Chương 41: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 1)

 

Chương 41: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 1)

 

Lăng Trường Dạ: “Tôn chỉ đầu tiên của Đội Tấn Công chúng ta là thông quan trò chơi, đây là ưu tiên hàng đầu của chúng ta, hết thảy mọi thứ khác đều để sau.”

Lúc ở phó bản trường đại học y Hòa Bình Hạ Bạch đã nghe Hoa Hạo Minh đề cập qua, dựa theo lời Hoa Hạo Minh thì ngay cả mạng người cũng phải đặt sau.

Cũng có thể hiểu được, mỗi một bộ phận trong cục Quản lý Trò Chơi đều có trách nhiệm khác nhau, cứu người có thể để Đội Cứu Viện làm, Đội Tấn Công ban đầu được thành lập để thông quan trò chơi, hết thảy mọi thứ vì mục đích thông quan trò chơi.

Nhưng thực tế khi đi vào trong trò chơi lại khó tránh khỏi cho người ta có cảm giác lãnh huyết và không có tình người, đó cũng có thể là một trong những nguyên nhân khiến Đội Tấn Công ở bên ngoài bị khen chê nửa nọ nửa kia.

Lăng Trường Dạ lại đặc biệt nói lại cho cậu biết một lần nữa, có lẽ là vì anh đã nhìn thấy lúc cậu trong trò chơi có một vài hành vi không phù hợp với tôn chỉ của Đội Tấn Công.

Hạ Bạch đáp lại bằng một gương mặt ngơ ngác, “Ồ.”

Làm nhiều chuyện tốt cứu người, để lại ấn tượng tốt cho người khác, như vậy cậu sẽ dễ ký kết thi thể hơn, không phải sao? Trong trường hợp xấu nhất, cậu có thể dùng thủ đoạn đe dọa khi người ta sắp chết cũng được, dù sao bây giờ cậu cũng đã có một thi thể rất có tính đe dọa.

Lăng Trường Dạ nhìn cậu một cái, sau đó kéo cậu vào một nhóm có tên là [ Cung Tiễn].

Dương Mi vẫn đang cầm điện thoại, tựa như đang chờ đợi giây phút này, Hạ Bạch vừa vào nhóm, hắn lập tức gửi một biểu tượng cảm xúc mang hình ảnh của chính mình chào mừng cậu.

Sau đó, trong nhóm tràn ngập các biểu tượng cảm xúc, thoạt nhìn, hầu hết chúng đều là biểu tượng cảm xúc của Nhị Oa và Dương Mi.

“……”

Bây giờ cậu đã biết biểu tượng cảm xúc của Lăng Trường Dạ là từ đâu đến.

Hạ Bạch vừa đọc vừa sưu tầm biểu tượng cảm xúc, có vẻ như những người trong nhóm này đều không đánh chữ nói chuyện, toàn sử dụng biểu tượng cảm xúc để giao tiếp, thậm chí [ Wao, lâu rồi mới có thành viên mới trong nhóm, chào mừng cậu, Hạ Bạch . ] cũng là một cái biểu tượng cảm xúc Dương Mi chống cằm chớp chớp mắt.

Hạ Bạch nhập gia tùy tục, tìm kiếm phương pháp làm biểu tượng cảm xúc với khuôn mặt. Nhưng muốn làm biểu tượng cảm xúc thì trước tiên phải có ảnh, cậu không có ảnh của Nhị Oa và Dương Mi, trong điện thoại của cậu nhiều nhất là ảnh của các Hỉ Thần, cậu cũng chỉ có thể dùng ảnh chụp của họ, ngoài ra còn có ảnh của một con chó ta sống ở nghĩa trang trong thôn, thế nhưng lúc cậu chụp ảnh chú chó ta nhỏ đó có dính mộ phần ở phía sau, đó chỉ là sở thích cá nhân thôi.

Hơn nữa, mọi người đều đăng ảnh Nhị Oa và Dương Mi, cậu gởi hình chú chó thấy không được phù hợp lắm.

 Nghĩ nghĩ, Hạ Bạch lại dùng ảnh của chính mình.

Lận Tường có chụp qua mấy bức ảnh cậu đang ngẩn người, cậu ta cũng đã gởi cho cậu.

Hạ Bạch: [ Cảm ơn. jpg]

Sau đó bên dưới là hàng loạt biểu tượng cảm xúc [ Trộm].

“……”

Ngoại trừ nhóm này, Hạ Bạch còn thêm hai người kết bạn với mình.

Tốc độ của Bộ Thông Tin cực kỳ nhanh, trong vòng mười phút sau khi Hạ Bạch trở thành thành viên của Đội Tấn Công, bọn họ đã sắp xếp cho cậu một trợ lý sinh hoạt và một trợ lý công việc liên quan đến trò chơi.

Bọn họ đã chủ động kết bạn với Hạ Bạch, cũng thành lập một nhóm lấy tên là [ Hạ Bạch ].

Tống Lộ: [ Tiểu Hạ tiên sinh, tôi là trợ lý phụ trách cuộc sống thường ngày của cậu, về sau nếu cậu có nhu cầu gì trong cuộc sống thì có thể nói với tôi, ngoại trừ tôi ra, Đội Tấn Công còn có một Đội phục vụ, cậu cũng có thể liên hệ với bọn họ, để bọn họ phục vụ cậu. ]

Tống Thạch: [ Tiểu Hạ tiên sinh, tôi là trợ lý công việc của cậu, chịu trách nhiệm điều phối và sắp xếp mọi công việc liên quan đến trò chơi của cậu, nếu cậu có nhu cầu gì thì nói với tôi, tôi sẽ sắp xếp cho cậu. ]

Hạ Bạch có chút bối rối. Trợ lý công việc cậu còn có thể hiểu được, nhưng tại sao cậu lại có trợ lý đời sống?

     Hạ Bạch hỏi ba người: “Đội Tấn Công còn có Đội phục vụ cuộc sống hàng ngày nữa à?”

Dương Mi: ” Đúng vậy, có một Đội phục vụ gồm năm mươi người, dịch vụ của họ rất tố, có một lần tôi muốn nghe hòa nhạc, bọn họ đã gọi ca sĩ đến khách sạn hát cho tôi nghe, hiện trường được bố trí vô cùng thơ mộng.”

Hạ Bạch: “…..”

Hạ Bạch muốn biết trợ lý đời sống sinh hoạt của mình có thể làm được những gì.

Tống Lộ: [ Tôi đã mua cho cậu một căn nhà gần trường đại học y Hòa Bình, chẳng qua không tốt bằng ký túc xá của cậu, đó là một trong những nơi an toàn nhất ở thành phố Khương Kỳ, cũng may là nó rất rộng rãi và thoải mái. ]

Tống Lộ: [ Xe cũng đã được trang bị xong, xe đi lại thường ngày sẽ dùng xe con và xe bảo mẫu, cậu có cần dùng đến xe việt dã không? ]

Hạ Bạch ngây ngốc.

Tống Lộ: [ Nhà ở quê của cậu có cần cải tạo lại không? ]

Hạ Bạch: [ Đã mua cho tôi một căn nhà, còn có thể cải tạo nhà ở quê nữa hả? ]

Tống Lộ: [ Tôi cũng có thể mua cho cậu thêm một căn nhà nữa. ]

Hạ Bạch trầm mặc.

Hoa Hạo Minh nhìn một chút liền hiểu, hắn biết đến bây giờ Hạ Bạch vẫn chưa hiểu rõ tình hình của bản thân mình.

Hắn nói: “Hạ Bạch, sau khi trò chơi xuất hiện, cơ cấu xã hội và quyền lực tài phú đều phát sinh thay đổi rất lớn. Cậu là người chơi có được kỹ năng linh hồn, vốn là người đứng trên đỉnh cơ cấu mới, cậu còn nguyện ý gia nhập Đội Tấn Công, cũng có nghĩa là người có thể hi sinh vì đất nước chúng ta bất cứ lúc nào.”

Hạ Bạch ngẫm lại cũng có thể hiểu được, trò chơi đã thay đổi rất nhiều thứ, những người chơi có kỹ năng đã trở thành một nhóm cường giả mới, còn có thể gia nhập Đội Tấn Công, sẵn sàng trở thành những người tử vì đạo bất cứ lúc nào, vậy nên họ được nhận những đãi ngộ tốt nhất cũng là điều bình thường.

Thế nhưng, với cậu mà nói, thay đổi này chuyển biến quá nhanh. Trước đó cậu vẫn là người tiết kiệm đủ thứ để đóng học phí, thậm chí còn không nỡ bỏ tiền mua vật tư. Ngay cả với kỹ năng của mình, cậu vẫn nghĩ mình chỉ là một Người Nhặt Thi nhỏ bé trong trò chơi.

Trước khi cậu gia nhập Đội Tấn Công cũng không nghĩ tới mình sẽ có được đãi ngộ tốt như vậy, cậu chỉ muốn mượn thân phận của Đội Tấn Công để đi tìm Hỉ Thần nhà mình, đi tìm quá khứ của ông nội mà thôi.

Lăng Trường Dạ: “Cho cậu một khoảng thời gian để thích ứng, bây giờ cậu không thích hợp thường xuyên vào trò chơi với những thành viên khác, cũng không thích hợp bị chú ý, tôi sẽ bảo bọn họ trước đừng tiết lộ danh tính thành viên Đội Tấn Công của cậu ra ngoài.”

Hạ Bạch gật đầu, “Tôi cũng muốn hoàn thành công việc tình nguyện của mình trước đã.”

Lăng Trường Dạ đồng ý, “Chẳng qua vẫn có một vài công việc trong đội cậu có thể làm.”

Hoa Hạo Minh nghe anh nói như vậy thì có chút đồng tình nhìn Hạ Bạch.

Hạ Bạch hiếu kì: “Công việc gì?”

Lăng Trường Dạ: “Giữ bé con.”

Hạ Bạch: “…… ?”

Giữ bé con, vậy chắc là giữ Nhị Oa rồi? Hạ Bạch nói: “Tôi đi làm công tác cứu hộ, Nhị Oa đi theo không sợ à?”

Thường xuyên gặp phải cảnh huyết tinh.

Lăng Trường Dạ: “Nhị Oa chờ sau này giữ cũng được, trước tiên có thể giữ Đại Oa trước.”

Hạ Bạch mờ mịt: “Đại Oa là ai?”

Không phải Nhị Oa có cái tên này là bởi vì mẹ của nó đã từng mang một đứa trước nó sao? Mà đứa bé kia không phải đã chết rồi à?

Dương Mi cong cong hai mắt cười như vầng trăng, thò đầu qua, “Tôi nè.”

Hạ Bạch: “…..”

Hạ Bạch lui lại một bước, “Không phải tôi nên khiêm tốn một chút à?”

Mang theo vị này thì khiêm tốn chỗ nào?

Dương Mi nghe không hiểu, Hoa Hạo Minh phiên dịch cho hắn, “Hạ Bạch nói cậu quá nổi tiếng, mang theo cậu rất khó khiêm tốn được.”

“Ồ.” Dương Mi đưa lưng về phía Hạ Bạch, ngồi xổm xuống một bên ghế sô pha, không biết hắn đang tính toán điều gì, nhưng trong vòng một phút đã đứng dậy, “Em trai Hạ Bạch, như vầy được không?”

Dương Mi trước mặt…… Không, cô gái trước mặt có hàng mi thật dài, khuôn miệng rất giống đôi môi anh đào trong Anime, mái tóc đen bóng thật dài khẽ rũ xuống trước ngực. Cô gái chớp đôi mắt hoa đào trong veo nhìn Hạ Bạch, “Em trai, cậu thích tôi mặc kiểu quần áo nào? Đồng phục JK, lolita, hay là trưởng thành hơn một chút?”

Hạ Bạch: “…..”

Cậu bất lực nhìn về phía hai người khác trong phòng.

Lăng Trường Dạ nâng chén trà lên uống, hai mắt rũ xuống nhìn chén trà, có thể chén trà này là hồng trà ngon nhất anh từng uống, vậy nên uống rất nhập tâm, không thấy gì xung quanh cả.

Hoa Hạo Minh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời hôm nay thật đẹp, “Thời tiết hôm nay thật đẹp, tiền lương của Đội Tấn Công cũng rất cao.”

Hạ Bạch: “……”

Trong một phòng bệnh VIP khác ở bên cạnh, chỉ cách nhau có một bức tường, Nhị Oa đang ôm thừng bắp rang bảo bối của nó dán tai lên tường nghe lén.

Kỹ năng thân thể của nó có liên quan đến lực lượng tự nhiên, cho dù phòng bệnh cách âm không tệ, nó cũng có thể nhạy bén bắt được một chút thanh âm. Nó biết Hạ Bạch muốn gia nhập Đội Tấn Công, khi nó nghe nói Hạ Bạch sẽ giữ bé con, nó lật đật đi đổi một bộ quần áo màu vàng ấm áp, ôm thùng bắp rang lên chuẩn bị sẵn sàng, nhưng khi nghe lại thì hình như không có tiếng động.

Nó vừa vội vàng hấp tấp vừa kích động chạy ra cửa, từ trong khe cửa nhìn ra bên ngoài, chưa tới mấy giây đã nhìn thấy Hạ Bạch dẫn theo một tiểu tỷ tỷ xinh đẹp rời đi.

Ánh sáng trong mắt Nhị Oa dần dần tắt đi, sau đó biến thành những viên trân châu nhỏ lộp độp rơi xuống.

Sáng nay nhóm nhỏ của Hạ Bạch sẽ trực từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều.

Trong bệnh viện có một nhà ăn, mở cửa miễn phí cho tất cả mọi người sống trong bệnh viện. Tống Lộ nói muốn chuyển Hạ Bạch đến một phòng bệnh VIP khác, cậu cũng có thể ăn ngon hơn ở trong phòng bệnh. Hạ Bạch từ chối, cậu muốn hoàn thành công việc tình nguyện viên trước, vậy nên tạm thời không nhận nhiệm vụ của Đội Tấn Công, cậu vẫn sẽ ăn với những tình nguyện viên khác như bình thường.

Dương Mi đi theo Hạ Bạch đến nhà ăn ăn cơm.

Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh dài tay, cổ áo có thắt nơ kẻ sọc màu hồng tím, váy ngắn xếp ly màu hồng tím, để lộ đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp ra bên ngoài, hắn mang một đôi tất cao cổ và đôi giày da màu đen có khóa, hắn kéo cánh tay Hạ Bạch đang ngơ ngác, một đường hấp dẫn vô số ánh mắt nhìn theo.

Khi thấy có người nhìn mình một lúc lâu, hắn sẽ khoát khoát tay chào hỏi người ta, nhẹ nhàng dịu dàng, nói: “Xin chào.”

Tổng cộng có ba người tông vào cây cột trên đường.

Cuối cùng cũng đến nhà ăn, Chung Tử Thương đang định chào cậu cũng sửng sốt.

Dương Mi mang giày da cừu vui vẻ tung tăng chạy tới, nghiêng đầu hỏi: “Xin chào, anh là đàn anh của em trai tôi hả? Mấy ngày kế tiếp phải làm phiền anh quan tâm nhiều hơn.”

“A? À, được được được.” Chung Tử Thương thân sĩ đỏ mặt, nói: “Mời, mời ngồi.”

Sau khi ngồi xuống rồi cậu ta mới hỏi: “Chờ chút, mấy ngày kế tiếp, chiếu cố?”

Hoa Hạo Minh đã thay bọn hắn nghĩ nên nói thế nào cho hợp lý. Hạ Bạch: “Đây là thành viên mới của Đội Cứu Hộ Bộ Hậu Cần Cục Quản lý Trò Chơi, đi theo chúng ta làm quen công việc một chút.”

“Ừ.” Dương Mi gật đầu, “Nguy tỷ tỷ bảo tôi đi theo mọi người.”

Chung Tử Thương lập tức nghe ra “Nguy tỷ tỷ” là bộ trưởng Bộ Hậu Cần Nguy Chính Vũ, không khỏi nhìn cô gái này thêm một chút, như muốn xác nhận một chút, lai lịch của vị tiểu thư này đến tột cùng là gì.

Vương Vi và Trương Nhuận Nguyệt đến về sau, cũng kinh ngạc một chút rồi trăm miệng một lời: “Em gái thật đáng yêu!”

Dương Mi cười hết sức vui vẻ lại nghiêm túc, “Hai chị gái cũng rất xinh đẹp, sau này nhờ mọi người chiếu cố nhiều hơn, vì tôi rất ngốc.”

Ba “cô gái” trò chuyện vui vẻ từ công việc đến phối đồ, từ phối đồ chuyển sang dưỡng da.

Hạ Bạch lại bày ra một gương mặt ngơ ngác ăn cơm.

Dương Mi nói chuyện trên trời dưới đất vẫn không quên chú ý đến Hạ Bạch, hỏi: “Em trai, sao cậu chỉ ăn cơm trắng thế, cậu phải ăn nhiều rau với thịt vào.”

Hắn dán lên cánh tay Hạ Bạch gắp thức ăn cho cậu, Hạ Bạch ngơ ngác đẩy người đang ôm cánh tay mình ra, “Tôi chỉ thích ăn cơm trắng thôi.”

Dương Mi tủi thân chớp mắt nhìn cậu, “Em trai, sao không cho tôi ôm cậu, cậu cũng ghét bỏ tôi đần à? Hay cậu ghét bỏ vì tôi ngực phẳng?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Phốc!” Chung Tử Thương phun ra một ngụm canh gà.

Vẻ mặt Hạ Bạch càng thêm dại ra.

Một bữa cơm ăn thật gian nan.

Hạ Bạch chưa bao giờ hăng hái muốn làm việc như vậy.

Đáng tiếc hôm nay không có trò chơi nào thông quan, vậy cho nên bọn hắn phải ngồi trên xe cứu thương chờ tám tiếng, tám tiếng dài dằng dặc, lâu thật lâu.

Khi trở lại bệnh viện chỉnh hình, hôm nay là ngày cuối cùng Lăng Trường Dạ giữ Nhị Oa, Hạ Bạch giữ Đại Oa một ngày cũng không tiếp tục nghĩ giữ bé con, nhưng mà cậu còn muốn ra ngoài để vào trò chơi, thế là lại dẫn Dương Mi đến một công viên trò chơi rất xa để chơi.

Trong khoảng thời gian này, ngành vui chơi giải trí ở Tuyền Quảng Thị bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng, công viên trò chơi là một trong những nơi thảm đạm nhất, không có mấy phụ huynh đưa con mình đến khu vui chơi, toàn bộ công viên trò chơi vắng tanh, đừng nói đến việc không cần phải xếp hàng, khi tham gia bất kỳ hoạt động nào cũng đều không gặp ai.

Dương Mi đang ngồi đu quay ngựa gỗ, Hạ Bạch thì ngồi ở bên ngoài chụp ảnh cho hắn, mỗi lần đi ngang qua Hạ Bạch hắn sẽ thay đổi tư thế, đi hơn mười mấy vòng không có tư thế nào giống nhau.

Dương Mi rất biết chụp ảnh, bức ảnh nào cũng nhìn rất đẹp, cười đến vô cùng vui vẻ.

Khi hắn chụp ảnh và trò chuyện về việc lên đồ dưỡng da, nhìn thì có vẻ như hắn rất lợi hại, nhưng Hạ Bạch biết hắn rất ngốc, cũng không có kinh nghiệm xã hội gì.

Bỗng nhiên cậu cảm thấy rất tò mò, không biết làm sao Dương Mi đạt được thân phận Vạn Quỷ Mê đó. Hạ Bạch biết, muốn thu được kỹ năng linh hồn còn cần phải có duyên phận, không cần phải biểu hiện thật ưu tú, cậu thật sự rất hiếu kì, không biết Dương Mi đã trải qua chuyện gì, hoặc là linh hồn hắn có gì đó mới có được kỹ năng và thân phận này.

Lúc xuống khỏi vòng đu quay, do lên xuống rồi xoay vòng liên tục khiến Dương Mi ngã sấp mặt, Hạ Bạch đang định đứng dậy thì hắn đã đứng vững rồi chạy nhanh tới chỗ cậu.

Hắn dán lại gần Hạ Bạch ngồi xuống, hỏi cậu: “Em trai Hạ Bạch, tại sao khu vui chơi không có pháo hoa?”

Có lẽ toàn bộ công viên giải trí còn chưa tới mười người, vốn đã ảm đạm rồi, cứ coi như trước kia có bắn pháo hoa thì bây giờ họ cũng không đủ tiền để tiếp tục hoạt động này.

Hạ Bạch nghĩ như vậy, sau đó gởi tin nhắn cho Tống Lộ, hỏi: [ Có thể bắn pháo hoa ở công viên giải trí Bối Bối Tuyền Quảng Thị không? ]

Tống Lộ nhanh chóng trả lời cậu, [ Mười phút. ]

Mười phút sau, một màn pháo hoa xuất hiện trên bầu trời công viên giải trí Bối Bối, thậm chí màn pháo hoa này còn hoành tráng hơn cả ngày khai trương công viên, pháo hoa rực rỡ và lộng lẫy nổ tung trên bầu trời, những âm thanh sống động và vui tươi, thắp sáng cả bầu trời đêm hắc ám, âm u và đầy tử khí ở Tuyền Quảng Thị.

Có tiếng reo hò kinh ngạc vang lên trong sân chơi, mặc dù cậu không thể nhìn thấy cụ thể họ ở đâu, nhưng có thể nghe được tiếng hoan hô càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành tiếng kêu thật to, trong tiếng kêu to đó có thể mơ hồ nghe được tiếng nghẹn ngào của người nào đó.

Ánh sáng rực rỡ của pháo hoa rơi vào đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Dương Mi, hắn tựa đầu lên vai Hạ Bạch, ngẩng đầu nghênh đón pháo hoa nở rộ, “Em trai Hạ Bạch, tôi thật sự rất vui.”

Hạ Bạch “Ừ” một tiếng.

Sau khi vô số pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời, Dương Mi nói: “Em trai Hạ bạch, kỳ thật tôi cũng không lớn hơn cậu bao nhiêu.”

Hạ Bạch cảnh giác “Ừm” một tiếng.

Dương Mi: “Tôi gọi cậu là ca ca, được không?”

Sau khi trải qua một ngày dưới cái nhìn chăm chú ý tứ sâu xa và những lời nói kỳ kỳ quái quái, Hạ Bạch cảm thấy xưng hô khá bình thường này cũng không phải là không thể chấp nhận được, “Cậu kêu đi.”

Cơn gió mùa thu thổi nghiêng nghiêng đôi tai thỏ mang chủ đề công viên giải trí trên đầu Hạ Bạch, hàng chân mày Dương Mi khẽ run, giống như là cảm thấy lạnh, lại giống như là đang cười, hắn ôm lấy cánh tay Hạ Bạch, nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời, dựa lên đầu vai Hạ Bạch gọi một tiếng “Ca ca.”

Từ khi địa đồ cỡ lớn kia được thông quan, tần suất trò chơi xuất hiện ở Tuyền Quảng Thị quả thực giảm đi rất nhiều, tổ nhỏ của Hạ Bạch đã hai ngày liên tiếp không có nhiệm vụ, ba ngày nay cả Tuyền Quảng Thị chỉ có một trò chơi xuất hiện, bọn hắn và hai tổ nhỏ nhàn rỗi khác cũng đều đi.

Chỉ có hai người chơi bị thương cần đưa đến bệnh viện, tất cả những người đã chết đều ở lại trong trò chơi. Ba tổ nhỏ tới tiếp ứng hai người chơi thì thật sự quá dễ dàng, thậm chí còn không cần đến bọn hắn động thủ, người của Cục Quản lý Trò Chơi cũng có thể xử lý.

Trên đường ngồi xe cứu thương trở về, Chung Tử Thương nói: “Nhìn tình hình bây giờ thì có lẽ hai ngày nữa chúng ta có thể về trường học rồi.”

Trước khi Hạ Bạch vào rạp chiếu phim Hài Hòa, các sinh viên trên một chiếc xe buýt khác của trường đại học y Hòa Bình đã trở lại trường học do trò chơi đã giảm bớt.

Hai chiếc xe đã tách ra khi vào Tuyền Quảng Thị, các sinh viên trên chiếc xe kia được đưa đến một số huyện bên dưới Tuyền Quảng Thị, ở trong huyện đất rộng người đông, nhiệm vụ cũng tương đối chứ không nặng nề lắm, vậy cho nên bọn hắn đã về trường từ ba ngày trước.

Trương Nhuận Nguyệt và Vương Vi nghe vậy thì nụ cười trên mặt cũng nhẹ nhõm hơn.

Bọn hắn đã đến Tuyền Quảng Thị mười ba ngày, trong mười ba ngày này, bọn hắn đã tiến hành cứu viện tổng cộng mười lần, ngày đầu tiên là thảm thiết nhất, ngày thứ ba cứu viện ba trận là mệt nhất, dù hai ngày qua có thể coi như nhẹ nhõm thì thần kinh bọn hắn lúc nào cũng căng thẳng, trong mộng cũng toàn là người chết, chóp mũi lúc nào cũng ngập tràn mùi máu tanh, quá mỏi mệt.

Chung Tử Thương cười cười nói: “Vương Vi và Trương học tỷ vất vả rồi, rất phi thường.”

Cậu ta dựng thẳng ngón tay cái, đầu cũng theo ngón tay cái nghiêng sang một bên.

Bình thường bộ dáng cậu ta vẫn luôn là hội trưởng hội sinh viên nghiêm túc, nhất là những ngày gần đây khi đến Tuyền Quảng Thị, hầu như cậu ta lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm túc, hiếm khi trông cậu ta dễ thương như vậy.

Vương Vi cười ha ha một tiếng, “Làm gì có, đàn em Hạ Bạch mới thật là lợi hại, tuổi còn nhỏ mà điềm tĩnh như vậy. Đêm đầu tiên đến đây tôi còn khóc nữa đó.”

Trương Nhuận Nguyệt nói: “Chung hội trưởng mới lợi hại, mấy ngày nay vừa làm việc ở Cục Quản lý Trò Chơi, lại vừa quản lý tình nguyện viên, vất vả rồi, cậu đã làm rất tốt.”

Lúc ấy Chung Tử Thương đứng ở đầu xe buýt, nói mình nhất định sẽ cố gắng hết sức đưa tất cả mọi người quay về trường học. Lúc ấy người trong xe đối với trò chơi quỷ dị vẫn không biết gì, tuy không biết nhưng bọn hắn vẫn chuẩn bị sẵn sàng hi sinh khi đến Tuyền Quảng Thị, bản thân bọn họ cũng cảm thấy, việc tất cả mọi người có thể trở về trường là khả năng không lớn.

Sự thật cũng chứng minh đúng là như thế, ba học sinh trên một chiếc ô tô khác đi đến huyện Đông Long đã hi sinh.

Lúc ấy một tổ năm sinh viên cùng nhau đi cứu viện, bị cuốn vào một trò chơi, trong phó bản trò chơi đó không có bất cứ một người chơi nào có kỹ năng, ngay cả một người chơi già dặn kinh nghiệm cũng không có, cuối cùng chỉ có hai sinh viên trường đại học y Hòa Bình là còn sống ra ngoài.

Bọn hắn đều ở cùng một nhóm chat, vậy nên những thông tin này cùng ngày mọi người cũng đã biết.

Hạ Bạch nhớ tới ngày hôm đó, lúc ba giờ sáng cậu đi vệ sinh, thấy Chung Tử Thương vẫn còn chưa ngủ.

Vương Vi cũng nói: “Đúng vậy, lợi hại nhất vẫn là Chung hội trưởng, 49 người trong xe chúng ta phải về trường đầy đủ nha.”

Chung Tử Thương cười cười, quay đầu nhìn ra ngoài xe, nụ cười trên mặt cũng biến thành nghi hoặc, “Sao xe phía trước lại dừng rồi?”

Phía trước là một tổ nhỏ khác cũng ngồi xe cứu thương quay về, bây giờ xe đã dừng lại ven đường.

Chung Tử Thương hạ kiếng xe xuống, cả bọn đều nhìn ra phía bên ngoài.

Đã hơn mười giờ đêm, toàn bộ Tuyền Quảng Thị đã bị đêm tối bao phủ, ánh sáng ở các tòa nhà cao tầng phân chia rõ ràng, những tòa nhà còn có nhiều ánh đèn chính là chung cư của người dân, những tòa nhà có ánh đèn thưa thớt chính là tòa nhà văn phòng, trong những tòa nhà cao tầng đó có một ngoại lệ, trong bọn họ có người đã nhận ra, đó là tòa cao ốc trung tâm đài truyền hình Hoa Ninh.

Tuyền Quảng Thị là cổ thành của tỉnh Hoa Ninh, đây không phải là thành phố có nền kinh tế phát triển nhất ở tỉnh Hoa Ninh, nhưng lại là trung tâm chính trị và văn hóa của tỉnh Hoa Ninh. Đài Truyền hình Tỉnh tọa lạc tại thành phố văn hóa Vị Minh, tòa cao ốc đài truyền hình là một trong những công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của Tuyền Quảng Thị.

Cao ốc trung tâm đài truyền hình là một trong số ít tòa nhà văn phòng ở Tuyền Quảng Thị về đêm vẫn sáng đèn. Cụ thể thì không biết tầng nào, nhưng ở đó có ánh lửa sáng lên.

Lái xe nói: “Hình như ở tòa nhà trung tâm truyền hình tỉnh đã xảy ra chuyện gì đó.”

Lúc này bọn hắn đang ở trên đại lộ Văn Hóa bên ngoài thành phố Văn Hóa, có thể nhìn thấy ngọn lửa trên tòa nhà cao nhất ngày càng lớn.

Chung Tử Thương nói: “Có hoả hoạn à?”

Lái xe nói: “Nhìn thì có vẻ là như thế, vậy chúng ta?”

Bọn hắn phụ trách cứu trợ người chơi trong trò chơi, chuyện này không đến phiên bọn hắn quản, cũng không liên quan gì đến những sinh viên của trường đại học y Hòa Bình.

Chung Tử Thương nói: “Chúng ta mau tới đó thôi, hình như tôi nghe thấy tiếng gào thét, nghe thanh âm thì có lẽ không chỉ một người, thương vong hẳn là rất nghiêm trọng.”

Lái xe: “Được.”

Bọn hắn ngừng lại một chút, định đi tiếp thì chiếc xe phía trước cũng rẽ sang đường dẫn đến đám cháy. Xe của bọn hắn cũng đi theo, chiếc xe đằng sau bọn họ cũng đuổi theo, chỉ có chiếc xe cứu thương chở người chơi bị thương là tiếp tục đường cũ quay về.

Lúc đi được nửa đường, trong bộ đàm truyền đến giọng nói của tài xế xe cứu thương phía trước: “Xe cứu thương số 1022, xe cứu thương số 1023, phía trước hình như có người chơi hành động bất thường, hình như có người của Bộ Hành Động qua đó rồi.”

“Ở đó có người chơi hành động bất thường, rất nguy hiểm, mọi người vẫn còn muốn tiếp tục đi à?” Lái xe hỏi.

Chung Tử Thương lập tức giải thích cho bọn hắn hiểu, “Người chơi có hành động bất thường là đội này đánh với đội kia, hoặc là người chơi sử dụng kỹ năng để thực hiện các hành động bất hợp pháp trên quy mô lớn, bình thường sẽ có mấy người chơi mang kỹ năng, rất nguy hiểm.”

Vương Vi: “Vậy chúng ta cũng phải đi, nghe là biết có rất nhiều thương vong!”

Chung Tử Thương lập tức nói với lái xe: “Đi đi!”

Lái xe trả lời: ” Xe cứu thương số 1022 sẽ đến ngay.”

 Khoảng cách gần như thế, chưa đầy hai phút họ đã đến nơi, Hạ Bạch đẩy Dương Mi còn ghé trên bả vai mình ngủ, mang hắn đi theo ba người còn lại xuống xe. Những người trên hai xe cứu thương còn lại cũng ra ngoài.

Đài truyền hình Hoa Ninh gồm có một tòa nhà chính và một tòa nhà hình khối chân đế vây xung quanh tạo thành, nửa bao quanh tạo nên một quảng trường, lúc này bọn hắn đang đứng ở quảng trường này nhìn lên trên.

“Ngọn lửa hình như đã được dập tắt, ở tầng mười ba.”

“Bây giờ chúng ta lên trên à?”

“Đương nhiên phải lên ngay lập tức, người thương không chờ được.”

“Đi thôi!”

Trong hai năm qua, đài truyền hình Hoa Ninh đã tung ra nhiều chương trình tạp kỹ khá hay, bình thường bên ngoài đài truyền hình rất náo nhiệt, gác cổng cũng nghiêm ngặt. Lúc này đã hơn mười giờ đêm, bảo vệ cổng hay cửa gì cũng không có, chỉ thấy mấy chỗ máu tươi bắn tung toé.

Đại sảnh lầu một rộng rãi, ở đó có mấy cái thang máy, bọn hắn chia nhau ra vào hai thang máy lên tầng 13.

Khi bọn hắn chạy đến, mọi người ở đây đã dừng đánh nhau, nhưng bầu không khí vẫn rất căng thẳng, thoạt nhìn thì có vẻ như ba bên đang đối đầu với nhau.

Trong số những người ở đây, Hạ Bạch nhìn thấy một người quen.

Lăng Trường Dạ đứng ở phía trước mấy người, mấy người đó cậu không biết là ai, nhưng nhìn dáng vẻ bọn họ người thì nhẹ nhàng, người thì khí thế rất mạnh, trông không giống như người bình thường.

Nghe được thấy có người tới gần, Lăng Trường Dạ đưa mắt nhìn về phía bọn họ, lúc ánh mắt anh nhìn Hạ Bạch cũng giống như nhìn những người khác.

Tất cả bọn hắn đều mặc áo khoác trắng, vừa nhìn là đã biết làm cái gì.

Một người đàn ông đầu trọc đứng đối diện, cười nói: “Không hổ là Cục Quản lý Trò Chơi mà, đội cứu viện đến kịp thời như vậy.”

Gã ta lại quay đầu nhìn về phía Lăng Trường Dạ, “Càng không có nghĩ tới còn kinh động đến cả đội trưởng Đội Tấn Công.”

Lăng Trường Dạ vẫn mặc áo gió, Hạ Bạch đã thấy anh mặc áo gió nhiều lần, cũng nhiều lần thấy anh thiếu tay cụt chân, cậu rất có lý khi hoài nghi, thói quen mặc áo gió của anh bắt đầu từ khi anh thường xuyên bị cụt tay mất chân, khoác áo khoác lên người dễ che cách tay bị mất hơn là mặc nó lên người.

Anh khẽ cong lưng một chút, cúi đầu nhìn người chơi chết thảm dưới chân mình, dùng chân lật người tên đó lại, “Anh khách khí quá, nếu đã biết nhau thì cũng không cần phải nói nhảm thêm nữa, mời anh đến Viện Giáo Dục với chúng tôi một chuyến?”

Đối phương chỉ cười.

Lăng Trường Dạ ngước mắt, phất phất tay, “Những người chơi không phải người của Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn đều rời đi đi, kế tiếp là chuyện của Cục Quản lý Trò Chơi và hai đoàn đội này.”

Ở tầng 13, không tính tình nguyện viên thì có chừng hai mươi mấy người, trên mặt đất nằm mười mấy người, máu tươi lấp đầy những khoảng trống trên sàn đá cẩm thạch, lửa vừa bị dập tắt để lại khói mù mịt khắp các phòng, giống như sương mù xám xịt tràn ngập khắp nơi, biểu cảm trên khuôn mặt bọn họ cũng rất phong phú.

Một đám người nhìn nhau, thấy có ba người bị thương bỏ chạy, thấy ba người đó chạy đi mà không có bất kỳ ai ngăn cản, lại có hai người nữa cùng nhau chạy xuống, cứ lục tục tục tục như thế có hơn mười người chạy đi.

Số người còn lại càng ngày càng ít, bầu không khí cũng càng ngày càng căng thẳng.

Lăng Trường Dạ quay đầu nhìn về phía bọn hắn, “Đội cứu viện xuống dưới chờ đi.”

Các tình nguyện viên bị bầu không khí căng thẳng này lây nhiễm, bọn hắn đã gặp qua không ít tình cảnh huyết tinh sau khi trò chơi kết thúc, nhưng đây là lần đầu tiên họ chứng kiến những người chơi đối đầu căng thẳng như vậy, nhìn những người đứng ở tầng này là biết, tất cả đều là đại lão, không có một ai dễ chọc cả, nếu dám cả gan gây rối, có thể một giây sau sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng.

Bọn hắn nghe hiểu ý của vị đội trưởng Đội Tấn Công này, tiếp theo bọn họ sẽ đánh nhau, vậy nên bảo bọn hắn đi xuống dưới tránh một chút.

Bọn hắn vô thức nhìn về phía Chung Tử Thương, Chung Tử Thương vừa định mở miệng nói chuyện thì ba người chạy xuống lúc đầu đã quay lại, đi theo đằng sau còn có mấy người, sắc mặt bọn họ trông rất khó coi.

Người đi phía trước khẩn trương nói: “Ra không được, hình như chúng ta…. Hình như đã bị cuốn vào trò chơi rồi.”

 

Hết chương 41.

Chương 41: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 1)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên