Chương 401: Phiên Ngoại 4 – Phần 10: Mị Ma Văn

Chương 401: Phiên Ngoại 4 – Phần 10: Mị Ma Văn

 

Cái… gì thế này?

 

Trong cơn mơ màng, Hiên Viên biết đây là mơ, nhưng tại sao giấc mơ lại chân thực đến vậy. Cho dù là mơ, sao hắn lại mơ thấy Lộ Hành Chi đứng ngay trước mặt mình, còn nói những lời như vậy?

 

Lộ Hành Chi ở trước mặt thấy Hiên Viên im lặng thì lập tức bước tới: “Hiên Viên?”

 

Hiên Viên quan sát kỹ Lộ Hành Chi trước mắt, mọi cử chỉ hành động đều không có gì khác thường. Thậm chí ngay cả đôi mắt nhìn như ôn hòa, nhưng thực chất lại cách xa ngàn dặm kia cũng không hề có chút sơ hở nào.

 

Có lẽ, Lộ Hành Chi trước mắt này vốn được tạo ra từ ký ức của hắn, như vậy thì làm sao có sơ hở để hắn nhìn ra được chứ.

 

Lộ Hành Chi thấy Hiên Viên không nói gì, lại tiến thêm một bước, hai người gần đến mức có thể nghe được cả tiếng hít thở của nhau. Hơi thở ấm áp của Lộ Hành Chi phả vào bên tai hắn, tựa hồ như mang theo chút ướt át như có như không, anh cười khẽ, vừa như tán tỉnh, lại vừa như thể đang khiêu khích: “Hiên Viên, sao cậu không dám nhìn tôi?”

 

Giọng điệu của anh sắc bén như một thanh kiếm vừa tuốt khỏi vỏ. Khí tức đặc trưng của Lộ Hành Chi bao trùm lấy hắn. Các cơ bắp trên người Hiên Viên nháy mắt căng cứng, hắn vội vàng lùi lại, kéo giãn khoảng cách với Lộ Hành Chi.

 

Tướng mạo của người trước mắt rõ ràng không hề thay đổi, nhưng ánh mắt và ngữ khí này thì Hiên Viên lại chưa từng thấy bao giờ…. Mang theo chiến ý sắc bén bộc lộ ra ngoài, giống như người trước mắt chính là kẻ thù truyền kiếp của cuộc đời hắn. Ánh mắt ấy khiến chiến ý trong người Hiên Viên cũng gào thét, cũng theo đó mà hưng phấn hẳn lên. Rõ ràng là thần thái hoàn toàn xa lạ, nhưng tại sao lại khiến hắn cảm thấy quen thuộc đến thế?

 

Đây là sơ hở trong giấc mơ sao?

 

Hành vi và cử chỉ của Lộ Hành Chi trong mơ lẽ ra phải được lấy hoàn toàn từ ký ức của chính hắn mới đúng, tại sao hắn lại mơ thấy một Lộ Hành Chi mà mình chưa từng gặp bao giờ? Chẳng lẽ trong thâm tâm hắn, hắn cảm thấy Lộ Hành Chi thù địch mình đến như vậy sao?

 

Nhưng chuyện này hoàn toàn không có khả năng. Theo cách nói đó, hắn cũng không thể nào vì có tình cảm sâu đậm với Lộ Hành Chi từ lâu mà tưởng tượng ra ảo mộng anh sà vào lòng mình như vậy được.

 

Dường như để phản bác lại suy nghĩ này của hắn, cảnh tượng trước mắt bỗng vỡ vụn rồi lại tái hiện, hắn cảm giác sau lưng mình thật ấm áp, hình như có người đang ôm hắn vào lòng. Hô hấp của người phía sau rất nhẹ nhàng, một tay vòng qua cánh tay hắn, giữ chặt hắn trước người, tay kia làm gối, gối lên bàn học. Chiếc áo đồng phục trùm trên đầu che khuất ánh mặt trời, cũng khóa chặt mọi hơi thở trong một khoảng không gian nhỏ bé này. Hắn theo bản năng giãy giụa, nhưng giọng nói của Lộ Hành Chi lại vang lên, giọng nói mang theo chút khàn khàn và lười biếng, ngái ngủ đặc trưng của thiếu niên: “Đừng nhúc nhích.”

 

Ở khoảng cách gần như vậy, lẽ ra Hiên Viên phải ngửi thấy mùi hương thanh mát, quen thuộc độc nhất vô nhị của Lộ Hành Chi, nhưng lần này lại chẳng có gì cả. Đây hẳn là sơ hở của giấc mơ, nhưng trớ trêu thay, ở trong mơ, hắn lại cảm thấy vốn dĩ phải là như thế.

 

Cảnh tượng lại thay đổi, hắn cúi đầu nhìn Lộ Hành Chi đang quỳ rạp trên mặt đất trước mặt. Giày da của hắn đạp lên đầu gối Lộ Hành Chi, rõ ràng Lộ Hành Chi đang quỳ, nhưng ánh mắt kia lại như đang nhìn thẳng vào hắn. Thản nhiên, khiêu khích, đầy chiến ý. Duy chỉ không có sự khuất nhục hay sợ hãi. Đôi mắt Lộ Hành Chi sao có thể sáng đến vậy, mang theo sức sống bồng bột, tràn trề đến mức gần như sắc bén.

 

Cảnh tượng xung quanh dần vặn vẹo, chỉ có đôi mắt này là vẫn sáng ngời. Hắn thấy trên đầu Lộ Hành Chi mọc ra một đôi tai thú, rồi anh đè hắn xuống đất. Hang động trống trải nhưng không hề hoang vắng, có bàn ghế làm bằng đá và gỗ, còn có một chiếc giường đơn đủ cho một người nằm.

 

Cái đuôi dài phía sau Lộ Hành Chi vểnh cao, anh rũ mắt nhìn Hiên Viên: “Cậu hiện tại mất máu rất nhiều, muốn ở chỗ tôi dưỡng thương thì thành thật một chút, đừng có lộn xộn nữa.”

 

Hiên Viên yếu ớt nhưng vô cùng cảnh giác, quan sát anh một lát rồi mới gật đầu. Lộ Hành Chi dùng đá giã nát thảo dược rồi bôi lên vết thương cho hắn, cảm giác đau đớn khiến cái đuôi của hắn không tự chủ được mà quẫy loạn xạ, liền bị Lộ Hành Chi tóm lấy.

 

“Á… Anh!”

 

Cái đuôi bị nhét vào trong tay hắn.

 

“Cầm lấy đi, đừng để cọ vào thuốc mỡ.”

 

……

 

Giấc mơ đưa Hiên Viên xuyên qua những không gian và thời gian khác nhau, mọi thứ không phải lúc nào cũng giống nhau, điều duy nhất bất biến là sự tồn tại của Lộ Hành Chi ở mỗi thế giới.

 

Phía sau lưng cảm nhận được sự ấm áp mềm mại, hắn mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên giường ở nhà, được Lộ Hành Chi ôm trọn vào lòng. Cơ thể của Lộ Hành Chi sao lại lớn hơn hắn một vòng thế này, vừa vặn ôm trọn hắn trong ngực.

 

Rõ ràng là chiều cao của của hai người không chênh lệch mấy mà.

 

Đây lại là sơ hở của giấc mơ.

 

Đáng ghét thật, nhưng tại sao cảnh tượng này vẫn quen thuộc đến thế, giống như hắn thật sự đã từng trải qua, chỉ là đã bỏ quên trong những vòng luân hồi của mình.

 

Hiên Viên cựa quậy thân thể, Lộ Hành Chi ở phía sau cũng tỉnh dậy theo, giọng nói vẫn còn ngái ngủ.

 

“Thiếu gia, tỉnh rồi à?”

 

Thiếu gia?

 

Hiên Viên vừa định lên tiếng thì bỗng nhiên cứng đờ người.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hắn cảm nhận được sự bất tiện của con trai vào mỗi buổi sáng khi ngủ dậy. Càng chết người hơn nữa là, hắn cảm thấy sau eo cũng bị thứ gì đó chọc vào.

 

Lộ Hành Chi thấy hắn bất động, dường như đã tập thành thói quen, nói: “Thiếu gia, để tôi giúp cậu.”

 

Tay Lộ Hành Chi lần tìm xuống phía dưới.

 

“Khoan đã!”

 

Hiên Viên đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mộng, bật dậy khỏi giường.

 

Hắn nhìn quanh bốn phía.

 

Bố cục hoàn toàn giống hệt trong mơ khiến hắn thoáng có chút hoảng hốt, cứ ngỡ như mình vẫn còn bị kẹt trong đó.

 

Hắn không nhịn được cúi đầu nhìn xuống.

 

Chỉ có một mình hắn.

 

Không có Lộ Hành Chi.

 

Hắn chống tay lên trán, cảm thấy mình điên mất rồi.

 

…….

 

Cho dù là Hiên Viên đi nữa, thì sau khi mơ cả một đêm như thế, hôm nay gặp Lộ Hành Chi cũng cảm thấy có chút không được tự nhiên.

 

Lộ Hành Chi hỏi: “Sao thế, nghỉ ngơi không tốt à?”

 

Hiên Viên cười khổ: “Ừ, gặp phải mấy… giấc mơ kỳ quái.”

 

Lộ Hành Chi trầm ngâm suy tư.

 

Anh đẩy một tờ giấy đến trước mặt Hiên Viên.

 

“Đây là cái gì?”

 

“Có người qua đường quay được video hôm qua đám thiếu gia kia đẩy Mạc Nhất xuống nước.”

 

“Cậu xem chỗ này trên người Mạc Nhất đi, có phải hình xăm gì không?”

 

Hiên Viên nhận lấy tấm ảnh chụp màn hình, cúi đầu nhìn.

 

Trong ảnh là cảnh Mạc Nhất bị ướt sũng, chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm căn bản không che chắn được gì, dán chặt vào người, để lộ ra màu da thịt.

 

Mà ở của bụng cậu ta hình như có một hình xăm màu hồng nhạt.

 

Một mảng rất lớn, vắt ngang toàn bộ phần eo, phần dưới của hình xăm biến mất ở sau lưng quần.

 

Hiên Viên khẽ nhíu mày, trong lòng đã có suy đoán, hai người nhìn nhau: “Mị ma văn?”

 

Lộ Hành Chi gật đầu.

 

Tấm ảnh thứ hai là hình ảnh đã được Lộ Hành Chi dùng kỹ thuật xử lý để làm rõ nét hình xăm. Nhìn hình dạng thì hoàn toàn là loại hình xăm thường thấy trong các ấn phẩm đồi trụy. Theo lý thuyết thì, với tính cách của Mạc Nhất thì tuyệt đối không thể nào chủ động đi xăm loại hình xăm mang tính chất nhục nhã này.

 

Bị ép buộc à?

 

Nhưng còn một vấn đề quan trọng hơn….

 

“Tôi nhớ rõ là tôi chưa từng nhìn thấy hình xăm này trên người cậu ta.”

 

Hết chương 401.

 

Chương 401: Phiên Ngoại 4 – Phần 10: Mị Ma Văn

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên