Chương 46: Em Rảnh Thì Cũng Làm Chút Bài Tập Đi Nhé

Chương 46: Em Rảnh Thì Cũng Làm Chút Bài Tập Đi Nhé

 

Tống Hề Đào còn chưa thấy bao cao su bóc ra trông như thế nào, bị cái giỏ hàng của Mạnh Tư Trình đả kích đến mức mặt mũi xung huyết, trông cứ như quả đào bị gian thương phun thuốc kích thích quá liều trước khi bán, lúc vào cửa vẫn là đào giòn, mấy giây sau đã biến thành đào mềm nhũn: “Sao cậu lại như thế hả.”

 

Gian thương Mạnh Tư Trình chẳng hề thấy xấu hổ: “Tiến độ bồi dưỡng Qua Qua hôm nay coi như bỏ, phải vớt vát chút tiến độ từ phía em chứ.”

 

Thế là có thể dùng bạo lực để ép chín quả đào sao?

 

Tống Hề Đào: “Sao cậu lại như thế hả.”

 

Mạnh Tư Trình: “Trưa nay ăn gì? Để tôi nấu.”

 

Tống Hề Đào: “Muốn ăn hoa quả dầm.”

 

………..

 

Tiếp theo đó, khi Mạnh Tư Trình kèm Tống Mộc Qua làm bài tập, Tống Hề Đào không dám động vào điện thoại của hắn nữa. Khi độ khó tăng lên, cậu cũng chẳng muốn vào phòng sách nữa, thà ở bên ngoài vẽ tranh còn hơn.

 

“Tỉ lệ làm sai của Qua Qua giảm rồi này!” Tống Hề Đào rót nước cho hai cha con đang dùi mài kinh sử thì phát hiện bài tính toán của Tống Mộc Qua sai không nhiều nữa, rõ ràng hơn là tốc độ đã được cải thiện. Trước kia Tống Mộc Qua đi thi chỉ vừa khít thời gian làm xong bài, giờ còn có thời gian để kiểm tra lại, thế này thì chuyện thi đậu chẳng phải chắc như đinh đóng cột rồi sao?

 

Tống Hề Đào: “Bao giờ thì thi?”

 

“Vẫn chưa được.” Mạnh Tư Trình liếc nhìn Tống Hề Đào, “Tôi phải đảm bảo con thi được 76 điểm mới cho đi thi.”

 

Tống Hề Đào: “Tại sao?”

 

Mạnh Tư Trình: “Vì hai người lần nào thi cũng chỉ đạt 80% so với dự tính của tôi thôi.”

 

Tống Hề Đào dốt toán, cảm thấy Mạnh Tư Trình đang nói kháy mình, bèn lấy máy tính trên điện thoại ra nhân thử, phát hiện những gì đối phương nói là sự thật. Tức là Mạnh Tư Trình muốn kéo sức học bình thường của Qua Qua lên mức 76 điểm? Tống Hề Đào mừng ra mặt, phải biết là điểm Toán cao nhất mà Qua Qua từng thi được là 77 điểm, mà đấy là còn nhờ vào ưu thế biết nhiều mặt chữ đấy.

 

Mạnh Tư Trình bảo Qua Qua ra ngoài thư giãn, cho mắt nghỉ mười phút, còn phụ huynh học sinh thì lại: “Đêm qua tôi mơ một giấc mơ, muốn kiểm chứng với em một chút.”

 

Tống Hề Đào bị kéo ngồi xuống chỗ của Qua Qua, tay bị nhét cho một ly trà, trước mặt trải một tờ rơi màu xanh lam.

 

Mạnh Tư Trình: “Có phải khung cảnh ở khách sạn là như thế này không?”

 

Tống Hề Đào: “… Chắc là cũng gần giống?”

 

Mạnh Tư Trình: “Vậy giấc mơ của tôi là thật rồi.”

 

Tống Hề Đào hoảng hốt: “Mơ cảnh nào?” Không lẽ là lần hai người trong nhà vệ sinh khách sạn? Thế chẳng phải Mạnh Tư Trình biết chân tướng vụ cọ cọ kia rồi sao?

 

Mạnh Tư Trình nhíu mày: “Không biết nữa, có phải em làm nũng với tôi, bảo là bài này không muốn làm, bài kia cũng không muốn làm không?”

 

Tống Hề Đào lớn tiếng phản bác: “Tôi làm nũng bao giờ! Bài tập thấy ghê thì bảo là thấy ghê, tôi chỉ nói ra suy nghĩ chân thật trong lòng mình mà thôi.”

 

“Được rồi, em không có.” Mạnh Tư Trình bóp vai cậu trấn an, “Tôi chỉ muốn thanh minh cho bản thân mình một chuyện thôi.”

 

Vẻ mặt Tống Hề Đào nghi ngờ nhìn hắn.

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi không có tùy tiện đến mức giảng bài mà hưng phấn đâu, là do em làm nũng tương tác với tôi nên tôi mới cứng đấy.”

 

Tống Hề Đào như bị sét đánh ngang tai, câu “Tôi không muốn làm bài này” vậy mà lại bị Mạnh Tư Trình định nghĩa là làm nũng tương tác thật, lại còn vì thế mà…. Nói cách khác, nếu cậu cứ ngoan ngoãn nghe giảng thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra?

 

Cậu cẩn thận nhớ lại quá khứ, hình như là…. ban đầu mọi chuyện đều bình thường, Mạnh Tư Trình dồn hết tâm trí vào giảng bài, là do cậu lạc đề trước. Nhưng mà thế thì cũng biến thái quá rồi? Không lẽ Mạnh Tư Trình thích ra đề bài khó cho người ta ở trên giường, cố tình đợi người ta nói “em không muốn làm bài này”, hễ ai khuất phục trước toán học là hắn hưng phấn à?

 

Thế này thì khác gì dùng cực hình trên giường để bắt người ta xin tha đâu? Đây rõ ràng là hành vi của một S chính hiệu mà, thậm chí mấy bài toán còn đáng sợ hơn cả mấy tình tiết tiểu thuyết mà Tống Hề Đào từng đọc. Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra, Tống Hề Đào lại một lần nữa kiên định với chủ nghĩa không kết hôn.

 

Mạnh Tư Trình: “Ngày mai tôi đi Tô Châu tập huấn hai ngày, tập huấn xong là ngày 16 tháng 7, bên trường cũng bắt đầu đi dạy rồi.”

 

Hắn đã định ngày 21 tháng 7 thi trực tuyến, còn một tuần nữa, hắn muốn đưa cả Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua đi Tô Châu cùng, nhưng ban ngày lại không rảnh đi cùng hai cha con, vậy nên đành phải thôi.

 

“Tôi đã giao bài tập hàng ngày cho Qua Qua rồi, em….” Mạnh Tư Trình khựng lại một chút, không yêu cầu Tống Hề Đào kiểm tra, “Em cứ bắt con làm xong đúng giờ mỗi ngày, giữ vững tốc độ là được.”

 

Tống Hề Đào: “Cậu cứ yên tâm đi tập huấn đi, tôi nhất định sẽ không cho thằng bé lười biếng đâu.”

 

“Ừ, cảm ơn em, bài tập cứ để con làm xong là được, khoan hẵng quan tâm đến tỷ lệ đúng sai.” Mạnh Tư Trình dặn dò.

 

Ngày hôm sau, Mạnh Tư Trình xuất phát đi Tô Châu từ sớm, trước khi đi còn nhắn tin cho cậu. Tống Hề Đào vẫn đến phòng học cho trẻ con ở nhà họ Mạnh, giống như đưa Qua Qua đến lớp vậy, để tạo phản xạ có điều kiện với môi trường cố định cho con.

 

“Ba, trưa nay bọn con về nhà ăn cơm.” Tống Hề Đào nói với Tống Quắc.

 

Tống Quắc thắc mắc: “Mạnh Tư Trình không nấu cơm cho hai cha con nữa à?”

 

Tống Hề Đào: “Người ta đi tỉnh khác tập huấn rồi!”

 

Tống Quắc càng thắc mắc hơn: “Thế hai cha con còn sang nhà nó làm gì?”

 

Tống Hề Đào: “Con đưa Qua Qua đi làm bài tập.”

 

Tống Quắc mở tờ báo ra, buông một câu xanh rờn: “Sáu mươi.”

 

Tống Hề Đào mím môi, không phải chỉ là 60 điểm thôi sao? Một câu nói kích thích tâm lý phản nghịch của Tống Hề Đào. Vốn dĩ cậu định mặc kệ bài tập của Qua Qua, Mạnh Tư Trình đi vắng thì để Tống Mộc Qua tự do phát huy, đợi Mạnh Tư Trình về rồi tự quản.

 

Bây giờ, cậu ngồi vào vị trí thường ngày của Mạnh Tư Trình, vẻ mặt kiên định: “Qua Qua, hôm nay ba kèm con làm bài tập.”

 

Tống Mộc Qua: “Dạ được…”

 

Tống Hề Đào: “Đừng có nói với thầy Mạnh là ba kèm con nhé.”

 

Nhỡ Mạnh Tư Trình biết cậu cũng dạy kèm được, sau này cậy được sủng ái mà đùn đẩy trách nhiệm thì sao?

 

Tống Mộc Qua: “Dạ vâng.”

 

Trước kia là Mạnh Tư Trình dạy kèm cho con trai Tống Hề Đào, bây giờ là Tống Hề Đào dạy kèm cho con trai Mạnh Tư Trình. Tuy cùng là một bé Qua Qua, nhưng tính chất khác hẳn rồi, Tống Hề Đào đắc ý dạt dào, cái đuôi cũng sắp vểnh lên tận trời luôn rồi, không ngờ chứ gì, Mạnh Tư Trình còn phải cảm ơn cậu vì đã kèm cặp Qua Qua đấy.

 

Mạnh Tư Trình có biết cậu đang giúp hắn không nhỉ?

 

Làm việc tốt không cần lưu danh, Tống Hề Đào quyết định âm thầm giúp Tống Mộc Qua tiến bộ, đợi Mạnh Tư Trình về sẽ khiến hắn kinh ngạc đến ngất ngây!

 

“Qua Qua, phép tính 67+67 này con tính sai rồi.”

 

“Dạ.”

 

Tống Mộc Qua cầm tẩy lên, tỉ mẩn tẩy sạch đáp án sai, phồng má thổi một cái cho bay hết vụn tẩy, rồi lại đổi một cây bút chì màu xanh lá cây có vẻ nhiều cảm hứng hơn.

 

……….

 

Cứ thế được hai ngày trôi qua, Tống Hề Đào kinh hoàng phát hiện ra một sự thật, tuy cậu có thể nhắc nhở Tống Mộc Qua chỗ nào sai, nhưng cậu cứ như cái bộ hãm tốc độ gắn bên người Qua Qua vậy, tốc độ làm bài khó khăn lắm mới đẩy nhanh lên được giờ lại chậm rề rề rồi.

 

Tổng kết lại thì là, Tống Mộc Qua giở trò lén lút ngay dưới mí mắt cậu, mà cậu không phát hiện và ngăn chặn kịp thời, mỗi lần chỉ ra chỗ sai là Tống Mộc Qua lại tranh thủ thực hiện một chuỗi combo câu giờ, mà Tống Hề Đào thì lại cứ ngỡ đó là chuyện bình thường.

 

Hèn gì Mạnh Tư Trình bảo cậu đừng quan tâm tỷ lệ đúng sai của Qua Qua, dặn cậu phải giữ vững tốc độ. Tống Hề Đào sụp đổ, vội vàng rút lui khỏi giới giáo dục ngay trong đêm, mà lần rút lui này là rút lui vĩnh viễn luôn.

 

Lần trước cậu làm sập phần mềm cày đề của Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình đã lôi ra nguyên cái giỏ hàng đồ chơi người lớn, lần này cậu làm hỏng tốc độ làm bài của Qua Qua, chắc chắn là Mạnh Tư Trình sẽ thanh toán luôn cái giỏ hàng đó mất!

 

“Qua Qua, tuyệt đối không được nói với thầy Mạnh là ba kèm con học đâu đấy, biết chưa?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tống Mộc Qua ngoan ngoãn nói: “Dạ được, ba.”

 

Khóa tập huấn của Mạnh Tư Trình kéo dài hai ngày, tối nay hắn sẽ đi tàu cao tốc về. Buổi trưa, Tống Hề Đào dắt Qua Qua về nhà ăn cơm, chưa nghĩ ra cách nào hay ho để cứu vãn tình thế, đến lúc đó đành giả ngu vậy.

 

Lúc ăn tối, Mạnh Tư Trình gọi điện thoại tới. Tống Hề Đào nhìn thấy cái tên Mạnh Tư Trình thì vốn định chạy vào phòng ngủ nghe, nhưng ngại bố mẹ cũng đang ngồi cùng bàn, bèn bình tĩnh bắt máy: “A lô, bọn tôi đang ăn tối, cậu lên tàu chưa?”

 

Mạnh Tư Trình: “Sao ăn muộn thế?”

 

Tống Hề Đào: “Đợi mẹ tôi đi làm về ăn cùng, đâu có muộn lắm đâu, cũng mới thấy đói thôi mà.”

 

Trời đã tối đen, Mạnh Tư Trình đứng trước cửa sổ khách sạn, bên ngoài mưa như trút nước, mưa từ trưa đến tận bây giờ, lượng mưa trong một giờ đạt mức mưa đặc biệt lớn, khiến giao thông thành phố tê liệt.

 

Hầm chui ngập nước, vì lý do an toàn nên hắn không thể lái xe ra đường được. Từ lúc gặp lại Tống Hề Đào, bọn họ vẫn duy trì tần suất gặp nhau mỗi ngày, cho dù thỉnh thoảng Tống Hề Đào trốn biệt tăm, thì hắn vẫn gặp được Tống Mộc Qua ngoan ngoãn đi học hàng ngày. Đã thành thói quen rồi, nên bây giờ chỉ mới xa nhau có hai ngày mà hắn đã thấy rất lâu, nhất là vào những ngày mưa gió như thế này.

 

Thích một người là khi mưa rơi rất to cũng muốn chia sẻ cùng người ấy.

 

Mạnh Tư Trình: “Tập huấn muộn quá, sáng mai tôi mới về được.”

 

Tống Hề Đào chia nửa tâm trí quan sát phản ứng của bố mẹ, không nghe thấy tiếng mưa, “Ồ, vậy tối nay cậu ngủ sớm đi cho khỏe nhé.”

 

Quan sát thấy Giang Mộng Lệ ăn liền tù tì ba hạt lạc, Tống Hề Đào cứ như học sinh cấp ba ngoài mặt thì hỏi bài học sinh giỏi, thực chất là lén lút yêu sớm nấu cháo điện thoại, cái điện thoại cũng trở nên nóng bỏng tay, cậu đưa cho Tống Mộc Qua: “Con cũng chào thầy Mạnh một câu đi.”

 

Tống Mộc Qua đặt đũa xuống, nhận lấy điện thoại: “Bố ơi bố đã ăn cơm chưa?”

 

Tống Hề Đào nhìn Giang Mộng Lệ gắp hạt lạc thứ tư.

 

Mạnh Tư Trình: “Bố chưa ăn, mới tan học.”

 

Tai Tống Mộc Qua rất thính, cậu bé nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng ào ào lách tách thì hai mắt sáng lên: “Thầy Mạnh ơi thầy đang rán đùi gà à?”

 

Mạnh Tư Trình bật cười, cơn mưa xối xả không còn là nỗi cô đơn vây hãm hắn nữa, mà thay vào đó là tiếng xào nấu ấm áp trong căn bếp: “Không đâu, bên ngoài mưa to lắm, về nhà sẽ rán đùi gà cho con.”

 

Tống Mộc Qua: “Dạ vâng!”

 

Mạnh Tư Trình: “Hai ngày nay con có làm bài tập đúng giờ không đấy?”

 

Tống Mộc Qua ngây thơ gãi gãi má, vận dụng tối đa nghệ thuật ngôn từ: “Bố ơi, con làm bài tập xong rồi.”

 

Nhưng mà không đúng giờ.

 

Mạnh Tư Trình: “Giỏi lắm, hai ba con ăn cơm đi, bố cũng xuống nhà hàng ăn đây, tạm biệt nhé, giúp bố gửi lời hỏi thăm ông bà.”

 

“Dạ được.” Tống Mộc Qua cúp máy, nói với ông bà nội, “Ông bà nội ơi, thầy Mạnh gửi lời hỏi thăm ông bà.”

 

Giang Mộng Lệ: “Thằng bé cứ gọi lộn tùng phèo thế à?”

 

Lúc thì thầy lúc thì bố?

 

Tống Hề Đào trơ mắt nhìn Qua Qua cúp máy, cậu còn chưa nói được hai câu mà, “Thì đúng rồi, thầy với bố thì cũng xêm xêm nhau mà.”

 

Một ngày là bố, cả đời là thầy. (Nhất nhật vi phụ, chung sinh vi sư.)

 

Thỉnh thoảng Tống Nhạn Lý cũng gọi Tống Quắc là “thầy Tống” đấy thôi.

 

Giang Mộng Lệ thấy Mạnh Tư Trình gọi điện đàng hoàng, tổng cộng chẳng nói được mấy câu mà vẫn nhớ quan tâm bài vở của Qua Qua, hành xử kín kẽ không chê vào đâu được, chẳng như Tống Hề Đào, còn chê nói chưa đủ.

 

Nhân phẩm Mạnh Tư Trình cũng tạm được.

 

Hôm sau, nước rút khỏi mặt đường, sáu giờ sáng Mạnh Tư Trình đã lái xe về nhà, dù biết Tống Hề Đào sẽ không qua sớm như thế, thậm chí ở nhà đến cả con chó cũng chẳng còn.

 

Khoảng tám giờ rưỡi, Tống Hề Đào đi xe máy điện chở Mộc Qua sang, từ lần bị ngã trước đó, cả nhà đều cấm Tống Hề Đào đi xe máy điện, hai cha con chỉ đành lén lút đi trộm.

 

Tống Hề Đào định đến lấy bài tập của Qua Qua mang về nhà làm, để Tống Quắc kèm một buổi, ghi đè lên cái lịch sử dạy kèm thất bại của cậu. Đây là phương án thiên tài cậu đã nghĩ ra được trước khi ngủ tối qua đấy.

 

Tống Hề Đào lén lút mở cửa đi vào, bị Mạnh Tư Trình bắt tại trận.

 

“Sao cậu về sớm thế?”

 

“Sớm sao?”

 

“Hôm nay không phải cậu dạy lớp 12 à?”

 

“Nhà trường thông cảm, cho nghỉ một ngày.”

 

Mạnh Tư Trình: “Em đi xe điện sang à?”

 

Tống Hề Đào: “Ừ.”

 

Mạnh Tư Trình: “Qua Qua, vào phòng sách chuẩn bị đi con.”

 

Hắn đi cất cái xe điện của Tống Hề Đào vào hầm để xe nhà mình, Tống Hề Đào ôm mũ bảo hiểm: “Tôi phải về nhà một chuyến, cậu kèm Qua Qua đi, xong thì đưa nó về nhé.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm biểu cảm của Tống Hề Đào: “Em đang chột dạ cái gì đấy?”

 

Tống Hề Đào: “Có đâu.”

 

Đã hai ngày không gặp rồi, Mạnh Tư Trình muốn buổi trưa cả nhà cùng ăn cơm, trên đường về hắn có ghé qua chợ sớm, mua rau tươi và sườn rồi: “Không cho về.”

 

Tống Hề Đào: “Ờ.”

 

Thời gian bắt đầu làm bài tập mỗi ngày của Tống Mộc Qua là cố định, Mạnh Tư Trình không làm lỡ dở, vào phòng học xem thằng bé làm bài trước. Mười phút sau thì hắn đã hiểu Tống Hề Đào chột dạ cái gì rồi.

 

Dấu ấn bị học sinh dốt kèm cặp sờ sờ trên người thằng bé kìa.

 

Nhưng chuyện bản thân Tống Hề Đào lén lút kèm Mộc Qua học cũng đáng để nghiền ngẫm đấy chứ.

 

Hắn lấy ra một cái đồng hồ bấm giờ: “Qua Qua, mười phút làm xong chỗ này nhé.”

 

Tống Mộc Qua cực kỳ ngoan ngoãn: “ Dạ vâng.”

 

Mạnh Tư Trình cầm cốc nước rỗng của hai người ra ngoài lấy nước, rót trà hoa cúc từ ấm dưỡng sinh ra, nước trà thơm ngát còn vương chút vị đắng thanh mát của lá sen.

 

Hắn thuận tay rót cho Tống Hề Đào đang ngồi vẽ tranh một cốc: “Uống đi cho hạ hỏa.”

 

Hạ hỏa? Hạ hỏa cho ai? Bị phát hiện rồi à? Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình lại móc điện thoại ra thì ngoài mạnh trong yếu, to mồm át vía: “Mạnh Tư Trình cậu dám…”

 

Mạnh Tư Trình tắt một cái báo thức, ngước mắt lên: “Lúc làm việc thì gọi chức danh.”

 

“…” Lại còn làm bộ làm tịch, không phải cậu bảo tôi gọi tên thật của cậu à.

 

Nếu không phải tại thầy Tống dạy học sinh thành tích nát bét, giờ phải trông cậy vào thầy Mạnh dọn dẹp hậu quả, thì Tống Hề Đào cao thấp gì cũng phải hét vào mặt hắn mấy tiếng Mạnh Tư Trình.

 

Tống Hề Đào ỉu xìu hỏi: “Thầy Mạnh, tình hình học sinh thế nào rồi?”

 

Mạnh Tư Trình nở một nụ cười: “Còn một tuần nữa, em rảnh thì cũng làm chút bài tập đi nhé.”

 

Hết chương 46.

 

Chương 46: Em Rảnh Thì Cũng Làm Chút Bài Tập Đi Nhé

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên