch lại xin lỗi, nếu như cậu ta không đến đưa Hạ Bạch đến trường thì sẽ không bị cuốn vào trò chơi kinh dị này, nhưng mà, “Tôi chủ động tới đưa cậu đi là vì muốn nhìn trường đại học y Hòa Bình một chút.”
Cậu ta cầm lấy con dao gọt hoa quả, vô cùng xúc động nói, “Hạ Bạch, cậu đưa công cụ bảo mệnh duy nhất cho tôi à?!.”
Hạ Bạch: “Không phải, tôi vẫn còn cái khác.”
“Cậu lúc nào cũng như vậy.” Lận Tường vừa cảm động vừa bất đắc dĩ, nói: “Cũng giống như lúc trước cậu nói mình không cố ý đến nghĩa trang cõng tôi về vậy.”
Hoa Hạo Minh nhìn chằm chằm vào lá bùa kì lạ lộ ra trong túi Hạ Bạch: “……”
“Bốp….!”
Tiếng bạt tai đánh vỡ bầu không khí ấm áp bên này, sau khi người cha ở giường số 3 tát con trai mình một cái rồi chỉ vào đầu cậu ta, “Mở miệng ra giới thiệu mình đi, sao lại im như hủ nút vậy, đúng là chả được trò trống gì cả!”
Cậu con trai im lặng vài giây rồi đứng dậy, quay người đối diện với bọn họ, cậu ta đặt hai tay lên lưng ghế, hơi cúi đầu xuống một chút, nói: ” Tôi tên là Tống Minh Lượng, học Nha khoa.”
Cha của cậu ta lập tức nói: “Tôi là cha của nó, tên Tống Cường. Con trai tôi quá thành thật, quá hướng nội, chứ kỳ thật nó rất thông minh và rất đáng tin.”
Có hai người mở đầu tự giới thiệu, nam sinh bên giường số 2 cũng nói: “Tôi tên là Ôn Đông, học khoa Tâm thần. Đây là chị gái tôi, Ôn Thu.”
Nam sinh ở giường số 4 không nói chuyện, mẹ cậu ta nói thay, “Đây là con trai tôi, Mạnh Thiên Hữu, học y học lâm sàng.”
Hạ Bạch nói: “Tôi là Hạ Bạch, học pháp y.”
Sau khi nghe chuyên ngành của cậu, mẹ Mạnh Thiên Hữu nhíu chặt mày. Cha Tống Minh Lượng thì lại nhiệt tình cười hỏi, ông nhìn về phía Hoa Hạo Minh, “Đây là ngươi anh cậu à?”
Hạ Bạch: “Bà con xa.”
“…..”
Lận Tường chủ động giới thiệu bản thân, “Tôi là bạn học cấp ba của Hạ Bạch, bạn thân, tên Lận Tường.”
Lời giới thiệu ngắn ngủi thoáng chốc đã làm dịu đi nỗi sợ trong lòng mọi người, giới thiệu xong thì ký túc xá lại yên tĩnh như lúc ban đầu, giữa những tiếng đồng hồ tích không ngừng vang lên, nỗi sợ trong lòng mọi người lại bắt đầu nhen nhóm.
Hoa Hạo Minh nói, bình thường thì thời gian khóa chỉ từ 5 đến 10 phút, lúc hắn nói lời này, những người khác cũng nhìn về phía đồng hồ treo tường, thời gian đã trôi qua bốn phút, chưa kể lúc trước hắn mở cửa chính và đập cửa sổ cũng tốn một chút thời gian.
Sắp đến giờ rồi.
Tích tắc, tích tắc, tích tắc……
Tống Cường lau mồ hôi trên trán, chân Mạnh Thiên Hữu càng lúc càng run.
Bên ngoài trống rỗng và yên tĩnh, cả thế giới chỉ còn lại tiếng đồng hồ đang chuyển động, điều đó có nghĩa là bọn họ cách trò chơi kinh dị kia càng lúc càng gần, rất nhanh sẽ chạm mặt.
“Cộp, cộp, cộp…..”
Bên ngoài hành lang truyền đến tiếng động càng ngày càng gần, giống như tiếng gót giày nặng nề nện trên sàn nhà.
Cuối cùng bọn họ cũng nghe được những âm thanh khác bên ngoài ký túc xá, nhưng điều đó không những không làm cho bọn họ thả lỏng, mà ngược lại còn căng thẳng hơn.
Tiếng cộp cộp dừng lại chỗ cửa túc xá của bọn họ.
Tim mọi người như muốn nhảy vọt lên cổ họng.
“Cốc cốc cốc.” Bên ngoài vang lên ba tiếng gõ cửa, cũng không tính là thô bạo lắm.
Mấy người căng thẳng, không ai bước lên trước, nín thở không dám mở miệng.
Cuối cùng vẫn là Hoa Hạo Minh đi tới cửa, cánh cửa vừa rồi làm sao cũng mở không ra bây giờ chỉ chạm nhẹ đã mở.
Mọi người trong ký túc xá đều nắm chặt lấy dụng cụ trên tay, khẩn trương nhìn chằm chằm cánh cửa.
Phía sau cánh cửa là một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, sau lưng người phụ nữ có nam sinh bưng chậu nước vội vàng chạy ngang qua trên hành lang ồn ào náo nhiệt, sau đó chen vào trong phòng, khung cảnh ký túc xá trước mặt bọn họ bình thường đến mức không thể bình thường hơn, như thể bọn họ đã trở lại thế giới loài người.
Lúc cửa mở ra và nhìn thấy cảnh tượng này, Hạ Bạch còn nghe được tiếng ” ding dong”.
【 Quá trình tải trò chơi đã hoàn tất, bản đồ phổ thông của trường đại học y Hòa Bình đang trực tuyến. 】
Giọng nói này không đến từ một chỗ nào đó trong ký túc xá, cũng không tới từ bên ngoài ký túc xá, mà giống như vang lên ở trong đầu hơn.
【 Khi bản đồ trường đại học y Hòa Bình trực tuyến, bạn vừa lúc ở trong ký túc xá trường đại học y Hòa Bình, đó hẳn là duyên phận đặc biệt. Chào mừng người chơi đến với trường đại học y Hòa Bình, thưởng thức một câu chuyện hay của trường, chúc người chơi chơi game vui vẻ. 】
“Bà nó! Đúng là duyên phận đặc biệt thật.” Lận Tường nhỏ giọng mắng một cậu.
Đánh giá phản ứng của mọi người, có vẻ như không phải cậu ta là người duy nhất nghe thấy giọng nói đó.
” Đã đến giờ tắt đèn và đi ngủ rồi, sao các cậu còn chưa về ký túc xá của mình?” Người phụ nữ đứng trước cửa chắc là quản lý ký túc xá, nhưng cũng không phải quản lý ký túc xá vừa rồi bọn hắn muốn đi tìm.
Khi bước vào ký túc xá, bọn họ đã nhìn thấy trong sảnh có hai quản lý, một người có làn da trắng nõn, người còn lại thì hơi mập. Người phụ nữ trước cửa có khuôn mặt gầy gò xanh xao vàng vọt, nhợt nhạt, nhăn nheo như tờ giấy sau khi bị vò.
“Sao ở đây lại có hai nữ sinh? Nữ sinh ở trên lầu, không nên tùy tiện đến tầng này, đây là ký túc xá nam sinh!” Quản lý ký túc xá nhíu mày nói.
Bọn họ cũng không biết ai ở trong ký túc xá này, vậy nên chỉ có thể khẩn trương đứng đó.
Quản lý ký túc xá càng thêm không vui, “Hoa Hạo Minh, Lận Tường, Tống Cường về phòng 304 của các cậu đi! Ôn Thu, Mạnh Tình về phòng 405!”
Bây giờ bọn họ đều đã biết thân phận và nơi mình sẽ ở trong trò chơi này. Tất cả bọn họ đều là sinh viên trường đại học y Hòa Bình.
Hoa Hạo Minh dẫn đầu, ba người cùng đi đến phòng 304 cùng tầng lầu trong ký túc xá. Ôn Thu và Mạnh Tình thì chậm hơn một chút, chủ yếu là Mạnh Tình rất không muốn rời đi, bà cứ nhìn con trai Mạnh Thiên Hữu của mình hết lần này đến lần khác với vẻ miễn cưỡng và sợ hãi vô cùng.
Thấy bọn họ đã đi đến nơi cần đến, quản lý ký túc xá hài lòng, ” Tắm rửa rồi đi ngủ sớm, sắp tắt đèn, sau khi tắt đèn đừng rời khỏi ký túc xá, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”
Bình thường vào khoảng sáu giờ chiều thì trời mới bắt đầu tối. Nhưng người quản lý ký túc xá cho biết đã gần đến giờ tắt đèn.
Hạ Bạch nhìn về phía hành lang bên ngoài cửa sổ, chỉ thấy bóng tối vô tận.
Thời gian trên đồng hồ treo ở trong ký túc xá cũng chuyển sang 23 giờ 55 phút.
Các bức tường trong ký túc xá cũng trở nên cũ nát tồi tàn hơn, có vài vết thấm nước quanh co khúc khuỷu, trên mặt đất và giường chiếu cũng thế.
Không có gì thay đổi nữa, đồ của bọn họ vẫn còn.
Sau khi người quản lý ký túc xá rời đi, bốn tân sinh viên vốn sống trong ký túc xá này ngay từ đầu mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi quản lý ký túc xá có nói là sau khi tắt đèn không nên rời khỏi ký túc xá, bây giờ còn chưa tắt đèn, hẳn là có thể ra ngoài được, tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này, bốn người bước tới cửa nhìn ra bên ngoài.
Khi quản lý ký túc xá nhắc nhở mọi người trở về phòng của mình, tiếng bước chân trong hành lang vội vã vang lên không ngừng, không biết ở ký túc xá nào đó bỗng truyền đến tiềng ồn ào. Thậm chí bọn họ còn nghe được hai nam sinh đang tranh luận gay gắt về lớp giải phẫu khi đi ngang qua, thoạt nhìn thì nơi này chẳng khác nào một ký túc xá bình thường cả.
Nhưng đây không phải là ký túc xá đại học thực sự của bọn họ.
Nếu tất cả mọi người trong tòa nhà ký túc xá này đều tham gia vào trò chơi, vậy thì cửa ký túc xá sẽ đóng chặt lại, không thể có tiềng ồn ào lọt vào như thế này.
Bởi vậy, sự chân thực này thật quỷ dị.
Ôn Đông hỏi: “Tống Minh Lượng, cậu đến sớm nhất, có nhìn thấy người nào quen mắt không?”
Hôm nay là ngày đầu tiên bọn họ đến trường đại học báo danh, đại đa số các bạn cùng lớp đều không biết nhau, nếu đây là những người bạn học thực sự, bọn họ cũng chỉ có thể hỏi những người đến sớm nhất, ở trong ký túc xá này lâu nhất, xem họ có từng gặp nhau chưa.
Tống Minh Lượng còn chưa mở miệng thì Mạnh Thiên Hữu đã nói: “Lúc nào cậu ta cũng cúi đầu, làm sao thấy được người nào?”
Tống Minh Lượng quay đầu lại nhìn, cậu ta không cúi đầu như lúc có cha mình bên cạnh, mà là nhìn thẳng vào mắt của người khác, thanh âm nói chuyện vừa phải, phát âm nhấn nhá rõ ràng từng chữ: “Tôi gặp chưa được mấy người, nhìn không ra.”
Bọn họ còn muốn xem thêm một lúc nữa, nhưng đèn trong ký túc xá và hành lang lại đột nhiên tắt ngúm.
Bốn người gần như là đồng bộ, vô ý thức lùi lại một bước, quay về ký túc xá, Ôn Đông nhanh chóng đóng cửa lại.
Đêm nay không có trăng, ký túc xá ối đen như mực.
Không thể nhìn rõ mặt nhau, nhưng vẫn có thể nghe thấy hơi thở gấp gáp của bọn họ vì vừa rồi vội vã chạy về.
Hạ Bạch đứng một lát, sau đó lấy điện thoại của mình ra, phát hiện vẫn còn dùng được, cậu dùng di động rọi đường trở lại giường số 1 của mình.
Ôn Đông cũng trở lại giường số 2, tiếp theo là Tống Minh Lượng trở lại giường số 3, Mạnh Thiên Hữu đứng đó hơn mười giây, trong bóng tối không nhìn rõ sắc mặt, cũng không biết cậu ta đang suy nghĩ cái gì.
Giường số 1 và số 2 nằn cạnh cửa sổ, Ôn Đông thấy Hạ Bạch chuẩn bị leo lên giường thì nói: ” Chúng ta kéo rèm lại nhé? Ai biết ban đêm vừa ngẩng đầu lên có nhìn thấy một con ma đang đu trên cửa sổ nhìn chúng ta hay không.”
Trong bóng tối, Mạnh Thiên Hữu không nhìn thấy động tĩnh của bọn họ, cậu ta cho rằng “Chúng ta” mà Văn Đông nhắc đến là ám chỉ bốn người trong ký túc xá này, là cậu ta đang hỏi bọn họ.
“Tôi không ngủ cạnh cửa sổ.” Cậu ta chanh chua nói.
“Vâng! Cậu không ngủ bên cạnh cửa sổ, cậu ngủ bên cạnh nhà vệ sinh, vậy phải canh cửa nhà vệ sinh cho thật kỹ vào, đừng để ban đêm có ma quỷ từ trong bồn cầu bò lên trên giường cậu!” Ôn Đông cũng không chịu thua, trực tiếp vặn lại, “Tôi biết ở trong trò chơi kinh dị không rõ tình huống như thế này dễ khiến chúng ta lo lắng khủng hoảng, mà một khi lo lắng sẽ gắt gỏng, nhưng mà chúng tôi không phải mẹ cậu!”
Hạ Bạch đã kéo màn cửa lại.
Từ đầu tới cuối Tống Minh Lượng không nói một câu.
Mạnh Thiên Hữu không đáp lại lời của Ôn Đông, lúc cậu ta trải giường chiếu động tĩnh rất lớn.
Ôn Đông thấy thế cũng không nói thêm gì nữa, đeo bịt mắt vào rồi kéo rèm đi ngủ.
Hạ Bạch dọn giường xong, lấy gia phả từ trong túi tài liệu ra, ôm vào trong ngực, lặng lẽ nằm xuống.
Ký túc xá nhất thời rất yên tĩnh, nhưng chắc chắn là không có ai ngủ cả.
Hôm nay là ngày bọn cậu đến báo danh nhập học, tất cả đều mang theo sự vui mừng háo hức tới ngôi trường mình mơ ước đã lâu.
Cuối cùng bọn họ đã được như nguyện vào học trong một ngôi trường danh giá trăm năm qua, sống trong ký túc xá mà bọn họ đã tưởng tượng.
Nhưng mà, chính tại chỗ này, bọn họ lại bị cuốn vào một trò chơi kinh dị đáng sợ, không biết sống chết thế nào, mà điều khoa trương nhất chính là, một là đi vào thiên đường, hai là xuống địa ngục.
Ôn Đông nói rất đúng, có lẽ trong mắt một số người bọn họ là thiên chi kiêu tử, nhưng bọn họ cũng chỉ là những kẻ chưa trải đời, chỉ biết học hành chăm chỉ, thậm chí còn chưa thực sự bước chân vào đời, đối mặt với bóng đêm mờ mịt và áp lực về cái chết, ai có thể ngủ được chứ?
Hạ Bạch ôm gia phả, cùng bọn họ buồn bực căng thẳng một hồi, rốt cuộc mí mắt cũng dần dần khép lại.
Bóng tối dày đặc bao phủ ngôi trường cũ kỹ, dường như có thứ gì đó đang dâng lên như thủy triều, chúng ẩn nấp trong bóng tối, ẩm ướt, nặng nề, dính chặt vào cơ thể, khiến cho người ta có cảm giác như đang chìm trong nước lúc ngủ say.
Hết chương 4.
