Chương 48: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 8)

 

Chương 48: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 8)

 

 “Khi tôi và anh trai mình trở thành người chơi, trước khi có được một chút tiền thì mẹ và bà nội đã qua đời, sau này anh trai tôi cũng qua đời, nhà tôi cũng chỉ còn lại tôi và ông nội. Tôi chỉ chăm sóc một mình ông nội, dễ dàng hơn rất nhiều so với ngày xưa anh trai tôi đã chăm sóc cả nhà, vẫn còn thiếu nhiều lắm.”

“Năm ngoái hội trưởng hội sinh viên tốt nghiệp, tôi đã tích cực tranh cử và trở thành hội trưởng mới, bắt đầu chăm sóc nhiều sinh viên hơn, phải vất vả như vậy tôi mới cảm thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn. Về sau tôi cũng quen thuộc với cuộc sống như vậy, giống như là tôi đang mang theo ca ca của mình sống cùng vậy, vất vả, mỏi mệt, trách nhiệm và tình yêu chính là sắc màu của linh hồn anh ấy.”

“Sau này, trong cuộc sống như thế, tôi chậm rãi tìm được chính mình, chính bản thân tôi cũng thích một cuộc sống có trách nhiệm như vậy.”

Chung Tử Thương quay đầu nhìn về phía Hạ Bạch, đột nhiên không hiểu sao lại muốn hỏi bạn học nhỏ vẫn luôn ngồi ở bên cạnh yên tĩnh lắng nghe mình nói này một cậu: “Đàn em, có khi nào cậu có loại cảm giác này giống tôi không?”

“Có.” Hạ Bạch gật đầu, “Tôi rất hiểu tiền bối. Lúc tôi đối mặt với Hỉ Thần nhà mình cũng như vậy, tôi rất muốn đưa bọn họ về nhà.”

Chung Tử Thương: “…”

Chút cảm xúc bi thương và thất bại đó đã bị một câu “Hỉ Thần” của Hạ Bạch cuốn trôi đi mất.

Có đôi khi, Chung Tử Thương cảm thấy Hạ Bạch là một cậu bé cổ quái không hiểu gì về nhân thế.

“Đi thôi, nên đi ăn điểm tâm rồi, nếu không đi thì sẽ không còn gì để ăn.” Chung Tử Thương vỗ nhẹ quần, phủi sạch mọi thứ rồi đứng dậy.

Lúc này Hạ Bạch mới phát hiện, trong phòng tập chỉ còn lại hai người bọn họ. Cậu vội vàng đứng lên, ăn cơm nhất định phải ăn.

Lúc hai người đi đến căn tin thì đã muộn hai ba phút, lúc đi đến lúc đó, Vương Vi và Trương Nhuận Nguyệt mới từ bên trong đi ra cửa.

Nhìn thấy bọn hắn, hai mắt Vương Vi sáng lên ngay lập tức.

Hạ Bạch nhìn thấy trên tay cô đang cầm hộp cơm, còn có một bình sữa bò. Hộp cơm trắng đó là thức ăn của thực tập sinh yếu kém bọn hắn ăn mỗi ngày, nhưng chắc chắn là không có sữa bò, không biết Vương Vi đã lấy từ đâu.

“Hai người đến là tốt rồi.” Trương Nhuận Nguyệt nói: “Chúng tôi còn tưởng là hội trưởng không đến ăn cơm, Vi Vi đang định đi đưa cơm cho anh đó.”

Chung Tử Thương cũng nhìn hộp cơm và sữa trên tay Vương Vi.

Vương Vi đi đến trước mặt cậu ta, nhét đồ vào trong tay cậu ta, “Hội trưởng, cậu ăn một chút đi. Tôi tin lời cậu nói, tôi sẽ không đi phẫu thuật thẩm mỹ.”

Sữa bò trong tay vẫn còn ấm, rất ấm áp, nếu ở trường nhận được bình sữa như vậy thì có lẽ là chuyện qua quýt hết sức bình thường, nhưng ở đây, sữa bò là thứ bọn hắn không có tư cách uống.

Chung Tử Thương nhìn về phía Vương Vi, “Cậu lấy sữa bò ở đâu thế?”

Trương Nhuận Nguyệt cười, nói: “Chị ấy lấy lắc tay đổi với Dương Mi đó, chị ấy muốn để hội trưởng được ăn thoải mái hơn một chút.”

Chung Tử Thương sững sờ, sau đó lại cúi đầu nhìn cô, Vương Vi bị cậu ta nhìn nên có chút ngượng ngùng, cô quay đầu nói với Hạ Bạch: “Đàn em Hạ Bạch!”

Hạ Bạch không hiểu sao đột nhiên mình bị gọi, cậu mờ mịt: “Hả?”

Vương Vi: “Tôi cũng tin những gì cậu nói, tin ngũ quan trên người bọn họ là của người chết.”

Hạ Bạch vẫn còn mơ hồ, “À.”

Vương Vi: “Cho nên tôi mới không đi phẫu thuật thẩm mỹ!”

Hạ Bạch: “Ừ.”

Trương Nhuận Nguyệt nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cố gắng nhịn cười, “Nếu mọi người đều đến rồi thì chúng ta vào ăn cơm đi.”

Bốn người bước vào căn tin, nhìn xung quanh.

Vương Vi nói: “Hội trưởng, việc cậu làm rất có ý nghĩa, vốn dĩ trước khi ăn điểm tâm có một người chơi định đi phẫu thuật thẩm mỹ, sau khi hắn ta nghe cậu nói những chuyện đó thì không đi nữa.”

Người chơi ban đầu đăng ký phẫu thuật thẩm mỹ tối qua, theo lịch sẽ phẫu thuật trước bữa sáng hôm nay, nhưng bây giờ đang ngồi ăn ở phía Tây căn tin.

Cậu ta chỉ nhìn thoáng qua người chơi kia rồi đi vào trong, Trương Nhuận Nguyệt thấy cậu ta cầm sữa bò đi về phía Dương Mi thì vội vàng níu lại, kéo cậu ta đến bàn bên cạnh. Cô nói: “Anh uống đi, nếu không uống thì sữa sẽ lạnh đó, đây là tấm lòng của Vi Vi.”

Chung Tử Thương: “Nhưng cái lắc tay…..”

Vương Vi vội vàng xua tay nói, “Cái vòng tay đó không đáng tiền, tôi có nhiều vòng tay lắm.”

Dưới ánh mắt mong đợi của Vương Vi, Chung Tử Thương do dự, vuốt ve chai sữa ấm áp một chút rồi nghiêng đầu uống hết chai sữa bò.

Bị cuốn vào trò chơi khủng bố này gần một tuần rồi, đây là lần đầu tiên cậu ta được uống sữa, một bình sữa nóng hầm hập.

Vương Vi mím môi, khóe miệng nhếch lên một độ cong rất nhỏ.

“Cô ấy thích hội trưởng của các cậu.” Dương Mi nhỏ giọng nói bên tai Hạ Bạch.

Từ trong miệng các thành viên của Đội Tấn Công, Hạ Bạch biết được Dương Mi rất đần, nhưng đối với tình cảm lại rất mẫn cảm, nhưng hắn dùng nhiều thẻ người yêu, kỹ năng linh hồn cũng ảnh hưởng đến linh hồn, hắn nhìn cái gì cũng thấy giống tình yêu, còn thường xuyên vụng về dùng bộ lọc.

Chẳng qua lần này, không biết liệu điều hắn nói có đúng không.

Hạ Bạch nhìn thoáng qua phía đó rồi vùi đầu ăn cơm của mình.

Bầu không khí trong căn tin sáng nay thật áp lực và nôn nóng.

Lời nói của Chung Tử Thương quả thực có hiệu quả, những người ban đầu quyết định phẫu thuật thẩm mỹ giờ lại bắt đầu xoắn xuýt, nhưng hôm nay đã là ngày cuối cùng, ngày mai mọi người sẽ kiểm tra solo một mình. Nguyên bản bọn hắn đã đặt rất nhiều tâm trí cho việc phẫu thuật thẩm mỹ, lại lơ là tiết mục biểu diễn, bây giờ vừa vội lại vừa hoảng, chẳng khác nào như kiến bò trên chảo nóng.

Hạ Bạch ăn xong cơm trắng, uống một ngụm nước nóng, “Bọn hắn sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ à?”

Lăng Trường Dạ: “Sẽ đi. Bây giờ hậu quả khủng khiếp của việc phẫu thuật thẩm mỹ vẫn chưa bộc lộ, nhưng đều biết hậu quả của cuộc tranh tài ngày mai, có thể sống lâu thêm ngày nào tốt ngày đó.”

Hạ Bạch gật đầu, lấy kem dưỡng da từ trong túi ra vừa bôi vừa quan sát bọn họ. Sáng nay bọn họ thảo luận về tác dụng phụ của việc Hồ Dịch Hàng phẫu thuật thẩm mỹ ở ký túc xá, vậy nên cậu không có bôi, thấy tất cả mọi người đều vì chuyện phẫu thuật thẩm mỹ mà nôn nóng khẩn trương, cậu quyết định phải bôi kem dưỡng da thật tốt.

Thấy Lăng Trường Dạ đang nhìn mình, cậu ngẩng đầu lên hỏi: “Nhìn tôi xem, có phải vì hôm qua thức khuya quan sát Hồ Dịch Hàng mà hôm nay có quầng thâm trên mắt rồi không?”

Lăng Trường Dạ lại liếc cậu một cái, không nói là trên mắt cậu có quầng thâm hay không, mà trực tiếp đưa cho cậu một lọ kem mắt, “Tối hôm qua thức đêm mắt có quầng thâm coi như là tai nạn lao động.”

Hạ Bạch ngơ ngác nhận lấy, “Dưới mắt tôi thật sự có quầng thâm à?”

“Để tôi nhìn xem.” Dương Mi quay đầu nhìn Hạ Bạch, “Không sao, vẫn ổn, không rõ ràng lắm.”

“Oa! Đội trưởng cho cậu cái này tốt lắm đó, đây là loại kem dưỡng mắt tốt nhất và đắt tiền nhất ở trung tâm thương mại trong app trò chơi.” Chuyên gia chăm sóc da Dương Mi nhìn kem dưỡng mắt trong tay Hạ Bạch, nói: “Cậu mà dùng cái này thì tuyệt đối mắt sẽ không còn một chút quầng thâm nào nữa.”

Tiểu Bạch dưỡng da lại nhìn chiếc bình sứ màu đen, cười cong cong hai mắt, nhét kem dưỡng mắt vào túi.

Dương Mi: “Cậu bôi đi.”

Hạ Bạch cúi đầu: “Xấu hổ lắm.”

Dương Mi mờ mịt, “Cậu bôi kem dưỡng da mặt không cảm thấy xấu hổ, sao bôi kem mắt lại cảm thấy xấu hổ?”

  Hạ Bạch: “Bởi vì đó là tang vật?”

“…..”

Đúng như những gì Lăng Trường Dạ nói, những người ban đầu muốn phẫu thuật thẩm mỹ trong hôm nay, sau nhiều lần cân nhắc, cuối cùng bọn họ vẫn chọn phẫu thuật thẩm mỹ.

Bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ cứ mỗi nửa giờ lại tiếp nhận một thực tập sinh, đến tám giờ tối thì không cho xếp hàng nữa, hai người định phẫu thuật vào sáng sớm và buổi sáng nay đã bỏ lỡ thời gian, sợ mình không giành được suất phẫu thuật nên đã tranh nhau chen lấn đi xếp hàng.

Trong phòng tập của những Tổ Yếu Kém, Chung Tử Thương hỏi Vương Vi: “Cậu thật sự không đi à?”

Vốn dĩ sau khi biết người chơi hệ trị liệu có thể khôi phục lại hình dáng ban đầu khi phẫu thuật thẩm mỹ, quả thật cô có ý muốn đi phẫu thuật, hôm qua cũng đã báo danh hôm nay sẽ đi phẫu thuật.

Vương Vi nhìn cậu ta lắc đầu, “Không đi.”

Cô nói: “Tôi muốn được sạch sẽ.”

Lúc bọn họ đang nói chuyện thì một thực tập sinh vừa phẫu thuật thẩm mỹ xong quay về, không biết là đang nghĩ gì mà lớn tiếng nói: “Mọi người không cần xoắn xuýt, hôm nay đã không còn chỗ phẫu thuật thẩm mỹ nữa! Người xếp hàng đều đã bị trợ lý đuổi về hết rồi.”

Hắn ta nói vừa xong, bầu không khí trong phòng tập lại khác hẳn.

 Do dự có làm hay không là một chuyện, không có cơ hội làm lại là một chuyện khác.

“Ôi không! Tôi hẳn là nên đi phẫu thuật thẩm mỹ mới đúng, không biết tôi đã xoắn xuýt cái gì nữa!”

“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, không còn cơ hội nữa rồi!”

“Bọn hắn có giá trị nhan sắc bọn hắn sẽ thắng, chúng ta phải làm sao bây giờ, nếu chúng ta không lấy được điểm E…”

Không lâu sau, một thực tập sinh khác cũng quay lại, hắn ta tức giận nhìn chằm chằm Chung Tử Thương. “Lúc đầu tôi có thể phẫu thuật thẩm mỹ rồi! Lúc đầu tôi có tên trong danh sách phẫu thuật hôm nay! Vì bỏ lỡ mất mà thực tập sinh Tổ Trung Bình kia đã cướp mất danh ngạch của tôi rồi!”

Chung Tử Thương cười, “Thật có lỗi.”

Vương Vi tức giận trả lời: “Cứ coi như hội trưởng không nói, sao cậu biết không có ai đoạt mất danh ngạch của mình?”

Rất nhanh, lại một thực tập sinh nữa trở về, danh ngạch phẫu thuật thẩm mỹ của hắn ta cũng bị cướp mất.

Trong thần tượng 404, cấp bậc giữa các thực tập sinh rất nghiêm ngặt, trước đó giữa bọn hắn không ý thức được điều này, nhưng một khi dính đến lợi ích sinh tử, bọn hắn dường như đều nghĩ đến những lời của người sản xuất từng nói, thực tập sinh ở đây có cấp bậc khác nhau sẽ nhận được đãi ngộ và phúc lợi hoàn toàn không giống nhau.

Sau khi nghe tin không còn chỗ, rất nhiều thực tập sinh càng muốn phẫu thuật thẩm mỹ hơn, thế là những thực tập sinh có cấp bậc cao đi “Xin” danh ngạch với những thực tập sinh có cấp bậc thấp.

Lão sư hình thể là người vốn coi trọng cấp bậc và lễ nghi giữa các thực tập sinh, nên đương nhiên sẽ để các thực tập sinh yếu kém nhường lại vị trí cho các thực tập sinh trung bình và xuất sắc.

Những người bị cướp đi vị trí phẫu thuật thẩm mỹ lẽ ra phải ghét những thực tập sinh cấp cao đã cướp đi vị trí của mình, nhưng bọn hắn lại nhìn Chung Tử Thương vô cùng thống hận.

Hai nữ sinh vốn định an ủi Chung Tử Thương, không nghĩ tới cậu ta lại nhìn thấu mọi chuyện, “Không có việc gì, đó là do bọn hắn nhu nhược thôi, con người vốn như thế mà, khi hoảng loạn và bất lực, kiểu gì cũng sẽ tìm một người để oán trách.”

Cậu ta không phải miễn cưỡng vui cười, mà dáng vẻ thật sự là không thèm để ý.

Thấy thế, hai nữ sinh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Bạch rất hiếu kì, buổi sáng Chung Tử Thương triệu tập mọi người, không biết cậu ta có nghĩ tới những tình huống như thế này không.

Hẳn là cậu ta có nghĩ đến, vậy cho nên mới bình tĩnh như vậy.

Đến chín giờ tối, tổng cộng có mười một thực tập sinh phẫu thuật thẩm mỹ, chiếm một phần tư tổng số người chơi, trong đó bốn thực tập sinh yếu kém, năm thực tập sinh trung bình, hai thực tập sinh xuất sắc.

Đêm đó, hơn một nửa thực tập sinh không ngủ được, càng không ngủ được càng nôn nóng, lo lắng dưới mắt có quầng thâm và mệt mỏi ảnh hưởng đến vẻ ngoài của mình trong buổi biểu diễn ngày mai, càng nôn nóng lại càng ngủ không được, có lẽ đó là một đêm trằn trọc nhất trong đời.

Vào lúc 5 giờ sáng ngày chủ nhật, các thực tập sinh đang chuẩn bị trang điểm và tạo hình. Vẫn là ưu tiên thực tập sinh xuất sắc trước, thực tập sinh yếu kém xếp cuối cùng, đồng thời bọn họ cũng làm việc rất cẩu thả.

Chín giờ sáng ngày chủ nhật, buổi kiểm tra đánh giá cá nhân đầu tiên chính thức bắt đầu.

Trường quay vẫn giống như lần trước bọn họ đến, ngoại trừ ban giám khảo, chỉ có hai mươi chỗ ngồi. Thực tập sinh xuất sắc ngồi trên ghế sofa đơn, thực tập sinh trung bình ngồi trên ghế, thực tập sinh yếu kém thì đứng.

Nhà sản xuất có vẻ hơi phấn khích, “Các bạn thực tập sinh thân mến, buổi kiểm tra đánh giá trình diễn solo đầu tiên cuối cùng cũng sắp bắt đầu, các bạn đã chuẩn bị cho buổi biểu diễn của mình như thế nào rồi?”

Mặc dù không muốn trả lời, nhưng sợ bị lão sư hình thể đánh, vậy nên mấy thực tập sinh vội lớn tiếng trả lời: “Rất tốt!”

“Tốt lắm.” Nụ cười hiện lên trên khuôn mặt nghiêm túc và u ám của nhà sản xuất, “Tôi nghĩ khán giả của chúng ta đang rất nóng lòng muốn xem. Vậy, buổi diễn hôm nay của chúng ta chính thức bắt đầu!”

Ông ta vừa dứt lời, trên bốn bức tường đã xuất hiện bốn màn hình lớn quen thuộc, nhìn thấy những màn hình lớn gần như bao quanh cả trường quay, trái tim của rất nhiều thực tập sinh không kìm được mà nhảy dựng lên một cái, như thể bên trong có ác quỷ vậy.

Bên trong quả thực có quỷ.

【 Oa! Rốt cục thì ngày này cũng đến rồi! Hôm nay có đào thải đúng không, tôi sắp chờ không nổi nữa rồi! 】

【 A A A….. Món ăn tinh thần của tôi, 404 ơi, không chương trình này làm sao tôi sống nổi chứ. 】

【 Nhanh nhanh nhanh, nhanh lên, bắt đầu biểu diễn đi! 】

Nhà sản xuất: “Bây giờ tôi sẽ giải thích quy tắc đánh giá và bình chọn của lần kiểm tra đánh giá lần này cho khán giả và các thực tập sinh nắm rõ một lần nữa. Mỗi vị thực tập sinh sau khi biểu diễn xong, người xem và ban giám khảo sẽ lần lượt đánh giá và cho điểm về ngoại hình và tài năng của thực tập sinh đó, trong đó giá trị nhan sắc chiếm 60% tổng điểm, tài năng là 40%, điểm số cuối cùng là khán giả cho điểm chiếm 90%, giám khảo chỉ 10%, Trong đợt kiểm tra này, thực tập sinh có điểm F sẽ bị loại trực tiếp.”

“Lần này chúng ta dựa theo bảng xếp hạng thành tích lần trước, theo thứ tự từ cao xuống thấp lên sân khấu biểu diễn, người đầu tiên lên sân khấu là Dương Mi!”

【 A a a…. Là mối tình đầu của tôi!】

【 Tôi nhớ chàng trai mối tình đầu của tôi muốn chết! 】

【 Gởi trăm ngàn nụ hôn đến cho chàng trai tình đầu của tôi, cho cậu gấp đôi điểm A luôn nè! 】

Lần này Dương Mi còn được hoan nghênh hơn cả lần trước, lần này hắn lên sân khấu thái độ nghiêm túc hơn trước rất nhiều, “Cả tuần nay tôi đã học được điệu nhảy của một nhóm nhạc nữ, hi vọng mọi người sẽ thích.”

Với kỹ năng đáng sợ, được trang điểm tỉ mỉ và dụng tâm nhày múa, làm sao mà người xem có thể không thích được.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

【 Cảm động chết tôi rồi, cậu ấy đã học nhảy cho tôi xem đó. 】

【 A A A…. Cậu ấy thật đáng yêu. 】

【 Bảo bối vất vả rồi, cậu nhảy rất đẹp. 】

Cả đám thực tập sinh: “…”

Bọn họ rất hoang mang, nhưng đã chết lặng rồi.

Dương Mi lại nhận được một điểm B.

Hắn vui vẻ khom lưng cúi chào rồi chạy trở về chỗ của mình.

Nhà sản xuất: “Chúc mừng Dương Mi đã thông qua bài kiểm tra solo. Người tiếp theo lên sân khấu chính là Lăng Trường Dạ.”

Tất cả mọi người chuẩn bị tinh thần nhìn chằm chằm vào Lăng Trường Dạ, rất nhiều người đều muốn biết kỹ năng của anh là cái gì, lần trước anh không dùng kỹ năng, nhưng lần này có liên quan đến vấn đề sinh tử, chắc anh sẽ dùng kỹ năng.

Cũng có người đang nghĩ, nếu anh không sử dụng kỹ năng thì có thể mở ra những hướng đi mới nào cho bọn họ, có thể học tập và bắt chước được không.

Nhưng tất cả mọi người đều đã thất vọng rồi, dường như anh vẫn không dùng kỹ năng gì, và dường như cũng không có phương hướng mới nào.

Hôm nay tạo hình của Lăng Trường Dạ có chút nghiêm túc, anh mặc một thân tây trang màu đen, trước ngực có cài một đóa hoa hồng trắng, áo sơmi bên trong cũng trắng như tuyết, còn mang một bộ kính mắt có gọng bạc, chỗ dây kính mắt rủ xuống còn có mấy sợi tóc bạc.

Tay anh cầm một cuốn sách bìa cứng màu trắng, đọc một bài truy điệu trước tấm màn đen trên sân khấu.

Giọng nói của anh vốn có chút trầm thấp, hiếm khi thiết tha chân tình như thế này, anh chậm rãi bày tỏ thương tiếc trước sự ra đi của con trai mình, diễn đạt nỗi đau buồn thống khổ của một người cha đầu bạc tiễn người đầu xanh hết sức tinh tế, khiến một số người chơi cũng phải rơi nước mắt.

Có lẽ bọn họ nghĩ, nếu mình chết trong trò chơi này thì cha mẹ bọn họ ở nhà cũng sẽ như thế, khóe miệng mang theo nụ cười, nhưng nước mắt thì không kìm được cứ tuôn rơi.

Nhưng mà, bọn hắn biết, dù phương pháp họ sử dụng ở sân khấu đầu tiên có cảm động đến đâu thì những quỷ hồn khán giả cũng sẽ không xúc động lần nữa, lần trước những người bắt chước anh đều bị điểm F đã chứng thực được điều đó.

Những người chơi của Thánh Du Công Hội và Bán Nguyệt Đoàn cũng rất kinh ngạc, thế mà Lăng Trường Dạ lại biểu diễn như vậy….. Với anh mà nói, tiết mục như vậy quá bình thường, bọn họ đã đặt kỳ vọng rất cao vào Lăng Trường Dạ, không ngờ anh lại tiếp tục phong cách như sân khấu đầu, chẳng lẽ anh thật sự là nhân viên hành chính à? Hoàn toàn không có kỹ năng gì?

Khi anh bắt đầu đọc bài truy điệu, gã đầu trọc vừa trào phúng vừa cười hưng phấn.

Bình thường bộ dáng Lăng Trường Dạ lúc nào cũng tự tin bình tĩnh, gã còn tưởng rằng Lăng Trường Dạ có tiết mục biểu diễn gì kinh diễm lắm chứ.

Cái dạng này thì khả năng anh sẽ bị điểm F và đào thải rất cao.

Không thể nào, anh sẽ không chết ở trong trò chơi này chứ?

Vậy cho nên, anh chỉ là một nhân viên hành chính dựa vào quan hệ mới vào được Cục Quản Lý Trò Chơi?

Lúc ấy gã đã đoán như vậy, nhưng Cổ Toàn Côn còn nói anh là át chủ bài bì mật.

Đang hưng phấn suy nghĩ thì gã đầu trọc ngẩng đầu nhìn lên những bình luận trên màn hình lớn, đồng tử bỗng nhiên giãn ra, buộc miệng nói ra thành tiếng, “Sao, sao lại như thế?!”

【 Hu hu hu hu….! 】

【 Tan nát cõi lòng tôi, khóc chết tôi rồi. 】

【 Cảm thấy đau lòng quá, rất nhớ ba ba mình. 】

【 Ba ơi, tôi không muốn ba ba như vậy. 】

Trên mặt rất nhiều thực tập sinh đều là dấu chấm hỏi.

Phải chăng bọn họ chưa hiểu rõ về những quỷ hồn này, chưa nắm bắt được điểm yếu của chúng? Phải chơi bài gia đình tình thâm?

Hay là kỹ năng của Lăng Trường Dạ có liên quan đến “Khí”? Lần trước thổi kèn souna, lần này đọc một bài truy điệu cũng dùng đến khí, khiến đám quỷ hồn cảm động không thôi.

Chỉ có Hạ Bạch đần mặt là biết chuyện gì đã xảy ra.

Quả nhiên, anh đã sao chép kỹ năng của Dương Mi, nhưng anh đã chọn thẻ ba ba. Hiện tại tất cả yêu ma quỷ quái đều bị bộ lọc ba ba trên người anh lừa, anh lại đọc một bài truy điệu con trai thâm tình tha thiết như thế, sao mà không cảm động cho được.

Mà người chơi khi nhìn thấy anh ăn mặc như một người cha, lại đọc bài truy điệu tưởng nhớ con trai mình, chỉ cho là anh làm vậy để những quỷ hồn kia nhớ tới ba ba mình, vậy nên khi nhìn thấy những bình luận gọi “Ba ba” xuất hiện trên màn hình cũng không có hoài nghi gì.

Lăng Trường Dạ cũng nhận được một điểm B trong sự bối rối của các người chơi.

Sau đó là Thạch Đan Phượng và Lưu Cường biểu diễn, bọn họ cũng dùng kỹ năng, dùng cùng loại kỹ năng và biểu diễn tiết mục cùng phong cách giống như lần trước, nhưng Thạch Đan Phượng được điểm D, gã đầu trọc được điểm E, cả hai đều thấp hơn một cấp so với khấu thấp lần trước.

Quả nhiên, đúng như những gì nhà sản xuất đã nói, bình chọn lần này nghiêm ngặt hơn lần trước.

Nhà sản xuất: “Tiếp theo, Liêu Mạn Ny.”

Người đầu tiên phẫu thuật thẩm mỹ bước lên sân khấu.

Tất cả người chơi đều nhìn chằm chằm cô ta và bình luận trên màn hình lớn.

Liêu Mạn Ny tự tin bước lên sân khấu, nở nụ cười ngọt ngào chuẩn mực với ban giám khảo và khán giả sau màn hình, cũng không còn vẻ cứng ngắc như ở sân khấu đầu tiên, “Xin chào mọi người, hôm nay tôi sẽ biểu diễn một điệu múa dân gian cho các bạn thưởng thức.”

【 Chà! Cô ta đã tiến bộ rất nhiều! 】

【 Vừa bước vào đã không thể rời mắt. 】

【 Không tệ, miệng của cô ta rất đẹp. 】

Tim Hạ Bạch đột nhiên nhảy dựng một cái, cậu biết Liêu Mạn Ny nhất định có thể vượt qua bài kiểm tra solo này, phần lớn những người phẫu thuật thẩm mỹ đều có thể vượt qua được, chỉ cần bọn hắn biểu diễn hợp cách.

Lợi thế mà các người chơi phẫu thuật thẩm mỹ có được không chỉ ở ngoại hình, thứ chiếm hơn 60% số điểm của bọn họ là những bộ phận được phẫu thuật thẩm mỹ trên cơ thể bọn họ.

Đó là những bộ phận trên cơ thể của người chết, đối với người chơi, chỉ nghĩ đến việc trên thân có thêm một bộ phận của người đã khiến cả người run rẩy, nhưng đối với những khán giả quỷ hồn thì lại là mới lạ và dụ hoặc.

Cậu đã thông qua sân khấu đầu tiên chứng thực được sự yêu thích của khán giả quỷ hồn đối với thi thể, Lăng Trường Dạ cũng so sánh thi thể với ngôi nhà mà những quỷ hồn mong muốn.

Trên thân người chơi có một bộ phận của người chết cũng chính là ưu điểm của thi thể, ngoại trừ gia tăng giá trị nhan sắc, còn gia tăng thêm độ yêu thích của những quỷ hồn, mà độ yêu thích đó lại trực tiếp ảnh hưởng đến điểm số mà người xem cho.

Quả nhiên, theo tiêu chuẩn chấm điểm nghiêm ngặt, thành tích của Liêu Mạn Ny không có gì tiến bộ, nhưng cô ta vẫn đạt được điểm E.

Một thành viên khác của Tổ Xuất Sắc không có kỹ năng gì nhưng đã phẫu thuật thẩm mỹ, đó chính là Phùng Thắng, hắn ta cũng được điểm E.

Tất cả các thực tập sinh đều trực quan cảm thụ được tác dụng của phẫu thuật thẩm mỹ.

Tất cả các thực tập sinh ở Tổ Xuất Sắc đều thông qua bài kiểm tra, bây giờ áp lực đè lên Tổ Trung Bình và Tổ Yếu Kém, bọn hắn đều là người đạt điểm F ở sân khấu lần đầu tiên, lúc đó bình bầu đánh giá còn khá thoáng, khi đối mặt với cái chết đang đến gần, bọn họ bắt đầu hối hận vì cái sao mình lại không đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Nhà sản xuất: “Chúc mừng tất cả các thực tập sinh Tổ Xuất Sắc đã thông qua bài kiểm tra cá nhân. Bây giờ xin mời thực tập sinh đầu tiên của Tổ Trung Bình, Vưu Mạc Hàn.”

Vưu Mạc Hàn cũng là một trong những người chơi thu hút được nhiều sự chú ý, trong lần biểu diễn đầu tiên, ông ta cũng không dùng kỹ năng nào, vậy cho nên mới bị điểm F, xếp vào Tổ Trung Bình.

Ông ta không đi phẫu thuật thẩm mỹ, để sống sót, tất nhiên lần này biểu diễn ông phải dùng kỹ năng để tiết mục của mình đặc biệt hơn.

Ngay cả Cục Quản Lý Trò Chơi cũng không biết kỹ năng của ông ta là gì, Hạ Bạch cũng rất tò mò, không biết rốt cuộc thì kỹ năng của ông ta là gì.

Vưu Mạc Hàn bình tĩnh bước lên sân khấu, hôm nay tạo hình sân khấu của ông ta trông vô cùng yếu ớt tiều tụy, môi trắng bệch, đuôi mắt đỏ au, ông ta mặc bộ đồng phục bệnh nhân sọc xanh trắng thường thấy ở các bệnh viện.

“Chào buổi sáng ba vị giám khảo, chào các vị khán giả, hôm nay tôi sẽ mang đến cho các bạn một điệu nhảy mang tên, « Con đường chiến đấu với bệnh ung thư ».”

Mấy thực tập sinh ở Tổ Yếu Kém hai mặt nhìn nhau, phương hướng Vưu Mạc Hàn biểu diễn giống với những gì bọn hắn đã thảo luận qua, có liên quan tới đề tài đấu tranh sinh tử ở phòng cấp cứu.

Nhưng kiểu biểu diễn này quả thực thích hợp biểu diễn nhóm hơn, lấy thân phận bác sĩ cố gắng cứu những bệnh nhân không muốn chết sẽ hiệu quả hơn, dùng vũ đạo có thể là sự cứu rỗi cho bản thân người sắp chết?

Tuần này các nhóm thực tập sinh sẽ quan sát lẫn nhau, Vưu Mạc Hàn làm hội trưởng của Bán Nguyệt Đoàn, đương nhiên nhận được rất nhiều sự chú ý, ông ta là người duy nhất trong số những đại lão vẫn luôn khắc khổ luyện tập, ngày nào ông ta cũng luyện tập vũ đạo, quả nhiên, ông ta biểu diễn vũ đạo, mà nhảy cũng rất không tệ, rất có sức hút.

Hạ Bạch có thể cảm nhận được hi vọng của người sắp chết từ trên người ông ta, tuyệt vọng, hi vọng, rồi lại nhiều lần tra tấn và giãy dụa.

Điều khiến cho người ta tê rần cả da đầu chính là, ông ta biểu hiện những dấu hiệu ung thư rất chân thật, những khối u mọc ra từ trên đầu gối ông ta, co lại rồi mọc lan ra xung quanh.

Các người chơi khiếp sợ nhìn tiết mục biểu diễn của ông ta, giống như đầu gối họ cũng đau theo ông ta vậy.

Căn bệnh ung thư bắt đầu lan rộng khắp toàn thân, các khối u ngày càng lan rộng, khuếch tán ra ngoài, ông ta đau đớn xé rách đồng phục bệnh nhân, toàn thân mọc đầy những khối u dữ tợn và đáng sợ.

Cuối cùng, ông ta bộc phát ra sức sống mãnh liệt từ trong tuyệt vọng, khối u được cắt bỏ, rải rác khắp sân khấu.

Ông ta đã đánh bại căn bệnh ung thư.

Nhìn những khối u trên sân khấu, thật sự khiến cho rất nhiều người chơi sốc đến mức quên cả hô hấp.

Hạ Bạch nghĩ đến thông tin mà mình đã đọc được ở Cục Quản Lý Trò Chơi, có người chơi đã nổ tung trước mặt Vưu Mạc Hàn, vậy kỹ năng của ông ta là nhân thể bành trướng à?

Những quỷ hồn phía sau màn hình rất nhiệt huyết, Vưu Mạc Hàn được điểm C.

Nhà sản xuất vỗ tay nói: “Rất tốt, tiến bộ rất lớn, chúc mừng Vưu Mạc Hàn đã thông qua bài kiểm tra solo.

Người tiếp theo lên sân khấu là Vương Thu.”

Trước khi mọi người kịp lấy lại tinh thần từ màn biểu diễn của Vưu Mạc Hàn, thì thực tập sinh tiếp theo đã bước lên sân khấu.

Tiết mục của Vương Thu không có gì kinh hỉ, cũng không có gì ngoài ý muốn, hắn ta cũng là người đã phẫu thuật thẩm mỹ, cũng nhận được một điểm E.

Nhà sản xuất: “Chúc mừng Vương Thu đã thông qua kiểm tra. Người tiếp theo lên sân khấu chính là Tôn Lập Kiệt.”

Tôn Lập Kiệt là một người chơi nam có bộ dáng không tệ, hắn ta có một đôi mắt phượng sáng tỏ rất đẹp, lần này dựa theo thành tích lên sân khấu, hắn ta là người chơi nam thứ ba của Tổ Trung Bình lên sân khấu, nghĩa là trong một đám người chơi bị điểm F, hắn ta cũng thuộc dạng rất không tệ.

Sau một loạt những màn trình diễn đặc sắc hoặc những người có giá trị nhan sắc cao vừa rồi, hắn ta không phải là người phẫu thuật thẩm mỹ, cũng không phải đại lão đầu tiên trong Tổ Xuất Sắc lên sân khấu, có thể nhìn ra được hắn ta có chút khẩn trương.

Các đường nét sống động trên khuôn mặt sẽ trở nên co quắp lại khi hắn ta khẩn trương lo lắng, thậm chí còn có chút biến dạng, đồng thời, trên sân khấu đâu đâu cũng có ánh đèn chiếu sáng, tất cả mọi hình ảnh đều sẽ bị phóng đại.

【 0 điểm quản lý biểu cảm khuôn mặt. 】

【 Nhìn người đẹp quen mắt rồi, bỗng nhiên xuất hiện thứ gì vậy chứ?!】

Nhìn thấy những bình luận như thế, Tôn Lập Kiệt càng thêm căng thẳng hơn, hắn ta khẩn trương đến mức run rẩy.

Sự căng thẳng này khiến các thực tập sinh rất đồng cảm, như thấy hình ảnh bản thân mình trong đó, đây chính là vấn đề liên quan trực tiếp đến sống chết, những bình luận đó chẳng khác nào như đang phán tử hình hắn ta.

Cứ tưởng tượng lúc này bản thân mình đang đứng trên sân khấu thì ngay cả thở cũng thấy khó khăn.

Thế nhưng, đối với thực tập sinh thì, khi đứng trên sân khấu, quản lý biểu lộ cảm xúc trên gương mặt là điều rất quan trọng, tuyệt đối không được khẩn trương, lo lắng quá chẳng khác nào như tuyên án tử hình cho bản thân mình.

Tôn Lập Kiệt cố gắng mỉm cười, nhưng lại cười ra nước mắt.

Rất nhiều thực tập sinh đã quay mặt đi. Có người là vì quá khẩn trương, sợ ảnh hưởng đến bản thân mình nên không còn dám nhìn nữa. Có người là không đành lòng nhìn tiếp vì đã đoán được kết cục.

Một mình Tôn Lập Kiệt đóng hai vai, hắn ta biểu diễn một đoạn tiểu phẩm.

Nhưng vì quá khẩn trương, nước mắt lại không ngừng chảy, hắn ta vừa biểu diễn tiểu phẩm vừa khóc, hiệu quả có thể tưởng tượng được.

Hắn ta bất lực chuyển động trên sân khấu, động tác run rẩy, hơi thở nặng nề đứt quãng, giọng nói run run nghẹn ngào, thậm chí còn nhiều lần quên lời thoại….. Đó thật sự là tra tấn đối với những thực tập sinh đang theo dõi và người xem.

Cuối cùng, hắn ta không thể chịu đựng được nữa, giữa những bình luận mắng chửi trên màn hình, hắn ta bỏ cuộc, gục xuống khóc nức nỡ.

Ba vị giám khảo ngồi phía trước trầm mặc âm u, trường quay trở nên yên tĩnh đến nghẹt thở.

Tất cả bình luận trên màn hình đều là F.

“Đừng, xin đừng, xin hãy tha cho tôi, cầu xin các người.” Hắn ta quỳ xuống dập đầu với ba vị giám khảo ở trên sân khấu, rồi lại dập đầu với màn hình lớn xung quanh, “Tôi không muốn chết! Cầu xin các người, cầu xin các người…..”

Ba vị giám khảo vẫn trầm mặc như cũ, giống như những cỗ thi thể đã chết nhiều năm rồi.

Còn bọn hắn thì hoặc ngồi hoặc đứng ở phía sau lưng ban giám khảo, không thể nhìn thấy biểu cảm của ban giám khảo, chỉ thấy Tôn Lập Kiệt không nhận được phản hồi từ ban giám khảo, hắn ta bắt đầu bỏ chạy khỏi sân khấu.

Hắn ta sụp đổ bỏ chạy, nhưng lại hoàn toàn không thể trốn thoát được những điểm F đang không ngừng lao về phía hắn ta từ bốn phương tám hướng.

Bỗng dưng có một cái hố thật to được tạo ra bởi hai chữ F đối nhau xuất hiện giữa sân khấu, trong lúc hoảng loạn, hắn ta đã rơi thẳng xuống một cái hố, chỗ đó giống như một vùng chân không, hấp thụ mọi âm thanh, chỉ trừ máu tươi ra.

Máu tươi nhiều như vậy, có lẽ đó là tất cả máu trên người hắn ta.

Hóa ra, tất cả máu của một người cũng không thể che phủ được sân khấu.

 

Hết chương 48.

Chương 48: Đài Truyền Hình Hoa Ninh (Phần 8)

Ngày đăng: 7 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên