Chương 402: Phiên ngoại 4 – Phần 11: “Anh giúp tôi, chúng ta cùng nhau chia sẻ Hiên Viên.”
Hiên Viên có trí nhớ rất tốt.
Hắn nhắm mắt, tỉ mỉ hồi tưởng lại ngày nhìn thấy Mạc Nhất. Mạc Nhất nhào cả người vào lòng hắn, chiếc áo sơ mi trắng dán chặt lấy thân thể cậu ta, để lộ một mảng da thịt nơi ngực và bụng.
Trong ảnh chụp từ camera giám sát, màu sắc của mị ma văn rất tươi tắn. Tựa như đóa hoa nở rộ vào tháng hai, sắc phấn hồng pha lẫn một chút tím, nếu hắn từng gặp qua, chắc chắn sẽ nhớ rõ.
Hiên Viên mở mắt ra. Lúc này hắn có thể xác định, ngày hôm đó hắn quả thực chưa từng nhìn thấy hình vẽ này trên người Mạc Nhất. Nói cách khác, hình xăm này đã hiện lên rồi biến mất chỉ trong vòng vài chục giây ngắn ngủi.
Mà theo Hiên Viên biết, kỹ thuật xăm mình hiện nay vẫn chưa đạt đến trình độ này. Hiên Viên liệt kê ra vài khả năng, rồi sai thủ hạ đi kiểm chứng.
Xảy ra chuyện này, Hiên Viên không thể tiếp tục hưởng thụ thời gian an nhàn ở Hành Chi Các của Lộ Hành Chi nữa. Hắn chào tạm biệt Lộ Hành Chi rồi đến công ty.
Hiên Viên rời đi được một lát thì cửa bị đẩy ra, gió thổi vào chuông gió treo trên cửa, khiến nó đung đưa phát ra tiếng vang thanh thúy. Lộ Hành Chi ngẩng đầu, người tới thế mà lại là Mạc Nhất.
Mạc Nhất trước mắt và người thanh niên trong yến tiệc hôm trước rõ ràng có ngoại hình giống hệt nhau, nhưng khí chất lại khác nhau một trời một vực. Cậu ta mặc một bộ đồ da, khóa kéo trước ngực được kéo xuống tận trên rốn, để lộ một mảng lớn cơ ngực và cơ bụng săn chắc.
Hình như áo da có hơi chật, hoặc có lẽ do các khối cơ của Mạc Nhất quá đẹp, trong trạng thái căng phồng bị mép áo thắt lại hơi lõm xuống, tạo nên cảm giác da thịt bị thắt chặt vô cùng mê hoặc. Đuôi mắt cậu ta hơi ửng hồng, đôi mắt cún con vốn hơi rũ xuống, lúc này trông chẳng hề đáng thương hay vô tội, ngược lại còn mang theo tính xâm lược cực mạnh.
Cậu ta nhếch khóe miệng cười, để lộ răng nanh. Tựa như một loài dã thú đang há miệng, khoe ra hàm răng sắc nhọn. Giữa mái tóc cậu ta nhú lên một đôi sừng nhỏ, trông giống như sừng sơn dương. Đồng tử của cậu ta chuyển sang màu hồng phấn, cùng lúc đó, mị ma văn màu tím nhạt chậm rãi hiện ra trên bụng.
Áo da che khuất hơn nửa mị ma văn, nhưng chỉ cần nhìn phần da thịt lộ ra bên ngoài cũng đủ để xác định, hình xăm mị ma trước mắt hoàn toàn trùng khớp với trong ảnh chụp. Mùi hương ngọt ngào của sữa bò mật ong chậm rãi lan tỏa, tựa như thủy triều ập về phía Lộ Hành Chi.
Lộ Hành Chi chỉ nhẹ nhàng đậy nắp ấm trà trên tay lại, sau đó ngẩng đầu lên. Anh không hề điên cuồng, cũng chẳng để lộ sự chật vật do bị tình dục tra tấn. Ánh mắt anh bình tĩnh đến mức dường như đã sớm biết thân phận của Mạc Nhất. Mạc Nhất thấy thế thì nhướng mày, dáng vẻ lộ ra chút kinh ngạc, cậu ta nhìn anh từ trên xuống dưới rồi cười khẽ.
“Không hổ là người có thể ở lại bên cạnh Hiên Viên.”
Những dị trạng trên người cậu ta được giấu đi. Mạc Nhất ưu nhã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đi thẳng vào vấn đề: “Anh giúp tôi, chúng ta cùng nhau chia sẻ Hiên Viên.”
……
Thời gian chớp mắt đã trôi qua ba ngày. Những khả năng mà Hiên Viên liệt kê đều bị bằng chứng do thuộc hạ thu thập được phủ quyết từng cái một.
Như vậy chỉ còn lại một khả năng cuối cùng…. Trên người Mạc Nhất có tồn tại một sức mạnh siêu nhiên. Hiên Viên lật xem tư liệu về mị ma vừa có được trong tay, lại nhớ tới việc trừng phạt 5 tên công tử bột kia trong bữa tiệc nọ. Thật ra ngay lúc đó hắn đã cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái.
Năm tên công tử bột kia tuy rằng háo sắc, nhưng xét từ những nạn nhân bị bọn chúng uy hiếp trước đây, đối tượng mà bọn chúng ra tay đều có gia cảnh kém hơn mình. Bọn chúng tận dụng thế lực gia tộc nên có thể dễ dàng dập tắt tiếng nói của những nạn nhân đó. Nói cách khác, tuy bọn chúng hư hỏng đốn mạt, nhưng lại biết rõ người nào có thể chọc, người nào tuyệt đối không thể chọc vào.
Trong các đại gia tộc, gia nghiệp lớn, kiểu gì cũng sẽ sinh ra vài kẻ tầm thường, cũng sẽ có vài tên công tử bột vô pháp vô thiên. Nhưng điểm mấu chốt thấp nhất mà gia tộc đặt ra cho bọn chúng chính là không được gây chuyện cho trong nhà. Cho nên ở một ý nghĩa nào đó, những tên ăn chơi trác táng này lại càng biết cách xu lợi tị hại.
Những kẻ này xấu xa, nhưng không phải kẻ ngốc. Bọn chúng biết mọi đặc quyền mình đang hưởng thụ đều đến từ gia tộc chống lưng phía sau, bởi vậy việc gây họa cho gia tộc thì tuyệt đối không dám làm, người không đắc tội nổi cũng tuyệt đối không dám chọc. Mà vị trí đứng đầu bảng trong danh sách “người không thể chọc”, lại chính là Hiên Viên.
Bữa tiệc đó do Hiên Viên tổ chức, mà Hiên Viên lại là Bạo Quân của thế giới này.
Tất cả mọi người đều biết Hiên Viên mắc bệnh sạch sẽ cực độ, vui buồn thất thường, thủ đoạn tàn nhẫn, không ai dám làm chuyện khác người trước mặt hắn. Sao bọn chúng có thể gan lớn tày trời nảy sinh chuyện như vậy? Quả thực giống như bị bỏ bùa.
Hiên Viên hồi tưởng lại những điểm kỳ lạ trong bữa tiệc đó, các chi tiết dần được xâu chuỗi lại. Chóp mũi dường như lại thoảng qua mùi hương ngọt ngào của sữa bò và mật ong, ngọt đến phát ngấy, khiến người ta bực bội bất an. Ngẫm nghĩ kỹ lại thì, hai lần hắn nằm mơ thấy những giấc mộng kỳ quái đều là sau khi gặp Mạc Nhất….. Sau khi ngửi thấy mùi hương cơ thể khiến người ta sa đọa đó.
Người khác nói mùi sữa trên người Mạc Nhất rất thơm, nhưng hắn ngửi thấy chỉ cảm thấy bực bội, thậm chí suýt nữa thì mất kiểm soát. Điều này đối với Hiên Viên mà nói, đó gần như là chuyện không thể xảy ra. Vận khí của Hiên Viên vô cùng tệ hại, những chuyện vụn vặt trong cuộc sống thường ngày luôn xảy ra vấn đề. Việc phải chịu đựng vận xui khó hiểu này trong thời gian dài đã tôi luyện cho Hiên Viên khả năng ứng biến và sức chịu đựng cực mạnh. Hắn luôn có thể giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối trước mọi tình huống bất ngờ. Nhưng không hiểu sao mùi hương trên người Mạc Nhất lại có thể khơi lên ngọn lửa ẩn sâu trong cơ thể hắn.
Hơn nữa, phản ứng của hắn với mùi hương của Mạc Nhất lại lớn đến lạ thường. Lần trước, tài xế và vệ sĩ đưa Mạc Nhất đi bệnh viện đều không chịu ảnh hưởng lớn đến thế. Quay lại hỏi thì bọn họ chỉ nói cảm giác Mạc Nhất có mùi sữa rất thơm, khiến người ta nảy sinh vài phần cảm giác muốn thân cận.
Hiên Viên lại cho cấp dưới đến nhà năm tên công tử bột kia hỏi về tình huống cụ thể trong ngày diễn ra bữa tiệc. Cách nói của bọn chúng tuy khác nhau, nhưng dao động cảm xúc lại rất thống nhất. Lần đầu tiên nhìn thấy Mạc Nhất, bọn chúng liền cảm thấy khao khát tiếp xúc phát ra từ tận đáy lòng, nảy sinh dục vọng lăng ngược chưa từng có. Sau khi ngửi thấy mùi hương trên người Mạc Nhất, một ngọn lửa nóng bốc lên, cuối cùng dục vọng lăng ngược và sắc dục cũng không thể kiểm soát được nữa. Bọn chúng quên mất đây là đang ở trong yến tiệc, chỉ nghĩ làm thế nào để chiếm Mạc Nhất làm của riêng, nhìn cậu ta khóc lóc xin tha.
Năm người này còn tưởng Hiên Viên tới hỏi tội, mặt mày ai nấy đều xám ngoét, không dám giấu giếm chút nào, khai báo như thể đang sám hối. Bọn chúng thậm chí còn không dám trốn tránh trách nhiệm, chỉ sợ khéo quá hóa vụng, khiến Hiên Viên chán ghét. Có một kẻ duy nhất theo bản năng muốn giải vây cho mình, chỉ vừa nhắc một câu rằng bọn chúng uống nhiều rượu quá, liền lập tức sợ đến trắng bệch mặt mày mà im bặt.
Đám công tử bột này tuy cảm thấy tình trạng của mình có chút không thích hợp, nhưng cũng chỉ nghĩ là do uống rượu nên tinh trùng lên não, tự hủy hoại cả đời mình, chứ không hề nghi ngờ đến Mạc Nhất.
Sau khi đối chiếu lời khai của những người khác nhau, Hiên Viên phát hiện ra: Đại bộ phận mọi người khi nhìn thấy Mạc Nhất đều sẽ theo bản năng muốn tiếp xúc và thân cận. Còn một bộ phận nhỏ thì cảm thấy có một luồng khí nóng sinh ra trong cơ thể. Luồng khí nóng này bị thôi hóa thành tình dục.
Mạc Nhất có vấn đề.
Nhìn thì có vẻ như cậu ta biến mình thành con mồi bị săn đuổi trong yến tiệc, nhưng nhìn từ góc độ hiện tại, có lẽ bản thân Mạc Nhất mới là thợ săn. Mà con mồi cậu ta muốn săn không phải ai khác, chính là Hiên Viên hắn đây.
Từ lúc bắt đầu đi nhầm vào vườn hoa, cho đến hai lần anh hùng cứu mỹ nhân về sau, mặc kệ nói như thế nào, quả thực Mạc Nhất đã để lại ấn tượng rất sâu sắc cho Hiên Viên.
Ngón tay đang gõ trên mặt bàn chợt khựng lại.
Có lẽ việc hắn gặp hai giấc mộng kỳ quái kia cũng có liên quan đến Mạc Nhất. Có lẽ trong kế hoạch của Mạc Nhất, người ở trong mộng cùng hắn tâm sự, thậm chí ân ái mây mưa vốn dĩ không phải là Lộ Hành Chi, mà là Mạc Nhất.
Đàn ông khi đối diện với người trong mộng xuân của mình thường sẽ dành thêm một hai phần chú ý, đặc biệt là khi đối tượng trong mơ còn là người ban ngày vừa được mình cứu. Chỉ là, không biết vì sao, đối tượng trong mơ lại biến thành Lộ Hành Chi.
Biểu cảm trên mặt Hiên Viên thay đổi liên tục.
Nói cách khác, hiện tại vấn đề hắn đang đối mặt, rất có khả năng là đang bị một sinh vật đến từ thế giới khác theo dõi.
Thật thú vị làm sao.
Hết chương 402.
