Chương 47: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 7)

 

Chương 47: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 7)

 

Sau khi Hồ Dịch Hàng hỏi về điều kiện trao đổi xong thì quyết định phẫu thuật thẩm mỹ, hết thảy mọi việc đều trở nên nhanh chóng và dễ dàng.

Cuộc phẫu thuật thẩm mỹ chỉ kéo dài hơn 20 phút, sau cuộc phẫu thuật, hắn ta nhìn thấy hình ảnh mình hoàn toàn mới trong gương.

Hắn ta vốn là một người có vẻ ngoài hết sức bình thường, thời gian dài học tập cường độ cao đã khiến mắt bị cận thị, nhìn không được sáng sủa cho lắm, người lúc nào cũng âm trầm, điều đó khiến hắn ta trông càng thêm ảm đạm, cho dù thành tích có tốt cũng hiếm khi thu hút được sự chú ý của người khác.

Thời hắn ta học cấp ba, trong trường có một nam sinh cùng lớp giống hệt nhân vật chính trong tiểu thuyết, thành tích học tập tốt, dáng vẻ lại đẹp trai, lúc có nam sinh này ở đó, hắn ta chỉ có thể đứng ở phía sau lưng cậu ta, thậm chí là đứng dưới cái bóng của cậu ta.

Phản ứng đầu tiên của hắn ta khi nhìn mình trong gương là, nếu bây giờ hắn ta quay lại trường cấp 3, chắc chắn hắn ta sẽ là người thu hút sự chú ý nhất trong lớp, nội dung thảo luận trong giờ nghỉ giải lao giữa mỗi tiết học nhất định là hắn ta, người đại diện cho học sinh lên diễn thuyết trước toàn trường nhất định là hắn ta, người nhận được thư tình nhiều nhất chắc chắn cũng là hắn ta.

Cuối cùng vẻ bề ngoài của hắn ta cũng đã xứng với thành tích của hắn ta.

Khi nhận ra phản ứng đầu tiên của mình là gì, hắn ta giật mình phát hiện, thì ra từ sâu trong thâm tâm hắn ta vẫn luôn lo lắng về ngoại hình của mình như vậy, chính vì thế nên khi nghe lão sư hình thể nói nơi này có thể phẫu thuật thẩm mỹ, hắn ta mới chú ý như vậy.

Chung Tử Thương đề nghị hắn ta suy nghĩ lại, hắn ta biết, loại chương trình không coi con người như con người này chắc chắn không có ý gì tốt, và chuyện phẫu thuật thẩm mỹ cũng không đơn giản như vậy. Thế nhưng, nếu như không có kỹ năng, làm sao bọn họ có thể tồn tại trong trò chơi cạnh tranh tàn khốc này nếu không phẫu thuật thẩm mỹ?

Ngay cả trong hiện thực cũng vậy, không có bất kỳ cái gì chỉ có lợi mà không phải trả giá, cũng không có con đường nào mà không có rủi ro, huống chi đây lại là ở trong trò chơi khủng bố.

Nếu như đây là trận tranh tài cuối cùng trong đời, hắn ta không muốn thua về mặt ngoại hình nữa.

Nhìn thấy mình trong gương, hắn ta có một loại trải nghiệm chưa bao giờ có trước đây, nhưng trong lòng lại có một chút cảm giác bất an mơ hồ, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, người mà hắn ta nhìn thấy qua đôi mắt này dường như là một người nào đó mà hắn ta không nhận ra.

 Mang theo kích động và một chút xíu bất an, hắn ta trở lại phòng tập, lúc Hạ Bạch sờ vào mắt hắn ta, hắn ta mới lần nữa tìm được một chút cảm giác ấm áp chân thực.

Kỳ thật hắn ta không kháng cự việc bị người khác sờ vào mắt mình, hắn ta sẽ cảm thấy thoải mái khi cảm nhận được hơi ấm của người khác, như vậy rất an tâm.

Hắn ta dần dần trở nên phấn khích, nhất là khi mọi người nhìn vào khuôn mặt hắn ta rồi sợ hãi thán phục.

Thật sự rất kỳ diệu, đây có phải là cảm giác khi có một khuôn mặt đẹp không?

Thỉnh thoảng, hắn ta sẽ có lúc phản ứng không kịp, có lẽ khuôn mặt này cần thích ứng, thỉnh thoảng sẽ hoảng hốt, sinh ra cảm giác không chân thực và hoảng loạn.

Cảm giác hoảng loạn đó càng sâu sắc hơn khi hắn ta chuẩn bị đi ngủ, ban đêm là lúc đủ loại cảm xúc của người ta bắt đầu phóng đại, hắn ta vẫn luôn mở to hai mắt, không hiểu sao trong tiềm thức không muốn nhắm mắt lại, mãi cho đến khi ký túc xá tắt đèn.

Hắn ta chạm vào mắt mình thật kỹ, do dự một hồi, nhưng cuối cùng cũng nhắm mắt lại.

Không biết đã trôi qua bao lâu, hắn ta nhìn thấy những người bạn học cấp ba ngày xưa của mình, nhìn thấy bọn họ nhìn mình bằng ánh mắt kinh diễm.

Hắn ta kích động mãi không thôi, trong lòng lại dâng lên từng đợt sóng nhiệt.

Hắn ta đứng trên bục giảng, kiêu hãnh nhìn những khuôn mặt đang ngước lên nhìn mình, những khuôn mặt kia tất cả đều là ao ước, sùng bái, mê luyến, và….. Hoảng sợ?

Đảo mắt, hắn ta thấy phía dưới khán đài tất cả đều là những thực tập sinh mặc trang phục sân khấu lạ lẫm, bọn họ vừa đồng tình lại vừa hoảng sợ nhìn hắn ta.

Còn hắn ta thì đang đứng ở trên sân khấu.

Tất cả những bình luận hiện lên trên màn hình đều là điểm F.

F.

F.

F.

F là sự phủ nhận đáng sợ nhất trong cuộc đời hắn ta.

Bạn học của hắn ta đâu?

Bạn học của hắn ta đâu mất rồi?!

Hắn ta nhìn xung quanh, hoảng sợ tìm kiếm những người bạn học cấp ba của mình.

Những thực tập sinh này giống như bạn học của hắn ta? Bạn học của hắn ta trông như thế nào nhỉ?

Những người bạn cùng lớp mà hắn ta nhìn mỗi ngày trong ba năm trung học đó, có phải là những thực tập sinh này không?

Trong căn phòng chật chội, buồn tẻ và đầy áp lực đó, ngày này qua ngày khác lặp đi lặp lại những điều giống nhau để một ngày có thể đi qua được cây cầu độc mộc, vì sợ trở thành kẻ bị loại, những đường nét trên khuôn mặt của bọn họ dần dần mờ nhạt rồi chồng chéo lên nhau, dần dần họ trở thành cùng một người.

Không phải như vậy, không phải như vậy, không phải như vậy!

Bỗng nhiên Hồ Dịch Hàng ngồi dậy, ngồi trên chiếc giường sắt nửa tối nửa sáng, hắn ta nhất thời không phân rõ đây là nơi nào, đây là giường tầng trong ký túc xá thời trung học sao?

Mãi cho đến khi hắn ta nhìn thấy cặp mắt an tĩnh kia của Hạ Bạch.

Yên tĩnh, tự nhiên và ấm áp.

Bình thường đôi mắt cũng biết nói chuyện, ngay cả trong một đôi mắt trầm lặng không một chút tạp sắc, hắn ta nhìn thấy Hạ Bạch đang hỏi mình đã nhìn thấy cái gì?

Hắn ta đã nhìn thấy cái gì? Hắn ta lại nhìn thấy cái gì nữa, đôi mắt bên trong hốc mắt của hắn ta là của ai.

Trong ký túc xá thứ tư của thực tập sinh xuất sắc, Liêu Mạn Ny cười hôn lên khóe mắt gã đầu trọc, được gã đầu trọc xoa nắm cằm cô đánh giá.

Tối hôm qua Liêu Mạn Ny vừa phẫu thuật thẩm mỹ xong, sợ vẫn chưa ổn định, gã đầu trọc chỉ là cẩn thận quan sát chứ không đụng vào.

Sau một ngày, khuôn miệng của cô ta dường như đã ổn định lại, mang theo nở nụ cười duyên dáng ngọt ngào, khiến khuôn mặt của Liêu Mạn Ny dưới ánh đèn nhìn càng thêm xinh đẹp, đẹp đến mức câu hồn.

Một cái miệng có thể khiến cho một người trông đẹp hơn nhiều như vậy sao?!

Một làn môi đỏ mới lạ.

Gã đầu trọc càng xem càng hưng phấn, gã ta ngồi ở cuối giường, kéo Liêu Mạn Ny đang đứng trên mặt đất đến trước mặt mình, ngồi xuống.

“Này ——sao lại lạnh thế?” Gã đầu trọc rùng mình.

Liêu Mạn Ny chỉ mỉm cười ngửa đầu nhìn gã, không nói nên lời.

Hơn hai giờ sáng, sau khi gã đầu trọc ngủ mất, Liêu Mạn Ny sờ sờ miệng của mình, vẻ mặt mờ mịt.

Cô ta là người đầu tiên đi phẫu thuật thẩm mỹ, đã phẩu thuật hơn hai mươi tiếng rồi mà cô ta vẫn còn tươi cười.

Cười lâu như vậy nhưng môi cô ta vẫn còn chưa ấm áp trở lại.

Vì sao lại như thế chứ?!

Liêu Mạn Ny trở mình, vô tình lại ngủ quên mất.

Cô ta là người đầu tiên đi phẫu thuật thẩm mỹ, cũng là người thoải mái nhất, có cái gì mà phải xoắn xuýt chứ, đây cũng không phải là lần đầu tiên cô ta phẫu thuật thẩm mỹ.

Những người chơi và thực tập sinh kia khi đối mặt với phẫu thuật thẩm mỹ như thể đang đối mặt với hồng thủy mãnh thú vậy, nhìn bọn hắn xoắn xuýt thật là buồn cười.

À, bọn hắn xoắn xuýt là bởi vì bọn hắn có lựa chọn, bọn hắn không biết nếu một người thuần túy dựa vào khuôn mặt để sinh tồn, coi sắc đẹp như thần minh thì làm sao có thể xoắn xuýt cho được, để bản thân trở nên đẹp hơn thì xoắn xuýt cái gì? Vẫn còn sống thì làm sao lại phải xoắn xuýt?

Bọn hắn hoàn toàn không giống một vũ nữ dựa vào khuôn mặt để kiếm sống như cô ta, nhưng lúc này bọn hắn còn không bằng cô ta.

Nhưng bọn hắn sẽ sớm biết cảm giác dựa vào khuôn mặt của mình để tồn tại là như thế nào, sẽ nhanh thôi.

Cô ta chỉ việc chờ thôi.

Sau khi phẫu thuật thẩm mỹ, Liêu Mạn Ny lần nữa khôi phục lại tự tin, cô ta mở mắt ra, trong mắt ngập tràn hoang mang.

Là mùi gì thế?

Mùi mà cô ta ghét và phản đối nhất là gì?

Mùi vị cô ta vừa mới nếm qua tại sao lại nghĩ không ra?

Nghĩ không ra cũng tốt.

Cô ta không muốn nghĩ đến điều đó chút nào, cái mùi này nên biến mất khỏi cuộc đời cô ta mới tốt.

Liêu Mạn Ny lại trở mình, thoải mái chìm vào giấc ngủ.

Vào lúc 5 giờ ngày thứ bảy.

Tất cả các thực tập sinh đều bị tiếng chuông đánh thức, bắt đầu một ngày mới, ngày cuối cùng trước khi một mình solo.

Khác với những tiếng hùng hùng hổ hổ thường ngày, Hạ Bạch và các thực tập sinh trong ký túc xá rất yên tĩnh.

Chung Tử Thương nghe Hồ Dịch Hàng nói thì vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc, “Ý cậu nói là, đôi mắt mà cậu đổi có ý thức của nguyên chủ?”

Tôi cũng không biết, nhưng tôi đã nhìn thấy rất nhiều người mà trước đây tôi chưa từng thấy qua….. Có lẽ tôi chưa từng nhìn thấy trước đây… Chưa bao giờ thấy qua một số hình ảnh và cảnh tượng đó, kể cả những kẻ đáng sợ kia, không phải, cũng có một chút quen thuộc.” Sau khi Hồ Dịch Hàng tỉnh lại, hắn ta không nhắm mắt ngủ nữa, hai mắt có tia máu đỏ ngầu, đầu óc mơ hồ, lời nói cũng lộn xộn rất khó hiểu.

Vương Minh nghi hoặc, “Đến cùng là lạ hay quen, có phải cậu đang nằm mơ không? Mới phẫu thuật thẩm mỹ xong nhất định trong lòng không được bình tĩnh, vậy nên có những giấc mơ liên quan cũng là chuyện rất bình thường, giấc mơ lộn xộn như vậy, có kinh nghiệm của mình, cũng có những thứ mới mẻ.”

Hắn nói rất có lý, những người khác trong ký túc xá cũng cho là Hồ Dịch Hàng nằm mơ, là một hiện tượng nằm mơ rất bình thường.

Hạ Bạch nói: “Tôi nhìn thấy cậu ta mở mắt, ánh mắt không ngừng chuyển động.”

Vương Minh: “Mắt cậu ta không ngừng chuyển động, nhưng những người cậu ta thấy lại không ở trong ký túc xá của chúng ta, vậy nên chắc những người đó ở trong mơ của cậu ta.”

“Đúng vậy, chẳng lẽ trong ký túc xá của chúng ta có rất nhiều quỷ hồn quen và quỷ hồn lạ? Hồ Dịch Hàng đổi lấy một đôi Âm Dương Nhãn, có thể nhìn thấy những quỷ hồn này à? Ha ha ha ha…..” Lưu Hướng Dương ở giường dưới Hạ Bạch nói đùa.

Hạ Bạch: “Âm Dương Nhãn?”

Hình như cậu lẩm bẩm, “Là Âm Dương Nhãn của ai mà lại sẵn lòng tặng cho thư viện tài liệu của tổ chương trình?”

“Hạ Bạch, cậu không nghe ra tôi nói đùa à?”

“Bây giờ thì nghe được.”

“……”

Chung Tử Thương nói: “Hạ Bạch đã nhắc nhở tôi, các cậu nói xem, đôi mắt của Hồ Dịch Hàng là từ đâu đến? Không chỉ là mắt của cậu ta, còn có miệng của Liêu Mạn Ny, mũi của Phùng Thắng nữa.”

Hồ Dịch Hàng nói: “Lão sư hình thể nói, bản chất của phẫu thuật thẩm mỹ là trao đổi, tức là tối ưu hóa và sắp xếp lại các đặc điểm trên khuôn mặt, đôi mắt của tôi sẽ được sử dụng cho người thích hợp, còn đôi mắt trên mặt tôi là của một người khác trong thư viện tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ, có thể người kia đã sử dụng đôi mắt của mình để đổi cái gì đó.”

“Sao cậu nói lại bình thường như thế? Các đường nét trên khuôn mặt cũng được xem là tài nguyên có thể cấu trúc và tối ưu hóa rồi sắp xếp lại được à? Tôi không nghe thấy chút tôn trọng nào đối với cơ thể con người cả.” Chung Tử Thương cau mày.

“Không phải tôi nói! Mà là lão sư hình thể nói, tôi chỉ thuật lại thôi. Còn nữa, rốt cuộc cậu muốn hỏi cái gì?” Giọng Hồ Dịch Hàng bỗng lớn hơn rất nhiều, hắn ta vốn đã nóng nảy, hoàn toàn không muốn xâm nhập thảo luận về vấn đề này chút nào.

“Điều tôi muốn biết là, nếu như đôi mắt của cậu cũng được nguyên chủ dùng để đổi một bộ phận khác trên khuôn mặt, vậy nguyên chủ có lẽ cũng là thực tập sinh của tiết mục này, người đó còn sống không?” Chung Tử Thương nói: “Dựa theo ý tứ trong lời của người sản xuất nói thì, sau khi bị loại có thể sẽ không sống được, rất nhiều tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ mà cậu nói, liệu nguyên chủ có thể là người đã chết rồi hay không?”

Vẻ mặt Chung Tử Thương nghiêm túc, giọng nói nghiêm nghị: “Nếu như nguyên chủ đã chết rồi, liệu Quỷ Hồn có còn tồn tại trong tổ chương trình này, hoặc là ở chỗ nào đó gần đây không. Không phải các cậu đã quên người xem chúng ta đều là quỷ hồn chứ, đây là nơi bình thường có nhiều quỷ hồn nhất, nếu như bọn họ vẫn còn tồn tại, vậy bọn họ có oán hận hay không, có thể mượn nhờ cơ quan đó xâm chiếm người cậu hay không? Không phải cậu nói mình đã nhìn thấy những người và cảnh tượng kỳ lạ sao?”

Cả ký túc xá hoàn toàn yên tĩnh.

Hồ Dịch Hàng chạm vào đôi mắt mở to của mình, lùi lại một bước.

Giọng nói của Chung Tử Thương dịu đi một chút, nhưng lời nói vẫn sắc bén như vậy, “Các cậu không muốn truy đến cùng, một số người có tâm lý trốn tránh, một số người cũng muốn đi phẫu thuật thẩm mỹ, đúng không? Đừng lo lắng, đừng lo lắng, đừng lo lắng.”

Cậu ta nói liên tiếp ba lần, mỗi lần chậm hơn và trầm thấp hơn, “Hãy bình tĩnh, chí ít cũng phải chờ xem sau này có vấn đề gì không.”

“Nhưng, nhưng, hôm nay là ngày cuối cùng, ngày mai chúng ta phải biểu diễn rồi.” Nguyên Kỷ ở giường trên Hồ Dịch Hàng nói: “Lại chờ nữa thì sợ không kịp……”

Chung Tử Thương: “Chúng ta không thể vượt qua kỳ thi nếu không phẫu thuật thẩm mỹ à? Không phải tất cả chúng ta đều đã có tiết mục rồi à? Không muốn thì ngay từ đầu cứ thỏa hiệp rồi đi đường tắt đi.”

Vương Minh: “Không phải là chúng ta muốn thỏa hiệp, những người khác đều đang phẫu thuật thẩm mỹ mà, nếu không phẫu thuật thẩm mỹ thì liệu chúng ta còn có thể sống sót được không? Chúng ta vốn là thực tập sinh yếu kém đó.”

Chung Tử Thương không nói nữa, những người khác thấy cậu ta không nói lời nào thì do dự một chút cũng rời đi.

Hạ Bạch kéo kéo cậu ta, cậu ta nói: “Đàn em Hạ Bạch, cậu đi trước đi, tôi nghĩ một chút xem có biện pháp gì không.”

Hạ Bạch “Ừ” một tiếng rồi đi ra khỏi ký túc xá.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Vì thảo luận chuyện này cho nên bọn hắn đến trễ một chút, những thực tập sinh khác đã sớm đi lên rồi, Hạ Bạch cho là Lăng Trường Dạ và Dương Mi cũng đã tới, cậu đóng cửa túc xá lại, vừa quay đầu đã thấy Lăng Trường Dạ và Dương Mi đang đứng ở đầu cầu thang âm u chờ mình.

Sau khi Hạ Bạch nhìn thấy bọn hắn, hai mắt hơi sáng lên một chút, chậm rãi chạy về phía bọn họ. “Hai người không lên đó à.”

Dương Mi: “Đội trưởng nói cậu chưa ra, chắc là ký túc xá của cậu có chuyện gì đó.”

“Ừ, có.” Hạ Bạch vừa đi vừa nói ngắn gọn với bọn họ về phát hiện tối qua và cuộc thảo luận sáng nay ở ký túc xá, “Hội trưởng gần như đã đoán được suy đoán của chúng ta, cậu ta nói quỷ hồn sẽ thông qua ngũ quan đó xâm nhập vào thân thể, có khả năng này không? Quỷ hồn nơi này quả thật rất muốn chiếm lấy thân thể con người.”

“Có khả năng này lắm.” Lăng Trường Dạ nói: “Nhưng sẽ không nhanh như vậy, không có khả năng chỉ thông qua một bộ vị trên khuôn mặt mà nhanh chóng chiếm giữ cơ thể một con người được, nếu không, độ khó của trò chơi này cũng quá cao rồi.”

Hạ Bạch gật đầu, “Hội trưởng nói cậu ta sẽ nghĩ biện pháp, không biết cậu ta sẽ nghĩ ra biện pháp gì.”

“Có lẽ đã muộn rồi.” Lăng Trường Dạ nói xong, quay đầu nhìn về phía sau lưng mình, “Cậu hẳn là có thể biết cậu ta nghĩ ra biện pháp gì sớm thôi.”

Hạ Bạch quay đầu lúc, vừa lúc nghe được Chung Tử Thương gọi: “Lăng đội trưởng.”

Cả ba người đều quay đầu lại nhìn về phía cậu ta, Chung Tử Thương nói: “Tôi muốn triệu tập mọi người, nói ngắn gọn mấy câu.”

“Cục Quản Lý Trò Chơi và tình nguyện viên không có vấn đề gì, Bán Nguyệt Đoàn và Thánh Du Công Hội thì cậu thử một chút xem.” Lăng Trường Dạ nói.

Chung Tử Thương: “Được, tôi sẽ cùng anh đi đến phòng tập Tổ Xuất Sắc tìm bọn họ.”

Hạ Bạch cũng đi cùng bọn họ, phòng tập của Tổ Xuất Sắc rộng hơn phòng tập của bọn hắn rất nhiều, trong bảy người bọn họ mỗi người đều có một phòng tập riêng, còn có không gian tương đối riêng tư.

Lưu Cường và Thạch Đan Phượng cũng đều ở đó, sau khi Chung Tử Thương chào hỏi bọn họ xong thì nói: “Tôi muốn nói với mọi người một chút chuyện, không biết có thể nhờ hai vị hỗ trợ nói với mọi người một tiếng hay không?”

“Ồ, cậu sinh viên này còn muốn tổ chức hai đoàn đội chúng tôi à?” Gã đầu trọc cười nói, gã nghiêng đầu nhìn cậu ta, giống như cảm thấy chuyện này rất buồn cười, “Tôi đề nghị cậu cứ lo cho nhóm học sinh tiểu học của cậu đi là đủ rồi, bớt chỉa mũi vào chúng tôi đi.”

Vẻ mặt Chung Tử Thương vẫn không đổi, cậu ta đẩy mắt kính, nói: ” Tôi không muốn nhúng tay vào chuyện của các người, hôm qua Hồ Dịch Hàng trong ký túc xá của chúng tôi đi phẫu thuật thẩm mỹ, chúng tôi có phát hiện mới, muốn chia sẻ cùng mọi người, chỉ cần vài phút là đủ.”

Gã đầu trọc nhìn chằm chằm cậu ta, trên mí mắt nhăn lại vì bực bội.

“Chỉ mấy phút thôi, nghe đi, cũng không có hại gì.” Người nói chuyện là Thạch Đan Phượng, giọng nói cô ta dịu dàng, chờ một chút, tôi sẽ gọi người của Bán Nguyệt Đoàn đến.

Gã đầu trọc cười một tiếng, “Bán Nguyệt Đoàn đã muốn đi, chúng ta cũng đi nghe một chút vậy.”

Hai người đều đã nói như vậy, những người khác tất nhiên cũng không có ý kiến gì, rất nhanh sau đó tất cả người chơi đều tụ tập tại phòng tập.

Cũng may phòng tập đủ rộng để mọi người có thể đứng, vậy nên cũng không đến mức chen chúc.

Chung Tử Thương đứng ở phía trước, không lãng phí thời gian mà đi thẳng vào chủ đề, “Liên quan tới chuyện phẫu thuật thẩm mỹ, có một số người đã phẫu thuật thẩm mỹ, không biết mọi người có nhận thấy điều gì bất thường ở chỗ được phẫu thuật thẩm mỹ không, Hồ Dịch Hàng ở ký túc xá của chúng tôi nói rằng cậu ấy đã nhìn thấy những người và cảnh tượng kỳ lạ.”

Đầu tiên, cậu ta thu hút sự chú ý của mọi người khi nói rằng phẫu thuật thẩm mỹ có vấn đề, sau đó cậu ta mới bắt đầu giải thích suy đoán của mình, “Tổ chương trình có một thư viện lớn về tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ, muốn chỉnh sửa bộ vị nào thì phải dùng chính bộ vị đó của mình để đổi lấy. Đây là một tiết mục tuyển chọn thần tượng, những bộ phận mà mọi người đã phẫu thuật thẩm mỹ có lẽ là những bộ phận được thay thế bởi các thực tập sinh cũ, vậy bây giờ bọn hắn còn sống không?”

“Nhà sản xuất đã nói, lạc tình không phải vô tình, cũng như nói, hóa thành bùn xuân càng hộ hoa hơn, rất có thể tất cả những thực tập sinh chưa ra mắt đều đã chết rồi, bọn họ đã trở thành vật liệu phẫu thuật thẩm mỹ.”

“Có thể khi những bộ phận khuôn mặt này được chuyển vào thư viện tài liệu, chủ nhân của những bộ phận đó đang phẫu thuật thẩm mỹ, khi đó họ vẫn còn chưa chết, có lẽ cuối cùng những thực tập sinh đó vẫn chưa được thông quan và đã chết ở trong chương trình này rồi, khả năng này rất lớn. Trong trò chơi này, con người sau khi chết sẽ biến thành quỷ hồn, liệu quỷ hồn của những thực tập sinh này có thông qua những bộ vị được cấy ghép trên người chúng ta gây ảnh hưởng đến chúng ta không, nghiêm trọng hơn thì liệu có khi nào sẽ xâm chiếm luôn cả thân thể chúng ta không?”

Sau khi cậu ta nói xong, thần sắc trên mặt những người chơi không ai giống ai, có người nghĩ mà sợ, có người hoảng sợ thật sự, có người bình tĩnh, còn có người thì phẫn nộ.

Các người chơi nhìn những người phẫu thuật thẩm mỹ, đánh giá, có người chưa phát giác đã bước xa ra một bước, còn những người đã phẫu thuật thẩm mỹ thì vừa hoảng vừa tức, tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm Chung Tử Thương.

Gã đầu trọc nhìn thoáng qua cái miệng đó của Liêu Mạn Ny, thần sắc có chút kỳ quái, tay không ngừng vặn vẹo một góc quần.

Chung Tử Thương nói: “Tất cả người chơi đều đang có mặt ở đây, tôi muốn nói rằng, hiện tại chỉ có sáu người chơi phẫu thuật thẩm mỹ, bây giờ chúng ta kết thúc loại hành động vừa nguy hiểm vừa vô nghĩa này lại vẫn còn kịp, những người chơi còn lại cũng không nên đi phẫu thuật thẩm mỹ nữa, ngăn chặn chuyện đáng sợ này lại, tất cả tập trung biểu diễn để thông quan, như vậy mới là tốt nhất đối với chúng ta.”

“Nói một tràng dài như vậy chủ yếu vẫn là không muốn để cho chúng ta đi phẫu thuật thẩm mỹ.”

“Vậy sáu người bọn họ không phải chắc chắn sẽ thắng sao? Bọn họ có lợi thế rất lớn.”

Chung Tử Thương: “Chỉ sáu người thì đối với chúng ta không có ảnh hưởng lớn, hơn nữa đây lại là một con đường vô cùng nguy hiểm, bọn hắn cũng phải gánh chịu rất nhiều nguy hiểm, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, giai đoạn sau này chưa chắc đã là ưu thế.”

Không biết vì cái gì mà gã đầu trọc lại vô cùng tức giận, “Làm sao cậu biết nguyên chủ của những ngũ quan bọn họ dùng đều chết rồi? Đây chỉ là suy đoán của cậu mà thôi, chỉ dựa vào một suy đoán mà cậu muốn cắt đứt một con đường thoát thân của mọi người sao?”

Có gã đầu trọc dẫn đầu, càng có nhiều người đứng lên phản đối hơn.

“Không phải là cậu muốn để chúng đừng đi phẫu thuật nữa, để một mình cậu đi thôi?”

“Thật nực cười, Tổ Yếu Kém của cậu là có nhiều người đi phẫu thuật thẩm mỹ nhất, bây giờ lại nói không muốn chúng tôi đi phẫu thuật thẩm mỹ?”

“Cậu có chứng cứ gì chứng minh nguyên chủ của những ngũ quan này đã chết rồi không?”

“Mọi người nghe tôi nói.” Chung Tử Thương vẫn còn đang giải thích, “Tôi biết bây giờ mọi người đang rất lo lắng, mọi người im lặng…”

“Nói cái gì mà nói, cứ lấy chứng cứ ra rồi lại nói!”

“Cậu còn muốn lừa gạt chúng tôi!”

“Cậu nghĩ mình là ai, cậu chỉ là một sinh viên, cậu là cái thá gì chứ?!”

“Đúng là chết rồi, không chỉ có chết rồi, những bộ phận khuôn mặt bọn hắn đổi cũng là của người chết, là sau khi chết rồi mới chuyển đến thư viện tài liệu phẫu thuật thẩm mỹ.” Hạ Bạch ngơ ngác đứng bên cạnh Chung Tử Thương, nói.

Phòng tập vốn đã ồn ào, giọng nói của cậu bị tiếng cãi vã át đi, nhưng những gì cậu nói lại đáng sợ đến mức những người xung quanh đều nghe thấy được.

“Cậu chớ nói nhảm! Làm sao cậu biết đó là người chết?” Có người kinh ngạc hỏi.

Dần dần, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía cậu.

Hạ Bạch vẻ mặt ngơ ngác, “Chính là người chết.”

Cậu làm sao không biết Chung Tử Thương sẽ thất bại, cậu hiểu Lăng Trường Dạ nói đã quá muộn là có ý gì, nếu như trước mắt chưa có ai phẫu thuật thẩm mỹ thì phương pháp của cậu ta có lẽ sẽ vẫn hiệu quả, thế nhưng bây giờ đã có sáu người phẫu thuật thẩm mỹ thành công, vậy nên việc dừng lại là điều không thể thực hiện được.

Ngay cả khi họ biết có những rủi ro, nhưng nếu những người khác không phẫu thuật thẩm mỹ thì lợi ích của sáu người đã phẫu thuật sẽ lớn hơn nhiều so với rủi ro.

Điều này không công bằng.

Con người chính là vậy đó.

Bọn hắn sẽ mất cân bằng về mặt tinh thần, sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ, mãi cho đến khi lợi ích và nguy hiểm ngang nhau, lúc đó bọn hắn mới cảm thấy người khác không kiếm được lợi gì, mới nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

Kỳ thật, ngay cả khi không ai phẫu thuật thẩm mỹ thì phương pháp mà Chung Tử Thương đưa ra cũng khó thực hiện được.

Hạ Bạch biết điều đó, nhưng khi nhìn thấy Chung Tử Thương bị một đám người công kích, cậu vẫn muốn thay cậu ta nói một câu.

Cũng nên có người ủng hộ cậu ta, mới để một người nhiệt huyết, trong sáng và ấm áp như cậu ta không lạnh lòng.

“Cậu có chứng cớ gì mà nói đó là một bộ phận trên thân người chết?” Gã đầu trọc hít một ngụm khí lạnh, như thể đang chịu đựng cái gì đó, hỏi rất kích động.

Hạ Bạch liếc gã ta một cái, “Ông đừng kích động, tôi không có chứng cứ.”

“……”

Gã đầu trọc cực kỳ tức giận, “Không có bằng chứng thì đừng nói nhảm!”

Lăng Trường Dạ: “Ông ngay cả quan điểm riêng cũng không có, không phải cũng đang nói nhiều à?”

“Đúng vậy.” Dương Mi nói: “Tôi nhịn ông lâu lắm rồi nha tên đầu trọc kia! Chỉ có ông là nói nhảm nhiều nhất ở đây đó!”

“Cậu!” Gã đầu trọc chỉ vào Dương Mi, chỉ chỉ một giây rồi lại để xuống, đen mặt nổi giận đùng đùng nói: “Được rồi, đáng lý ra tôi không nên đến, Cục Quản Lý Trò Chơi các người đang đùa với người chơi chúng tôi đúng không hả? Chúng tôi đi! Nghe bọn hắn đùa giỡn làm gì!”

Thánh Du Công Hội rời đi, thậm chí cả những người chơi của Thánh Du Công Hội ở những tổ thấp hơn cũng đều đi.

Vưu Mạc Hàn nhìn Chung Tử Thương và Hạ Bạch, sau đó cũng mang theo người của Bán Nguyệt Đoàn rời đi.

Lăng Trường Dạ cũng không nói gì thêm, cũng mang theo Dương Mi không muốn rời đi đi ra ngoài.

Hồ Dịch Hàng nói: “Hội trưởng, cậu muốn lấy tôi làm ví dụ gì cũng nên nói trước với tôi một tiếng chứ?”

Chung Tử Thương: “Những gì tôi nói cũng là những gì cậu đã nói với chúng tôi, cũng không có gì bí mật, không thể nói được sao?”

Hồ Dịch Hàng: “Vậy cậu cũng phải nói trước với tôi một tiếng chứ? Cậu không thấy bọn hắn nhìn tôi như thế nào à? Cậu đang làm cái gì vậy, phiền chết đi được!”

Chung Tử Thương lấy mắt kiếng xuống, nhéo nhéo mũi, cúi đầu nói: “Thật có lỗi.”

Hồ Dịch Hàng thấy cậu ta như vậy, muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng lại ngậm miệng, mọi âm thanh như nghẹn lại trong cổ, hắn ta buồn buồn đi đến bên cửa sổ.

Người bên cạnh đều đã đi, Hạ Bạch nhìn Chung Tử Thương trong chốc lát, Chung Tử Thương chú ý tới ánh mắt của Hạ Bạch, khoát khoát tay ra hiệu mình không có việc gì.

“Nói thế nào nhỉ, lúc chúng ta ở trên xe cứu thương thật vui vẻ, chúng ta sắp trở lại trường học.” Giọng Chung Tử Thương sa sút thấy rõ, nghe có chút trống rỗng.

Đây là lần đầu tiên cậu ta nói với Hạ Bạch nói những lời này, nói cho cậu biết những cảm xúc trong lòng mình, “Không nghĩ tới chúng ta lại bị cuốn vào trò chơi, lúc nghe người chơi nói không thể ra ngoài được, trong lòng tôi rất nặng nề, nặng nề đến mức tôi thậm chí còn nghĩ muốn ngược lại với đạo đức nghề nghiệp của mình, tôi đã nghĩ, thà rằng lúc đó chúng ta đừng đến đài truyền hình để cứu người.”

“Tôi biết bọn họ rất sợ hãi, tôi đã hai ngày không ngủ, tôi vẫn đang suy nghĩ xem mình phải làm thế nào để dẫn dắt mọi người thông quan trò chơi, có tiết mục nào hay. Tôi đã nghĩ ra được một số ý tưởng, cuối cùng cũng đã truyền cảm hứng cho bọn họ, nghĩ rằng tất cả chúng ta đều có hi vọng, chỉ cần chuẩn bị tốt cho buổi diễn là được, nhưng ai mà biết tổ tiết mục lại phẫu thuật thẩm mỹ… Thật là thảm họa mà!? Cậu ta mỉm cười, dựa vào tấm gương ngồi trên sàn nhà, không nói gì nữa.

Hạ Bạch hỏi: “Hội trưởng, vì sao anh phải làm những cái này?”

Chung Tử Thương trả lời rất tự nhiên, “Tôi đã hứa sẽ cố gắng mang mọi người về trường mà.”

Hạ Bạch cũng ngồi xuống bên cạnh cậu ta, “Ý tôi là, tại sao anh phải mang mọi người về trường, cứ coi như anh là hội trưởng hội sinh viên đi, thế cũng không có cái nghĩa vụ này, tại sao anh phải gánh chịu nhiều áp lực như vậy, vì sao biết trò chơi xuất hiện mà còn muốn làm hội trưởng hội sinh viên của trường đại học y Hòa Bình?”

Cặp kính Chung Tử Thương móc trên ngón tay khẽ run lên, cậu ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ dưới tầng hầm số 1 không có ánh sáng mặt trời và màu xanh biếc của cây cối, cậu ta lại gục đầu xuống, ánh sáng mờ ảo trong phòng tập chiếu lên khuôn mặt gầy gò của cậu ta, cậu ta mơ hồ nhìn chằm chằm vào kính mắt của mình không nói gì.

Ngay khi Hạ Bạch cho là cậu ta sẽ không nói gì nữa thì cậu ta lại mở miệng nói, “Hạ Bạch, cậu có biết vì sao tôi có thể chuyển đến ký túc xá của cậu không?”

“Bởi vì anh là hội trưởng, còn là người chơi của Cục Quản Lý Trò Chơi.” Hạ Bạch đáp rất rành mạch.

“Không hoàn toàn là như vậy, cậu có biết giường ngủ trong ký túc xá của cậu có bao nhiêu quý hiếm không? Bấy nhiêu đó còn chưa đủ để tôi có thể vào ở, tôi có thể vào được còn là nhờ chính sách quan tâm chăm sóc của Cục Quản Lý Trò Chơi dành cho người nhà của những người chơi đã tử vì đạo.” Chung Tử Thương nói.

Cậu ta mỉm cười, nụ cười xúc động, “Tôi vào được ký túc xá của các cậu cũng là nhờ có anh ấy quan tâm chăm sóc, tôi vẫn luôn được anh ấy quan tâm chăm sóc, ngay cả khi anh ấy đã chết, ngay cả bây giờ cũng vậy.”

Hạ Bạch sững sờ, “Người nhà của anh?”

Chung Tử Thương gật đầu, “Anh trai tôi.”

Hạ Bạch: “Anh ấy cũng là anh hùng của Đội Tấn Công à?”

Sao cậu không nghe Lăng Trường Dạ và Dương Mi nhắc qua?

“Anh ấy không phải là thành viên của Đội Tấn Công được nhiều người chú ý, anh ấy chỉ là một người vô danh thôi, anh ấy là anh hùng của tôi.” Chung Tử Thương nói.

Hạ Bạch ngồi xổm ở bên cạnh cậu ta, hai tay cong cong đặt ở trên đầu gối, cậu khẽ nghiêng đầu nhìn cậu ta. Ánh mắt cậu tập trung, vẫn không một chút tạp niệm, trống không sạch sẽ như hài tử vừa mới tiếp xúc với thế giới này vậy.

Lần đầu tiên Chung Tử Thương nhìn thấy cậu, đã cảm thấy cậu là một người khiến cho người khác muốn giao bí mật của mình cho cậu. Quả nhiên cậu ta không nhìn lầm.

“Không thể giao toàn bộ trò chơi khó chưa hoàn thành cho Đội Tấn Công được, có đôi khi Cục Quản Lý Trò Chơi cũng sẽ công bố nhiệm vụ tiền thưởng ở trung tâm giao lưu của người chơi, tìm những người chơi khác đến thông quan trò chơi.”

“Có một địa đồ đặc biệt khó, chúng tôi bị mắc kẹt trong khu vực pháo đài, anh trai tôi cũng đi cùng tôi, tôi được anh trai mình bảo vệ nên còn sống ra ngoài, còn anh tôi thì chết ở trong phó bản trò chơi đó.”

Chung Tử Thương ngẩng đầu, híp mắt nhìn mái nhà tối đen, “Gia đình của tôi thì, cha tôi đã chết trong một vụ tai nạn ô tô khi tôi còn rất nhỏ, vì lái xe có quyền thế nên vẫn còn ung dung ngoài vòng pháp luật, nhà chúng tôi táng gia bại sản cũng không thể thay ba mình lấy lại công đạo, mẹ tôi bị trầm cảm, bà nội vì tức giận nên bệnh nặng nằm liệt giường, sức khỏe của ông nội tôi cũng suy sụp.”

“Hoàn cảnh gia đình như vậy nhưng tôi vẫn vô ưu vô lự vui vẻ lớn lên, thật sự không thể tưởng tượng nổi đúng không? Tất cả mọi thứ đều được anh trai tôi lo liệu, không biết anh ấy phải làm bao nhiêu công việc để kiếm tiền thuốc men cho bà, không biết phải hao tổn bao nhiêu công sức và tình cảm để chăm sóc mẹ, không biết làm sao bớt được thời gian để an ủi ông nội, lại lo học phí cho tôi, kèm cho tôi học để tôi có thể đậu được vào trường đại học y Hòa Bình.”

“Không biết anh ấy…… Đã chịu bao nhiêu khổ cực.”

“Nhưng lúc nào anh ấy cũng mỉm cười, khi đó tôi lại cho là kỳ thật anh ấy cũng không mệt mỏi như vậy. Mãi cho đến khi vào trong trò chơi, anh ấy đã thay tôi che chắn nguy hiểm, lúc anh ấy chết trước mặt tôi, anh ấy vẫn cười thật vui vẻ, anh ấy nói mình đã bay rất lâu rất lâu rồi, cuối cùng cũng có thể dừng lại.”

Tựa như câu chuyện anh ấy đã từng kể về một con chim không có chân, nó phải bay mãi bay mãi, khi nó dừng lại cũng là lúc nó chết.

Có ai biết, có phải nó cũng khát vọng được chết không?

” Có lẽ là để trải nghiệm cuộc sống mà anh ấy đã sống, có thể là để chuộc lại tội lỗi của mình, hoặc cũng có thể….. Tóm lại là, tôi cũng không dừng được.”

 

Hết chương 47.

 

Chương 47: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 7)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên