Chương 400: Phiên Ngoại 4 – Phần 9: Cậu Không Muốn Tôi Sao?
Kế hoạch của nhà họ Chu chậm chạp mãi không qua được cửa ải của Hiên Viên. Khi nhà họ Chu đang lâm vào cảnh đường cùng, vô tình bước nhầm vào Hành Chi Các, bắt gặp Lộ Hành Chi đang điều hương.
Ôm tâm thái “thử một lần xem sao”, người nhà họ Chu cầu xin Lộ Hành Chi giúp đỡ. Lộ Hành Chi chỉ đưa ra vài gợi ý ngắn gọn, người nhà họ Chu nhìn nhau ái ngại.
Có người nói, Lộ Hành Chi chẳng qua chỉ là một nhà điều chế hương, làm sao hiểu được chuyện trên thương trường. Có người lại bảo, cái danh “bạn thân” giữa Lộ Hành Chi và Hiên Viên là thật hay giả còn chưa chắc, làm sao có thể tin được. Còn có người nói, quan hệ giữa Hiên Viên và Lộ Hành Chi dù có tốt đến đâu, hắn cũng sẽ không để người ngoài nhúng tay vào chuyện tập đoàn, không thể nào chỉ vì Lộ Hành Chi mà sinh ra hiềm khích với Hiên Viên.
Mọi người bàn tán xôn xao, gia chủ nhà họ Chu quyết định chốt hạ, cứ sửa đổi theo những chỗ Lộ Hành Chi đã vạch ra rồi gửi cho Hiên Viên.
Hiên Viên xem qua bản kế hoạch thì bật cười.
“Các người đã tìm ai sửa lại bản kế hoạch này?”
“Chẳng lẽ là Hành Chi?”
Gia chủ họ Chu kinh hãi, lựa lời cười làm lành, trong khoảnh khắc kinh hồn bạt vía lại thấy Hiên Viên cười:
“Quả nhiên là Hành Chi.”
Sau đó, hắn sảng khoái ký hợp đồng.
Gia chủ họ Chu ra về, hoảng hốt như đang trong mộng.
Có người hỏi đến lần hợp tác này, ông ta tuyệt nhiên không hé lộ chi tiết, chỉ nói: “Thảo nào là bạn thân.”
Từ đó về sau, không còn ai nghi ngờ nữa.
Nhưng chẳng ai hay biết.
Vào một buổi chiều nọ, Hiên Viên như đang tán gẫu bỗng nhắc tới: “Sao anh lại muốn giúp bọn họ?”
“Hợp tác với bọn họ là yêu cầu của cậu mà.”
“Anh không sợ sinh ra hiềm khích với tôi sao?”
“Cậu biết, tôi biết.”
Bọn họ nhìn nhau cười, kết thúc cuộc đối thoại tựa như một ván cược này.
……
Lần tiếp theo nhìn thấy Mạc Nhất là tại một bữa tiệc do đám con ông cháu cha tổ chức. Vốn dĩ những dịp như thế này không đủ tư cách để Hiên Viên ra mặt.
Trùng hợp thay, tối hôm đó Hiên Viên đang điều chỉnh thử nghiệm mẫu máy bay không người lái mới, nó đột nhiên mất cân bằng, bay xiêu vẹo vào khu vực yến tiệc. Để tìm lại máy bay, Hiên Viên đã bước vào sân khấu của bữa tiệc.
Đây là một bữa tiệc lộ thiên tổ chức bên hồ bơi. Hồ bơi, bãi cỏ, vỉ nướng BBQ, trên những chiếc bàn dài màu trắng bày biện vô số rượu ngon món lạ. Toàn bộ bãi cỏ dường như đều bị mùi rượu nồng nặc bao trùm. Trong đó còn lẫn vào một chút hương thơm ngọt ngào của sữa bò và mật ong. Luồng hương thơm ấy bỗng nhiên lao về phía Hiên Viên, mang theo hơi nước lạnh lẽo, ôm chầm lấy hắn.
Là Mạc Nhất.
Áo khoác vest của cậu ta không biết đã vứt ở đâu, nửa thân trên chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, cả người như mới được vớt từ trong nước ra, nước chảy ròng ròng xuống dưới.
Chiếc áo sơ mi trắng vì ngấm nước mà trở nên bán trong suốt, dán chặt vào người, ẩn hiện làn da màu mật ong và những đường nét cơ bắp bên trong. Đôi mắt cún con của cậu ta phủ một tầng sương mù, cảm giác hoảng loạn và dục vọng đan xen vào nhau, giống như một vũng nước trong bị khuấy động. Hiên Viên chỉ liếc qua liền hiểu rõ nơi này vừa xảy ra chuyện gì.
Gia chủ nhà họ Mạc thấy lần trước có không ít kẻ ăn chơi trác táng hứng thú với Mạc Nhất, nên dứt khoát đưa người trực tiếp vào bữa tiệc của đám con nhà giàu. Mạc Nhất giống như chú cừu non đi lạc vào bầy sói, trên người tỏa ra mùi thịt tươi ngon, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Đám con nhà giàu kia trêu chọc cậu ta, lừa cậu ta uống ly rượu có bỏ thuốc, chuốc cậu ta đến mức tay chân bủn rủn, rồi đẩy cậu xuống hồ bơi, nhìn bộ dạng giãy giụa của cậu ta mà cười ha hả.
Cuối cùng Mạc Nhất cũng bò được lên bờ, đám người kia lại bắt đầu một vòng trò chơi thi đấu mới —— bọn họ thi xem ai có thể xé rách quần áo của Mạc Nhất nhiều hơn, tựa như đang bóc một chiếc bánh chưng thơm ngon vậy.
Áo khoác của Mạc Nhất cứ thế bị kéo ra, cậu ta hoảng loạn bỏ chạy ra ngoài, đâm sầm vào lồng ngực Hiên Viên. Đám con nhà giàu kia vừa nhìn thấy mặt Hiên Viên, tinh trùng xông lên não trong nháy mắt chết sạch, rượu cũng theo đó mà tỉnh hẳn.
Quả thật, Hiên Viên sở hữu một gương mặt còn khiến người ta cuồng si hơn cả Mạc Nhất, cùng với một sức hút đáng sợ hơn rất nhiều. Nhưng danh xưng “Bạo Quân” khủng bố của hắn giống như một thanh đao treo trên đỉnh đầu, dọa cho tất cả mọi người bừng tỉnh.
Bữa tiệc đang náo nhiệt bỗng chốc yên tĩnh không một tiếng động, tất cả mọi người cứng đờ nhìn Hiên Viên và Mạc Nhất đang nằm trong lòng hắn.
Tên cầm đầu đám con nhà giàu cười xòa, nói: “Xin lỗi đã làm phiền ngài, chúng tôi sẽ đưa cậu ta đi ngay.”
Tuy nói vậy, nhưng tay gã lại không dám vươn ra, cẩn thận quan sát thái độ của Hiên Viên.
Trọng lượng nửa người Mạc Nhất đè lên người Hiên Viên, nếu không phải Hiên Viên đỡ lấy, cậu đã trượt xuống đất rồi. Màn truy đuổi vừa rồi cùng dược lực đã tiêu hao toàn bộ thể lực của cậu ta.
Nhưng khi nghe thấy giọng bọn họ, cậu ta vẫn đột ngột ngẩng đầu lên: “Không! Cầu xin ngài hãy cứu tôi!”
Tên kia thấy thế, thầm nghiến răng, nhưng vẫn lập tức nói: “Thực xin lỗi đã làm bẩn quần áo ngài, ngài có thể đưa Mạc thiếu gia đi thay đồ.”
Đây là ám chỉ nếu Hiên Viên nhìn trúng Mạc Nhất thì có thể đưa cậu ta ra phía sau tùy ý thưởng thức. Việc cung cấp địa điểm và đạo cụ lúc này chính là một cách lấy lòng khác của những kẻ thức thời. Mạc Nhất cũng hiểu bọn họ đang nói gì, thân thể lập tức trở nên cứng đờ. Nhưng cậu lại nhìn về phía Hiên Viên, trong ánh mắt là sự tin cậy tuyệt đối. Bị đôi mắt này nhìn chăm chú, hắn có cảm giác như mình là sự cứu rỗi duy nhất của cậu ta vậy.
Hiên Viên cười như không cười quét mắt qua đám con cháu nhà giàu, giao người cho vệ sĩ phía sau.
“Người tôi sẽ đưa đi.”
Không ai dám phản đối.
Thân thể Mạc Nhất mềm nhũn như bông, hoàn toàn không sử dụng được chút sức lực nào. Cậu bị đặt nằm ở hàng ghế sau cùng, cả người đỏ bừng, đã hoàn toàn mất đi ý thức, tay giật cổ áo mình, miệng phát ra những tiếng nỉ non đầy mê hoặc.
Khắp nơi trong xe tràn ngập hương vị ngọt ngào say lòng người của sữa bò mật ong. Đầu óc Hiên Viên có chút hoảng hốt. Cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào. Nó giống như bị say xe, lại giống như bị người ta chuốc rượu. Cảm giác khó chịu về thể xác dẫn đến cảm giác bực bội về mặt tinh thần.
Một ngọn lửa vô danh bùng lên, thiêu đốt, khiến sống lưng hắn nóng rực. Hắn rất muốn phá hủy thứ gì đó để trút bỏ ngọn lửa vô danh này ra ngoài.
Hiên Viên mở cửa sổ xe, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.
“Dừng xe.”
Dường như tài xế không bị ảnh hưởng gì, người cảm thấy khó chịu chỉ có mỗi mình hắn. Hiên Viên xuống xe, xem xét kỹ trạng thái của tài xế một lát rồi bảo tài xế đưa người đi bệnh viện.
Hắn đứng bên vệ đường hít thở không khí trong lành, nhưng lại càng lúc càng choáng váng. Mùi hương kia cứ lượn lờ nơi chóp mũi, mãi không chịu tan đi.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhớ ra điều gì đó, bèn lấy chai nước hoa Lộ Hành Chi điều chế riêng cho mình ra, dùng sức xịt vài cái xung quanh. Mùi hương của loại nước hoa này vốn dĩ không nặng, nhưng bị Hiên Viên điên cuồng xịt liên tục, nên mùi hương xung quanh cũng trở nên nồng đậm. Nồng nàn nhưng không ngấy.
Nó vừa cường thế lại vừa nhu hòa tách bỏ cái mùi hương ngọt ngấy kia.
Cảm xúc dao động liên hồi khiến Hiên Viên cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Hắn về đến nhà, rửa mặt xong xuôi, vừa nhắm mắt liền chìm vào giấc ngủ say.
……
Hiên Viên lại quay về trên bãi cỏ nọ. Hắn lại nhìn thấy Mạc Nhất trong lòng mình. Mạc Nhất ngửa đầu nhìn hắn, trông thật mềm mại và đáng thương. Quần áo trên người Mạc Nhất dần dần biến mất, để lộ trọn vẹn nửa thân trên màu mật ong ra ngoài.
Đôi tay Mạc Nhất vòng lấy cổ Hiên Viên, biểu cảm trên mặt như đang vui sướng, lại như đang đau khổ. Cậu ta khẽ thở dốc một tiếng. Hiên Viên đột nhiên đẩy Mạc Nhất ra. Người trước mặt kêu lên một tiếng, khi ngẩng đầu lên lại hóa thành gương mặt của Lộ Hành Chi.
Lộ Hành Chi có chút bất đắc dĩ đứng dậy, mỉm cười hỏi hắn: “Hiên Viên, cậu không muốn tôi sao?”
Hết chương 400.
