Chương 40: Đội Tấn Công
“Khi tôi trở thành chủ nhân thứ hai của thi thể, tôi có thể sử dụng những kỹ năng gã ta có được khi còn sống, ngoại trừ kỹ năng linh hồn, những kỹ năng khác sẽ không bị giảm.” Hạ Bạch nói.
Nhìn cậu thì có vẻ ngơ ngác, nhưng kỳ thật đầu óc cậu rất linh động, che đậy thế giới bên ngoài, tập trung vào những lĩnh vực mình cảm thấy hứng thú và quan tâm. Đối với kỹ năng linh hồn vì cái gì không thể bảo đảm có thể hoàn toàn sử dụng được, cậu cũng đã nghĩ qua.
“Tôi cảm giác kỹ năng thân thể quả thực có thể phát huy hết khả năng.” Cậu chưa thật sự sử dụng qua cánh tay con giun, nhưng cậu có cảm giác, nếu mình muốn thì vẫn có thể phá mái nhà bệnh viện được.
“Còn về phần kỹ năng linh hồn, có thể là không trọn vẹn, uy lực giảm bớt, hoặc là không thể dùng. Kỹ năng linh hồn hẳn là có quan hệ với linh hồn của con người, người có tam hồn thất phách, sau khi chết, tam hồn sẽ quy thiên, trong thân thể chỉ có phách. Nhưng trên thực tế, rất nhiều người nói tới linh hồn đều nói là hồn phách, có hồn có phách. Có lẽ hệ thống trò chơi nhận định như vậy, kỹ năng linh hồn là bao quát cả hồn và phách, con người sau khi chết đi, trong thi thể chỉ có phách không trọn vẹn, vậy cho nên kỹ năng linh hồn cũng không trọn vẹn, tôi không thể sử dụng hoàn toàn được.”
“……”
Nhị Oa ngơ ngác.
Dương Mi không hiểu gì, nhưng hắn chỉ biết là rất lợi hại.
Đây là lần đầu tiên Hoa Hạo Minh thấy có người phân tích kỹ năng của mình theo cách này, bình thường người chơi có được cái kỹ năng dùng là đã biết ơn trời phật lắm rồi, ai còn đi cân nhắc xem vì sao hệ thống trò chơi lại chỉ cấp cho một số kỹ năng và tại sao kỹ năng đó không thể mở rộng.
Lăng Trường Dạ…. Cảm nhận được sự chân thành và thái độ của Hạ Bạch.
Hạ Bạch tròn đôi mắt hạnh nhìn về phía Lăng Trường Dạ, mắt cậu sáng rực.
Lăng Trường Dạ: “Mỗi thành viên trong đội tấn công đều có biên chế đặc thù, đều phải được cục trưởng Cục Quản lý Trò chơi phê chuẩn, tôi không thể một mình đưa ra quyết định được. Tôi sẽ báo cáo tình hình của cậu lên trên, cậu chờ thông báo.”
Hạ Bạch lập tức gật đầu, “Được!”
Cậu vốn định hỏi lại bọn họ xem có ai nhìn thấy kỹ năng của ông nội cậu hay không, Lăng Trường Dạ là đội trưởng Đội tấn công, Dương Mi là người chơi có điểm tích lũy cao nhất, Nhị Oa là người chơi tiến vào trò chơi nhiều nhất, bọn hắn có thể là nhóm người chơi có khả năng gặp qua ông nội nhất.
Lúc cậu đang chuẩn bị hỏi thì Quách Dương bước vào.
Quách Dương rất kích động khi được gặp nhiều thần tượng như vậy, không biết cậu ta lấy hồ sơ bệnh án ở đâu ra, đưa cho bọn hắn kí tên.
“…..”
Sau khi Quách Dương đi vào, những người khác cũng lục tục đi vào, Hạ Bạch thấy thế thì đành thôi, hiện tại bọn hắn cũng có thể xem như là quen biết, về sau còn có cơ hội hỏi thăm, không cần phải vội vàng.
Cậu thấy Lão Mã đã khập khiễng đi theo người khác, vậy nên đã vội vàng rời khỏi phòng bệnh đuổi theo ông.
Hạ Bạch: “Lão Mã, sau này chú có dự định gì không?”
Hạ Bạch là người Mã Đồng Phong biết ơn nhất trên đời, ông không giấu Hạ Bạch bất cứ điều gì, nói: “Bọn họ tìm cho tôi một công việc, hỏi tôi có muốn làm hay không, công việc chỉ đơn giản là giải cứu những người muốn tự sát.”
Ông nói: “Tôi không chắc mình có thể làm được hay không, nhưng mà tôi muốn thử. Họ nói nếu tôi ở lại làm việc thì họ sẽ chữa khỏi chân cho tôi.”
“Vậy tốt quá.” Hạ Bạch nói: “Lão Mã, chúc mừng chú.”
Tinh thần Lão Mã cũng không phấn chấn lắm, vẻ tang thương hiện rõ trên khuôn mặt ông, hai mắt cũng đỏ ngầu, ngập tràn mỏi mệt do bị năm tháng và xã hội này tàn phá, nhưng ông đã nở nụ cười đầu tiên sau khi Hà Gia Tú chết, dù chỉ là một chút, “Cám ơn cậu, Hạ Bạch. Cậu nói cái mạng này của tôi không rẻ mạt, nếu như tôi có thể cứu được người khác, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức, để cái mạng này có thể phát huy một chút giá trị.”
Lão Mã theo nhân viên công tác đi rời đi.
Hành lang bệnh viện vốn là nơi nhìn quen sinh tử vui buồn, nhưng khoảng thời gian này lại càng thêm bi thảm và hưng phấn, có tiếng khóc tuyệt vọng và tiếng cười điên cuồng không biết từ đâu truyền đến, ánh sáng lờ mờ chiếu lên thân hình gầy yếu khập khiễng của ông, mái tóc khô rối như sáng lên những tia sáng li ti.
Ngoài cửa sổ, tiếng xe cứu thương dồn dập nối tiếp nhau vang lên, có lẽ không lâu nữa, thế giới của họ không còn có thể duy trì được sự yên bình như vẻ bề ngoài được nữa, mà sẽ sụp đổ vỡ tan tành.
Nhìn thấy dáng vẻ Lão Mã bước chân khập khiễng cố gắng đi lại, phảng phất như Hạ Bạch nhìn thấy bóng lưng của rất nhiều người.
Sinh ra trong chạng vạng của thời hòa bình, tìm kiếm chút ánh sáng nhạt nhòa trong thế giới vỡ tan.
Hạ Bạch mím môi, đi về phía phòng mình và Chung Tử Thương, ngày mai cậu cũng có việc.
Sau khi Hạ Bạch đi xuống lầu, Hoa Hạo Minh đứng ở phía sau cậu không xa hỏi Lăng Trường Dạ: “Sao anh phải lừa cậu ấy, rõ ràng anh có thể tự mình quyết định mà, chỗ cục trưởng chỉ làm theo thủ tục thôi.”
Hắn rất không hiểu, “Anh vẫn còn chưa có người hợp tác mà, Hạ Bạch chính là người thích hợp cộng tác với anh nhất. Chờ cậu ấy trưởng thành thêm một chút, có càng nhiều thi thể và kỹ năng hơn, chẳng phải tổ hợp hai người sẽ rất mạnh sao? Đừng nói Đội tấn công, cậu ấy có muốn đến Vong Xuyên cũng có thể nữa là.”
Hầu hết các thành viên của Đội tấn công bọn họ đều có một người cộng tác. Trò chơi xuất hiện ở khắp mọi nơi, trò chơi cần công thành cũng rất nhiều, tất cả thành viên của Đội tấn công không để cùng nhau vào một trò chơi được, mà một người đi thì lại rất nguy hiểm, vậy cho nên sẽ có từng tổ từng tổ cộng tác, cùng nhau tiến vào trò chơi, thời gian lâu dài cũng trở thành đồng bạn gắn bó sinh tử.
Lăng Trường Dạ làm đội trưởng, vẫn chưa có người cộng tác.
Kỹ năng của anh rất đặc thù, nếu gặp mạnh thì sẽ mạnh, gặp yếu thì sẽ rất hạn chế.
Sức mạnh của Nhị Oa rất cường đại, nhưng nó lại không dùng kỹ năng, vào trò chơi mười lần chưa chắc gì đã dùng một lần.
Kỹ năng của Dương Mi dùng rất tốt, nhưng Lăng Trường Dạ chê hắn đần, lại không thích dùng kỹ năng của hắn.
Hai năm này, anh hoặc là cùng đồng đội hoặc là một mình tiến vào trò chơi, vẫn không cộng tác với ai, cũng có thể có liên quan đến tâm tính tự do của anh, hoặc cũng có thể là chưa gặp được người thích hợp.
Hiện tại, Hoa Hạo Minh cảm thấy người thích hợp với anh đã xuất hiện.
Lăng Trường Dạ túm chiếc áo khoác trên vai, nói: “Tôi không cần người cộng tác, chẳng qua chuyện cậu ấy đến Đội tấn công thì tôi sẽ nghiêm túc suy xét. Cậu ấy chỉ có kỹ năng, vẫn còn chưa phát triển, để cậu ấy vào đội tấn công sớm như vậy sẽ bị chú ý, chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Nói xong anh quay đầu, chính xác tóm được hai tên nghe lén.
Nhị Oa đứng ở phía sau cửa ôm lấy bảo bối bắp rang của nó ỉu xìu, cao một chút là Dương Mi ló đầu ra thăm dò.
Dương Mi nói: “Đội trưởng, để Hạ Bạch tới đi, tôi có cảm giác cậu ấy muốn ngủ với anh.”
“…..”
Dương Mi nói rất nghiêm túc, “Mấy ngày nay tôi có thể cảm giác được, Hạ Bạch không muốn ngủ với tôi, mà là muốn ngủ với anh. Lúc các người thuật lại trò chơi với viện nghiên cứu, tôi đã đứng ở ngoài cửa nhìn vào trong, ánh mắt Hạ Bạch rơi trên thân thể anh rất nhiều lần, cậu ấy thích thân thể anh.”
Hoa Hạo Minh: “…”
Hắn và Hạ Bạch đã tiến vào một phó bản có đam mê dị hoá, hắn rất muốn lên tiếng, cảm thấy nếu thay chữ “Thân” thành “Thi” thì có vẻ hợp lý hơn.
Dùng nhiều kỹ năng linh hồn quả thật sẽ ảnh hưởng đến linh hồn. Hắn chân thành đề nghị Dương Mi, “Gần đây cậu vào trò chơi đừng có dùng thẻ tình nhân nữa.”
Hàng mi dài trên mắt Lăng Trường Dạ khẽ cụp xuống, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
Không phải, không phải là anh ta thật tin đó chứ? Hoa Hạo Minh hỏi: “Đội trưởng, anh đang suy nghĩ cái gì?”
Lăng Trường Dạ: “Tôi đang nghĩ, cậu ấy cũng không thể làm người cộng tác với tôi được, quá nguy hiểm.”
Hoa Hạo Minh cảm thấy cũng có đạo lý, có một người cộng tác lúc nào cũng ngấp nghé thi thể của mình quả thực nguy hiểm, nếu như lại gặp một phó bản giống như Trường đại học y Hòa Bình, nếu Hạ Bạch nhịn không được biến thân thể anh ấy thành thi thể thì sao?
Lúc này là 11 giờ 35 phút đêm.
Lúc Hạ Bạch trở về, Chung Tử Thương chỉ cho là cậu ra ngoài tản bộ.
Mấy ngày nay, đội tình nguyện viên bọn hắn hoàn thành xong công việc thì lập tức trở lại nơi an toàn này, không đi ra ngoài, Hạ Bạch thì lại không giống bọn hắn, chỉ cần cậu ấy có thời gian rảnh rỗi thì sẽ ra ngoài tản bộ.
Lúc đầu Chung Tử Thương còn tận tình khuyên bảo cậu, nhưng về sau thấy cậu luôn nghĩ mọi biện pháp trộm lẻn ra ngoài thì bỏ cuộc.
Nhìn thấy cậu trở về, cậu ta vẫn như mọi khi, nói đơn giản một câu, “Đàn em Hạ Bạch về rồi à?”
Hạ Bạch “Vâng” một tiếng, cũng không đề cập gì đến trò chơi, “Đàn anh, tôi đi tắm trước.”
Chung Tử Thương: “Cậu đi đi, cứ thoải mái, tôi đã tắm rửa xong rồi.”
Hạ Bạch mang theo quần áo mới để thay đi vào toilet, lúc trong trò chơi, quần áo của cậu bị ướt không biết bao nhiêu lần, có chút khó chịu. Đối với việc Lăng Trường Dạ có thể thay quần áo bất cứ lúc nào, kỳ thật cậu cũng có chút ao ước.
Sau khi mặc bộ đồ ngủ có mùi bột giặt và mùi nắng nằm trên giường, Hạ Bạch cho em gái Tuyết Mộc ăn trước, sau đó lại đến trung tâm giao lưu trong trò chơi dạo một vòng.
Vẫn giống như thường lệ, hơn một nửa số bài đăng trên trang chủ trung tâm giao lưu của người chơi có liên quan đến các địa đồ trò chơi đã được thông quan ngày hôm đó.
Trên app trò chơi sẽ công bố, Cục Quản lý Trò chơi cũng không giấu diếm người chơi, phần lớn thời gian, trung tâm liên lạc sẽ nhanh chóng nhận được thông tin liên quan.
Hôm nay trừ bài viết về phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa, còn có một bài viết lôi cuốn khác có liên quan tới Cổ Toàn Côn.
Cổ Toàn Côn là người chơi có tên trên bảng xếp hạng điểm tích lũy, thành tích tốt nhất trong lịch sử của gã ta là xếp thứ 29, thường xuyên xuất hiện trong khoảng từ vị trí 35 đến 50. Ngày hôm qua gã ta xếp thứ 42 trên bảng xếp hạng, nhưng hôm nay bỗng nhiên gã ta lại biến mất.
Có hai khả năng nếu người chơi không còn trên bảng xếp hạng nữa, một là thứ hạng đã tụt xuống, ra ngoài top 50, hai là gã ta đã chết.
Điểm tích lũy là tích lũy theo thời gian, bình thường thì mức độ tăng giảm trong thời gian một hai ngày không đáng kể, vậy cho nên trong rất nhiều các bài đăng có liên quan đến rạp chiếu phim Hài Hòa, đã xuất hiện một bài thảo luận về Cổ Toàn Côn.
« Cổ Toàn Côn biến mất khỏi bảng xếp hạng, gã ta đã chết rồi à? »
Lâu chủ: Gì chứ? Tôi đã tiến vào một trò chơi cùng với Cổ Toàn Côn, cảm thấy gã ta là một người chơi có kinh nghiệm phong phú, thủ đoạn lại độc ác, không xem mạng của người chơi mới ra gì, chỉ coi người ta như công cụ để thông quan, dạng người này vậy mà chết rồi à?
2L: Không thể nào, đây chính là đại lão trên bảng xếp hạng đó, có phải là tụt hạng thôi không?
3L: Tụt hạng cái rắm á, chết rồi. Động não đi, nếu như là tụt hạng thì vị trí của những người bên dưới phải tăng lên chứ, hôm nay chỉ có một trò chơi thông quan, chẳng lẽ bọn hắn đều đi vào cái trò chơi kia à?
4L: Không thể nào có chuyện bọn hắn cùng vào cái trò chơi kia, nhưng nếu Cổ Toàn Côn đi vào cái trò chơi kia thì khả năng gã ta chết ở trong đó là rất lớn.
5L: Cổ Toàn Côn chết cũng không có gì ly kỳ hấp dẫn, gã ta có mặt trên bảng xếp hạng cũng vì lừa gạt bẫy người ta thôi, lực cánh tay giun đất của gã ta quả thật có mạnh đó, nhưng đứng trước một đám đại lão chân chính thì cũng không tính là cái gì.
6L: Lầu trên chưa đánh cùng gã ta phải không? Cánh tay giun đất của gã ta có thể đào đất chui xuống trốn thoát, có thể vừa bay vừa tấn công, rất mạnh mẽ, sắc bén, vừa có thể tấn công vừa có thể phòng thủ, anh bạn nghĩ gì thế? Tôi nói thật, những người có thể lên bảng xếp hạng không ai là đơn giản hết.
Hạ Bạch nhìn đến đây thì dừng lại, không ngờ ở đây cậu lại phát hiện thêm nhiều công dụng của cánh tay giun đất hơn.
Đào hang trong đất.
Việc giun đất đào hang trong lòng đất là rất hợp lý.
Nói như vậy, lúc nữ quỷ hoa khôi trường truy Cổ Toàn Côn, lựa chọn đầu tiên của gã ta có thể là trốn vào một cái hố trên mặt đất, nhưng gã ta lại kéo cậu ra cản nữ quỷ giáo hoa khôi trường. Vậy việc gã ta bị nữ quỷ giáo hoa khôi trường giết chết mình cũng có trách nhiệm rất lớn.
Hạ Bạch lại xem mọi người thảo luận về phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa thêm một lát, phần lớn mọi người đều tập trung vào Nhị Oa, Lăng Trường Dạ và Cổ Toàn Côn, còn lại những cái khác đều là mọi người hẹn nhau đến rạp chiếu phim Hài Hòa xem phim, đã lâu rồi bọn hắn không có đi xem phim, cuối cùng cũng có một rạp chiếu phim an toàn xuất hiện, đương nhiên phải đi xem một chút.
Hạ Bạch ra ngoài kiểm tra lượng vé bán ra của rạp chiếu phim Hài Hòa.
Rạp chiếu phim Hài Hòa không bị trò chơi phá làm cho hư hại, vào ngày hôm sau có thể tiếp tục kinh doanh như bình thường, đừng nói ngày hôm sau, ngay cả một tuần tiếp theo cũng đã bán hết vé.
“……”
Xem ra là mọi người đã thật sự rất chán vì không thể vui chơi như bình thường, đương nhiên, hẳn là cũng có người đi xem náo nhiệt, gần đây rất nhiều người chơi đã tụ tập về Tuyền Quảng Thị.
Vưu Nguyệt tỷ có được tăng lương không?
Sau khi xem xong, Hạ Bạch lại quay lại trang cá nhân của app trò chơi, mở cuốn sách tử thi ra.
Cổ Toàn Côn đang nằm ở trang đầu tiên, cũng giống như em gái Tuyết Mộc, gã ta cũng có thể di chuyển trong cuốn sách tử thi. Kỳ thật Hạ Bạch rất muốn triệu hoán gã ta đi ra thử một lần, nhìn xem có phải như cậu suy đoán, xem liệu linh hồn gã ta có bị thiếu không, cụ thể là có khả năng còn lại một hai phách, còn ba hồn thì lại mất?
Cậu đưa tay chọc chọc vào Cổ Toàn Côn một chút, Cổ Toàn Côn lập tức ôm lấy ngón tay cậu.
Hạ Bạch: “?”
Cậu lập tức tìm khăn giấy ướt để lau tay.
Quả nhiên, hồn phách thiếu hụt, gã ta biến thành tên ngốc luôn rồi.
Bên cạnh vang lên tiếng ngáy khe khẽ, Chung Tử Thương đã ngủ.
Đã hơn mười hai giờ, Hạ Bạch cũng định đi ngủ, lúc cậu đang định đặt điện thoại xuống, chợt nghĩ tới điều gì đó, lại cầm lên, lên mạng tìm kiếm một cái tên, Hoàng Vị Bình.
Lúc mới bắt đầu chiếu bộ phim « Chạy Trốn Khỏi Hoang Đảo», tên của đạo diễn và nhà sản xuất đã xuất hiện. Hoàng Vị Bình chính là đạo diễn của bộ phim « Chạy Trốn Khỏi Hoang Đảo».
Hạ Bạch nhìn chằm chằm trang web một hồi lâu, trong hiện thực quả thực có một đạo diễn trẻ vô danh tên là Hoàng Vị Bình.
Hắn ta đã đạo diễn hai quảng cáo, một bộ phim điện ảnh nhỏ và một bộ phim chiếu mạng lớn, cả hai đều là những tác phẩm rất tầm thường, là tác phẩm ít được quan tâm, mắng chửi cũng rất ít.
Điều khiến cho Hạ Bạch cảm thấy trong lòng phát lạnh là, cậu nhìn thấy vị đạo diễn này nói rằng, hắn ta sẽ làm một bộ phim có thể gây chấn động giới điện ảnh. Nhưng vì phim hắn ta quá chán, không có mấy người chú ý, cứ coi như chú ý thấy thì cũng chỉ có mấy người, bọn họ cũng cảm thấy hắn ta đang khoác lác, vậy nên những lời này căn bản không gây nên chú ý gì.
Cậu không chỉ tìm thấy một sinh viên ngành y tên Sở Tuyết Lâm, còn tìm thấy một đạo diễn sa sút tên Hoàng Vị Bình trong thế giới thực, đó đều là trùng hợp sao?
Hạ Bạch ngủ không được.
Cậu nghĩ nghĩ, lại nhắn tin cho Hoa Hạo Minh, [ Anh đã ngủ chưa? ]
Hoa Hạo Minh: [ Vẫn chưa, có việc gì à? ]
Hạ Bạch: [ Tôi tìm thấy có một sinh viên tốt nghiệp đại học y Hòa Bình tên Sở Tuyết Lâm, còn tìm được một người tên Hoàng Vị Bình, có tên và nghề nghiệp giống với đạo diễn trong phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa. ]
Một lúc sau đối phương mới trả lời: [ Cậu mới vào hai phó bản trò chơi mà đã phát hiện ra rồi? ]
Hạ Bạch: [Anh có ý gì? ]
Hoa Hạo Minh: [ Đúng vậy, những câu chuyện trong một số địa đồ trò chơi quả thực có liên quan đến thực tế. Trong hiện thực có một vài vụ bị che giấu, bởi vì có nhiều nguyên nhân không muốn để cho người ta biết sự thật, sẽ bị phóng đại trong trò chơi. Ví dụ như Sở Tuyết Lâm, cô ấy quả thực đã chết, có lẽ vậy, cô ấy chết vì sự mục nát của ngành y, nhưng hẳn là trong miệng cô không có em gái Tuyết Mộc, cái chết không rõ nguyên nhân của cô ấy đã được trò chơi chuyển thể thành cốt truyện. ]
Cho dù đoán được một chút, nhưng khi nhìn thấy câu trả lời của Hoa Hạo Minh, trong lòng Hạ Bạch vẫn có rất nhiều cảm xúc.
Hoa Hạo Minh: [ Tôi đã xem phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa cậu vừa thông quan rồi, có thể đạo diễn quả thực muốn quay một bộ phim chân thật ở một số phương diện nào đó, nhưng không có khoa trương như trong trò chơi, nếu như nhiều người chết ở trên một hòn đảo như vậy, làm sao có chuyện không lộ một chút tin tức nào? Cũng không có tin tức gì về bộ phim truyền ra. Bọn hắn chỉ là nguồn cảm hứng cho trò chơi mà thôi. ]
Hạ Bạch: [ Hoàng Vị Bình còn sống không? ]
Hoa Hạo Minh: [ Chết rồi. Sở Tuyết Lâm cũng chết rồi. Trò chơi rất thích tìm cảm hứng từ trên người chết. ]
Nếu như câu chuyện bối cảnh trong địa đồ phó bản trò chơi bắt nguồn từ hiện thực, bắt nguồn từ những câu chuyện trong hiện thực không muốn người khác biết đến, thì việc người chơi đặt tên cho game là truy tìm sự thật quả thực rất phù hợp.
Hoa Hạo Minh: [ Chuyện này đừng nói cho ai biết. Đây cũng là nguyên nhân tại sao các đội như Thánh Du Công Hội có thể phát triển, trừ bọn hắn nói trò chơi đám nhân loại tiến hóa, chuyện này cũng bị bọn hắn tuyên truyền thành “Thay trời hành đạo”. ]
Hạ Bạch: [ Được. ]
Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, Hoa Hạo Minh gởi cho cậu một tấm danh thiếp.
Hoa Hạo Minh chỉ nói: [ Đội trưởng đó. ]
Hạ Bạch nghĩ nghĩ, gởi yêu cầu thêm bạn tốt.
Sau mười phút, đối phương đã đồng ý thêm bạn tốt.
Lăng Trường Dạ gửi biểu tượng cảm xúc [ Xin chào ] của Nhị Oa, Hạ Bạch gởi lại một biểu tượng cảm xúc chú chó ngốc nghếch [ Xin chào ], sau đó hai người không nói chuyện nữa.
Tên tài khoản của Lăng Trường Dạ là [ Không có việc gì đừng tìm tôi ], ảnh đại diện của anh là một chiếc quan tài màu đen, khiến mọi người nhìn vào không còn hứng thú trò chuyện nữa.
Hạ Bạch đổi tên chú thích cho anh, nghĩ nghĩ, điều đầu tiên cậu nghĩ đến là bộ dáng anh nằm trên tế đàn giống như sắp chết trong trò chơi, sau đó lại nghĩ đến dáng vẻ anh khi vừa được mình khâu lại, cuối cùng lại nghĩ tới cách anh sử dụng kỹ năng trong trò chơi, cậu ghi chú hai chữ [CC]*.
*Chú thích: CC có thể hiểu đơn giản và nôm na nhất là bản sao. CC là viết tắt của cụm từ Carbon Copy, cụm từ này được sử dụng phổ biến nhất khi gửi email. Hết chú thích.
Hạ Bạch: [ Tôi tưởng kỹ năng của anh là tái sinh, kết hợp tứ chi hay gì đó.]
CC: [ Nếu nói như vậy, quả thực tôi cũng có. Đó là kỹ năng thân thể của tôi. ]
Hạ Bạch sửng sốt một chút, xác thực từ trò chơi đến người chơi đều không có ai nói qua, mỗi người chơi chỉ có thể có một kỹ năng. Kỹ năng linh hồn hẳn là chỉ có một cái, nhưng có kỹ năng linh hồn rồi không có nghĩa là không thể có thêm kỹ năng thân thể và kỹ năng đạo cụ, nhất là những người tiến vào trò chơi rất nhiều lần, trong hầu hết các tình huống đều có thể nhận được phần thưởng của trò chơi.
Có thể là đêm tối lại quấy rầy, thấy Lăng Trường Dạ đã trả lời vấn đề này, Hạ Bạch lại hỏi anh một vấn đề khác mà cậu rất muốn biết.
Hạ Bạch: [ Tại sao anh lại bị kéo vào trong phim?]
Hỏi xong cậu lại có chút hối hận, trước đó viện nghiên cứu có hỏi, Lăng Trường Dạ đã không trả lời, lúc ấy anh nói đó là chuyện có liên quan đến bí mật cá nhân, đúng là chuyện rất riêng tư, bọn họ cũng biết nó có liên quan đến trải nghiệm và dục vọng trong lòng mỗi người, chuyện rất riêng tư.
CC: [ Có lẽ giống cậu. ]
Hạ Bạch sửng sốt một chút, sau đó ngơ ngác ấn điện thoại xuống, nhét dưới gối.
Thấy bên kia không còn “Đang soạn tin” nữa, Lăng Trường Dạ đặt điện thoại lên bàn, đi vào phòng tắm. Chờ đến khi anh mặc áo choàng tắm từ trong phòng tắm ra thì trên màn hình điện thoại có một tin nhắn mới, chiếm vị trí chính giữa màn hình.
Bánh sừng bò socola: [ Ồ. ]
Lăng Trường Dạ ngồi trên ghế sofa, anh kẹp điện thoại giữa ngón trỏ và ngón giữa vừa dài vừa hữu lực, xoay điện thoại một vòng rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tuyền Quảng Thị bị trò chơi công kích thủng lỗ chỗ, ban đêm không có bao nhiêu ánh đèn, xa xa là một mảnh hắc ám nhìn không thấy rõ, những căn phòng có đèn sáng trong các tòa nhà cao tầng thật hiếm hoi, thưa thớt như những vì sao trên bầu trời đêm của thành phố này.
Chỗ sáng nhất chính là bệnh viện chỉnh hình này, không biết ở nơi nào lại có một trò chơi nữa vừa được thông quan, xe cứu thương nối đuôi nhau vội vàng chạy tới đây, mang theo cả những tiếng khóc hoảng loạn và bi thương, bên dưới bận bịu đông đúc, tiếng gào, tiếng khóc, tiếng mọi người trấn an nhau….. Tất cả đều biến thành hai màu sắc đen trắng không chút cảm xúc.
Chiếc điện thoại đang quay vòng vòng giữa hai ngón tay anh chợt dừng lại.
Lăng Trường Dạ gởi cho Bánh sừng bò socola một tin nhắn: [ Nếu như cậu có thể chấp nhận được việc một tuần vào trò chơi một lần, thường xuyên phải bôn ba khắp nơi, ngày mai tôi sẽ cập nhật thông tin danh tính của cậu với Cục quản lý trò chơi. ]
Mới sáng sớm ngày hôm sau Hạ Bạch đã xuất hiện ở cửa phòng VIP nơi Lăng Trường Dã ở.
Tối hôm qua cậu ngủ nên không thấy được tin nhắn trong điện thoại, sáng nay mở mắt ra nhìn thấy tin nhắn, cậu lập tức ngồi dậy khỏi giường, lật đật chạy vào nhà vệ sinh, chỉ đánh răng, tạt chút nước lên mặt rồi lao tới đây.
Cậu vừa mới xuất hiện ở cửa ra vào thì cửa đã được mở ra từ bên trong.
Lăng Trường Dạ giống như vừa mới tỉnh dậy, trên người mặc quần áo ngủ, đôi mắt phượng buồn ngủ rũ xuống, anh nheo mắt đón ánh sáng mặt trời, sau đó nhìn về phía Hạ Bạch, “Vào đi.”
Hạ Bạch ngoan ngoãn đi vào.
Phòng bệnh VIP đương nhiên là phòng đơn, hoặc là phòng suite, Hạ Bạch ngồi ở trên ghế sa lon chờ Lăng Trường Dạ rửa mặt thay quần áo.
Chờ một lần chờ tới một giờ.
Hạ Bạch: … “
Lần đầu tiên trong đời cậu mới biết, thì ra việc rửa mặt thay quần áo lại cần thời gian lâu như thế, khi Lăng Trường Dạ bước ra, cậu mới biết tại sao mình lại đợi lâu như vậy.
Lăng Trường Dạ lại lần nữa rực rỡ hẳn lên, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng rãi sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, một cái quần màu đen đơn giản, mỗi một sợi tóc đều lộ ra khí tức nhẹ nhõm tự do, có cảm giác như được chăm sóc rất cẩn thận.
Anh bưng hai chén hồng trà tới, đưa một chén trong đó cho Hạ Bạch, cậu nhìn thấy ngón giữa anh có đeo một viên đá quý màu xanh lam không biết là bảo thạch gì, không có khảm mạn, chỉ có một chiếc nhẫn bạc cổ kính đơn giản như vậy. Viên bảo thạch kia trong vắt như nước biển, khiêm tốn, trầm lặng và sâu lắng.
Cùng lúc đó, Hạ Bạch cũng ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt. Từ nhỏ đến lớn cậu sống giữa núi rừng, đã ngửi qua đủ các loại cỏ cây, nhưng lại không phân biệt được mùi hương này thuộc về loại cây nào giữa thiên nhiên rộng lớn, giống như một dải đất thần bí nào đó chưa được khám phá, nước biển và cây cối cùng tồn tại.
Lúc Hạ Bạch đang nhìn chiếc nhẫn, Lăng Trường Dạ đã mở điện thoại di động ra, Dương Mi và Hoa Hạo Minh nhận được tin tức cũng tới.
Hạ Bạch không biết Lăng Trường Dạ ở phòng bệnh nào, vậy nên đã hỏi Hoa Hạo Minh. Hoa Hạo Minh biết Hạ Bạch muốn gia nhập Đội tấn công, tất nhiên cũng muốn đến xem, trên đường tới còn bị Dương Mi dính người theo đuôi.
Bọn hắn cùng đến chứng kiến và hoan nghênh Hạ Bạch gia nhập tiểu đội của mình.
Lăng Trường Dạ hỏi Hạ Bạch: “Nghĩ kỹ rồi?”
Hạ Bạch nghiêm túc gật đầu, “Nghĩ kỹ rồi, tôi muốn vào trò chơi nhiều hơn nữa, một tuần một lần hoàn toàn không có vấn đề gì.”
Lăng Trường Dạ đưa di động cho cậu, để cậu tự điền thông tin của mình.
Trong thế giới thực, một số trang web bí mật không thể mở được trên điện thoại di động, cứ coi như có thể mở ra cũng không thao tác được, phải tới một địa điểm máy tính cụ thể mới mở ra được.
Sau khi trò chơi xuất hiện thì không giống như trước nữa, bởi vì mỗi người chơi đều có một app trò chơi trên điện thoại, cái app này cao hơn khoa học kỹ thuật ở hiện thực, nó chứa thông tin liên quan đến sự sống và cái chết của người chơi, dù sao điện thoại cũng trở thành công cụ làm việc an toàn nhất và có quyền hạn tối cao nhất.
Điểm nhập thông tin của các thành viên trong Đội tấn công của Cục Quản lý Trò chơi nằm ngay trong điện thoại di động của Lăng Trường Dạ.
Lúc này, Hạ Bạch nhập thông tin chi tiết của mình vào cột “Thành viên mới”.
Trong lúc cậu đang điền thông tin, ba người còn lại giới thiệu cho cậu biết thêm thông tin về Đội tấn công và Cục Quản lý Trò chơi.
Lăng Trường Dạ: “Đội tấn công trực thuộc Bộ hành động của Cục Quản lý Trò chơi, cộng thêm cậu nữa thì tổng cộng có 49 thành viên. Trong đó có 7 người thuộc về tổ Vong Xuyên.”
Cục Quản lý Trò chơi là một tổ chức chính phủ, có bốn bộ hai viện và một trạm, theo thứ tự là Bộ Thông Tin, Bộ Hậu Cần, Bộ Đối Ngoại, Bộ Hành Động, Viện Nghiên Cứu, Viện Giáo Dục và Trạm Cứu Hộ.
Bộ Thông Tin có nhiệm vụ thu thập, nhập toàn bộ thông tin người chơi, liên hệ với người chơi, đăng tin, quản lý nhân sự…..
Bộ Hậu Cần chịu trách nhiệm về rất nhiều thứ. Đây thực sự là bộ lớn nhất với nhiều đội ngũ nhất, nhiều nhân viên nhất trong Cục Quản lý Trò chơi.
Trạm cứu hộ là một bộ phận tách ra từ Bộ Hậu Cần do áp lực quá lớn, bọn họ không chịu trách nhiệm giải cứu người chơi trong trò chơi mà là cứu trợ xã hội, là trạm cứu hộ khẩn cấp lưu động. Giống như lần này trò chơi xuất hiện tấp nập ở Tuyền Quảng Thị, nếu đưa ra yêu cầu được cứu trợ, toàn bộ trạm cứu hộ sẽ đóng quân tại đây.
Bộ Đối Ngoại giống như tên gọi, bọn họ chịu trách nhiệm liên lạc đối ngoại với các phòng ban thuộc mọi tầng lớp bên ngoài Cục quản lý trò chơi. Giống như Lão Dương cần phải đến đồn công an điều tra một người, ông ta cần phải thông qua Bộ Đối Ngoại. Khi bản đồ trò chơi quy mô lớn xuất hiện ở đâu, Bộ Đối Ngoại sẽ liên hệ với các ban ngành liên quan của địa phương đó để hợp tác và hỗ trợ.
Bộ Hành Động tất nhiên là tập trung vào hành động, chủ yếu nhằm công phá trò chơi và dọn dẹp trò chơi, cốt lõi chính là Đội tấn công. Ngoài ra, nếu như có tổ chức, có người chơi ỷ có kỹ năng mà làm chuyện nguy hại cho xã hội, Bộ hành động cũng sẽ phái người ra giải quyết, thường xuyên đối phó với những nhóm như Thánh Du Công Hội. Tóm lại, Bộ Hành Động là đại biểu cho sức chiến đấu của Cục Quản lý Trò chơi.
Viện nghiên cứu đương nhiên là làm nghiên cứu, nghĩa là nghiên cứu trò chơi, sự ra đời của trò chơi, chiến lược thông quan trò chơi, trục xuất trò chơi,…..
Viện Giáo dục nghe có vẻ rất hiền lành, là nơi quản lý và giáo dục người chơi, nhưng nếu người chơi thoát ly thì nơi đó chính là ngục giam của bọn họ.
Những cái này có chuyện Hạ Bạch đã sớm biết, có chuyện cậu mới biết sau khi nghe bọn hắn nói.
Ví dụ như cậu biết Đội tấn công, và nghĩ rằng đội này chỉ có khoảng mười người, dù sao khi nghe Hoa Hạo Minh nói “Tiểu đội của chúng ta”, không nghĩ tới lại có nhiều người như vậy. Nghĩ lại cũng đúng, có nhiều trò chơi cần công thành như vậy, hơn mười người thì làm sao giải quyết được.
Cậu cũng không biết trong Đội tấn công còn có tổ Vong Xuyên, cái tên này nghe giống như là đội cản tử. Lăng Trường Dạ, Dương Mi và Hoa Hạo Minh đều ở trong đó.
Sau khi Hạ Bạch điền thông tin xong, Lăng Trường Dạ nhìn lại một lần rồi giúp cậu nhấn vào nút gởi đi.
Hạ Bạch chính thức trở thành thành viên thứ 49 của Đội tấn công Bộ Hành Động Cục Quản lý Trò chơi.
Hết chương 40.
