Chương 44: Trước Khi Mộc Qua Thi Đậu, Ba Không Đồng Ý Cho Hai Đứa Bên Nhau
Tại nhà họ Tống.
Giang Mộng Lệ cầm tờ báo cáo xét nghiệm trên tay, vừa định gõ cửa phòng Tống Hề Đào thì Tống Mộc Qua đã vứt luôn cái xe đua lao tới, dang rộng hai tay chắn trước cửa, ngẩng cái đầu nhỏ lên quả quyết: “Bà nội đừng có nói cho ba biết nhé!”
Giang Mộng Lệ cảm thấy có chút buồn cười: “Con có biết bà định nói gì với ba con không mà cấm?”
Chắc là do sắc mặt bà lúc nãy khó coi quá, dọa Qua Qua sợ, tưởng bà sắp mắng Tống Hề Đào đây mà.
Đôi mắt Tống Mộc Qua tràn ngập vẻ nghiêm túc và lo lắng: “Bà nội ơi, vẫn chưa cho ba biết thầy Mạnh là bố của con được đâu, tâm hồn ba yếu đuối lắm, không chịu nổi đâu ạ.”
Tờ báo cáo nằm trong tay Giang Mộng Lệ, lại đang treo lơ lửng ngay trước mặt Tống Mộc Qua. Cậu bé chộp lấy tờ giấy, ôm chặt vào lòng như bảo vật: “Con phải giấu đi đã.”
Cậu bé quên chưa dặn dò Đậu Đen giữ bí mật rồi, sơ suất quá.
Giang Mộng Lệ bắt đầu nghi ngờ hay là mình nghe nhầm, hoặc là trình độ ngữ văn của Tống Mộc Qua tiến bộ đột xuất, dùng toàn cấu trúc câu phức tạp cao siêu thế này. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng phức tạp gì cho cam.
Bà chỉ thấy khó hiểu: “Thế rốt cuộc cái tập tài liệu này là của ai?”
Tống Mộc Qua đáp gọn lỏn: “Dạ của con.”
Giang Mộng Lệ: “Ở đâu mà con có thứ này?”
Tống Mộc Qua: “Con với Hoắc Quyết đi làm đó bà.”
Giang Mộng Lệ vẫn chưa hết bàng hoàng: “Thế con dùng cái gì để làm xét nghiệm?”
Tống Mộc Qua thật thà khai báo: “Máu của thầy Mạnh và tóc của con đó bà!”
Mạnh Tư Trình? Hóa ra người đó lại là Mạnh Tư Trình sao?
Bà vẫn nhớ mãi năm Tống Hề Đào thi đại học, Mạnh Tư Trình cùng khóa thi được điểm toán tuyệt đối cơ mà. Kể cả khi Mạnh Tư Trình xuất hiện lại bên cạnh Tống Hề Đào, bà cũng chưa từng nghĩ hắn lại là ba ruột của Mộc Qua.
Là giả đúng không?
Thế nhưng, hồi Tống Hề Đào mang thai từng đắc ý khoe khoang rằng bố đứa trẻ giỏi toán lắm cơ mà. Lúc đó bà cứ tưởng trong mắt Tống Hề Đào thì thi được điểm trung bình đã là giỏi toán rồi chứ. Tìm được một ông bố điểm tuyệt đối, lại sinh ra một quả đu đủ không qua nổi điểm liệt thế này đây.
Giang Mộng Lệ lùi lại hai bước, cảm thấy người thực sự yếu đuối lúc này là chính mình mới đúng. Lẽ ra kịch bản phải là Tống Hề Đào làm xét nghiệm rồi giấu đi không muốn cho Qua Qua nhìn thấy, sao giờ lại đảo ngược thế này?
Bà giơ tay gõ cửa rầm rầm: “Tống Hề Đào, ra đây ngay cho mẹ.”
Tống Hề Đào đang đeo tai nghe trong phòng, mãi một lúc sau cậu mới nghe thấy tiếng gõ cửa, vội tháo tai nghe ra chạy ra mở cửa.
Giang Mộng Lệ hỏi thẳng vào vấn đề không vòng vo: “Mạnh Tư Trình là ba của Qua Qua hả?”
Tống Hề Đào không ngờ vừa mở cửa đã bị mẹ thẩm vấn một câu chấn động như vậy, ánh mắt cậu hoảng loạn đảo quanh, lại thấy Qua Qua đang kẹp giữa hai người lớn thì vội la lên: “Mẹ, sao mẹ lại hỏi trước mặt Qua Qua thế, Qua Qua vẫn chưa biết gì đâu mà!”
Giang Mộng Lệ nhắm mắt lại hít sâu một hơi: “Cả hai đứa ngồi xuống đây cho tôi.”
Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua đứng xếp hàng, đưa mắt nhìn nhau lo lắng.
Hóa ra bà nội mới là người yếu đuối nhất nhà!
Tống Quắc thấy Giang Mộng Lệ cạn lời rồi, bèn đứng ra chỉ vào đứa bé: “Qua Qua, con nói trước đi xem nào.”
Tống Mộc Qua lí nhí: “Thầy Mạnh chính là bố của con.”
Tống Quắc lại chỉ vào Tống Hề Đào: “Đến lượt con khai báo.”
Tống Hề Đào thành khẩn cúi đầu: “Mạnh Tư Trình là cha của Qua Qua.”
Lời khai trùng khớp hoàn toàn, vụ án đã được phá, Mạnh Tư Trình chính là nghi phạm chắc chắn 100% rồi.
Tống Hề Đào thì thầm hỏi con trai: “Qua Qua, tờ xét nghiệm là con tự đi làm hả?”
Tống Mộc Qua gật đầu cái rụp: “Dạ đúng rồi đó ba.”
Tống Hề Đào không thể tin nổi vào tai mình, chẳng lẽ con trai cậu là thiên tài ẩn dật? Tuy năng lực toán học có hạn nhưng khả năng suy luận thì ngang ngửa Mạnh Tư Trình, dám nghĩ dám làm, lại còn biết giấu giếm, sau khi tự mình âm thầm tiêu hóa sự thật lại còn quay sang an ủi ngược lại ba nó rằng, “Thầy Mạnh cũng là người tốt”.
Hóa ra cậu lo bò trắng răng rồi, Qua Qua cũng giống hệt cậu, tuy là có học dốt một chút, nhưng trái tim lại mạnh mẽ vô cùng, thế mới sống vui vẻ như chú cún con được chứ.
“Qua Qua à, con giỏi quá đi mất.”
“Tại sao lại là Mạnh Tư Trình cơ chứ?” Giang Mộng Lệ day day trán. Bà vẫn luôn cho rằng Mạnh Tư Trình có trách nhiệm, kiên nhẫn, xứng đáng để con mình gửi gắm cả đời. Giờ thì bà bị vả mặt đôm đốp rồi, hóa ra Mạnh Tư Trình lại là kẻ tình một đêm xong quất ngựa truy phong. Chính vì bà từng cân nhắc chấp nhận chuyện Mạnh Tư Trình đến với Tống Hề Đào, lại còn lo Mạnh Tư Trình sẽ phát hiện Qua Qua là con ruột của Tống Hề Đào, nên giờ càng thấy mình nhìn nhầm người quá thể. Mà một khi đã nhìn lầm một điểm, thế thì những đức tính tốt đẹp khác cũng phải đặt dấu chấm hỏi rồi.
“Tại vì đó là ngẫu nhiên đó bà!” Tống Mộc Qua nhanh nhảu cướp lời giải thích.
Ngẫu nhiên? Thế tức là cái loại công tử bột lên giường với ai cũng được à? Giang Mộng Lệ tức đến hoa cả mắt rồi.
Tống Hề Đào thấy ánh mắt Giang Mộng Lệ ngày càng muốn xử trảm người ta, lúc này mới phát hiện ra đứa con hiếu thảo này lỡ mồm đổ thêm dầu vào lửa rồi. Toán đã dốt, sinh học cũng kém nốt, thôi thì cho nó đi chơi với chó đi cho lành.
“Qua Qua à, con với Đậu Đen vào phòng chơi đi, ba cần nói chuyện với bà nội về môn toán của cô út một chút.”
“Dạ được!” Tống Mộc Qua vội vàng chạy biến đi mất, sợ chậm một giây là bị lôi ra bàn chuyện học toán của mình ngay.
Qua Qua vừa đi khỏi, Giang Mộng Lệ cũng chẳng buồn kiềm chế cảm xúc nữa: “Mẹ nhìn nhầm cậu ta thật rồi.”
“Mẹ bình tĩnh đã…”
Tống Hề Đào cắn môi. Sao thế nhỉ, rõ ràng chỉ là quan hệ bạn học cũ, sao cậu cứ năm lần bảy lượt muốn nói tốt cho Mạnh Tư Trình thế này.
“Cậu ấy không cố ý đâu mẹ ơi, hồi đó bọn con đi dự sinh nhật của Diêu Chiếu, có chai rượu bị đưa nhầm, trong đó lại bị bỏ thuốc, bọn con đều uống phải, rồi thì…. Mạnh Tư Trình uống rượu xong là mất trí nhớ, nên từ đầu đến cuối cậu ấy không hề biết gì cả, cũng là mấy hôm trước con lỡ miệng để lộ nên cậu ấy mới biết Qua Qua là con trai mình thôi.”
Giang Mộng Lệ bới lông tìm vết: “Say rượu à? Thảo nào Qua Qua học toán kém thế, là do Mạnh Tư Trình uống rượu mà ra cả đấy.”
Câu này nói cứ như thể do Mạnh Tư Trình nghiện rượu gây ra hậu quả nghiêm trọng vậy, Tống Hề Đào không phục cãi lại: “Con cũng có uống mà mẹ.”
Giang Mộng Lệ cũng đâu phải lần đầu thấy Tống Hề Đào khôn nhà dại chợ bênh người ngoài chằm chặp: “Được được được, các anh đều uống cả, vinh quang quá cơ.”
Tống Hề Đào cố vớt vát: “Ba mẹ còn nhớ cậu học sinh giỏi dạy kèm cho con hồi cấp ba không? Thật ra người đó chính là Mạnh Tư Trình đấy.”
Giang Mộng Lệ sững người, cơn giận vơi đi một nửa. Bà vẫn nhớ mình từng biết ơn cậu học trò đó thế nào, là con người thì ai lại đi làm cái trò ăn cháo đá bát được chứ.
Tống Hề Đào bồi thêm: “Hiện tại cậu ấy vẫn đang dạy kèm toán cho em gái đấy mẹ.”
Giang Mộng Lệ: “…” Thành tích của con gái út cũng đang nằm trong tay người ta, cơn giận lại vơi thêm một phần tư nữa rồi.
“Nhân phẩm cậu ấy tốt lắm, với lại….”
Mặt Tống Hề Đào càng lúc càng đỏ bừng: “Không phải ngẫu nhiên đâu mẹ.”
Giang Mộng Lệ: “…” Tống Hề Đào muốn nói cái gì, bà làm mẹ liếc qua một cái là biết ngay tắp lự. Muốn nói là Mạnh Tư Trình đã thầm thương trộm nhớ cậu từ hồi cấp ba, không phải ngẫu nhiên xảy ra tình một đêm, mà là tình sâu nghĩa nặng nên mới xảy ra chuyện lau súng cướp cò chứ gì.
Tống Hề Đào giải thích tiếp: “Sau đó cậu ấy biến mất bao nhiêu năm là do bị tai nạn xe hơi mất trí nhớ, gần đây mới nhớ lại được thôi.”
Tống Quắc vỗ đùi cái đét: “Anh đã bảo rồi mà, hóa ra là mất trí nhớ thật.”
Ông cứ thắc mắc mãi, nếu hồi cấp ba đã có lòng dạy kèm cho quả đào nhà mình, sao bao nhiêu năm lại im hơi lặng tiếng, đợi con người ta bảy tuổi mới chịu nhảy ra.
Giang Mộng Lệ vẫn chưa chịu thua: “Thế thì cũng là đến muộn rồi.”
Tống Hề Đào lí nhí: “Nhưng mà cậu ấy biết dạy Qua Qua học toán mà mẹ.”
Tống Quắc lập tức lên tiếng ủng hộ: “Hôm nào rảnh bảo cậu ấy đến nhà uống chén trà nhé.”
Giang Mộng Lệ nhéo đùi Tống Quắc một cái đau điếng, cái gì mà lúc nào rảnh thì qua uống trà cơ chứ? Thèm uống chén trà đấy lắm à?
Tống Quắc nhe răng nhăn nhó, Giang Mộng Lệ đâu có hiểu nỗi khổ của ông. Ông là giáo viên có nghỉ hè nghỉ đông đàng hoàng, hai quả đào quả mận nhà ông học dốt đều do một tay ông kèm cặp, khó khăn lắm mới tống được vào cấp ba, giờ lại đến đứa cháu nội cũng dốt đặc cán mai, cứ đến kỳ nghỉ là Tống Hề Đào chỉ hận không thể quỳ xuống van xin ông dạy con thằng cháu.
Từ lúc Mạnh Tư Trình xuất hiện, Tống Quắc chưa phải đụng tay vào bài toán nào của Qua Qua cả. Qua Qua mới lớp một thôi, nếu không có Mạnh Tư Trình thì biết làm sao bây giờ.
Tống Quắc hắng giọng chữa cháy: “Ba nói nhầm, ít nhất là trước khi Qua Qua thi đậu, không được đến nhà uống trà gì hết.”
Lúc này Giang Mộng Lệ mới hơi hài lòng, chút thử thách cỏn con này mà không qua được thì bà xin phép nghi ngờ năng lực của Mạnh Tư Trình.
Tống Hề Đào gãi gãi má, đợi Qua Qua thi đậu á, còn lâu lắm nha, chắc đến mùa quýt luôn quá.
Giang Mộng Lệ hỏi xoáy: “Con với cậu ta đang quen nhau à?”
Tống Hề Đào chối bay chối biến: “Làm gì có chứ!”
Giang Mộng Lệ: “Nhìn cái mặt con như kiểu không đợi được nữa rồi ấy chứ ở đó mà không.”
“Con không có mà!” Tống Hề Đào nhảy dựng lên như bị giẫm phải đuôi, “Con đi xem Qua Qua đang làm gì đây.”
Tống Quắc nhấn mạnh nói với theo: “Trước khi Qua Qua thi đậu, ba không đồng ý cho hai đứa đến với nhau đâu đấy nhé.”
Tống Hề Đào: “Con biết rồi.”
Tống Quắc: “Ui da, bà nó ơi, sao em lại nhéo anh nữa?”
Giang Mộng Lệ cạn lời: “Hỏng rồi, anh làm thế khác nào ép quả đào nhà mình vào thế đã rồi đâu.”
Sao cứ như học sinh cấp ba thế nhỉ, tự mình mập mờ thì không sao, ba mẹ cứ cấm cản cái là thành chân ái ngay được mới sợ chứ.
Tống Hề Đào vào phòng tìm Qua Qua, cậu ngồi xếp bằng xuống trước mặt con trai: “Qua Qua này, con có muốn thầy Mạnh làm bố của con không?”
Tống Mộc Qua chăm chú chải lông cho Đậu Đen, trả lời tỉnh bơ: “Dạ được.”
Bỗng dưng cậu bé chợt nhớ ra điều gì, vội nói: “Con phải gọi điện cho Hoắc Quyết cái đã.”
“A lô, Hoắc Quyết à, bây giờ cậu là người bạn tốt duy nhất của tôi đó nhé!” Tống Mộc Qua dõng dạc tuyên bố vào điện thoại.
Tống Hề Đào cứ tưởng trải nghiệm cùng nhau đi xét nghiệm ADN đã thắt chặt tình bạn keo sơn rồi, ai ngờ lại nghe Tống Mộc Qua nói tiếp: “Tại vì tôi với Đậu Đen đã biến thành anh em ruột rồi mà!”
Thôi được rồi, trẻ con không cần tâm sự sâu sắc làm gì cho mệt óc.
“Ba ơi, điện thoại của ba kêu kìa.”
“Ừ.” Tống Hề Đào vội chạy về phòng tìm điện thoại, trên màn hình hiện tên Mạnh Tư Trình to đùng.
“A lô?”
Mạnh Tư Trình: “Ba của Hoắc Quyết bảo là hai đứa nhóc đã lén lút làm một bản xét nghiệm ADN giữa tôi và Qua Qua đấy.”
Tống Hề Đào: “…” Mộc Qua ơi là Mộc Qua, sao con lại giống ba thế, chuyện riêng tư mà làm cho cả thiên hạ đều biết hết thế này.
Mạnh Tư Trình: “Con sao rồi? Có khóc nhè không em?”
Tống Hề Đào: “Nó tiếp nhận rất tốt, còn lo tôi không chấp nhận được nữa chứ.”
Mạnh Tư Trình như được tòa tuyên trắng án ngay tại chỗ, hắn bật cười: “Qua Qua lạc quan giống em thật đấy.”
Tống Hề Đào càu nhàu: “Còn cười được nữa à, báo cáo của con trai cậu nó giấu trong ổ chó, bị chó của cậu bới ra đem nộp cho mẹ tôi đấy.”
Mạnh Tư Trình im lặng một lúc lâu. Để lộ sự thật một cách bất ngờ như thế này không phải là cách tốt nhất, nhưng tính ra cũng không phải là tệ nhất. Qua Qua tự mình tìm được ba, quả thực là thông minh vô cùng, chắc chắn ông bà nội cũng chẳng nỡ trách mắng gì cậu bé đâu.
“Tôi đang ở dưới lầu, có tiện lên nhà được không em?”
Tống Hề Đào: “Không tiện đâu, ba mẹ tôi đang ở nhà.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn trực tiếp xin lỗi hai người.”
Hắn nợ bố mẹ Tống Hề Đào một lời xin lỗi chân thành, trong suốt bảy năm qua, nhất là lúc Qua Qua mới chào đời, bọn họ đã thay hắn gánh vác toàn bộ trách nhiệm.
Tống Hề Đào ám chỉ: “Xin lỗi cũng vô ích thôi, bây giờ ba mẹ tôi nhìn anh kiểu gì cũng thấy không đạt chuẩn.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi biết mà.”
Tống Hề Đào phồng má, anh biết cái gì mà biết chứ.
“Anh về trước đi, giờ anh không qua cửa được đâu.”
Ngày hôm sau, trong nhà sóng yên biển lặng trở lại, như thể mọi người đều đã quên béng mất tờ xét nghiệm ADN kia rồi vậy.
Tống Mộc Qua tuân thủ giao ước với thầy Mạnh, hôm nay cậu bé phải mang chó trả về cho chủ.
Tống Quắc ngẩng đầu khỏi tờ báo liếc nhìn đứa cháu và con chó đã nai nịt gọn gàng, bỗng nhiên ông hiểu ra cái vụ gửi nuôi chó vô lý đùng đùng dạo trước.
Mạnh Tư Trình đúng là thâm sâu khó lường thật.
Mới một tháng trước thôi, cháu trai ông nhìn thấy Mạnh Tư Trình là đi đường vòng để tránh mặt, thế mà bây giờ đã thay đổi rồi.
Ngày đầu tiên Mạnh Tư Trình chính thức nhậm chức ông bố, chỉ sau một đêm, trong nhà hắn đã thay đổi hoàn toàn, xuất hiện rất nhiều đồ dùng trẻ em như truyện tranh, cột bóng rổ, tủ đựng đồ chơi, phòng trẻ em cũng được trang hoàng xong xuôi hết cả. Quan trọng nhất là, hắn còn bố trí cho Qua Qua một phòng học riêng, nhưng hiện tại cửa vẫn đang đóng kín mít.
Mạnh Tư Trình nhớ lại tỉ mỉ toàn bộ quá trình Tống Mộc Qua làm xét nghiệm ADN hôm đó. Hắn nhớ rõ Qua Qua còn hỏi lại hắn một câu: Thầy Mạnh ơi, thầy bảo một tháng không cần làm bài tập toán là tính luôn từ giờ đúng không thầy? Tại sao Mộc Qua lại sợ hắn nuốt lời? Là bởi vì lúc đó cậu bé nghi ngờ thân phận của hắn, sợ mình biến thành con trai hắn rồi thì lời hứa này cũng thay đổi theo luôn. Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Tống Mộc Qua mới yên tâm tiêu hóa chuyện này.
Nếu như trước đây Mạnh Tư Trình còn định tìm kẽ hở để ép con học, thì bây giờ hắn hoàn toàn không dám có ý nghĩ đó nữa.
…………
Hai cha con đi đến trước cửa nhà Mạnh Tư Trình, Tống Mộc Qua không hiểu nên hỏi ngay: “Ba ơi, con có cần gọi thầy Mạnh là bố không?”
Tống Hề Đào đáp: “Con muốn gọi thế nào thì gọi.”
Cánh cửa từ bên trong mở ra.
Mạnh Tư Trình: “Chào buổi sáng Qua Qua, hôm nay thầy làm gà rán, đợi con đến nếm thử đấy.”
Tống Mộc Qua reo lên: “Con thích nhất là gà rán!”
Mạnh Tư Trình: “Vậy con ngồi ở phòng khách đợi chút nhé, gà rán phải ăn lúc vừa chiên xong mới ngon.”
Tống Hề Đào vừa bước vào nhà Mạnh Tư Trình, phát hiện mọi dấu vết liên quan đến môn Toán đều đã biến mất sạch sẽ, vốn dĩ phòng làm việc của Mạnh Tư Trình chất đầy sách tham khảo toán cấp ba và cả đống đề thi nữa cơ mà.
Tống Mộc Qua ngoan ngoãn ngồi đợi ăn gà rán.
Tống Hề Đào mở cửa kính phòng bếp, lẻn vào trong, đứng nhìn Mạnh Tư Trình đang chiên gà rất điêu luyện. Trông thì có vẻ thành thạo đấy, nhưng vết bỏng đỏ trên mu bàn tay đã tố cáo rằng, ban nãy vừa mới có một mẻ rán không được thành thạo lắm đâu.
Tống Hề Đào hỏi: “Cậu có chiều con quá không đấy?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Mấy hôm trước em vừa dẫn con đi ăn KFC mà.”
Tống Hề Đào: “… Ý tôi là, cậu thực sự cho con không phải làm bài tập suốt một tháng à?”
Với cái đầu óc của Mộc Qua, chắc chỉ vài ngày là nó quên luôn 8 cộng 9 bằng bao nhiêu cho mà xem.
Mạnh Tư Trình vớt cái đùi gà vàng ruộm giòn tan ra đĩa, “Ừ, Mạnh Tư Trình tôi đây có con trai rồi, phải đại xá thiên hạ cho đám học sinh tiểu học chứ.”
Tống Hề Đào bĩu môi: “Anh tưởng mình là hoàng đế chắc.”
Mạnh Tư Trình cười: “Ân xá cho con trai tôi một tháng, chắc là được chứ nhỉ.”
Tống Hề Đào lo lắng: “Thế bao giờ con mới thi đậu được?”
Mạnh Tư Trình an ủi: “Tối qua tôi đã nghiên cứu biểu đồ điểm chuẩn vào cấp ba của Hải Thị rồi, cân nhắc đến số lượng học sinh nhập học cùng năm với Mộc Qua, việc sáp nhập trường lớp, thay đổi chính sách, rồi kéo điểm các môn khác lên, với thang điểm 150, chỉ cần Mộc Qua thi cấp ba môn toán được 55 điểm là có trường học rồi.”
Thi cấp ba? Đến tận thi cấp ba mà vẫn không được điểm trung bình á?
Tống Hề Đào tối sầm mặt mũi: “Thế thì cậu cô đơn đến già luôn đi nhé.”
Hết chương 44.
