Chương 45: “Bố Ơi, Bài Này Con Không Muốn Làm Đâu.”
“Nói vậy là có ý gì??”
Đầu óc Mạnh Tư Trình xoay chuyển cực nhanh: “Có phải dì đã đưa ra yêu cầu gì với tôi không?”
Tình báo viên họ Tống ngậm chặt miệng, nói ra thì cứ như cậu đang giục Mạnh Tư Trình đi ra mắt phụ huynh vậy.
Mạnh Tư Trình tắt bếp, để gà rán lên vỉ cho ráo dầu, xịt nước rửa tay rửa sạch sẽ, lau khô rồi đặt tay lên eo Tống Hề Đào, ngón tay luồn vào trong mép áo: “Nói đi.”
“Đừng mà…” Tống Hề Đào bị cù nhẹ một cái, lập tức khuất phục trước cực hình, vội vàng giao nộp thông tin tình báo quý giá.
“Ba tôi bảo là trước khi Qua Qua thi đậu, ông phản đối chuyện hai đứa mình ở bên nhau.”
Mạnh Tư Trình khựng lại, tay kia cũng đặt lên eo Tống Hề Đào, xoay người cậu lại đối diện với mình: “Chỉ có điều kiện này thôi á?”
Tống Hề Đào gật đầu.
Mạnh Tư Trình chăm chú nhìn Tống Hề Đào không chớp mắt, hắn thầm cảm ơn lá bài phản đối mà Tống Quắc đã tung ra. Tống Hề Đào nhà hắn hễ lên sòng bài là chỉ lo được một chuyện, nhận lá bài phản đối của Tống Quắc xong là đứng cùng một chiến tuyến với hắn luôn, mà quên béng mất là mình còn chưa nhận được lá bài tỏ tình của hắn.
“Tôi biết rồi.”
Giờ lo cho Qua Qua trước hay lo nhà họ Tống trước đây?
Nếu là bình thường thì Mạnh Tư Trình sẽ chọn Qua Qua, nhưng hiện tại đúng là cơ hội ngàn năm có một, bởi vì Tống Hề Đào ngốc nghếch cũng tự trói mình vào cái cọc tiền cược này rồi.
Tống Hề Đào phân tích: “Nghỉ hè hai tháng không thi cử gì, nhanh nhất thì cũng phải ba tháng nữa Qua Qua mới có bài kiểm tra định kỳ.”
Ba tháng, chắc là thời gian cũng đủ rồi nhỉ?
Mạnh Tư Trình mỉm cười: “Ba tháng à? Tôi không đợi được lâu thế đâu.”
Tống Hề Đào cau mày, mới có ba tháng mà đã không đợi được rồi à? Chẳng phải lúc nãy hắn còn tính xa đến tận tám năm sau, tính cả chuyện thi lên cấp ba luôn rồi đó sao?
Mạnh Tư Trình: “Tôi sẽ tổ chức một kỳ thi củng cố kiến thức trực tuyến giữa kỳ nghỉ hè, đề do tôi tự ra.”
Mấy cái này sao mà làm khó được hắn.
Tống Hề Đào: “Vừa nãy cậu còn bảo là sẽ ân xá cho học sinh tiểu học cơ mà!”
Mạnh Tư Trình: “Cưới xong rồi ân xá sau.”
Tống Hề Đào phẫn nộ nhìn Mạnh Tư Trình, tự động đặt mình vào lập trường của học sinh tiểu học. Đang chơi game vui vẻ, tự dưng giáo viên Toán tuyên bố phải làm bài kiểm tra, chắc chắn là sẽ muốn chửi thề luôn ấy chứ.
Lạm dụng chức quyền, bạo chúa toán học!
“Thi trực tuyến hoàn toàn dựa trên tinh thần tự nguyện, chỉ cần Qua Qua tham gia đúng giờ là được.” Mạnh Tư Trình nhéo cái má đang phồng lên vì tức giận của Tống Hề Đào: “Số lượng thí sinh tôi có thể làm giả, đảm bảo sẽ khiến chú Tống tin rằng đây là một kỳ thi quy mô lớn, chính quy.”
Tống Hề Đào kinh ngạc đến ngây người, Mạnh Tư Trình cứ thế mà nói toẹt âm mưu của mình ra luôn, tin chắc là cậu sẽ không bán đứng hắn sao?
“Nhưng mà… nhưng mà Qua Qua có đồng ý không?”
Mạnh Tư Trình bưng một đĩa gà rán giòn rụm lên: “Để tôi thử xem.”
Mạnh Tư Trình bước ra khỏi bếp, đặt gà rán lên bàn, rồi ngồi đối diện với bé con. Tống Hề Đào ngồi ở một bên khác, nhìn Tống Mộc Qua một cái rồi lại nhìn Mạnh Tư Trình một cái, ở giữa là đĩa gà rán, người không biết còn tưởng hai bên đang tổ chức hội nghị cấp cao gì nghiêm túc lắm, biểu cảm ai nấy đều có chút câu nệ.
Tôi biết quan hệ của chúng ta, tôi cũng biết cậu biết quan hệ của chúng ta.
Tống Hề Đào phát cho mỗi người một cái găng tay: “Đeo vào.”
Rồi chia cho mỗi người một miếng gà: “Ăn đi.”
Cậu phát hiện cái dáng vẻ cầm miếng gà rán của Mộc Qua và Mạnh Tư Trình y hệt nhau. Chắc hành vi này có được là do môi trường chứ không phải di truyền, mà là do dòng đời đưa đẩy, ngày nào cũng ngồi đối diện nhau ăn cơm ở nhà ăn, Tống Mộc Qua đã vô thức học theo lúc nào không hay.
Mạnh Tư Trình: “Ngon không?”
Tống Mộc Qua trưng cái mặt nhỏ nghiêm túc ra: “Dạ ngon!”
Mạnh Tư Trình: “Qua Qua, có phải bố đã hứa cho con không làm bài tập một tháng không?”
Tống Mộc Qua: “Dạ đúng vậy!”
Mạnh Tư Trình: “Nhưng bài tập hè là cố định, tháng Bảy không làm thì tháng Tám cũng phải làm, con có đồng ý không?”
Tống Mộc Qua: “Dạ đồng ý.”
Mạnh Tư Trình: “Hôm nay là mùng 10, tháng Bảy có ba mươi mốt ngày, vậy còn lại bao nhiêu ngày?”
Tống Mộc Qua: “Dạ 21 ngày!”
“Tháng Tám cũng có 31 ngày, thời gian hai tháng này là như nhau.”
Mạnh Tư Trình nhẹ nhàng thả mồi câu: “Cho nên bây giờ con có quyền chủ động lựa chọn, muốn tháng Bảy không làm bài tập, hay là tháng Tám không làm bài tập?”
Đôi mắt lanh lợi của Tống Mộc Qua đảo một vòng, tháng Bảy chỉ còn 21 ngày, tháng Tám còn tận 31 ngày, 21 nhỏ hơn 31, chọn 31. Cậu bé đã lén chơi mất 10 ngày của tháng Bảy rồi, thầy Mạnh quên mất tiêu!
“Con muốn chơi tháng Tám!”
Mạnh Tư Trình thở phào nhẹ nhõm, may mà Tống Mộc Qua tính toán được 21 với 31 cái nào lớn hơn, “Không đổi ý chứ?”
Tống Mộc Qua sợ thầy Mạnh đổi ý: “Ai đổi ý là cún con!”
Mạnh Tư Trình: “Đậu Đậu lại đây.”
Đậu Đen vẫy đuôi chạy tới, Mạnh Tư Trình nắm lấy một chân trước của nó: “Ngoéo tay nào, cứ quyết định thế nhé, Đậu Đen làm chứng.”
Tống Mộc Qua cũng nắm lấy một chân của Đậu Đen: “Quyết định rồi nha!”
Mạnh Tư Trình: “Thầy sẽ chia đều bài tập hè của con vào mỗi ngày của tháng Bảy, chúng ta cùng cố gắng, tháng Tám vừa đến là được nghỉ xả hơi rồi.”
Tống Mộc Qua: “Tuyệt quá đi!”
Tống Hề Đào: “…”
Thế là, chỉ vài câu đơn giản vậy thôi, Qua Qua đã bị đá thẳng xuống biển học mênh mông rồi.
Cậu phát hiện ban nãy Tống Mộc Qua còn hơi e dè, nhưng vừa nói chuyện toán học với Mạnh Tư Trình, dù thằng bé không thích toán, nhưng chủ đề này khiến nó tìm lại được cảm giác quen thuộc, cảm giác xa lạ khi phải làm quen với thân phận mới của Mạnh Tư Trình cũng biến mất.
Thừa nhận đi Tiểu Qua, con đã quen học toán với Mạnh Tư Trình rồi. Mà Mạnh Tư Trình cũng đã quen dạy toán rồi, vậy là Tống Hề Đào cậu có thể kê cao gối mà ngủ rồi.
Lúc Tống Mộc Qua mới nghỉ hè, Tống Hề Đào có đưa con qua đây làm bài tập hai lần, sau đó không làm nữa, nhưng cặp sách vẫn để ở nhà Mạnh Tư Trình chưa mang về.
“Đậu Đậu, dẫn Qua Qua vào phòng học trẻ em đi.”
Đậu Đậu lập tức đứng dậy thực thi nhiệm vụ, Qua Qua lon ton theo sau.
Mạnh Tư Trình vươn tay về phía Tống Hề Đào: “Nắm lấy.”
Tống Hề Đào: “Tại sao?”
Mạnh Tư Trình nói như chuyện hiển nhiên: “Qua Qua dắt Đậu Đậu, tôi dắt em.”
Tống Hề Đào: “Tôi có bị lạc đường đâu.”
Mạnh Tư Trình cương quyết nắm lấy tay cậu kéo đi, giai đoạn này nắm tay ngoài đường thì Tống Hề Đào chưa chắc đã chịu, nhưng ở trong nhà thì được chứ. Tống Hề Đào giãy nhẹ một cái, nhưng không thoát được, ánh mắt dời xuống đôi tay đang đan vào nhau của hai người. Cùng là những ngón tay thon dài trắng trẻo đan chặt lấy nhau, ngay cả vết chai do cầm bút cũng ở cùng một vị trí.
Tim cậu đập thình thịch, hồi nhỏ thì nắm tay bố mẹ, lớn lên thì nắm tay Qua Qua, hình như…. hình như cậu chưa từng nắm tay người nào khác.
Mạnh Tư Trình khẽ nhếch khóe môi, chỉ mười mấy bước chân ngắn ngủi thôi mà trong đầu hắn đã vẽ ra cảnh bước đi trong lễ đường rồi.
Đậu Đen dẫn Tống Mộc Qua đến trước một phòng học đang đóng kín, còn dùng khóa mật mã nữa chứ.
Mạnh Tư Trình: “Mật khẩu là sinh nhật của Qua Qua đấy, bốn chữ số.”
Tống Mộc Qua nhập mật khẩu, đập vào mắt là một phòng học ngập tràn các yếu tố toán học. Những thiết kế toán học được lồng ghép vào từng chi tiết, chứ không phải kiểu in công thức toán thô thiển lên trần nhà như Mạnh Tư Trình từng cho Tống Hề Đào xem hồi trước. Cả căn phòng tạo cho người ta cảm giác cứ bước vào là biến thành nhà toán học vĩ đại ngay được, đúng là làm màu.
Lúc này Tống Hề Đào mới ngớ ra, thẩm mỹ của tên Mạnh Tư Trình này cũng được đấy chứ, cái bản thiết kế hồi trước chắc chắn là để ép cậu phải chủ động chọn phong cách phòng ngủ cho Mộc Qua đây mà.
Cậu rút tay về, đúng là cái đồ nhà toán học lắm mưu nhiều kế.
Bàn học của Mộc Qua được thiết kế rất đúng chuẩn công thái học, không chỉ phù hợp với cá nhân cậu bé mà còn tính đến cả vị trí của giáo viên hướng dẫn. Dù là dạy một kèm một, hai kèm một, ngồi hướng dẫn hay đứng giảng bài gì cũng đều có tầm nhìn tốt và tư thế thoải mái.
Khi Mạnh Tư Trình và Tống Mộc Qua ngồi xuống, Tống Hề Đào phát hiện còn một chỗ cho mình ngồi nữa.
Cậu ngồi xuống, rồi lại đứng bật dậy ngay.
Mạnh Tư Trình ngước mắt lên nhìn cậu: “Không ngồi à?”
Tống Hề Đào: “Tôi không ở đây đâu.”
Bài tập hè ngay trong tầm tay, Mạnh Tư Trình mở cuốn toán “Mùa Hè Vui Vẻ” ra, cầm một cây bút mực xanh: “Qua Qua chỉ cần làm những bài thầy gạch chân thôi nhé.”
Mắt Tống Mộc Qua sáng rực lên, thế chẳng phải là bài tập sẽ ít đi bao nhiêu sao! Rất nhiều bài không cần làm!
Thực ra thì Mạnh Tư Trình đã khéo léo khoanh lại một số câu ở mỗi trang, việc này không chỉ giúp phân loại độ khó mà còn tăng thêm tính thú vị. Một trang giấy chi chít các phép tính nhưng chỉ cần làm một phần, thế là tinh thần của Tống Mộc Qua lập tức lên cao.
Tống Mộc Qua thẳng lưng lên, nhìn Mạnh Tư Trình lật trang gạch bài thoăn thoắt, phát hiện có trang chỉ cần làm đúng một bài, cậu bé sung sướng đến mức đung đưa cả chân.
Tống Hề Đào vốn định dắt Đậu Đen đi, nhìn thấy cảnh này thì ánh mắt như bị keo dán dính chặt vào sườn mặt nghiêm túc của Mạnh Tư Trình. Ánh sáng tự nhiên rực rỡ chiếu lên đôi mắt sâu thẳm của hắn, hệt như những đốm nắng trên con đường rợp bóng cây rơi trên người thiếu niên mười bảy tuổi rạng rỡ năm nào.
Trong những tháng ngày cậu chưa biết Mạnh Tư Trình là học sinh giỏi đã dạy mình, có phải Mạnh Tư Trình cũng từng như thế này, lật từng cuốn trang trên cuốn sách tổng ôn tập dày cộp để chuẩn bị đề bài cho cậu không. Cảnh tượng này dường như đã bù đắp cho những thiếu hụt vì chưa từng gặp gỡ “Mạnh Tư Trình thời niên thiếu” của cậu.
Tống Hề Đào lại ngồi xuống, nhìn Mạnh Tư Trình chằm chằm.
Hình như Mạnh Tư Trình chẳng hề thay đổi chút nào cả.
Tống Mộc Qua rất hài lòng với cách học này, mỗi lần Mạnh Tư Trình lật một trang là cậu bé lại híp mắt cười, còn lén lút liếc nhìn Tống Hề Đào, thế là nụ cười ấy cũng lây sang cả khuôn mặt Tống Hề Đào.
Ánh nắng đẹp nhất trong ngày chẳng lúc nào bằng buổi sớm mai, thời gian đẹp nhất chẳng gì bằng hiện tại.
Lần đầu tiên cả gia đình ba người đều cảm nhận được niềm vui thực sự của môn Toán.
Mạnh Tư Trình liếc mắt sang, nhìn thấy hai mắt Tống Hề Đào sáng lấp lánh, lòng hắn mềm nhũn.
“Được rồi, hôm nay Qua Qua làm chừng này thôi.”
Tống Mộc Qua: “Dạ được!”
Tống Hề Đào nhìn con trai đang vui vẻ, không nỡ nhắc nhở nó rằng con đường này ba đã đi qua rồi, độ khó sẽ chỉ tăng dần đều mà thôi.
Mạnh Tư Trình: “Thích nhìn à?”
Tống Hề Đào: “Gì cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Lần sau tôi mặc đồng phục cho em nhìn.”
Mặt Tống Hề Đào đỏ bừng như quả gấc, tức tối đứng dậy: “Ai thèm nhìn chứ.”
Qua Qua phải làm bài rồi, cậu không thèm nhìn nữa.
Buổi học kèm đầu tiên cứ thế trôi qua vui vẻ. Mạnh Tư Trình rất thấu hiểu đạo lý nước ấm nấu đu đủ, cứ từ từ tăng lượng, từ từ tăng độ khó.
Tống Mộc Qua phát hiện ra rồi, nhăn nhó mặt mày: “Bài tập đâu có chia đều cho mỗi ngày đâu thầy!”
Cậu nhóc này tuy lúc nào cũng treo cửa miệng mấy từ như “ngẫu nhiên”, “trung bình” bên miệng như thể là thiên tài toán học vậy, nhưng thực ra có biết gì đâu.
Mạnh Tư Trình mặt không đổi sắc vẽ một đường cong trập trùng Thấp – Cao – Thấp lên giấy: “Trục hoành là thời gian, trục tung là lượng bài tập. Con cứ đi theo bước chân của thầy, đợi đến mấy ngày cuối cùng, lượng bài tập của con sẽ tiệm cận về 1 thôi.”
Tống Mộc Qua bị cái đường cong kia dọa cho hết hồn, cậu bé ngại không dám bảo là mình không hiểu, sợ lại phải học thêm kiến thức mới: “Mấy ngày cuối cùng sẽ rất ít, rất ít ạ?”
“Ừ.” Mạnh Tư Trình đã chốt lịch thi rồi, thi xong đương nhiên số lượng bài sẽ giảm mạnh, thế nên việc tăng số lượng bài trước khi thi là hoàn toàn hợp lý.
Hắn còn lấy ra một phần mềm: “Bảng xếp hạng cày đề mùa hè của học sinh tiểu học toàn quốc, người đứng nhất hôm nay đã làm 106 bài, chúng ta cố gắng chút nữa là vượt qua bạn ấy rồi.”
“Tổ hợp của thầy và con, tốc độ cày đề là nhanh nhất.”
Tống Mộc Qua nắm chặt nắm đấm: “Chúng ta là nhanh nhất!”
Hôm trước Tống Hề Đào còn mạnh miệng, hôm sau đã đỏ mặt ngồi xuống nhìn Mạnh Tư Trình gạch bài cho Tống Mộc Qua.
Lẽ ra Mạnh Tư Trình có thể chuẩn bị xong xuôi trước khi hai cha con đến, nhưng vì Tống Hề Đào cứ thế này, nên Mạnh Tư Trình chỉ đành tươi cười, biểu diễn trực tiếp mỗi ngày vậy.
Tống Mộc Qua được hai ông bố cùng ngồi làm bài tập, cảm thấy cũng hơi hạnh phúc đấy, chỉ có điều đề bài thì hơi đau khổ một chút.
“Ba ơi, bài này ghê quá đi, con không làm được không?” Tống Mộc Qua cầu cứu.
Tống Hề Đào không dám ho he, cầm điện thoại của Mạnh Tư Trình trên bàn lên giả vờ nghịch linh tinh. Mật khẩu của Mạnh Tư Trình đã đổi thành sinh nhật cậu, cậu mở khóa, vào xem Mạnh Tư Trình hôm nay lại sửa số liệu gì trong cái app [Bảng xếp hạng cày đề của học sinh tiểu học toàn quốc] để lừa con trai đây.
Tống Mộc Qua quay sang Mạnh Tư Trình: “Bố ơi, bài này con không muốn làm đâu.”
Mạnh Tư Trình sững sờ, đây là lần đầu tiên Tống Mộc Qua chủ động gọi bố.
Tống Mộc Qua thấy thái độ Mạnh Tư Trình có vẻ lung lay, bèn quay sang ôm lấy hắn làm nũng: “Bố ơi!”
Mạnh Tư Trình: “Thôi được rồi.”
Tống Mộc Qua lập tức gia tăng công lực bán than: “Bố ơi, bài này con cũng không muốn làm nốt.”
Mạnh Tư Trình rất có nguyên tắc: “Không được, bài này là bài cho điểm đấy.”
Tống Mộc Qua: “Thôi được rồi.”
Tống Hề Đào tận mắt chứng kiến cảnh Tống Mộc Qua bị toán học hành cho vừa gọi bố vừa làm nũng, bỗng thấy cảnh này hơi quen quen.
Là lúc nào nhỉ…. Cậu nhớ ra rồi! Năm đó Mạnh Tư Trình ép cậu làm đề thi đại học, cậu cũng y hệt như thế này, bảo bài này không muốn làm, thế là Mạnh Tư Trình tha cho. Ngay lúc này Tống Hề Đào mới nhận ra, có lẽ cái hành vi đó của mình năm xưa cũng được tính là làm nũng. Hơi nóng từ mặt đất bốc lên bắp chân, cứ như bên dưới là suối nước nóng vậy, hun cho não cậu toàn hơi nước, sắp xì khói ra khỏi mặt luôn rồi.
Cậu vô thức bấm loạn xạ vào cái app [Bảng xếp hạng cày đề], chẳng biết bấm vào đâu mà tự dưng chui tọt vào phần quản trị của phần mềm, rồi lại thao tác cứu vãn một hồi, bùm một cái app sập luôn, trắng xóa y như não cậu lúc này vậy.
Lúc này, Mộc Qua sán lại gần: “Ba, cho con xem hôm nay hạng nhất làm được bao nhiêu bài rồi.”
Tống Hề Đào hơi cuống, ấn mạnh vào mấy nút trên màn hình, cuối cùng phần mềm cũng quay lại giao diện chính, chỉ có điều sau cú sập vừa rồi, dữ liệu bị lỗi, người đứng đầu bảng xếp hạng hôm nay biến thành Qua Qua.
“Con đứng nhất rồi!” Mắt Tống Mộc Qua sáng rực, “Hôm nay là ngày nghỉ! Bố ơi, con muốn chơi với Đậu Đen!”
Thằng bé con thấy có cơ hội, vội vàng chạy biến đi mất.
Để lại hai ông bố bốn mắt nhìn nhau.
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình: “Em….”
Đang dạy học ngon lành, học sinh duy nhất chạy mất tiêu, Tống Hề Đào vội vàng ném trả điện thoại lại cho Mạnh Tư Trình, giấu hai tay ra sau lưng, còn chủ động đánh đòn phủ đầu: “Cái mớ code rác gì thế không biết!”
Mạnh Tư Trình mỉm cười: “Để khích lệ Qua Qua nên tôi viết vội trong một đêm, em tưởng nó là công trình vĩ đại gì chắc?”
Tống Hề Đào: “Cậu phải thừa nhận là do vấn đề của người lập trình đi, tôi thấy trên mạng Tấn Giang mà sập thì bên chính chủ cũng phải xin lỗi đấy.”
Mạnh Tư Trình nheo mắt: “Hửm?”
Tống Hề Đào xuống nước: “Thôi được rồi, là do tôi bấm nhầm chỗ.”
“Hay là em đền cho tôi cái gì đi.”
Mạnh Tư Trình đưa điện thoại cho Tống Hề Đào, trên màn hình là giao diện giỏ hàng. Tống Hề Đào khẽ hừ một tiếng, chuyện này thì đơn giản, làm sai thì mua đồ dỗ Mạnh Tư Trình thôi, chiêu này thông dụng lắm.
“Đừng có giận nữa, tôi thanh toán hết cho cậu là được chứ gì.”
Cậu nhận lấy, nhưng ngay giây tiếp theo hai mắt đã trợn tròn, ngón tay lướt vài cái, phát hiện ra trong giỏ hàng toàn là các loại bao áo mưa và dầu bôi trơn đủ các nhãn hiệu…
Sao Mạnh Tư Trình lại thế này cơ chứ! Cái giỏ hàng đen tối quá thể!
Má Tống Hề Đào đỏ bừng, cậu thở hắt ra một hơi nóng, ấn nút xóa sạch giỏ hàng.
Mạnh Tư Trình cầm cốc nước, ánh mắt u oán nhìn theo: “Tôi phải làm bài tập nghiên cứu lâu lắm đấy.”
Hết chương 45.
